Chương 116: Đấu pháp hung hiểm


Yêu ma cũng không có ý né tránh, theo chú ngữ xướng lên, thân mình dần dần trở nên trong suốt một cách khó hiểu.
Lâm Hiên nhíu mày cảm giác có điều không ổn nhưng lúc này không thể chần chờ, nhanh chóng thúc giục pháp quyết. Tiên kiếm tiếp tục gia tốc thêm ba phần, ma sát với không khí tạo lên tiếng rít chói tai.
Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm cường hoành trảm tới nhưng không hề có máu huyết bắn ra, yêu ma kia cười nhạt rồi thân hình biến mất.
Đây là thần thông gì? Ẩn thân thuật hay là thủ thuật che mắt?
Lâm Hiên phóng xuất thần thức phát hiện, không chỉ là thân ảnh mà ngay cả khí tức của đối phương cũng hoàn toàn biến mất.
Hắn nhíu mày, mặt đầy lo lắng.
Mặc dù đã tế ra Cửu Thiên Linh Thuẫn cùng Tiêu Dao Phiến nhưng vẫn không dám buông lỏng cảnh giác.
Đối phương không phải thực sự biến mất mà đã thi triển một loạt độn thuật quỷ dị.
Lâm Hiên khẽ lật tay tế ra một xếp phù. Hào quang lóe lên cùng hỏa quang ngút trời, còn có thiểm điện chớp lòa không ngừng.
Đây đương nhiên không phải Địa giai phù mà là Nhân giai phù. Uy lực không thể khắc chế yêu ma cấp bậc này mà là muốn bức đối phương hiện thân.
Nhưng không chút tác dụng, vẫn không thấy bóng dáng đối phương. Chỉ thấy ngũ hành pháp thuật oanh kích một hồi rồi một đám bụi đất bay lên.
Có chút khó giải quyết a!
Đột nhiên Lâm Hiên biến sắc, dường như hắn cảm ứng được điều gì vội chuyển thân bay ra.
Một thanh âm muộn hưởng truyền tới.
Dù tốc độ Lâm Hiên rất nhanh nhưng vẫn không thể hoàn toàn né tránh, quang tráo do Tiêu Dao Phiến phóng ra chớp lòe liên tục.
Một cánh tay khô héo rất nhanh rụt trở về rồi lại biến mất khó hiểu trong không khí.
"Tiểu tử hãy nhận mệnh đi, có thể chết trong tay Huyết Yêu ta cũng coi như tiên phúc ngươi tu được"
Ngữ khí kiêu ngạo truyền vào trong tai nhưng thanh âm mơ hồ vô cùng, căn bản không thể xác định đối phương ở nơi nào.
Lâm Hiên hừ một tiếng, đối phương không chỉ chọc giận hắn mà thanh âm này còn ẩn chứa thuật nhiễu loạn tâm thần.
Đột nhiên hồng quang lóe lên, lần này lại là một xúc tua đâm tới khiến Lâm Hiên không thể né tránh. Hộ tráo của Tiêu Dao Phiến ngày càng ảm đạm.
Vẻ mặt của Lâm Hiên theo đó mà thêm âm trầm, không thể để như vậy được, phải nhanh chóng nghĩ cách thay đổi cục diện bất lợi.
Suy nghĩ một chút hắn đem thần thức chìm vào trong túi trữ vật rồi lấy ra một cổ bảo là một khối cầu màu bạc. Hắn hướng lên trời ném tới, hai tay kết ấn, nhanh chóng đánh vài đạo pháp quyết lên cổ bảo.
Khối cầu màu bạc run lên rồi bắt đầu xoay tròn, từ bên trong tỏa vô số sợi tơ màu bạc. Cũng không cần Lâm Hiên thao túng mà những sợi sơ này như có sinh mệnh lập tức bắn tới một phía.
Nơi đó vốn không thấy thứ gì, cũng không linh khí dạo động dị thường nhưng lại trực tiếp khiến thân hình của Yêu Ma hiện ra.
"Pháp bảo Phược Tiên Cầu. Không có khả năng, ngươi đã có Nhiếp Linh Kính sao lại còn có bảo vật này? " Yêu ma giãy dụa bên trong vô số sợi tơ hoảng sợ kêu to.
