Chương 133: Thâm nhập Thiên Tinh Cung


Lâm Hiên tuy chưa bao giờ thấy Hỗn Nguyên Lão Tổ nhưng khí tức người này không hề giống Nguyên Anh kỳ lão quái trong truyền thuyết. Về điểm này hắn có thể chắc chắn. Nguyên nhân chính là Lâm Hiên tu luyện Cửu Thiên Huyền Công đạo gia chân pháp cao nhất. Trong đó có thần thông phát hiện ra ngụy trang.
Có thể loại bỏ ảo thuật cùng thủ thuật che mắt của kẻ khác!
Lão tổ kia dường như là có người khác dùng huyễn thuật biến hóa mà thành.
Tuy nhiên cũng phải nói không phải ai cũng làm được điều này, ví như Lâm Hiên pháp lực có hạn, không có cách nào giả mạo được.
Nhưng rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì. Hỗn Nguyên Lão Tổ thật đang ở đâu?
Lâm Hiên mơ hồ cảm thấy không ổn. Như vậy rời đi là lựa chọn tốt nhất nhưng mắt thấy linh đan đã muốn tới tay thì thật không cam lòng. Lâm Hiên quyết định ở lại đánh cuộc một lần.
"Sư tôn! Lần này Vu Pháp đại hội đã kết thúc mỹ mãn. Đây chính là mười hai tinh anh đệ tử, toàn bộ đều ở nơi này. Bọn họ đến từ chín bộ lạc." Lão giả họ Diệp tiến lên một bước, cung kính vạn phần mở miệng.
Hai vị có tu vị cảnh giới đại viên mãn cao thủ, Vân Đỉnh cùng trung niên phụ nhân kia thì ngay cả thở mạnh cũng không dám.
"Ừm." Hỗn Nguyên Lão Tổ gật đầu. Ánh đảo qua từng người trong mười hai thanh niên vu sư. Những người này nhất thời đều lộ ra vẻ kích động vạn phần, Lâm Hiên tự nhiên bên ngoài cũng là như thế. Chỉ là trong lòng hắn thầm cười lạnh.
Sự tình về sau thì tương đối đơn giản. Trăm vạn năm qua Vu Pháp đại hội không biết đã cử hành bao nhiêu lần, tiếp theo như thế nào mọi người đều rõ ràng.
Đốt nhang, tế bái tổ tiên cùng với một loạt nghi thức khá phức tạp khác. Trôi qua đủ hai canh giờ cuối cùng đã xong.
Lâm Hiên tuy trong lòng sớm không còn kiên nhẫn nhưng cũng đành phải nhịn xuống.
"Được rồi, Các ngươi hãy tiến lên lĩnh linh đan." Đôi mắt của Hỗn Nguyên Lão Tổ nửa mở nửa khép, lạnh nhạt nói một câu.
Lúc này mười hai thanh niên vu sư vui mừng quá đỗi. Đối với bọn hắn mà nói thực ra Linh đan không quan trọng, dù sao bản thân bọn họ cũng không dùng được. Điều thực sự động tâm là có thể tham bái Hỗn Nguyên Lão Tổ.
Điều này không chỉ là vinh quang. Hai trăm năm trước trong vu pháp đại hội so tài, một thanh niên vu sư xếp thứ ba của một tiểu bộ lạc đã được Hỗn Nguyên Lão Tổ liếc mắt nhìn trúng. Thu hắn vào làm đệ tử nhập thất.
Thanh niên vu sư xếp đầu ngược lại không được đãi ngộ này. Điều này không có gì là kỳ lạ, đây gọi là cơ duyên. Lão tổ nhìn trúng là tư chất bản thân. Xét về linh căn mà nói, tên thứ ba là xuất sắc nhất, chỉ là không có danh sư lại thiếu hụt Linh Khí thuận tay nên thứ hạng mới không cao.
Khi đã bái lão tổ là vi sư. Hắn giống như là khốn long thăng thiên, tu vi tiến triển như là ngày đi ngàn dặm. Bây giờ đã là Ngưng Đan Kỳ vu sư. Với lại ở trong các cao thủ cùng bậc có danh khí không nhỏ.
Nếu như bản thân có thể được lão tổ nhìn trúng. Đừng nói đệ tử nhập thất mà cho dù chỉ là đệ tử ký danh lợi ích cũng nhiều không kể xiết!
Mấy tên vu sư tuổi trẻ này ánh mắt nồng nhiệt vô cùng. Lâm Hiên thì không để ý tới, khóe miệng hắn hơi nhếch lên. Đáng thương cùng đáng tiếc, người trước mắt đâu phải là Nguyên Anh kỳ lão quái thực sự. Bọn chúng biểu thị thái độ này khác nào là dùng mị nhãn để mê hoặc người mù.
