Chương 127: Tập kích nơi sơn cốc


Không ngờ ở đây lại có Thất Tuyệt Thiên quỷ tu sĩ xuất hiện. Lâm Hiên lập tức hiểu ra ý định của Nguyệt Nhi.
Sau khi chuẩn bị một chút. Hắn rời khỏi nơi ẩn nấp tiến vào.
Quả nhiên canh gác cực kỳ nghiêm mật. May là pháp thuật ẩn thân của Lâm Hiên thực khá huyền diệu. Thêm nữa Nguyệt Nhi đã từng đi thám thính nơi này một lần. Nơi nào có cạm bẫy chỗ nào có canh gác, nàng đều khá rõ ràng. Theo sau nàng, Lâm Hiên trong lòng trầm xuống cảnh giác nhưng không gặp gì phiền toái.
Rất nhanh một sơn cốc rộng lớn đã xuất hiện ở trước mắt hai người.
Trong sơn cốc có rải rác những thạch phòng. Đó là chỗ ở tạm thời của các tu sĩ Thất Tuyệt Thiên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Nơi này canh gác càng nghiêm cẩn vô cùng. Không những mật độ quỉ tu sĩ và âm hồn tuần tra khá lớn mà trong không khí còn tràn ngập một loại tức khí tanh hôi.
Lâm Hiên nghi là quỷ khí này có độc nên vội thu liễm hô hấp. Tuy nhiên lát sau một đã cảm thấy quỷ khí kia có phần quen thuộc dường như đã tìm hiểu qua ở nơi nào.
Hắn nghĩ lại một chút. Thì ra Huyền Ma Chân Kinh trong từng có ghi lại. Quỷ khí này do một loại thực vật quỷ giới phát ra. Phàm nhân ngửi phải là hôn mê ngay. Nhưng đối với tu sĩ thì không có tác dụng. Tuy nhiên quỷ khí này có một hiệu ứng cổ quái.
Nếu gặp phải sinh thể không mang theo âm khí, quỷ khí sẽ cảm ứng được và lập tức tụ thành quỷ vụ bao vây lại. Như vậy cho dù có ẩn nấp thuật thần diệu bao nhiêu thì khi đi vào quỷ khí này cũng mất đi thần thông.
Tuy nhiên Lâm Hiên không lo lắng về điều này. Hắn tuy không phải là quỷ tu nhưng đã từng học qua Âm Dương Quyết. Muốn phát ra một tầng âm linh khí trên thân thì dễ như trở bàn tay.
Vận Âm Dương quyết đem âm linh khí tỏa ra khắp chân thân, Lâm Hiên đã đi tới gần các thạch phòng.
Lâm Hiên đem thần thức thả ra, dò xét liên tiếp trong vài gian phòng. Hắn ngạc nhiên phát hiện bên trong không có người. Ngược lại tích trữ hàng loạt tài liệu thành những đống to. Mà những tài liệu này cũng không phải là âm hồn cướp được từ tu sĩ nhân loại. mà đều là Thiết tinh và Ngọc mẫu, cũng không đáng chú ý gì. Căn bản chỉ là tài liệu hữu dụng với các tiểu tu sĩ mà thôi.
Đối phương đang dự tính làm gì? Lâm Hiên cảm thấy khó hiểu nhưng đoán đây là một âm mưu gì không tốt lành gì!
Tuy vậy hắn cũng không có tâm tình mà đi truy cứu. Việc cấp bách bây giờ là nghĩ biện pháp tẩu thoát khỏi nơi này.
Tiếp tục đem thần thức thả ra bao quát một khoảng không xa hơn. Đột nhiên một âm thanh hơi khàn khàn truyền vào tai.
"Sư huynh. Chẳng lẽ chúng ta thực sự phải dốc sức cho những âm hồn ác quỷ này. Âm hồn không phải là nhân loại chúng ta, dĩ nhiên có dụng tâm khác. Chúng ta lại phải hiệp trợ cho chúng sao."
Lâm Hiên có chút sửng sốt. Lập tức thân hình hắn lung lay vài cái. Biến thành một đạo thanh quang bí mật ẩn nấp vào trong một chỗ mé ngoài thạch phòng.
Trong gian thạch phòng này cũng chứa rất tài liệu dùng cho tu sĩ cấp thấp. Chỉ là lại có thêm hai gã quỷ đạo tu sĩ, ước chừng đều là trên dưới tứ tuần. Bộ dáng chia ra một ốm một mập. Tu vị đều cũng đến Trúc Cơ trung kỳ. Lời vừa rồi chính là của tu sĩ cao gầy bên trái.
"Sư đệ. Đừng nên nói nhiều. Ngươi không muốn sống nữa sao. Nếu âm hồn nghe được thì sẽ coi chúng ta như phản nghịch. Không phải chúng ta sẽ bị đem đi rút hồn luyện phách sao" Nói tới đây, tu sĩ dáng người mập mạp được gọi là sư huynh phất tay áo bào một cái. Phát ra chung quanh một tầng vòng bảo hộ cách âm.
