Chương 138: Khổng Tước tiên tử


Lâm Hiên quan sát địa hình thêm một chút, lại lấy ngọc giản ra so sánh.
Sau đó hắn giơ tay lên, phát ra một vòng hộ tráo màu lam bao bọc lấy thân thể, thân hình thoáng qua đã phi vào trong thủy đầm.
Lâm Hiên chậm rãi lặn xuống.
Lại nói hắn thật phải cảm tạ Bách Độc Thần Quân. Lúc trước khi lão phát hiện cổ truyền tống trận này, cảm thấy trận này ắt có điểm hữu dụng về sau nên định dùng huyễn thuật che đậy lên.
Có điều nơi đây vốn là có tứ cấp Hóa Hình Kỳ yêu thú, Khổng Tước nhất tộc thiên sinh là đã có linh nhãn. Với thần thông của Linh nhãn vốn là dễ dáng phát hiện huyễn thuật, nếu bày ra thì chỉ là biến khéo thành vụng.
Suy tính hết lần này đến lần khác, lão mới phát huy đại thần thông phá hỏng truyền tống trận này một ít. Đồng thời ở chung quanh lại làm ra một cái hồ nước đem che lại, như vậy có vẻ ổn thỏa hơn.
Thủy hồ này rộng vừa phải nhưng sâu tới hơn trăm trượng. Sở dĩ như vậy là để tránh thần thức dò xét.
Với thực lực Hóa Hình Kỳ yêu thú cho dù có sâu thêm mười lần. Chỉ cần Khổng Tước tiên tử cố ý thăm dò thì chắc chắn dễ dàng phát hiện. Nhưng thủy đầm này vốn không có gì đặc biệt, không ai lại rỗi hơi dùng thần thức ở dưới hồ tìm tòi làm gì.
Tóm lại Bách Độc Thần Quân bố trí vô cùng xảo diệu, đã thu được hiệu quả. Khoảng sau một tuần trà Lâm Hiên đã xuống tới dưới đáy hồ.
Dựa theo vị trí được ghi lại trên ngọc giản. Không tốn bao nhiêu sức lực hắn đã tìm được truyền tống trận.
Lâm Hiên vỗ vào túi trữ vật. Lấy ra một viên bảo châu màu lam nhạt cỡ nắm tay.
Vật này vốn là nội đan yêu thú thủy thuộc tính, lại dùng thêm một ít tài liệu khác tỉ mỉ luyện chế mà thành, có công hiệu tị thủy.
Lâm Hiên triệt hồi hộ quang tráo, rót vào bên trong Tị thủy châu một chút pháp lực. Ngay lập tức nước ở nơi này bị ép ra bốn phía.
Trong phạm vi mấy trượng nơi đây tức trở nên khô ráo, công hiệu của bảo châu này quả thật thần kỳ.
Thực ra nếu không có vật ấy Lâm Hiên cũng có thần thông tị thủy. Nhưng nếu thi triển ra dù không nói là kinh thiên động địa thì động tĩnh khẳng định là rất lớn. Như thế thì đương nhiên có thể kinh động tới yêu thú bên ngoài!
Mà tị thủy châu bất đồng, chỉ cần một chút pháp lực là có thể dễ dàng khu động.
Đây là Lâm Hiên suy tính sự tình chu đáo chặt chẽ, nếu không khi vào nơi này có lẽ chỉ có giương mắt đứng nhìn.
Một đạo thuật phiêu phù đánh vào Tị Thủy Châu, khiến nó trôi nổi trên đầu hắn khoảng ba thước. Sau đó Lâm Hiên mới chậm rãi quan sát truyền tống trận.
Rất nhanh sự lo lắng đã hiện trên mặt của hắn. Nếu như là Bách Độc Thần Quân ở nơi này, Lâm Hiên quá nửa không nhịn được lão mà chửi ầm lên.
Theo lời lão quái này, rõ ràng là truyền tống trận chỉ có một ít tổn hại nhỏ, nhưng theo quan sát bây giờ, đã không trọn vẹn đầy đủ mà lại còn hỏng tới gần một nửa.
Có thể tu phục hay không vẫn là sự tình nan giải.
Lâm Hiên lại không biết hắn nghĩ như vậy thực sự là oan cho lão Bách Độc Thần Quân. Kúc trước lão phát hiện truyền tống trận, quả thật chỉ có một chút không nguyên vẹn. Đó gọi là kẻ trí nghĩ đến nghìn điều, cũng có một điều coi như sơ sót. Bách Độc Thần Quân tuy anh kiệt một đời nhưng trong lúc vô tình, đã đem tiểu cấm chế bảo vệ truyền tống trận phá đi.
Bình thường mà nói, cho dù là ở cổ xưa hay hiện tại, truyền tống trận cự ly xa đều là vô cùng quý giá, chung quanh sẽ có bố trí tiểu cấm chế bảo vệ.
