Chương 128: Tới Thượng Thiên Bộ


Hay tay Lâm Hiên phất vài cái, đem vài kiện cổ bảo đồng thời khu dụng lên, các đạo hào quang đủ màu sắc lóe lên. Lập tức các âm hồn quỷ tu sĩ chung quanh biến sắc kinh hãi. Đối phương là một Ngưng Đan Kỳ tu sĩ, bọn chúng đâu có khả năng đương cự lại, huống chi thần thông người này còn vượt xa các tu sĩ cùng bậc.
Nhưng đây chỉ là mở đầu.
Lâm Hiên nhìn lũ âm hồn đang run rẩy chung quanh, cười lạnh một tiếng, tháo Quỷ linh túi ở bên hông rồi đem sợi dây buộc miệng túi cởi ra.
Chỉ thấy hắc vụ sương tràn ngập không trung, xen lẫn tiếng gầm nhẹ khàn khàn, ẩn hiện ra bảy con Thiết Giáp luyện thi thân hình cao lớn, trong mắt lấp lánh hung quang.
Thấy thiếu gia động thủ, Nguyệt Nhi đương nhiên không đứng chơi. Thú Hồn Phiên trong tay khẽ lay động, hàng trăm thú hồn hình thù kỳ quái thét to ào ào hiện thân.
Mặc dù chủ tớ chỉ có hai người nhưng khí thế lại hoàn toàn áp đảo đối phương.
"Động thủ!"
Hai tay Lâm Hiên liên tục quay tròn, liên tục đánh ra mấy đạo pháp quyết, các kiện cổ bảo đồng thời rung nhẹ, sau đó lập tức biến thành hàn quang chói mắt.
Ngay sau đó Thiết Giáp luyện thi cũng nhe nanh múa vuốt gầm gừ xông tới đám âm hồn.
Âm hồn cùng quỷ tu sĩ tuy sợ hãi nhưng lối ra duy nhất của sơn cốc đã bị phong bế, có câu chó cùng rứt giậu, huống chi lại là những ác quỷ hung bạo, đâu dễ dàng chịu trận.
Nhất thời một trận đại chiến nổ ra trong sơn cốc.
Qua một lúc, các đạo hào quang dần tắt đi, mà âm vang hò hét cũng dần ngừng lại.
Tất cả âm hồn cùng quỷ tu đều bị sát diệt không còn một mống, trong sơn cốc chỉ còn lại chủ tớ Lâm Hiên. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nhưng hai người còn chưa nghỉ ngơi chút nào, bên ngoài đã truyền tới tiếng ầm ầm, tuy Lâm Hiên đã bày ra Cực Âm Ác Linh Trận có thể che chắn âm thanh, nhưng vừa rồi động tĩnh trong này quá lớn, rốt cuộc đã kinh động tới quỷ hồn bên ngoài.
Từ âm thanh vang vọng đang công phá trận, Lâm Hiên đoán rằng số lượng âm hồn quả thực không ít. Tu vị cũng rất cao.
Lâm Hiên dù tài cao mật lớn đến đâu cũng không dám tiếp tục ở chỗ này. Vội đem Nguyệt Nhi thu về tay áo, hắn nhanh chóng bay tới Cổ Truyền Tống Trận trên đài cao.
Một đạo pháp quyết bay vào trận nhãn, Truyền Tống Trận vang lên tiếng ông ông khởi động. Rất nhanh từ bên trong tỏa ra một vầng kim quang, đêm thân thể Lâm Hiên bao bọc lại.
Lúc này trận pháp bên ngoài chấn động không thôi, lung lay như sắp vỡ. Tuy nhiên nhìn lại nơi Truyền Tống Trận thì bóng dáng Lâm Hiên đã tan biến không còn.
***
"Đây là nơi nào?"
Một đạo kim quang hiện lên, Lâm Hiên xuất hiện ở một nơi lạ lẫm. Chỉ thấy toàn thân như vô lực, hai chân mềm nhũn thiếu chút nữa đứng không vững.
Trước kia Lâm Hiên từng trải qua truyền tống nhưng lần này khoảng cách quá xa, áp lực không gian bạo tăng lên mấy lần, may là hắn đã Lim đan đại thành, với lại trước khi truyền tống đã mở ra Cửu Thiên Linh Thuẫn hộ thân, nếu không lúc này đã bị không gian chi lực xé ra thành mảnh nhỏ.
