Chương 114: Khách ngoài ý muốn


Chỉ thấy tiểu thú sau khi hấp thu một lượng lớn linh khí thì ngẩng đầu thỏa mãn, mở miệng nhả ra những sợi tơ trắng gần như trong suốt, rất nhanh tự bao lấy phủ bản thân vào trong.
"Đây là…" Lâm Hiên kinh ngạc rồi lập tức mừng rỡ. Hắn đã xem qua một số thư tịch liên quan đến linh thú cùng tập tính của chúng, tuy không thấy nhắc tới tiểu thú kỳ lạ trước mắt nhưng chắc chắn sẽ có điểm tương đồng.
Sự việc trước mắt là điềm báo linh thú dường như sắp thăng cấp!
Lâm Hiên vốn rất mong đợi thần thông của tiểu gia hỏa này nhưng đành vỗ vào túi linh thú, một đạo bạch quang bắn ra nhanh chóng cuốn lấy tiểu thú trở về.
Nguyệt nhi tiến giai cộng thêm với tiểu thú thăng cấp thì thật là song hỉ lâm môn.
Nguyệt nhi đã kết Kim Đan song Lâm Hiên không vội rời khỏi Quỷ La Thành. Lần này có thể nói tiểu nha đầu Ngưng Đan nguy hiểm vô cùng, để ổn cảnh giới thì cần thêm một thời gian.
Vì thế những ngày kế tiếp, hai người tiếp tục bế quan tu luyện trong động phủ.
Lâm Hiên ngày thì đả tọa, đêm thì chuyên tâm nghiên cứu ngọc giản có ghi lại thuật chế phù.
Dù có Nguyệt nhi giúp đỡ thì việc đánh bại tu sĩ Ngưng Đan hậu kỳ đã có đến bảy tám thành nắm chắc, nhưng nếu có thêm Linh phù Địa giai thì tác dụng vẫn không nhỏ.
Kỳ thật hiện tại Lâm Hiên còn có Bích Diễm Kỳ Lân Giáp cùng trận pháp thuật trong Tuyền Ky tâm đắc rất đáng để nghiên cứu. Có điều tài liệu để luyện chế chiến giáp vẫn còn thiếu mà trận pháp thì bác đại tinh thâm nên hắn chưa dám dành thêm tâm lực cho hai tạo nghệ này.
Bất tri bất giác đông qua xuân tới, cả hai lưu lại Quỷ La Thành đã được ba tuần trăng.
Hiện tại cảnh giới của Nguyệt nhi cũng đã được củng cố . Hôm nay hai người đang nói phiếm đàm với nhau.
"Thiếu gia, người tính khi nào quay về Linh Dược Sơn? " Nguyệt nhi vừa nói vừa nhìn hắn.
"Hai ngày nữa. Đã qua mấy tuần trăng, Hạo Thiên Quỷ Đế cho dù có phái người truy tung ta thì lâu như vậy không có tin tức chắc đã từ bỏ"
"Ưm. Đúng rồi thiếu gia, người có định nói ra chuyện của Thất Tuyệt Thiên không? " Thanh âm của Nguyệt nhi có chút tò mò. Nghiêm khắc mà nói, nha đầu cũng thuộc âm hồn quỷ vật nhưng nàng lại ở đã lâu bên cạnh Lâm Hiên, những kẻ ở Âm Hồn Cốc không có chút quan hệ với nàng.
"Nói vô ích, chỉ là phí công mà thôi" Thần sắc Lâm Hiên lãnh đạm, hiển nhiên sớm đã nghĩ qua vấn đề này.
"Tại sao? " Thanh âm Nguyệt nhi có chút khó hiểu.
"Nha đầu ngốc, Thất Tuyệt Thiên không phải là tiểu môn tiểu phái, mặc dù bản chất của thương minh là rời rạc nhưng đã truyền thừa hơn vạn năm, còn ta có là cái gì. Chỉ là một tu sĩ Ngưng Đan sơ kỳ, trong tay không có chứng cứ nói ra thì ai tin. Lại còn rước phiền toái về cho bản thân"
"Nhưng mà thiếu gia, chẳng lẽ cứ để bí mật về Thất Tuyệt Thiên như thế, đám lệ quỷ này đã chuẩn bị hơn vạn năm, một khi hành động thì khẳng định nguy cơ không nhỏ" Nguyệt nhi vẫn có chút lo lắng.
