Chương 152: Lạt thủ vô tình


Hơi trầm ngâm, trên người Lâm Hiên nổi thanh quang, hóa thành một mảng quang hà, đem hai thiếu nữ phá không mà đi.
Trong nháy mắt đã bay ra hơn mười dặm, hắn tùy ý tìm một nơi hoang vu hạ xuống.
"Được rồi, nơi này đã cách phân đàn Linh Dược Sơn một chút, hai ngươi có khổ tâm bây giờ có thể nói ra."
"Vâng!" Lục Doanh Nhi chỉnh đốn trang phục nhìn về phía Lâm Hiên. Ánh mắt càng thêm phần ngưỡng mộ, đối phương không cần pháp khí mà tốc độ phi hành đã kinh nhân như thế. Chẳng lẽ là Ngưng Đan Kỳ tu sĩ?
Mặc dù chỉ là suy đoán nhưng trong lòng nữ tử này có chút hưng phấn. Thường ngày nàng tiếp xúc với cao thủ lợi hại nhất cũng chỉ là Trúc Cơ trung kỳ. Ngưng Đan Kỳ cao nhân đã là khi mới nhập môn chỉ đứng ở nơi xa mà quan sát.
Câu có trong phúc có họa, trong họa đắc phúc, sự tình trên thế gian vốn là khó phân ra rõ ràng. Việc hôm nay đối với nàng và sư muội mà nói nói không chừng là một lần kỳ ngộ, nếu có thể được vị cao nhân này chỉ giáo, đối với tu hành ngày sau tự nhiên giúp ích rất nhiều.
Nghĩ tới đây, vẻ mặt nàng càng trở nên cung kính.
Lâm Hiên khẽ mỉm cười, từ biến hóa khóe mắt đuôi mày của nàng cũng có thể đoán ra vài phần.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với hai ngươi?"
"Tiền bối người chắc đã biết, cùng với các thế lực lớn U Châu, Linh Dược Sơn ta ở khu vực bị thất thủ này thành lập phân đàn thu thập các loại thiên tài địa bảo, mới đầu tất cả thuận lợi nhưng mấy ngày trước kia lại liên tiếp sinh sự lạ."
"Sự tình lạ?"
"Vâng." Trên mặt Lục Doanh Nhi hiện lên một chút sợ hãi. Lại quay đầu hỏi lại Lưu Tâm:
"Sư muội. Chân tướng việc này ngươi rõ ràng hơn, mau mau nói cho tiền bối."
"Ta..." Lưu Tâm hiển nhiên là tính tình nhu mì nhút nhát. Nhưng vẫn tiến lên hai bước hướng về phía Lâm Hiên nhẹ nhàng thi lễ.
"Tiền bối, lần đầu ở phân đàn xuất hiện quái sự là nửa tuần trăng trước. Người cũng biết những tiểu tu sĩ như chúng ta vẫn chưa thể ích cốc. Thường đi ra ngoài lân cận phân đàn tìm một số dã thú hoang. Nhưng hôm đó đã có ba vị sư huynh đệ không trở về."=
Ban đầu các vị sư thúc bá còn cho là bọn họ gặp phải âm hồn. Phái ra hàng loạt đệ tử tìm kiếm ở khắp chung quanh nhưng không thu được kết quả. Nhưng đây chỉ là bắt đầu ác mộng..."
"
Kế tiếp vài ngày liên tiếp có đệ tử mất tích kỳ bí. Thậm chí kinh động tới mấy vị Ngưng Đan Kỳ sư tổ trấn thủ trong phân đàn. Bọn họ thi triển đại thần thông rốt cuộc đã tìm được nơi tử địa mà những đệ tử mất tích hạ lạc …nhưng...." Thiếu nữ nói tới đây thì âm thanh đột nhiên như bị nghẹn lại, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi vô cùng.
"
Ngươi đừng quá kinh hãi, hãy từ từ mà nói." Lâm Hiên bấm tay bắn ra một tia sáng lục cực nhỏ phi vào trong trán Lưu Tâm.
Ninh Tâm Quyết chỉ là thần thông thô thiển nhưng có hiệu quả bình phục nhân tâm của tu sĩ.
"
Bọn họ toàn bộ đã ngã xuống, với lại thi thể không trọn vẹn đầy đủ tựa như bị mãnh thú thôn phệ. Càng thêm đáng sợ là hồn phách mấy người cũng bị lấy đi."
Lâm Hiên thở dài, khó trách hai thiếu nữ này sợ hãi như thế. Đối với tu sĩ mà nói. Mất đi thân xác không phải là xấu nhất, thậm chí hồn bay phách lạc cũng có thể chịu được, nhưng có một việc khiến chúng nhân biến sắc kinh hãi vô cùng.
Chính là tinh hồn bị rơi vào tay những Tà tu có thần thông cổ quái trong tay, bị đối phương dùng tinh hồn để tế luyện pháp bảo hoặc biến thành khôi lỗi. Như vậy là sống không được chết không yên. Vĩnh viễn ở trong thống khổ.
"Bản môn phát sinh sự tình như vậy, mấy vị sư tổ môn phái các ngươi nhất định phải tức giận, sẽ không để yên như vậy chứ." Lâm Hiên lạnh nhạt mở miệng.