Tại thời thượng cổ, hai kiện pháp bảo trong tay Lâm Hiên đều có thanh danh hiển hách, có một trong hai thứ đó thì yêu ma còn có thể tin được, không ngờ tiểu tử này lại có được cả hai khiến yêu ma hoảng hốt.
"Các hạ thăm dò thì có tác dụng gì, cứ an tâm xuống địa ngục đi" Khóe miệng Lâm Hiên khẽ cười, linh lực trong cơ thể lưu chuyển càng nhanh hơn.
Đêm dài lắm mộng, tất nhiên Lâm Hiên nào có tâm tình giải thích cho địch nhân. Chẳng qua nhờ vẻ mặt hoảng sợ của yêu ma này, có lẽ tại thời viễn cổ, Phược Tiên Cầu có uy danh hiển hách.
"Tiểu tử đừng vội kiêu ngạo. Phược Tiên Cầu uy lực tuy rất mạnh nhưng là khi nằm trong tay chủ nhân, còn một tên tu tiên giả Ngưng Đan kỳ nhỏ bé nhờ nó thì có thể làm ta!" Yêu ma ngẩng đầu, trong mắt lóe ra hồng quang, hung hăng mở miệng.
"Tu tiên giả Ngưng Đan kỳ. Hừ, các hạ cần gì phải tự khoa trương, dù sao ngươi cũng chỉ là một hạ cấp yêu ma, nếu không sao có thể bị phong ấn tới bây giờ"
"Hạ cấp yêu ma? "
Nghe được lời chế giễu của Lâm Hiên, yêu ma kia như mèo bị dẫm phải đuôi, vẻ mặt lập tức trở lên cuồng bạo: "Được lắm, rất kiêu ngạo! Để ta cho ngươi biết một hạ cấp yêu ma vẫn có thể giết chết tu sĩ cấp cao của nhân loại các ngươi"
Lời vừa dứt ngoài thân đột nhiên xuất hiện huyết quang. Ở phía trong yêu ma run rẩy toàn thân, bộ dáng thống khổ vô cùng.
Một giọt chất lỏng màu đỏ từ trên trán chảy xuống, đây không phải là máu tươi mà là mồ hôi của yêu ma, khi nó rơi xuống thì bốc khói xanh khiến mặt đất thủng một lỗ nhỏ.
Lâm Hiên liếm khóe miệng trong lòng kinh hãi, chỉ là một hạ cấp yêu ma mà đã khó chơi như vậy, không biết trường đại chiến trăm vạn năm trước thảm thiết đến mức nào.
Thân thể yêu ma càng lúc càng run mạnh, nó hống lên một tiếng cuồng bạo.
Lâm Hiên tuy không rõ đối phương định thi triển pháp thuật quỷ dị gì nhưng đương nhiên không để nó đắc thủ.
Thần thức vừa động, hắn đem pháp lực điên cuồng rót vào Phược Tiên Cầu, khu sử những sợi tơ trong suốt này trói chặt lấy tứ chi của địch nhân.
Sau đó nhanh chóng thao túng Bích Lân Châm cùng Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm, một nhắm vào tâm thất, một nhắm vào đầu. Một công một kích này nhất định phải dồn địch nhân vào tử địa.
Hống!
Yêu ma kia lại rống to lên, huyết quang toàn thân bùng lên như lửa hừng hực thiêu đốt.
Rất nhanh nó biến lớn thành một tầng quang tráo chống đỡ hai kiện cổ bảo của Lâm Hiên, sau một kích thì quang tráo ảm đạm đi không ít nhưng hai bảo vật cũng bị bắn ngược trở lại.
Lâm Hiên sờ sờ cằm có chút kinh ngạc.
Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm là bảo vật của cổ tu sĩ Nguyên Anh lưu lại. Lâm Hiên c đã từng thí nghiệm qua uy lực của nó, tuy không quá kinh người nhưng lại vô cùng sắc bén, pháp thuật phòng ngự địa giai tuyệt không đỡ nổi một kích.
Còn Bích Lân Châm phẩm chất tuy kém Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm một bậc nhưng có lực xuyên thấu rất mạnh, hơn hẳn các pháp bảo cùng tài liệu luyện thành. Chuyên dùng để phá vỡ quang tráo hộ thân của địch nhân.