Lâm Hiên thấy vậy thì nhíu mày những lập tức lại giãn ra. Cách âm tráo này uy lực khá tầm thường. Vớithần thức mạnh mẽ của hắn muốn nghe lén không có vấn đề gì.
"Xin lỗi sư huynh. Là tiểu đệ lỗ mãng. Chỉ là vừa nghĩ tới phải bán mạng cho lũ âm hồn thì trong lòng ta cũng có chút không phục mà thôi." Tu sĩ cao gầy kia ngượng ngùng mở miệng.
Lâm Hiên nghe đến đây thì trong lòng động một chút. Xem ra trong nội bộ các quỷ tu sĩ Thất Tuyệt Thiên vẫn còn những tu sĩ bị dao động, cũng là hai lòng ba ý.
"Sư đệ. Ta hiểu tâm tình của ngươi. Thực ra vi huynh cũng như ngươi. Chỉ có điều sư phụ lão nhân gia ..." Tu sĩ mập mạp cười khổ than nhẹ.
"Ta không hiểu chính là điểm này. Sư phụ vốn là tài kinh diễm tuyệt. Vì sao người phải gia nhập Thất Tuyệt Thiên, lại cam tâm tình nguyện bán sức cho đám âm hồn quỷ vật"
"Sư đệ! Ngươi đã quên…." Tu sĩ mập mạp sắc mặt trầm xuống, dường như nhớ lại điều gì nói.
"Xin lỗi sư huynh. Tiểu đệ tuyệt không có ý bất kính với sư tôn. Không có lão nhân gia thì hai chúng ta đã sớm là những bộ cốt khô trong mộ. Chỉ là ta quả thực không nghĩ ra, ban đầu chúng ta không phải Thất Tuyệt Thiên tu sĩ. Vì sao sư tôn trong lúc vô tình biết được tin tức nội bộ của Thất Tuyệt Thiên. Người không chỉ không đi tố giác mà lại hao tốn tâm cơ gia nhập vào." Vẻ mặt tu sĩ cao gầy tức giận nói.
"Ta cũng không trách được ngươi. Xem ngươi tức khí ngút trời như vậy..."
Tu sĩ mập mạp khẽ thở ra sau đó có chút cẩn thận nói: "Thôi được rồi, mọi chuyện đều có nhân quả. Vi huynh có biết một chút về lý do này. Tuy nhiên ngươi nghìn vạn lần không thể tiết lộ ra."
"Sư huynh yên tâm. Tiểu đệ hiểu rõ đương nhiên là như thế."
"Hừ! Hiểu rõ. Chính ta mới hiểu tiểu tử ngươi chính là không quản được miệng lưỡi của mình."
"Sư huynh. Ngươi cũng đừng giữ bí mật nữa. Ta thừa nhận tính tình ta nông cạn. Tuy nhiên nếu là đại sự thì ta rất nghiêm túc." Tu sĩ cao gầy tu sĩ vỗ ngực nói: "Nếu ngươi vẫn chưa an tâm. Ta nguyện lấy tâm ma của mình ra thề."
"Miễn đi, không cần thiết như thế. Ta tin ngươi là được." Hắng giọng một cái, trên mặt tu sĩ mập mạp lộ vẻ quỷ dị nói: "Sư đệ. Ngươi cũng đã biết là sư phụ chúng ta có một đại cừu nhân?"
"Đương nhiên. Bổn môn đệ tử ai ai cũng rõ điều này. Đó chính là Cực Ác Ma Tôn."
Nghe lén lời này Lâm Hiên có chút chấn động. Tại sao hai người này lại nhắc tới đại ma đầu của ma đạo. Trong lúc vô tình hắn lại nghe được một bí sự gì chăng? Nói không chừng còn có chỗ hữu dụng. Lâm Hiên vội chăm chú lẳng lặng nghe tiếp.
"Nhưng ngươi lại chưa biết. Sư phụ chúng ta cùng lão ma chính là đồng môn."
"A. Sư huynh. Ngươi đang nói giỡn a!" Tu sĩ cao gầy thất thanh hô lên một tiếng.
"Đại chuyện như vậy ngu huynh sao dám ăn nói lung tung. Là như vậy. Năm đó Ân sư cùng kia lão ma cùng bái …" Tu sĩ mập mạp hắng giọng rồi thao thao bất tuyệt bắt đầu kể : "Cứ như vậy. Lão ma làm ra chuyện thí sư, sát hại đồng môn. Cuối cùng chỉ có ân sư cùng tiểu sư thúc may mắn trốn thoát."
"Tiểu sư thúc?" Sao trước giờ ta không nghe sư phụ nhắc tới." Tu sĩ cao gầy lộ ra một chút nghi hoặc.
