Chương 147: Tứ Thánh Thú Kiếm Trận


Trong khi đó Âu Dương Cầm Tâm cùng Thiết Giáp Quái Mãng bên kia muốn phân ra thắng bại cũng không phải ba khắc một giờ.
Lúc này Lâm Hiên hít vào một hơi đem thần thức thả ra, cảm ứng trong phạm vi hơn mười dặm mơ hồ có vài luồng âm khí, không hiểu sao chúng vẫn quanh quẩn chưa dám bay tới nơi này.
Ác đấu dữ dội như thế quả nhiên là dẫn tới sự chú ý của âm hồn.
Tuy những đạo âm khí kia thực lực không lớn nhưng nếu cứ dây dưa mãi gây sự chú ý của các quỷ vương cùng Quỷ đế thì muốn hối cũng không kịp.
Bên kia Thái Bạch kiếm tiên cũng có ý nghĩ tương tự như Lâm Hiên.
Chỉ là hắn sợ không phải là âm hồn quỷ vật mà là truy binh của Bích Vân Sơn, nghe nói lần này có Nguyên Anh Kỳ lão quái đích thân động thủ.
Thái Bạch kiếm tiên mặc dù cao ngạo nhưng chưa dám tự đại đến mức dám phân tranh cùng Nguyên Anh kỳ tu sĩ .
Tóm lại hai người đều muốn nhanh chóng phân ra thắng bại.
Đã như vậy không nên thi triển thần thông bình thường, trực tiếp sử dụng đòn sát thủ.
Một đòn quyết định thắng bại!
Vẻ mặt Thái Bạch kiếm tiên trở nên ngưng trọng, hai tay liên tục kết các kiếm quyết, trong miệng lẩm nhẩm đọc chú ngữ, toàn thân linh lực ào ào cuồng tăng.
Mặc dù vẫn là cảnh giới Ngưng Đan Kỳ nhưng pháp lực tỏa ra dường như không thua kém Nguyên Anh kỳ lão quái bao nhiêu.
Thấy vậy Lâm Hiên vô cùng kinh hãi. Trước kia hắn thật là ếch ngồi đáy giếng. Không ngờ tới trong Ngưng Đan Kỳ tu sĩ còn có cao thủ cỡ này.
Tuy nhiên hắn đoán rằng thi triển thần thông này phải trả giá không nhỏ. Lúc này mặc dù linh lực toàn thân Thái Bạch kiếm tiên cuồng tăng nhưng sắc mặt lại khó coi như tử thi, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Tuy vậy Lâm Hiên nào dám có chút sơ ý. Toàn thân chợt lóe thanh quang đem Cửu Thiên Linh Thuẫn mở ra.
Đồng thời lại tiếp tục chỉ vào cổ thuẫn trước mặt. Bảo vật kia lập tức xoay quanh người hắn không ngừng.
Bên kia Trương Thái Bạch thờ ơ lạnh nhạt, trên mặt lộ ra chút châm biếm mở miệng: "Không nghĩ tới qua mấy chục năm không gặp, thần thông các hạ lại tăng tiến đến cảnh giới này. Trương mỗ bái phục, tuy nhiên tu tiên đạo của ngươi cũng dừng ở đây, tại hạ tuyệt đối nắm chắc sở trường của mình, ngoài Nguyên anh lão quái thì không ai có thể tiếp được."
Khẩu khí của đối phương cực đại khiến người khác líu lưỡi.
Lâm Hiên hừ một tiếng, trên mặt không coi vào đâu nhưng trong lòng thầm cảnh giác, Trương Thái Bạch dù vô sỉ nhưng không phải kẻ hư ngôn. Hắn dám nói như vậy nhất định là có chỗ ỷ thế.
"Hợp!"
Trương Thái Bạch khẽ quát một tiếng đồng thời mười ngón tay búng ra, linh quang đủ sắc tán ra từ thân thể giữa trôi nổi giữa không trung. Tất cả quang đoàn cỡ nắm tay này đều là thiên địa linh khí tinh thuần.
Dưới sự thúc dục của bí pháp, toàn bộ quang đoàn bị hút vào trong hơn chục thanh phi kiếm. Sau khi hấp thu những linh quang, phi kiếm ào ào vù vù bay lượn không ngừng.
