Chương 130: Khuê Nguyệt Thành


Dọc trên đường đi Lâm Hiên nếm trải không ít đau khổ, cuối cùng đã đến nơi này, không khỏi nhẹ nhõm thở ra.
Hắn đem thần thức thả ra, tìm hiểu một chút về thành thị phía trước.
Trong ký ức của Lạc Y thì hắn vẫn chưa từng tới nơi đây. Lúc này Lâm Hiên ít nhiều tò mò đối với bộ lạc đứng đầu Mặc Nguyệt Tộc này.
Thành này cực lớn, dài rộng đều cỡ gần trăm dặm, nhưng không phải là xây bằng cự thạch. Trong dãy Khuê Âm Sơn nhiều nhất chính là cổ thụ, nên thành này là lấy gỗ làm nguyên liệu xây dựng chủ yếu, nhưng nghìn vạn lần không nên xem nhẹ sức phòng ngự của nó, đây là những cây cổ thụ ngàn năm cực kỳ cứng chắc, cho là dùng Kim Cương Cự Phủ ra sức mà chặt cũng chỉ có thể lưu lại một chút vết dấu, độ cứng không hề kém bao nhiêu so với đá tảng.
Ở các cứ điểm quan trọng thì dùng Thiết mộc có khả năng phòng hoả công. Hơn nữa các vu sư còn thiết lập thêm các Cấm chế. Thành này dù không dám nói là không thể công phá nhưng sức phòng ngự cũng cực kỳ kinh nhân.
Tại cửa thành có rất nhiều người nhưng không thấy tu tiên giả, Trên mặt Lâm Hiên lộ chút dị sắc nói: "Khô Diệp đại sư, chúng ta hiện tại có nên đáp xuống không?"
"Không!" Khô Diệp lắc đầu, mỉm cười giải thích: "Vu Pháp đại hội sắp được tổ chức, vu sư các bộ lạc đã tập hợp đủ nơi này. Khuê Nguyệt Bộ là chủ nhân, tự nhiên sẽ không thất lễ với chúng ta, ở trung tâm thành này có nơi chuyên tiếp đãi các vu sư"
"Ồ!" Lâm Hiên gật đầu, cũng không nói thêm gì. Hai đạo độn quang trực tiếp từ bầu trời xẹt qua, bay vào trong Khuê Nguyệt Thành.
Trong chớp mắt đã bay qua mấy chục dặm, rất nhanh thêm một tòa tiểu thành tinh xảo hiện ra trước mắt.
"Thành trung chi thành!" Lâm Hiên không nhịn được chấn động hô lên một tiếng nhỏ.
Tiểu thành này dài rộng tới hơn mười dặm, toàn bộ là Thiết mộc cứng rắn dựng nên, vài dặm quanh thành không có phàm nhân lai vãng. Có thể tiến vào nơi này phải là các vu sư thân phận cao quý.
Sau khi đến gần tiểu thành, Lâm Hiên đột nhiên cảm giác toàn thân bị ép xuống. Dường như lực hút đại đia bỗng chốc gia tăng tới mấy lần. Hóa ra hai người đã bay vào trong phạm vi của cấm không Cấm chế.
Cấm chế này sao làm khó được Lâm Hiên, nhưng hắn sẽ không lỗ mãng xông vào, thành thực cùng Khô Diệp Đại Sư hạ xuống.
Phóng tầm mắt quan sát một chút, cũng không có ít vu sư tới đang lui. "Thì ra là Khô đạo hữu sao, chúng ta đã hơn hai trăm năm không gặp, quả thật là đúng lúc." Một âm thanh âm hàn vang lên, ngữ khí thì càng gay gắt. Lâm Hiên quay lại, thấy phía sau hắn có hai gã vu sư.
Đứng trước một người dáng vẻ cao gầy nhưng lại mù một con mắt, cả người nhìn qua âm khí nặng nề, dường như độc xà đang rình người mà đớp.