"Sợ cái gì, trời có sập xuống cũng có người khác chống đỡ" Khóe miệng Lâm Hiên lộ ra nụ cười băng lãnh: "Huống chi tình thế hiện tại U Châu còn chưa đủ loạn sao, ma đạo cùng chính đạo sắp xuất thủ, ngoài tình hình tại Quỷ La Thành này còn tốt một chút thì khắp nơi đã nổi lên tinh phong huyết vũ"
"Ưm, thiếu gia nói có lý. Nhưng có câu tổ chim bị cướp thì trứng há còn nguyên? Đến lúc đó thì chúng ta phải đối phó ra sao? "
"Không cần quá lo lắng, muốn tiêu dao tại Tu Tiên giới thì thực lực vĩnh viễn là số một. Việc cấp bách hiện nay chính là đề thăng thực lực cho hai chúng ta".
Lâm Hiên nói tới đây thì hé miệng phun ra một đạo hắc quang. Một cây phiên kỳ màu đen hiện ra:
"Nguyệt nhi, ngươi cầm lấy đi"
"…?" Nguyệt nhi có chút ngây ngốc nhìn bảo vật trước mắt: "Thiếu gia, người đang giỡn sao? "
"Có vấn đề gì?"
"Đây chính là bổn mạng pháp bảo mà người khó khăn mới luyện chế thành, nếu cho ta thì người dùng bằng gì? "
"Không phải ta còn rất nhiều cổ bảo sao?" Lâm Hiên cười hòa ái: "Huống chi ta có Âm Dương Quyết nhưng thường ngày vẫn tu luyện chân pháp đạo gia, Huyền Ma Chân Kinh chỉ là phụ trợ mà thôi, âm linh lực trong cơ thể không thể tinh thuần bằng dương linh lực, mà bổn mạng pháp bảo này cần phải dùng nguyên thần lấy âm linh lực bồi luyện mới có phát huy được uy lực
Hơn nữa ta và ngươi có khế ước, tâm thần tương thông, dù là ngươi bồi luyện Thú Hồn Phiên thì ta vẫn có thể thao túng nó, vật này tạm thời ngươi cứ cầm lấy"
Lời của Lâm Hiên rất hữu lý, Nguyệt nhi không phản bác nữa mà trân trọng tiếp nhận Ma phiên:
"Thiếu gia yên tâm, Nguyệt nhi nhất định sẽ bồi luyện tốt bảo vật này"
Lâm Hiên gật đầu đang định nói tiếp thì đột nhiên chân mày cau lại khẽ phất tay giải trừ cấm chế, mở ra thông đạo.
Một đạo hỏa quang từ ngoài bay vọt vào.
Là truyền âm phù!
Lâm Hiên có chút bất ngờ, trong Quỷ La Thành này hắn làm gì có bằng hữu?
Có chút nghi hoặc, Lâm Hiên đem thần thức truyền vào trong.
"Ra là hắn! " Lâm Hiên khẽ lẩm bẩm, tay khẽ bóp khiến hỏa quang liền tắt ngấm, lúc này quay sang thiếu nữ:
"Nguyệt nhi"
"Vâng, thiếu gia"
Tức thời nàng hóa thành một đạo thanh hồng bay vào trong ống tay, sau đó Lâm Hiên đi ra ngoài cửa động.
Ngoài này có một tu sĩ trung niên vận đạo bào làm từ vải bố, chừng tầm ngoài ngũ tuần, thấy Lâm Hiên thì lộ vẻ vui mừng, liền tiến lên hai bước ôm quyền hành lễ: "Lâm đạo hữu, đã tới quấy rầy"
"Ha ha, Lý huynh không cần khách khí, chẳng qua huynh đài có thể tìm đến đây thực khiến tại hạ có chút bất ngờ" Lâm Hiên mỉm cười hoàn lễ.
Người tới chính là trưởng lão Hỏa Linh Môn, lão giả Ngưng Đan kỳ Lý Diệu Thiên.
"Đạo hữu chê cười rồi, tại hạ ở Quỷ La Thành được một thời gian nên tương đối quen thuộc. Do biết đạo hữu tu luyện trong vùng Hỏa diệm thì tìm đến cũng không phải chuyện khó"
"Không biết Lý huynh tìm tại hạ có chuyện gì?" Lâm Hiên thản nhiên nói.
"Cũng không có đại sự gì, chỉ là muốn cùng đạo hữu ôn một chút chuyện cũ. Điều thứ hai là hội trao đổi của tu sĩ Ngưng Đan kỳ sắp sửa cử hành. nên muốn mời đạo hữu, không biết Lâm huynh có hứng thú tham gia chăng? " Lý Diệu Thiên khẽ cười đầy hữu hảo nói.