Đương nhiên, như vậy thủ đoạn này sao làm khó được tu tiên giả nhưng có thể đối kháng tai họa tự nhiên. Cho dù là qua động đất núi lửa vẫn có thể bảo vệ cho truyền tống trận được lưu truyền.
Mà truyền tống trận này do cấm chế bảo vệ đã bị hủy. Mấy chục năm trước, khi mà Khổng Tước tiên tử còn đang bế quan, có hai yêu thú cấp ba từng đại chiến một trận chung quanh nơi này.
Trận chiến này đã gây ra chấn động vô cùng lớn. Đáy hồ cũng bị lan đến khiến cho truyền tống trận bị hỏng tới phân nửa.
Nguyên ủy chuyện này Lâm Hiên vốn không biết, mà nếu cho dù rõ ràng thì cũng đâu thể ngăn cản được. Sau khi buồn bực trong chốc lát, hắn tập trung tinh lực lần nữa tiếp tục quan sát truyền tống trận.
Hai canh giờ sau, đôi lông mày đang nhăn lại của Lâm Hiên khẽ giãn ra. Vẻ lo lắng trên mặt cũng tiêu tan, sự tình vốn không xấu như lúc ban đầu, truyền tống trận này mặc dù không còn nguyên vẹn nhưng các vị trí mấu chốt không bị hỏng. Nhưng nếu là tu tiên giả bình thường có lẽ không thể phục hồi. Chỉ là Lâm Hiên đã từng nghiên cứu qua "Tuyền Cơ tâm đắc", đối với trận pháp cũng có hiểu biết nhất định nên có thể tu phục lại nó.
Có điều là phải tốn không ít tinh lực mà thôi!
Dù sao hiện tại cũng không có lựa chọn nào khác, Lâm Hiên cởi từ bên hông xuống một cái túi trữ vật nhỏ, đem toàn bộ Thiết tinh và Ngọc mẫu bên trong đổ ra.
Bởi vì truyền tống trận bị phá hủy nghiêm trọng, cho nên trừ hai thứ này ra. Còn cần thêm một số tài liệu trân quý khác. May là gia tài của Lâm Hiên phong phú có thể so sánh cùng Nguyên Anh kỳ lão quái nên cũng không khó gom góp đủ.
Thế là hai tuần trăng kế tiếp, hắn không ngừng nghỉ thực hiện công việc tu bổ. Cho dù có thể ích cốc nhưng quả thực có những khi rất mệt mỏi, hắn đành khoanh chân tĩnh tọa trong chốc lát.
Lâm Hiên sở dĩ liều mạng tu bổ như vậy là có nguyên nhân. Nói ra cũng xui xẻo, động phủ của vị Khổng Tước tiên tử, nhân vật có thể so sánh với Nguyên Anh trung kì lão quái lại không quá xa nơi này.
Mặc dù Lâm Hiên có Liễm khí thuật thần diệu. Nhưng tại nơi của một vị yêu tộc đại cao thủ mà hành động thì quả thực khiến kẻ khác hãi hùng.
Cho nên sửa xong truyền tống trận sớm chút nào, sớm thoát ly nơi nguy hiểm này chút ấy.
Sáu mươi ngày không hề coi như lâu. Hôm nay Lâm Hiên ngửa đầu, lại duỗi lưng một cái. Trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ.
Hắn hao hết trăm cay nghìn đắng cuối cùng mới đem cổ truyền tống trận này tu bổ xong.
Hoàn hảo trong khoảng thời gian này không phát sinh ra điều gì bất trắc.
Lâm Hiên phủi tay sau đó lấy ra năm khối tinh thạch đem sắp vào trong truyền tống trận, hắn hít vào một hơi đánh ra đường pháp quyết vào trong trận.
Sau đó Lâm Hiên lòng đầy hy vọng đợi chờ.
Qua một lúc lâu lại không thấy một chút động tĩnh, Lâm Hiên không nhịn được trợn tròn mắt. Nếu theo suy tính bình thường. Chỉ sợ là đầu kia của truyền tống trận này không tồn tại hoặc là bị tổn hại nào đó. Nhưng Bách Độc Thần Quân nói rất rõ ràng. Truyền tống trận này là đơn hướng, vậy đương nhiên có tồn tại một chỗ để truyền tống tới bên kia.
Trước mắt rõ ràng đã sửa xong, vì sao truyền tống trận vẫn không thể sử dụng.
Chẳng lẽ khi sửa chữa hắn đã phạm sai lầm?
Mặc dù khả năng này là không lớn do hắn đã rất cẩn thận, Lâm Hiên đem truyền tống trận kiểm tra khắp một lần nữa. Hơn nữa còn thay tinh thạch hạ phẩm bằng trung phẩm. Kết quả sau khi đem pháp lực rót vào vẫn không có hiệu quả.