Tu vị cũng không kém là Ngưng Đan sơ kỳ đỉnh giai.
Người đứng phía sau hắn, là một thanh niên Trúc Cơ Kỳ tu tiên giả dáng người cường tráng. Tiểu tốt cảnh giới này, Lâm Hiên tự nhiên không chú ý. Tuy nhiên không muốn gây ra động tĩnh, sắc mặt hắn trầm ổn lui ra phía sau, cúi đầu hơi thấp xuống.
"Thì ra là Kiêu Khôn đạo hữu." Khô Diệp nhẹ ôm quyền nhưng vẻ mặt lạnh nhạt. Tâm cơ Lâm Hiên vốn thông tuệ, nhìn ra trong đáy mắt của lão lộ vẻ sự cảnh giác.
Hai người này vốn có cừu oán, Lâm Hiên sơ lược đoán ra quan hệ của họ.
"Sao, tiểu tử phía sau ngươi là của Thiên Thương Bộ các ngươi mang tới tham gia Vu Pháp đại hội lần này?" Kiêu Khôn đưa mắt nhìn sang Lâm Hiên, hàn quang trong mắt lóe lên như như máu lạnh của loài bò sát.
Trúc Cơ Kỳ đệ tử thật sự có lẽ đã như thấy ác quỷ. Còn tu vị và thần thức Lâm Hiên cao cường thế nào, có thể là còn trên kẻ này. Trong lòng thầm cười lạnh nhưng trên mặt lại lộ vẻ sợ hãi. Chỉ thấy thân hình Khô Diệp trưởng lão bay thoáng qua, che ở phía trước Lâm Hiên nói: "Kiêu đạo hữu, đây là ý gì, lại xuất thủ đối với một tiểu bối ở nơi này, chẳng lẽ không sợ tuần sát sứ tới?"
Kiêu Khôn vốn đang hung hãn là vậy nhưng nghe nhắc tới tuần tra sứ thì sắc mặt cũng không khỏi biến đổi, lập tức cười rộ lên: "Khô Diệp đạo hữu nói giỡn, thân phận của Kiêu mỗ như thế nào, há có thể động thủ với một tên vãn bối".
Sắc mặt Khô Diệp bất biến, hiển nhiên không muốn xung đột với đối phương, cười lạnh một tiếng: "Nếu là như thế, Khô mỗ cáo từ, Lạc Y chúng ta đi."
"Vâng, trưởng lão." Lâm Hiên tự nhiên theo sau, mặc dù không nhìn lại nhưng vẫn cảm giác được những ánh mắt lạnh băng phía sau.
Đi ra xa hơn trăm trượng, khi đã không còn thấy bóng dáng đối phương. Lúc này Lâm Hiên mới mở miệng hỏi: "Trưởng lão, người có cừu oán với người kia?"
"Ài, đã là chuyện xưa hơn hai trăm năm." Âm thanh Khô Diệp có phần cảm khái:
"Năm đó khi ta còn trẻ, tham dự so tài ở trên Vu Pháp đại hội."
"Ta liên tiếp thắng vài trận đầu, về sau đụng độ phải Kiêu Khôn của Phong Trần Bộ này, khi đó người thắng trong chúng ta có thể tiến vào mười..."
"Ôi, trận chiến đấu kia nhất định là vô cùng khốc liệt?"
"Khốc liệt? Có thể nói như thế!" Diệp Khô lại thở dài: "Năm đó ta vốn còn thanh niên huyết khí phương cương, cảnh giới tu vị cũng ngang ngươi bây giờ, mà Kiêu Khôn kia thì kém hơn một chút, nhưng trong tay của hắn có hai món Linh Khí uy lực không nhỏ"
"Chúng ta liên tục giao đấu hơn một canh giờ vẫn bất phân thắng bại. Pháp lực hai người đã tiêu hao. Lúc này luận về tu vị mà nói, cảnh giới ta cao hơn hắn nên tình huống tốt hơn một chút. Kiêu Khôn mắt thấy sắp thua lại hèn hạ sử dụng chiêu số hạ lưu ..."
