Chương 552: Ngũ Hành hợp nhất


Cùng lúc đó, tại một vùng hải vực vô danh của Nhân tộc có một thượng cổ chiến thuyền khổng lồ đang bay với tốc độ rất cao.
Chiến thuyền này dài chừng hơn ngàn trượng. So về thể tích thì tương đương cái đã xuất hiện tại Hồng Diệp đảo. Bất quá liếc mắt nhìn lại thì rõ ràng hai chiến thuyền không thể so sánh, căn bản không cùng một đẳng cấp.
Chiến thuyền này có màu vàng kim tôn quý, tạo hình tinh xảo vượt xa cái ở Hồng Diệp Đảo. Thân thuyền hình giọt lệ với các cột buồm cao ngất thẳng đứng, mặt trên dựng một cây đại kỳ có họa một đồ hình cổ bí ở giữa có chữ "Thánh". Bên cạnh còn có không ít điểu thú trùng ngư trang sức thêm.
Đây chính là biểu thị của Thánh Thành!
Như vậy chiến thuyền trước mắt này thuộc về chấp pháp sứ Thánh Thành.
Tại Đông Hải, Hải tộc có Lục Vương, Yêu tộc có Tam Hoàng. Nhân tộc chỉ có một thế lực cường đại.
Thánh Thành!
Từ trước tới nay được xem thần bí vô cùng. Không ai thực sự rõ ràng là thế lực môn phái gia tộc hay là cái gì khác.
Bên ngoài đương nhiên đồn đãi rất nhiều.
Có người nói Thánh Thành là một tông môn cường đại truyền thừa từ thượng cổ, có người nói Thánh Thành là một tu tiên gia tộc thống trị có huyết mạch vô cùng cao quý.
Còn có người nói Thánh Thành căn bản không thần bí như vậy. Đây chỉ là một số tiền bối liên minh lại mà thôi. Là nơi tập hợp cao thủ Nhân tộc, chỉ như vậy mới có thể cùng hải tộc và Yêu tộc tạo thành thế chân vạc.
Nói như thế nhưng phần lớn tu sĩ tán thành sự tồn tại của nó. Tại thời hòa bình thì Thánh Thành không hề nhúng tay vào các sự tình Nhân tộc, chỉ có thời điểm bạo phát đại chiến mới phát ra "Thánh Lệnh".
Hết thảy các tông môn gia tộc Nhân tộc, bao gồm cả tán tu. Thấy Thánh lệnh phải vâng theo Thánh Lệnh, nếu không giết không tha!
Cũng từng có tông môn huy hoàng nhất thời phản kháng, nhưng kết quả chỉ đổi lấy họa diệt môn trong một đêm mà thôi.
Thậm chí đã có tu tiên giả Động Huyền Kỳ ngã xuống, dần dà không còn ai dám phản kháng Thánh Thành.
Trăm vạn năm qua chưa từng ngoại lệ! Thánh lệnh vừa ra thì vạn tu thần phục, cũng may chấp pháp sứ rất ít lộ diện nơi Đông Hải.
Tu sĩ trên chiến trên thuyền không nhiều, khoảng hơn trăm người nhưng đều có tu vị ngoài Nguyên Anh Kỳ.
Cầm đầu chính là hai lão giả nhìn qua đều đã thất tuần đứng ở mũi thuyền, đang đàm luận về sự tình gì đó.
Một lão bộ dáng vẫn tráng kiện, thân mặc đạo bào, tản mát ra khí chất phiêu nhiên xuất trần như thần tiên.
Còn có một người tướng mạo kỳ lạ, lông mi râu tóc đều là màu vàng, trong mắt cũng có kim quang yêu dị bắn ra, tám chín phần là tu luyện pháp thuật đặc biệt.
Hai người đều là tu tiên giả Động Huyền Kỳ. Không phải như phân thân của Độc long lão tổ mà là bản thể tới nơi này.
Cách hai người hơn mười trượng đứng chừng mười tu tiên giả Ly Hợp Kỳ với vẻ mặt cung cung kính kính.
Đột nhiên Động Huyền Kỳ lão quái thân mặc đạo bào nhướng mày, trên mặt lộ vẻ khó coi.
"Khâu huynh, làm sao vậy?" Lão quái tóc vàng kim ngẩn ngơ. Tu vị đã tới bậc này, rất khó có sự tình khiến bọn họ thất thần như vậy. Chẳng lẽ nhiệm vụ lần này có biến?
