Chương 119: Thám hiểm cổ động


Oanh!
Tiếng nổ đáng sợ cùng sóng nhiệt đập tới rát mặt. Những mảnh đá lớn vỡ vụn ra rơi từ trên đỉnh đầu xuống. Thần sắc Lâm Hiên ngưng trọng vỗ vào túi trữ vật, trong hồng quang chói mắt Huyền Hỏa Thần Châu đã xuất hiện.
Đột nhiên hồng quang lóe lên trong mắt. Lâm Hiên vội tránh qua một bên, vừa lúc một đạo hỏa quang bắn tới.
Tiếng kêu quái lạ vang lên. Sắc mặt Lâm Hiên lạnh lùng phất tay, một đạo bạch quang từ trong tay áo bắn ra, thoáng chốc biến thành một một cơn lốc cuồng bạo đem cự thạch thổi tứ tán. Thân ảnh Nguyệt Ma tri Chu cũng hiện ra.
Lâm Hiên vừa thấy thì không khỏi ngạc nhiên.
Vừa rồi hắn đã thấy chỗ yêu thú nằm biến thành một biển lửa.
Hỏa diễm này không phải là lửa bình thường, mang theo màu tím mỹ lệ, ngay cả thạch tảng cứng rắn cũng có thể đốt cháy. Uy lực không thể hề dưới Thuần Dương đan hỏa.
Nguyệt Ma Tri Chu thân ở trong hỏa diễm nhưng bộ dáng không chút thống khổ. Càng thêm quỷ dị là toàn thân nó có biến thành màu đỏ hồng. Cặp mắt to lạnh như băng, hung tợn nhìn chằm chằm vào Lâm Hiên.
Há mồm nghiến răng vài cái, Nguyệt Ma Tri Chu đột nhiên hút thật mạnh, hỏa diễm lập tức bị hút vào trong bụng. Không ngờ bộ dáng lại vô cùng hài lòng như vừa thưởng thức một món mỹ vị.
Nhìn thấy tình cảnh này, Lâm hiên không khỏi sửng sốt, kế tiếp kinh mà hỉ.
Nguyệt Ma Tri Chu vẫn bình yên vô sự sau công kích vừa rồi không phải là lực phòng ngự cao, mà chính miễn địch đối với pháp quyết hỏa thuộc tính.
Đối mặt tu sĩ có hỏa linh căn thì yêu thú tự nhiên chiếm tiện nghi lớn. Bất quá đối với hắn thì không thành vấn đề.
Lâm Hiên đem Huyền Hỏa Thần Châu thu vê rồi tế ra Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm.
Một làn hương phong thổi qua, Nguyệt Nhi cũng đã hiện thân. Yêu thú trước mặt cấp bậc rất cao, nàng đương nhiên không để cho thiếu gia một mình đối mặt nguy hiểm.
Tiểu phiên đen như mực nhẹ nhàng lay động, trong tiếng quỷ khóc thê lương. Vô số quỷ vụ từ bên trong ùn ùn kéo ra.
Cuồn cuộn một hồi thì biến thành một con Mặc Giao vô cùng dữ tợn. giương nanh múa vuốt bay qua đối phương.
Lâm Hiên nhìn thấy thế thì vươn tay ra, hướng về Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm đang phiêu phù trên đỉnh đầu điểm hai cái.
Thanh âm ông minh nổi lên. Trên thân kiếm bắn ra hai đạo kiếm quang chói mắt khiến người không dám nhìn thẳng..
"Đi! "
Lâm Hiên khẽ quát lên. Các kiếm quang hợp lại rồi chiều dài bạo tăng gấp đôi, xé gió gào thét chém về phía yêu thú.
Lâm Hiên cùng Nguyệt nhi tuy rằng đều là Ngưng Đan Sơ Kỳ, nhưng dựa vào pháp bảo đỉnh cấp cùng với công pháp sở tập thì dù là tu sĩ Ngưng Đan Hậu kỳ cũng phải tạm tránh công kích liên thủ cường đại này.