"Ám chiêu?" Lâm Hiên có chút giật mình:" Vu Pháp đại hội này không phải đơn giản chỉ là so tài sao, làm sao có thể sử dụng chiêu số hạ lưu?"
"Điều này cũng không có gì kỳ lạ" Trên mặt Khô Diệp lộ ra một chút xấu hổ nói: "Từ trăm vạn năm trước, chúng ta Mặc Nguyệt Tộc bị Tần tộc đánh bại, phải di dời đến vùng hoang sơn hiểm địa này. Các thủ lĩnh trong tộc không khoảnh khắc nào quên đi ý muốn báo thù. Cho nên đại hội này tuy là so sánh thực lực, nhưng thật sự không mấy khác biệt khi chân chính đối địch, càng không có quy củ hạn chế gì. Thắng lợi là mục tiêu quan trọng thứ nhất. Chỉ cần có thể chiến thắng, bất luận là thủ đoạn gì đều có thể sử dụng." Lão lại nhìn thoáng qua Lâm Hiên nói: "Lạc Y, đó cũng là ta nhắc nhở ngươi. Thi tài ở trong Vu Pháp đại hội, nghìn vạn lần không thể tồn tại tâm ý nhân từ. Nếu không là ngươi tự gánh lấy thiệt thòi."
"Vâng" Lâm Hiên gật đầu, lộ vẻ mặt kính cẩn nhưng lại có phần ngạc nhiên hỏi:
"Nhưng trưởng lão, ta không hiểu, nếu hạ thủ không lưu tình lỡ vạn nhất xảy rra chết người thì làm thế nào?"
Mặc Nguyệt Tộc nhân số không nhiều, vu sư càng là quý giá vô cùng.
"Ngươi yên tâm, có chúng ta mấy lão gia hỏa ở đây. Sao để sinh ra sự tình như vậy, tình huống không tốt tự nhiên sẽ ra tay ngăn cản." Nói tới đây lão ngừng lại một chút, dường như nhớ về chuyện xưa:" Ta và Kiêu Khôn so tài, hắn sử dụng ra ám chiêu. Ta nếu để bị đánh trúng, dù sẽ không chết nhưng thua là chắc chắn, không thể tiến vào mười thứ hạng xếp đầu, Thương Thiên Bộ chúng ta thu được linh đan ít ỏi không đáng kể..."
"Ta rơi vào đường cùng cũng đành phải nặng tay, ngươi thấy mắt trái của Kiêu Khôn chứ, chính là bị ta chọc mù." Khô Diệp nói tới đây, khẽ thở dài một hơi nói: "Trường tỷ thí kia là ta thắng, nhưng kết mối thâm thù không nhỏ với đối phương."
Nguyên là như vậy, Lâm Hiên lặng lẽ gật đầu. Trông bộ dáng vẫn còn căm thù cho đến này của Kiêu Khôn kia. Chỉ e có thù tất báo:
"Trưởng lão, sau này hắn có tìm người báo thù?"
"Không có" Khô Diệp hiển nhiên là biết Lâm Hiện đang nghĩ điều gì: "Do trên Vu Pháp đại hội tranh đấu quá kịch liệt, tuy có các trưởng lão bộ lạc ở một bên hộ pháp, hiếm hoi mới xuất hiện tình huống có người mất mạng, nhưng trọng thương quả thật là rất nhiều."
"Thù hận đương nhiên phải kết, điều này vốn không hợp ý nguyện ban đầu của đại hội, huống chi bây giờ số lượng vu sư vốn đã không nhiều, khi di dời đến nơi này không lâu, trong tộc đã định ra Thiết luật, nghiêm cấm các vu sư trong tộc tư đấu."
Nói tới đây, lão có chút lo lắng nhìn thoáng qua Lâm Hiên nói: "Lạc Y, theo lý thì quyết đấu mặc dù bị cấm chỉ, nhưng Kiêu Khôn kia thù hận ta tới tận xương. Với tính tình của hắn, tuyệt sẽ không dễ dàng buông tha, rất có khả năng ra tay đối với ngươi."
