Chương 134: Bách Độc Thần Quân


Cuối thềm đá, trước mắt hắn là một dược viên.
Dược viên này mười phần rộng lớn, khoảng hơn trăm trượng vuông. Điều khiến Lâm Hiên kinh ngạc là bên trong trồng vô số kỳ hoa dị thảo mà quá nửa hắn không nhận ra.
Với thân phận là Linh Dược sơn thiếu chủ, thường ngày lại thích xem các tàng thư. Với các loại thảo dược quý hiếm trong Tu tiên giới, về linh thảo hắn nhận biết được vài phần.
Có lẽ trong này đa phần đều là thượng cổ kỳ dược trăm vạn năm trước. Nghĩ tới đây trong lòng Lâm Hiên như có hỏa nhiệt, hắn mới tiến lên vài bước thì một luồng xạ hương lan theo gió thổi qua đây.
Thân thể đang trong hương thơm ngất ngây. Sắc mặt Lâm Hiên khẽ biến, toàn thân đột nhiên phát ra thanh quang, đem hương khí kia chặn lại bên ngoài. Sau đó vẻ mặt hắn ngưng trọng ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Chỉ thấy trước măt là một nụ hoa màu tím nhạt hãy còn chưa nở nhưng đã nhú ra cỡ miệng chén. Mà ở chung quanh nụ hoa lại có một tầng sương mù nhàn nhạt bao phủ. Mùi hương cũng theo đó mà bay ra.
"Độc Long Thảo?" Lâm Hiên thấy cây hoa này thì tựa như trông thấy rắn rít bò cạp, có phần khó tin mở miệng thốt lên.
Về loài thảo dược này Lâm Hiên từng xem qua trên một quyển thượng cổ tịch, từ tên có thể suy ra. Đây không phải là linh thảo gì mà là một loại kỳ dược kịch độc.
Trong truyền thuyết ngay cả Long Lân thượng cổ thần thú nếu ăn nhầm cũng có thể bị trúng độc, đương nhiên là thổi phồng nhưng độc tính mãnh liệt của nó là không thể nghi ngờ.
Lâm Hiên lại quay đầu nhìn sang mấy nơi khác, nơi này còn có Thất tuyệt Chu quả, Thủy tiên Ma lan là một số loại thảo dược khác mà hắn nhận ra. Không ngoại lệ toàn bộ chúng đều chứa kịch độc.
Bởi vậy hắn phỏng đoán, chỉ sợ toàn bộ thực vật ở đây đều là độc thảo.
Lâm Hiên sờ cằm, trên mặt lộ ra vẻ nghĩ ngợi, chẳng lẽ nơi này không phải linh thảo viên mà là chính là một độc dược viên?
Suy đoán một chút thì điều này rất có khả năng, cần biết rằng độc công của vu sư Mặc Nguyệt Tộc thì thiên hạ đều đã nghe tiếng.
Những cây độc thảo này tất cả đều là trân phẩm. Trong khi đó mục đích Lâm Hiên tới đây là tìm thượng cổ phế đan, khóe miệng hắn không nhịn được khẽ nhếch lên.
Hắn đem thần thức quét ra khắp chung quanh độc viên, không phát hiện ra tung tích người nào. Khi đó Lâm Hiên mới thò tay xuống bên hông, cởi xuống một túi trữ vật.
Bất kể thế nào, giá trị của những độc hoa độc thảo này không phải nhỏ, việc đầu tiên là đem chúng thu vào sau đó mới đi tìm phế đan.
Trong lòng Lâm Hiên có ý định như vậy, ngay lập tức hắn đánh ra một đạo pháp quyết lên túi trữ vật kia. Một đạo hào quang màu xanh từ bên trong túi bay ra.
Chỉ thấy hào quang di chuyển quanh dược viên một vòng, những cây độc thảo chỉ cần đã trưởng thành Lâm Hiên đều không chút do dự thu vào trong túi.
Nơi đây không nên ở lâu, hắn đang muốn từ đường cũ trở về. Lâm Hiên đột nhiên nhíu mày, như là cảm ứng được điều gì nên dừng bước.
