Chương 41: Bích Vân Sơn


Dù mục đích Thiên Trần chân nhân đoạt lấy sơn trung chi sơn còn chưa rõ nhưng vị tổ sư khai sơn Linh Dược sơn này thật sự là nhân vật kinh tài tuyệt diễm.
"Bổn phái truyền thừa đến nay ngoài người thì vẫn chưa có Nguyên Anh kỳ đại tiền bối nào khác. Có điều trong môn hiện tại có hơn mười vị Ngưng Đan kỳ sư tổ đang ở chỗ này tiềm tu."
Thần sắc Dương Tu có chút kiêu ngạo tiếp tục:" Luận về thực lực chúng ta chỉ kém Bích Vân Sơn, Nhất Tuyến Hạp, Lôi Vân sơn trang một chút mà thôi."
Lần này nghe nhiều bí ẩn như vậy khiến Lâm Hiên nghi vấn trùng trùng. Thì ra thực lực Linh Dược sơn vốn là môn phái nhất lưu nhưng lại cố tình ẩn giấu đi rất nhiều. Điều này không biết là di huấn tổ sự hay là có mục đích gì? Thiên Trần chân nhân dụng mưu lấy sơn trung chi sơn này làm gì?
Còn nữa, Linh Dược Sơn mạnh thế này thì Thông Vũ chân nhân vội lập hắn làm thiếu chủ xem ra có vẻ khinh suất, không biết lão đang mưu tính gì?
Đương nhiên bên ngoài Lâm Hiên vẫn làm một bộ hiếu kỳ. Dương Tu tuy không giấu diếm gì song tin tức của hắn cũng có hạn.
Lúc này hai người đã tới trước một vách núi, Dương Tu không chút do dự dừng lại, Lâm Hiên cũng dừng độn quang đánh giá một chút. Nơi này chính là bảo khố sao?
Chỉ thấy Dương Tu lấy ra một cái lệnh bài, miệng lẩm nhẩm đồng thời dùng linh lực từ trong lệnh bài bắn ra một đạo bạch quang lên vách núi.
Nhất thời không gian trước mắt mơ hồ một trận, vách núi biến mất thay vào đó là một tòa lầu các tinh xảo.
Huyễn thuật thật lợi hại!
Lâm Hiên hoảng sợ, với thần thức của hắn mà không nhận phát hiện ra chút nào.
"Được rồi, mời Lâm sư đệ "
Dương Tu cười cười đi trước dẫn đường, Lâm Hiên do dự cũng tiến vào lầu các.
"Không chỉ là huyễn thuật, nơi này vốn là trọng địa tàng bảo của bổn môn nên bố trí cấm chế lợi hại vô cùng. Mê Tiên Trận này không chỉ có điên đảo âm dương mà còn ẩn chứa công kích ngũ hành thuộc tính. Cho dù tu sĩ Ngưng Đan kỳ tự ý tiến vào cũng chỉ đan vỡ người vong dưới trận, sư đệ phải vô cùng cẩn thận đi theo sát bên ta!"
"Ừm" Lâm Hiên nghe được sự lợi hại của Mê Tiên Trận vội đi sau Dương Tu không quá ba bước.
Sau khi lại bài trừ thêm một đạo cấm chế Dương Tu đưa hắn tới một gian phòng:
"Sư đệ. Dựa theo thủ dụ của chưởng môn ngươi có thể tùy chọn ba kiện bảo vật."
Lâm Hiên quan sát một chút. Gian mật thất này cũng không lớn, chỉ gần hai trăm thước vuông nhưng có đầy đủ Linh Khí, đan dược, phù lục…
Nửa canh giờ sau hắn từ trong bảo khố đi ra. Nghĩ lại tình cảnh vừa rồi trên mặt Lâm Hiên lộ ra vẻ khó khăn. Sự tài phú của Linh Dược sơn vượt quá xa sự tưởng tượng của hắn, bảo vật trong này thật quá nhiều khiến người có cảm giác hoa mắt chóng mặt, hận không thể đem tất cả thu vào túi trữ vật.