"
Vâng, tiền bối nói không sai, mấy vị sư tổ thề quyết tìm ra hung thủ nhưng sự tình kế tiếp vẫn chuyển biến xấu thêm. Tuy đệ tử cấp thấp đã được nghiêm lệnh không được tự ý đi ra ngoài phân đàn. Trong trọng địa của bổn môn có các vị tiền bối hộ thủ, đối phương cũng sẽ có điều kiêng dè, đâu biết mấy ngày kế tiếp đệ tử mất tích càng nhiều, thậm chí ngay cả Triệu sư thúc cũng đã bị hại."
"
Đúng vậy, Triệu sư thúc vốn là Trúc Cơ trung kì cao thủ, với lại tu luyện nhiều thần thông độc đáo. Thực lực cường mạnh được mấy vị sư tổ rất coi trọng. Nhưng ngay cả người cũng không có cách nào tự bảo vệ mình, chúng ta là những tiểu đệ tử tự nhiên nhân tâm hoảng sợ." Trong lúc Lưu Tâm đang nói thì Lục Doanh Nhi luôn dịu dàng im lặng đứng ở một bên, lúc này lại nhịn không được ngắt lời bổ sung.
"
Đúng vậy tiền bối, không phải là vãn bối lớn mật dám sau lưng nói mấy vị sư tổ. Nhưng sinh chuyện như vậy, trong thời gian ngắn lại tìm không ra hung thủ, Phân đàn chúng ta cần phải di dời mới đúng. Nhưng bọn họ lại hạ pháp dụ không được rời nơi hung hiểm này. Mấy ngày trước có hai vị sư huynh bất đắc dĩ đành trái pháp chạy ra khỏi nơi này nhưng không may bị bắt lại, khép vào làm phản đồ phế bỏ tu vị." Dường như thấy Lâm Hiên khá hòa nhã, thiếu nữ tên Lưu Tâm khi nói chuyện cũng gan góc lên, trong khẩu khí dù không thể nói là oán độc nhưng hoàn toàn không đồng tình với mấy Ngưng Đan kỳ trưởng bối kia.
"
Sư muội."
Thấy thế Lục Doanh Nhi khẽ lôi tay áo của nàng. Bất kể như thế nào dám ở sau lưng bài kích trưởng bối là điều tối kỵ của Tu Tiên giới.
Nhưng Lâm Hiên lại không hề chú ý, hắn sờ cằm nhất thời trầm ngâm.
Sự tình này có chút kỳ lạ, theo lời hai thiếu nữ kia thì có vẻ khủng khiếp. Đương nhiên với cảnh giới hiện tại của Lâm Hiên thì không coi vào đâu. Chỉ là phản ứng của mấy Ngưng Đan Kỳ trưởng lão khiến người phải suy đoán. Rốt cuộc đây là vô tình hay là có ý đồ khác.
"Đã dụng hình nghiêm khắc như thế mà hai ngươi cũng dám bỏ đi, lá gan cũng không phải nhỏ." Khóe miệng Lâm Hiên lại nhếch lên.
"
Tiền bối, tỷ muội chúng tiểu nữ cũng là không còn cách nào, mỗi ngày đều có sư huynh muội mất tích như vậy. Mặc dù có mấy vị sư tổ ở đó nhưng chúng ta rất sợ có ngày gặp phải độc thủ." Lưu Tâm bất đắc dĩ đành mở miệng.
"
Điều này cũng đúng, nhưng hai ngươi đã có tính toán gì chưa, định đi về đâu. Hai ngươi phải biết nơi đây là do âm hồn chiếm cứ. Với tu vị hiện tại của hai ngươi, ta nghĩ chưa chạy được bao xa đã làm mồi cho đám âm hồn."
"
Điều này..." Hai thiếu nữ đưa mắt nhìn nhau, Lưu Tâm do dự một chút rồi khẽ mở miệng: "Thực sự bên ngoài nguy hiểm như vậy sao?"
Lâm Hiên im lặng mỉm cười, với tu vị của hai thiếu nữ này tự nhiên chưa từng gặp âm hồn ác quỷ, không có cách nào tưởng tượng nơi đây ẩn chứa sát khí đáng sợ như thế nào.
"
Sư tỷ, chúng ta nên làm gì bây giờ?"
Trong hai thiếu nữ Lục Doanh Nhi vốn khá thông tuệ mà thời khắc này chỉ thấy đôi mi thanh tú của nàng nhíu lại, có vẻ vô kế khả thi.
Nhất thời nơi đây rơi vào yên lặng, Lâm Hiên đang muốn mở miệng đột nhiên vẻ mặt hắn biến đổi. Là vài tên Trúc Cơ Kỳ tu sĩ đang nhanh chóng đến nơi này.
"
Có người tới".
Thần thức của hai thiếu nữ đương nhiên không so sánh được với Lâm Hiên nhưng tâm tư cũng khá nhạy bén, nghe xong lời này dung nhan biến sắc cùng thân thể khẽ run lên. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Không nghĩ tới trốn xa như vậy mà vẫn bị chấp pháp sứ của bổn môn phát hiện. Nghĩ lại kết cục của mấy tên sư huynh bỏ trốn mấy ngày hôm trước, thân thể hai thiếu nữ không rét mà run từng đợt.
Lâm Hiên liếc mắt nhìn các nàng. Bộ dạng hắn thong thả hai tay để hờ sau lưng, chờ đối phương đến nơi.
Một lát sau phía đông nam xuất hiện vài đạo độn quang màu sắc khác nhau khá chói mắt, nhằm nơi này bay tới.
"Sư tỷ, làm thế nào bây giờ?"