Ôn chuyện?
Lâm Hiên nghe xong bất động thanh sắc nhưng thầm cười lạnh không thôi. Hắn vốn từng bị Hỏa Linh Môn đuổi giết ở Khê Dược Giản chứ đừng nói là giao tình với người trước mặt này.
Tuy nhiên Lâm Hiên thực sự có hứng thú với hội trao đổi.
Khác với Linh Động kỳ và Trúc Cơ kỳ, cảnh giới Ngưng Đan cần thêm rất nhiều tài liệu quý hiếm.
Tại phường thị không thể thỏa mãn nhu cầu của bọn họ. Tu sĩ Ngưng Đan muốn tìm kiếm vật phẩm cần thiết thì chỉ còn cách đi tầm bảo ở những nơi thâm sơn cùng cốc, nhưng điều này sẽ tốn rất nhiều thời gian và nguy hiểm.
Ngoài ra các tu sĩ thường tham gia các hội giao dịch cùng cấp nhằm trao đổi vật phẩm với nhau. Lâm Hiên ngưng thành Kim Đan chưa lâu, nghe vậy cũng không khỏi có chút động tâm.
"Ha ha, Lý đạo hữu thật có tâm ý, không biết hội giao dịch cử hành khi nào. Mời lý huynh vào động phủ tiểu đệ chơi một chút" Lâm Hiên nói.
"Có lẽ sẽ quấy rầy đạo hữu vào dịp khác, do hội giao dịch sẽ cử hành vào hôm nay, chi bằng chúng ta đi ngay cho kịp thời gian. Đạo hữu thấy thế nào? "
"Như vậy thì đành làm phiền Lý huynh dẫn đường"
Lý Diệu Thiên gật đầu rồi thi triển độn quang, cả người hóa thành một đám hỏa vân phá không bay đi.
Khóe miệng Lâm Hiên lộ nụ cười nhạt, toàn thân nổi thanh quang theo sát phía sau.
Rời khỏi Hỏa Diệm Sơn, độn quang của hai người tiếp tục đề thăng, chốc lát đã tới phía Nam Quỷ La Thành. Đây là một dãy núi trùng điệp không dứt, dưới chân núi có các hồ nước nhỏ, phong cảnh mỹ sắc vô cùng.
Nhưng tu sĩ nhìn trúng cũng không phải điều này, thần thức Lâm Hiên khẽ đảo qua thì than lên một tiếng: "Linh khí quả thực nồng đậm"
"Ha ha, không dối gạt đạo hữu, nơi này quả thực có một linh mạch kéo dài hơn mười dặm, Quỷ La Thành đã mở ra khá nhiều động phủ để các đồng đạo mượn sử dụng" Lý Diệu Thiên vuốt chòm râu, mỉm cười giải thích với Lâm Hiên.
"Ồ cũng không khác lắm so với Hỏa Diệm Sơn" Lâm Hiên cũng mở miệng.
"Ừm, chẳng qua tại khu vực Hỏa Diệm có tài nguyên địa hỏa phong phú, thích hợp với những tu sĩ tu luyện công pháp hỏa thuộc tính. Còn nơi đây thì thích hợp cho các đồng đạo đủ loại linh căn".
Nói tới đây Lý Diệu Thiên quay sang nhìn Lâm Hiên "Công pháp đạo hữu sở tu không phải hỏa thuộc tính, nếu thường ngụ lại Quỷ La Thành này thì nên thuê một gian động phủ ở đây sẽ rất thích hợp"
Nghe vậy Lâm Hiên chỉ cười mà không đáp. Lý Diệu Thiên cũng không để tâm mà chỉ tay về phía trước: "Hội giao dịch do Linh Lung chân nhân cử hành ở ngay phía trước, chúng ta đi thôi!"
"Linh Lung chân nhân, Lý huynh nói hội giao dịch lần này là do Linh Lung chân nhân tổ chức?" Lâm Hiên nghe vậy thì ngạc nhiên, trên mặt có chút thất sắc.
"Ồ, đạo hữu từng nghe qua đại danh vị hảo hữu của ta? " Lý Diệu Thiên khẽ vuốt chòm râu, quay đầu lại mỉm cười.
"Đúng vậy" Lâm Hiên gật đầu, lúc này vẻ thất thố trên mặt đã tan biến song trong lòng vẫn có chút bồn chồn.