Tròng mắt Lâm Hiên co lại, trong lòng có dự cảm không lành, đang do dự chưa ra tay thì một tiếng la to truyền tới tai.
"Tứ Thánh Thú Kiếm Trận, Lâm Hiên! Ngươi nhanh hạ thủ quyết không thể cho hắn bày xong trận này" Âu Dương Cầm Tâm ở phía xa đang đấu pháp cùng Thiết Giáp Quái Mãng nhưng vẫn luôn chú ý đến chiến cuộc bên này.
Lâm Hiên nghe thấy thế trong lòng nhảy dựng. Đối phương sao lại có thần thông nghịch thiên này.
Trong tam đại phái chính đạo, Bích Vân Sơn truyền thừa đã hơn vài ngàn năm, nội công môn pháp tới hàng vạn hàng nghìn, thích hợp đủ loại tư chất cùng thuộc tính linh căn tu luyện.
Đỉnh bậc công pháp không nhiều nhưng vài loại có uy danh hiển hách, trong đó là Tứ Thánh Thú Kiếm Trận này.
Nghe nói thần thông này là ở ngàn năm trước do một vị tiền bối kiếm tu kinh tài tuyệt diễm ở Bích Vân Sơn sáng tạo ra, uy lực chấn nhiếp tứ phương tung hoành Tu Tiên giới mấy trăm năm chưa từng gặp địch thủ.
Chỉ tính Nguyên Anh kỳ lão quái bại dưới tay lão đã là bảy tám vị, tu sĩ thì vô số kể.
Vị tiền bối này vốn là Nguyên Anh trung kỳ cao thủ.
Lại nghe nói sau khi vị tiền bối kiếm tu kia tọa hóa thì Bích Vân Sơn chưa từng xuất ra cao thủ như thế, Tứ Thánh Thú Kiếm Trận cũng trở thành truyền thuyết xa xôi.
Thần thông này không phải chỉ Nguyên Anh kỳ tu sĩ mới có thể thi triển sao?
Âu Dương Cầm Tâm hiển nhiên không gạt hắn. Tuy thế sau khi hoảng hốt Lâm Hiên rất nhanh đã trầm ổn trở lại. Dù sao tu vị người này chỉ là Ngưng Đan Kỳ đỉnh giai, cho dù hắn có thể thi triển ra thần thông trong truyền thuyết thì cũng không thể được mười thành.
Như vậy Lâm Hiên cũng tự tin tiếp được!
Bây giờ có chạy cũng đã muộn, hắn sao có thể bỏ Âu Dương Cầm Tâm ở lại?
Đã như vậy thì ứng chiến!
Lâm Hiên hít một hơi thật sâu, đem Thú hồn bảo tế ra hóa thành một Cự mãng cỡ mấy trượng xoay quanh trên đầu.
Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm vốn đã thu về trên đỉnh đầu, lúc này xen lẫn trong hàn khí vô tận bắn nhanh về đối phương.
Thái Bạch kiếm tiên như đã đoán trước, y đem mấy tấm lục phù ra sử dụng. Sau khi tự bạo thì linh lực tập trung cùng một chỗ, hóa thành một quái thú dữ tợn màu xanh toàn thân bốc hào quang nghênh chiến cùng Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm.
Mặc dù tiên kiếm đại chiếm thượng phong nhưng đối phương chỉ cần kéo dài thêm chút thời gian.
"Hiện!"
Chỉ một thoáng, cuối cùng Thái Bạch kiếm tiên đã niệm xong pháp chú, trịnh trọng đưa tay ra hướng về phía trước điểm một cái.
Trong tiếng vù vù, các thanh phi kiếm chia ra rồi tập trung thành bốn nhóm, được bốn loại linh quang màu sắc khác nhau bao bọc ở trong.
"Thánh thú hàng lâm?" Thấy vậy sắc mặt Lâm Hiên khó coi tới cực điểm.
"Hừ, xem như ngươi còn có chút nhãn lực, có thể an tâm đi tìm chết. An tâm đi, ta nhất định rút hồn luyện phách ngươi để luyện thành âm thi khôi lỗi." Trên mặt Thái Bạch kiếm tiên tràn đầy oán độc, còn thêm vẻ biến thái điên cuồng.
Y lại giơ tay đấm vào lồng ngực, liên tục phun ra những ngụm máu huyết vào các thanh phi kiếm.