"
Ừm. Ngươi nhất định đã từng nghe danh tự của hắn. Chính là Thiên Sát ma quân."
"
Là hắn sao?" Tu sĩ cao gầy chấn động. Khoảng hơn hai mươi năm trước, Thiên Sát ma quân không biết thế nào lại có một loại linh đan nghịch thiên là Thiên Trần Đan. Kết quả bị chính ma lưỡng đạo hợp tác truy sát. Mặc dù cuối cùng đã ngã xuống nhưng số tu sĩ chết ở trong tay hắn quả thực không ít. Hiển nhiên danh hiệu của Thiên Sát ma quân trở nên vang dội.
Trước kia tu sĩ cao gầy chỉ biết là sư tôn cực kỳ thù hận lão ma kia. Không ngờ đằng sau lại có quan hệ như vậy. Qua một lúc lâu hắn lần nữa mở miệng: "Sư huynh. Sư tôn gia nhập Thất Tuyệt Thiên. Chẳng lẽ là muốn mượn dùng lực lượng của những âm hồn quỷ vật báo thù cho sư tổ."
Hắn suy đoán điều này cũng không có gì kỳ lạ. Hiện tại Cực Ác Ma Tôn ma công thần thông vô cùng. So với sư tổ còn là trò giỏi hơn thầy. Bây giờ không chỉ là Nguyên Anh trung kì tu sĩ. Thậm chí còn luyện thành đệ nhị nguyên thần.
"
Ừm." Tu sĩ mập mạp gật đầu nói: "Tuy nhiên đây chỉ là một lý do mà thôi"
"
Chỉ một lý do? Chẳng lẽ sư tôn còn ý định khác?" Trên mặt tu sĩ cao gầy lộ vẻ kinh ngạc nói.
"
Có thể nói là như vậy. Sư đệ, ngươi cũng đã biết. Sư tôn lão nhân gia tu vị mặc dù sớm đã đạt tới Ngưng Đan Kỳ đỉnh phong nhưng hơn trăm năm nay người lại không thể Ngưng Anh. Vẫn còn dậm chân ở cảnh giới Giả anh mà thọ nguyên của lão nhân gia đã không nhiều lắm".
Cho dù là tu tiên giả, tuổi thọ cũng là có hạn. Ngưng Đan Kỳ tu sĩ bình thường chỉ có thể sống bốn năm trăm năm mà thôi. Cho dù tinh thông dưỡng sinh thuật cũng tuyệt không quá sáu trăm năm.
Mà sư tôn hai người này là đồng môn của Cực Ác Ma Tôn thì niên kỷ tự nhiên không nhỏ. Mặc dù lão này tư chất cũng vô cùng kinh người. Có Thánh linh căn mà các tu sĩ hằng khát khao mơ ước. Trước kia ngưng thành Kim đan không tốn bao nhiêu sức lực nhưng trùng kích Nguyên anh lại vô cùng khó khăn.
Trước sau thất bại mấy lần. Bây giờ lão chỉ cách đại nạn chỉ còn ba bốn mươi năm. Nếu như không gặp được kỳ duyên thì chỉ có một đường tọa hóa.
Tu sĩ mập mạp lại nói "Sư tôn thường nói. Người chết đi không hối tiếc. Chỉ hận không thể chính tay đâm chết kẻ thù. Quả thật là một sự đáng tiếc rất lớn trong cuộc đời."
"
Sư huynh, theo ngươi nói thì sư tôn gia nhập Thất Tuyệt Thiên này. Chẳng lẽ là đã phát hiện ra bí mật gì. Có thể khiến người đột phá bình cảnh ngưng thành Nguyên anh?"
Tu sĩ cao gầy mặc dù tính tình nóng giận nhưng tâm tư không kém. Như đoán ra được điều gì. Sắc mặt có phần hưng phấn mở miệng.
Lâm Hiên nghe xong trong lòng có chút động, đem thần thức tăng cường thêm một phần lưu ý lắng nghe. Mặc dù bây giờ đang muốn thoát thân nhưng đại bí mật như vậy quả thực khiến hắn động lòng.
"
Hắc hắc. Trên Nhân giới nào có bí thuật thuận lợi ngưng tụ thành nguyên anh như vậy. Tuy nhiên… "
"
Sư huynh. Ngươi mau nói nhanh đi!"
Vẻ mặt tu sĩ mập mạp có phần ngưng trọng nói: "
Sư đệ. Ngươi đã từng nghe nói đến Hồi Xuân Đan và đan phương điều chế ra nó chưa?"
"
Hồi Xuân Đan?" Tu sĩ cao gầy lắc đầu. Trên mặt lộ vẻ ngỡ ngàng.
Đừng nói là hắn mà Lâm Hiên ở ngoài đang nghe cũng nhíu mày. Thân là Linh Dược Sơn thiếu chủ. Về các phương pháp luyện đan có thể nói là hắn rõ như lòng bàn tay. Nhưng đây là lần đầu nghe nói tới loại đan dược này.