Chỉ thấy Khâu lão quái phất tay áo một cái, một vật hình tròn bay vụt ra.
Dị Linh Bàn!
Chúng tu sĩ chung quanh đều biến sắc. Thần thức của hai lão quái vật đảo qua trên viên bàn thì rất nhanh vẻ mặt âm trầm xuống.
"Không có khả năng, cảm ứng về tu sĩ Lý gia sao hoàn toàn biến mất, chẳng lẽ bọn họ phát hiện ra chúng ta đang giám thị?"
"Hừ, tu sĩ Lý gia còn không có bổn sự như vậy. Có lẽ là gia tộc này gặp cường địch nên đã bị diệt trừ chăng!" Thanh âm khinh thường của lão quái tóc vàng kim truyền vào trong tai.
"Ta làm sao mà rõ, nhưng nếu là như thế thì thật phiền toái, thành chủ đại nhân đã có lệnh. Phải sanh cầm bằng được mấy tên dư nghiệt của Tu La tộc này" Sắc mặt lão giả vận đạo bào khó coi mở miệng.
"Hừ, Dư mỗ không hiểu chỗ này. Chỉ là vài tên âm hồn dư nghiệt mà thôi, cho dù ẩn núp tại Linh giới chúng ta, còn hỗn huyết cùng người thành lập tu tiên gia tộc, nhưng bất quá chỉ có một số tồn tại Ly Hợp Kỳ. Có thể làm được đại sự gì? Trước kia gặp tình huống như vậy đều phái các chấp pháp sứ xuất thủ. Lần này, không chỉ khiến hai trưởng lão chúng ta hành sự mà còn chỉ danh phải sanh cầm các trưởng lão Lý gia, cuối cùng là để làm gì?"
"Ngươi hỏi ta thì ta đi hỏi ai đây. Thiên cơ bất khả lộ, mệnh lệnh thành chủ không phải để hai ta nghiền ngẫm, biết nhiều chưa hẳn là tốt, nghe lệnh hành sự là được rồi." Đạo bào lão giả trầm tĩnh nói.
"Nói thì đúng vậy, bất quá..." Nói tới đây lão giả tóc vàng kim phất tay áo một cái, bày ra một quầng sáng cách âm. Với pháp thuật cao thâm của tu sĩ Động Huyền Kỳ, đương nhiên đám người chung quanh không thể nghe lén.
"Dư đạo hữu, đây là vì sao..." Đạo bào lão giả nhướng mày hỏi.
"Khâu huynh, hai ta tương giao đã vạn năm, chịu đại ân thành chủ mà gia nhập Thánh Thành, nhưng..."
"Dư đạo hữu, rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?"
"Được rồi, lão phu muốn hỏi. Khâu huynh, ngươi thật sự cảm thấy thành chủ là người năm đó sao?"
"Dư huynh đệ, lời này là ý gì? Không phải chúng ta mới gặp thành chủ sao. Nếu mạo danh thế thân, tuy có thể thi triển dịch dung thuật nhưng thần thông thành chủ tu luyện chính là độc môn bí thuật. Cả Đông hải Tu Tiên giới cũng chỉ có mỗi người mà thôi."
"Có lẽ, nhưng ta vẫn cảm thấy thành chủ có điểm là lạ, trên thân tràn ngập khí quỷ dị, hạ mệnh lệnh cũng rất cổ quái, đã nói lần này..."
"Được rồi Dư huynh đệ, ta xem ngươi đa tâm quá rồi. Thành chủ bế quan đã ngàn năm, khí tức biến đổi một chút cũng là bình thường. Toàn bộ chỉ là phỏng đoán mà thôi. Nhiệm vụ lần có kỳ lạ nhưng thiên uy khó dò. Thành chủ hùng tài đại lược, mưu cao kế sâu. Chúng ta cần gì phải hao tâm tổn trí phỏng đoán, làm tốt sự phân phó của người là được"
Lão giả nói tới đây thanh sắc câu lệ, sau đó khẩu khí vừa chậm thở dài: "Dư huynh đệ, ta cũng biết ngươi tính tình ngay thẳng nhưng có những việc không nên quản. Nếu không, không chừng ngày nào đó sẽ rước họa. Hai ta có thể tu đến Động Huyền Kỳ đã là vô vàn khó khăn. Mặc dù tu vị không thể tiến thêm nhưng với thần thông của hai ta, muốn độ qua vài lần thiên kiếp, sống thêm vạn năm cũng tuyệt không có vấn đề. Nhân sinh đắc ý tu tận hoan (1). Hà tất phải làm tự khó mình"
"Nhưng..." Lão quái tóc vàng kim còn muốn nói nhưng xem bộ dáng đồng bạn rốt cục nuốt lời trở lại. Mỗi người mỗi lựa chọn. Khâu lão quái từ hai ngàn năm trước. Khi tu vị không thể tiến thêm đã hoàn toàn mất đi chí tiến thủ.