Vị Linh Lung chân nhân này người như danh tự, hành sự khéo léo vô cùng, kết giao khắp thiên hạ. Bất luận là chính ma lưỡng đạo, tam giáo cửu lưu hắn đều có thể hòa hợp.
Nhưng khiến Lâm Hiên chấn động không phải điểm này, Linh Lung chân nhân vốn là một trong những quản sự của Thất Tuyệt Thiên, chuyên phụ trách sinh ý phía tây nam U Châu.
Không ngờ hội trao đổi này lại do hắn cử hành.
"Sao vậy, đạo hữu có gì khó xử sao?" Lý Diệu Thiên cũng là một lão hồ ly, rất nhanh đã thấy sự chần chờ của Lâm Hiên.
"Ha ha, không có việc gì, chỉ là nghe đại danh của Linh Lung chân nhân nên có chút kinh ngạc" Lâm Hiên mỉm cười giải thích.
Cẩn thận ngẫm lại thì hắn đã quá lo lắng, tuy Thất Tuyệt Thiên có giao kết cùng Hạo Thiên quỷ đế, nhưng đây là đại bản doanh của tu sĩ, chẳng lẽ âm hồn quỷ vật lại cả gan dám tới đây ra tay?
Huống chi chưa cần nói đến đường đường là quỷ đế mà lại để một tu sĩ Ngưng Đan kỳ trốn thoát khỏi bàn tay thì thật là mất mặt, cho nên hơn phân nửa là sẽ giữ kín việc này, không nói ra ngoài.
Thất Tuyệt Thiên có biết chuyện này hay không thì Lâm Hiên còn chưa rõ nhưng có thể nói chuyến giao dịch lần này hơn phân nửa không có nguy hiểm.
Lát sau, một đạo thanh hồng cùng một đám hỏa vân đã tiến nhập bên trong sơn mạch. Hào quang thu liễm hiện ra thân hình của Lâm Hiên cùng Lý Diệu Thiên.
"Chính là nơi này?"
Lâm Hiên đánh giá cảnh vật trước mặt thì có chút kinh ngạc, trước mắt một vách đá trơn nhẵn. dụng thần thức đảo qua nhưng không phát hiện ra huyễn thuật che mắt hay dấu vết cấm chế gì.
"Ha ha, đạo hữu không cần ngạc nhiên mà cũng đừng uổng phí khí lực. Linh Lung chân nhân không chỉ là tu sĩ Ngưng Đan trung kỳ mà còn là một đại sư cấm chế thuật. Huyễn thuật do hắn thiết hạ thì chỉ tiền bối Nguyên Anh kỳ có thể nhìn ra. Ngay cả tu sĩ Ngưng Đan đại viên mãn cũng không nhìn ra manh mối" Lý Diệu Thiên mỉm cười giải thích.
Lâm Hiên tỏ ra ngạc nhiên nhưng cũng không lên tiếng.
Lý Diệu Thiên lấy từ trong ngực ra một đạo truyền âm phù rồi khẽ phất tay ném đi. Nhất thời tấm phù hóa thành một đạo hỏa quang bay vào trong vách núi.
Một lát sau vách núi hoa lên một cái rồi để lộ một thông đạo.
Lý Diệu Thiên bay trước vào trong dẫn đường song Lâm Hiên vẫn đứng yên tại chỗ nheo hai mắt, ánh mắt lóe lên quỉ dị.
"Lâm đạo hữu, mau vào đi!" Lý Diệu Thiên quay đầu lại hô lên.
"Được!" Lâm Hiên gật đầu rồi cũng hóa thành một đạo kinh hồng bay theo.
Sơn động trước mắt khá rộng, lại sâu không thấy đáy. Hai bên vách đá có khảm dạ minh châu để chiếu sáng. Ở thế tục thì chúng vốn là bảo vật vô giá nhưng đối với tu sĩ thì không hề có ý nghĩa.
Lâm Hiên bay chậm phía sau Lý Diệu Thiên. Một lát sau, một tòa đại sảnh hiện ra trước mắt.
"Ha ha, ra là Lý đạo hữu, hạnh ngộ hạnh ngộ. Vị đạo hữu này là..."
Một lão giả dáng người thấp bé xuất hiện trước mắt hai người, vẻ mặt hòa ái luôn tươi cười tạo cảm giác thân thiết.