Lâm Hiên đi vào một thạch bích trong dược viên, hắn quan sát một chút. Dường như nơi này và địa phương khác không có gì khác lạ. Chỉ là Lâm Hiên lại mơ hồ cảm thấy bên trong có linh lực dao động.
Nơi thần bí như vậy, không chừng là trấn tộc chi bảo gì đó của Mặc Nguyệt Tộc mà Hạo Thiên Quỷ Đế muốn trộm lấy chăng?
Nghĩ tới đây, thân hình Lâm Hiên khẽ rung, khiến Nguyên Anh kỳ lão quái để mắt tới chắc chắn phải là vật bất phàm.
Hơi do dự một chút, Lâm Hiên đem Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm tế xuất ra, ra sức chém vào vách đá một nhát. Chỉ thấy một tầng hoàng sắc quang tráo vô thanh vô tức hiện ra đỡ lấy nhất kích này.
Có chút cổ quái!
Lâm Hiên không kinh hãi mà còn lấy làm mừng, hai tay bấm tay niệm pháp chú. Đem linh lực toàn thân rót vào bên trong pháp bảo, thần quang trong kiếm tiên đại phóng ra, sau đó hắn điểm một chỉ, thúc giục nó tiếp tục phá cấm.
***
Cùng lúc đó Hỗn Nguyên Lão Tổ sắc mặt xám xanh đang lăng không trên không trung. Lão tự trách vẫn còn quá coi thường tên gia hỏa kia, ban đầu vốn tưởng Hạo Thiên Quỷ Đế vừa mới tiến giai, tu vị và thần thông đều không sánh kịp lão đã ngưng anh đã hơn hai trăm năm.
Đâu biết đối phương pháp lực cường đại vượt dự đoán, đấu pháp cùng lão mà không chút nào rơi xuống hạ phong, thậm chí có thừa lực ra tay đối với những hậu bối kia. Sau khi liên tiếp sát diệt mấy người, tên này lại phát huy bí thuật kì lạ chạy thoát.
Bị đối phương trêu chọc như vậy. Hỗn Nguyên Lão Tổ tức giận đến thiếu chút nữa nổ tung. Lúc này, lão giả họ Diệp và mấy vị vu sư Ngưng Đan Kỳ cũng bay tới, thi lễ với Hỗn Nguyên Lão Tổ.
"Sư tôn. chúng ta đã sơ tán những đệ tử cấp thấp rồi. Kế tiếp nên làm như thế nào, xin lão nhân gia phân phó."
Mặc dù trong lòng giận dữ nhưng ở trước mặt môn nhân cùng vãn bối, Hỗn Nguyên Lão Tổ vẫn duy trì phong thái thanh nhã nói: "Làm vậy là được, bây giờ các ngươi đem triệu tập các vu sư Ngưng Đan Kỳ trong thành, năm người một tổ tìm kiếm tên âm hồn quỷ vật kia. Nhưng phải tránh động thủ cùng hắn, nếu phát hiện tung tích lập tức phát Truyền Âm Phù cho ta."
Nói xong lời này trên người Hỗn Nguyên Lão Tổ đột ngột xuất hiện hắc quang, hóa thành một đạo độn quang tan biến nơi chân trời. Hạo Thiên Quỷ Đế kia cũng quá càn rỡ, cho rằng nơi này là hậu viên nhà hắn sao, muốn tới thì tới muốn đi thì đi, khiến thể diện lão đặt ở nơi nào. Nếu như để cho hắn chạy thoát, chẳng phải là uy tín liên minh đại trưởng lão này mất hết sao?
Hỗn Nguyên Lão Tổ chỉ dặn dò một câu đã bay đi không còn bóng dáng, khiến mấy vị vu sư Ngưng Đan Kỳ đưa mắt nhìn nhau.
"Diệp huynh, các ngươi..."Trên mặt trung niên mỹ phụ kia lộ ra một chút ngần ngừ.
"Ly phu nhân, sư tôn lão nhân gia đã hạ pháp dụ, thỉnh quý bộ lạc phối hợp cho." Lão giả họ Diệp nhíu mày lạnh nhạt mở miệng, sau đó như vô tình mà hữu ý liếc qua Vân Đỉnh. Hiển nhiên có ý cảnh tỉnh ở bên trong.