"Ra tay đối với ta?" Trong lòng Lâm Hiên sớm đã đoán được điều này, trên mặt lại lộ ra vẻ giật mình.
"Không sai, chỉ chó mà mắng mèo, tư đấu không được, nhưng trong so tài sinh tử có đổ thừa là do lỡ tay. Trong Vu Pháp đại hội rất có thể hắn sai khiến đệ tử, hạ sát thủ đối với ngươi."
Thấy Lâm Hiên cúi đầu im lặng, Khô Diệp lời nói xoay chuyển an ủi: "Nhưng ngươi cũng không cần lo lắng, dù thế nào thì các vu sư tham dự đại hội đến từ mấy chục bộ lạc, hai ngươi chưa chắc có thể bị xếp cùng một chỗ."
"Nhưng nếu là như vậy...Ta nói là giả như ngươi thực sự cùng tên đệ tử Phong Trần Bộ xếp cùng một tổ, khi ra tay nhất định phải kiên quyết. Không thể tồn tại chút từ bi nào."
Tính tình Lạc Y này dường như có chút yếu mềm, nên Khô Diệp khá lo lắng nhiều lần dặn dò.
"Trưởng lão, ta đã nhớ kỹ."
Hai người trao đổi xong, đi vào một tòa kiến trúc lớn trước mặt.
Nơi này là dịch quán do Khuê Nguyệt Bộ bố trí nơi nghỉ ngơi cho các vu sư lộ lạc khác. Lâm Hiên liếc mắt dò xét tòa kiến trúc phía trước. Có điểm giống khách sạn, khá xa hoa lộng lẫy, khí thế khá hào hùng. Chia làm ba tầng cao khoảng bảy tám trượng.
Tại khách môn còn có hai gã vu sư Linh Động kỳ đệ tử cấp thấp đang đứng.
Thấy Lâm Hiên và Khô Diệp qua đây. Gã vu sư bên trái dùng thần thức đảo qua, vội vàng cung kính nói: "Kính chào hai vị tiền bối, các người là..."
"Lão phu là Khô Diệp đến từ Thiên Thương Bộ, còn đây chính là vu sư của bộ lạc ta tới phó hội lần này, hắn tên là Lạc Y" Khô Diệp hiển nhiên không phải lần đầu nơi này, rất quen thuộc quy củ dịch quán, không đợi đối phương tương hỏi, đã tự giới thiệu.
Hai người kia nghe xong, trên mặt càng hiện vẻ kính sợ, các trưởng lão bộ lạc đều là vu sư Ngưng Đan Kỳ trở lên.
"Hóa ra là quý khách Thiên Thương Bộ, thất lễ. Vãn bối xin dẫn hai vị tới phòng của các người." Thanh niên vu sư nhanh nhẹn nói, nhưng sắc mặt Khô Diệp khá lạnh lùng thản nhiên nói: "Không cần, ngươi chỉ cần đem Yêu Bài giao cho chúng ta là được."
"Vậy... Được rồi!" Vẻ mặt Thanh niên vu sư hơi lo lắng, nhưng không chút nào dám chậm trễ, tay thò vào trong túi trữ vật, đưa qua hai cái Yêu Bài mà đen tuyền.
Trên Yêu Bài này có khắc những con số ngả nghiêng rất kỳ lạ, hẳn là số hiệu cửa phòng của bọn họ.
Lâm Hiên đi theo Khô Diệp lên lầu hai.
"Lạc Y, tạm thời chúng ta ở chỗ này. Nếu cần gì ngươi có thể trực tiếp tìm những tiểu nhị kia dặn dò, không cần khách sáo."
"Vâng trưởng lão, đệ tử đã rõ". "Ngươi trước tiên nghỉ ngơi cho tốt một chút, ta còn tư chuyện khác, muốn đi thăm hỏi mấy vị lão hữu."
