Chương 311: Nguyệt tiên tử


Thời gian như bóng câu bên cửa sổ, năm tháng thấm thoát thoi đưa, đối với kẻ tu hành trường cửu thì mười năm chỉ trong nháy mắt.
Phần lớn thời gian này Lâm Hiên đều đả tọa tu hành. Linh thảo để phối chế ra Độc Long trà tuy rằng trân hiếm nhưng cũng không phải vật bất khả cầu, với thực lực toàn Thiên Tuyền Môn không bao lâu đã thu gom được đủ độc thảo đưa tới.
Có linh trà phụ trợ và Yêu Nhãn Xá lợi trợ giúp, tốc độ tu luyện Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết nhanh hơn rất nhiều.
Phương pháp này mô phỏng thần thông của phượng hoàng, gian nan không kể xiết nhưng Lâm Hiên cần mẫn tu luyện, hy vọng có thể hoàn thành tầng thứ hai đại viên mãn, khi đó trong cơ thể sẽ ngưng kết ra yêu đan.
Về phần Nguyệt nhi trừ những lúc tu luyện thì cũng không quên chỉ giáo đồ đệ mới. Ban đầu nàng còn chút thấp thỏm bất an nhưng về sau phát hiện làm sư phó không khó lắm. Thực ra với tu vị Ngưng Đan kỳ đỉnh phong mà đã cùng Lâm Hiên chu du qua nhiều nơi, kiến thức của nàng vốn đã vượt cảnh giới Ngưng Đan kỳ, mà tiểu đồ đệ của nàng chỉ là Linh Động kỳ nên dạy dỗ quả thực dễ dàng.
Hơn nữa dị linh căn Âm thuộc tính khi tu luyện bí thuật quỷ đạo thì như cá gặp nước, tiến bộ thần tốc. Mà mỗi lần nghe chỉ bảo thì Trịnh Tuyền học một biết ba.
Quả thực là thiên tài. Trịnh Tuyền chỉ mất năm năm đã Trúc Cơ thành công, thêm năm năm nay đã tới Trúc Cơ trung kỳ đỉnh phong.
Sáng hôm nay Trịnh Tuyền lại đến động phủ của Nguyệt nhi. Có đồ đệ nên Nguyệt Nhi đã chọn một nơi linh khí nồng đậm khai mở động phủ riêng. Song mỗi khi nha đầu này nhàn rỗi hay thấy thiếu vắng cái gì lại chạy đến chỗ Lâm Hiên.
Nguyệt nhi vốn là âm hồn chi thể còn Trịnh Tuyền lại được truyền thừa của Diệu Âm Quỷ Đế nên hai người có khá nhiều điểm tương đồng. Trên danh nghĩa là sư đồ song lại như bằng hữu. Điều này khiến Lâm Hiên rất vui mừng.
Mười năm tại Tu tiên giới U châu cũng xảy ra thay đổi lớn. Thiên Tuyền Môn cùng Bái Hiên Các mặt ngoài tuy chưa công khai quan hệ nhưng ngấm ngầm tương trợ nhau, hiện tại thế lực bành trướng cực nhanh đã sánh ngang cùng Nhất Tuyền Hạp và Lôi Vân Sơn Trang. Tạo thế chân vạc chia ba thiên hạ U châu. Chỉ là theo lời phân phó của Lâm hiên thì tạm thời chưa nên chính diện xung đột cùng hai đại môn phái kia.
Hiện tại tâm tình Trịnh Tuyền rất tốt, mấy ngày nay nàng cảm giác thấy tu vị tiến triển cực nhanh, khoảng cách tới hậu kỳ chỉ là một bước mà thôi. Khi gặp bình cảnh nàng thường đi thỉnh giáo sư phó, công pháp của nàng tu luyện khác với phụ mẫu nên hai người không thể giúp. Nhớ tới sư phó thiếu nữ không nhịn được mà nở nụ cười.