Tình huống bây giờ đã tạm ổn. Lâm Hiên chưa vội xem xét thân thể. Tay trái phất lên, một đạo kim quang thoáng hiện, chém về Truyền Tống Trận. Bụp một tiếng, pháp lực của Lâm Hiên mặc dù suy yếu nhưng toàn lực phát ra kiếm quang uy lực không nhỏ, đem Cổ Truyền Tống Trận một kích phá đi.
Sau đó hắn không còn để tâm đến xung quanh mà ngã lăn ra đất, nằm bất động một hồi.
Sau một hồi, hắn lấy ra một cái bình ngọc từ trong túi trữ vật, đem đan dược chữa thương bên trong đổ ra, phục dùng vào mấy viên. Khi ở phường thị của Sở gia hắn đã luyện chế được một ít đan dược chữa thương, bây giờ quả nhiên phát huy công dụng.
"Thiếu gia, ngươi không sao chứ!" Thanh âm đượm vẻ quan tâm, Nguyệt Nhi đã hiện ra trước mặt hắn.
Thiếu nữ này là âm hồn chi thể, lại ở trong tay áo Lâm Hiên nên không chịu ảnh hưởng của không gian chi lực.
"Không sao, ta nghỉ ngơi một lát thì không việc gì. Nguyệt Nhi, ngươi giúp ta hộ pháp."
Lâm Hiên khe khẽ dặn dò, trong âm thanh lại lộ chút vui mừng. Hiện tại không biết đang ở chỗ nào, quanh đây có tồn tại nguy hiểm hay không, Nếu có Nguyệt Nhi ở cảnh thì bảo đảm thêm mấy phần an toàn.
Hắn chậm rãi ngồi dậy xếp bằng, song thủ để ở trước ngực, linh lực trong cơ thể quay vòng, bắt đầu luyện hóa đan dược.
Đảo mắt một cái, một canh giờ trôi qua.
Lúc này Lâm Hiên khẽ thở ra một hơi, từ từ đứng lên, lần này ảnh hưởng của không gian chi lực khá lớn, thương thế trên người còn nặng hơn tưởng tượng mấy phần, may là cuối cùng hắn đã khôi phục được tám chín phần thương thế.
Kế đó Lâm Hiên bắt đầu tập trung xem xét đến quang cảnh chung quanh.
Nơi này như là một vùng núi rừng rậm rạp vô cùng lạ lẫm.
Lâm Hiên cũng không cảm thấy quá kỳ lạ. Cổ Truyền Tống Trận truyền đến nhất định là một khu vực hoang sơ, ít thấy dấu chân người.
Nếu không sớm đã bị tu sĩ bên ngoài phát hiện.
Nhất thời Lâm Hiên cũng không xác định rõ được hắn đang ở nơi nào, sau khi suy nghĩ một chút thì bay lên không trung, quan sát chỉ một hồi thấy đông tây nam bắc, bốn phương đều là các dãy núi rừng trải dài vô tận, mắt nhìn không ra điểm cuối.
Khóe miệng Lâm Hiên nhếch lên cười khổ, không biết bị truyền tống đến nơi hoang dã nào.
Tuy nhiên dù sao cũng đã thoát khỏi sự bao vây của âm hồn. Với lại theo lời trận pháp sư trong gia tộc Sở gia suy đoán. Nơi này hẳn là ở bên trong nội địa U Châu.
Hai điều này cũng đủ khiến hắn vui mừng một chút.
Bây giờ đã là bình minh nhưng trên bầu trời vẫn còn không ít các vì sao, Lâm Hiên ngẩng đầu, nhận định phương hướng một chút rồi hóa thành một đạo độn quang, bóng dáng tan biến nơi chân trời.
Tại sơn đỉnh của một ngọn núi nhỏ có một thiếu niên tướng mạo bình phàm đang ngồi tĩnh tọa, người này tự nhiên là Lâm Hiên.
Hắn đã bay suốt ba ngày, lúc này đang khôi phục pháp lực. Lại nói tiếp, thật là quái dị, với tốc độ độn quang của hắn bây giờ, mấy ngày không ngừng không nghỉ ít nhất cũng đã bay ra trên vạn dặm, nhưng dõi mắt nhìn về phía xa trước, vẫn là một dãy núi rừng kéo dài không dứt, quang cảnh không mấy thay đổi so với lúc mới truyền tống đến nơi này.