"Đương nhiên, chúng ta sao dám làm trái ý của lão nhân gia." Trung niên mỹ phụ cười to một chút: "Thiếp thân sẽ đi triệu tập các đạo hữu Ngưng Đan Kỳ của bản bộ lạc."
Vân đỉnh hừ một tiếng, cũng nhằm hướng Thải Hoàn bộ bay đi.
"Sư huynh." Vu sư mặt đen thoáng nhìn qua Vân Đỉnh, trên mặt hiện lên một chút lo lắng.
"Tam sư đệ không cần lo ngại, kẻ này dã tâm bừng bừng không phải ngày một ngày hai. Nhưng dã tâm thì cần có thực lực. Trừ phi hắn có thể kết anh thành công. Nếu không kinh động tới sư tôn, chẳng lẽ hắn còn có thể chạy lên trời sao?"Lão giả họ Diệp ngạo nghễ nói: "Tựa như vừa rồi. Mặc dù hắn vốn không tình nguyện nhưng còn không phải dựa theo ý sư tôn mà đi làm sao."
Vu sư mặt đen nghe xong, lúc này mới trong lòng thoải mái nhẹ nhàng thở ra.
"Được rồi, chúng ta cũng nhanh chóng hành động thôi."
Lão giả họ Diệp nói tới đây, cùng vu sư mặt đen kia hóa thành hai đạo độn quang tan biến ở một phương khác.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn. Mấy vị cao thủ đã trước sau rời đi, thêm vừa khi trước các vu sư cấp thấp đã sơ tán, lôi đài vừa rồi còn phi thường náo nhiệt, lúc này đã không còn một bóng người.
Phốc...
Một tiếng vang nhỏ, một tên tiểu quỷ vô thanh vô tức xông ra. Nó cảnh giác quan sát bốn phía. Sau đó thân hình hóa một luồng ánh sáng màu xanh biếc cỡ ngón tay, nhằm hướng Thiên Tinh Cung bay đi.
Kia là một sợi phân thần của Lâm Hiên, đem bám vào một âm hồn trong Bách Hồn Phiên. Pháp lực tự nhiên là cực kỳ bé nhỏ, nhưng nếu chỉ dùng để thám thính thì có thể đảm nhiệm được.
Đem sợi thần thức này thu về. Những sự tình phát sinh bên ngoài hết thảy Lâm Hiên đã nắm rõ. Trong lòng hắn thầm mừng rỡ, ta thật đúng là phải cám ơn Hạo Thiên Quỷ Đế ngươi. Đã đem Hỗn Nguyên Lão Tổ cùng với vài lão gia hỏa lợi hại khác tạm thời rời xa khỏi nơi này.
Lúc này chưa có nguy cơ bại lộ nhưng cần phải nhanh chóng tranh thủ thời cơ, Lâm Hiên đem pháp lực toàn thân thao túng pháp bảo ra sức chém xuống cấm chế .
Một khắc sau...
Cấm chế kia mặc dù không tầm thường nhưng thần thông của Lâm Hiên đâu phải nhỏ, ầm ầm những tiếng vang thật lớn. Quang tráo cuối cùng tán loạn ra.
Thạch bích cũng biến mất, trước mắt hắn xuất hiện vô số hạt hồng phấn li ti như sương mù.
Đây là huyễn thuật che mắt, với lại sương mù này hiển nhiên có độc.
Phòng bị nghiêm ngặt tới như thế, xem ra cho dù không phải trấn tộc chi bảo kia sợ cũng một không phải là vật tầm thường, vẻ mặt Lâm Hiên nửa ưu nửa hỉ tập trung phá giải huyễn thuật.
Nhất định phải tranh thủ thời gian trước khi Hỗn Nguyên Lão Tổ trở về...
***
Lúc này ở bên ngoài, sau khi đã loạn làm một hồi. tình hình của Hạo Thiên Quỷ Đế cũng không mấy lạc quan. Hắn vốn là trúng mai phục, sau đó lại cùng vu sư Nguyên Anh kỳ đại chiến một trận. Mặc dù cuối cùng hắn phát huy bí thuật chạy thoát nhưng bị thương khá nghiêm trọng.