Nhưng trong mắt Nguyệt Ma Tru Chi chợt lóe lên hồng quang, không hề sợ hãi mở miệng, bắn ra một viên nội đan cỡ mắt rồng đỏ như máu, quay tròn biến thành một quang cầu đường kính hơn trượng nghênh đón Mặc Giao.
Không gian đột nhiên nhộn nhạo rồi phía trước Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm chợt xuất hiện một tấm lưới bằng tơ nhện quấn lấy kiếm quang.
"Muốn chết! "
Khóe miệng Lâm Hiên toát vẻ cười lạnh, hai tay đánh ra các đạo pháp quyết. Kiếm quang lại dài ra gấp đôi.
Xoẹt…!
Một âm thanh nhỏ vang lên, tấm Chu võng bị xé làm hai. Kiếm tiên tiếp tục gào thét chém xuống yêu thú.
Thượng phẩm yêu thú cấp ba Nguyệt Ma Tri Chu mặc dù chưa khai mở linh trí nhưng so với yêu thú cấp thấp thì cao hơn hẳn.
Chu võng dễ dàng bị hủy khiến trong mắt nó toát ra vẻ hoảng sợ giống như con người.
Trong mắt Lâm Hiên hiện vẻ trào phúng. Thần thông này của yêu thú vốn có chỗ bất phàm. Trước đó trên pháp bảo Loan đao của vu sư xấu số kia có dính một cứng cỏi vô cùng đoạn tơ nhện, được đan thành lưới thì có thể vây khốn được pháp bảo bình thường.
Nhưng Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm nào phải tầm thường, chính là cổ bảo của cổ tu sĩ Nguyên Anh Kỳ.
Đối mặt với sự nguy hiểm, tám cái chân của Nguyệt Ma Tri Chu đồn thời dùng sức, thân thể bắn ra phía sau. Vừa vặn thoát khỏi thế công của kiếm tiên, nó tức giận hống lên một tiếng ròi hung tợn phóng về phía Lâm Hiên.
Không ngờ âm phong gào thét, Nguyệt Ma Tri Chu đang ở trên không thì đột nhiên bị hơn mười loại pháp lực đủ mọi màu sắc oanh tạc. Không biết từ khi nào bên người Nguyệt Nhi đã xuất hiện hơn mười hồn phách yêu thú, công kích vừa rồi chính là đám này phát ra.
Cấp bậc thú hồn không cao bằng Nguyệt Ma Tri Chu nhưng khi liên thủ thì uy lực không thể xem thường. Yêu thú tuy chưa bị thương nhưng đã khá chật vật.
Đối phương lộ sơ hở!
Cơ hội tốt như vậy Lâm Hiên sẽ không bỏ qua.
Hai tay đồng thời giơ lên, Phược Tiên Cầu và Bích Lân Châm trước sau được xuất ra.
Hai mắt Nguyệt Ma Tri Chu đỏ ngầu, phát ra một tiếng hống dữ tợn. Há miệng phun ra một đạo hồng quang chói mắt nhưng lại bị tấm lưới do các sợi tơ tỏa ra Phược Tiên Cầu kết thành ngăn lại. Đồng thời lục quang chợt lóe, một tiếng ré thảm thiết kinh thiên truyền ra, Nguyệt Ma Tri Chu đã bị Bích Lân Châm đánh trúng.
Lâm Hiên lại giơ tay phải, đánh ra một đạo pháp quyết vào Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm.
Kiếm tiên lại hóa thành một đạo lệ quang chém xuống yêu thú.
Nguyệt Ma Tri Chu nhận ra điều bất ổn, chân dùng sức muốn chạy nhưng chỉ uổng phí khí lực, thần thức Lâm Hiên khẽ động, Bích Lân Châm bắt đầu đâm loạn xạ ở trong cơ thể yêu thú.
Sự đau đớn khiến toàn tân Nguyệt Ma Tri Chu phát run, căn bản không thể điều động chân nguyên!
Chỉ thấy huyết hoa bắn tung tóe, Nguyệt Ma Tri Chu đã bị chém thành hai nửa!