Lâm Hiên hít sâu một hơi, đè nén tâm tình kích động bắt đầu chọn lựa.
Đầu tiên là một kiện cực phẩm Linh Khí, chính là một cái tiểu thuẫn to cỡ bàn tay có thuộc tính phòng ngự gọi là Huyền Kim Thuẫn.
Kiện thứ hai là một tấm thú phù có phong ấn hồn phách của yêu thú cấp hai Hỏa Diễm Tê Ngưu.
Bảo vật thứ ba là một loại tiên dược tên là Bổ Linh Đan có thể nhanh chóng bổ sung linh lực bị hao tổn với khôi phục nhanh hơn gấp mười so với dùng tinh thạch. Tuy vậy trong một lọ này cũng chỉ có mười viên.

Nhìn dãy núi chập chùng không thấy điểm cuối bị bao phủ trong màn sương mù dày đặc Lâm Hiên cảm thán:
Linh mạch thật tốt!
Bích Vân Sơn kéo dài hơn tám trăm dặm hình dáng trông như một con rồng cực lớn đang phủ phục. Chủ phong cao năm nghìn thước quanh năm sương mù xanh biếc bao phủ, danh tự Bích Vân Sơn bắt nguồn từ đây.
Bình thường chỉ có sương mù màu trắng song các tu tiên giả thì không lạ gì, sương mù xanh biếc này là do thiên địa linh khí nồng đậm tụ thành. Nơi này là một linh mạch tốt nhất U Châu bị Bích Vân Sơn chiếm cứ. Tu luyện ở chỗ này tốc độ có thể nhanh gấp đôi những nơi bình thường khác.
Do dự một chút, Lâm Hiên lấy ra một tấm thiếp đem linh lực truyền vào rồi phát ra một đạo hồng quang lên đỉnh núi.
Ngay lát sau có một đạo độn quang từ trong Bích Vân Sơn bay ra, là một thiếu niên niên kỷ chừng mười bảy đang ngự trên một thanh phi kiếm, Lâm Hiên dùng thần thức đảo qua thì đối phương có tu vị tầng thứ năm Linh Động kỳ.
Thiếu niên rất nhanh tới trước Lâm Hiên, vẻ mặt hắn có chút kinh ngạc chắp tay nói:
"Truyền tấn phù vừa rồi là do đạo hữu phát ra?"
"Không sai."
"Các hạ là chưởng môn Linh Dược Sơn?"
Lâm Hiên mỉm cười nói:"Gia Sư Thông Vũ chân nhân có sự tình quan trọng không thể rời bổn môn, người phái ta tới đây thay mặt "
Lâm Hiên vừa nói đưa tấm thiệp. Tên đệ tử tiếp nhận xem qua một chút, vẻ mặt cung kính nói:
"Thất lễ, thì ra tiền bối là thiếu chủ của Linh Dược sơn, vãn bối là Mộc Yên, môn hạ Bích Vân Sơn phụng lệnh chưởng môn chân nhân ở chỗ này nghênh đón các vị đồng đạo, xin mời tiền bối theo ta."
Theo thiếu niên dẫn lối, Lâm Hiên bay vào Bích Vân Sơn. Xuyên qua mấy đạo cấm chế vào trong số lượng tu sĩ cũng tăng lên.
Lâm Hiên có chút kinh ngạc, không ngờ đa số Linh Động kỳ đệ tử nơi đây đều có Linh khí.
Mộc Yên mỉm cười, ánh mắt toát ra một tia kiêu ngạo:
"Tiền bối, đệ tử Bích Vân Sơn chỉ cần tới Linh Động trung kỳ đều được sư môn ban thưởng một kiện Linh khí."