"Trưởng lão xin cứ tự nhiên."
Khô Diệp khẽ mỉm cười, quay người rời đi. Lúc này Lâm Hiên mới nhẹ nhàng thở ra. Hắn quan sát qua gian phòng một chút, chừng hơn một trăm thước vuông, bên trong bày biện rất tinh tế. Có thể thấy được Khuê Nguyệt Bộ vì tiếp đãi các vu sư từ xa, đã tốn không ít công phu.
Lâm Hiên ngồi xuống giường. Đem thần thức thả ra cảm ứng bốn phía một chút, quả thật là Khô Diệp đã đi, lúc này mới an tâm nằm xuống nghỉ ngơi.
An giấc trong chốc lát, Lâm Hiên ngẩng đầu nhìn sắc trời bên ngoài, vầng thái dương vẫn còn trên cao.
Thời gian lúc này vẫn còn sớm, thế là hắn từ dịch quán đi ra bên ngoài. Chỉ có Mặc Nguyệt Tộc tu tiên giả mới có thể ở trong thành trung chi thành này, Lâm Hiên hỏi thăm một chút, sau đó nhằm hướng tây nam của thành này mà tới.
Không bao lâu một tòa phường thị xuất hiện trước mặt.
Hiện tại hầu hết các vu sư trong dãy Khuê Âm Sơn đều tề tựu nơi đây, ngoài tham gia Vu Pháp đại hội thì cũng muốn trao đổi tài liệu bảo vật, từ trăm vạn năm qua là như thế, gần như hình thành truyền thống này.
Phường thị này là do Khuê Nguyệt Bộ chủ trì, đương nhiên nếu vu sư từ bộ lạc khác tố thì chỉ cần giao nộp một lượng tinh thạch nhất định là được mở tiệm hàng trao đổi, cho nên quy mô nơi này khá lớn.
Nếu trên các đường phố khác lạnh lẽo thì cảnh tượng nơi đây lại khác biệt, chính là người người san sát, chen vai thích cánh.
Lâm Hiên cửa đứng trước cửa phường thị một chút, sau đó vẻ mặt bình ổn đi tới. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Vu Pháp đại hội đã sắp bắt đầu, một khi hắn đã muốn Thánh quả linh dược kia, tự nhiên lần so tài này cũng cần chuẩn bị một chút.
Với tu vị Lâm Hiên, đối phó với các vu sư Trúc Cơ Kỳ có thể nói là dễ như trở tay. Nhưng vấn đề ở chỗ, khi hắn xuất thủ sẽ có điều cố kỵ. Không thể để cho kẻ khác nhìn ra manh mối khác lạ.
Nếu không với thân phận tu sĩ Tần tộc của hắn, tuyệt đối là thập tử vô sinh.
Lâm Hiên chậm rãi dạo quanh phường thị, sau đó thong thả đi vào một tiểu tiệm.
Tiệm này mặt tiền không đáng chú ý nhưng với nhãn lực của Lâm Hiên, dễ dàng nhìn ra ở cửa trước, có treo các kiện kiện phẩm Linh Khí có chút bất phàm.
Trước khi hắn Ngưng Đan đều sử dụng những kiện cực phẩm linh khí, nhưng bảo vật của tu sĩ và vu sư đương nhiên khác nhau. Lâm Hiên tính mua thêm mấy kiện Linh Khí nơi đây.
Đi vào bên trong tiểu tiệm, lập tức có một thiếu niên qua tiếp đón. Lhi Lâm Hiên thần thức đảo qua thì lộ ra vẻ kinh ngạc, thân thể hắn không có một chút pháp lực. Chỉ là một phàm nhân, sao lại có thể ở trong này?
"Tiên sư, người đừng chê cười, tiểu nhân là nhận sự phân phó của trưởng lão bộ lạc tới chỗ này hầu hạ các vị tiên sư đại nhân." Tiểu tử kia trái lại cũng rất nhạy bén, thấy sắc mặt Lâm Hiên có phần khác lạ, vội lên tiếng giải thích.