Lúc này Lâm Hiên thực sự buồn bực. Rơi vào đường cùng hắn lấy "Tuyền Cơ tâm đắc" ra bắt đầu nghiên cứu về truyền tống trận.
Mấy ngày sau Lâm Hiên đem ngọc giản thu về, vẻ mặt trở nên cổ quái, quay đầu liếc mắt sang bên cạnh truyền tống trận.
Khác với truyền tống trận bình thường có hình tròn, trận này lại là hình ngũ giác có năm góc, mỗi góc lại có một hốc tròn cỡ nắm tay dùng để lắp đặt tinh thạch.
Với điểm đặc thù này ban đầu Lâm Hiên vốn không để ý, nhưng ở trong Tuyền Cơ tâm đắc hắn tìm được một đoạn giới thiệu về điều này.
Loại truyền tống trận năm cạnh này hiện tại sớm đã thất truyền, cho dù thời kỳ thượng cổ cũng vô cùng hiếm thấy. Nó có ưu điểm ra sao, Tuyền Cơ tán nhân cũng không đề cập rõ ràng lắm. Nhưng có một điểm chắc chắn, động lực cung cấp cho trận không phải là do tinh thạch, mà là dùng năm hốc trống kia để lắp đặt năm loại Yêu Đan có thuộc tính khác nhau.
Sau khi rõ ràng điều này Lâm Hiên kinh hãi tròn mắt rồi trầm ngâm một chút, đem thần thức chìm vào túi trữ vật. Sau khi tìm tòi một hồi cuối cùng tìm ra bốn quả Yêu Đan.
Mặc dù hắn có số lượng Yêu Đan nhiều hơn khá nhiều, nhưng do thuộc tính trùng hợp. Không nhiều không ít còn thiếu một loại.
Mặt hồ tách ra, rồi một quang cầu từ bên trong chậm rãi bay ra, cuối cùng Lâm Hiên vẫn phải quay lại trên mặt đất.
Bây giờ nhất định hắn phải tìm một quả Yêu Đan, với lại phẩm cấp không thể là phế vật, bởi vì đây là truyền tống cự ly siêu xa nên ít nhất phải là tam cấp yêu thú mới có thể đáp ứng.
Loại này số lượng ở Thương Minh Sơn vốn rất nhiều, lấy tu vị Lâm Hiên sát diệt một hai tên cũng không phải việc khó. Nhưng động thủ ở nơi đây rất nguy hiểm, nếu dẫn tới sự chú ý của Khổng Tước tiên tử thì hắn có mọc cánh cũng khó thoát.
Lâm Hiên quyết định tới địa phương khác kiếm Yêu Đan, nếu không tìm được thậm chí có thể tới phường thị mua về, dù có tốn thời gian nhưng tương đối an toàn hơn.
Sau khi hạ quyết định Lâm Hiên rời khỏi thủy hồ, cẩn thận che dấu hành tung đi xuống dưới chân núi...
Lần này rời đi là mất hơn nửa tuần trăng.
Đã biết nơi đây có Khổng Tước tiên tử đã tiến giai đến Hóa Hình trung kỳ, Lâm Hiên tự nhiên không dám ở lãnh địa của thị gây rối, để tránh nguy hiểm hắn chạy tới ngoài mấy ngàn dặm, tìm được một tên yêu cầm cấp ba thủy thuộc tính sát yêu đoạt đan.
Tất cả coi như thuận lợi.
Sau đó Lâm Hiên lại cẩn thận về tới địa điểm cổ truyền tống trận, dùng quang tráo bao bọc thân thể lặn xuống đáy hồ.
Lúc này hắn lấy ra Tị thủy Châu, dùng thần thức quan sát tình huống chung quanh. Đột nhiên Lâm Hiên biến sắc, tâm tư cảnh giác nổi lên.
Chung quanh truyền tống trận lại có khá nhiều dấu vết kỳ lạ, chẳng lẽ đã có kẻ lạ đã tới nơi này?
Lâm Hiên dù chưa tế xuất ra pháp bảo nhưng tay đã đặt trên túi trữ vật. Đem toàn bộ thần thức phát ra kiếm tìm khắp toàn bộ thủy hồ.
Nhưng không thấy điều gì khác lạ, trên mặt hắn lộ ra vẻ trầm ngâm. Sau chốc lát Lâm Hiên đem sự tình này quẳng sang một bên. Từ trong túi trữ vật hắn lấy ra một cái hộp ngọc, đem nắp hộp mở ra. Bên trong có năm quả Yêu Đan màu sắc khác nhau.
Mỗi quả đều to cỡ nắm tay có hình quả trứng. Lâm Hiên đem từng khối sắp đặt ở năm góc truyền tống trận.