Đừng xem bên ngoài hắn là Động Huyền Kỳ tu tiên giả được người người ngưỡng mộ, bất quá chỉ là hạng ăn không chờ chết mà thôi. Ngàn năm nay hắn rất ít tu luyện mà lại ham hưởng lạc, nạp hết ả thị thiếp này đến ả nọ.
Mỗi kẻ đều có chí riêng, lão quái tóc vàng kim làm sao lại không hiểu đạo lý dưa hái xanh ắt không ngọt.
Chưa hẳn là đối phương không phát hiện điểm bất ổn của thành chủ, chỉ có điều không có dũng khí tố giác mà thôi.
"Hiện tại chúng ta tính sao?"
Thấy rốt cuộc đối phương đã buông tha vấn đề kia, đạo bào lão giả nhẹ nhàng thở ra. Ánh mắt lại lướt qua Dị Linh Bàn trong tay.
Chần chừ một lát lão mới trầm ngâm mở miệng: "Đám tu sĩ Lý gia đã được thành chủ chỉ danh. Sống phải thấy người chết phải thấy thây. Hôm nay biến mất không minh bạch như vậy, hai ta trở về sẽ không có công đạo. Mặc kệ sao phải tra ra manh mối, xem rốt cuộc có biến cố gì!"
"Không sai, đối phương biến mất ở Hỗn Loạn Hải Vực tiếp cận địa phận Yêu tộc. Cách nơi này quá xa. Nếu dùng chiến thuyền ít nhất cần hai ngày mới tới, nếu hai ta phi hành thì nhanh hơn nhiều"
"Dư huynh nói rất hợp ý ta, chiến thuyền này quá lớn. Nếu tiếp cận lãnh địa Yêu tộc, không cẩn thận rất có thể gây ra xung đột"
"Hừ, đâu chỉ là Yêu tộc. Hỗn Loạn Hải Vực vốn không chào đón tu tiên giả Thánh Thành chúng ta. Đám tán tu tạm thì không nhắc. Cửu Tiên Cung thần bí kia thực khó đối phó" Kim phát lão giả thở dài.
"Hừ, Dư huynh cần gì khuếch trương chí khí của kẻ khác. Thành chủ hùng tài đại lược, Cửu Tiên Cung bất quá chỉ là đám ô hợp, sẽ kiêu ngạo không được bao lâu nữa. Nếu kế hoạch thành công thì đừng nói là Cửu Tiên Cung, cho dù là Lục Vương Yêu tộc cũng sẽ cúi đầu xưng thần với Thánh Thành chúng ta." Đạo bào lão giả lộ tia vẻ hưng phấn nói.
Lão quái tóc vàng kim không tiếp lời. Lão đang nghi hoặc điểm này. Nếu có thể quét ngang tam tộc thì đám tiền bối đã sớm làm rồi, sao để cục diện tới như ngày hôm nay.
Hải tộc cùng Yêu tộc không phải bùn đất. Cửu Tiên Cung cũng truyền thừa tự thượng cổ. Kế hoạch lần này nghe thì khiến người tâm động nhưng sơ sót một điểm sẽ có khả năng khiến Thánh Thành vạn kiếp bất phục.
Đương nhiên cấp bách bây giờ là nghĩ biện pháp tìm ra tung tích tu sĩ Lý gia.
***
Đám người Lâm Hiên đương nhiên không rõ kế hoạch trên. Lúc này bọn họ đã tới một hòn đảo nhỏ có hình nửa vòng tròn.
Đảo này diện tích quá nhỏ, còn kém xa cả tòa đảo mà Lý gia định chiếm cứ. Tổng đà bí mật của Đan Nguyệt Tông mà lại ở tiểu đảo tầm thường này sao?
Bốn người Lâm Hiên hai mặt nhìn nhau.
". . . Đại sư, ngươi có lầm chăng!" Kim Nghĩa gãi gãi đầu, do dự mở miệng trước.
"Tính lầm, ha ha, thí chủ cho rằng đảo kia phải như thế nào?" Kim Hoằng đại sư mỉm cười nói: "Điểu ngữ mùi hoa, linh khí hào hùng, vừa thấy chính là động thiên phúc địa!"