Lúc này Lưu Tâm trở nên hoang mang lo sợ, còn Lục Doanh Nhi cắn chặt hàm răng hướng về phía Lâm Hiên thi lễ: "
Tiền bối, đây là sự tình trong môn phái chúng ta, nếu người không có dặn dò gì khác xin để chúng ta nhanh chóng rời đi, tránh sinh hiểu lầm không hay."
Lâm Hiên im lặng nhưng trong mắt lại hiện lên một chút tán thưởng, nữ tử này có thể nói ra những lời này thực sự rất thức thời.
Mấy đạo độn quang kia tuy không sánh bằng Lâm Hiên nhưng cũng rất mau lẹ, chỉ sau một tuần trà đã bay tới nơi này.
Ánh sáng rực rỡ thu lại hiện ra hai nam một nữ, đều là Trúc Cơ Kỳ tu sĩ.
"
Tào... Tào sư thúc."
Khi thấy một đại hán trong đó, dung mạo xinh đẹp Lục Doanh Nhi và Lưu Tâm càng trở nên trắng bệch. Ngay cả đôi môi cũng mất đi huyết sắc.
"
Cuối cùng cũng tìm được hai ngươi. Hừ. Thật to gan dám phản bội lại Linh Dược Sơn chúng ta."
Tu sĩ họ Tào là một nam tử hơn tứ tuần. Vẻ mặt lạnh như băng không giận mà uy.
Người này tu vị vốn cao nhất trong ba người. Mặc dù cảnh giới còn một chút chưa ổn nhưng đã là Trúc Cơ hậu kỳ.
Hai người kia thì niên kỷ chừng hơn tam tuần. Là một nữ tử vận bạch y, dung mạo không có gì đáng chú ý nhưng dáng người tương đối thành thục.
Còn lại nam nhân kia vận nho bào như thư sinh. Cầm trong tay một cây chiết phiến. Ánh mắt khá sắc lạnh thỉnh thoảng lóe lên tia nham hiểm.
Lâm Hiên thầm nhíu mày, hắn gia nhập Linh Dược Sơn đã lâu nhưng hầu như luôn bế quan nên chưa từng gặp mấy người này.
"Tham kiến ba vị sư bá."
Lục Doanh Nhi khẽ kéo tay áo Lưu Tâm, đồng thời thi lễ một cái nhưng trong lòng tràn đầy sợ hãi. Người này chính là Tào Phong Tào thúc bá, chính là đường chủ hình đường của phân đàn tâm ngoan thủ lạt. Một khi mắc tội rơi vào tay của hắn, xử phạt thường hết sức nghiêm khắc.
Bộ dáng hai thiếu nữ đáng thương nhưng Tào Phong không chút thương hoa tiếc ngọc, giơ tay lên bay vụt ra một đạo hoàng quang. Thấy vậy Lâm Hiên mắt chớp một cái, vị tu sĩ này ra tay thật ác độc, vừa thấy mặt đã muốn đem hai nha đầu này phế đi.
Lâm Hiên đã trù tính kế hoạch, còn cần dùng hai thiếu nữ thông tuệ này tự nhiên không thể nhìn các nàng chết uổng.
Tay áo bào hắn phất một cái, một đạo hỏa quang bắn ra hóa thành một con Xà hỏa tinh xảo, hé miệng đem đạo hoàng quang kia nuốt gọn.
Hai thiếu nữ như tìm được đường sống trong chỗ chết nửa mừng nửa lo. Còn Tào Phong cùng hai tên Trúc Cơ Kỳ tu sĩ thì sắc mặt âm trầm xuống.
"Các hạ là ai, vì sao nhàn sự quản việc Linh Dược Sơn ta?"
Tào Phong chậm rãi mở miệng, khẩu khí tràn đầy hàn ý. Từ lúc đến đây hắn đã thấy bên cạnh hai thiếu nữ còn một tu sĩ lạ lẫm, người kia mặc dù còn trẻ những tu vị cũng là Trúc Cơ Trung kì không thể coi thường.
Khó trách hai ả đệ tử cấp thấp ngắn ngủi đã chạy ra hơn mười dặm, hóa ra là cấu kết cùng người ngoài. Ban đầu tuy trong lòng hắn mặc dù phẫn nộ, lại còn băn khoăn về tu vị của Lâm Hiên nên chưa vội động thủ vấn tội.
Chỉ cần tên tu sĩ lạ mặt này không nhúng tay vào, hắn cũng để lại cho đối phương một con đường.
Tào Phong tự nhịn đã để lại cho đối phương chút thể diện nhưng tiểu tử này lại không biết tiến thoái.
"Nhàn sự sao? ta lại không thấy thế, sự tình hôm nay chính là bổn thiếu gia ta quản đó. Ngươi định như thế nào?" Vẻ mặt Lâm Hiên thong thả, đối với thái độ thù địch của đối phương xem như không ra gì.
"
Ngươi..."
Tào Phong giận dữ tới cực điểm, toàn thân toát ra một tầng hắc diễm cổ quái, bầu không khí chợt trở nên khẩn trương lên.
Bạch y nữ tử cùng nho bào thư sinh cũng tiến lên một bước, thành hình thế chân vạc đem vây Lâm Hiên vào giữa.
Lúc này trên toàn thân ba người đều hiện lên sát khí bức người, đã không có ý định cho đối phương sống sót.
Lâm Hiên nhíu mày, chỉ là vài tên Trúc Cơ Kỳ tu sĩ, hắn tự nhiên không để vào trong mắt. Nhưng thần thông này của đối phương có chút cổ quái, như là công pháp ma đạo.