Sau đó Lâm Hiên lui ra sau vài bước đánh ra một đạo pháp quyết.
Một lát sau các hoa văn trên Truyền Tống Trận đột nhiên phát sáng. Chỉ thấy một quầng sáng ngũ sắc quay vòng. Sau đó trong truyền tống trận kêu vang những tiếng ông ông kỳ lạ.
Thấy tình cảnh như thế, trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ vui sướng vô cùng. Hắn hít vào một hơi, đang chuẩn bị cất bước về phía trước thì đột nhiên một thanh âm thanh lãnh truyền vào tai:
"Hóa ra trận này cần Yêu Đan ngũ hành thuộc tính để phát động truyền tống, không trách được ta cố gắng như thế nào cũng không thể sử dụng được."
Âm thanh vốn nhu mì mềm mại nhưng Lâm Hiên nghe xong sắc mặt đại biến, kinh hãi xoay đầu nhìn lại. Chỉ thấy một nữ tử dung mạo tú lệ đang đứng cách hắn không xa.
Nữ tử nhìn chỉ khoảng vào đôi mươi, mái tóc đen nhánh mượt mà dài tới đáy thắt lưng ong. Nàng vận cung trang màu xanh nhạt có đính khúc tuyến lung linh, thân thể thon thả phối hợp với khuôn mặt mỹ lệ hình trứng ngỗng, đôi mắt hạnh to tròn trong veo lấp lánh dưới đôi chân mày lá liễu, mũi thon mà nhỏ thêm đôi môi đào chúm chím đúng là một vị tuyệt thế mỹ nhân.
Nhưng Lâm Hiên lại cắn môi thầm kêu không ổn, mặc dù tướng mạo nữ tử này cũng giống nữ tu bình thường, nhưng toàn thân nàng phát ra yêu khí ngút trời dày đặc kinh nhân, nếu hắn đoán không sai quá nửa chính là Khổng Tước tiên tử kia.
Trong chớp mắt, trong đầu Lâm Hiên xoay chuyển hàng trăm ý nghĩ, sắc mặt chợt xanh chợt trắng, sau một hồi do dự vẫn không dám động thủ.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, tu vị giữa hai người chênh lệch quá lớn. Cho dù hắn tiên hạ thủ vi cường nhưng một chút phần thắng cũng không có, ngược lại sẽ chọc giận đối phương. Sự tình ngu ngốc như vậy đương nhiên Lâm Hiên sẽ không làm.
Hắn hít vào một hơi thật sâu, cố gắng đem sự kinh hãi nén xuống, khom lưng thi lễ một cái: "Vãn bối bái kiến Khổng Tước tiên tử."
"Ngươi nhận ra ta?" Trên mặt mỹ nữ Yêu tu lộ ra chút nghi hoặc.
"Ha ha tiên tử nói đùa, uy danh người lan xa vang dội. Chính là bá chủ vùng Thương Minh Sơn này, tại hạ đã sớm nghe như sấm bên tai, hôm nay được diện kiến phương nhan thật là tam sinh hữu hạnh."
"Tam sinh hữu hạnh?" Vẻ mặt Khổng Tước tiên tử tựa cười mà không phải cười: "Nhân tộc các ngươi thích nhất là khẩu thị tâm phi, đối với ta ngươi sợ hãi còn không kịp…Được rồi, không nói những lời này nữa. Chỉ cần ngươi giúp ta hoàn thành một việc, ta cũng sẽ không làm khó dễ ngươi."
Lâm Hiên trong lòng thầm mừng rỡ, lần đánh cược này quả nhiên là đúng, quan hệ giữa yêu tộc cùng nhân tộc mặc dù không hữu hảo nhưng Khổng Tước tiên tử đã tiến giai đến Hóa Hình Kỳ, tự nhiên không thể lấy tình huống của yêu thú cấp thấp mà so sánh, Lâm Hiên dám làm như vậy cũng là từ trong ánh mắt đối phương không thấy hiện sát ý.
"Tiên tử xin cứ phân phó, tại hạ nhất định xông pha khói lửa."
"Không có nghiêm trọng như thế, ta hỏi ngươi truyền tống trận này vốn đi tới nơi nào?" Khổng Tước tiên tử khéo cười tươi đẹp làm sao, nhưng trên người vị đại mỹ nữ này còn toát ra yêu khí đáng sợ không kém.
"Cụ thể thì ta cũng không rõ ràng, nhưng nhất định là trong nội địa U Châu ngoài dãy Khuê Âm Sơn này." Lâm Hiên không biết đối phương hỏi nhằm ý gì, ngẩn ngơ một lúc thành thật trả lời.
"Như vậy cũng tốt." Khóe miệng Khổng Tước tiên tử khẽ cười: "Ta muốn ngươi dẫn ta truyền tống đi ra."