Lúc này Lâm Hiên đã nghĩ thông suốt. Cho dù lão tổ trước mắt là đồ giả mạo. Mặc Nguyệt Tộc xảy ra biến cố thế nào, hắn đâu cần phải tốn tâm lực nghĩ suy làm gì. Chỉ cần đạt được linh đan là ổn. Đúng rồi, còn có địa đồ nữa. Nghĩ đến vật này Lâm Hiên quay đầu nhìn lại về Thiên Tinh Cung.
Nhưng chưa kịp nhìn kỹ miệng hắn đã há ra thật to. Không chỉ là hắn mà tất cả vu sư tại chỗ đều hướng về Thiên Tinh Cung, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc. Không ít tu sĩ còn cho rằng bản thân đang nhìn lầm.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa cực mạnh truyền tới. Sau đó Thiên Tinh Cung mà bọn họ coi là thánh địa đang dấy lên hừng hực đại hỏa.
Trong quang hỏa vô số đạo ánh sáng màu đen như những sợi tơ cực nhỏ bay ra. Lại tụ ở một chỗ biến thành một trung niên vận nho bào hơn tứ tuần, tướng mạo thanh nhã.
Sắc mặt Lâm Hiên bỗng chốc trở nên xám xanh như thấy Bạch Khởi(1) đến.
Hạo Thiên Quỷ Đế!
Mà giờ khắc này lão quái vật tóc tai tán loạn. Trang phục cũng có chỗ tổn hại. Giống như là nếm phải một vụ tập kích.
Những vu sư khác kinh hoảng ào ào thảo luận:
"Người kia là ai?"
"Ta chưa từng thấy, Chẳng lẽ là hắn từ bên ngoài đến?"
"Nhưng mà tu vị của hắn… "
"Cao siêu không lường được. Chẳng lẽ là tu tiên giả Ngưng Đan Kỳ đỉnh giai?"
"Không rõ ràng lắm."
Những người khác chỉ là suy đoán. Nhưng Vân Đỉnh, lão giả họ Diệp cùng trung niên mỹ phụ thì vẻ mặt hoảng sợ liếc nhau một cái.
"Diệp đạo hữu, người kia là ai. Trong Khuê Nguyệt Thành sao còn có thể xuất hiện tu tiên giả Nguyên Anh kỳ khác?"
"Ta cũng không rõ lắm, Mặc Nguyệt Tộc ba mươi sáu bộ lạc lớn nhỏ, ngoài sư tôn ta còn chưa nghe nói có ai tiến giai cảnh giới Nguyên Anh kỳ".
Giờ phút này lão giả họ Diệp cũng bất chấp hiềm khích cùng Vân Đỉnh, trợn mắt há miệng mà nói.
"Hai vị đạo hữu phát hiện gì không. Người này âm khí nặng nề, dường như không phải là nhân tộc." Trung niên mỹ phụ kia vốn là luôn im lặng. Giờ phút này mở miệng nói khiến lòng người kinh động.
Hai người kia nghe vậy kinh hãi một hồi. Sau đó bọn họ quay đầu nhìn lại Hỗn Nguyên Lão Tổ trên đài. Giờ phút này Nguyên Anh kỳ lão quái này là người bọn họ đặt tin tưởng.
Nhưng đúng lúc này, Trong đám tu sĩ lại phát ra một trận xôn xao nghi ngờ. Chỉ thấy từ trong phế tích của Thiên Tinh Cung lại bay thoát ra một người.
Thân hình cao lớn, âm thanh sang sảng như Hồng Chung. Không phải là Hỗn Nguyên Lão Tổ thì là ai?
Vậy trên lôi đài thực ra là ai…?
Đám vu sư ở dưới náo động lên. Mà ba người lão giả họ Diệp liếc một cái, không chút do dự thân hình thoáng lên, đã tới trước mặt người trên đài kia.
Linh quang chớp động, ba người phun ra pháp bảo bản thân thành hình "Phẩm" vây hắn vào giữa. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Rốt cuộc ngươi là ai?" Đôi mày liễu của trung niên mỹ phụ đã nhướng lên.
Nhưng người kia dường như rất thong thả. Thò tay vuốt mặt một cái lộ ra hình dáng ban đầu. Lại là một trung niên vu sư mặt đen.
"Tam sư đệ. Sao lại là ngươi?" Họ Diệp lão già vẻ mặt kinh ngạc thốt lên.
Vân Đỉnh cùng trung niên mỹ phụ hiển nhiên cũng nhận ra người này, sắc mặt lộ ra vẻ khó hiểu.
"Đại sư huynh, hai vị đạo hữu chớ trách. Là sư tôn dặn dò tiểu đệ giả ra hình dáng của người, là để che mắt Hạo Thiên Quỷ Đế."