Theo Lâm Hiên biết Linh Dược Sơn mặc dù giống Bích Vân Sơn, đều thích thu thập rộng rãi tài nghệ các nhà nhưng công pháp thần thông tu luyện chủ yếu vẫn là đạo gia nhất mạch. Tu sĩ tu ma trong bổn môn hắn chưa từng thấy qua.
"Ha ha, đây là Lâm mỗ lần đầu được thấy Linh Dược Sơn ta hành sự lại bá đạo như thế. Không biết ba vị rốt cuộc là môn hạ của vị trưởng lão nào, tại hạ muốn được lãnh giáo!"
Lâm Hiên giận dữ cười lên, không nghĩ tới một lời không ưng ý, ba tên này đã muốn sát nhân diệt khẩu, mới chỉ là Trúc Cơ Kỳ tu tiên giả cũng dám hung hăng càn quấy đến như thế.
Hắn hít vào một hơi, không dấu diếm tu vị phát ra linh áp đáng sợ ép nhân khiến ba người kia gần như thở không nổi.
"
Ngưng Đan Kỳ... Ngươi là Ngưng Đan Kỳ tu sĩ?"
Cảm ứng được thần thức thâm sâu khôn lường của Lâm Hiên, sắc mặt Tào Phong bỗng chốc trắng bệch, hai đầu gối mềm nhũn thiếu chút nữa quỳ xuống: "
Tiền bối không nên tức giận, tất cả chỉ là hiểu lầm. Chúng vãn bối nào dám động thủ cùng người. Hai vị sư điệt này đã được tiền bối nhìn trúng, chính là may mắn của các nàng. Cho dù người mang làm nô tỳ hoặc có thể làm lô đỉnh, tùy theo người xử trí."
Nhất thời Lâm Hiên không nói gì. Người này thấy hắn lộ rõ tu vị đã sợ tới mức kinh hồn bạt vía, ngay cả lời nói hiển lộ thân phận của hắn cũng không nghe rõ. Lại cho rằng hắn là tà tu háo sắc muốn đem hai thiếu nữ này đi luyện thái bổ thuật.
Tuy hai thiếu nữ này phạm vào môn quy nhưng trước khi trục xuất sư môn sao có thể phó mặc cho kẻ khác như thế, thể diện của bổn môn còn ở đâu?
Linh Dược Sơn có thể cùng chính ma chia thành thế chân vạc, Thông Vũ chân nhân càng gian xảo như lão hồ ly, sao có thể nhận những đệ tử không khí tiết như thế, xem ra phân đàn nơi này quả thật đã xảy ra vấn đề.
Chỉ nửa khắc, các ý nghĩ xoay chuyển trong đầu Lâm Hiên. Tình thế bây giờ đối với kế hoạch mà hắn trù tính dường như có thêm điều lợi.
Nhưng chuyện đó là sau này, trước mắt cần giải quyết sự tình nơi đây.
"Lỗ tai ngươi điếc hay là não đầu còn choáng váng, không có nghe rõ lời ta khi nãy chăng, hãy xem đây là vật gì."
Lâm Hiên nói xong vỗ vào túi trữ vật, một đạo lục quang phi bắn ra, là một lệnh phù xanh biếc. Đây chính là tín vật biểu hiện cho thân phận Thiếu môn chủ của hắn.
Phù này là dùng một loại noãn ngọc không rõ xuất xứ chế thành. Mặt trên có khắc những hoa văn đặc biệt họa hình một đỉnh lô cổ xưa.
"
Thiếu.... Thiếu môn chủ!"
Ba Trúc Cơ Kỳ tu sĩ thấy thế thì sắc mặt đại biến. Dường như không thể tin nhìn Lâm Hiên. Lục Doanh Nhi cùng Lưu Tâm thì vừa mừng vừa sợ, giống như đang rơi vào trong mộng.
Trên trán Tào Phong lấm tấm mồ hôi. Phịch một tiếng đã quỳ xuống làm đại lễ: "
Đệ tử bái kiến thiếu chủ, không biết là người giá lâm vừa rồi còn nói xằng bậy. Xin thiếu chủ lượng thứ cho."
Bên cạnh bạch y nữ tử kia cùng nho bào tu sĩ vẻ mặt cũng kinh hãi, cúi đầu quỳ xuống.
So với thế tục, danh phận ở Tu tiên giới còn nghiêm ngặt hơn. Bất kính phạm thượng là tội danh không nhỏ. Đối phương nếu muốn ý định làm khó dễ bọn hắn. Cho dù có sư phụ ở đây cũng không tiện mở miệng cầu tình.
Lúc này vẻ mặt Lâm Hiên không kinh không hỉ, lạnh nhạt chưa tỏ thái độ gì.
Nhất thời trong lòng ba tu sĩ kia hoang mang. Cũng không ngại mất thân phận trước mặt vãn bối. Chỉ có thể không dừng dập đầu tạ lỗi.
"Được rồi tất cả đứng lên đi." Qua một lúc cuối cùng Lâm Hiên chậm rãi mở miệng.
"
Dạ, Thiếu chủ."
Ba người đại hỉ. Bất kể sau này như thế nào, tạm thời hẳn là tránh được trừng phạt. Chỉ là thiếu chủ đột nhiên đi tới phân đàn thì tình thế có chút không ổn, phải nhanh chóng trở về bẩm cáo với sư phụ.