"Tiên tử muốn rời khỏi nơi này?" Lâm Hiên cảm thấy tò mò.
Chợt vẻ mặt đối phương lại u ám xuống: "Nói nhiều như vậy làm gì, ngươi không biết đạo lý họa từ ở miệng mà ra chăng?"
"Có lỗi, là vãn bối nhiêu khê." Lâm Hiên tự nhiên không dám tranh luận cùng đối phương, quyền đầu ai cứng thì người đó là lão đại cũng là một đạo lý.
Trong lòng hắn có chút thấp thỏm, với tu vị thần thông của đối phương thì chống lại cũng là việc vô ích. Bây giờ Lâm Hiên không có lựa chọn, chỉ có thể đi một bước tính một bước.
"Thỉnh tiên tử dời gót."
"Ừm." Mỹ nữ Yêu tu chậm rãi đi vào truyền tống trận.
Lại thấy Lâm Hiên hai tay liên tục huy động đem vài đạo pháp quyết rót vào trong trận, quầng sáng ngũ sắc càng chói mắt lên. Lúc này Lâm Hiên không dám thất lễ qua đứng ở một bên cạnh Khổng Tước tiên tử.
Đôi mi thanh tú của nữ yêu tu hơi nhíu nhưng cuối cùng không nói gì thêm.
Rất nhanh trong một tiếng nổ vang, thân ảnh hai người tan biến vô ảnh vô tung.
...
Chỉ thấy thiên địa xoay chuyển, Lâm Hiên sớm đã có kinh nghiệm trong những lần truyền tống cự ly xa trước. Hắn đem quang tráo hộ thân phát ra nhưng vẫn cảm giác thân thể không ổn, không gian bị xé rách bởi truyền tống chi lực quá lớn khiến hắn phải vận dụng linh lực toàn thân để ngăn cản.
Trái lại Khổng Tước tiên tử xứng đáng là có thực lực Hóa Hình trung kỳ kinh người, ngoài sắc mặt hơi chút trắng một chút thì khí tức chưa từng hỗn loạn chút nào, đôi mắt đẹp đang liếc mắt quan sát cảnh vật bốn phía: "Nơi này chính là nội địa U Châu?"
Nghe thấy vậy Lâm Hiên ngẩng đầu nhìn lên, nỗ lực đem thần thức thả ra. Hiện tại hai người đang ở trong một bình nguyên rộng lớn, ngoài cây cỏ màu xanh rậm rạp thì bốn phía có thêm một số cây cối khá thấp. Cụ thể là nơi nào Lâm Hiên cũng không rõ, nhưng nhất định là ở ngoài dãy Khuê Âm Sơn.
Lão Bách Độc Thần Quân kia đúng là không có nói dối, nhưng mà nghĩ tới lão gia hỏa này trong lòng Lâm Hiên lại dâng lên một luồng khí giận, nếu không phải lão sống chết không chịu giao ra phần địa đồ kia, ngược lại khiến hắn đi tìm cái truyền tống trận rắm chó này, làm sao có thể rơi vào hiểm cảnh này.
Lâm Hiên cẩn thận nhìn thoáng qua Khổng Tước tiên tử, đối phương mặc dù đã nói nếu có thể mang thị rời khỏi thì sẽ lưu lại cho hắn một con đường sống, nhưng sự tình trước mắt tâm thần Lâm Hiên vẫn khá bất ổn.
Sinh tử của hắn đều ở một ý niệm của đối phương.
Đương nhiên Lâm Hiên không phải loại người tiêu cực, cho dù biết đối phương thực lực mạnh mẽ nhưng hắn không có ý ngồi chờ chết. Nếu đối phương qua cầu rút ván thì bất đắc dĩ hắn cũng đành phải liều cái mạng nhỏ này cùng thị.
Linh lực trong đan điền đã điều động lên ngầm mà không lộ ra, giữ lực mà chờ.
Đúng lúc này Khổng Tước tiên tử quay đầu lại. Vừa tiếp xúc ánh mắt của thị, Lâm Hiên giật mình một cái, dường như bí mật của hắn đã bị nhìn thấu.
"Sao, đạo hữu muốn động thủ chăng?" Khóe mắt đuôi mày Khổng Tước tiên tử lộ nét diễu cợt.
"Ha ha, tiên tử lại nói chơi, vãn bối sao dám mạo phạm hổ uy." Lâm Hiên cười gượng nói.
Lại thấy Khổng Tước tiên tử không nói gì nhưng Lâm Hiên cảm giác áp lực trên người chợt gia tăng, trong lòng hoàng sợ đành phải đem linh lực toàn thân điều động liều mạng ngăn cản.