"Cái gì, Quỷ đế? Chẳng lẽ là những quái vật trong Âm Hồn Cốc kia?" Trên mặt Vân Đỉnh lộ ra vẻ kinh ngạc.
"Không sai. Hiện nay Âm hồn cùng Tần tộc đang đại chiến." Vẻ mặt vu sư mặt đen uy nghiêm nói: "Lão này tới đây chính là muốn chúng ta cùng hợp tác đối phó những tu sĩ Tần tộc kia."
"Hợp tác? Chủ ý như thế không hẳn là không có điểm hay." Vân Đỉnh sờ cằm, cảm thấy hứng thú tiếp lời.
"Vân đạo hữu, những lời này của ngươi chưa chắc là đúng. Không phải cùng tộc tất sinh dị tâm. Chúng ta cùng Tần tộc mặc dù có huyết hải thâm cừu nhưng dù sao cũng đều là nhân tộc. Làm sao có thể cùng lũ Âm hồn hợp tác?" Tu sĩ mặt đen nhíu mày, oai phong lẫm liệt mở miệng.
Vân Đỉnh nghe xong cũng không phân thiệt hơn. Nhưng trên vẻ mặt rõ ràng không cho là đúng.
"Khổ đạo hữu. Hạo Thiên Quỷ Đế đã là tới đây hợp tác. Sao lại khai chiến cùng lão tổ chứ?"
"Hừ. Những âm hồn này căn bản không thể tin. Có lẽ bọn chúng có ý hợp tác nhưng thấy sư tôn cố ý kéo dài. Liền muốn cướp truyền thừa chi bảo của Mặc Nguyệt Tộc chúng ta " Vu sư mặt đen tức giận nói.
"Là truyền thừa chi bảo?"
Lão giả họ Diệp cùng trung niên mỹ phụ kia không nhịn được thất thanh hô lên. Sau đó trên mặt hai người đều lộ vẻ phẫn nộ vô cùng. Hiển nhiên bọn họ đều rõ ràng bảo vật này có ý nghĩa quan trọng như thế nào đối với Mặc Nguyệt Tộc.
Mà đúng lúc này lại một tiếng nổ kinh thiên động địa truyền nghe vào tai. Chỉ thấy giữa bầu trời gió thổi mây bay, Hạo Thiên Quỷ Đế toàn thân đang bọc trong hắc vụ âm khí.
Âm khí kia quá nồng nặc hình thành một đám mây hình tròn. Tứ phía có vô số Oán linh cùng với Khô lâu bay múa xung quanh thân.
Bên kia Hỗn Nguyên Lão Tổ cũng đâu tỏ ra yếu thế. Không biết lão đang sử dụng vu thuật gì mà cả người phát ra hào quang chói lọi, toàn thân tỏa ra một vòng kim sắc tỏa ra gay gắt như vầng thái dương.
Vô số hỏa diễm, nhỏ thì cỡ nắm tay lớn thì trên dưới cả trượng từ trong thân thể lão không ngừng cuồn cuộn bắn ra...
Hạo Thiên Quỷ Đế thầm hừ lạnh một tiếng. Những oán linh kia mười chỉ như những móc câu, hung dữ đánh về phía các quang cầu do Hỗn Nguyên Lão Tổ phát ra…
Lại nói sách lược lần này của Hạo Thiên Quỷ Đế thật là sai lầm. Ban đầu hắn trải qua trăm cay nghìn đắng mới vào được trong dãy Khuê Âm Sơn này. Khi đó quả thực là có ý định cùng Mặc Nguyệt Tộc hợp tác.
Âm hồn mặc dù qua hàng trăm vạn năm khôi phục nguyên khí nhưng thực lực so với tu sĩ vẫn kém hơn một chút. Đạo lý kẻ địch của địch nhân chính là bằng hữu của mình mấy ai mà không rõ. Những quỷ vật sau khi đi vào Nhân giới, cũng biết Mặc Nguyệt Tộc cùng Tần tộc chính là kẻ thù truyền kiếp.
Thế là Âm Hồn liền nghĩ đến hợp tác cùng Mặc Nguyệt Tộc.
Nhưng Hỗn Nguyên Lão Tổ lão gia hỏa kia căn bản muốn từ chối, lấy cớ thương lượng trong tộc để kéo dài thời gian. Mục đích của lão là muốn cho Âm hồn cùng Tần tộc tu sĩ cả hai đều lưỡng bại câu thương. Như vậy Mặc Nguyệt Tộc đương nhiên ngồi một chỗ làm ngư ông đắc lợi.
Hạo Thiên Quỷ Đế cũng là lão hồ ly. Sao lại chịu để người khác hơn lão miếng gì. Đối phương không có hảo tâm. Vậy cũng đừng trách lão bội bạc.