Muốn thi triển thần thông này cần phải là cảnh giới Nguyên Anh kỳ, với tu vị Ngưng Đan Kỳ đỉnh giai thì vô cùngmiễn cưỡng.
Bất đắc dĩ Thái Bạch kiếm tiên phải dùng cách tổn hao nhiều nguyên khí mới có thể bù đáp. Nhưng mất nhiều tinh huyết như vậy, tu vị dù chưa bị rớt cấp nhưng ngày sau muốn khôi phục cũng không dễ dàng.
Trong lòng Thái Bạch kiếm tiên càng trở nên hận Lâm Hiên. Phải nhanh chóng sát diệt hai người mới hả cơn giận.
Lại nói bốn chùm sáng kia sau khi hấp thu tinh huyết, từ bên trong bạo phát ra linh áp đáng sợ.
Gần với Lâm Hiên nhất là một cột sáng màu xanh, sau khi hấp thu tinh huyết của Trương Thái Bạch thì khuếch đại biến thành một đám mây ngũ sắc cỡ bảy tám mẫu. Sương mù cuồn cuộn một trận, sau đó một trận cuồng phong thổi qua lộ ra hình dáng quái vật bên trong.
Là một con Thanh Long trên đầu có sừng, thân cao hơn mười trượng rất dữ tợn.
Nó hung hăng ngẩng đầu gầm lên dữ dội khiến sương vụ chung quanh đều bị tan ra.
Mấy đạo sáng bên kia cũng tương tự, sau khi tản đi hiện ra bên trong những quái thú khiến Lâm Hiên biến sắc.
Bên trái là một lão quy yêu khổng lồ như một tòa tiểu sơn, lớp mai thì đen sẫm có hoa văn mỹ lệ kỳ bí cổ xưa.
Huyền Vũ!
Hai con khác đương nhiên là Chu Tước cùng Bạch Hổ.
Lâm Hiên hít một hơi lạnh rất nhanh đã trấn định lại. Những yêu thú này đương nhiên không phải là Thánh thú Linh giới. Nếu là thật thì e bọn chúng chỉ cần hắt hơi một cái là có thể thổi bay Lâm Hiên. Cũng không phải là dùng bí pháp liên hệ với Linh giới mượn một sợi phân thần của Thánh thú xuống Nhân giới, trước mắt chỉ là đồ dỏm mà thôi.
Lấy Hóa Hình Thuật làm làm cơ sở, bốn con yêu quái này là bổn mạng pháp bảo của Thái Bạch kiếm tiên biến hóa thành. Chỉ là sử dụng bí pháp nào đó khiến uy lực trở nên đặc biệt mạnh mẽ.
Dù như thế Lâm Hiên cũng không dám coi coi thường, khi xưa Bích Vân Sơn trưởng lão kia đã từng nhờ bí pháp này tung hoành thiên hạ, cho dù Trương Thái Bạch thi triển ra chỉ là mô phỏng nhưng uy lực tuyệt đối phi thường. Nguồn: http://truyenyy.com
Âu Dương Cầm Tâm thấy tình cảnh bên này thì trong lòng khẩn trương vô cùng. Nhưng Thiết Giáp Quái Mãng kia đâu dễ ứng phó, da dày giáp chắc thêm xà tính hung mãnh. Nàng không ngừng công kích những vẫn chưa sát diệt được nó.
Trên mặt Trương Thái Bạch lóe lên vẻ tàn nhẫn. Y giơ lên hai tay liên tiếp kết các ấn pháp cổ xưa.
Tứ thánh thú cùng rống to, trước tiên là Thanh Long gầm rít phá không lao sang phía Lâm Hiên.
Thấy vậy vẻ mặt Lâm Hiên trầm xuống. Thân hình chớp động đã lui về phía sau đồng thời đánh ra một đạo pháp quyết. Cự mãng trên đỉnh đầu há cái mồm rộng đỏ lòm như chậu máu, trong mắt lóe lên hồng quang lao sang phía đối phương.
Oanh một tiếng. Cự mãng đã cương cường lao vào Thanh Long. Hai quái vật cao tới hơn mười trượng lao vào cắn xé quay cuồng quấn lấy nhau khiến đất đá bắn ra tung tóe khắp nơi.