Lời lão còn chưa dứt thì Lâm Hiên đã cười lên tự diễu.
Nếu là tổng đà Đan Nguyệt Tông tự nhiên còn vượt xa miêu tả trong miệng lão hòa thượng.
Có điều hiện cần tìm là tổng đà bí mật! Nếu nằm ở tiên sơn phúc địa, sợ rằng sớm đã bị đám tiền bối khai quật không còn.
Nếu không phải có Kim Hoằng thiền sư dẫn đường. Đám người dù ngang qua đảo này, chỉ sợ cũng không thèm liếc mắt.
Trong khoảnh khắc Lâm Hiên đã nghĩ ra, ba người còn lại cũng không ngốc, ánh mắt lộ tiếu ý.
"Đại sư, được rồi. Việc này không nên chậm trễ, tổng đà bí mật nói trắng ra chính là chỗ môn phái giấu bảo. Như vậy cấm chế bẫy rập nơi đây cũng rất nhiều. Lát nữa mọi người còn cẩn thận một chút" Thanh âm dịu dàng của Minh Tuyền tiên tử truyền ra.
Kim Hoằng thiền sư dừng độn quang. Bốn người không chút dị nghị theo sau.
Một toà núi nhỏ uốn lượn ánh vào tầm mắt, chặn ngang tiểu đảo làm hai nửa. Nó chỉ cao trăm trượng nhưng thực vật ở trên rất tươi tốt.
Quanh đây không có linh mạch, trước ngọn núi còn có một cái đầm nhỏ chừng một mẫu. Nước hồ có màu bích lục, còn có rất nhiều lá cây trôi nổi trên mặt.
"Đại sư, rốt cuộc Thiên Cương Ngũ Hành trận ở nơi nào?"
Thần thức Kim Nghĩa không ngừng đảo qua phụ cận nhưng không phát hiện cấm chế gì.
"Ha ha, có thể giấu giếm được đạo hữu, cổ tu tiền bối thiết kế thật không tồi. Nơi nhập khẩu trận pháp vốn ở dưới đáy hồ."
"Đáy hồ?"
Trong lòng Lâm Hiên vừa động, quả thật là xảo đoạt thiên công. Điều này khiến hắn nhớ lại Bách Độc Thần Quân và cuộc gặp gỡ buổi đầu với Khổng Tước tiên tử tại Thương Minh Sơn.
Lấy hồ nước che giấu, không thể không nói rất cao minh.
"Được rồi, chư vị đạo hữu, chúng ta cùng xuống"
Kim Hoằng thiền sư nói xong bùm một tiếng nhảy vào trong hồ, nước hồ văng khắp nơi nhưng tự động rẽ ra không làm ướt tăng y của lão.
Lâm Hiên mỉm cười, lấy ra một Tị Thủy Châu rồi cùng ba người bùm bùm nhảy vào trong hồ.
Hồ nước tách ra, Qua thời gian một bữa cơm bốn người mới tới đáy. Điều này thật không bình thường, không chừng Đan Nguyệt Tông đã dụng đại pháp thuật mở ra một địa phương mới dưới này.
Lặng xuống gần vạn trượng, chỉ là áp lực nước cũng đủ khiến phàm nhân nổ tan xác nhưng Ly Hợp Kỳ tu tiên giả thì không quan tâm. Kim Hoằng đại sư đã chờ ở dưới này.
"Đại sư, ngươi nói trận pháp ở nơi này?" Kim Nghĩa có điểm sốt ruột, trên mặt tràn đầy vẻ hưng phấn.
"Kim thí chủ không cần nóng vội"
Hai tay lão thiền sư hợp lại rồi đẩy về phía trước, phật lực cuồn cuộn mà ra đánh vào mặt đất xa hơn mười trượng.
Oanh!
Một tiếng nổ lớn truyền vào tai, đáy hồ tuy là nham thạch cứng rắn nhưng sao có thể chống đỡ được một kích của tu sĩ Ly Hợp. Một cái hố to hơn mười trượng vuông xuất hiện, không ngờ dưới bề mặt lại có một tầng bảo hộ màu xanh thẳm.
Chúng tu sĩ ngẩn ngơ, không kinh sợ mà còn mừng rỡ.
Cấm chế xuất hiện chứng minh địa điểm không sai.
"Đây chính là Thiên Cương Ngũ Hành trận sao! Ta xem cũng không có gì đặc biệt, các ngươi đợi Kim mỗ thử một lần."