Nghe vậy trong lòng Lâm Hiên cảm khái không thôi. Không hổ là một trong tam đại chính phái, cấp cho lợi ích tốt như vậy không trách đám tán tu đều muốn gia nhập danh môn đại phái.
Trên đường Lâm Hiên cũng gặp không ít tu sĩ phái khác, đều là nhận được bái thiếp mà đến.
Do đều là thủ lĩnh các môn phái đích thân đến nên phần lớn là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, thậm chí còn có Ngưng Đan kỳ đại cao thủ dẫn một đám môn nhân đệ tử đi theo.
"Thực cáo lỗi các vị khách quý, vãn bối chỉ có thể dẫn đường tới đây, phía trước chính là trung tâm bổn môn."
Mộc Yên cung kính thi lễ sau đó lui xuống. Chỉ thấy phía trước có một cây thạch kiều bằng tinh ngọc hết sức xa hoa. Qua thạch kiều này là trung tâm Bích Vân Sơn.
Tiên kiều rất rộng, hiện đã có năm sáu trăm tu sĩ tụ tập nhưng mà vẫn thoáng đãng, Lâm Hiên cũng độn quang bay lên.
Tới gần thì thấy tu sĩ chia làm hai bên mà đứng. Một bên nhân số đông đảo khoảng. trang phục thống nhất chắc là các môn phái hoặc gia tộc tu tiên.
Đám người bên kia ít hơn nhiều, trang phục hổ lốn quái dị là tán tu đến từ các nơi.
Hai bên mặc dù chưa tới mức trợn mắt nhìn nhau nhưng cũng chẳng thuận mắt, đương nhiên không thèm bắt chuyện. Dù sao tới đây với thân phận thiếu chủ một phái, Lâm Hiên đành bay đến định nhập vào đám tu sĩ môn phái.
"Tiểu tử nhầm nơi rồi, tán tu thì lăn sang bên kia " Nghe ngôn từ không khách khí này, Lâm Hiên nhíu mày nhìn sang, thì ra là một đại hán tướng mạo thô lỗ chừng tứ tuần vừa lên tiếng. Hắn vận một bộ trang phục màu nâu đất, theo sau còn có bảy tám đệ tử.
Lôi Kiếm môn!
Đồng đạo tới mà luyện đan khá nhiều. Đây là một môn phái tứ lưu thiện dùng kiếm thuật nằm ở phía bắc U Châu.
Đại hán này là chưởng môn Lôi Kiếm môn. Song tu vị của hắn cũng chỉ là Trúc Cơ Sơ kỳ.
Một môn phái bé như hạt cát mà cũng kiêu ngạo như vậy. Lâm Hiên Lâm Hiên đang nghĩ phương pháp giáo huấn hắn một chút thì đột nhiên một hồi tiên nhạc truyền vào bên tai.
"Nghênh tân khúc!"
Đám tu sĩ nhất thời đều bị hấp dẫn, chỉ thấy phía xa cùng với tiên hạc có mấy tên đệ tử Bích Vân Sơn cung kính dẫn đường, một nhóm tu sĩ chừng hơn mười người đang bay đến.
"Là Thiên Sơn phái!"
"Đúng rồi, người đang đến chính là nhân vật mới nổi danh của Thiên Sơn nhất mạch,Từ Phong."
Ở U Châu ngoại trừ tam đại môn phái thì cũng có mấy môn phái nổi danh, trong môn không thiếu Ngưng Đan kỳ cao thủ tỷ như Thiên Sơn phái này.
Bích Vân Sơn muốn xưng bá U Châu hiển nhiên muốn mượn sức những môn phái như thế.
Lễ tiết có vẻ long trọng có thể thực lực Thiên Sơn phái cũng rất mạnh, một số tu sĩ thầm bất mãn song không dám phát tác. Đại hán Lôi Kiếm môn ngậm mồm như ngậm thóc giống. Đám tu sĩ Thiên Sơn phái nháy mắt đã tới thạch kiều.