Lần này xem như là chọc phải tổ ong vò vẽ. Tất cả các vu sư Ngưng Đan Kỳ Khuê Âm Sơn toàn bộ truy tầm hắn. Có câu song quyền nan địch tứ thủ, đừng nói bây giờ tình trạng vết thương hắn khá nghiêm trọng mà cho dù là khi pháp lực sung mãn, cũng không có khả năng tiếp nhiều kẻ địch như vậy, huống chi còn có Hỗn Nguyên Lão Tổ?
Rất nhanh tung tích Hạo Thiên Quỷ Đế đã bị phát hiện, tuy nhiên hắn cũng vô cùng thông tuệ, không hề động thủ chính diện mà là chỉ một lòng tạo ra hỗn loạn, thậm chí không màng tới thân phận ra tay với cả phàm nhân Mặc Nguyệt Tộc.
Hắn thả ra rất nhiều âm hồn quỷ thú cấp thấp, lập tức khiến Khuê Nguyệt Thành rơi vào trong hỗn loạn.
Trong mắt tu tiên giả phàm nhân giống như con kiến hôi, không hề băn khoăn sinh tử của bọn họ. Nhưng tình huống Mặc Nguyệt Tộc khá đặc biệt. Số lượng phàm nhân vốn đã không nhiều, nếu như chết đi thì Tu tiên giới Mặc Nguyệt Tộc sẽ thành lục bình không gốc. Bất đắc dĩ các vu sư đành phải ở khắp nơi cứu mạng, chém giết oán linh quỷ thú.
Hỗn Nguyên Lão Tổ càng bị tức tới giậm chân mắng to, phát thệ rằng phải tận diệt Hạo Thiên Quỷ Đế. Nhất thời nửa khắc hẳn là lão sẽ không trở lại Thiên Tinh Cung.
Trong tình huống không có người quấy rầy. Lâm Hiên thành công đem huyễn thuật trước mắt cùng cấm chế loại bỏ. Một cái thạch động xuất hiện trong tầm mắt của hắn.
Lâm Hiên đem thần thức dò xét vào trong bỗng bị bắn ngược trở về. Hắn không tránh khỏi biến sắc, có một chút kinh nghi bất định.
Rời đi tự nhiên là không cam lòng nhưng nếu tùy tiện xâm nhập không chừng sẽ gặp hiểm cảnh, khi Lâm Hiên đang do dự thì có một âm thanh khàn khàn truyền tới: "Tiểu tử một khi đã tới nơi này thì nên thoải mái đi vào. Ngươi yên tâm, lão phu sao có thể làm khó dễ một tiểu bối như ngươi, không chừng còn có không ít chỗ tốt cho ngươi nữa."
Âm thanh này ngữ khí cực kỳ cuồng ngạo, Lâm Hiên nghe thì trong lòng giật mình.
Đương nhiên hắn không dễ tin. Tuy nhiên với thần thông của hắn bây giờ, chỉ cần không gặp Nguyên Anh kỳ lão quái thì dù đối thủ là Ngưng Đan Kỳ đỉnh phong, đấu không lại cũng có thể tẩu thoát. Cho nên thực sự cũng không mấy sợ hãi.
Hắn đem Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm tế xuất ra, lại đem Cửu Thiên Linh Thuẫn ra hộ thân. Sau đó liền chậm rãi đi vào.
Thạch động khá hẹp cỡ hơn trượng vuông. Chỉ cần đứng ở động khẩu có thể quan sát rõ cảnh tượng bên trong.
Lâm Hiên dù không phải ác nhân nhưng cũng không phải thiện nam tín nữ gì. Bước vào tiên đạo đến nay số tu sĩ ngã xuống trong tay của hắn cũng trên trăm. Hắn sát nhân nhiều như vậy, lá gan tự nhiên cũng lớn vô cùng.
Nhưng mà quan sát một màn trước mắt, da đầu hắn cũng có chút ngứa ngáy.