Lâm Hiên phất tay thu các pháp bảo trở về.
Trận chiến này cũng không quá khó. Tu vị của thượng phẩm yêu thú cấp ba ngang với tu sĩ Ngưng Đan Hậu Kỳ nhưng do còn chưa có linh trí, cho nên dễ đối phó hơn tu sĩ cùng cấp.
Lâm Hiên và Nguyệt nhi liên thủ, sử dụng xảo kế nên không tốn bao nhiêu khí lực.
Lâm Hiên tháo túi linh thú bên hông xuống, một đạo bạch quang từ bên trong bay ra. Chỉ một thoáng thi thể Nguyệt Ma Tri Chu đã không thấy tăm hơi.
Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn quang cầu hồng sắc có vẻ ảm đạm kia, phất tay đem nó nhanh chóng thu nhỏ lại biến thành nội đan rồi cất đi.
Lúc này hắn hóa thành một đạo thanh hồng theo bay về đường cũ.
Bảy tám dặm cơ hồ chỉ là một lát. Nhìn ngọn núi nhỏ, trên mặt Lâm Hiên lộ dị sắc, trầm ngâm một lát rồi lật tay một cái, trong lòng bàn tay đã xuất hiện một trận bàn.
Vật này thu được từ trong túi trữ vật của Lý Diệu Thiên.
Tên gia hỏa kia không thu hoạch được gì, lo lắng còn bỏ sót thứ gì nên trước khi rời đi đã bày ra một cấm chế mê huyễn.
Với thần thông hiện tại của Lâm Hiên cùng trận bàn trong tay, bài trừ trận này hiển nhiên không thành vấn đề.
Trong miệng Lâm Hiên lẩm nhẩm, đem pháp lực truyền vào trong trận bàn.
Rất nhanh một tầng hào quang bừng sáng trên bề mặt trận bàn.
Quang hoa chợt lóe trên ngọn núi nhỏ, một cây trận kỳ từ dưới đất bắn nhanh lên không.
Lâm Hiên đã sớm có chuẩn bị, vươn tay một trảo bắt lấy trận kỳ.
Ngay sau đó lại có vài trận kỳ từ trong lòng đất bay ra…
Mặt đất bắt đầu rung lên.
Vô số sương mù màu trắng ngà xuất hiện bao phủ khắp ngọn núi nhỏ.
Thần sắc Lâm Hiên vẫn như thường, đem tất cả trận kỳ thu vào trong túi trữ vật.
Trong Tuyền Ky Tâm Đắc cũng có ghi lại Loạn Hoàn Mê Tiên Trận này. Nó không thể đả thương địch thủ mà thuộc loại cấm chế mê huyễn.
Đương nhiên có diệu dụng riêng. Một là có thể dùng để che giấu bảo vật, hai là có thể phối hợp với trận pháp khác. Tỷ dụ như Cực Âm Ác Linh Trận được bày trong trận này thì uy lực sẽ tăng gấp bội.
Sau thời gian nửa tuần trà thì sương trắng kia đã tan đi, ngọn núi nhỏ lại một lần nữa hiện ra trước mặt.
Nhưng cảnh tượng hoàn toàn khác vừa rồi. Khắp triền núi là cây cỏ xanh tươi, muôn loài thực vật sinh cơ dạt dào.
Ánh mắt Lâm Hiên lộ tia vui mừng, thoáng nhìn bộ hài cốt cách đó không xa.
Mới đầu hắn còn lo lắng Vu sư Mặc Nguyệt Tộc này phát hiện ra di chỉ cổ tu huyền bí. Chẳng qua cấm chế vẫn còn hoàn hảo như vậy, hiển nhiên là người này còn chưa động thủ.
Rất nhanh sương mù đã hoàn toàn tan đi, Lâm Hiên bay đến sườn núi rồi phát ra thần thức ra cẩn thận tìm kiếm.
Một lúc sau hắn phất tay áo bảo một cái, một đạo kiếm quang bắn nhanh ra.