"Ồ, không nghĩ tới ngươi tướng mạo bình thường mà pháp lực tinh thuần hùng hậu như tu sĩ trên cấp." Chỉ một thoáng ngẳn ngủi, Khổng Tước tiên tử đã phát giác được tu vị nông sâu của Lâm Hiên. Thị vẫn chưa có động thủ nhưng tại giữa trán, lại xuất hiện một vùng kim quang nhỏ như móng tay.
Kim quang cực kỳ óng ánh khiến kẻ khác không dám nhìn thẳng, hơn nữa bắt đầu chậm rãi mở ra con mắt thứ ba, chính xác là Kim Sắc Nhãn.
Lâm Hiên thầm kêu không tốt, biết rõ không địch lại được thị nhưng hắn dễ đâu bó tay chịu trói, đang muốn Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm tế xuất ra, lại cảm giác toàn thân như bị trói chặt không thể động đậy. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Đây là thần thông gì?
Lâm Hiên thầm kinh hãi, xem ra hắn đã đánh giá thấp nữ yêu tu trước mắt, không nghĩ tới bây giờ ngay cả cơ hội liều mạng hắn cũng không có.
Chẳng lẽ hắn phải nằm xuống ở chỗ này?
Đây có thể nói là hiểm cảnh lớn nhất mà Lâm Hiên từng gặp khi bước chân vào tu tiên đạo.
Vẻ mặt Khổng Tước tiên tử âm trầm, trên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần ẩn hiện sát khí, chậm rãi giơ một cánh tay lên. Chỉ thấy hàn phong ào ào. Lâm Hiên cảm giác hô hấp cực kỳ khó khăn, không khí ở bốn phía như bị ép lại nén chặt vào người hắn.
Nữ yêu tu này thân là khổng tước, là thiên địa linh cầm của Nhân giới, có tư chất phong thuộc tính còn hơn cả Thánh linh căn của tu sĩ.
Thần thông phong linh lực này vốn là đại xảo nhược chuyết (1), đủ để dồn Lâm Hiên tử địa.
Lúc này Lâm Hiên ngay cả ngón tay đều không động được, hắn chỉ có thể cắn răng vận chuyển linh lực trong đan điền, miễn cưỡng ngăn cản sự đau đớn do áp lực không gian dồn nén.
"Phí công!"
Khổng Tước tiên tử đưa ngón tay mảnh mai lên, đang muốn thi triển thần thông khác thì đột nhiên thị biến sắc. Như là cảm ứng được gì quay đầu nhìn về hướng đông nam, sau đó không chút nghĩ ngợi thu tay lại, hóa thành một đạo độn quang lóe lên vài cái đã tan biến nơi chân trời.
"Phù…!"
Lâm Hiên thở ra một hơi thật dài, không cần giữ thân phận ngã ngồi xuống đất, trong lòng hắn thầm kêu may mắn không thôi. Ban nãy thật nguy hiểm, thiếu chút nữa là cái mạng nhỏ của hắn đã để lại nơi này. Sau một hồi trấn tĩnh lại hắn có phần nghi hoặc, vừa rồi Khổng Tước tiên tử rõ ràng đã động sát khí, rốt cuộc là nguyên do gì khiến ả đột nhiên thay đổi chủ ý rời đi như vậy.
Lâm Hiên nhìn theo hướng đông nam, đoán chắc nơi đó đã xảy ra đại sự ghê gớm gì.Tuy trong lòng hắn tò mò, nhưng mạng nhỏ mới là quan trọng nhất, không đợi khôi phục thể lực hắn đã hóa thành một đạo kinh hồng tan biến ở nơi chân trời xa.
Lâm Hiên không dám dừng nghỉ, một hơi độn ra mấy trăm dặm xa. Lúc này mới tìm một nơi kín đáo nghỉ ngơi, lấy đan dược ra phục dụng vào rồi khoanh chân tĩnh tọa. Sau mấy canh giờ pháp lực của hắn cuối cùng hoàn toàn khôi phục.
Phun ra một ngụm trọc khí, Lâm Hiên chỉnh trang lại y phục rồi đứng lên, nhận định phương hướng một chút lại hóa thành một đạo kinh hồng màu lam, hướng về phía Linh Dược Sơn mà đi.
Lần này xuất hành thu hoạch tự nhiên là cực kỳ hậu hĩnh, nhưng phút cuối là rơi vào hiểm cảnh khiến mặt mày hắn xám tro. Nếu không phải vận khí tốt có lẽ đã ngã xuống trong tay Khổng Tước tiên tử.
Xét cho cùng thực lực hắn vẫn chưa đủ. Tu vị thần thông của hắn mặc dù hơn vượt xa tu sĩ cùng cấp nhưng đối mặt cảnh giới nguyên anh kỳ thì không có chút phản kháng.