"Các vị đạo hữu xin chờ một chút, chốc lát sẽ có sư huynh tệ phái đến nghênh đón."
"Không sao" Tu sĩ được kêu là Từ Phong hào sảng khoát tay áo nói:
"Ta đang muốn làm quen với các đồng đạo nơi này một chút, chư vị sư huynh cứ tự nhiên!"
Các tu sĩ nơi đây cũng đưa mắt đánh giá Từ Phong. Năm nay hắn mới hơn tam tuần nhưng tu vị đã tới Trúc Cơ kỳ đại viên mãn.
Từ Phong đảo mắt qua tiên kiều thì trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, lắc thân một cái đã bay tới cạnh Lâm Hiên cười nói:
" Ha ha, Lâm sư đệ cũng tới rồi, Thông Vũ chân nhân hiện ở đâu, mau dẫn ngu huynh đến tham kiến người."
"Ha ha, gia sư có chút chuyện không tới được, ta đại biểu cho tệ phái."
"Ồ, chẳng lẽ chân nhân lại đang nghiên cứu tiên đan mới chăng?"
Lâm Hiên cười cười đáp lễ.
Mấy tuần trăng trước, Thiên Sơn phái sai Từ Phong này mang theo nguyên liệu đến Linh Dược sơn nhờ luyện đan. Lúc đó Thông Vũ chân nhân và mấy vị luyện đan sư nổi danh đều đang bế quan nghiên cứu một loại dược liệu mới. Từ Phong đang không biết tính sao thì Lâm Hiên ra tay giúp hắn luyện thành linh đan. Hai người cũng giao hảo từ đó.
"Ha ha, tiểu muội mau lại đây. Không phải là muội vẫn thường mong được gặp ân nhân cứu mạng một lần sao. Chính là Lâm sư đệ này, nếu không phải hắn thi triển diệu thủ luyện thành Hồi Xuân Đan thì ngươi đã hóa thành nữ quỷ rồi."
Thanh âm Từ Phong mang theo vẻ sủng nịnh. Từ phía sau hắn có một thiếu nữ tầm mười bảy trông thanh tú đáng yêu len lén đi ra. Tu vị là Linh Động kỳ tầng thứ năm.
"Đây là xá muội."
Thiếu nữ tới trước mặt Lâm Hiên, len lén nhìn hắn một cái:" Tiểu nữ tử là Từ Nhân xin tham kiến Lâm sư huynh, đa tạ đại ân cứu mạng của người."
"Chỉ là tiện tay mà thôi, cô nương không nên khách khí."
"Lâm đại ca, nghe nói luyện đan thuật của ngươi vượt quá cả Thông Vũ chân nhân, được lập làm thiếu chủ của Linh Dược sơn phải không?"
Lâm Hiên lắc đầu:" Đương nhiên không phải, cô nương nghe lầm rồi, tạo nghệ luyện đan thuật của tại hạ sao có thể sánh được với gia sư"
"Lâm sư đệ cũng không nên quá khiêm tốn, việc ngươi được lập làm thiếu chủ Linh Dược Sơn là hoàn toàn chính xác".
"Đúng vậy!" Trong mắt Từ Nhân cũng lộ ra vẻ sùng bái nói:" Nghe gia huynh nói Lâm đại ca mới hai mươi đã Trúc cơ thành công, so với đại ca khi xưa cũng không kém bao nhiêu."
Ba người đàm luận vui vẻ khiến vẻ mặt các tu sĩ gần đó trở nên rất khác nhau. Riêng đại hán Lôi Ngạo chưởng môn Lôi Kiếm Môn thì càng sắc mặt trắng bệch, khó coi vô cùng
Hắn vốn luôn nạt yếu sợ mạnh, không ngờ lần này lại đá vào tấm thiết bản.
Ai ngờ tên thiếu niên dung mạo tầm thường này lại là thiếu chủ Linh Dược sơn.