Việc này nói ra cũng bình thường, trên nguyên tắc là phàm nhân không được đặt chân tới thành trung chi thành này nhưng hiện tại vu sư các bộ lạc tập hợp đủ nơi này, nhân thủ Khuê Nguyệt Bộ có vẻ không đủ.
Cho dù đem tất cả Linh Động Kỳ đệ tử cấp thấp toàn bộ phái ra, vẫn còn có rất nhiều chỗ không có kẻ làm.
Từ đường xa mà tới, các vu sư vốn cần người hầu hạ. Nơi khác cũng không nói, chỉ tại dịch quán đã có nào là tiếp khách, quét dọn, lau bàn, thổi cơm... tu tiên giả mặc dù có thể ích cốc nhưng cũng có không ít người ham muốn ăn uống, cùng với một ít công tác khác, vu sư cấp thấp của Khuê Nguyệt Bộ không đủ để phục vụ. Bất đắc dĩ đành phải để phàm nhân vào hỗ trợ.
Đương nhiên, những phàm nhân này đều qua chọn lựa kỹ càng, có kiến thức nhất định đối với Tu Tiên giới. Được ví như là ngoại môn đệ tử trong bộ lạc. Gã tiểu nhị trước mắt cũng là như thế.
Nghe gã tiểu nhị nói, Lâm Hiên cũng không lưu ý. Ban nãy chỉ là nhất thời tò mò, trong thành trung chi thành này có phàm nhân Mặc Nguyệt Tộc đi lại hay không cũng chẳng quan hệ gì tới hắn.
"Ừm, trong tiệm có pháp khí gì tốt, ngươi đem giới thiệu cho ta vài món, giá tiền không thành vấn đề."
Nghe khẩu khí của Lâm Hiên lớn như vậy, tiểu nhị tự nhiên vô cùng vui mừng, cúi đầu nghiêng mình thi lễ nói: "Mời người thong thả khoan tọa, tiểu nhân lập tức sẽ mang tới."
Nói xong hắn dẫn Lâm Hiên tới một cái bàn, lại có thị nữ dâng hương trà.
Lâm Hiên cũng không vội, ngồi thưởng thức trà đồng thời dò xét chung quanh. Không biết có phải là mặt tiền tiểu tiệm này quá nhỏ chăng, nửa ngày mà không có vu sư khác chiếu cố, Lâm Hiên không nhịn được thầm cười, những tên gia hỏa kia thật không có mắt a!
Đợi không bao lâu, tiểu nhị kia đã ôm ba cái hộp gấm, như có chút phí sức đi tới.
"Tiên sư xin mời người xem xét." Tiểu nhị kia như khoe bảo vật, đem hộp gấm thứ nhất mở ra, một thanh loan đao xuất hiện trước mặt Lâm Hiên.
Đao này hình bán nguyệt, sống dày mà mỏng lưỡi, toàn thân đen sẫm, tương tự như Linh Khí mà Lâm Hiên thấy Lạc Y sử dụng nhưng dường như sắc nhọn hơn, linh lực phát ra nhè nhẹ, là một kiện thượng phẩm Linh khí.
"Tiên sư đại nhân chính là hành gia trong nghề, đao này không cần tiểu nhân giới thiệu chắc hẳn người cũng nhìn ra, chính là dùng Ô Kim Thiết tốt nhất rèn thành, trong đó còn gia trì thêm Mặc Hỏa Phấn và Tử Đan Lộ, khi dùng có thêm thần thông hỏa thuộc tính. Uy lực không phải là nhỏ."
Tiểu nhị kia cũng rất biết ăn nói, chỉ là Lâm Hiên nghe thì sững sờ một chút. Hắn cũng coi như lịch duyệt phong phú, nhưng dùng nhiều tài liệu chế luyện Linh Khí như thế này là lần đầu nghe nói, có lẽ pháp môn chế khí của vu sư và tu sĩ không giống nhau.