Nếu chỉ mỗi điểm này cũng không mấy khác lạ. U Châu diện tích rộng lớn, những vùng hoang sơn hiểm địa nhiều đếm không xuể. Ví như là Thập Vạn Đại Sơn, nghe thấy tên đã có thể hình dung được hiểm cảnh nơi đó.
Điều khiến Lâm Hiên phải nhíu mày suy nghĩ là đã bay suốt ba ngày, nhưng ngay cả một con chim chóc thú hoang bất kỳ cũng không thấy xuất hiện.
Trên vạn dặm đường ngay cả không có một bóng động vật, quả thực khiến Lâm Hiên không thể tưởng tượng nổi. Mặc dù hắn là Ngưng Đan Kỳ tu sĩ mà cũng có phần kinh hoảng.
Với lại mấy ngày qua, trong lòng Lâm Hiên đột nhiên có cảm giác bất an. Ban đầu chỉ là một chút nhưng ới hôm nay, cảm nhận này dần hiện hữu rõ ràng.
Với tu vị hiện tại của Lâm Hiên, lại thêm thần thức mạnh mẽ, có thể cảm ứng được một vài kỳ sự cũng là bình thường.
Sau khi điều tức xong hắn đứng lên, nhưng chưa di chuyển mà lại cúi đầu trầm tư.
Bây giờ hắn muốn làm rõ ràng hai vấn đề cấp bách, Thứ nhất, đây thực sự là nơi nào. Tiếp theo là cảm giác bất an từ đâu mà đến. Phải vất vả mới thoát được sự bao vây âm hồn, Lâm Hiên không hy vọng gặp thêm nguy hiểm.
Lo nghĩ như vậy hắn đem thần thức thả ra.
Tu tiên giả dụng thần thức thăm dò là một loại hành vi rất huyền diệu, diễn giải cụ thể như thế nào rất khó dùng ngôn ngữ miêu tả chính xác. Chỉ có thể nói là, hễ là thần thức bao trùm tới nơi đâu, thì từng cọng cây ngọn cỏ, gió thổi lá rụng, con kiến bò động nơi đó cũng được chủ nhân cảm ứng rõ ràng.
Lâm Hiên cũng không mấy hy vọng sẽ có thể gặp người nơi đây, sau một hồi tìm kiếm cẩn thận cũng không thấy manh mối.
Laij thêm một lát sau, hai hàng chân mày của hắn nhíu lại, sắc mặt vừa kinh vừa hỉ. Xoay người nhìn chăm chú sang hướng phía đông nam.
Thần thức của Lâm Hiên bây giờ có thể dễ dàng bao trùm trong phạm vi khoảng hai ba mươi dặm.
Vô cùng bất ngờ hắn phát hiện ra một nhân tộc.
Nơi này ngay cả động vật nhỏ cũng không có, bỗng dưng lại xuất hiện một người, với lại không phải là phàm nhân mà là một tu sĩ.
Tuy nhiên trang phục của người này rất khác lạ so với tu tiên giả U châu, có lẽ không phải tu sĩ mà là Vu sư Mặc Nguyệt Tộc.
Phát hiện này khiến Lâm Hiên kinh hãi, trong lòng hiện một ý nghĩ không hay. Chẳng lẽ trận pháp sư của Sở gia phán đoán sai lầm. Cổ Truyền Tống Trận này không phải truyền vào nội địa U Châu, ngược lại đem hắn truyền tới một chỗ sâu trong Thập Vạn Đại Sơn. Nghĩ tới đây Lâm Hiên, không khỏi biến sắc mặt mấy lần, tuy nhiên tâm trí hắn vượt xa thường nhân, rất nhanh sắc mặt đã bình ổn trở lại.
Nghĩ ngợi nhiều cũng không ích lợi. Dù sao trước mắt chỉ là một tên tiểu gia hỏa, chỉ cần sanh cầm được hắn, nghi vấn trong lòng không phải dễ dàng được giải đáp sao.
***
Lạc Y là hậu duệ của Mặc Nguyệt Tộc, ở thời kỳ hồng hoang mấy trăm vạn năm trước, tộc này đã từng cùng Tần tộc U Châu và thượng cổ yêu ma lập thành thế chân vạc trong U Châu.