Ầm ầm vô số đá vụn rơi xuống như mưa. Trước mặt xuất hiện một sơn động rộng cỡ hơn trượng.
Quả nhiên động khẩu đã bị Lý Diệu Thiên dùng tảng đá lấp lại cho thêm phần bí mật.
Lâm Hiên tới trước sơn động, không lập tức đi vào phát thả thần thức ra tìm hiểu trong này sâu bao nhiêu.
Sau khi không thấy gì bất ổn, Lâm Hiên do dự một chút rồi bay vào.
Càng vào sâu thì sơn động càng dốc xuống cùng rất tối. Lâm Hiên giơ tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một quang cầu phát ra ánh sáng. Hơn nữa nhãn lực của tu sĩ vượt xa phàm nhân, hắn có thể nhìn thấy rất rõ mọi thứ xung quanh.
Lâm Hiên di chuyển rất chậm, thỉnh thoảng còn dùng tay sờ vào vách đá. Gặp tảng đá trên đường hắn cũng một cước đá bay, không bỏ qua một manh mối gì.
Không ngờ trong này dài tới bảy tám trăm trượng. Lâm Hiên chậm rãi lần mò suốt một ngày mới đi đến tận cùng nhưng vẫn không phát hiện ra cái gì bất thường.
Không có nguy hiểm cũng không có bảo vật.
Trước mắt đã không còn đường, lúc này hắn đang ở trong một gian thạch thất cuối sơn động.
Theo lời Lý Diệu Thiên, hắn phát hiện yêu ma bị băng phong ở trong này.
Thạch thất được thiết kế hình tròn, ước chừng rộng hơn mười trượng vuông, tuy lớn nhưng lại trống rỗng không có gì.
Lâm Hiên đã cẩn thận tìm tòi, bất luận là vách đá bốn phía hay là sàn phía dưới hắn đều xuất ra pháp bảo hung hăng đào bới một phen, nhưng cuối cùng vẫn không có thu hoạch.
Lúc này Lâm Hiên một tay để ngang ngực, một tay chống cằm trầm ngâm.
Mất hơn một ngày mới đến được nơi đây, hắn đương nhiên không dễ bỏ cuộc.
Kỳ thật lúc trước Lý Diệu Thiên đã tìm tòi ở trong này, nếu dễ dàng tìm được bảo vật thì ngược lại mới khiến hắn hoài nghi.
Lâm Hiên không tin nơi này không có gì, số lượng di chỉ cổ tu sĩ rất ít ỏi, chỉ có người may mắn tìm tìm được.
Cổ bảo đan dược, thậm chí có người vận khí cực tốt thu được truyền thừa y bát của cổ tu sĩ, trong thời gian ngắn tu vị cuồng tăng khiến chúng nhân kính nể. Cho dù vận khí kém cỏi cũng tìm được một lượng lớn tinh thạch.
Nơi này đã có yêu ma bị băng phong, chứng tỏ vị chủ nhân thần thông quảng đại. Lâm Hiên từng xem qua một cổ tịch. Ở thời kỳ này, có cổ tu sĩ trực tiếp đem yêu ma luyện thành khôi lỗi.
Như vậy có điểm mạnh hơn cương thi. Đáng tiếc phương pháp luyện chế đã thất truyền, hơn nữa hiện tại cũng không có yêu ma làm nguyên liệu.
Lấy thần thông tu vị của yêu ma, xem ra chủ nhân nơi này là một lão quái Nguyên Anh Kỳ.
Nghĩ vậy Lâm Hiên càng hưng phấn, càng không dễ rời đi. Dù sao hắn cũng không vội, có thể chậm rãi thăm dò.
Hắn khoanh chân ngồi đả tọa khôi phục chờ pháp lực.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Hiên bắt đầu làm loạn trong động phủ tác, mong có thể tùy tiện kích phát cấm chế nào đó. Theo suy đoán của hắn, hơn phân nửa nơi này có thiết lập huyễn thuật che mắt cực kỳ lợi hại.
Một ngày trôi qua không có thu hoạch.