Mặc dù không rõ lắm nhưng uy lực của đao này chắc chắn không giả. Lâm Hiên gật đầu nhưng không nói gì.
Thấy vị đại khách dường như không cảm thấy hứng thú, tiểu nhị sắc mặt vẫn trầm ổn. Lại đem cái hòm thứ hai mở ra nói: "Tiên sư xin người tiếp tục xem qua."
Lâm Hiên hơi ngẩng đầu, phóng tầm mắt xem xét tiếp, là một cây tiểu phiên màu lục, mặt trên dùng Hắc tuyến thêu không ít ký hiệu cổ quái. Vật này có chút thần bí.
Lâm Hiên cũng sở trường về quỷ đạo công pháp. Ma phiên này được tế luyện không giống phương pháp của ma đạo tu sĩ. Nhưng xét phẩm thì Tiểu phiên này còn trên thanh Bán nguyệt loan đao kia một bậc.
"Đây là...".
"Tiên sư không nhận ra?" Trên mặt tiểu nhị lộ chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng tan biến:"Cũng khó trách, Ngũ Độc Phiên này chính là do Mạch Đại Sư dày công luyện chế, tiên sư nhất định đã nghe nói qua danh tiếng của Mạch Đại Sư Ngân Phượng Bộ, người chính là luyện Khí đại sư hàng đầu trong Mặc Nguyệt Tộc chúng ta. Những pháp khí do người luyện chế được bán ở phường thị chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay."
Ngoài mặt tuy không biến sắc song Lâm Hiên thầm cười khổ. Luyện Khí đại sư nổi tiếng của Tần tộc thì hắn biết rõ còn vị cao nhân gì đó của Ngân Phượng Bộ, thật là có lỗi, cho tới bây giờ còn chưa từng nghe nói qua!
Lâm Hiên quan sát thoáng qua tiểu phiên cầm trước mắt: "Ngũ Độc Phiên này chắc là dùng Độc xà, Hạt tử, Thiềm thừ, Tri chu, còn có Ngô công luyện chế mà thành.(1)
"
Tiên sư đại nhân nhãn lực thật tốt." Tiểu nhị vỗ mông ngựa một câu, sau đó mới nói tiếp: "Tiểu phiên này quả thật dùng ngũ độc làm tài liệu, nhưng cũng không phải độc trùng thông thường, mà là đều là yêu trùng cấp hai."
Yêu trùng cấp hai? Lâm Hiên là lần đầu nghe nói đến loại này. Liên tưởng tới các tộc yêu thú phân chia. Chẳng lẽ...
Nhưng hiện tại không nên tìm hiểu điều này, dẫn tới đối phương hoài nghi.
"
Hai kiện Linh Khí này tiên sư còn chưa hài lòng sao. Đây chính là những trân phẩm của cửa tiệm chúng ta, Ngũ Độc Phiên này càng là..." Tiểu nhị lúc này trông khá thảm hại, vẻ mặt nhăn nhó nói.
"
Không phải ta không hài lòng, là ta còn muốn mua thêm một kiện." Lâm Hiên khẽ cười nhạt, mặt lộ tia ngạo nghễ giải thích.
"
A!" Tiểu nhị giờ mới nhận ra hắn đã hiểu sai ý, vị tiên sư trước mắt thật đúng là đại phú nhân, ngay lập tức lại toét miệng cười ra.
Tiểu tử này ngay lập tức đã trở vẻ mặt, xem ra thuật chào hàng đúng là một dạng kỹ xảo nhất tuyệt.
Hắn vui sướng đem cái hộp gấm thứ ba mở ra, cái hộp này là hình vuông, khác với hai cái trước nhưng to hơn một chút.
Bên trong là một thuẫn bài làm bằng xương dài rộng trên dưới một tấc. Chính giữa có khảm nạm một cái Quỷ diện dữ tợn.