Tuy nhiên sau một thoáng tâm tình hắn trở nên bình lặng trở lại. Dù Linh Dược Sơn hiện tại thực lực khá mạnh mẽ cùng tổ sư Thiên Trần chân nhân kinh tài tuyệt diễm. Nhưng truyền thừa đến nay chỉ mới hơn ba ngàn năm. Lịch sử bổn môn thậm chí còn thua kém môn phái trung bình.
Mặc dù các đời chưởng môn đều không tiếc tiêu hao tài lực, ra sức thu thập các loại phương pháp luyện đan. Thậm chí không màng minh cướp ám trộm nên trong môn phái hầu như đầy đủ các phương pháp luyện đan. Tại U Châu tu tiên giới, so với các môn phái gia tộc về phương pháp luyện đan thì Linh Dược Sơn quả thật vượt xa một trời một vực.
Chỉ là đại bộ phận trong đó đều là phương pháp luyện đơn thông thường. Phương đan thời thượng cổ còn sót lại cũng không nhiều. Điều này cũng không trách được Linh Dược Sơn. Trải qua hàng trăm vạn năm, rất nhiều cổ phương đan đã bị thất truyền. Cho dù có lưu lại cũng rải rác ra khắp nơi. Bị một số tu sĩ hoặc thế lực vô danh lén lút tàng trữ.
Lâm Hiên có xem qua ở Tàng Thư Các Linh Dược Sơn một số cổ đan phương. Đương nhiên dược liệu cần thu thập quả thực là khó tìm. Không ít đã tuyệt tích ở U Châu tu tiên giới này.
Hồi Xuân đan này là cổ đan loại gì. Nó có công hiệu thần kỳ ra sao?
Trong lòng Lâm Hiên khá tò mò nhưng không vọng động, kiên nhẫn nghe đối phương nói tiếp.
"Cũng khó trách sư đệ chưa từng nghe nói. Sư phụ trong một tình huống ngẫu nhiên mới biết rõ phương đan điều chế Hồi Xuân đan này. Linh đan này tuy công hiệu nghịch thiên nhưng không có hiệu quả tăng cường pháp lực tu sĩ. Trong việc tu sĩ đột phá bình cảnh cũng không có trợ giúp gì"
"
Sư huynh. Ngươi đang đùa giỡn ta chăng. Theo theo lời của ngươi thì đan dược này có tác dụng gì chứ?"
"
Ngươi nóng vội cái gì. Lời vi huynh còn chưa nói hết." Tu sĩ mập mạp trừng mắt sư đệ:
"
Tự nhiên là có công dụng khác. Cũng dựa theo tên mà suy đoán."
"
Tên đan dược? Hồi xuân. Chẳng lẽ phục dùng nó có thể làm gia tăng thọ nguyên tu sĩ."
"
Tính ra ngươi cũng thông tuệ, đã đoán ra được." Trên mặt tu sĩ sư huynh lộ ra chút tán thưởng nói: "Không sai. Căn cứ lời sư phụ nói thì diệu dụng của Hồi Xuân đan quả thật không thể tưởng tượng nổi. Có điều trong đời tu sĩ chỉ có thể phục dùng một lần. Với lại sau khi dùng hiệu quả cũng rất khác nhau với từng người."
"
Hiệu quả bất đồng?"
"
Đúng vậy, sau khi ăn vào linh đan này. Thọ nguyên của tu sĩ ngẫu nhiên tăng thêm từ một trăm đến ba trăm năm. Rốt cuộc tăng bao nhiêu thì hoàn toàn là ngẫu nhiên, không chút nào liên hệ đến tu vị và tư chất người phục dụng." Vẻ mặt tu sĩ mập mạp lộ một chút cổ quái mà nói: "Ngươi cũng biết sư phụ trùng kích Nguyên Anh thất bại tới ba lượt. Dio vậy kinh nghiệm và pháp lực đã tinh thuần trình độ nào. Đã hơn xa tu sĩ Giả anh thông thường. Nếu cho người thêm một trăm năm thời gian thì nắm chắc Kết anh tới chín thành. Đáng tiếc lão nhân gia thọ nguyên lại không đủ."
"
Ừm. Nếu như phục dụng vào Hồi Xuân đan. Mặc dù cơ duyên kém chỉ gia tăng một trăm năm thọ nguyên thi sư phụ cũng có thời gian đột phá cảnh giới tiến vào Nguyên Anh kỳ." Tu sĩ cao gầy rốt cuộc hiểu rõ sự tình tiếp lời.
"
Ừm. Chính là đạo lý này."
"
Phương đan Hồi Xuân Đan kia sư phụ đã nắm trong tay sao?"