Trật tự tôn ti nơi tu tiên giới càng chặt chẽ thế tục giới hơn nhưng vị sư phó xinh đẹp dường như không hề để ý đến những quy củ kia, đối với nàng tựa như đối với hảo hữu.
Trịnh Tuyền vô cùng tôn kính sư phó. Nguyệt nhi tuy có chút ngây ngô nhưng kiến thực lại uyên bác vô cùng mà tu vị lại rất cao, phụ thân nàng hiện tại cũng là tu tiên giả Ngưng Đan kỳ đỉnh phong nhưng nếu hai người đấu pháp thì Trịnh Tuyền dám cá hai phụ thân cũng không phải là đối thủ của người. Thần thông đã lớn cộng thêm bảo vật kinh người, thậm chí Trịnh Tuyền cho rằng sư phó đối đầu lão quái Nguyên Anh kỳ thì cũng có thể liều mạng một phen.
Sư phó có thần thông kinh người như thế nhưng chỉ là tỳ nữ của Thái thượng trưởng lão, Trịnh Tuyền càng tò mò vô cùng đối với Lâm Hiên. Nghe mẫu thân nói người từng là thiếu chủ Linh Dược Sơn, năm xưa cũng có chút danh khí tại U Châu nhưng về sau đột nhiên mất tích bí ẩn, không biết đã đi đâu nhưng khi trở về đã là tu tiên giả Nguyên Anh trung kỳ.
Trịnh Tuyền cũng muốn từ miệng của sư phó mà nghe một chút chuyện về thái thượng trưởng lão, nhưng Nguyệt nhi biết Lâm Hiên không thích hé lộ chuyện bản thân nên chỉ nói những gì có thể. Còn không thì nàng lại lấy thân phận sư phó giáo huấn tiểu a đầu kia một phen.
Tuy mười năm nay tuy khá êm đềm nhưng Nguyệt nhi cảm thấy chưa hoàn mỹ, nàng vẫn không thể ngưng kết Nguyên Anh để có thân thể, đang còn miên man nghĩ về hành trình sắp tới đến Vân Châu cùng thiếu gia thì Trịnh Tuyền đã tới động phủ.
Một lúc sau ,Nguyệt Nhi đang chỉ giáo cho đồ đệ về bình cảnh thì đột nhiên sắc trời trên không Bích Vân Sơn trở nên ảm đạm. Một cỗ yêu phong bỗng nhiên nổi lên. Mây đen rợp trời tới mấy dặm tụ trên đỉnh đầu, trong tầng mây mờ ảo có thiểm điện cuồng vũ như ngân xà uốn éo khiến người kinh hồn táng đảm.
Ô ô….
Âm thanh như tiếng quỷ khóc lại giống vạn thú tề hống truyền vang. Ngay sau đó là một hồi tràng cười thê thương truyền ra từ trong yêu phong cùng khí tức man hoang tràn ra.
"Sư tôn, điều này là sao.."
Hiện tại Trịnh Tuyền chỉ là tu tiên giả Trúc Cơ kỳ nên thấy dị tượng thiên địa đáng sợ thì sắc mặt trở lên trắng bệch.
Song phản ứng của Nguyệt nhi lại hoàn toàn khác, nét vui mừng hiện rõ trên dung nhan xinh đẹp của nàng. Tại Bích Vân Sơn vốn không có yêu thú, dị triệu này đến từ động phủ của Lâm Hiên, tám chín phần là Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết của thiếu gia đã đạt tới tầng thứ hai đại viên mãn, bắt đầu ngưng kết yêu đan!
Trong lòng kinh hỉ, nàng cũng không giải thích với Trinh Tuyền mà toàn thân phát ra linh quang hóa thành một đạo kinh hồng bay về phía trung tâm dị tượng. Sắc mặt thiếu nữ Trúc Cơ kỳ trắng bệch hơi do dự một chút rồi cũng dậm chân đuổi theo.