Đối mặt công kích của hai kiện cổ bảo thần thông không nhỏ mà huyết quang hộ tráo của đối phương vẫn ngăn cản được, hơn nữa nhìn bộ dáng của yêu ma thì đang còn thi triển thần thông
Nghĩ tới đây trong lòng Lâm Hiên phát lạnh. Nếu chờ đối phương thi pháp xong chẳng phải càng thêm khó chơi sao?
Toàn thân Lâm Hiên phát ra thanh quang rực rỡ, linh khí đại phóng, tụ tập linh lực chuẩn bị đánh một kích toàn lực thì dị biến lại xuất hiện.
Hống!
Tiếng rít gào khiến người khác tê dại da đầu, yêu ma giơ cao hai tay ôm đầu, hồng mang chói lọi. Chỉ trong phút chốc toàn thân nó như biến thành một vầng thái dương đỏ rực.
Linh khí bốn phía chung quanh bị hút tới một cách điên cuồng, sau đó lấy huyết sắc hồng quan làm trung tâm bắt đầu nổ mạnh ra.
Chỉ thấy bụi đất mù trời, sóng khí như thủy triều thổi về mọi phía, may mà Lâm Hiên đã xuất cấm chế phòng ngự nên có thể chịu được sức ép của vụ nổ này. Lúc này hắn đang chăm chú quan sát.
Lâm Hiên đem pháp lực rót vào hai mắt, không hề chịu ảnh hưởng của khói bụi mà có thể thấy rõ cảnh vật trước mắt.
"Đây là…" Vẻ mặt hằn cứng đơ, thanh âm như nghẹn lại.
Thanh thế lớn như vậy chứng tỏ thần thông đối phương không nhỏ, có điều một màn trước mắt nằm ngoài dự đoán của Lâm Hiên.
Yêu Ma nguyên bản là ba đầu sáu tay, tướng mạo khủng bố nhưng hiện tại lại trở lên giống nhân loài.
Ba cái đầu đã hợp lại thành một, những cánh tay dư thừa cũng rút trở vào trong thân thể, toàn thân cao tầm một thước bảy.
Nhưng nhỏ lại không có nghĩa là yếu đi, chỉ thấy trong người nó điên cuồng phóng xuất thêm ma khí ra ngoài.
Ngoài ra còn rất nhiều dị biến khiến người kinh sợ.
Đầu tiên là làn da trở lên đỏ rực như đang phát sáng đầy quỷ dị.
Tiếp theo là chiếc sừng trên đầu vốn chỉ dài một tấc mà lúc này đã dài ra cả thước, giống sừng sơn dương.
Sáu cánh tay đã biến mất thay vào đó là một đôi cốt đao. Trên lưng lại sinh ra một đôi cánh giống cánh côn trùng.
"Ma hóa biến thân!"
Lâm Hiên cắn môi, chậm rãi từ trong họng thốt ra những lời này.
"Ồ, không ngờ ngươi cũng biết?" Yêu ma cũng mở miệng, thanh âm bén nhọn chói tai nhưng chứa thêm một chút kinh ngạc.
Lâm Hiên không trả lời mà mục quang cùng thần thức gắt gao khóa chặt đối phương, đây quả thực là đại địch.
Lâm Hiên vốn không hiểu biết nhiều về yêu ma, dù sao đã là những sinh vật bị quét sạch cách đây cả hơn trăm vạn năm, nhưng trong cổ ngọc giản Lâm Hiên xem qua có giới thiệu về ma hóa biến thân.
Lúc đầu hắn cũng không mấy chú ý nhưng trong ngọc giản có nhắc nhiều lần nên tò mò xem qua.
Kết quả khi xem thì giật mình.
Thần thông ma hóa biến thân đã khiến nhân tộc thời thượng cổ nếm không ít đau khổ, thậm chí thiếu chút nữa xoay chuyển chiến cuộc.
Bản chất thần thông này là gì thì tu sĩ cũng không rõ, phần lớn dựa vào suy đoán cùng quan sát để miêu tả. Đây là thiên phú thần thông của yêu ma.
Sở dĩ nói vậy vì cho dù yêu tộc cũng có thần thông này nhưng chỉ chiếm một phần nhỏ, cả ngàn loài mới có một.
Yêu ma thi triển thân thông này thì trong khoảng thời gian ngắn có thể kích phát hoàn toàn tiềm lực trong cơ thể, hình dáng bên ngoài cũng thay đổi.