Tuy số lượng người của bọn họ chỉ bằng một phần mười đối phương, nhưng thực lực không hề kém chút nào.
Nếu không phải là Tần tộc hèn hạ...
Lạc Y ở nơi này cảm khái không thôi. Mặc Nguyệt Tộc nay đã không còn như xưa, sau khi gặp phải sự truy sát của Tần tộc. Chỉ còn một số tộc nhân trốn ra nơi hồng hoang hiểm địa sống qua ngày.
Lạc Y chính là một vu sư của Mặc Nguyệt Tộc, với lại tu vị đã đến cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ, so với niên kỷ thì hắn được xem như là một nhân tài hiếm có.
Trưởng lão bộ lạc rất có hứng thú với hắn, nếu tu vị có thể tiến thêm một bước, trưởng lão đại nhân sẽ đồng ý thu hắn làm đệ tử.
Nghĩ tới đây trong lòng Lạc Y có chút hưng phấn, hắn thu mấy cây kỳ thảo trước mặt, nếu thành công luyện chế ra linh đan, lại thêm sự cố gắng của bản thân, hơn chục năm nữa là có thể tiến vào Trúc Cơ hậu kỳ.
Khi đó được trưởng lão thu vào làm đệ tử truyền thừa y bát, cộng thêm vất vả tu luyện,. Nói không chừng thêm trăm năm cũng kết thành Kim Đan.
Ý niệm như thế, tâm tình Lạc Y không khỏi hào hứng. Lần này đi ra ngoài hái thuốc vận khí của hắn thực không tệ. Đã thu thập đủ linh thảo, đang muốn trở về thì chỉ thấy thanh quang chợt lóe, một thiếu niên đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn.
Thiếu niên này dung mạo bình thường, đang thản nhiên nhìn sang nhưng Lạc Y có cảm giác như loài thỏ bị mãnh thú nhìn thấy.
Thần thức đảo qua sắc mặt hắn đại biến.
Ngưng Đan Kỳ tu tiên giả!
Nhìn trang phục của hắn, hiển nhiên không phải là vu sư của bản tộc, chẳng lẽ là tu sĩ của Tần tộc?
Không có khả năng! Bên ngoài địa phương này có vô số yêu thú che chở, trong đó còn có yêu thú Hóa Hình Kỳ cấp bốn, cho dù là tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng không thể tiến sâu vào nơi này.
Ý niệm xoay chuyển nhưng Lạc Y phản ứng không chậm, vung tay lên, một đạo hắc quang bay vụt qua thiếu niên kia.
Lâm Hiên nheo mắt, trên cổ tịch ghi lại quả nhiên là sự thật, thần thông của vu sư Mặc Nguyệt Tộc so với tu sĩ cùng cấp còn trên một bậc, nhưng đối phương muốn động thủ quả là không biết tự lượng sức.
Đối phó với hắn, Lâm Hiên tự nhiên không cần dùng pháp bảo, ngón tay duỗi ra nhẹ nhàng điểm một cái, một đạo kiếm quang màu lam xuất hiện, dễ dàng đem hắc quang cắt thành hai nửa rớt xuống. Thì ra là một thanh loan đao, sống đao lại lấp lánh ngân quang.
Loại Linh Khí thế này rất ít tu sĩ sử dụng. Thấy đối phương dễ dàng bảo vật phá huỷ của mình. Lạc Y thầm nuối tiếc nhưng cũng có chút quả quyết, lại vỗ tay vào túi trữ vật, tế ra một kiện Linh Khí hình dạng như một chiếc sừng trâu cổ quái, sau đó nắm tay đấm vào ngực một cái, phun ra một ngụm tinh huyết vào trong sừng trâu cổ quái kia.
Lúc này sắc mặt Lạc Y tái nhợt, cắn răng lẩm nhẩm đọc pháp quyết gì đó.
Lâm Hiên thấy thế thì chân mày cau lại, mặc dù Trúc Cơ Kỳ tu tiên giả không có khả năng gây nguy hiểm cho hắn, nhưng vu sư thì trước nay hắn chưa từng gặp qua.
Công pháp tu luyện của vu sư đương nhiên khác biệt với tu sĩ, cẩn thận sẽ không mắc sai lầm, không chừng đối phương có thể mang đến cho hắn chút phiền toái.