Trong mắt Tào Phong hiện một tia dị sắc, đang muốn từ từ đứng lên. Chợt thấy Lâm Hiên hé miệng phun ra một đạo hào quang kỳ lạ vây quanh cổ của hắn cứa một vòng. Lập tức huyết vũ bạo ngược đầy trời, một cái đầu người bắn lên.
Dị biến khiến các tu sĩ trợn mắt há mồm.
Bạch y nữ tử hít một ngụm lương khí không kịp nghĩ ngợi, chân ngọc điểm nhẹ một cái. Thân thể đã như mũi tên bắn về phía trước. Đồng thời hai tay bắt quyết đem Linh khí tế ra, đương nhiên không phải muốn động thủ cùng Lâm Hiên mà là nhân kiếm hợp nhất nhanh chóng bỏ chạy.
Nho bào thư sinh phản ứng cũng không chậm, thân hình bắn ra theo hướng ngược lại với bạch y nữ tử kia. Hai người này cũng khá khôn khéo. Cả hai chia nhau một nam một bắc trốn đi khiến cho Lâm Hiên khó mà phân thân đuổi theo.
Đáng tiếc bọn họ quá là coi thường Lâm Hiên. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên lộ ra vẻ chế nhạo.
Chỉ thấy bích quang lưu chuyển. Một cây ngọc địch thanh thúy hiện lên trước người Lâm Hiên. Chính là Thú hồn bảo.
Lâm Hiên duỗi ngón tay nhẹ nhàng điểm về phía trước một cái. Bích quang đột nhiên bành trướng lên. Hai thiếu nữ đứng bên thì ngây người. Ngọc địch kia đã hóa thành một cự mãng đáng sợ dài hơn mười trượng to như cái thùng nước.
"Đi!"
Hai mắt của Cự mãng chiếu ra tia sáng đỏ như máu. Thân hình vặn một cái hóa đã một đạo kinh hồng màu xanh biếc truy theo bạch y nữ tử kia.
Sau đó Lâm Hiên quay người liếc mắt theo hướng nho bào tu sĩ. Từ bên hông tháo xuống một cái túi tinh xảo ném lên không trung. Từ trong miệng túi cuồn cuộn tuôn ra hắc khí, hóa thành một đám hắc vân phá không đuổi theo nho bào tu sĩ.
Sau khi thi triển các thần thông, Lâm Hiên chắp hai tay sau lưng vẻ nhàn nhã. Chỉ là hai tên Trúc Cơ Kỳ tu tiên giả sao có thể c thoát khỏi sự truy sát của Pháp bảo và :uyện thi.
Hắn quay đầu lại nhìn Lục Doanh Nhi cùng Lưu Tâm, chỉ thấy hai nha đầu này sắc mặt trắng bệch. Cũng khó trách, với tu vị cùng niên kỷ của hai nàng thì chỉ mới vừa tiến vào Tu Tiên giới không bao lâu. Nào biết nơi này so với thế tục càng thêm tanh máu tàn khốc thế nào.
Biết sớm một chút cũng tốt, sẽ nhanh trưởng thành hơn. Ngày sau hắn mới có thể thu dụng hai nàng cho dự tính riêng.
Lâm Hiên lại im lặng nhìn về phương xa, trong lòng đang thầm trù tính kế hoạch dài lâu sau này.
Lại nói Lâm Hiên đột nhiên trở mặt. Bạch y nữ tử tất nhiên là vô cùng kinh hãi. Đối mặt với một vị Ngưng Đan Kỳ tu sĩ thì nào còn tồn tại chiến ý. Vì bảo trụ mạng nhỏ đành thi triển ra bí thuật tạm thời tăng tiến tu vị. Cả người bọc ở một vòng sáng tím rực rỡ nhanh như chớp giật bắn đi.
Đáng tiếc dù sao cũng chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ tu sĩ. Thị chưa chạy được xa thì lục quang chợt lóe. Một con Cự mãng đáng sợ đã ra hiện ra trước mắt.
Lúc này sắc mặt nữ tử trắng bệch. Cự mãng há miệng lớn to như chậu máu ra sức đớp tới như muốn nuốt chửng thị...
Bên kia nho bào tu sĩ sắc mặt xanh xám. Thần thông độn quang của hắn cũng không có gì đặc biệt. Mới một lát đã bị hắc vân đuổi tới. Từ bên trong hắc vân thoát ra ba tên Thiết Giáp luyện thi. Thấy vậy nho bào tu sĩ kinh hãi tuyệt vọng vô cùng.
Nhưng con kiến còn tham sống, hắn đâu chịu khoanh tay chịu chết. Hắn tế ra một kiện Linh khí hình dạng như một chiếc bút. Muốn dựa khả năng phòng ngự cương cường đương cự lại nhưng đáng tiếc chỉ là hoài công.
Những Thiết Giáp luyện thi này không chỉ đại thần uy đao thương bất nhập mà tu vị đều là Trúc Cơ hậu kỳ. Chiến đấu với tu sĩ cùng cấp còn giành được lợi thế. Huống chi nho bào tu sĩ chỉ vừa mới Trúc Cơ không lâu.
Rất nhanh hai tiếng kêu thê lương thảm thiết đã vang lên.
Sau một thoáng hắc vân cùng cự mãng đã quay lại, Lâm Hiên đem chúng thu vào túi trữ vật.
Khi trước ba tên tu sĩ kia mặc dù khẩn cầu nhưng từ ánh mắt bọn chúng, Lâm Hiên lại thấy được một tia hận ý. Dù rất nhanh đã tan biến nhưng vẫn không qua được mắt hắn.