"
Ngươi lại nói nhảm. Nếu như đã nắm trong tay thì chúng ta còn ở lại chỗ này làm gì. Nghe nói phương đan này là ở trong tay đại trưởng lão Thất Tuyệt Thiên" Tên tu sĩ mập mạp thở ra một hơi nói.
"
Đại trưởng lão?" Ánh mắt tu sĩ cao gầy xoay chuyển sờ cằm nói: "Tiểu đệ nghe được một số lời đồn đại. Nghe nói đại trưởng lão ở đằng sau Thất Tuyệt Thiên là một Nguyên Anh kỳ quỷ tu. Không biết là tin tức này là thật hay giả?"
"
Có lẽ là thật. Nếu không có tu vị thần thông như thế. Sư phụ đã sớm minh cướp ám đoạt rồi. Vì vậy không thể mạo muội ra tay. Hiện tại chúng ta cũng không thể lộ ra sơ hở. Vì đại kế của sư phụ đành cắn răng chịu đựng, lập một ít công lao. Có như vậy kế hoạch của sư phụ mới dễ dàng hơn một chút."
"
Tiểu đệ hiểu rồi. Chỉ là vừa nghĩ tới phải dốc sức cho âm hồn. Ta thật không có cam tâm".
"
Tiểu sự không nhịn tất đại sự hỏng. Sư phụ đối với chúng ta ân trọng như núi. Vì lão nhân gia chúng ta cũng phải cố mà nhịn cho nổi." Tu sĩ mập mạp có chút không yên lòng tha thiết dặn dò lại.
"
Sư huynh. Ngươi yên tâm đi. Ta chỉ là nói ra sự tức giận trong lòng. Còn nên làm như thế nào thì ta rất rõ ràng, tuyệt không làm hỏng đại sự của sư phụ ."
"
Rồi! Nếu vậy thì tốt."
Hai người bí mật trò chuyện không dứt. Kế tiếp chuyển sang nói về một số chuyện không quan trọng.
Lâm Hiên thấy không nghe được tin tức hữu ích gì thêm. Hắn chậm rãi từ nơi ẩn nấp đứng lên. Đột nhiên như là cảm ứng được điều gì, thân hình lướt ra xa. Xuất hiện bên ngoài một thạch phòng khác cách mấy chục trượng.
Bên trong phòng có một Trúc Cơ Kỳ quỷ tu sĩ đang ở trên bồ đoàn khoanh chân tĩnh tọa.
Lâm Hiên hóa thành một đạo hư ảnh tiềm nhập vào trong.
"Ai!"
Quỷ tu sĩ kia thần thức không kém, rất nhanh đã bật dậy phản ứng nhưng đáng tiếc đã muộn. Một tia hồng quang thoáng hiện, lẳng lặng bay chuyển động quanh cổ hắn một vòng. Một cái thủ cấp đã rớt xuống.
Với thần thông hiện tại của Lâm Hiên. Sát diệt một Trúc Cơ Kỳ tu sĩ chỉ là nhấc tay một cái. Chính là giết gà mà dùng dao mổ trâu.
Sau đó Lâm Hiên bấm tay bắn ra một khối hỏa cầu đem tử thi kia hóa thành tro bụi.
Một quang đoàn xanh biếc thoáng hiện trong hỏa diễm. Nhanh chóng trốn ra hướng cạnh cửa.
"Còn muốn chạy trốn sao?"
Lâm Hiên cười lạnh một tiếng. Đưa hữu thủ ra hư không một trảo đem quang đoàn kia nắm ở bàn tay. Đây tự nhiên là nguyên thần của quỷ tu sĩ kia.
"
Gặp phải ta coi như ngươi là xui xẻo." Lâm Hiên lạnh nhạt nói một câu. Sau đó cũng không để ý tới đối phương vùng vẫy cầu xin tha mạng, đem nguyên thần đối phương ra sưu hồn.
Sau khi Lâm Hiên đạt được một số tin tức thì năm ngón tay bóp lại đem nguyên thần đối phương hóa thành hư vô.
Vừa rồi hai tu sĩ kia không phải thật lòng bán mạng cho âm hồn. Lâm Hiên lại tìm được kẻ chết thay nên tha cho bọn hắn hai mạng. Mà tu sĩ bị diệt này chết cũng chẳng oan uổng gì
Mà từ trong ký ức của hắn Lâm Hiên đạt được không ít tin tức. Người này họ Dịch, tên một chữ là Hổ. Không chỉ là quỷ tu sĩ mà cũng có kiến thức nhất định đối với trận pháp.
Sau khi phát hiện Cổ Truyền Tống Trận nơi này. Tứ đại Quỷ Đế vô cùng mừng rỡ. Tính kế phái một đội kỳ binh đến U Châu ẩn nấp. Đợi khi có chiến sự thì tập kích từ phía sau. Tự nhiên mang lại hiệu quả bất kỳ.