Mà Lâm Hiên vốn là không ưa sự phiền toái.
Ánh mắt hắn trở nên âm hàn, trừng mắt liếc qua đối phương.
Lạc Y đang tập trung tinh lực niệm chú, lại cảm giác đầu óc tê rần, giống như bị ngàn vạn cây châm đâm trúng, cảm giác này khó mà dùng hình dung, chỉ kịp la lên một tiếng, đã thấy thiên địa quay cuồng rồi lăn ra hôn mê bất tỉnh.
"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt."
Khóe miệng Lâm Hiên cười lạnh lùng, duỗi tay một cái, như có một cỗ lực vô hình đem đối phương kéo qua đây.
Một đòn vừa rồi cũng không phải là pháp thuật hay kỹ xảo gì thần kỳ gì, chỉ đơn thuần dùng ý niệm công kích, đánh mạnh vào tinh thần đối phương. Yêu cầu duy nhất chính là thần thức mạnh mẽ hơn đối phương nhiều lần. Điều này Lâm Hiên tự nhiên thỏa mãn, một đòn thành công.
Kế tiếp tự nhiên là hắn tri triển Sưu hồn thuật.
Một lát sau, trên mặt Lâm Hiên có chút cổ quái, duỗi tay ném đối phương thi thể bay ra ngoài, không gió mà tự bạo thành tro bụi.
Vu sư quả nhiên có điều khác lạ, người này tu vị chỉ là Trúc Cơ Kỳ nhưng không hiểu sao khi Lâm Hiên thi triển sưu hồn thuật tới mấy lần, mà chỉ thu được ký ức không hoàn chỉnh.
Cũng may, sự tình hắn muốn biết phần lớn là có manh mối. Đáng tiếc tình huống hiện tại của hắn không lạc quan cho lắm. Chính xác mà nói là nửa mừng nửa lo.
Đầu tiên trận pháp sư Sở gia suy đoán không có sai. Nơi này đúng thật là trung tâm U Châu, không phải như hắn vừa suy đoán, hắn không bị truyền tống đến Thập Vạn Đại Sơn.
Nhưng tình cảnh cũng không khá hơn bao nhiêu, nơi đây là dãy Khuê Âm Sơn. Là nơi lúc trước Thiên Sát ma quân ngã xuống.
Nếu như chỉ là bên ngoài dãy Khuê Âm Sơn. Lâm Hiên tự nhiên không lo lắng. Nhưng nơi này chính là khu vực chưa từng được khai phá.
Đây là cấm địa của tu sĩ trong truyền thuyết So về sự hung hiểm thì không hề ở dưới Thập Vạn Đại Sơn.
Trước kia đã từng có tu sĩ cảnh giới Giả anh tiến vào nơi này thám hiểm, lại bị một đám yêu thú cấp ba đuổi giết, mặc dù không ngã xuống, nhưng vì vết thương quá nặng đã bị phế bỏ tu vị.
Các tu sĩ đều suy đoán rằng nơi này chắc chắn có Hóa Hình Kỳ yêu thú cấp bốn.
Sau khi biết được mình đang ở vị trí này, Lâm Hiên tự nhiên là dở khóc dở cười.
Địa phương khác thì Ngưng Đan Kỳ tu sĩ có thể đi qua. Nhưng nơi này nếu không cẩn thận thì rất dễ ngã xuống.
Nhưng cũng rất nhanh, Lâm Hiên lại thu được tin tức khá tốt trong ký ức đối phương.
Bí mật này có liên quan đến Mặc Nguyệt Tộc. Khi trước bọn họ cùng Tần tộc trở mặt thành thù, tranh đấu trên vạn năm cuối cùng không địch lại, không thể không di dời tộc.
Nhưng cổ tu sĩ Tần tộc vốn thông hiểu đạo lý: Đồng cỏ bị thiêu đốt dưới lửa thu, sang xuân gió thổi lại sinh sôi. Một khi đã thắng tất không thể để đối phương xoay trở, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.
Mặc Nguyệt Tộc muốn cầu hoà nhưng vẫn bị đuổi ép trốn vào mấy chỗ hiểm địa như Thập Vạn Đại Sơn, Khuê Âm Sơn.
Nơi này là địa bàn của yêu thú, Tần tộc muốn đuổi giết tận tuyệt cũng phải trả giá rất nặng nề.