Thế là lão nghĩ biện pháp cướp lấy truyền thừa chi bảo của Mặc Nguyệt Tộc.
Nghe nói bảo vật này là Thánh khí trấn tộc của Mặc Nguyệt Tộc hàng trăm vạn năm trước. Không những uy lực vô biên mà còn cất dấu một bí mật ngàn năm. Hạo Thiên Quỷ Đế cũng là chỉ nghe lời đồn đại nhưng chắc hẳn vật ấy bất phàm.
Với cảnh giới của quỷ đế nghĩ tới điều này mà cũng có chút hồi hộp.
Nếu như vào một thời gian khác, muốn từ Thiên Tinh Cung đoạt bảo không phải chuyện dễ dàng. Nơi đó vốn là có Hỗn Nguyên Lão Tổ tọa trấn.
Chỉ là khi Vu Pháp đại hội chấm dứt. Dựa theo truyền thống lão quái này nhất định phải đích thân tới chủ trì. Khi đó lão sẽ có cơ hội...
Mặc dù Thiên Tinh Cung Cấm chế rất nhiều nhưng Hạo Thiên Quỷ Đế cũng không để vào mắt. Chính là hành vi cuồng vọng lần này đã thất bại, làm lão nếm phải không ít đau khổ.
Hỗn Nguyên Lão Tổ tâm cơ âm trầm, đã sớm nhìn thấu quỷ đế lòng dạ khó lường. Tương kế tựu kế phái thế thân đi chủ trì vu Pháp đại hội, còn lão thì ẩn ở một nơi bí mật gần đó tập kích.
Vội vàng không có chuẩn bị, Hạo Thiên Quỷ Đế ăn phải quả đắng. Tuy nhiên thực lực cường đại của lão ngoài sự suy đoán Hỗn Nguyên Lão Tổ. Lại trốn thoát từ trong trận pháp. Thiên Tinh Cung vốn là do hai người đại chiến mà bị phá hủy quá nửa.
Hiện tại hai lão đang xuất hiện ở trước mắt các vu sư!
Nguyên do bên trong là như vậy. Đương nhiên lão giả họ Diệp cùng hai vị đại trưởng lão Ngân Phượng bộ, Thải Hoàn bộ không mấy rõ ràng. Những người khác lại càng kinh hãi ngơ ngác nhìn nhau. Không biết hiện tại nên làm thế nào cho phải.
"Vân huynh, Diệu U tiên tử, tam sư đệ. Xem ra sư tôn cùng quỷ đế quyết chiến trong một chốc một lát khó mà phân được thắng bại. Chúng ta không thể chỉ đứng ở chỗ này mà khoanh tay. Trước hết là đem những đệ tử cấp thấp đi sơ tán. Sau đó triệu tập các vị đạo hữu Ngưng Đan Kỳ tới giúp sư tôn giúp một tay." Lão giả họ Diệp mặc dù tính tình có phần khắc bạc nhưng đã được ủy lạo quyền hành trong tộc nên rất có tài cán. Thấy tình cảnh trước mắt lập tức cau mày phân phó.
"Được rồi." Trung niên mỹ phụ không có dị nghị. Vu sư mặt đen vừa rồi ngụy trang thành Hỗn Nguyên Lão Tổ cũng im lặng không nói gì. Chỉ có đại trưởng lão Thải Hoàn bộ Vân Đỉnh trong mắt hiện một tia dị sắc nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Bốn người tách ra truyền lệnh. Ngoài Hỗn Nguyên Lão Tổ thì bọn họ ở trong đám vu sư uy tín cực cao. Những người khác mặc dù đầy bụng nghi ngờ nhưng nào dám nói thêm cái gì.
Huống chi đám vu sư cũng không phải ngu ngốc. Có thể cùng Hỗn Nguyên Lão Tổ chính diện giao phong, trung niên nho bào đầy âm khí này hiển nhiên có tu vị Nguyên Anh kỳ không thể nghi ngờ.
Hai vị Nguyên Anh kỳ lão quái xuất thủ đại chiến. Khoảng cách này tuy là xa vài dặm, nhưng nếu bọn hắn không rời khỏi nơi này chẳng phải là sẽ là tay bay vạ gió sao?
Lúc này Lâm Hiên đứng ở một bên lặng lẽ quan sát. Đột nhiên trước mắt hắn một nhân ảnh xuất hiện đột ngột, chính là vị vu sư mặt đen kia.