Hai ngày trôi qua vẫn là hai tay trống trơn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Hắn ở trong này chờ đợi đã mười bảy ngày.
Chỉ là hơn nửa tuần trăng, đối với tu sĩ chỉ là cái nháy mắt. Có lúc Lâm Hiên luyện tập công pháp, có lúc lại khoanh chân đả tọa.
Những muốn tìm ra manh mối trong gian thạch thất lạnh lẽo thì thật uổng phí khí lực. Do thế mà mười bảy ngày này cũng không tính là ngắn, Lý Diệu Thiên tới nơi này tầm bảo, lần lâu nhất hắn cũng ở lại được nửa ngày.
Hiện tại Lâm Hiên bắt đầu hoài nghi, có phải hắn đã suy đoán sai lầm hay không. Những ngày này đã thử qua rất nhiều phương pháp nhưng không chút manh mối.
Chẳng lẽ đây không phải là động phủ cổ tu sĩ, yêu ma bị băng phong kia là trường hợp đặc biệt. Dù sao đã là chuyện mấy trăm vạn năm trước, hiện tại chẳng ai có thể biết được rõ ràng.
Đáng tiếc yêu ma kia đã bị tiêu diệt, nếu không hắn thi triển sưu hồn thuật thì không chừng có thể phát hiện được manh mối gì.
Tuy rằng cẩn thận nghĩ lại thì chuyến đi này thu hoạch không tệ. Ngoài túi trữ vật của vu sư còn liệp sát được Nguyệt Ma Tri Chu cấp ba. Nhưng nghĩ tới mục đích thì Lâm Hiên vẫn có chút không cam lòng.
Với bản tính lì lợm, hắn quyết định ở thêm ba ngày rồi mới rồi đi.
Lại một ngày cứ thế trôi qua trong yên lặng.
Tối hôm đó khi đang khoanh chân đả tọa, đột nhiên Lâm Hiên cảm ứng được thứ gì đang khiến linh lực trong cơ thể vận hành không thông suốt, hắn chậm rãi mở mắt ra.
Ánh trăng thanh lãnh chiếu xuống mặt đất, tối nay là đêm trăng tròn. Đương nhiên dưới đáy sơn động thì không nhìn thấy ánh trăng, chẳng qua dụng thần thức có thể thấy rõ quang cảnh bên ngoài.
Chuyện tình quỷ dị xảy ra, đột nhiên lại có ánh trăng chiếu vào trong sơn động.
Lâm Hiên nhíu mày, trong mắt hiện dị sắc, lúc này trong thạch thất có một tiểu cấm chế bắt đầu khởi động.
Khi trước Lâm Hiên không phát hiện ra cấm chế này. Cảm ứng được nó thì hắn hưng phấn một lúc, nhưng khi cẩn thận xem xét thì nó không còn mấy không tác dụng.
Ánh trăng sao có thể chiếu vào đây? Mà chiếu vào đây làm gì, chẳng lẽ là để chiếu sáng? Lâm Hiên có chút nghi hoặc nhưng vẫn không chớp mắt theo dõi.
Ánh trăng kia xuyên qua cấm chế chiếu đến một góc thạch thất.
Sau đó không chút dấu hiệu, linh lực mãnh liệt tỏa ra, một mùi hương lạ kỳ xộc vào mũi. Lâm Hiên vội nín thở, đề phòng có độc!
Cũng may là không cảm thấy điều gì không ổn, Lâm Hiên nhìn chăm chú về đó thì trên mặt lộ vẻ mừng như điên: "Đây là…."
Chỉ thấy trong góc thạch thất trống không đột nhiên hiện ra một tầng sáng màu xanh, tiếp theo chuyển thành màu lam rồi cuối cùng lại biến thành màu tím.
Sau một lúc thì quang hoa dần tắt đi, một tòa Truyền Tống Trận xuất hiện ở trước mắt.
Truyền Tống Trận này rất tinh xảo, phía trên có khắc rất nhiều phù văn và văn tự thời thượng cổ. Lâm Hiên vừa xem đã thấy nó có niên đại rất xa xưa.