Trước mắt của hắn là một đại hán thân hình khôi vĩ. Nhưng người này cổ chân cổ tay đã bị người ta chặt đứt. Không chỉ thế, thân thể của hắn cũng vỡ nát, còn bị ngâm ở trong một chất lỏng lục sắc.
Mặc dù không biết chất lỏng kia là gì nhưng hiển nhiên có tính ăn mòn rất mạnh cùng kịch độc ngăn cản các vết thương khép lại.
Kì dị nhất là người kia vẫn còn sống.
Bị thương nặng như vậy mà chưa ngã xuống, chẳng lẽ là vị Nguyên Anh kỳ lão quái nào đó?
Lâm Hiên hoảng sợ thầm nghĩ. Nhưng khi đem thần thức đảo qua thì hắn nhẹ nhàng thở ra, người này mặc dù tu vị cực cao, nhưng chỉ là Ngưng Đan Kỳ đỉnh phong mà thôi.
Đã không kết thành nguyên anh nhưng sinh lực cực mạnh như vậy, quả thực có chút quái dị.
Mà đại hán kia khi thấy Lâm Hiên thì trên mặt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
"Ơ. Tiểu tử không phải là vu sư trong tộc ta mà là tu sĩ Tần tộc. Thật là có ý tứ."
Rõ ràng bị thương nặng như vậy, nhưng hắn lại bình chân như vại, với lại cũng không có ý nhờ Lâm Hiên phá lao.
Lâm Hiên tự nhiên là khá kinh hãi, song thủ bấm niệm pháp quyết, Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm lập tức rung lên như muốn động thủ.
"Chậm đã. Các hạ cần gì nóng vội như thế. Lão phu không có dụng ý xấu đối với ngươi. Huống chi lấy hoàn cảnh lão phu bây giờ còn có thể bất lợi với ngươi sao?"
Lời này cũng vài phần có lý, đừng nói một tu sĩ Ngưng Đan Kỳ mà dù là Nguyên Anh kỳ lão quái bị trọng thương thế này, Lâm Hiên không có gì phải sợ hãi, vì thế ngừng chiêu chưa có phát. Nghe hắn thuyết ngôn điều gì tiếp.
"Nếu như là năm đó, lão phu gặp phải tu sĩ Tần tộc các ngươi tự nhiên là giết trước nói sau. Nhưng ta bây giờ rơi vào kết cục như thế này, hùng tâm đã sớm bị diệt. Hai tộc thù hận như thế nào cũng không có quan hệ đến ta nữa. Cho dù ngươi đem Khuê Nguyệt Thành hủy đi, lão phu chỉ đại hỉ ở một bên vỗ tay."
Lâm Hiên nghe xong thì rất ngạc nhiên. Nghe khẩu khí thì đối phương vốn là vu sư nhưng sao lại có thể nói ra những lời như vậy, với lại Lâm Hiên thăm dò ý tứ qua lời nói và sắc mặt của hắn có vẻ không phải như xảo ngôn.
Tuy khó hiểu nhưng đại hán này hiển nhiên không có chút địch ý.
Lâm Hiên ôm quyền nói: " Xin tiền bối chỉ bảo tôn tính?"
"Hừ, lão phu tuy là vu sư nhưng pháp danh của ta tu sĩ Tần tộc các ngươi chắc chắn đã nghe nói qua." Đại hán kia trên mặt lộ ra vẻ ngạo nghễ. Vốn là hắn không còn tay chân, toàn thân trọng thương vốn là một phế nhân mà lại toát ra khí độ ngạo nghễ như vậy
Lâm Hiên trong lòng chợt rùng mình. Khẩu khí lớn thế này chẳng lẽ là....
"Ha ha. Nhìn vẻ mặt của ngươi dường như đã đoán ra. Không sai, lão phu chính là Bách Độc Thần Quân, từng khiến U Châu Tu tiên giới bọn ngươi long trời lở đất hai trăm năm trước"
"Bách Độc Thần Quân, quả nhiên là hắn!"
Người có tên cây có bóng, cho dù Lâm Hiên đã ngờ ra một phần nhưng nghe đối phương đích thân nói ra, sắc mặt hắn đại biến liếc mắt dò xét đối phương: "Các hạ thực sự là..."