Cự mãng như đã rơi vào thế hạ phong nhưng Lâm Hiên không hề bối rối.
Lúc này Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm đã diệt xong quái thú, hắn đưa tay hướng về tiên kiếm chỉ một cái.
Xen lẫn trong hàn khí vô tận, cổ kiếm này đón gió trong nháy mắt đã dài hơn mười trượng sau đó uốn éo biến thành một con Giao Long bạch sắc hung hãn lao tiếp vào Thanh Long.
Đây chỉ là Hóa Hình Thuật đơn giản không có thần thông thuộc tính yêu thú, so với thú hồn bảo còn kém hơn một chút. Chỉ là lấy hai địch một cũng miễn cưỡng chặn được Thanh Long.
Tuy thế sắc mặt Lâm Hiên vẫn khá ngưng trọng, còn ba con thánh thú nữa đang lăm le lao tới!
Luận bàn thân thể tự nhiên Huyền Vũ là vĩ đại nhất, giờ phút này này quy lão chậm chạp này ở sau cùng nhưng lại há cái mồm khổng lồ, vù vù phun ra mấy cột nước màu lam như thùng nước bắn tới Lâm Hiên.
Lâm Hiên trong lòng nổi hàn khí, thần thông của Thái Bạch kiếm tiên chỉ là mô phỏng bản thể linh giới thánh thú Huyền vũ nhưng cũng tinh thông thủy thuộc tính.
Ý nghĩ vậy nhưng phản ứng cũng không chậm, hai tay Lâm Hiên bấm niệm pháp chú, toàn thân linh lực cách không rót vào cổ thuẫn trước người.
Cổ bảo này uy năng không nhỏ, Sau khi quay tròn lại to ra cỡ vài trượng ngăn những dòng lam thủy đang bắn tới. Chỉ thấy cổ thuẫn rung rẩy một trận nhưng lam thủy đã bị cản lại.
Công kích không có hiệu quả, Huyền Vũ quả nhiên bị chọc giận. Cần cổ co rụt, bốn chân như cự trụ cũng thu về trong mai. Khí thế không yếu đi mà ngược lại chợt cuồng tăng. Thân hình vĩ đại như tiểu sơn bắt đầu quay tròn tại chỗ như một cơn lốc.
Chỉ thấy cuồng phong nổi lên rồi lão quy này bốc lên như một hòn sơn giả rơi xuống đè qua bên này.
Tuy vĩ đại nhưng tốc độ nhanh vô cùng, trừ phi là có thể Thuấn di thuật hoặc là Súc địa thuật mới có thể tránh thoát, đáng tiếc hai loại thần thông này, một hầu như đã thất truyền, còn một muốn tu tập phải là cảnh giới Nguyên Anh kỳ.
Lâm Hiên kinh mà không loạn, hai tay chà xát đánh ra hai đạo linh lực to như cái chén vào cổ thuẫn.
Đồng thời hắn phun ra một ngụm tinh huyết vào trong cổ thuẫn.
Sau khi hấp thu cổ thuẫn lần thứ hai cuồng tăng to vĩ đại tới hơn trăm trượng che vân lấp nhật, mà kim sắc ký hiệu trên mặt thuẫn không ngừng chuyển động tản ra linh lực kinh người.
Chỉ thấy Huyền Vũ như một tòa tiểu sơn bay tới đụng rầm rầm vào cổ thuẫn vĩ đại, trong khoảnh khắc lại thấy sự im ắng đáng sợ. Rồi một lát sau bạo phát ra một làn sóng linh khí khổng lồ chấn động ra bốn phía.
Giống như cuồng phong càn quét nơi đây, cảnh vật chỗ nào linh khí đi qua đều bị thổi bay, thậm chí là một góc hoang sơn cũng bị san thành bình địa.
***
Lúc này ngoài mấy trăm dặm, mấy đạo độn quang âm u đột nhiên dừng lại, âm khí tiêu tán lộ ra bảy tám quỷ vật hình dáng dữ tợn, chính là các âm hồn bị kinh mà tới.
Tu vị bọn chúng đều không thấp, chủ yếu là quái vật Trúc Cơ Kỳ, cầm đầu một tên quỷ vương, mà giờ khắc này trên mặt lộ ra vẻ kinh nghi.