"Lâm huynh, để ta giới thiệu một chút, vị này chính là Linh Lung chân nhân đỉnh đỉnh đại danh, còn Lâm huynh đệ đây là hảo hữu tri giao của tại hạ. Lần này ta dẫn Lâm đạo hữu tới để tham gia hội đấu giá, mong Linh Lung huynh sẽ không trách! "
"Lý huynh sao lại nói vậy, có thể tri giao thêm với các đạo hữu khác tiểu đệ cao hứng còn không kịp, làm gì lại có thể trách cứ" Lão giả cười phá lên, thanh âm ôn hòa "Hai vị, mời! "
Lý Diệu Thiên vào trước nhưng thấy Lâm Hiên vẫn lơ lửng ở không thì trên mặt tỏ vẻ kinh ngạc: "Đạo hữu sao lại thất thần vậy? "
"Tiểu đệ cũng muốn vào, chẳng qua phiền hai vị thu lại trận pháp thì ta mới an lòng!" Đột nhiên Lâm Hiên mỉm cười nói.
"Trận pháp?" Hai người nghe thì ngạc nhiên. Vẻ mặt Lý Diệu Thiên lại càng khó hiểu.
"Lâm mỗ đã nhìn ra huyền cơ bên trong , hai vị không cần uổng phí tâm cơ tiếp tục diễn trò, chỉ sợ vị đạo hữu trước mắt không phải Linh Lung chân nhân!"
"Sao ngươi lại biết?" Lúc này Lý Diệu Thiên không phủ nhận mà trên mặt lão giả lại tỏa ra sát khí. Khẽ cười nhạt một tiếng, xương cốt cả người kêu răng rắc. Từ một lão giả thấp bé bỗng biến thành một tu sĩ trung niên cao gầy đen đúa dung mạo xấu xí vô cùng, mắt xếch mũi hếch, trong mắt không ngừng lóe ra hung quang.
Nếu một tu sĩ khác sợ rằng rất khó phát hiện ra, nhưng Lâm Hiên đã tìm hiểu qua Tuyền Ky tâm đắc nên có một chút lý giải về trận pháp.
Tuy thủ thuật che mắt và công phu ẩn nấp của đối phương không tồi nhưng Lâm Hiên đã phát hiện được một số điểm đáng ngờ!
"Ha ha, xem ra hai vị muốn sát nhân đoạt bảo. Không biết tại hạ nói vậy đúng chăng? " Khóe miệng Lâm Hiên khẽ nhếch lên cười lạnh: "Lúc trước Lý đạo hữu ở Duyện Châu đã khiến cho người người phẫn nộ. Vậy mà khi chạy đến U Châu, ngươi còn muốn làm công địch của toàn cõi U Châu sao?"
"Ngươi… sao có thể biết rõ về ta? " Lý Diệu Thiên hít sâu một hơi, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Sự tình có ngoài khỏi tầm kiểm soát của lão. Sự tình thân bại danh liệt Duyện Châu, lão đã thề sẽ trở lại báo thù.
Khi tới U Châu, lão mới phát hiện trình độ tu tiên ở Duyện Châu kém khá xa ở đây, chỉ là một tu sĩ Ngưng Đan kỳ thì không có gì nổi bật.
Cũng may không lâu sau có một số tu sĩ Hỏa Linh Môn chạy tới. Bổn môn đã tan thành mây khói, đệ tử chết mất chín phần nhưng vẫn còn một số may mắn.
Lý Diệu Thiên tất nhiên sẽ không để đám đệ tử lưu lạc, liền hao tâm khổ trí giúp tụ tập bọn họ lại.
Nhưng chút thực lực này thì không đáng kể ở nơi đây, ngay cả môn phái tứ lưu còn không đạt, chỉ bằng cỡ một số gia tộc tu tiên.
Nhưng tâm trí Lý Diệu Thiên cũng thực kiên định. Tuy hi vọng báo thù xa vời nhưng lão chưa bao giờ chịu buông bỏ.
Trước tiên phải tăng cường thực lực bổn môn.
Số tu sĩ Hỏa Linh môn còn sót lại chỉ mấy trăm người nhưng cũng cần có một nơi trú ngụ. U châu diện tích rộng lớn, núi cao sông lớn thì đâu đâu cũng có. Nhưng các linh mạch tốt một chút là đã bị các tông môn chiếm giữ.
Lý Diệu Thiên nhìn trúng tổng đà một tiểu gia tộc, vì thế hắn muốn tiêu diệt rồi chiếm lấy địa bàn của đối phương.
Qua điều tra thì tiểu gia tộc kia cũng chỉ có gần một trăm tu sĩ mà thôi, cao thủ mạnh nhất cũng chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ, muốn sát diệt bọn họ chắc chắn không thành vấn đề.