Hắn đưa mắt nhìn sang Lâm Hiên và mấy tên thanh niên vu sư lạnh lùng nói: "Ta là tam đệ tử đích truyền của lão tổ. Lúc này sự tình có biến, Vu Pháp đại hội dừng ở đây. Linh đan sau đó sẽ được đưa đến bộ lạc các ngươi. Trước tiên các ngươi nên sơ tán đi. Lâm Hiên trong lòng thì nhịn không được muốn nhục mạ hắn một trận. Mắt đã thấy linh đan gần tới tay mà còn xảy ra bất ngờ cỡ này.
Lâm Hiên muốn động thủ đoạt lấy nhưng nghĩ ngợi một hồi đành phải nhịn xuống. Hắn không có thần thông kinh người như Hạo Thiên Quỷ Đế. Nếu động thủ ở địa bàn người khác chẳng phải tự tìm chết sao. Huống chi không chắc linh đan nằm ở trên người vu sư mặt đen.
Hạo Thiên Quỷ Đế mặc dù đang đấu pháp cùng Hỗn Nguyên Lão Tổ nhưng vẫn phân ra một tia thần thức dò xét tình huống bên này. Nghe thấy dự tính của lão giả họ Diệp thì khóe miệng lộ ra một chút chế nhạo.
Đối đầu với Hỗn Nguyên Lão Tổ đã cố hết sức. Nếu như lại bị hơn mười vị vu sư Ngưng Đan Kỳ bao vây. Hắn thần thông cương cường cỡ nào cũng chỉ có hồn phi phách tán mà thôi.
Đầu vai hắn chợt lay động, đám mây âm khí trên thân thể chợt tỏa rộng ra. Vô số đám khí nhỏ màu đen như những hạt mưa hằng hà sa số bay qua. Mục tiêu chính là lôi đài bên này.
Nguy hiểm!
Sắc mặt đám vu sư đại biến. Vài kẻ không may bị mưa âm khí rớt trúng, thân thể lập tức biến thành vũng máu.
Thần thông tà ác này khiến các tu sĩ hết sức sợ hãi. Nhất thời các luồng sáng chợt hiện lên cùng linh khí ngút trời, các vu sư đem các vòng hộ tráo cùng hộ thân pháp bảo toàn bộ phóng ra.
Hiện trường tức khắc trở nên hỗn loạn vô cùng.
Quỷ đế muốn chính là kết cục này. Chỉ có gây loạn hắn mới có thể nhân cơ hội chạy thoát.
Mà Hỗn Nguyên Lão Tổ tức tới mức hai lỗ mũi phun khói. Nhất thời không đoán ra lại để cho tên gia hỏa này hành hung trước mặt lão. Điều khiến lão giận dữ tới thổ huyết, một trong những vu sư bị hóa thành vũng máu chính là hậu nhân cùng huyết thống với lão.
"Lão quỷ ngươi thật to gan. Ta muốn ngươi nợ máu trả bằng máu." Hỗn Nguyên Lão Tổ cực kỳ phẫn nộ hét lớn. Khi thường âm thanh của lão đã như tiếng Hồng Chung, lúc này như có tiếng lôi điện xèn xẹt qua bầu trời quang đãng.
"
Phải không lão quái? Ngươi có bao nhiêu bản lãnh thì cứ thi thố hết ra."
Trong tiếng cười lạnh chỉ thấy thân hình Hạo Thiên Quỷ Đế quay tròn. Đám mây âm khí không ngừng tiếp tục cuồn cuộn tuôn ra…
Trong khi hai vị Nguyên Anh kỳ lão quái đánh tới thiên hôn địa ám. Tại bốn phía lôi đài ngày càng hỗn loạn. Các vu sư không có ngờ trung niên nho bào thân đầy âm khí đang cùng Hỗn Nguyên Lão Tổ đấu pháp lại còn dư lực xuất thủ. Hơn nữa còn là thần thông quỷ dị ác độc như vậy.
Đám tu sĩ cảm thấy bất an nhao nhao tìm đường đào tẩu. Lâm Hiên lặng yên chạy tới một bên, rất nhanh Thiên Tinh Cung xuất hiện ở trước mắt.
Hai vị lão quái trên không trung không xa đỉnh đầu hắn.
Phen này lá gan của Lâm Hiên cũng không nhỏ. Hiện tại đang hỗn loạn không ai chú ý, hắn định xâm nhập vào Thiên Tinh Cung đục nước béo cò. Đương nhiên mục tiêu của Lâm Hiên không phải là truyền thừa chi bảo gì đó, mà là bức địa đồ cùng linh thảo.
Hắn còn băn khoăn là không biết Hỗn Nguyên Lão Tổ có đem những thứ này trên người hay không? Điều này chỉ có thể trông chờ vào vận khí mà thôi.
Mặc dù giờ phút này trong Thiên Tinh Cung nguy hiểm trùng trùng. Nhưng Lâm Hiên còn so đo nữa được sao, không vào hang cọp sao bắt được cọp con.