Các cổ tu sĩ Tần tộc sau một hồi do dự, cuối cùng cũng lựa chọn buông tay.
Thứ nhất, bọn họ cho rằng Mặc Nguyệt Tộc không thể sinh tồn ở địa phương này. Ngay cả tu sĩ cấp cao cũng sợ nơi này, phàm nhân sao có thể sinh sống được. Khi đó sớm muộn gì Mặc Nguyệt tộc cũng bị đứt truyền.
Như vậy cần gì phải làm điều thừa , đã có yêu thú giúp bọn họ gạt bỏ dư nghiệt của Mặc Nguyệt Tộc.
Năm đó cổ tu sĩ Tần tộc suy tính không sai nhưng có những chuyện vốn không tuân theo lẽ thường.
Mặc Nguyệt Tộc ở nơi hiểm ác này lại ngoan cường sinh tồn, không chỉ là tu sĩ mà ngay cả phàm nhân cũng bắt đầu sinh sôi nảy nở.
Mặc Nguyệt Tộc tồn tại như thế nào trong Thập Vạn Đại Sơn về điểm này thì Lạc Y cũng không rõ lắm. Nhưng trong về lịch sử của tổ tông dãy Khuê Âm Sơn, cổ tịch có ghi lại một phần.
Việc này lại nói tiếp, trước khi Mặc Nguyệt Tộc và Tần tộc trở mặt, bọn họ còn từng hợp tác đại chiến với thượng cổ yêu ma.
Khi ấy, đồng minh của Nhân tộc còn có yêu thú.
Năm đó trong trường đại chiến kia, một Nguyên Anh kỳ vu sư tổ tiên của Mặc Nguyệt Tộc từng cứu giao long Hóa Hình Kỳ cấp bốn.
Ai có thể ngờ rằng, diệt thượng cổ yêu ma mất đến mấy ngàn năm, sau này hai tộc lại trở mặt, oan oan tương chiến tới trên vạn năm.
Trên vạn năm thời gian, đối với nhân tộc, thậm chí là tu sĩ mà vốn vô cùng dài. Nhưng thọ nguyên của một số yêu thú còn dài hơn nhiều, Giao long tộc chính là trong số này.
Sau khi hơn vạn năm, Giao long cấp bốn nọ đã tiến giai đến cấp năm, đủ cùng Ly Hợp Kỳ tuyệt đại cao thủ Nhân tộc một phen sống mái.
Tu sĩ Nhân tộc sau khi vượt qua cảnh giới Nguyên anh, tiến vào Ly Hợp Kỳ thì có thể phi thăng Linh giới, nhưng Giao long này lại bởi vì ăn lầm một tiên quả kỳ lạ, đành phải tạm thời lưu lại Nhân giới một thời gian.
Với thực lực yêu thú cấp năm, tự nhiên là đánh khắp dãy Khuê Âm Sơn không địch thủ, trở thành Vạn Thú Vương nơi đây.
Có nguồn gốc sâu xa như vậy. Mặc Nguyệt Tộc mới có thể đi vào dãy Khuê Âm Sơn hiểm ác này mà không bị yêu thú cản trở.
Thậm chí Giao Long Vạn Thú Vương còn xác định ra một khu vực rộng lớn cho bọn họ sinh sống. Ở nơi này các tộc yêu thú, thậm chí dã thú cũng đều không thể tiến vào.
Mặc dù đi qua trăm vạn năm Vạn Thú Vương đã phi thăng đi Linh giới, nhưng quy củ hắn đã lập ra cũng không bị phá hỏng, cứ như vậy từng đời truyền thừa về sau.
Đó cũng là vì sao Lâm Hiên bay đã ba ngày, ngay cả một con chim nhỏ cũng không thấy.
Từ ký ức của vu sư Lâm Hiên còn được, chỉ cần dọc theo phương hướng này thêm mấy trăm dặm, là ra ngoài phạm vi sinh tồn mà Giao Long Vạn Thú Vương đã xác lập cho bọn họ.
Lạc Y chưa bao giờ dám vượt qua ranh giới này, nhưng căn cứ theo lời trưởng lão trong tộc, chốn ấy đó yêu thú khắp nơi, khủng kiếp vô cùng. Đừng nói một gã Trúc Cơ Kỳ vu sư nho nhỏ mà cho dù là Ngưng Đan Kỳ vu sư, thậm chí Nguyên Anh kỳ đại trưởng lão cũng không dám đặt chân tới nơi đó.