Đương nhiên việc này quá rõ ràng, cảnh giới cao hơn một cấp chính là cách biệt một trời một vực, chỉ trừ riêng có Bách Độc Thần Quân là cấp nghịch thiên lão quái có một không hai.
Lâm Hiên khẽ liếm khóe miệng khô chát, người quý ở biết tự nhận thực lực bản thân. Hiện tại hắn chưa hy vọng xa vời đến cấp bậc Nguyên Anh kỳ, chỉ là tính toán làm sao nếu rơi vào trong tay của bọn họ thì có một chút thủ đoạn bảo vệ tánh mạng mà thôi.
Tối thiểu cũng có một cơ hội đào tẩu!
Xem ra lần này sau khi hồi sơn phải tìm biện pháp tu luyện bí thuật thần thông lợi hại hơn, hoặc là thu thập tài liệu luyện chế bổn mạng pháp bảo. Hiện tại hắn có vài món cổ bảo uy lực mặc dù không nhỏ nhưng so với bổn mạng pháp bảo ghi lại trong công pháp tu luyện còn kém hơn mấy thành.
Lâm Hiên vừa đi đường vừa ở trong lòng suy tính. Mà sắc màu đạo kinh hồng trở nên ảm đạm không ít, mặc dù Khổng Tước tiên tử đã đi xa nhưng Lâm Hiên cũng cần phải cẩn thận một chút.
Một chặng đường dài không có sự tình gì, đảo mắt đã thấy sắc trời ngã về tây. Dù đã bay hơn nửa ngày nhưng với tu vị Lâm Hiên cũng không hề cảm thấy mệt nhọc. Hắn đang tính đi suốt đêm thì phương xa chợt phát hiện thấy mấy điểm hỏa quang, mơ hồ còn có linh lực chấn động.
Lâm Hiên chân mày cau lại dừng độn quang lại.
Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Với tình huống thế này nên vòng qua mà đi. Tuy nhiên do dự một chút hắn lại nhằm nơi ánh lửa bay qua.
Làm như vậy đương nhiên là có nguyên nhân.
Lâm Hiên rời khỏi tông môn đã lâu. Về sau lại ở dãy Khuê Âm Sơn hơn nửa năm. Đại chiến giữa tu sĩ cùng âm hồn đã khốc liệt đến giai đoạn nào hắn vốn không rõ ràng nên muốn tìm người hiểu rõ. Nếu không một khi khứ hồi môn phái mà bị bắt làm tráng đinh chẳng phải là tự chui đầu vào rọ sao?
Đó là điểm thứ nhất.
Còn điểm thứ hai khiến Lâm Hiên hết sức bất an là trong nửa ngày qua. Hắn đã bay trên vạn dặm. Nơi ngang qua toàn bộ vô cùng hẻo lánh. Nửa bóng người cũng không thấy. Thỉnh thoảng tình cờ gặp vài hoang thôn không có sinh cơ khiến trong lòng Lâm Hiên có một dự cảm không tốt.
Tình huống diễn ra ở U Châu rốt cuộc như thế nào. Lúc này Lâm Hiên cấp bách muốn tìm hiểu rõ ràng. Quan sát ánh lửa cùng tiếng nổ lớn phía trước Lâm Hiên nhận ra ở nơi đó đang có kẻ đấu pháp. Nhưng linh lực chấn động thì đối với hắn thì không tạo được uy hiếp. Đấy cũng là vì sao hắn dám qua nơi đó.
Sự tình phát sinh cách nơi này hơn mười dặm, gần một khắc đã tới, rất nhanh quang cảnh khá đẹp mắt trong hoàng hôn đã hiện ra ở trước mắt.
Chỉ thấy hỏa quang lấp lánh cùng âm khí ngút trời, một nhóm tu sĩ đang chính diện đấu giao đấu cùng âm quỷ.
Lâm Hiên dùng thần thức đảo qua lại bật cười khanh khách, mặc dù trận chiến quy mô không nhỏ nhưng tu vị hai bên không đáng nhắc đến.
Bên phía nhóm tu sĩ đại khái có hơn ba mươi người, cầm đầu là vài tu tiên giả Trúc Cơ còn lại đều là một số đệ tử Linh Động Kỳ cấp thấp mà thôi.
Còn âm hồn số lượng nhiều hơn một chút, hình dáng tướng mạo cũng có chút quái dị nhưng thủ đoạn công kích khá sơ sài, chỉ là một số hung hồn lệ phách cấp thấp.
Lâm Hiên không có ý ẩn giấu tu vị, rất nhanh hai bên đã phát hiện có kẻ từ bên ngoài bay đến.
Các tu sĩ thì một phen xôn xao, lại có vô số người tỏ vẻ hưng phấn. Xét về cục diện bọn họ quả thật đang ở vào thế yếu, vốn tưởng rằng phen này lành ít dữ nhiều không ngờ lại có cường viện tới giúp.