Vì thế trong một đêm, Lý Diệu Thiên âm thầm dẫn đệ tử đi tập kích tiểu gia tộc kia.
Vốn tưởng sẽ thuận lợi nào biết sự việc vượt ra ngoài dự tính.
Gia tộc kia đúng là chỉ có trên dưới một trăm tu tiên giả. Nhưng trận pháp trấn tộc của bọn họ không hề tầm thường, hơn nữa còn am hiểu thuật luyện thi. Tiền bối trong gia tộc để lại cho bọn họ ba tên Thiết Giáp Ma Thi có thần thông Ngưng Đan sơ kỳ. Lý Diệu Thiên tuy là tu sĩ trung kỳ nhưng chỉ đánh ngang tay với hai tên mà thôi.
Tên còn lại thì xông vào dám đệ tử Hỏa Linh môn điên cuồng đồ sát. Đừng nói Linh Động kỳ mà tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng khó đỡ được một đòn.
Kết quá Lý Diệu Thiên trộm gà không được còn mất nắm thóc. Sau một hồi phải đoạn hậu yểm hộ số đệ tử còn sót lại đào thoát.
Trở về họ Lý rất tức giận nhưng không thể trách phạt đệ tử không điều tra kĩ càng. Dù sao sự tình đối phương có ma thi được truyền thừa vốn là một bí mật sâm nghiêm.
Hành động lần này khiến Hỏa Linh Môn tổn thất thêm một phần. Nhưng thất bại khiến Lý Diệu Thiên khôn ra một chút. Tu tiên giới U châu quả nhiên cường đại. Dù cho là một tiểu gia tộc cũng không thể tùy tiện xem thường. Sau lần này Lý Diệu Thiên hoàn toàn từ bỏ tâm tư đánh chiếm các tông phái khác.
Cũng may vừa rồi vận khí cũng không tệ. Tuy mất một số nhân thủ nhưng nhìn chung cũng không có tổn thất lớn. Tiểu gia tộc kia chỉ có mấy Thiết Giáp Ma Thi là lợi hại mà thôi. Nếu sau lưng bọn họ mà còn tông môn nào đó. Đừng nói đến thế lực đáng sợ như tam đại phái, ngay cả môn phái tầm trung như Hải Long môn thì chỉ e Hỏa Linh môn hiện giờ đã tan thành tro bụi.
Đường cùng Lý Diệu Thiên đành mang những thủ hạ tiếp tục lưu lạc, chật vật chẳng khác nào chó nhà có tang cả.
Đảo mắt một năm đã trôi qua. Lý Diệu Thiên cuối cùng cũng đại khái nắm được tình thế U châu.
Vì thế sau khi cân nhắc một phen, hắn liền dẫn tu sĩ Hỏa Linh môn tới vùng biên phía tây U châu xa xôi.
Nơi đây có Âm Hồn Cốc nguy hiểm cũng không kém Thập Vạn Đại Sơn.
Nhưng có nguy hiểm cũng sẽ có kỳ ngộ. Hi vọng bọn họ đặt chính vào Quỷ La Thành.
Vì phải đề phòng quỷ vật trong Âm Hồn Cốc nên trừ lực lượng của chính ma, thành này cũng rất hoan nghênh các tán tu ở lại.
Hơn nữa một số gia tộc tu tiên sa sút, môn phái suy sụp cũng có thể tìm được chốn dung thân.
Từ khi đến Quỷ La Thành, quả nhiên Hỏa Linh Môn đã thuận lợi ổn định trở lại. Ở đây không có sự bài ngoại như các nơi khác, có địch nhân chung là âm hồn nên tu sĩ nhân tộc cố gắng đoàn kết lại.
Hỏa Linh môn đã có chuyển biến tốt nhưng Lý Diệu Thiên vẫn chưa hài lòng. Lão đương nhiên vẫn còn muốn báo thù, nhưng thực lực bây giờ còn xa mới đủ. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Khi trước đám lão cùng đệ tử đánh giết thoát ra rồi chạy chối chết. Toàn bộ của cải tích lũy hơn ngàn năm của bổn môn không mang theo được một chút nào.
Lúc này tu sĩ Hỏa Linh Môn nghèo xơ xác chẳng khác nào đám cái bang.
Lý Diệu Thiên vì tính kế mà ăn ngủ không yên. Không hổ là một kẻ kiêu hùng, cuối cùng cũng nghĩ ra một độc kế.
Sát nhân đoạt bảo!