Linh Dược Sơn dựa vào luyện đan thuật xuất thần nhập hóa mà vang danh, cho dù là tam đại chính phái thấy cũng lấy lễ khách quý mà tiếp.
Do tiểu tu sĩ Mộc Yên mới nhập môn chưa lâu chưa rõ về Linh Dược Sơn, nếu không nghi lễ tiếp đãi Lâm Hiên nhất định không thua kém phái Thiên Sơn.
Lôi Ngạo do dự một chút rồi đi tới trước Lâm Hiên cúi đầu:" Thứ lỗi, mới rồi là tại hạ thất lễ, thiếu chủ là đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân.. ..."
"Sao, tên này dám đắc tội với Lâm sư đệ?"
Từ Phong quay sang trừng mắt khiến trong lòng Lôi Ngạo vô cùng khẩn trương lẫn sợ hãi. Vừa rồi hắn đã biết quan hệ giữa mấy người này không tệ. Nếu Lâm Hiên nói một câu bất lợi thì khẳng định Từ Phong sẽ ra tay. Lấy thực lực Thiên Sơn phái tiêu diệt Lôi Kiếm môn bất quá chỉ là một cái nhấc tay.
Họa từ miệng mà ra, hôm nay sự tồn vong của Lôi Kiếm môn chỉ phụ thuộc vào ý niệm của Lâm Hiên. Đám tu sĩ đều tập trung sự chú ý tới đây, không ít kẻ lộ ra vẻ hả hê.
"Ha ha, đa tạ hảo ý của Từ huynh, chút chuyện nhỏ này tiểu đệ tự xử được." Lâm Hiên trầm ngâm một chút, sắc mặt không đổi nói.
Nhất thời đám đệ tử Lôi Kiếm môn thở phào nhẹ nhõm, còn trên mặt Lôi Ngạo lộ ra một bộ mừng rỡ lẫn cổ quái.
"Đã vậy ngu huynh không nhiều chuyện nữa, nhưng nếu hiền đệ có việc gì cần Từ mỗ thì cứ mở lời, không nên khách khí."
Từ Phong nói tới đây đưa ánh liếc mắt qua Lôi Ngạo một cái khiến hắn vội vàng cúi đầu.
"Ha ha, Từ huynh yên tâm, trong lòng ta vốn xem ngươi như bằng hữu."
Lâm Hiên đang nói thì tiểu cô nương bên cạnh đã nhảy dựng lên:" Ca ca, Lâm đại ca, các người xem đi."
Theo ngón tay nhỏ nhắn của nàng phía trong tiên kiều thấp thoáng kỳ quang, hơn mười đệ tử Bích Vân sơn phiêu diêu tiến tới. Dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc trắng chừng thất tuần song vẫn còn quắc thước chắp tay nói:
" Thật thất lễ, đã để các vị đồng đạo đợi lâu, tại hạ là La Uy, chấp sự nghênh khách của Bích Vân sơn, xin mời chư vị đi theo ta."
Lão giả này có tu vi Trúc Cơ trung kỳ. Một nội môn đệ tử phụ trách tạp vụ mà không kém tinh anh của môn phái nhị lưu tam lưu có thể thấy với Bích Vân sơn mà nói, số lượng tu sĩ Trúc Cơ kỳ rất nhiều.
"Đạo hữu khách khí rồi."
Đám người mở miệng khách sáo rồi đi theo La Uy, qua một lát tới một hoa viên mỹ lệ. Trong này các loại kỳ hoa dị thảo nở rộ, xuân sắc vô cùng. Song điều bắt mắt nhất chính là giữa hoa viên có một Truyền Tống Trận cực lớn.
Loại Truyền Tống trận đồng thời truyền hơn trăm người thì đám người ở đây còn chưa bao giờ nghe nói đến.