Có câu, Không sợ đạo chích (1) tới nhà. Chỉ sợ đạo chích nhớ đến. Lâm Hiên tự nhiên sẽ không lưu lại bọn hắn. Tiên đạo hiểm ác, nếu thấy sau này có khả năng là mầm họa thì có cơ hội là phải sát diệt luôn thể.
Nói chung trên tiên đạo thì chẳng có mấy kẻ dám vỗ ngực tự xưng là không từng lạm sát kẻ vô tội. Mà hành vi của ba người kia cũng không phải thiện nam tín nữ gì.
Sau đó hắn chậm rãi xoay người dò xét hai thiếu nữ. Lúc này Lưu Tâm thì kinh hoàng khiếp hãi còn Lục Doanh Nhi miễn cưỡng còn chút bình tĩnh.
Thấy thế Lâm Hiên khẽ cười nhạt nhìn thiếu nữ thông tuệ kia: "Ngươi không sợ ta sát nhân diệt khẩu sao?"
"
Thiếu chủ nếu như muốn động thủ. Người còn đợi tới bây giờ sao?" Lục Doanh Nhi chỉnh đốn trang phục nói: "Đa tạ ân cứu mạng của thiếu chủ. Ta và muội nhất định ghi nhớ trong lòng."
"
Hừm." Lâm Hiên cười cười rồi nghiêng đầu nói: "Chúng ta hãy rời nơi này. Nếu không bao lâu lại có kẻ tìm tới."
Lâm Hiên nói tới đây bắn ra một khối hỏa cầu đem thi thể của Tào Phong biến thành tro tàn.
"
Đi tới nơi nào?" Hai thiếu nữ nhất thời ngơ ngác. Bọn họ hiện tại cũng chưa biết nơi đâu mới là an toàn.
"
Hừ. Đương nhiên là trở về phân đàn. Chẳng lẽ hai ngươi thật muốn làm phản đồ của Linh Dược Sơn chúng ta sao?" Trên mặt Lâm Hiên nổi hàn khí.
"
Đương nhiên không phải." Lục Doanh Nhi vân vê bày tay lộ ra chút băn khoăn: " Nhưng bây giờ nếu chúng ta trở về..."
"
An tâm đã có ta ở đây."
Lâm Hiên lại cười cười. Vốn tin tưởng sự thông tuệ của hai thiếu nữ nên hắn cũng không dặn dò thêm gì.
Rồi trên người Lâm Hiên nổi thanh quang hóa thành một mảng quang hà bao bọc hai thiếu nữ trong đó phá không bay đi.
Chú thích: (1) Đạo chích.
Khổng Tử cùng với Liễu Hạ Quý là bạn. Em của Liễu Hạ Quý là Ðạo Chích. Chích có quân đi theo chín ngàn người, hoành hành trong thiên hạ, lấn cướp cả chư hầu . Ðào nhà , khoét vách, lùa bò ngựa của người Tham được, thì quên cả thân thích, chẳng thiết gì đến cha mẹ anh em, lại chẳng cúng tế tổ tiên. Nó đi qua đâu, nước lớn phải lo giữ thành, nước nhỏ phải trốn vào luỹ Muôn dân chịu khổ vì nó.
Khổng Tử bảo Liễu Hạ Quý: " Làm cha anh người ắt phải dạy bảo được con em mình. Nếu không bảo dạy được thì còn gì là quý, trong chỗ thân tình ! Nay tiên sinh là bậc tài sĩ trong đời, em là Ðạo Chích làm hại thiên hạ mà không dạy nổi, vậy Khâu nầy trộm lấy việc ấy làm xấu hổ thay cho tiên sinh Khâu xin vì tiên sinh đi khuyên nó ".
Liễu Hạ Quý nói: "
Tiên sinh bảo rằng kẻ làm cha anh người tất phải dạy được con em mình Nhưng nếu chúng không nghe, thì dù có tài hùng biện như tiên sinh cũng không làm gì được chúng . Vả chăng , Chích là người lòng như suối đổ , ý như gió lốc, mạnh đủ để cự kẻ địch , biện đủ để che cái quấy . Thuận lòng nó , thì nó vui , nghịch ý nó , thì nó giận . Nó dùng lời mà nhục người quá dễ dàng, tiên sinh xin đừng đến nó làm chi ".
Khổng Tử không nghe. Bảo Nhan Hồi đánh xe, Tử Cống ngồi bên phải cùng đến ra mắt Ðạo Chích .
Ðạo Chích đang nghỉ quân ở phía Nam núi Thái , thái sống gan người mà ăn. Khổng Tử xuống xe, đi lên trước . Thấy kẻ truyền báo liền nói: "
Người nước Lỗ, tên là Khổng Khâu được nghe cao nghĩa của tướng quân, kính lạy hai lạy ".
Kẻ truyền báo vào thưa . Ðạo Chích nghe nói nổi giận, mắt như sao sáng , tóc dựng nược , bảo : "
Ðó có phải là tên xảo ngụy nước Lỗ tên là Khổng Khâu chăng ? Vì ta bảo hộ với nó : Chính nó là kẻ bày lời khen láo Vua Văn Vua Vũ , đội mũ cành cây, thắt lưng da bò, nói nhiều, bàn nhảm ! Không cày ruộng mà ăn cơm, không dệt vải mà mặc áo ! Khua môi múa mỏ, bày đặt thị phi để làm mê hoặc vua chúa trong thiên hạ , khiến cho kẻ sĩ trong thiên hạ chẳng biết trở về gốc rễ ! Giả bộ làm chuyện hiếu để cầu được phong hầu phú quý ! Tội của nó to nặng lắm! Hãy về mau đi ! Nếu không, ta sẽ lấy gan làm món ăn thêm buổi trưa !".