Đương nhiên phải cực kỳ cẩn thận. Chỉ có thể ra tay với những tán tu đơn độc tránh người chú ý.
Đầu tiên bố trí mai phục rồi phái môn hạ đệ tử tiếp cận mục tiêu kết giao. Sau đó tìm cớ dụ đối phương đến nơi mai phục.
Khi đối phương sập bẫy thì lập tức lộ ra bộ mặt sát nhân đoạt bảo. Cuối cùng là huỷ thi diệt tích.
Kế sách này không phải là cao minh nhưng rất hữu dụng nên đã đắc thủ nhiều lần.
Điều này cũng nhờ vào tình cảnh của Quỷ La Thành. Số lượng tu sĩ từ bên ngoài tới rất nhiều nên rất khó kiểm tra phát hiện được hành tích được.
Cho dù ngẫu nhiên có thân hữu của kẻ bị hại phát hiện ra thì chỉ tưởng rằng người đó không may rơi vào tay quỷ vật Âm Hồn Cốc cách đây không xa.
Lý Diệu Thiên càng làm càng liều lĩnh. Thỉnh thoảng còn tự xuất thủ, dụ những tán tu Ngưng Đan kỳ có gia thân giàu có hơn.
Phương pháp độc đã đem về cho hắn rất nhiều tinh thạch tài liệu. Có những thứ này hậu thuẫn, tốc độ phát triển của Hỏa Linh môn rất nhanh. Một danh môn đại phái truyền thừa hàng ngàn năm ở Duyện châu nay đã biến thành lũ cường đạo.
Khi trước tình cờ gặp Lâm Hiên là tán tu Ngưng Đan kỳ. Vì thế lão làm sao có thể bỏ qua con cá lớn trước mắt.
Mọi chuyện đang thuận lợi thì không ngờ Lâm Hiên lột trần cạm bẫy của lão.
Càng khiến Lý Diệu Thiên kinh ngạc là đối phương biết lão vốn là tu sĩ Duyện châu.
"Rốt cuộc ngươi là ai?" Thanh âm Lý Diệu Thiên trở nên lạnh lẽo.
"Tại sao ta phải nói cho ngươi?" Trong mắt Lâm Hiên lóe lên sự khinh bỉ.
"Ngươi...." Lý Diệu Thiên giận dữ nhưng vẫn chưa động thủ. Đối phương chỉ là một tu sĩ Ngưng Đan kỳ nhưng đối mặt cao thủ trung kỳ lại không hề mất bình tĩnh, chẳng lẽ gia hỏa này còn có hậu thủ, có chỗ ỷ lại sao?
Hắn phát ra thần thức tìm tòi nhưng không phát thấy trợ thủ của đối phương. Huống chi đã bố trí cấm chế báo động ở bên ngoài, nếu có kẻ xâm nhập thì đương nhiên phải biết.
Vậy sao kẻ này lại trấn định như thế. Lý Diệu Thiên đang nghi hoặc vô cùng thì tu sĩ tướng mạo xấu xí mở miệng:
" Đại ca, cần gì nghĩ nhiều. Chắc chắn tên tiểu tử này đang hư trương thanh thế, muốn kéo dài thời gian."
Tu sĩ tên là Vương Hổ, đa mưu túc trí hơn nữa thực lực cũng không tệ, tu vị cũng là Ngưng Đan trung kỳ, cùng đảm nhiệm chức vị trưởng lão Hỏa Linh môn với Lý Diệu Thiên.
Hai tên này ngưu tầm ngưu mã tầm mã, lại còn kết bái thành huynh đệ, vì thế trong môn cũng không xưng hô là sư huynh sư đệ.
Lý Diệu Thiên nghe xong bừng tỉnh rồi mừng rỡ nói: "Nhị đệ nói có lý. Suýt nữa vi huynh bị tên tiểu tử này lừa rồi."
Nhưng lão này đúng là cẩn thận vô cùng. Tuy nhận định như thế nhưng vẫn chưa động thủ, ngược lại còn lui hai bước.
Lâm Hiên nghe tiếng gió bên tai thì nhíu mày, mấy đạo quang hoa từ trong bay vọt ra, hiện ra bảy tám tên tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ.
"Hừ. Hai vị thật coi trọng ta. Một mình Lâm mỗ mà không những xuất động hai vị cao thủ trung kỳ. Hơn nữa các ngươi cho rằng mấy kẻ Trúc Cơ kỳ này có tác dụng sao?" Lâm Hiên vẫn giữ vẻ thong dong, vẻ mặt lạnh lùng mở miệng.