Dị tượng lớn đến vậy đương nhiên tất cả tu tiên giả Thiên Tuyền Môn đều cảm ứng được, vẻ mặt kinh hãi vô cùng. Thanh âm khe khẽ bàn tán truyền vào tai, đám tu sĩ vội độn quang bay tới nhưng không ai dám tiếp cận. Bốn phía quanh động phủ của Lâm Hiên đã sớm được chưởng môn liệt vào cấm địa của bổn môn.
Một lát sau mấy đạo độn quang đủ màu sắc từ đằng xa bay tới, quang hoa thu liễm hiện ra các tu tiên giả Ngưng Đan kỳ, đương nhiên có cả phu thê Môn chủ. Lúc này trên mặt bọn họ lộ vẻ mơ hồ, không rõ chuyện gì đang phát sinh.
Trừ cỗ yêu phong quỉ dị kia thì dị tượng này tương tự như thiên triệu Ngưng Đan. Nhưng đây là động phủ của Lâm trưởng lão, tu vị đã sớm đến Nguyên Anh trung kỳ đâu có thể lại Ngưng Đan!
"Sư huynh, có thể là yêu thú hay không?" Chân mày Từ Nhân nhíu lại mở miệng hỏi.
"Không thể, yêu thú nơi khác đâu dám tới nơi này giương oai, mà cũng không nghe Lâm trưởng lão có nuôi dưỡng linh thú". Nam tử nho nhã lắc đầu vẻ khó hiểu.
"Trước tiên cần phân phó đệ tử cấp thấp về chỗ, ngàn người quây quanh đây thì không ổn." Người vừa lên tiếng là một nam tử Ngưng Đan sơ kỳ tướng mạo bình phàm, ăn vận theo lối đạo sĩ.
"Ngô sư đệ nói có lý" Nam tử nho nhã gật đầu sau đó lập tức truyền pháp dụ, âm thanh trầm bổng vang ra xa:
"Tất cả đệ tử bổn môn dưới Ngưng Đan kỳ, không được phép bước chân vào hậu sơn một bước".
Nhóm tu sĩ cấp thấp tuy có chút hiếu kỳ nhưng đâu dám cãi lệnh, vội độn quang trở về. Lúc này trên không trung chỉ còn lại mấy chục tu sĩ cấp cao của Thiên Tuyền Môn.
"Tuyền nhi, sao ngươi còn ở lại đây, không phải ta đã ra lệnh cho tất cả đệ tử cấp thấp lui về sao?"
Nam tử nho nhã nhíu mày nhìn một thiếu nữ xinh đẹp gần đó mở miệng. Thân là chưởng môn càng cần phải làm gương, nữ nhi lại còn chưa đi thực sự mất thể diện.
"Hì, con cùng sư tôn tới đây mà."
Trịnh Tuyền xoay tròn mắt cười hì hì. Thời điểm nầy nàng lấy sư phó ra làm lá chắn.
"Ồ! Nguyệt tiên tử cũng tới sao?"
Lại nói trong mười năm qua, chúng tu sĩ biết Nguyệt nhi là tỳ nữ của Lâm Hiên song không một ai dám bất kính với nàng.
Có một lần Thiên Tuyền Môn gặp cường địch, đối phương là một đôi huynh đệ song sinh đều đạt tới cảnh giới giả anh, công pháp hai người lại phụ hợp cho nhau, khi liên thủ thì hơn hẳn hai tu sĩ cùng cấp khác.
Lúc này Thiên Tuyền Môn không có người địch lại, ngay cả môn chủ thực lực cao nhất cũng vừa ra mặt đã bị thương nơi cánh tay phải.
Mắt thấy không ngăn cản nổi, Thiên Tuyền Môn đành phái người đi cầu viện Thái thượng trưởng lão, có điều người không đích thân tới mà chỉ phái đi thị nữ, đám tu sĩ Thiên Tuyền Môn trong lòng rất bất mãn.
Nguyệt nhi vốn cùng cảnh giới với môn chủ, một tỳ nữ lại có thể đánh thắng được đôi ma đầu khá nổi danh Tu tiên giới U Châu sao?
Chỉ sợ phen này thị nữ xinh đẹp như hoa kia sẽ không toàn mạng.