Vừa rồi linh lực chấn động khủng khiếp như vậy, ngoài mấy trăm dặm đều cảm ứng được, chẳng lẽ Nguyên anh lão quái đang giao chiến?
"Đại nhân..." Một quỷ vật đang muốn mở miệng nói điều gì thì lại bị quỷ vương kia khoát tay: "Không cần phải nói nữa, chúng ta mau trở về."
"Trở về?" Lũ âm hồn đưa mắt nhìn nhau.
"Hạo Thiên bệ hạ đã hạ pháp dụ. Có một Hóa Hình Kỳ yêu tu thực lực cường hãn vô cùng tiềm nhập nơi này. Sự tình của cảnh giới này không phải chúng ta có thể xử lý, nhanh trở về thông báo quỷ đế là được."
Vài tên ác quỷ tự nhiên gật đầu. Âm hồn tuy hung hãn không sợ chết nhưng không chủ động tự tìm cái chết.
Nhất thời bọn chúng quay đầu bay trở về.
Tại một phương xa khác cũng có một nhóm tu sĩ nhân tộc đưa mắt nhìn nhau, những người này vận cùng một loại trang phục trường bào màu xanh, bên hông có quấn cẩm đai màu bạc. Nhóm này khoảng hơn mười người, cầm đầu là một lão giả Ngưng Đan trung kỳ. Bên cạnh còn có một tráng hán tu vị là Ngưng Đan Kỳ Sơ kỳ mới tiến giai không lâu.
Lúc này vẻ mặt hai người đều cực kỳ nghiêm nghị, chăm chú nhìn về phương xa.
"Sư huynh, chấn động khác thường như vậy. Người nói có phải là Nguyên Anh kỳ lão quái chăng?" Qua một lúc lâu, tráng hán liếm môi hoảng sợ hỏi.
"Ta cũng không rõ, khoảng cách quá xa nên không cảm ứng được thần thức đối phương, tuy nhiên linh lực va chạm khủng khiếp như vậy, bảy tám phần là hai lão quái đang giao chiến." Lão giả nghĩ ngợi một lát mới mở miệng.
"Nếu vậy trong đó hẳn là có Quỷ đế, còn một kẻ khác là ai? Nơi này của chúng ta đâu có Nguyên Anh kỳ tu sĩ."
"Điều này rất khó nói, căn cứ vào tin tức chính xác thì Bích Vân Sơn Thái Hư chân nhân đã đến nơi này."
"Cái gì? Thái Hư kia lão quái đã đến." Tráng hán lộ vẻ kinh ngạc: "Chẳng lẽ lão đã phát hiện ý định của Thanh Tường Môn chúng ta..."
"Hẳn là không phải, Thái Hư tới nơi này là có mưu đồ khác. Tin tức tin cậy có nói, lão tới là truy tung Thái Bạch kiếm tiên."
"Cái gì, Thái Bạch kiếm tiên?" Tráng hán lộ vẻ giật mình:"Làm sao có thể, người này ở Bích Vân Sơn địa vị cao vời, với lại ghét ác như cừu..."
"Hừ, ghét ác như cừu chỉ là ngụy quân tử, cũng theo tin tức thì người này trước kia cùng ma đạo mắt la mày lấm, hình như tiếp tục lại cùng âm hồn có điều ám muội..."
Tráng hán nghe thi giương mắt mà nhìn, lão giả hiển nhiên không muốn nói thêm, bây giờ không phải thời khắc để bàn về chuyện này.
"Nếu có Nguyên Anh kỳ lão quái tới đây, việc này không phải chúng ta có thể xử lý, trước tiên trở về phục mệnh môn chủ là được." Lão giả vuốt râu mở miệng nói.
Tráng hán tự nhiên không có dị nghị, Còn Trúc Cơ Kỳ tu sĩ khác càng không có người nào dám tùy tiện xen vào.
Thế là môn đồ Thanh Tường Môn quay lại đường cũ phi về.
***
"Đáng giận!"
Trở lại cuộc chiến, lúc này Thái Bạch kiếm tiên chau mày, trên mặt đầy tức giận. Thần thông của tiểu tử này còn vượt quá xa suy đoán của y. Không ngừng chống đỡ được công kích của hai thánh thú đầu tiên.