Đem khí tức thu lại, vốn là đang vận trang phục của vu sư, hắn vận dụng công pháp ẩn nặc thân hình cố gắng không gây sự chú ý.
Sau cuộc đại chiến của hai vị lão quái, bề ngoài Thiên Tinh Cung bị phá hủy không ít. Nhưng đó chỉ là một số kiến trúc xung quanh không quan trọng lắm. Còn các cung điện trọng yếu vốn là có khá nhiều tầng cấm chế bảo vệ, vẫn còn nguyên vẹn như lúc đầu.
Lúc này Lâm Hiên đang ẩn thân ở một góc. Vẻ mặt âm u lạnh lẽo chưa có vọng động gì. Vừa rồi hắn đem thần thức thả ra mới dò xét chung quanh một chút, lập tức đã chạm phải cấm chế bị bắn ngược trở về.
Nếu như hắn cứ ở nơi này mà xông loạn chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.
Đột nhiên tiếng bước chân truyền vào đến tai. Lâm Hiên quay đầu lại, thấy một thiếu niên vẻ mặt kinh hoàng chạy qua bên này.
Trang phục là của vu sư nhưng tu vị lại thấp đến đáng thương. Chỉ là Linh Động Kỳ tầng thứ năm mà thôi.
Lâm Hiên thân hình đột nhiên lẳng lặng hiện ra bên cạnh hắn. Ngón tay nhẹ nhàng điểm ra một chỉ, thiếu niên vu sư đã ngất đi.
Sau đó Lâm Hiên cũng không khách khí, đem một tay đặt trên đỉnh đầu của hắn phát huy sưu hồn thuật. Đem thu lấy ký ức của thanh niên vu sư này.
Một lát sau trên mặt Lâm Hiên lộ ra một chút cổ quái.
Phải nói vận khí của hắn luôn luôn tốt. Tu vị người này không đáng nhắc tới nhưng đối với luyện đan thuật lại rất có thiên phú. Bởi vậy bị phái đến linh dược phòng trợ thủ.
Tương tự như tu sĩ, vu sư am hiểu luyện đan thuật vốn không nhiều. Mà thánh quả hơn trăm năm mới kết trái một lần. Số lượng hữu hạn nên không thể lãng phí, chỉ do luyện đan sư tốt nhất đến luyện chế linh đan.
Mà những luyện đan sư này đều là do Thiên Tinh Cung bồi dưỡng từ nhỏ. Đầu tiên là trợ thủ ở linh dược phòng. Sau đó tu vị cùng tài nghệ luyện đan tăng tiến sẽ được Thiên Tinh Cung coi trọng.
Từ trong ký ức của thanh niên. Lâm Hiên tự nhiên không tìm được tin tức của bức địa đồ . Mà linh đan sau khi luyện chế cũng bị Hỗn Nguyên Lão Tổ đem đi.
Theo lý Lâm Hiên phải rất thất vọng nhưng hắn lại thu được manh mối phi thường.
Mặc dù là do Mặc Nguyệt Tộc luyện đan sư tốt nhất bào chế. Nhưng thượng cổ linh đan cũng không phải dễ dàng đạt được, vẫn phải có bảy tám hạt phế đan.
Mấy hạt này đương nhiên không phải là một lô. Khác xa với Tẩy tủy đan là loại đan dược phổ thông. Linh đan tốt cỡ này, nguyên liệu bào chế ra nó tất cả đều là thiên tài địa bảo quý hiếm.
Dù sao cứ có phế đan là tốt. Sắc mặt Lâm Hiên ngay lập tức linh hoạt lên.
So với việc đi cướp linh đan, tự nhiên trộm phế đan là ổn thỏa hơn. Dù sao thứ này không có mấy người chú ý. Cho dù có mất thì đám vu sư cũng sẽ không đuổi theo truy cứu làm gì. Phế đan có về tới tay người khác thì đâu có tác dụng. Nhưng vốn là có Lam Sắc tinh hải, Lâm Hiên sớm đã như cưỡi xe nhẹ đi đường quen.
Dấu tên kia vào một góc khuất. Lâm Hiên thuận lợi đi tới linh dược phòng. Đây là một tòa kiến trúc khá âm u, là dùng Thiết Thạch cứng rắn xây thành.
Tả thủ Lâm Hiên lật một cái, trong tay đã xuất hiện một tấm mộc bài đen sẫm. Hắn đem pháp lực rót vào mộc bài.
Không trung vốn là đang tĩnh lặng bỗng lóe lên những tia sáng vàng, một quang tráo hiện ra rồi tách ra hai bên. Lâm Hiên vừa lòng gật đầu. Vừa nãy từ thanh niên hắn đã thu được tấm mộc bài này. Nếu không muốn loại bỏ cấm chế bí mật trước mắt e không phải dễ.