"Vị tiền bối này, cầu xin người viện thủ, chúng vãn bối vô cùng cảm kích. Nhất định chúng ta sẽ vô cùng mang ơn." Một âm thanh khàn khàn truyền vào tai, Lâm Hiên quay đầu nhìn lại là một lão giả áo bào trắng.
Trong đám tu sĩ này lão có tu vị cao nhất, đã là Trúc Cơ Kỳ đỉnh giai, tuy nhiên theo niên kỷ kiếp này hy vọng ngưng đan gần như không thành.
"Tiền bối xin cứu chúng ta."
"Còn xin người thi triển đại thần thông."
"Van cầu người."
...
Những tu sĩ khác cũng ào ào mở miệng, trong nhất thời bảy tám âm thanh truyền đến tai. Lâm Hiên cũng không có ý để cho bọn hắn ngã xuống nơi này, thò tay vào túi trữ vật bên hông. Chỉ thấy vô số ánh sáng rực rỡ chợt hiện lên, mấy chục tấm lục phù đã được hắn đem ra sử dụng.
Băng bạc hỏa cầu, lôi điện phong quyển… những lục phù này đều là Nhân giai linh phù, Với Lâm tu vị Hiên hiện không còn hữu dụng, chỗ này coi như là phát huy dư lực.
Uy lực mặc dù không mạnh nhưng các âm hồn ác quỷ này cũng chỉ là cấp thấp, rất nhanh âm khí đã bị càn quét không còn.
Thấy vị tiền bối này vừa ra tay thanh thế đã lớn như vậy, những tu sĩ kia vui mừng quá độ, vội tế xuất Linh Khí trong tay bao vây tấn công lũ âm hồn.
Lúc này tình thế đảo ngược, các âm hồn gầm rú liên tục. Giữa đôi mày Lâm Hiên khẽ nhíu, vốn không có ý lãng phí thời gian ở chỗ này. Hắn giơ tay lên bắn ra vài đạo kiếm quang xuyên qua vài tên âm quỷ lợi hại nhất. Mấy tên này lập tức ngã vật ra.
Thủ lĩnh đã bị sát diệt khiến các âm hồn khác như rắn mất đầu, ngắn ngủi trong một tuần trà đã bị tu sĩ nhân tộc sát diệt sạch.
"Bẩm môn chủ, toàn bộ đã chết không có cá lọt lưới."
Nghe những lời này thanh bào lão giả nhẹ nhàng thở ra, đưa tay áo lau mồ hôi trên trán. Sự việc hoàn hảo! Nếu có âm hồn chạy trốn thì thật sự rất phiền toái.
Lão sử ra ánh mắt sai khiến môn nhân đệ tử thu dọn chiến trường, những Linh khí do âm hồn sử dụng mặc dù cổ quái một chút nhưng có thể dùng đổi lấy tinh thạch.
Chính lão thì cung kính bay tới chỗ Lâm Hiên, khom lưng hành lễ: "Vãn bối La Thiên Nhân bái kiến tiền bối. Đại ơn viện thủ, chúng ta vô cùng cảm kích. Tiền bối nếu như có phân phó điều gì, Triêu Dương ta Môn nhất định xông pha khói lửa hết sức mà làm."
"Triêu Dương Môn?" Lâm Hiên nhíu mày, trong lòng hắn một chút không chút ấn tượng về môn phái này. Nếu không phải hắn kiến thức còn nông cạn thì quả là môn phái này quá nhỏ bé.
Lão giả trước mắt thân là môn chủ mà tu vị chỉ là Trúc Cơ Kỳ đỉnh giai, xem ra quá nửa là tình huống như vế sau.
Lâm Hiên chuyển ý niệm đã nghĩ tới điểm này, nhưng trên mặt không lộ vẻ khinh thường nói:
"Ừm, các ngươi vốn là tu sĩ Triêu Dương Môn. Vậy có biết rốt cuộc nơi đây là nơi nào? vì sao các ngươi lại đụng độ âm hồn quỷ vật ở chỗ này , chẳng lẽ Âm hồn Môn đã đánh vào nội địa U Châu nội hay sao?"
Lâm Hiên không ngừng hỏi mấy vấn đề, lão giả tự xưng là La Thiên Nhân nghe xong lại thoáng ngẩn ngơ. Rồi lão dùng vẻ mặt tò mò liếc sang Lâm Hiên nhưng lại cảm thấy như vậy là bất kính, vội vàng cúi đầu xuống.
Chú thích: (1) Đại xảo nhược chuyết, trích dẫn trong Đạo Đức Kinh của Lão Tử có hàm ý: Cực kỳ khéo léo thì vẻ ngoài như rất vụng về.

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #138


Báo Lỗi Truyện
Chương 138/2668