"Thứ này..." Lần này không cần tiểu nhị giới thiệu, Lâm Hiên đã đem xương thuẫn cầm ở trong tay ước chừng. Ngay lập tức cảm giác âm trầm truyền tới, hắn trầm ngâm nói: "Thuẫn này là dùng xương cốt của Hạt Tháp Thú mà chế thành?"
Ánh mắt gã tiểu nhị lộ vẻ chút ngạc nhiên, lần này không phải vuốt mông ngựa mà thực sự có chút kinh ngạc nói: "
Tiên sư nhãn lực cực tốt, Hạt Tháp Thú này tuy cấp bậc không cao nhưng bây giờ số lượng trong Khuê Âm Sơn rất hiếm, nếu không có cơ duyên thì cũng khó mà tìm thấy."
"
Ừm, ta cũng chỉ là ngẫu nhiên đã nghe nói tới, thuẫn này thật đúng là dùng xương cốt Hạt Tháp Thú luyện chế mà thành?"
"
Không sai, bên trong còn phong ấn thú hồn của yêu thú này, nên lực phòng ngự không phải tầm thường, ngoài Pháp Bảo của Ngưng Đan Kỳ cao thủ, tin rằng Linh Khí của Trúc Cơ Kỳ tiên sư có thể phá huỷ nó gần như là không có." Tiểu nhị vô cùng tự tin nói: " Nhất định tiên sư đại nhân cũng là tới tham gia so tài, có này bảo vật này hộ thân, có thể nói người có điểm bất bại. Cho dù không thể chiếm vị trí đầu bảng vàng nhưng trong ba người đứng đầu nhất định là không có vấn đề."
Những lời trước coi như là thật, chỉ là câu sau cùng của tiểu nhị rõ ràng có khoe khoang, Lâm Hiên cũng không nói gì, liếc mắt qua ba món Linh Khí nói: "
Ta muốn chỗ này, ngươi bán thế nào?"
Tiểu nhị đại hỉ, lập tức từ trên quầy cầm tới một bộ bàn tính, xoèn xoẹt tính toán một hồi.
"
Nguyệt Nha Nhận, Ngũ Độc Phiên, còn có Bạch Cốt Thuẫn này, một cái thượng phẩm, hai cái cực phẩm Linh Khí, ta thấy... Ừm, tiên sư đại nhân, tổng cộng là chín trăm lẻ bảy khối tinh thạch, đại tiên sư đã nâng đại thủ bút như vậy (2), nên bổn điếm cũng ưu đãi, số lẻ này giảm bớt, người đưa chín trăm tinh thạch là được."
"
Cái gì, chín... Chín trăm tinh thạch!." Lâm Hiên cũng coi như nhân vật có tâm tư âm trầm, nhưng hắn vừa nghe xong, cũng không tránh khỏi kinh hãi thốt lên.
Thấy vị đại khách nhân này như quá kinh hãi, tiểu nhị cũng càng hoảng hốt, bàn tính trên tay hắn thiếu chút nữa rớt xuống đất, lắp bắp mở miệng: "
Tiên sư đại nhân, bổn tiệm thực là "đồng tẩu vô khi" (3), giá tiền tuyệt đối hợp lý. Nguyệt Nha Nhận này không phải là Linh Khí tầm thường, Ngũ Độc Phiên là do Mạch Đại sư chế luyện, lão nhân gia chính là luyện khí đại sư đứng hàng thứ nhất, Bạch Cốt Thuẫn càng không tầm thường, chín trăm tinh đá này..."
Chú thích:
(1) Độc xà, Hạt tử, Thiềm thừ, Tri chu, Ngô công: Rắn độc, Bò cạp, Cóc độc, con Nhện, con Rết.
(2) Đại thủ bút: Ý nói nhấc tay làm một công việc lớn.
(3) Đồng tẩu vô khi: không khi dễ người già và trẻ em. Ý nói luôn đối xử một cách công bằng.

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #130


Báo Lỗi Truyện
Chương 130/2668