"Ha ha, đã khiến các vị đạo hữu chê cười. Truyền Tống Trận này là do các vị trưởng lão sở trường về trận pháp bổn môn bày ra. Lần đại hội Kết anh này Bích Vân sơn ta tiếp đón tới cả ngàn đồng đạo. Nếu dùng Truyền Tống Trận nhỏ thì chẳng phải là phiền toái lắm sao?"
La Uy mặt đầy ôn hòa giới thiệu nhưng ngữ khí kiêu ngạo có ý thị uy. Vẻ mặt đám tán tu thì không thèm để ý còn tu sĩ môn phái không được tự nhiên. Ánh mắt Từ Phong cũng trầm xuống không biết đang nghĩ gì.
Lúc này La Uy chỉ huy đám đệ tử Bích Vân sơn đem tinh thạch xếp chung quanh Truyền Tống Trận sau đó đánh ra một đạo pháp quyết vào giữa trận nhãn.
Những tiếng ông ông vang lên Truyền Tống Trận bắt đầu khởi động, kỳ quang đủ các màu sắc hiện lên rồi đám người biến mất tại chỗ.
Nhìn mỹ cảnh trước mắt, không ít người lộ ra vẻ kinh ngạc.
Nhân gian tiên cảnh là gì? Trước mắt chính là hình tượng tốt nhất.
Chỉ thấy nơi đây cơ man nào là đình bàn lầu các điểu ngữ hoa hương. Các loại trân cầm dị thú đi dạo, dưới chân là sương mù đậm đặc dường như đang đứng trong biển mây.
"Các vị đạo hữu, chúng ta đã tới nội môn của tệ phái, Kết anh đại hội ngày mai sẽ khai mạc, các vị có thể đi dạo vãn cảnh Bích Vân sơn một chút. Còn một số nơi không nên đi vào thì trong ngọc giản này có ghi rõ."
La Uy lấy ra một cái túi trữ vật nhẹ nhàng vỗ một cái, nhất thời vô số đạo hồng quang từ bên trong bay vụt ra rơi vào tay đám tu sĩ.
Trong này chính là địa đồ của Bích Vân sơn.
"Các vị đồng đạo cũng có thể đến dịch quán nghỉ ngơi. Bổn môn sẽ có đệ tử chiêu tận tình" La Uy chắp tay nói:" Tại hạ còn có việc xin được cáo từ."
"Lâm đại ca, chúng ta cùng đi dạo đi!" Thiếu nữ vận hồng y tên là Từ Nhân khẽ mở đôi môi nhỏ nhắn chúm chím.
"Đúng vậy Lâm sư đệ, quý phái chỉ có mình ngươi, nếu không chê thì cùng đi chúng ta, nhưn vậy có thể chiếu cố lẫn nhau."
"Đa tạ hảo ý của Từ cô nương cùng với Từ huynh." Ngoài sự mong chờ của Từ thị huynh muội, Lâm Hiên uyển chuyển cự tuyệt:
" Tại hạ thích đi một mình..."
"Ngươi ..."
"Muội, không được vô lễ"
Từ Nhân còn chưa nói được đã đã bị huynh trưởng ngắt lời, đành đưa ánh mắt bất mãn liếc Lâm Hiên một cái rồi bĩu môi. Tiểu mỹ nhân thanh tú này khi tức giận nhìn quả thực mê người a!
"Đã như vậy Lâm sư đệ bảo trọng, lát sau chúng ta sẽ gặp lại tại dịch quán."
"Được!" Lâm Hiên ôm quyền đáp lễ rồi hóa thành một đạo độn quang bay đi.
"Ca ca cũng thiệt là… Lâm Hiên kia thì có chi là hay, chúng ta sao phải khách khí kết giao với hắn như thế."
"Tiểu muội…" Từ Phong quay sang liếc mắt nhìn xá muội:
"Lâm sư đệ luyện thành Hồi Xuân Đan cứu muội một mạng, sao ngươi có thể ở sau lưng ân nhân của mình mà nói những lời như vậy."