Nhưng kết quả lại khiến đám tu sĩ líu lưỡi. Chiến đấu rất nhanh đã chấm dứt, kẻ bị đánh cho hoa rơi nước chảy chính là hai tên ma đầu kia. Nguyệt nhi chưa kết thành Anh song thần thông pháp bảo vượt xa các tu sĩ cùng cấp, bí thuật của hai ma đầu nho nhỏ nơi U châu này chỉ là tiểu xảo, nàng từng giao thủ qua ngay cả Nguyên Anh kỳ cao thủ. Nàng thoải mái diệt sát hai tên càn rỡ này, sau đó rút hồn phách vào trong Thú Hồn Phiên.
Sau trận chiến này, trên dưới Thiên Tuyền Môn đều vô cùng tôn kính Nguyệt nhi, mà dần dần bọn họ còn phát hiện ra một điểm, Nguyệt nhi bề ngoài là tỳ nữ nhưng Lâm trưởng lão coi nàng như bảo bối chứ đâu có chút nào giống nô tỳ.
Quan hệ của hai người dẫn đến rất nhiều suy đoán song không ai dám lạm bàn. Công khai bàn luận về tu sĩ Nguyên Anh sao? Bọn họ còn chưa có gan lớn cỡ đó.
Lại nói Nguyệt tiên tử đã tới, đám tu sĩ Ngưng Đan kỳ đều phát ra thần thức quan sát. Chỉ thấy bên trái cách bọn họ hơn trăm trượng có một thiếu nữ dung mạo tú lệ tà áo phất phơ phiêu phù trên không trung.
"Nguyệt tiên tử, có chuyện gì vậy?" Nam tử nho nhã nhíu mày lo lắng hỏi.
"Không có gì, thiếu gia đang tu luyện một môn bí thuật, các ngươi xin về cho" Đương nhiên về bí mật Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết, Nguyệt Nhi tuyệt đối không muốn người ngoài biết.
"Phải, chúng ta nên mau đi".
Nam tử nho nhã nửa tin nửa ngờ song thấy sắc mặt Nguyệt nhi khó coi thì không dám tiếp tục hỏi nhiều. thấy Nguyệt tiên tử hạ lệnh tiễn khách, hắn biết ở trong có điều bí ẩn nhưng đành cùng đám đồng môn rời đi.
Mấy năm nay tại U Châu, rất nhiều người biết có một âm linh thiếu nữ dung mạo như hoa, là cao thủ đệ nhất chỉ dưới Nguyên Anh kỳ được gọi là Nguyệt tiên tử.
"Tuyền nhi, ngươi cũng nên trở về"
"Sư phụ" Trịnh Tuyền ngẩn ngơ nét mặt đầy vẻ do dự.
"Thế nào, Lời của vi sư cũng không nghe sao!" Nguyệt nhi bình thường rất sủng ái nha đầu này nhưng khi cần cũng rất uy nghiêm.
"Đồ nhi không dám".
Thấy sư phó tức giận, Trịnh Tuyền vội vàng thi lễ, liếc nhìn cỗ yêu phong rồi mới hóa thành một đạo kinh hồng rời đi.
Đoàng!
Lúc này trên không sét giật không ngừng cùng sấm đánh liên hồi, sắc trời ngày càng hôn ám. Mây đen từng quầng kéo đến, mưa bắt đầu rơi rồi ngày càng tầm tã nặng hạt.
Quan sát một lúc sắc mặt Nguyệt nhi dần trở lên khó coi. Tựa hồ thiếu gia ngưng kết yêu đan không được thuận lợi.
Một lát sau mưa bỗng ngừng rơi cùng mây đen tiêu tán, vầng thái dương lại lần nữa ló ra, tỏa ánh dương rực rỡ khắp Bích Vân Sơn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Lúc này trong động phủ đang Lâm Hiên khoanh chân, chậm rãi mở hai mắt. Hắn khẽ nâng tay phải, chỉ thấy lướp da hiện lên một tầng sáng tím hồng quỷ dị vô cùng.