Vừa thu được những tin tức này, Lâm Hiên buồn bực không thôi. Hắn bị truyền tống đến địa phương quỷ quái này, bây giờ làm sao để trở về U châu?
Cũng không thể ở lại chỗ này tu luyện. Tuy trong vòng mấy vạn dặm không có yêu thú, nhưng vu sư là kẻ thù truyền kiếp với tu sĩ, không cẩn thận một chút sẽ bị bọn họ phát hiện ra.
Nhất định phải rời đi, nhưng vấn đề là làm sao an toàn đi ra.
Cũng mau là trời không tuyệt đường người, rất nhanh Lâm Hiên đã từ trong kí ức của Lạc Y biết được. ở trong dãy Khuê Âm Sơn, có một con đường nhỏ khá an toàn, có thể tránh được yêu thú, thông suốt ra bên ngoài.
Phát hiện ra điều này Lâm Hiên mừng rỡ không thôi, nhưng rất nhanh lại bị phiền não thay thế. Lạc Y chỉ biết là có con đường này, nhưng lộ trình cụ thể ra sao thì không rõ.
Không chỉ là hắn mà cho dù là trưởng lão trong bộ lạc của hắn cũng không biết.
Nghe nói con đường này là một trong những bí mật quan trọng của Mặc Nguyệt Tộc, chỉ có vị đại trưởng lão trong liên minh bộ lạc mới rõ ràng.
Khác với Tần tộc, Mặc Nguyệt Tộc thuộc về tộc dân du mục, luôn lấy bộ lạc làm đơn vị tán cư. Sau khi chạy trốn tới dãy Khuê Âm Sơn, phong tục này vẫn không thay đổi.
Địa bàn mà Giao Long kia đã cho bọn họ đủ lớn, phạm vi chừng tới mấy vạn dặm. Số người Mặc Nguyệt Tộc sót lại không nhiều, đủ để bọn họ sinh sôi phát triển.
Mà Lạc Y chính là một vu sư trong một bộ lạc nhỏ, chỉ có mấy ngàn người mà thôi. Nhưng trong đó có tới hơn mười mấy vu sư, thậm chí là trưởng lão bộ lạc còn là có tu vị Ngưng Đan sơ kỳ.
Khi trước từ cổ tịch đã hắn đã biết, xác suất phàm nhân Mặc Nguyệt Tộ cóc linh căn lớn hơn Tần tộc nhưng một bộ lạc nhỏ chưa được vạn người đã có hơn mười vu sư, điều này quả thực thái quá.
Xem ra trong trăm vạn năm nay Mặc Nguyệt Tộc nhất định là phát sinh ra biến cố.
Tuy nhiên điều này không quan hệ tới Lâm Hiên, hắn quan tâm chính là cái địa đồ con đường bí mật kia.
Chỉ tiếc là do đại trưởng lão của liên minh bộ lạc bảo quản. Mà ở trong lòng Lạc Y, địa vị của đại trưởng lão vô cùng thần thánh. Bởi vì lão là vị vu sư Nguyên Anh kỳ duy nhất trong Khuê Âm Sơn.
Tu tiên giả Nguyên Anh kỳ a! Lâm Hiên chỉ có thể cười khổ không thôi. Nếu muốn mưu đồ thứ gì trong tay lão, nguy hiểm và khó khăn còn không thể lường trước được sao!
Tuy vậy Lâm Hiên bây giờ không còn lựa chọn, dù sao nếu lỗ mãng đi ra ngoài càng nguy hiểm hơn.
Hơi do dự Lâm Hiên cuối cùng hạ quyết tâm.
Tay trái một lật một cái, trong lòng bàn tay đã có mấy cái túi trữ vật màu đen, đem những thứ trong túi đổ ra.
Những vật khác Lâm Hiên tạm thời không để ý. Đầu ngón tay khều nhẹ, lục ra một cái ngọc giản.
Đem thần thức nhập vào bên trong. Quả nhiên không ngoài dự liệu, bên trong là một bức họa đồ.
Trước kia hắn ở Thập Vạn Đại Sơn. Từ thi thể của một vu sư đã lấy được tấm vải bố có một bức họa đồ, trên đó có biểu thị những vị trí của Mặc Nguyệt Tộc.