Điều này khiến vẻ mặt của y nhăn nhúm lại, đành phải tiếp tục liều mạng tổn hao nguyên khí tiếp tục công kích.
Y hé miệng tiếp tục phun ra một ngụm tinh huyết. Sau khi hấp thu huyết vụ thì Bạch Hổ ngửa đầu rống lên giận dữ, khí tức càng ngày bạo ngược.
Hai chân trước của nó cào loạn trên không, ngay lập tức chi chít vô số trảo ảnh hiện lên. Nương theo tiếng rín rít xé gió bắn nhanh qua Lâm Hiên.
Lâm Hiên không kịp nghĩ ngợi bấm tay bắn ra mấy tấm lục phù bay múa xoay quanh người, hóa thành những tầng hộ quang đủ mọi màu sắc che ở trước người.
Nhưng sau một lát thì hắn biến sắc. Trảo ảnh thế như chẻ tre, dễ dàng xuyên qua ba tầng hộ quang tráo như xé tấm lụa mỏng. Vừa rồi hắn tế ra không phải là vật tầm thường mà là Địa giai linh phù quý hiếm.
Bạch Hổ tùy tiện ra một đòn lại có uy lực đáng sợ như thế.
Mắt thấy trảo ảnh đã cách người ba thước. Lâm Hiên bấm niệm pháp quyết thân hình uốn khúc đột nhiên tan biến.
Trương Thái Bạch vẻ mặt trầm xuống, có chút đáng tiếc lẫn kinh hãi.
"Di hình hoán vị, sao ngươi lại có thần thông thâm ảo như thế, bí pháp này không phải sớm đã thất truyền ở Tu Tiên giới sao?"
Hiện ra tại một nơi gần đó, vẻ mặt Lâm Hiên âm u lạnh lẽo. Hắn hơi sức đâu mà giải thích với đối phương, pháp lực trong cơ thể lưu chuyển tiếp tục đem Phược Tiên Cầu tế xuất ra.
Di hình hoán vị mặc dù không thần kỳ như thuấn di thuật nhưng cũng là tuyệt kỹ mấu chốt có thể bảo vệ tánh mạng.
Thần thông này hầu như đã thất truyền nhưng Cửu Thiên Huyền Công truyền thừa thời kỳ thượng cổ, bên trong có ghi lại bí pháp này.
Nó vốncực kỳ khó luyện, Lâm Hiên đã hao tổn không ít công phu nhưng chưa nắm chắc. Vừa rồi là tình thế cấp bách, vô ý mà thi triển thành công.
Lâm Hiên thầm kêu may mắn, đồng thời vẻ mặt trầm ổn trở lại, đưa tay hướng về phía Phược Tiên Cầu. Pháp bảo này ngay lập tức tỏa linh quang, rồi vô số sợi tơ bạc từ bên tỏa đi ra.
"Đây lại là bảo vật gì?"
Lâm Hiên liên tiếp tế ra cổ bảo khiến Trương Thái Bạch gần như đã chết lặng, đành coi như không nhìn thấy. thần thức thúc giục thánh thú tấn công.
Bạch Hổ gầm lên giận dữ, hào quang tỏa khắp thân thể trông uy mãnh vô cùng, lại cào loạn trong tiếng vang, vô số trảo ảnh cùng thân thể bắn về phía Lâm Hiên.
Điều này vốn hợp ý Lâm Hiên, hắn đại hỉ khẽ quát một tiếng: "Trói!"
Ngay lập tức những sợi Ngân tơ dường như có thông linh bắn về phía Bạch Hổ.
Nhưng khác với khi trước, những sợi tơ bạc tuy nhỏ li ti nhưng cứng rắn vô cùng, trảo ảnh không thể hủy diệt, ngược lại cuốn lấy tứ chi Bạch Hổ.
Bạch Hổ giận dữ phát cuồng liều mạng vùng vẫy nhưng Lâm Hiên sao có thể để nó thoát ra. Linh lực tiếp tục rót vào Phược Tiên Cầu, từ bên trong lại bắn ra vô số Ngân tơ nhất thời vây khốn Bạch Hổ ở bên trong.
Trương Thái Bạch giật mình rồi thành oán độc, đường cùng phải hạ lệnh cho con thánh thú cuối cùng tấn công.