Lâm Hiên thở dài khẽ lưu chuyển pháp lực trong cơ thể, quầng sáng tím hồng kia nhất thời biến mất.
"Vẫn còn thiếu một chút, chưa thể ngưng tụ thành yêu đan"
Vẻ mặt Lâm Hiên có chút thất vọng nhưng rất nhanh khôi phục sự trầm tĩnh. Tiên đạo gian nan, thất bại một lần không tính là gì, mười năm liên tiếp sử dụng, dược lực của Độc Long trà đã mất hiệu quả, xem ra sau này cần tìm loại linh dược khác.
Thần thức đảo qua phụ cận khóe miệng Lâm Hiên khẽ mỉm cười: "Nha đầu ngốc, đã tới còn lén lút bên ngoài làm gì!"
Nghe Lâm Hiên gọi, Nguyệt nhi không chút do dự liền hóa thành một đạo thanh hồng bay thẳng vào rồi nhẹ nhàng bước tới bên hắn: "Hiên, hình như chàng không thành công hả?"
"Ta không sao, lần sau nhất định có thể thành công" Lâm Hiên mỉm cười: "Tiểu Nguyệt, hiện tại đã đến lúc rời đi".
"Phải đi rồi sao!"
"Đúng vậy, hiện ta tu luyện đã gặp bình cảnh, ở lại đây cũng không tác dụng, chúng ta cần phải xuất ngoại du ngoạn"
"Ưm… thiếu gia định đi đâu.."
"Đương nhiên là tới chỗ phong tề vân tập Vân Châu, nàng thấy thế nào?"
"Ta đương nhiên phải nghe thiếu gia thôi". Nguyệt nhi hiện cũng có chút thanh danh nhưng vẫn vô cùng nhu thuận với Lâm Hiên.
"Ừm, một tuần trăng sau chúng ta sẽ rời đi, nàng trước tiên về tu bổ lại công pháp tu luyện cho Trịnh Tuyền" Lâm Hiên mỉm cười.
"Tiểu tỳ biết rồi."
Nửa canh giờ sau Nguyệt nhi rời khỏi động phủ Lâm Hiên. Nàng còn cần tu sửa lại bản ghi chép, thân làm sư phụ phải tận trách nhiệm. Về sau Tuyền nhi chỉ có thể tự mình tu luyện.
Còn Lâm Hiên thì đi tới trùng thất. Khi trước Lâm Hiên đã tìm phương pháp là dùng cực phẩm tinh thạch bồi dưỡng kỳ trùng Ngọc La Phong đến trưởng thành.
Mấy năm nay ngoài việc tu luyện thì Lâm Hiên cũng dành thời gian thử nghiệm tinh chế cực phẩm tinh thạch. Song đây không phải là cực phẩm tinh thạch thật sự mà chỉ yêu cầu linh khí bên trong tinh thuần hơn mà thôi.
Mới đầu Lâm Hiên chỉ sử dụng trung phẩm tinh thạch. Hiện giờ hắn đã tiến giai lên Nguyên Anh kỳ nên việc vận dụng Lam sắc tinh hải vô cùng thuần thục. Song mấy ngày liên tiếp thử nghiệm không dưới trăm lần nhưng kết quả toàn bộ thất bại.
Đó là do độ tinh thuần của linh khí trong trung phẩm tinh thạch không cao, muốn tinh chế tới cực phẩm tinh thạch thì chỉ là si tâm vọng tưởng.
Bất đắc dĩ Lâm Hiên đành phải cắn răng lấy ra thượng phẩm tinh thạch. Theo giá quy đổi một khối thượng phẩm tinh thạch có thể đổi lấy một vạn khối hạ phẩm tinh thạch.
Song thiên địa linh khí trong tinh thạch bậc càng cao lại càng đậm đặc, có rất nhiều hữu dụng, không ai lại đi làm cái chở gỗ về rừng như thế.