"Hừ, có tác dụng hay không thì ngươi sẽ biết ngay. Thật ra chỉ cần một mình đại gia ta cũng đủ đối phó với ngươi. Bất quá Hỏa Linh môn chúng ta lại thích quần công." Vương Hổ nhe răng cười lạnh nhưng thấy vẻ trấn định của đối phương thì có chút bất an.
"Tiểu tử cười cái gì? Ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của ngươi!"
Vương Hổ hét lớn một tiếng rồi hé miệng phun ra một một kiện bảo vật.
Thần thức Lâm Hiên đảo qua thì không khỏi ngẩn người.
Kẻ trước mặt gian ác như vậy nhưng không ngờ lại dùng pháp bảo của người đọc sách.
Đó là một cây bút lông dài hơn thước, dùng tài liệu thuộc tính mộc luyện chế thành.
Cây bút sau khi bay lên phập phù trên không, dừng một chút thì hóa thành một đạo thanh quang, xé gió đâm về phía Lâm Hiên.
Lâm Hiên nhíu mày. Loại pháp bảo kỳ lạ này đều có uy lực không tầm thường nên không dám coi nhẹ.
Tay hắn vỗ lên túi trữ vật một cái, Bích Lân châm đã được tế ra.
"Cổ bảo!"
Vương Hổ hít một hơi lạnh, rất nhanh vẻ mặt đã trở nên tham lam nhưng ánh mắt nhìn Lâm Hiên đã có chút kiêng kị.
Đừng nói tán tu mà những tu sĩ đại môn phái chín phần còn không có cổ bảo. Tên tiểu tử này rốt cuộc là ai?
Bích Lân châm và cây bút lông đánh vào nhau, linh quang lóe lên không ngừng.
Trên mặt Vương Hổ có chút ngưng trọng. Hai tay chắp lại trước ngực rồi mở rộng ra, từ trong lòng bàn tay bắn ra một đạo pháp quyết. Bút lông sau khi hấp thu nó to lên gấp mấy lần, đồng thời biến ảo ra bảy cây bút giống ban đầu như đúc, cuốn lấy Bích Lân châm không thôi.
Thấy thế Lâm Hiên thầm thở một hơi, còn e đối phương có thần thông đặc biệt , thì ra cũng chỉ vậy thôi mà.
Vương Hổ đã xuất thủ thì Lý Diệu Thiên cũng không đứng chơi. Lão hé miệng phun ra một thanh tiểu kiếm dài chừng ba tấc, quanh thân kiếm bốc lên hỏa diễm hừng hực. Vừa xuất hiện thì độ nhiệt không khí bạo tăng lên.
Họ Lý đang định xuất thủ thì đột ngột một thiếu nữ diễm lệ chừng mười bảy mười tám chợt xuất hiện trước mặt.
"Hai đấu một sao. Muốn vây công thiếu gia thì phải qua ải ta đã."
Sự xuất hiện của nàng khiến Lý Diệu Thiên không khỏi ngây ra. Dùng thần thức đảo qua thì sắc mặt đại biến.
Khi Nguyệt Nhi ngưng đan thành công, vẻ ngoài vốn không khác tu sĩ nhân tộc nhưng vẫn không thể dấu được thần thức tu sĩ cùng cấp..
Phát hiện ra thiếu nữ này là một âm hồn, sắc mặt Lý Diệu Thiên trở nên trắng nhợt. Điều khiến hắn kinh hãi chính là lúc này thân phận thần bí của đối phương.
Theo lão biết ở nơi U châu thì chỉ có lão quái vật Cực Ác ma tôn Nguyên Anh trung kỳ mới có một quỷ sủng Ngưng Đan kỳ.
Như vậy chẳng lẽ thiếu niên này là Cực Ác ma tôn. Nhưng lúc này Cực Ma Động đang kịch chiến với tam đại phái, nếu không có lý do đặc biệt thì lão ma không thể nào rời khỏi Thiên Ma thành.
Nhưng có lời đồn Cực Ác ma tôn có thần thông dời non lấp bể, đã luyện thành đệ nhị nguyên thần đã thất truyền từ lâu. Lần trước khi sát diệt Thiên Sát ma quân cũng chính là một nguyên thần phân thân?
Chẳng lẽ thiếu niên này chính là hóa thân của Cực Ác ma tôn? Lý Diệu Thiên càng nghĩ thì toàn thân càng run rẩy kịch liệt.

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #114


Báo Lỗi Truyện
Chương 114/2668