Phát hiện này khiến Lâm Hiên vô cùng vui sướng, bất quá hắn không liều lĩnh tiến lên mà dùng thần thức đảo qua bốn phía một chút. Sau khi xác định không có nguy hiểm thì mới tiêu sái đi tới.
Cổ Truyền Tống Trận này so với bây giờ thì phức tạp hơn một chút nhưng với tạo nghệ trận pháp hiện giờ của Lâm Hiên đã nhận ra nó không tổn hao gì, lập tức sử dụng.
Thì ra nơi này là một động phủ giả. Lâm Hiên sờ sờ cằm, trên mặt lộ một tia diễu cợt.
Chuyện này ở Tu Tiên Giới không nhiều nhưng cũng không phải chưa từng nghe nói.
Một số người thân mang trọng bảo hoặc có quá nhiều cừu nhân thì thường bố trí ở xung quanh động phủ thật vài cái giả để ngụy trang.
Như vậy cừu gia có tìm tới cửa thì bọn họ cũng đủ thời gian ứng phó.
Cũng có một số người tâm ngoan thủ lạt sẽ bố trí trận pháp bẫy rập ở những động phủ giả. Nghĩ tới đây mồ hôi lạnh liền theo trán Lâm Hiên chảy xuống.
May là trong động phủ giả này không có, nếu không bị vây trong cấm chế của cổ tu sĩ thì không biết thế nào.
Truyền Tống Trận này hẳn là di chuyển trực tiếp qua động phủ thật.
Chẳng qua bố trí thật xảo diệu, trách không được Lý Diệu Thiên đào sâu ba thước đất cũng đành tay không mà về. Cho dù là thông minh tới mấy cũng không thể phát hiện được huyền cơ thế này.
Thì ra chỉ có vào đêm trăng tròn thì Truyền Tống Trận này mới hiện ra.
Lâm Hiên kiểm tra một phen, sau đó lấy ra mấy khối tinh thạch đặt ở trên Truyền Tống Trận.
Hắn đánh ra một đạo pháp quyết vào trận nhãn. Nhất thời Truyền Tống Trận vang lên những tiếng ông ông cộng hưởng.
Lâm Hiên thong thả đứng ở trên đó, một tầng ánh sáng nhu hòa bao quanh thân thể hắn. Sau đó thân ảnh dần mơ hồ, cuối cùng thì biến mất không còn bóng dáng.
Cảm giác hơi chóng mặt nhưng đây là hiện tượng bình thường khi truyền tống, rất nhanh cảnh vật trước mắt đã hiện rõ ràng.
Hai tay Lâm Hiên hợp lại, cả người chợt lóe thanh quang đem Cửu Thiên Linh Thuẫn mở rồi, đồng thời lấy ra Huyền Hỏa Thần Châu. Chuẩn bị ứng phó với những nguy hiểm bất ngờ.
Có điều hắn đã quá cẩn thận, trước mặt vẫn là một mảng bình lặng. Hắn hiện đang đứng trong một sơn động.
Sơn động này cao khoảng bảy tám trượng, ở phía trước có một thạch bình. Một vị lão giả tráng kiện đang khoanh chân ngồi trên đó.
Chẳng qua Lâm Hiên không chút hoảng sợ, lão giả này tuy tiên phong đạo cốt, dung mạo trông rất sống động nhưng không chút sinh cơ, hiển nhiên đã tọa hóa từ lâu.
Tu tiên giả khi còn sống thì thân thể cường đại nhưng khi thọ nguyên hao tận, khi về âm tào địa phủ thì cũng không khác gì phàm nhân. Cũng là một bộ xương khô trong một phần mộ mà thôi.
Nhưng tình huống thi thể này có chút đặc biệt, nếu không phải là thân mang dị bảo thì cũng từng tu luyện qua thần thông đặc thù.
Ý niệm chợt lóe lên trong đầu nhưng Lâm Hiên cũng không có tâm tư nghiên cứu làm gì.
Rất nhanh ánh mắt hắn dừng tại ở bên hông thi thể, nơi đó có một cái túi trữ vật màu xanh.