"Hừ. Ngươi thấy lão phu như là loại tiểu nhân thích mượn danh nghĩa người khác sao?" Trên mặt Đại hán hiện vẻ giận dữ nhưng sau đó lại thở dài: "Cũng khó trách ngươi lại hoài nghi, với bộ dáng hiện tại của lão phu, ôi..."
Anh hùng mạt lộ, Lâm Hiên quan sát nhân vật trong truyền thuyết này, khi lão tung hoành thiên hạ thì hắn còn chưa xuất hiện nhân gian. Tuy nhiên ở Tàng Thư Các Linh Dược Sơn, Lâm Hiên xem không ít sự tích điển tịch nói về lão.
Bách Độc Thần Quân!
Ở hai trăm năm trước ác danh này vốn khiến các tu sĩ U Châu biến sắc như gặp phải hổ dữ.
Không ai biết lai lịch hắn, nhưng người này vừa tới U Châu lập tức đã gây nên một hồi tinh phong huyết vũ, mười mấy gia tộc tu tiên đã bị hắn huyết tẩy.
Thậm chí một số môn phái tầm trung hắn cũng dám đánh tới cửa.
Sau khi đả thương người thì hắn an nhiên rời đi.
Bất luận là những môn phái này có cấm chế đại trận cộng với mấy vị Ngưng Đan Kỳ cao thủ cùng bao vây tấn công đều không thể lưu lại người này.
Tu Tiên giới cường giả vi tôn, mỗi ngày vốn đều diễn ra tinh phong huyết vũ nhưng cũng có phép tắc nhất định. Những kẻ gia hỏa không cấm kỵ điều gì thực sự không nhiều.
Ban đầu chúng nhân còn tưởng rằng Bách Độc Thần Quân cùng những môn phái và gia tộc kia có cừu oán, sự tình không liên quan bản thân mình nên chỉ đem việc này mà treo lên cao, thậm chí không thiếu người ở một bên hả hê trên tai họa của người khác.
Nhưng dần dần các tu sĩ cảm thấy sự tình này diễn ra không đúng.
Phạm vi ra tay của Bách Độc Thần Quân càng ngày càng lan rộng. Chính xác là nói hắn giống như cuồng nhân, chỉ cần là tu tiên giả bất luận là chính đạo hay ma đạo, nếu đụng phải hắn đều sát diệt bọn họ nhanh chóng.
Từ Linh Động Kỳ như thái điểu (1) chưa đủ lông đủ cánh cho đến Ngưng Đan Kỳ cao thủ. Ngắn ngủi trong nửa năm, số tu sĩ chết ở trong tay hắn đã lên tới mấy ngàn.
Điều trên tuy phần khoa trương, chưa thể nói là một trận kiếp nạn nhưng nhân tâm U Châu Tu tiên giới quả thật bắt đầu hoảng sợ...
Mà dần dần có lời đồn rằng Bách Độc Thần Quân không phải là tu tiên giả Tần tộc, mà là vu sư Mặc Nguyệt Tộc đã bị tàn sát hàng trăm vạn năm trước.
Điều này không phải là vô căn cứ, thứ nhất công pháp của hắn vô cùng lạ lùng, có sự khác biệt rất lớn so với chính đạo, ma đạo thậm chí quỷ tu sĩ.
Hơn nữa chúng nhân cũng biết, Độc công trong bách nghệ tu chân chỉ là tiểu kĩ xếp ở hàng cuối. Tu sĩ tu luyện đạo này vốn đã cực kì ít ỏi, với lại thần thông đa số cũng không cao.
Mà Độc công của Bách Độc Thần Quân lại đến mức xuất thần nhập hóa, từ điểm đó có thể suy đoán ra hắn không phải là tu sĩ Tần tộc, chỉ có thể là vu sư Mặc Nguyệt Tộc Vu vốn am hiểu nghệ môn này...
Ban đầu chỉ là phỏng đoán, không nghĩ tới người này lại thoải mái thừa nhận. Hơn nữa còn phát ra lời nói ngông cuồng, rằng hắn chính là tới nơi này báo thù cho tổ tiên.