Thực lực được đề thăng, tỷ như một yêu ma tương đương với một tu sĩ Ngưng Đan sơ kỳ, nhưng ma hóa thì thực lực có thể tăng tới Ngưng Đan trung kỳ hậu kỳ, đại viên mãn thậm chí cả Nguyên Anh.
Việc này tuy khó tin nhưng quả thực đã được ghi lại, từng có yêu ma Ngưng Đan sơ kỳ ma hóa biến thân đồng quy vu tận với một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ.
May mắn là thiên phú thần thông này chỉ có ở một số yêu ma cấp thấp, còn yêu ma ngoài Nguyên Anh kỳ chưa từng thấy xuất hiện, nếu không thì trường thượng cổ đại chiến kia còn chưa biết hươu chết vào tay ai.
Nghe nói trong ma đạo có thần thông trong khoảng thời gian ngắn đề thăng tu vị, đồng thời còn có đan dược tác dụng như trên. Hai thứ này đều là mô phỏng vào bản lĩnh biến thân ma hóa này mà nghiên cứu ra, tiếc rằng hiệu quả kém hơn rất nhiều.
Cho dù là tu sĩ đã trải qua tẩy tủy dịch kinh nhưng thân thể không thể mạnh mẽ bằng yêu ma, sau khi thi triển thần thông này nhẹ thì hao tổn nguyên khí, nặng thì rút ngắn thọ nguyên. Cho nên chỉ khi vạn bất đắc dĩ ma đạo tu sĩ mới dám sử dụng.
Lâm Hiên thở dài, thiên lão quả thật chiếu cố hắn, đã gặp phải một yêu ma thời thượng cổ, không ngờ còn có loại thần thông đặc biệt này.
Cũng may kinh nghiệm đối địch của hắn khá phong phú. Trước tiên cần thăm dò thực lực đối phương.
Nhưng hắn còn chưa kịp ra tay thì yêu ma kia đã động thủ trước.
Khóe miệng nó khẽ nhếch lộ ra nụ cười băng lãnh, cả hai cánh tay giơ lên cao rồi bổ xuống.
Hai đạo bạch quang xuất hiện.
Xoạt xoạt chặt đứt tất cả sợ tơ của Phược Tiên Cầu cuốn chặt lấy tứ chi lúc trước.
Nhất thời Lâm Hiên trợn mắt há mồm. Những sợi tơ này chắc chắn cùn dẻo dai vô cùng, lửa thiêu không chảy kiếm chém không đứt, hiện tại dễ dàng bị hủy như vậy thật quá bất ngờ.
Tuy thế Lâm Hiên kinh nhưng bất loạn, phất tay áo liên tiếp đánh ra các đạo pháp quyết, trước tiên triệu hồi Phược Tiên Cầu sau đó thao túng Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm hóa thành một vết lam quang l bổ về phía đối phương.
Yêu ma cười nhạt một tiếng, không hề có ý trốn tránh, tay phải giương cốt đao lên nghênh đón.
Keng…
Tiếng va chạm chát chúa nổ ra, Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm bị đánh bay về đằng sau. Sắc mặt Lâm Hiên trầm xuống, chỉ thấy trên thân kiếm đã xuất hiện vết rạn nhỏ.
Không ngờ cốt đao của đối phương lại sắc bén đến mức này.
Kiếm này là cổ bảo của tu sĩ Nguyên Anh kỳ, nếu là pháp bảo do tu sĩ Ngưng Đan kỳ luyện chế thì chỉ sợ đã hỏng rồi.
Lâm Hiên có chút kinh hãi, nhanh chóng thu hồi Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm vào trong túi trữ vật.
Đột nhiên yêu ma trước mặt lại tiêu thất.
Không… không phải là tiêu thất mà tốc độ quá nhanh khiến mắt người không thể nhìn rõ.
Lâm Hiên hoảng hốt vội vàng tránh sang một bên.
Một đạo bạch quang nhoáng lên nơi hắn vừa đứng, chỉ cần chậm một chút thì hung hiểm vô cùng.
Thấy Lâm Hiên tránh thoát khỏi công kích của mình, vẻ mặt yêu ma có chút kinh ngạc nhưng lập tức bị sát khí băng lạnh thay thế, thân ảnh tiếp tục đánh tới.