Nhưng Cổ Truyền Tống Trận này quá nhỏ. Một lần chỉ có thể truyền tống một âm binh. Như vậy muốn vận chuyển hàng loạt âm hồn căn bản không thể được.
Nhưng Tứ đại Quỷ Đế không có mấy lo lắng. Lấy Cổ Truyền Tống Trận này làm cơ sở sau đó thay đổi một phần. Thiết lập một đại Truyền Tống Trận vận chuyển được số lượng lớn âm binh.
Tinh ngọc Thiết mẫu trong thạch phòng chính là tài liệu dùng để gia cố thêm vào Cổ Truyền Tống Trận.
Nhưng đối với Truyền Tống Trận của tu sĩ nhân thì Âm hồn tự nhiên không được quen thuộc. Cho nên đã từ trong tu sĩ Thất Tuyệt Thiên chọn ra một nhóm để hoàn thành công việc này.
Dịch Hổ này chính là một trong số đó.
Sau khi biết được điều này Lâm Hiên mừng rỡ không thôi. Hắn đang lo Truyền Tống Trận trong sơn cốc phòng ngự quá kín đáo. Cho dù hắn có ẩn nấp thuật thần diệu cùng Nguyệt Nhi dẫn đường nhưng muốn tiến vào vẫn khá mạo hiểm. Nếu quỷ tu sĩ này đã có thêm nhiệm vụ tu phục. Tự nhiên hắn có thể đường hoàng tiến vào.
Còn để giả mạo hắn, với Lâm Hiên mà nói chỉ cần một chớp mắt. Hắn mang trong người thần thông Thiên Ma Nghĩ Dung Thuật. Với tu vị Ngưng Đan Kỳ cho dù là trực tiếp đụng độ Quỷ Đế cũng có thể ẩn giấu được.
Chỉ là bí thuật này có tác dụng nhất định. Hành động phải tính tới thời gian.
Công tác chế tác thêm Truyền Tống Trận được Quỷ Đế thúc dục rất nhanh. Những tu sĩ Thất Tuyệt Thiên chia làm vài tốp hành sự ngày đêm không ngừng nghỉ.
Lâm Hiên ở trong thạch phòng nghỉ ngơi trong chốc lát, ngoài trời trăng đã lên tới đỉnh đầu. Đến gần khi tới nhiệm vụ hắn lấy ra một viên Ẩn linh đan ăn vào. Sau đó thi triển Thiên Thiên Ma Nghĩ Dung Thuật biến hóa thành hình dáng Dịch Hổ.
Vừa mới xong điều này thì một đạo Truyền Âm Phù đã bay vào trong phòng. Không cần dùng thần thức xem qua Lâm Hiên cũng biết đây là thúc giục Dịch Hổ vào trong sơn cốc thiết kế cổ truyền tống đại trận.
Khóe miệng khẽ nhếch lên Lâm Hiên xoay người một cái. Khí chất toàn thân ngay lập tức trở nên tương tự Dịch Hổ.
Nên biết mỗi một tu sĩ phát ra linh lực và khí tức khác nhau. Tuy nhiên với thần thức và tu vị mạnh mẽ Lâm Hiên muốn mô phỏng một Trúc Cơ Kỳ quỷ tu sĩ thì không mấy khó khăn.
Thiên Ma Nghĩ Dung Thuật quả nhiên thần kỳ. Cũng không có quỷ tu sĩ nào nhận ra Dịch Hổ chỉ là thế thân.
Mặc dù trên đường Lâm Hiên cũng tình cờ gặp vài quỷ tu sĩ quen biết. Do hắn đã thu được ký ức của Dịch Hổ nên ứng phó khá dễ dàng.
Sau thời gian khoảng nửa tuần nhang, rốc cuộc Lâm Hiên đi trong sơn cốc. Bốn phía đều là vách đá dựng đứng tuy nhiên ở giữa lại vô cùng rộng rãi chừng tới vài dặm. Ở trung tâm sơn cốc có một đài cao. Lâm Hiên đoán là Truyền Tống Trận ở trên đó.
Hắn đem thần thức thả ra quan sát một hồi. Quả nhiên là đúng theo suy đoán.
Truyền Tống Trận kia rất nhỏ. Đường kính chỉ khoảng một phần ba trượng. Trải qua tuế nguyệt nên đã vô cùng cũ kỹ. Tuy nhiên điều khiến Lâm Hiên mừng rỡ là Nguyệt Nhi đã thám thính quả nhiên không sai. Tổn hại của Cổ Truyền Tống Trận đã được sửa xong. Còn khảm nạm thêm vài khối tinh thạch thổ thuộc tính màu lam nhạt.
Điều này chứng tỏ trận này đã trải qua thử nghiệm. Chỉ cần rót pháp quyết vào lập tức sẽ có thể sử dụng.