Thị khả nhẫn, thục bất khả nhẫn (2), đối mặt với sự khiêu khích trắng trợn này, ngay cả mấy vị Nguyên Anh kỳ lão quái vốn không màng thế sự cũng ngồi không yên.
Khi đó Cực Ác Ma Tôn vốn chưa lộ danh đầu, danh khí vẫn đang còn thấp. U Châu tu tiên giới lấy tam đại thế lực chính đạo làm chủ đạo, Bích Vân Sơn Thái thượng trưởng lão Thái Hư chân nhân tự mình ra tay, ngăn cản Bách Độc Thần Quân ở một hoang sơn nọ.
So sánh tu vị của hai người. Thái Hư chân nhân danh tiếng chấn động thiên hạ đã tới mấy trăm năm, chính là một Nguyên Anh kỳ lão quái. Mà Bách Độc Thần Quân những ngày tháng qua mặc dù danh khí cũng không nhỏ nhưng chỉ là Ngưng Đan Kỳ đỉnh phong mà thôi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Cái gọi là sai một li đi một ngàn dặm. Hơn kém một cảnh giới, pháp lực hai người căn bản chính là không cùng một đẳng cấp.
Từ thời kỳ thượng cổ cho tới giờ còn chưa nghe tu tiên giả Ngưng Đan Kỳ có thể vượt cấp đánh bại Nguyên Anh kỳ tu sĩ, có thể tiếp được mấy chiêu đã là rất giỏi rồi.
Tần tộc cùng Mặc Nguyệt Tộc chính là kẻ thù truyền kiếp. Đối phương nếu là vu sư, Thái Hư chân nhân tự nhiên chưa từng nghĩ chuyện nương tay. Thậm chí lão còn muốn làm nhục đối phương một lần. Nhưng mà sự tình phát triển lại hoàn toàn khác biệt so với suy đoán của chúng nhân.
Đối mặt Nguyên Anh kỳ lão quái danh tiếng hiển hách này. Bách Độc Thần Quân mặc dù vẻ mặt ngưng trọng nhưng không lộ chút hèn nhát nào.
Vốn không cần nói cầu xin, hắn tế xuất pháp bảo ra nghênh chiến.
Hắn dứt khoát tiêu sái như thế khiến Thái Hư chân nhân cảm thấy bất ngờ. Mà trận đại chiến kia đánh tới thiên hôn địa ám. Mặc dù không có người chứng kiến nhưng cuối cùng đã có lời đồn rằng, Thái Hư chân nhân dù thắng lợi nhưng không chiếm được bao nhiêu tiện nghi.
Không chỉ lão bị thương không nhẹ, với lại còn để đối phương chạy thoát.
Mặc dù Bách Độc Thần Quân từ đó không xuất đầu lộ diện ở U Châu nhưng kết quả cuộc chiến này khiến hắn dương danh thiên hạ.
Dù sao một vị Ngưng Đan Kỳ tu sĩ cùng Nguyên Anh kỳ lão quái liều mạng lưỡng bại câu thương cũng coi như mở đầu một truyền thuyết mới...
Một đoạn vãng sự quan trọng này đều có bản ghi chép trong các môn phái.
***
Lâm Hiên suy tư nhìn thoáng qua đại hán phía trước, thật không ngờ trong hoàn cảnh này gặp được nhân vật trong truyền thuyết.
Càng không nghĩ tới năm đó Bách Độc Thần Quân hăm hở bằng thực lực của bản thân đem toàn bộ U Châu Tu tiên giới khiến tới long trời lở đất. Một ngày nay lại rơi vào kết cục thế này.
Lâm Hiên nuốt một ngụm nước miếng, tu tiên đạo thật là nguy hiểm trùng trùng, một chút sơ sẩy có thể là vạn kiếp bất phục.
"Tiền bối. Ngươi..."
Mặc dù nói một cách nghiêm khắc hai người là quan hệ đối địch, nhưng đối với nhân vật trong truyền thuyết này Lâm Hiên có sự tôn kính nhất định.