Lâm Hiên đương nhiên không ngồi chờ chết, một mặt không ngừng tránh đòn một mặt tiếp tục truyền pháp lực vào Nhiếp Linh Kính, cổ bảo này không ngừng phun ra quang cầu to bằng nắm tay. Nhưng tốc độ của đối phương thực sự là quá nhanh, đừng nói là nhìn bằng mắt mà ngay cả thần thức cũng không kịp phát hiện. Nhiếp Linh Kính có uy lực hơn nữa cũng khó đánh bại đối phương.
Lâm Hiên liên tục thở dài, không ngờ đối thủ lại khó chơi đến vậy.
Nghe nói yêu ma ma hóa biến thân thì còn có thêm một số thần thông đặc thù khác.
Tốc độ lúc này của yêu ma đã vượt một trời một vực, tuy chưa tới mức thuấn di những cũng khiến Lâm Hiên vô cùng đau đầu.
Đột nhiên một đạo tàn ảnh xuất hiện trước mặt.
Lâm hiên thầm kêu không tốt nhưng muốn tránh cũng đã muộn, chỉ cảm thấy một đạo lực mạnh mẽ đánh trúng toàn thân. Là cốt đao của đối phương!
Cũng may Tiêu Dao Phiến là pháp bảo thông linh có thể tự động hộ thể cho chủ nhân.
Một kích không thành, vẻ mặt yêu ma lại càng điên cuồng, nó liên tiếp chém ra ba đao. Tiêu Dao Phiến vang lên trầm muộn rồi bị chém thành hai nửa, Lâm Hiên lợi dụng sát na này bay ra xa. "Tiểu tử chịu mệnh đi, giãy dụa vô ích! "
Thân hình yêu ma lại nhoáng lên, như bóng với hình đuổi theo Lâm Hiên, nhưng có điều nó đã quên Lâm Hiên không chỉ có một mình.
Thấy thiếu gia gặp nạn, Nguyệt nhi tất nhiên sẽ không đứng xem. nàng nhanh chóng há miệng phun ra một đạo linh khí vào trong tiểu phiên trên tay.
Thú Hồn Phiên lóe lên hắc quang, âm phong gào thét rồi từ bên trong ùn ùn tuôn ra quỷ vụ.
Trên mặt Nguyệt nhi đầy vẻ ngưng trọng, bắt pháp quyết thao túng Ma phiên bay lên.
"Đi! "
Nguyệt nhi điểm ra một chỉ, mấy đạo pháp quyết sắc màu khác nhau bắn vào trong ma phiên, khiến quỷ vụ càng cuồn cuộn kinh người, tiếng tê hống vang đến tận trời, vô số độc xà từ bên trong lao ra phía ngoài.
"Đây là cái gì?"
Cốt đao trong tay yêu ma liên tục huy động chém các con độc xà thành hai nửa, nhưng chúng lập tức hóa thành quỷ vụ bay trở về bên trong ma phiên.
Chỉ cần pháp lực Nguyệt nhi không cạn kiệt thì có thể không ngừng sinh ra độc xà.
Dáng vẻ kiêu ngạo của yêu ma tạm thời tan đi.
Lâm Hiên vui mừng, không ngờ rằng Huyền ma đại pháp phối hợp cùng Thú Hồn Phiên có thể khắc chế đối phương.
Có Nguyệt nhi giúp đỡ hắn cũng có đủ thời gian để thi pháp.
Lâm Hiên trầm ngâm rồi một lần nữa tế ra Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm, tuy độ cứng của bảo vật này kém một bậc so với cốt đao của đối phương nhưng dù gì vẫn có thần thông đặc thù khác.
Hắn đánh nhanh vài đạo pháp quyết lên trên thân kiếm, tiếng kiếm minh bắt đầu vang vọng, theo sau vô số bông tuyết xuất hiện bay múa trên không trung, độ nhiệt nhanh chóng giảm xuống.
Gọi là Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm không phải không có căn cứ, bảo vật này vốn ẩn chứa công kích thủy thuộc tính.
Nhưng đây chỉ là bắt đầu.
Lâm Hiên khẽ vỗ túi trữ vật lấy ra một tấm linh phù. Hắn không hề phóng ra mà đem nó dán lên trước ngực.
Linh phù chợt lóe lên rồi biến mất.
Hành động này khiến yêu ma có chút kinh ngạc, tuy vẫn đang đối phó với các độc xà phun ra từ ma phiên nhưng nó vẫn không ngừng chú ý tới Lâm Hiên.