Kia là một con hỏa điểu vĩ đại hơn mười trượng, nó hót vang một tiếng chấn động không trung rồi hai cánh mở ra vẫy một cái. Ngay lập tức vô số hỏa cầu cỡ nắm tay xuất hiện, Tạo thành một trận hỏa vũ từ trên không rơi xuống.
Lúc này Lâm Hiên biến sắc tới cực điểm, mặc dù thần thông của hắn vượt xa tu sĩ cùng cấp nhưng thời khắc này đã đến cực hạn.
Dù sao đồng thời thao túng nhiều cổ bảo như vậy, không chỉ pháp lực tiêu hao cực lớn, mà yêu cầu thần thức cũng cực cao.
May mà Lâm Hiên vẫn còn một hậu chước sau cùng.
"Nguyệt Nhi!"
"Dạ, thiếu gia."
Nương theo âm thanh nhu mì, phong vân dao động rồi một thiếu nữ thanh tú xuất hiện giữa không trung, đối mặt với cơn hỏa vũ nàng không chút nào sợ hãi, hé miệng lan phun ra một đạo hắc quang, đón gió biến ra một tiểu phiên đen như mực.
Thiếu nữ quyết đánh một đạo pháp vào trong tiểu phiên, nương theo tiếng quỷ khóc thê lương là vô số quỷ vụ ùn ùn tuôn ra, nháy mắt đã biến thành một đóa ma vân cỡ hàng mấy mẫu.
Càng kỳ lạ là thú ảnh trùng trùng trong ma vân, dường như ẩn giấu vô số yêu thú.
Tiểu phiên cuồn cuộn một trận, sau đó phun ra vô số cột sáng màu đen hứng lấy màn hỏa vũ.
Ngay lập tức trong phạm vi vài dặm, tiếng nổ mạnh liên tục không đứt. Với sức Lâm Hiên đã ngăn chặn được ba con yêu thú kia. Chỉ còn lại Chu Tước đơn độc đương nhiên không phải đối thủ của Nguyệt Nhi.
Lúc này Trương Thái Bạch đã hoảng hồn vô cùng nhưng Lâm Hiên cũng im lặng thở dài. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn không muốn Nguyệt Nhi phải động thủ.
Dù sao ngoài Cực Ác Ma Tôn, hắn là tu sĩ thứ hai quỷ tôi Ngưng Đan Kỳ, điều này mà truyền ra ngoài quá mức kinh hãi thế tục.
Tuy nhiên đã hạ thủ Lâm Hiên đương nhiên sẽ không lưu tình, thần niệm ra hiệu cho Nguyệt Nhi khẩn trương sát diệt Chu Tước. Quái thú này vốn là bổn mạng pháp bảo Thái Bạch kiếm tiên hóa thành. Nếu như công phá được nó thì tâm thần Trương Thái Bạch sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ, phân nửa là lập tức trọng thương.
Thời gian này được tinh hồn âm quỷ bồi dưỡng, Thú Hồn Phiên uy lực tự nhiên cực đại, càng thêm hâm mộ là pháp bảo này biến hóa hàng vạn hàng nghìn thần thông khiến kẻ khác không thể đề phòng.
"Ra!"
Nguyệt Nhi chỉ về phía ma phiên, ngay lập tức từ trong ma vân bay vụt ra mấy đạo Quang Nhận đen sẫm to dài hơn thước bắn về phía Chu Tước.
Vạn vật tương sinh tương khắc, Chu tước thuộc về hỏa mà những Quang Nhận này là âm khí thiên địa. Chu tước lập tức cảm nhận được uy hiếp nghiêng thân muốn tránh qua.
Nguyệt Nhi lại sớm đã đoán được, song thủ bấm niệm pháp quyết.
Phụt phụt những hỏa cầu xanh biếc hình dáng như đầu lâu được bắn ra.
Bạch Cốt U hỏa!
Ở gần đó Trương Thái Bạch lộ vẻ kinh ngạc, không phải cấp quỷ vương mới có thể thi triển thần thông này sao. Thiếu nữ âm hồn trước mắt rõ ràng mới Ngưng Đan chưa lâu, sao có thể thi triển ra uy lực kinh nhân như thế! Chẳng lẽ là do pháp bảo ma phiên cổ quái kia chăng?

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #147


Báo Lỗi Truyện
Chương 147/2668