Ánh mắt Kim Nghĩa đảo qua vòng bảo hộ thì trên mặt lộ vẻ khinh thường. Mỏng như vậy mà không thấy có phù chú thâm ảo gì cả.
Thân hình hắn chợt lóe đã hiện trước vòng bảo hộ, tung một quyền đánh vào mặt trên.
"Kim thí chủ, không thể!"
Lão hòa thượng thất sắc nhưng không kịp ngăn cản. Nhất quyền của Kim Nghĩa uy lực không phải nhỏ. Chỉ riêng uy áp đã đem nước trong vòng hơn trượng bốc hơi hết. Quyền ảnh kim sắc như mãnh hổ xổng chuồng, hung hăng đánh vào vòng bảo hộ.
Vô thanh vô tức nhưng ngay sau đó lam quang chợt lóe, một thân ảnh mờ ảo hiển hiện ra. Khuôn mặt hư ảnh tuy mơ hồ nhưng dáng người lại tương tự như Kim Nghĩa. Động tác cũng rất giống, một quyền hung hăng đánh tới.
"Ồ..."
Đám người Lâm Hiên thầm hít một hơi lạnh, không ngờ Thiên Cương Ngũ Hành Trận có thể phản với kích với chiêu thức giống như đúc.
Kim Nghĩa đại kinh thất sắc, cũ lực đã tận mà lực mới chưa sinh, muốn biến chiêu đã không kịp. Thân hình quay tròn vừa chuyển, một vòng bảo hộ màu vàng kim xuất hiện.
Đoành!
Hư ảnh mờ ảo không chút do dự đánh tới. Thân hình Kim Nghĩa trong màn bảo hộ tức khắc bị đánh bay ra xa mấy trượng, va vào một khối cự thạch ở đáy biển, bộ dáng chật vật vô cùng.
Đám người Lâm Hiên buồn cười nhưng trở nên dè chừng và sợ hãi. Danh tiếng Thiên Cương Ngũ Hành trận quả nhiên không thổi phồng, muốn phá giải thật rất khó.
"Chẳng lẽ không thể dùng cường lực bài trừ trận này?" Trong mắt Minh Tuyền tiên tử hiện dị sắc, thì thào tự nói.
"Cường lực bài trừ? Cũng có thể nhưng phải là cảnh giới Động Huyền Kỳ mới làm được."
Thanh âm hùng hậu của Kim Hoằng đại sư truyền ra. Lão sớm đã nghiên cứu thấu triệt cấm chế này.
"Đại sư đã nói qua. Ngũ Hành hợp nhất cũng có thể bài trừ, rốt cuộc phải làm sao thì mời đại sư phân phó. Đêm dài lắm mộng, chúng ta không nên chậm trễ nữa." Lúc này Lâm Hiên lạnh nhạt mở miệng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Chư vị đạo hữu không cần sốt ruột, chờ lão nạp bày trận phá vỡ cấm chế trước mắt"
Lão hòa thượng vừa nói vừa phất tay áo một cái. Tinh quang bắn ra bốn phía, trong tay áo rộng lớn bay ra không ít đồ vật.
Lâm Hiên nheo mắt, là những khí cụ bày trận. Chẳng lẽ ngoại trừ Ngũ Hành hợp nhất còn cần thêm ngoại lực?
Ba người còn lại cũng lộ vẻ tò mò nhưng rất nhanh thần sắc như thường.
Lão hòa thượng lại xem như không thấy, hai tay luân chuyển đánh ra pháp quyết. Qua một tuần trà thì một pháp trận thâm ảo xuất hiện.
"A Di Đà Phật "
Tiếng phật hiệu hùng hậu truyền vào tai. Kim Hoằng thiền sư nâng tay phải, năm cây trận kỳ màu sắc khác nhau xuất hiện trong bàn tay, đại biểu cho Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ.
"Chư vị đạo hữu dựa theo thuộc tính pháp lực của bản thân mà chọn lấy một. Lát nữa dựa theo hiệu lệnh lão nạp thì có thể bài trừ trận pháp trước mắt" Lão hòa thượng lộ vẻ ngưng trọng nói.
A!
Kim Nghĩa nóng vội nhất, sớm bò ra từ đống loạn thạch. Hắn không chút do dự tiêu sái qua cầm lấy một cây trận kỳ màu trắng.
Ba người Lâm Hiên liếc nhau, cũng đi tới cầm lấy một cây trận kỳ.