"Nhưng hắn thật là ngạo mạn, chúng ta đã hảo tâm mà hắn lại cự tuyệt người ngoài ngàn dặm như thế"
"Được rồi, đến tuổi xuất giá rồi mà tính tình vẫn như tiểu hài nhi. Có lẽ Lâm sư đệ có sự tình riêng" Từ Phong sủng nịnh đưa tay dí trán muội muội, một lát sau trên mặt hắn chợt hiện vẻ nghiêm túc nhìn lướt qua đám sư đệ phía sau:
"Các ngươi nhớ kỹ, Lâm Hiên không chỉ là ân nhân cứu mạng xá muội ta còn là thiếu chủ Linh Dược sơn. Đan dược đối với tu sĩ chúng ta có ý nghĩa như thế nào, ta nghĩ tất cả đều rõ, cho nên cần xử sự thế nào ta cũng không cần nhiều lời."
"Sư huynh yên tâm, chúng đệ hiểu."
"Đương nhiên chúng đệ không ngu ngốc mà đi đắc tội với thiếu chủ Linh Dược sơn."
Từ Phong hài lòng gật đầu, rồi đám người Thiên Sơn phái độn quang bay về phía dịch quán.
Lúc này Lâm Hiên đem thần thức truyền vào ngọc giản có địa đồ Bích Vân sơn xem qua một chút, hắn nhận định phương hướng một chút rồi hướng đông nam bay đi.
Nửa canh giờ sau Lâm Hiên đã tới một chỗ tương đối hoang vắng, chung quanh chỉ thấy có mấy bụi cây nhỏ khác hoàn toàn với nhân gian tiên cảnh vừa rồi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Chính là nơi này " Lâm Hiên thì thầm một câu rồi hạ xuống. Dùng thần thức quét qua bốn phía, khóe miệng hắn nhếch lên:
"Ta đã tới, ngươi còn muốn làm trò quỷ gì nữa hay sao?"
"Thiếu chủ nói giỡn rồi, vãn bối làm sao có gan lớn như vậy?"
Thanh âm quen thuộc mang theo vẻ bợ đỡ, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một đám sương mù màu xanh rồi Lôi Ngạo từ bên trong chui ra.
"Ta đã bỏ qua thì ngươi cũng nên dâng lên bảo vật như đã hứa!"
Lâm Hiên vốn cũng chẳng phải hạng thiện nam tín nữ gì, ân oán đối với hắn lại càng rõ ràng hơn ai hết. Khi ở tiên kiều Lôi Ngạo truyền âm nguyện dâng lên một kiện bảo vậtcoi như nhận lỗi hắn mới bỏ qua cho.
"Dạ!" Nhìn thấy vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của đối phương Lôi Ngạo vội sờ thò tay vào ngực lấy ra một vật.
"Đây là... ..."
Lâm Hiên nhíu mày. Đây là một cổ thư có vẻ cũ kỹ, hắn phát một đạo bạch quang đem nó thu về.
Chỉ thấy trên tấm bìa bằng da có viết ba chữ thật to "Thiên Lôi quyết"
"Công pháp?"
Trên mặt Lâm Hiên lộ ra vẻ thất vọng, công pháp Thiên Lôi Quyết do một gã chưởng môn tứ lưu môn lấy ra uy lực sao có thể sánh với Cửu Thiên Huyền Công.
"Thiếu môn chủ không nên thất vọng, tại hạ làm sao dám đồ vật tầm thường đến đây dâng người. Thiên Lôi quyết không phải công pháp đỉnh bậc nhưng đây vốn là một bảo vật đặc biệt. Tiền bối xem kỹ lại một lần nữa xem."
Lâm Hiên chậm rãi lật cuốn Thiên Lôi quyết này, thần sắc dần trở nên ngưng trọng.

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #41


Báo Lỗi Truyện
Chương 41/2668