Thượng phẩm tinh thạch vốn vô cùng quý hiếm. Mặc dù với tài phú như Lâm Hiên mà khi lấy ra cũng cảm thấy lòng đau như cắt, điều an ủi duy nhất là hắn đã tinh chế thành công, Có điều từ thể tích to như nắm tay mà lại chỉ còn lại một khối nhỏ cái móng chân.
Linh khí trong này tuy vô cùng tinh thuần song nhưng muốn thôi thúc cả đàn Ngọc La Phong trưởng thành thì chỉ sợ hắn táng gia bại sản cũng không đủ.
Buông bỏ hay tiếp tục đường nào cũng khó, nhất thời Lâm Hiên lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Trải qua một phen cân nhắc Lâm Hiên rốt cuộc đưa ra một lựa chọn bất đắc dĩ. Trước tiên đem tinh thạch đã tinh chế đó thôi thúc một con Ngọc La Phong, xem loại ma trùng này khi thể trưởng thành thì uy lực thế nào.
Mười năm chỉ để thúc dục một con ma phong. Hiện giờ cũng đến lúc cần xem hiệu quả thế nào.
Thần niệm Lâm Hiên khẽ động. Tử ảnh chợt lóe rồi một con ma phong khá lớn xuất hiện. Trải qua hơn mười năm tỉ mỉ bồi dưỡng, con ma trùng này tuy chưa thực sự trưởng thành nhưng thân đã dài đến một tấc. Hoa văn bên ngoài đã trở nên rực rỡ hơn, nhìn qua như những phù văn thần bí. Hồng quang trong mắt nó bắn ra tứ phía, phát ra khí tức man hoang.
Lâm Hiên vẫy tay, ma phong lập tức bay tới đậu lên trên vai hắn.
Để ma trùng trong tay đánh giá một hồi, Lâm Hiên hóa thành một đạo kinh hồng bay về phía trời xa. Mấy ngày sau hắn trở về, trên mặt lộ vẻ hài lòng.
Hắn đã thí nghiệm, một con Ngọc La Phong gần trưởng thành thế này có thực lực hơn cả một tu sĩ Ngưng Đan sơ kỳ. Ngoài kịch độc nó còn có một số thần thông phụ trợ khác.
Trong tay hắn hiện có đến cả ngàn con độc trùng nhưng vẫn còn đang là ấu trùng. Nếu đem toàn bộ số này thúc dục đến trưởng thành thì lão quái vật Ly Hợp kỳ cũng phải e ngại.
Trong lòng Lâm Hiên âm thầm vui mừng nhưng phương pháp dùng cực phẩm tinh thạch vốn không ổn, sau khi tới Vân Châu phải tìm cách khác.
Trong thời gian này Lâm Hiên một lần tìm đến phu thê Từ Nhân nhắc nhở qua một chút. Nguyệt nhi cũng đem phần hạ của Huyền Ma Chân Kinh cùng với một số điều tâm đắc trong tu luyện của nàng truyền lại cho đồ đệ bảo bối của mình.
Mất ngày sau một đạo thanh hồng đã vọt lên không trung rời khỏi Bích Vân Sơn. Sau khi Lâm Hiên rời đi không lâu, Lôi Vân Sơn Trang cùng Nhất Tuyến Hạp đều truyền ra tin tức đại trưởng lão của bọn họ trước sau tọa hóa.
Mấy năm nay Thiên Tuyền Môn cùng Bái Hiên Các đều tận lực tránh xung đột với hai nhà này là để tránh chú ý của đối phương.
Lâm Hiên lần này rời đi không biết khi nào trở về, đương nhiên phải trừ bỏ hết thảy nguy hiểm. Vô độc bất trượng phu, khi hắn rời đi Thiên Tuyền Môn cùng Bái Hiên Các không có tu sĩ Nguyên Anh tọa trấn. Tiên hạ thủ vi cường, nếu không tâm độc chỉ sợ sau này trở về hắn lại phải lượm xác của đám tu sĩ thuộc quyền.

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #311


Báo Lỗi Truyện
Chương 311/2668