Thật may là hắn lúc ấy không phá huỷ túi trữ vật này.
Lâm Hiên nghĩ lại thật là có chút may mắn.
Đem địa đồ ghi tạc trong đầu, trên người Lâm Hiên phát ra thanh quang, hóa thành một đạo thanh hồng bay đi.
Hắn đã hạ quyết định, trước tiên giả mạo Lạc Y này trở về bộ lạc quan sát, nếu có cơ hội sẽ lén lấy địa đồ có con đường bí mật kia từ trong tay đại trưởng lão.
Đương nhiên nếu phải mạo hiểm quá lớn Lâm Hiên sẽ không hành động, đến khi đó lại nghĩ biện pháp khác.
Hai ngày sau, Lâm Hiên cuối cùng về tới tiểu bộ lạc của Mặc Nguyệt Tộc.
Lâm Hiên không có thi triển Thiên Ma Nghĩ Dung Thuật, bí pháp này thần kỳ nhưng bị hạn chế thời gian.
Hắn lấy ra một viên Hoán Hình Đan phục vào.
Linh đan này là do tổ tiên Diệp gia tại Thanh Diệp Sơn nghiên cứu bào chế ra, cũng rất có hiệu dụng, Lâm Hiên trước khi rời khỏi đã từ Diệp Như thu được đan phương bào chế.
Nếu không có hắn Diệp gia sớm đã tan biến thành khói mây, yêu cầu nho nhỏ này đương nhiên được đáp ứng.
Sau khi biến thành dáng hình Lạc Y, lại vận trang phục của đối phương, lúc này Lâm Hiên đã trở thành một vu sư.
Hắn thản nhiên bay vào trong tiểu bộ lạc.
Dọc trên đường không ngừng có phàm nhân Mặc Nguyệt Tộc hành lễ với hắn, thấy tình huống này Lâm Hiên có một chút kinh ngạc. Ở Duyệt châu hay U Châu, tu tiên giả rất ít xuất hiện trước mặt phàm nhân.
Không ngờ ở Mặc Nguyệt Tộc, Vu sư cùng phàm nhân tạp cư cùng một chỗ.
Không biết là trăm vạn năm trước đã có phong tục này chưa, hay là sau khi trải qua biến đổi lớn như vậy, bọn họ mới sinh sống cùng nhau thế này?
Dù sao nơi này là dãy Khuê Âm Sơn, hơn nữa là nội sơn chưa từng được khai phá. Do sợ uy của Vạn Thú Vương Giao Long, các yêu thú không dám tiến vào nhưng cũng tồn tại những nguy hiểm khác.
Mà số người Mặc Nguyệt Tộc chạy thoát không nhiều, cho dù là một phàm nhân cũng vô cùng quý giá, cho nên Vu sư cùng bọn chúng tạp cư cùng một chỗ, phối hợp chặt chẽ cùng sinh tồn.
Đương nhiên Lâm Hiên không rõ cụ thể, đây chỉ là hắn suy đoán.
Mặc Nguyệt Tộc vốn là tộc dân du mục, nên là thích ở lều trại, tuy nhiên ở nơi này lại lấy tài liệu bản địa dựng các căn nhà gỗ.
Quang cảnh trong bộ lạc, Lâm Hiên chỉ dùng thần thức đảo qua. Dựa theo ký ức của Lạc Y, hắn bay qua bên trái vài dặm, nơi đó có một tòa cô phong.
Cũng kỳ lạ, cô phong này cách nơi phàm nhân ở tập trung không xa nhưng linh khí khá dồi dào. Các động phủ của những vị vu sư kể cả Lạc Y đều ở đây.
Cô phong này cao chừng cao hơn bảy trăm trượng, lại chia thành ba tầng.
Nhất tầng trên cùng, là nơi linh khí là sung túc nhất dành cho trưởng lão của bộ lạc, một vị Ngưng Đan Kỳ vu sư ở tại đó.
Lạc Y cùng hai gã Trúc Cơ Kỳ ngụ cư tại tầng thứ hai.
Còn tầng cuối trên đất bằng dưới chân núi, là động phủ của hơn mười tên Linh Động Kỳ vu sư.

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #128


Báo Lỗi Truyện
Chương 128/2668