Thiếu niên này mới là đại địch lớn nhất. Âm hồn thiếu nữ Ngưng Đan Sơ kỳ kia thì hiển nhiên kém hơn không ít.
Lâm Hiên hành sự đương nhiên là có chủ đích, linh phù này rất có lai lịch, lúc trước hắn mua được từ trong tay Khô Mộc Chân Nhân. Hai ngàn tinh thạch cho một tấm linh phù..
Độn tốc của Thiên Mục phái tuyệt đối là nhất đẳng. Trong đó phải kể đến Thuấn Tức Thiên Lý lừng danh cả U Châu.
Lâm Hiên mua dùng để bảo mệnh, sau khi thi triển pháp thuật thì tốc độ của hắn đề thăng không ít. Dù không bằng đối phương nhưng không thua kém quá xa.
Mấy đạo bạch quang lóe lên, yêu ma chém các độc xà trước mắt thành hư không rồi thân hình nhoáng lên, trong chớp mắt đã thoát khỏi quỷ vụ.
Lâm Hiên lạnh nhạt nhìn qua, linh lực trong cơ thể lưu chuyển, thân hình cũng trở lên mơ hồ.
"Ồ! "
Một kích thất bại, vẻ mặt của yêu ma vô cùng kinh ngạc, đối phương cũng thi triển ra độn tốc nhanh như vậy. Chẳng lẽ là do linh phù vừa rồi?
Tâm tư của Yêu ma này cũng linh hoạt, đáng tiếc khi quyết đấu thì thời gian suy nghĩ không nhiều, không khí bên trái lưu động có chút dị thường, nó quay sang thì đã thấy kiếm quang chói mắt hiện lên.
Yêu ma kinh sợ, vội giương cốt đao lên đỡ, tuy bất ngờ nhưng vẫn xem thường cổ bảo này. Có điều khi bắt đầu va chạm thì nó kinh ngạc trợn tròn mắt: "Đây là…"
Cốt đao trong tay không hề gặp lực cản. Dễ dàng đem kiếm quang chém thành hai đoạn nhưng đây không phải là bản thể của Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm, chắc chắn là kế dụ địch của đối phương.
Phản ứng của yêu ma rất mau chóng nhưng đáng tiếc vẫn còn chậm một chút.
Lâm Hiên đã vô cùng tiến tới bên cạnh. Hắn hé miệng phun ra một bạch sắc quang cầu to cỡ quả trứng gà. Nguồn: http://truyenyy.com
Gần trong gang tấc, với tốc độ kinh người mà yêu ma cũng không tránh kịp. Bạch sắc quang cầu trúng mục tiêu thì không phát nổ mà có một tầng hàn băng trong suốt lan nhanh khắp thân thể yêu ma.
Đây không phải là bí thuật do Lâm Hiên thi triển mà là thần thông cực hàn đóng băng vốn có của Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm.
Khuôn mặt của yêu ma trở lên vặn vẹo, lộ vẻ kinh sợ. Toàn thân phóng xuất ra huyết quang cao đến hai trượng khiến hàn băng nhất thời vỡ vụn ra.
Nhưng Lâm Hiên không hề ngạc nhiên, hắn vốn không hi vọng Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm có thể chế trụ yêu ma.
Lâm Hiên đã đem Phược Tiên Cầu tế ra, vô số sợi tơ một lần nữa cuốn đến yêu ma.
Nguyệt nhi cũng không nhàn rỗi, tâm thần tiểu nha đầu cùng Lâm Hiên tương liên hiểu được ý nghĩ của chủ nhân. Ngọc thủ phất lên, Thú Hồn Phiên bắt đầu hóa lớn, quỷ vụ từ bên trong tỏa ra ngày càng nhiều.
Sau đó Nguyệt nhi bắt đầu bắt quyết.
Tầng quỷ vụ dần dần tụ lại biến thành một con cự mãng màu đen dài đến bảy tám trượng, cuốn chặt lấy yêu ma.
Lúc này Lâm Hiên mới bĩnh tĩnh hít sâu một hơi, đánh lên trên Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm một đạo pháp quyết.
Sau khi hấp thu lượng lớn linh lực, tiên kiếm đón gió hóa lớn, giây lát đã dài đến mấy trượng, hàn quang lập lòe cùng khí thế kinh nhân.
Trong mắt Lâm Hiên chợt lóe sát cơ, liền vươn tay ra chỉ về phía cự kiếm.