Lâm Hiên biểu hiện linh căn Mộc thuộc tính nên lấy cây trận kỳ màu xanh. Nắm nó ở trong tay, hắn dụng thần thức nhưng không thấy có gì bất thường.
Phản ứng của Minh Tuyền tiên tử cùng Tiêm Mạc Y Lam cũng không sai biệt. Năm người ngày thường quan hệ không tồi nhưng lúc này cẩn thận là không thừa.
Kim Hoằng thiền sư vẫn xem như không biết, hai tay tạo thành chữ thập:
"Được rồi, tiếp theo mời các vị thí chủ xem qua phương pháp của lão nạp"
Lão hòa thượng vừa nói vừa tế ra mấy cái ngọc giản. Lâm Hiên tiếp nhận rồi đem thần thức chìm vào. Bên trong là một đoạn pháp quyết ngắn gọn khoảng hai ba trăm từ, hơn nữa rõ ràng dễ hiểu.
"Thì ra Ngũ Hành hợp nhất là vậy."
Lâm Hiên dụng tâm ấn ký, hắn có thể điều động Ngũ Hành nguyên khí. Nói không chừng đoạn pháp quyết này sẽ có chỗ hữu dụng về sau.
"Tốt, mời chư vị thí chủ ấn theo pháp quyết, hiện tại chúng ta bắt đầu"
Lão hòa thượng vừa dứt lời thì bên cạnh đã truyền ra tiếng chú ngữ của Kim Nghĩa. Lâm Hiên khẽ nhíu mày, chậm rãi điều động pháp lực.
Tại trong đan điền khí hải của hắn. Tiểu hồ phía dưới Nguyên Anh cùng Kim đan đã hoàn toàn biến thành màu xanh. Nếu chỉ tu luyện Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết sẽ không có hiệu quả như vậy. Lâm Hiên do đủ loại cơ duyên xảo hợp cùng biến cố mới có thể tự do chuyển hoán thuộc tính linh lực Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ.
Qua một lát năm người bắt quyết rồi nâng tay. Năm loại thiên địa nguyên khí khác nhau cuồn cuộn đổ về các trận kỳ.
Chỉ thấy trên các trận kỳ xuất hiện năm quang cầu màu sắc khác nhau. Ban đầu chỉ cỡ hạt táo nhưng được thiên địa nguyên khí dũng mãnh tiến vào thì không ngừng lớn lên.
Khối cầu trên tay Lâm Hiên ào ạt thanh quang, nhìn qua xanh biếc ướt át tràn ngập sinh cơ.
Khối cầu thủy linh lực do Minh Tuyền tiên tử tạo ra còn lớn hơn một chút. dù sao nơi đây có thủy nguyên khí nồng đậm nhất.
"Các vị đạo hữu chú ý, kích thước năm khối cầu nguyên khí phải như một. Bên trong ẩn chứa lượng thiên địa nguyên khí bằng nhau. Nếu không đừng nói bài trừ cấm chế. Khi dung hợp có thể sinh ra phong bạo rất nguy hiểm" Thanh âm ngưng trọng của lão hòa thượng vang lên, vì điểm này lão đã xem không bao nhiêu thượng cổ điển tịch.
Lâm Hiên nghe đến đây thì trong lòng vừa động, nghĩ tới cái gì nhưng hiện tại không phải lúc để cân nhắc.
Năm người đều là Ly Hợp Kỳ tu tiên giả, tuy thao túng được thiên địa nguyên khí nhưng chưa đến mức tinh xảo thuần thục tâm ý. Mất không ít công phu, rốt cục mới tạo nên năm quang cầu kích thước đồng nhất.
Sai một ly đi một dặm. Lão hòa thượng đã cảnh báo, chỉ cần hơn một tia cũng sẽ khiến nó tự bạo.
"Hiện tại bắt đầu dung hợp, mọi người cùng nhau, Đi!"
Năm người đồng thời đưa trận kỳ điểm về phía trước. Các quang cầu chợt lóe, bay đến giữa bọn họ thì đúng lúc này một tiếng nổ truyền vào tai.
Chú thích (1): Trích trong bài Tương Tiến Tửu của Lý Bạch:
Nhân sinh đắc ý tu tận hoan,
Mạc sử kim tôn không đối nguyệt!
Tương Như dịch:
Đời người đắc ý hãy vui tràn,
Chớ để bình vàng suông bóng nguyệt!

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #552


Báo Lỗi Truyện
Chương 552/2668