Khổng Tử lại cố xin vào cho được:"
Khâu may được hân hạnh biết Ông Quý . Xin cho vào hầu dưới trướng ".
Kẻ truyền báo vào bẩm lại. Chích nói : "
Bảo nó vào đây!"
Khổng Tử liền vào, tránh chiếu , lùi lại, lạy Ðạo Chích hai lạy .
Ðạo Chích giận lắm, ngồi dang hai chân, cầm gươm trợn mắt, tiếng như cọp cái :
- Khâu lại đây! Nếu lời nói của ngươi, thuận ý ta thì sống, nghịch ý ta thì chết !
Khổng Tử nói :
- Khâu tôi nghe rằng trong thiên hạ có ba thứ đức : sinh ra cao lớn, tốt đẹp không hai ; nhỏ, lớn, sang, hèn trông đều phải mến . Ðó là thượng đức ! Trí thông suốt Trời Ðất , rõ được mọi vật . Ðó là trung đức . Mạnh khoẻ , bạo dạn, tụ hợp được quân binh, đó là hạ đức . Làm người mà được một trong ba đức ấy cũng đủ để quay mặt về Nam mà xưng Cô . Nay Tướng quân gồm cả ba đức ấy ; mình cao tám thước hai tấc; mặt , mắt sáng có hào quang ; môi như thoa son ; răng đều như hến úp; còn tiếng nói như hoàng chung ! Vậy mà tên là Ðạo Chích ! Khâu nầy trộm lấy làm xấu hổ cho Tướng quân đó . Nếu Tướng quân có chí nghe tôi , tôi xin phía Nam đi sứ nước Ngô nước Việt , Bắc đi sứ nước Tề nước Lỗ, Ðông đi sứ nước Tống nuớc Vệ , Tây đi sứ nước Tần nước Sở, khiến họ vì Tướng quân dựng lên một thành lớn vài trăm dặm , lập nên một ấp vài chục vạn nóc nhà , tôn tướng quân làm chư hầu , cùng với thiên hạ đổi mới , bãi binh, thâu nuôi anh em , cùng cúng tổ tiên, đó là việc làm của bậc Thánh nhơn tài sĩ , mà cũng là lòng mong mỏi của thiên hạ vậy ".
Ðạo Chích cả giận nói :
- Khâu , lại đây! Kẻ có thể lấy lợi mà dỗ được, lấy lời nói mà can ngăn được , đều là những phường ngu lậu mà thôi ! Thân ta nay cao lớn tốt đẹp , ai ai trông thấy cũng ưa mến , đó là cái đức của cha mẹ ta để lại . Khâu dù không khen ta, riêng ta há lại chẳng biết như thế hay sao ? Vả chăng ta cũng có nghe : Kẻ hay khen ta trước mặt, ắt cũng hay chê ta sau lưng . Nay đem những thành phố lớn dân đông mà bảo ta , ấy là đem cái lợi để nhử ta , coi ta như hạng người thường ! Sao mà lâu dài được! Thành dù lớn , cũng không lớn hơn thiên hạ , thế nhưng Nghiêu Thuấn có thiên hạ , mà con cháu vẫn không có đất cắm dùi ! Thang Vũ làm đến thiên tử mà đời sau lại tuyệt diệt . Chẳng phải vì có lợi lớn , nên mới thế hay sao ? Vả chăng ta nghe rằng đời xưa chim muông nhiều , mà nhơn dân ít , nên dân ở trên ổ mà tránh chúng . Ban ngày luợm hột gắm hột dẻ mà ăn , đêm nằm nghỉ trên cây , cho nên gọi họ là dân "hữu sào" ! Xưa , dân không biết mặc áo quần , mùa hè chứa củi , mùa đông lấy đó mà sưởi , cho nên gọi họ là dân "tri sinh" . Qua đời vua Thần Nông, nằm thì xúm xít , dậy thì lăng xăng . Dân biết có mẹ mà không có cha , cùng sống chung với hươu , nai ; cày mà ăn, dệt mà mặc, không có bụng hại nhau . Ðó là lúc cực thịnh của chí đức vậy! Nhưng đến vua Hoàng Ðế , không thể gây được Ðức đến nơi đến chốn , nên mới cùng Xi Vưu đánh nhau ở Trác Lộc , máu chảy hàng trăm dặm. Nghiêu Thuấn lên ngôi, lập thành quần thần . Thang đuổi chúa mình , Vũ Vương giết Trụ . Từ đó mạnh hiếp yếu , đông hiếp ít . Từ Thang Vũ đến giờ đều là bọn người làm loạn cả ! Nay , ngươi tu theo cái đạo của Văn, Vũ ; cầm quyền biện bác trong thiên hạ để mà dạy người đời sau . Mặc áo thêu , thắt đai rộng , dùng lời kiêu kỳ , làm việc dối giả để mê hoặc vua chúa trong đời , mong cầu phú quý . Không còn hạng trộm lớn nào hơn ngươi nữa , thế sao thiên hạ không gọi ngươi là Ðạo Khâu lại gọi ta là Ðạo Chích . Ngươi đem lời nói ngọt ngào thuyết Tử Lộ bỏ mũ cao , cổi gươm dài để theo học với ngươi . Thiên hạ đều bảo : Khổng Khâu hay ngăn được kẻ bạo , cấm được sự lầm lỗi ... Rốt cùng , Tử Lộ muốn giết vua nước Vệ , nhưng việc không xong , thân bị