Mà phía dưới đài cao là một đại trận pháp vẫn chưa thiết lập xong. So với Cổ Truyền Tống Trận kia thì đại trận này đơn giản hơn nhưng diện tích rộng hơn nhiều. Đường kính chừng hơn trăm trượng.
Bên cạnh trận pháp đang còn chất đống hai loại tài liệu là Thiết tinh và Ngọc mẫu. Có khoảng bảy tám tên quỷ tu đang bận rộn thiết lập trận pháp.
Nhìn đại trận trước mắt, giữa đôi lông mày Lâm Hiên nhíu lại. Xem diện tích của nó thì có thể đồng thời truyền tống tới mấy ngàn người.
Ngoài những quỷ tu sĩ đang thiết lập trận pháp thì không thiếu các âm hồn tuần tra cảnh giới ở một bên. Đám hồn ở đây có mấy chục tên mà trong đó có hai cao thủ Quỷ Vương.
Lâm Hiên đem thần thức thả ra một chút, đã hiểu rõ tình hình bên trong sơn cốc. Những quỷ vật khác đều không đáng lo ngại. Chỉ là hai Quỷ Vương kia có chút khó giải quyết. Hắn quyết định chờ chúng lộ ra sơ hở mới lẻn vào Truyền Tống Trận, nếu đã vào được đến đó thì truyền tống ra ngoài không có gì khó khăn.
Lâm Hiên lặng lẽ ở ngoài quan sát tiếp. Các quỷ tu sĩ tiếp tục đang khẩn trương thiết lập trận pháp. Theo Lâm Hiên quan sát thì thiết lập loại trận pháp đơn giản này khá dễ dàng nhưng cần thời gian khá dài. Lúc này đám quỷ tu sĩ mới làm xong được hơn phân nửa.
Lâm Hiên cũng không nóng vội, chờ đợi thời cơ tốt nhất mới động thủ.
Nhưng đám âm hồn cũng khá giảo hoạt. Chúng canh phòng cảnh giác rất cao khiến Lâm Hiên vẫn chưa tìm được cơ hội ra tay.
Thời gian chậm rãi trôi qua nhưng rất nhanh đã được một canh giờ. Lúc này Lâm Hiên nhíu mày thầm tính toán. Nếu như hắn không động thủ lúc này chỉ sợ lát nữa Thiên Ma Hóa Dung Thuật mất đi hiệu lực.
Nhân gian có câu không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Xem ra không mạo hiểm thì không thể thành công.
Mắt thấy một âm hồn tuần tra đến cạnh nơi ẩn nấp. Trong mắt Lâm Hiên lóe lên sát cơ. Hé miệng phun ra một đạo hắc kiếm quang xuyên qua ngực ác quỷ này. Sau đó thân hình hóa thành một đạo hư ảnh bay về phía đài cao.
Song thủ đồng thời ném ra vô số lục phù lên không trung, hiện ra cơ man nào là Nhũ băng Liệt hỏa. Đây chỉ là Nhân giai pháp thuật nên lực sát thương có hạn, nhưng dùng gây hỗn loạn trong một thoáng thì không thành vấn đề.
"Có gian tế!"
"
Các ngươi nhanh chóng phòng thủ trên đài cao."
Hàn phong nổi lên xen lẫn tiếng quỷ khóc thê lương. Những âm quỷ được huấn luyện nghiêm chỉnh. Lập tức nhằm nơi Cổ Truyền Tống Trận trên đài cao bay tới.
Nhiệm vụ của chúng chính là bảo vệ tốt Cổ Truyền Tống Trận này. Phòng ngừa bị kẻ khác lén phá hủy.
Kể cả hai Quỷ Vương cũng đều bay lên đài.
Hai Quỷ Vương này cũng dùng Tụ Phách Đan nên thân thể. Nhưng khác với mấy tên trong Yến Cừu Cố, Hai gã Quỷ Vương này không có hình thù kì quái mà ngược lại giống như tu sĩ nhân tộc.
Trong đó là một lão giả mi trắng. Tên còn lại là một trung niên tráng hán. Tuy nhiên hai người này toàn thân đầy quỷ khí.
Lão giả kia tu vị cao nhất. Thân hình chớp đông vài cái đã hiện ra bên cạnh đài cao. Ánh mắt quét qua một vòng căn bản không thấy bóng dáng tên gian tế kia. Vẻ mặt hắn trở nên trầm xuống.
"Các ngươi không cần lo lắng. Hắn chạy không thoát đâu."
Trong gió truyền đến âm thanh nhu mì êm tai. Sau đó một thiếu nữ hình dung thanh tú xuất hiện. Chỉ là thiếu nữ này cũng là âm hồn. Với lại tu vị không dưới hai Quỷ Vương kia.
"
Ngươi là ai?" Trên mặt Lão giả lộ ra vẻ kinh ngạc. Ở trong sơn cốc này rõ ràng chỉ có hai vị Quỷ Vương thay phiên công việc. Tại sao lại thêm một người xuất hiện tại đây?