Hơi do dự Lâm Hiên đi vào trong lồng quang tráo kia.
Trước mắt là thạch môn cứng rắn rất nặng. Tuy nhiên Lâm Hiên khẽ phát ra Cự Lực Thuật dễ như trở bàn tay đẩy ra.
Linh dược phòng này chiếm một diện tích khá rộng rãi khoảng trăm trượng. Mới bước vừa vào Lâm Hiên đã cảm giác được một cỗ nhiệt khí hừng hực. Hiển nhiên nơi này cũng là địa điểm hỏa tài nguyên cực kỳ phong phú.
Hắn đem thần thức đảo qua mọi vật trong phòng. Nơi này hiện tại không có một bóng người. Ở trung tâm thạch phòng chỉ có một lô đỉnh vĩ đại, ngoài ra không có thêm vật gì khác.
Lâm Hiên không dò xét gì thêm. Từ ký ức đối phương hắn đi tới một vách đá bên trái. Vẫn là một màu đen tuyền không có gì khác biệt so với nơi khác. Lâm Hiên tiếp tục đưa tay trái giơ lên.
pháp lực trong cơ thể lưu chuyển, một đạo thanh quang từ lòng bàn tay hắn bắn ra.
"Khai!"
Lâm Hiên phun ra một ngụm trọc khí. Chỉ thấy thạch bích kia ầm ầm chuyển động sang một đoạn ngắn. Để lộ ra một cầu thang đá xuất hiện thông xuống dưới lòng đất.
Thấy tình huống này Lâm Hiên hơi sửng sốt, trên mặt lộ vẻ ngoài ý muốn.
Vì trong ký ức của thanh niên vu sư Lâm Hiên biết được phế đan dự trữ ở nơi này. Nhưng không có biết thêm gì về thềm đá này.
Là tiểu tử kia thân phận quá thấp không biết bí mật trong đó? Hay là ký ức của hắn xảy ra vấn đề?
Lâm Hiên suy tư một lát, đã đến nước này cũng không còn đường lui. Cho dù là núi đao biển lửa cũng phải xông vào một lần.
Ánh mắt Lâm Hiên trở nên kiên định. Nhưng hắn đâu phải kẻ lỗ mãng. Từ trong người lấy ra một viên Hoán Hình Đan nuốt vào. Sau đó khuôn mặt hắn mơ hồ lên biến ra dung diện tiểu tử vừa rồi. Thân thể cũng lùn xuống mấy đếm tấc lại trở nên mập một chút. Ngoài phục trang hơi có khác biệt, thì hình dung tướng mạo đã trở thành tên kia.
Sau đó hắn lại móc trong ống tay áo, lấy ra mấy tấm Địa Giai linh phù cầm trên tay, lúc này mới chậm rãi từ cầu thang đá đi xuống.
Cầu thang đá này rất dài. Mà chung quanh là hai bên vách núi đá. Lại có khảm nạm những viên đá nhỏ có thể phát ra bạch quang óng ánh. Cho nên bên trong khá là sáng tỏ.
Dù vậy Lâm Hiên vẫn bước tới rất chậm, lại đem toàn bộ thần thức thả ra đề phòng xuất hiện bất trắc.
Qua hơn hai trăm bậc thang đá. Lâm Hiên mất gần nửa canh giờ mới đi tới cuối. Trước mắt mở ra một vùng ánh sáng.
"Đây là…" Nhìn vào cảnh tượng trước mắt. Lâm Hiên chợt kinh ngạc vô cùng.
Chú thích: (1) Bạch Khởi (chữ Hán: 白起; ? – 257 TCN) là tướng nước Tần trong thời Chiến Quốc, lập nhiều công lao, góp phần lớn chiến tích trong việc thống nhất Trung Quốc của nước Tần, được phong chức Vũ An quân, đại lương tạo. Ông sinh ở miền đông huyện My, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc.
Năm 262 TCN, nước Tần và các nước ở Quan Đông như Hàn, Triệu thường xuyên xảy ra chiến tranh, trong đó có trận đánh Trường Bình, được coi là nổi tiếng nhất dưới sự chỉ huy của Bạch Khởi.