làm mắm treo ở cửa Ðông nuớc Vệ . Ðó là cách dạy của ngươi chưa đến chốn . Ngươi còn tự xem mình là thánh nhơn , tài sĩ nữa chăng ? Thì hai lần bị đuổi ở nước Lỗ , bị quét dấu vết ở nước Vệ , bị cùng khốn ở nuớc Tề , bị vây ở Trần , Sái , không còn chỗ để dung thân trong thiên hạ . Ngươi dạy Tử Lộ đến bị nạn làm mắm, thế là ngươi , trên vì mình không xong , dưới vì người cũng không được việc . Ðạo của ngươi , vậy thì có gì là đáng quý ! Người mà đời cho là cao , chưa ai bằng Hoàng Ðế , thế mà Hoàng Ðế chưa toàn được đức , nên đã phải đánh giết nhau ở Trác Lộc , máu chảy hàng trăm dặm . Nghiêu thì bất từ, Thuấn thì bất hiếu , Vũ tánh thiên khô , vua Thang đuổi chúa mình , Võ đánh chúa Trụ , Văn Vương bị giam nơi Dữu Lý . Sáu người ấy , người đời rất chuộng , nhưng bàn cho kỹ , họ đều vì lợi mà mê hoặc chân tánh , miễn cưởng làm trái lại với tánh tình của họ . Sự làm đó thật rất lấy làm xấu hổ lắm ! Kìa những hạng người đời gọi là hiền sĩ : Bá Di , Thúc Tề bỏ ngôi vua Cô Trúc , chịu chết đói ở núi Thú Dương , xương thịt chẳng chôn ; Bảo Tiều sửa hạnh , chế đời , ôm cây mà chết ; Thân Ðồ Ðịch can vua không được, ôm đá mà tự trầm ; Giới Tử Thôi rất trung , tự cắt thịt đùi để nuôi Văn Công , sau bị Văn Công phụ hắn ; Vĩ Sinh hẹn với cô gái dưới cầu , cô gái không lại , ôm cột cầu mà thác . Bốn người ấy không khác nào chó thui, lợn mổ , như kẻ ôm chén đi ăn mày , đều là hạng người lìa danh khinh chết , không nghĩ đến cái gốc nuôi cho mạng sống lâu dài . Kẻ mà đời gọi là tôi trung, thì còn ai bằng Vương Tử Tỷ Can và Ngủ Tử Tư ... Tử Tư phải chết đắm , Tỷ Can bị moi gan! Hai người ấy đời gọi là trung thần mà rốt cuộc bị thiên hạ chê cười ! Từ trên mà xem xuống cho đến Tử Tư , Tỷ Can phải chăng là hạng nguời không đáng quý ! Chuyện mà Khâu đem để thuyết phục ta , nếu bảo về chuyện ma quỷ thì ta không thể biết, chứ bảo với ta về chuyện người , thì chẳng qua cũng như thế đó mà thôi ! Ðó là những điều mà ta đã nghe biết cả rồi ! Nay , ta bảo cho ngươi về cái tình thương của con người : mắt thì muốn trông màu , tai thì muốn nghe tiếng , miệng thì muốn nếm mùi , chí khí thì muốn cho thỏa mãn . Chỗ mà gọi là "thượng thọ" của con người là trăm tuổi , "trung thọ" là tám mươi tuổi , "hạ thọ" là sáu mươi tuổi . Trừ ốm đau , chết chóc , lo buồn ... trong khoảng đó , được mở miệng mà cười trong một tháng chỉ được bốn năm ngày là cùng ! Trời Ðất thì không cùng , mà cái chết của con người thì có hạn . Ðem một vật có hạn mà gởi vào trong khoảng vô cùng , có khác gì bóng ngựa Kỳ Ký qua khe cửa . Kẻ không thỏa được ý chí của mình , nuôi được lâu dài cái Mạng của mình , đều không phải là kẻ thông hiểu Ðạo . Lời mà Khâu đã đem nói với ta đều là những lời mà ta đã bỏ lâu rồi ! Mau chạy về ngay ! Ðừng nói gì nữa cả ! Ðạo của người là chuyện điên điên khùng khùng , trá xảo , hư ngụy , không phải có thể toàn được thiên chân , có đâu đủ để mà luận bàn !"
Khổng Tử lại hai lạy , chạy ra cửa , lên xe , cầm cương ...Mắt mờ không trông thấy gì ... nhan sắc như tro ngụi , cúi đầu vịn càng xe , chẳng thở hơi ra được .
Về đến ngoài cửa thành Ðông nuốc Lỗ , găp ngay Liễu Hạ Quý . Quý hỏi :
- Nay vắng mấy ngày chẳng thấy tiên sinh ... Xe ngựa có vẻ đi mới về ... Phải chăng đã đi đến Chích ?
Khổng Tử ngửa mặt lên trời , than rằng :
- Phải !
Liễu Hạ Quý hỏi :
-Chích phải chăng đã làm nghịch ý tiên sinh như tôi đã nói trước chăng ?
Khổng Tử nói :
- Phải ! Khâu quả là hạng người không bệnh mà tự đem lửa đốt mình. Chạy ngay lại đầu cọp , vuốt râu cọp ...suýt lại tránh không khỏi miệng cọp .

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #152


Báo Lỗi Truyện
Chương 152/2668