Di bảo của cổ tu sĩ!
Hiển nhiên lần này thu hoạch không hề nhỏ.
Lâm Hiên liếm môi, do dự thì vỗ túi linh quỷ túi bên hông một cái, một đạo hắc khí từ bên trong xông ra. Sau khi sương vụ tản đi thì thấy một con quái vật lông xanh có bộ dáng nhân tộc.
Cương thi!
Đây là con cuối cùng của Lâm Hiên.
"Đi! "
Lâm Hiên vươn tay điểm ra mộ, cương thi lập tức vươn lợi trảo khô héo chộp lấy túi trữ vật của lão giả.
Mắt thấy lợi trảo sắp đụng tới thì trong túi trữ vật kia đột nhiên bay ra một đạo hỏa diễm liếm vào cánh tay cương thi.
Khẽ chớp lên, hỏa diễm mơ hồ một cái rồi lập tức bùng cháy. Chưa đến khắc thì cương thi liền hóa thành tro tàn.
Lâm Hiên thấy thế thì kinh hoảng, hắn vốn sợ có bẫy rập nên mới thao túng cương thi. Đây là loại hỏa diễm gì mà thật là bá đạo.
Thuần Dương Đan Hỏa, không phải. Đừng nói là hắn tu sĩ cảnh giới đại viên mãn cũng không có đan hỏa uy lực cỡ này. Như vậy là ….Anh hỏa của lão quái Nguyên Anh Kỳ.
Lâm Hiên vốn hoài nghi chủ nhân của động phủ này là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, hiện tại càng củng cố thêm suy đoán của hắn.
Chẳng qua tâm tư người này thật độc ác. Tu sĩ trước khi tọa hóa, nếu không có hậu nhân thì bảo vật linh đan đều để ở bên người cho kẻ hữu duyên.
Loại người thiết hạ bẫy rập để hại hậu nhân không nhiều. Xem ra người này là tà tu, hận tất cả những tu sĩ trong thiên hạ.
May là hắn không lỗ mãng, nếu không với uy lực của hỏa diễm này, may mắn không chết thì cũng trọng thương.
Trong mắt Lâm Hiên hiện lên một tia âm lệ.
"Thiếu gia, làm sao bây giờ, hỏa diễm này rất lợi hại. " Bạch quang chợt lóe, Nguyệt nhi chiện thân nhíu mày nói.
"Không có gì, dù là Anh hỏa của lão quái Nguyên Anh Kỳ thì ta cũng có phương pháp phá giải" Lâm Hiên nghĩ một chút rồi không chút hoang mang nói.
Những lời này cũng không phải khoe khoang, người này tọa hóa đã hơn trăm vạn năm. Tuy không biết hắn dùng bí pháp gì có thể đem anh hỏa phong tồn cho đến bây giờ. Nhưng không có linh lực của chủ nhân hỗ trợ thì pháp lực trong anh hỏa cũng chỉ có hạn.
Chỉ cần tiêu hao khí lực là có thể bài trừ.
Lâm Hiên lấy ra Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm. Nguyệt nhi hiểu ý của thiếu gia cũng lấy ra Thú Hồn Phiên.
Vạn vật tương sinh tương khắc, muốn bài trừ thì phải dùng pháp âm bảo thuộc tính hoặc băng thuộc tính.
Lâm Hiên hít vào một hơi, hai tay kháp quyết, môi khẽ nhúc nhích, những thanh âm chú ngữ trầm thấp vang khắp sơn động.
"Đi!"
Theo tiếng quát khẽ của hắn, Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm run động rất mạnh. Một đạo bạch quang chớp lên, sau đó vặn vẹo bành trướng ra biến thành một con Bạch Long dài khoảng bảy tám trượng.
Bên kia Nguyệt nhi cũng nhẹ lay động ngọc thủ, từ trong Thú Hồn Phiên tuôn ra quỷ vụ, cũng biến thành một con Mặc Giao….

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #119


Báo Lỗi Truyện
Chương 119/2668