Tần vốn mang quân đánh Hàn, sắp lấy được Thượng Đảng. Quan trấn thủ Thượng Đảng là Phùng Đình bị vây ngặt, cắt đứt liên lạc với Hàn. Biết thế không thể giữ được, Phùng Đình viết thư sang Triệu, xin mang Thượng Đảng về Triệu. Bất chấp ý kiến can ngăn, Triệu Hiếu Thành vương bằng lòng nhận Thượng Đảng, sai Bình Nguyên Quân Triệu Thắng đến nhận đất, nhưng lại không cử đại binh đi cứu trợ cho Thượng Đảng. Tướng Tần là Vương Hạt vây đánh Thượng Đảng, Phùng Đình cầu cứu nhưng suốt 2 tháng Triệu không cử viện binh sang. Mãi tới khi vua Triệu cử danh tướng Liêm Pha đi cứu thì Vương Hạt đã đánh vỡ Thượng Đảng. Phùng Đình mang dân chạy sang nương nhờ nước Triệu. Liêm Pha đi đến ải Trường Bình mới biết Thượng Đảng bị Tần lấy rồi.
Liêm Pha ra trận hai lần thất lợi, bèn cố thủ không ra nữa. Vương Hạt không đánh nổi ải Trường Bình liền xin viện binh. Vua Tần quyết định cử Bạch Khởi ra mặt trận. Đồng thời, vua Tần lại phao tin rằng quân Tần chỉ sợ tướng Triệu là Triệu Quát chứ không sợ Liêm Pha. Vua Triệu thấy Liêm Pha cầm cự mãi cho là nhát, bèn sai tướng trẻ Triệu Quát ra mặt trận. Triệu Quát cầm hơn 40 vạn quân, chủ quan coi thường Vương Hạt, không ngờ Bạch Khởi đã ra cầm quân ngoài mặt trận.
Bạch Khởi cố ý cho Triệu Quát thắng lợi một trận để coi thường quân Tần rồi đặt phục binh đánh tan nát quân Triệu. Sau đó quân Tần lại cắt đường vận lương khiến 40 vạn quân Triệu bị vây khốn, thiếu lương ăn. Quát liều phá vây ra, bị tử trận. Phùng Đình tự sát. Gần như toàn bộ quân Triệu đầu hàng.
Quân Triệu đầu hàng quá đông, Bạch Khởi sợ không kiềm chế được, nên bàn với Vưong Hạt chôn sống hết. Để lừa quân Triệu, ông đem hàng tốt chia làm mười doanh, sai mươi viên tướng thống suất, hợp với quân Tần, đều cho trâu rượu, ăn uống và nói rằng ngày mai Võ An quân sẽ lựa chọn quân Triệu, người nào khoẻ mạnh đánh trận được, thì cấp cho khí giới và đem về nước Tần sai dụng, còn người già yếu hay nhát sợ đều cho về Triệu. Quân Triệu mừng rỡ.
Đêm ấy, Bạch Khởi truyền mật lệnh cho mười viên tướng rằng:
Quân Tần đều dùng vải trắng phủ đầu, nếu đầu không có vải trắng, thì tức là quân Triệu, đều phải giết đi
Quân Tần theo lệnh, cùng ra tay một lúc. Hàng tốt nước Triệu vì không biết có lệnh ấy, lại không có khí giới, nên đều bó tay chịu chết. Bốn mươi vạn quân Triệu trong một đêm đều bị chém chết cả. Bạch Khởi thu nhặt những đầu lâu quân Triệu, chất đống ở trong luỹ Tần, gọi là núi Đầu Lâu.
Tính ra trong trận Trường Bình, trước sau quân Tần hoặc chém hoặc bắt cộng 45 vạn quân Triệu, kể cả những quân Triệu đầu hàng Vương Hạt trước, đều bị giết sạch cả, chỉ còn 240 người ít tuổi được thả về Hàm Đan để tuyên dương cái oai của nước Tần.
Vụ chôn sống quân Triệu là một trong những vụ thảm sát lớn nhất thời cổ đại của lịch sử Trung Quốc.
Bạch Khởi xông pha trận mạc suốt 37 năm, hầu như đánh đâu thắng đó, trước sau đánh phá 4 nước chư hầu, chém đầu gần 100 vạn quân địch, hạ hơn 70 thành, làm suy yếu hoàn toàn Tam Tấn và khiến nước Sở từ chỗ ngang hàng với Tần bị đặt vào thế yếu hơn, luôn phải ở tư thế phòng ngự. Chiến công của Bạch Khởi đã khởi đầu cho việc thôn tính hoàn toàn 6 nước chư hầu của nước Tần, đi đến thống nhất Trung Hoa. Bạch Khởi được các sử gia Trung Quốc đánh giá là một trong những tướng lĩnh xuất sắc nhất trong lịch sử Trung Quốc.
Tương truyền về sau vào khoảng cuối đời nhà Đường, sấm sét đánh chết một con trâu, dưới bụng trâu có hai chữ "Bạch Khởi". Người ta nói Bạch Khởi vì giết người nhiều quá, nên mấy trăm năm sau vẫn còn phải chịu cái quả báo làm kiếp trâu bị sét đánh.

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #133


Báo Lỗi Truyện
Chương 133/2668