Roẹt…!
Tiếng xé gió vang lên khiến da đầu người ta tê dại, yêu ma cảm nhận được điều không ổn nên dãy dụa càng mạnh. Thần thông của nó cũng thật kinh người, bị ba tầng trói buộc mà vẫn có thể phá băng, đáng tiếc đã chậm…
Khóe miệng Lâm Hiên lộ ra một nụ cười trào phúng, tay phải nhanh chóng điểm tới.
Kiếm quang lại nhanh hơn ba phần, hung hăng bổ xuống đầu yêu ma.
Huyết hoa bắn tung tóe, yêu ma dù có mạnh mẽ thế nào cũng không thể lấy nhục thể đỡ một kích đầy uy lực của Lâm Hiên. Trước khi chết nó phát ra tiếng kêu thảm thiết không cam lòng.
Lâm Hiên nhẹ nhàng thở một hơi tồi khẽ lau trán. Trận đấu pháp này có thể nói là vô cùng nguy hiểm.
Nguyệt nhi ra tay không nhiều nhưng trợ giúp không nhỏ, một mình hắn đấu với yêu ma thì hươu chết về tay ai vẫn còn khó nói.
Nghỉ tạm một hồi, Lâm Hiên nhìn thoáng qua thi thể yêu ma, lấy ra một cái túi trữ vật thu thân xác yêu ma vào.
Xương cốt lông da yêu thú đều là bảo vật, không những có thể luyện chế đan dược mà còn là tài liệu luyện khí tuyệt hảo.
Yêu ma có công dụng tương tự hay không thì Lâm Hiên không rõ, nhưng hai thanh cốt đao trên người yêu ma này đúng là bảo vật quý hiếm, luận độ cứng rắn thậm chí còn vượt qua một số cổ bảo đỉnh giai.
Hắn tính đem thu về nghiên cứu sau.
Sau đó ánh mắt nhìn về phía thi thể Lý Diệu Thiên và Vương Hổ. Khẽ phất tay, túi trữ vật bên hông hai người tự bay về trong tay.
Đấu pháp lần này tổn thất mất pháp bảo Tiêu Dao Phiến, chẳng qua với gia tài của hai tu sĩ Ngưng Đan kỳ bù lại thì dư sức.
Đem thần thức chìm vào trong. Quả thật không để hắn phải thất vọng, thứ khác tạm thời không nói mà trong này có khá nhiều trung phẩm tinh thạch.
Tài phú vượt quá tu sĩ Ngưng Đan kỳ bình thường, chẳng qua ngẫm lại thì cũng đúng. Hai trưởng lão Hỏa Linh Môn này chuyên sát nhân đoạt bảo, khẳng định mấy năm nay số tu sĩ ngã xuống dưới tay hai người này không ít.
Ngoài tinh thạch ra, Lâm Hiên cũng hứng thú với không ít vật phẩm khác, tỷ dụ như một viên đan hoàn màu lục.
Lâm Hiên đem bình đựng đan lên mũi ngửi thì vẻ mặt mừng rỡ.
Bích Oánh Đan!
Cũng là một trong những loại linh dược giúp tu sĩ Ngưng Đan kỳ gia tăng pháp lực. Với tạo nghệ đan dược của Lâm Hiên đã nhanh chóng nhận ra.
Hơn nữa số lượng khá nhiều, Lâm Hiên đếm qua một lượt, không ngờ lại có đến ba trăm viên.
Lúc đầu Lâm Hiên vô cùng vui mừng nhưng về sau bộ dáng lại trầm xuống. Tu sĩ Ngưng Đan sơ kỳ nếu được phục dụng đan dược thế này thì có thể tiến giai Ngưng Đan trung kỳ, nhưng đối với một kẻ không có linh căn như hắn thì chẳng khác muối bỏ biển mà thôi.
Lâm Hiên thở dài, bất quá có còn hơn không, vẫn có thể gia tăng một chút pháp lực.
Lâm Hiên thu hồi tâm tư, tiếp tục xem xét túi trữ vật của hai người, bên trong còn có mấy món pháp bảo nhưng không để vào mắt, cuối cùng hắn chú ý tới một ngọc giản.
Khi đem thần thức truyền vào thì hắn lộ vẻ ngạc nhiên!

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #116


Báo Lỗi Truyện
Chương 116/2668