"Ngươi muốn hỏi lão phu tại sao lại ra đến nông nỗi này?" Bách Độc Thần Quân đảo mắt một cái nói bằng một giọng tẻ nhạt: "Trước đó, lão phu hỏi ngươi có bằng lòng cùng ta làm một cuộc giao dịch?"
"Giao dịch?" Lâm Hiên nghe thì giật mình trên mặt lộ chút lưỡng lự.
"Không sai chính là giao dịch. Chỉ cần ngươi đáp ứng thì lão phu cam đoan sẽ có chỗ tốt bằng trời cho ngươi. Không chỉ ngày sau tu hành rất có ích lợi đối với ngươi mà trong khoảng thời gian ngắn thần thông sẽ tăng vọt. Thế nào? có hứng thú hay không?" Lời nói của Bách Độc Thần Quân rõ ràng mang theo sự hấp dẫn.
"Trong khoảng thời gian ngắn thần thông sẽ tăng vọt?" Lâm Hiên nghe xong quả thật tâm tư có chút dao động. Theo lẽ thường tu hành không phải có thể một thoáng một chốc tiến xa nhưng người trước mắt này quả thực là một nhân vật nghịch thiên, lão đã tự tin mà nói như vậy thì cũng có vài phần tin tưởng.
Có điều Lâm Hiên không phải là tiểu tử miệng còn hôi sữa, tự nhiên sẽ không tùy tiện hứa hẹn, suy nghĩ trong chốc lát mới nghiêm sắc mặt mở miệng: "Tiền bối trước tiên nói đi, muốn giao dịch cùng ta cái gì?"
"Rất đơn giản, ngươi giúp ta giết chết tên nham hiểm Hỗn Nguyên lão nhi kia." Bách Độc Thần Quân cực kỳ giận dữ nói, trên mặt tràn đầy sự oán độc.
"Oa..." Lâm Hiên thiếu chút nữa không đứng vững. Lảo đảo một chút hắn dùng ánh mắt cổ quái dò xét phế nhân trước mặt. Chẳng lẽ Bách Độc Thần Quân trải qua hành hạ nhiều như vậy nên phát cuồng rồi, muốn hắn đi đối phó Hỗn Nguyên Lão Tổ, đây chẳng phải đối phó một Nguyên Anh kỳ lão quái sao.
Cùng lão chính diện giao phong không phải là chê cái mạng dài muốn tự thắt cổ sao?
Khi trước Bách Độc Thần Quân đơn đả độc đấu Thái Hư chân nhân tu vị cũng đã là Ngưng Đan Kỳ đỉnh giai. Mà hiện tại Lâm Hiên mới có sơ kỳ mà thôi.
Lại nói sau khi đạt được tinh hải lam sắc, mặc dù hắn gặp kỳ ngộ rất nhiều nhưng so sánh với Bách Độc Thần Quân vốn là lão quái nghịch thiên thì thần thông thủ đoạn vẫn còn kém xa.
Gặp Hỗn Nguyên Lão Tổ hắn trốn e còn không kịp, há sẽ tự mang mình tới cửa nộp mạng?
"Tiểu tử ngươi chớ kích động như vậy làm gì, bổn thần quân không phải kêu ngươi lúc này đi đối phó hắn. Mà là chờ có năng lực mới cần ngươi xuất thủ."
Nhưng mà Lâm Hiên nghe xong, lại tựa như có ai đem đầu hắn mà lắc mạnh liên tục. Hắn vốn không có điên, bất kể như thế nào cũng không có ai ăn không ngồi rồi, đi trêu chọc vào một Nguyên Anh kỳ lão quái!
Chú thích: (1) Thái điểu: Chim non
(2)Thị khả nhẫn dã, thục bất khả nhẫn dã.
Việc ấy mà nhẫn tâm làm được thì có việc gì lại không nhẫn tâm mà làm được.
Đại ý nói rằng những việc sát nhân trước kia Bách Độc Thần Quân đã làm được thì sau này lão còn tàn sát nhiều hơn.
Đây có thể xem như là một lời khiêu chiến ngạo mạn của Bách Độc Thần Quân với toàn thể tu tiên giới U Châu.

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #134


Báo Lỗi Truyện
Chương 134/2668