"
Ta là thân truyền đệ tử mà Hạo Thiên Quỷ Đế mới thu nhận. Ân sư nghe nói nơi này đã xảy ra biến cố. Người phái ta tới xem xét một chút."
"
Cái gì. Quỷ Đế bệ hạ đã biết" Lão giả quá sợ hãi đến mức không nghĩ rằng chuyện này có điểm nghi vấn. Quỷ Đế tự nhiên thần thông quỷ đại nhưng tuyệt không có bản lĩnh tiên đoán được như vậy. Lão giả vội vàng hỏi lại: "Vậy ngươi có mang tín vật không"
Nguyệt Nhi đang đi tới phía lão giả. Nàng thò tay vào trong áo như định lấy ra thứ gì. Thiếu nữ này thân là Quỷ Vương, tự nhiên không phải phản đồ nên lão giả chỉ có một hai phần đề phòng. Lão chỉ là không tin tưởng nhất chính là tu sĩ nhân tộc.
"
Ngươi xem đi!".
Bất ngờ nổi lên, lời Nguyệt Nhi chưa dứt thì đột ngột động thủ. Chỉ thấy hắc quang đột chợt lóe. Lão giả thấy vậy cả kinh thân hình chớp lên nhưng đã muộn, một đạo kiếm quang đã xuyên qua hông lão, thân hình cũng dừng lại thét lên một tiếng.
Nguyệt Nhi cũng đâu có cho lão nửa khắc nghỉ ngơi. Ngọc thủ cơ hồ cùng lúc phát ra một đạo âm hỏa màu xanh biếc, đem thân Quỷ Vương đang trọng thương bao bọc vào.
Chỉ thấy trong âm hỏa truyền ra tiếng kêu thê lương thảm thiết của lão giả. Vẻ mặt hắn vô cùng oán độc, muốn thi triển thần thông nhưng đã muộn. Nguyệt Nhi lại đem Thú Hồn Phiên tế ra.
Lão giả thân đã trọng thương. Rất nhanh đã bị Thú Hồn Phiên đánh cho hồn bay phách lạc. Chút tinh hồn òn sót lại cũng bị hút nhập vào cây Ma Phiên này.
Lũ tiểu âm hồn chung quanh chỉ biết giương mắt mà nhìn. Nguyệt Nhi sát diệt lão giả chỉ trong một thoáng. Chúng muốn can thiệp cũng không kịp. Bây giờ lại thấy uy lực của Thú Hồn Phiên bá đạo như vậy. Tự nhiên thầm tính mạnh ai nấy thoát để bảo toàn cái mạng nhỏ.
Mà bên kia Lâm Hiên cũng kết thúc trận đấu. Hắn đã diệt xong Quỷ Vương là tráng hán kia.
Với thần thông của đối phương mà đơn đả độc đấu thì Lâm Hiên cuối cùng sẽ chiến thắng.
Nhưng Lâm Hiên lại không muốn tổn hao pháp lực như vậy. Hắn ném ra lục phù tạo nên cảnh hỗn loạn. Sau đó đã thi triển bí pháp ẩn nấp thân hình. Ở một bên tập kích trung niên tráng hán kia.
Trong tay hắn lại có Bích Lân Châm. Pháp bảo phi châm này dùng tập kích mười phần hữu dụng. Kết quả một đòn thành công.
Thừa dịp đối phương bị thương. Lâm Hiên đem Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm, Nhiếp linh Kính tế lên. Trong thời gian ngắn đã tiêu diệt đối phương.
Hiện tại trong sơn cốc còn mấy chục âm hồn cùng quỷ tu sĩ nhưng tên lợi hại nhất tu vị cũng chỉ là Trúc Cơ Kỳ.
Cả lũ như rắn mất đầu kinh hoảng muốn chạy ra ngoài. Lâm Hiên cười lạnh một tiếng. Hắn đâu dễ dàng tha cho bọn chúng đi gọi viện binh.
Tay áo bào phất một cái. Đem một cái trận kỳ đủ mọi màu sắc bay vút ra.Vài tiếng nổ lớn vang lên. Cực Âm Ác Linh trận đã bao phủ đường ra sơn cốc. Lâm Hiên chuẩn bị trong hũ bắt ba ba.
Lại nói truyền tống vốn là đơn giản. Nhưng có một điều kiện tiên quyết là trong khi đang truyền không thể bị phá hỏng. Nếu không sẽ làm không gian uốn khúc. Lúc ấy đừng nói Lâm Hiên chỉ là một Ngưng Đan sơ kỳ tu sĩ mà Nguyên Anh kỳ lão quái cũng phải chết chắc. Cho nên hắn trước tiên sát diệt đám âm hồn quỷ tu đề phòng hậu họa.

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #127


Báo Lỗi Truyện
Chương 127/2668