Chương 112: Trưởng lão Hỏa Linh Môn


Tốc độ độn quang của Lâm Hiên rất nhanh, trong nháy mắt đã chạy xa hơn trăm trượng, nhưng với thần thức cường đại của hắn vẫn nghe được tiếng kêu thảm của Viên Đại Hải.
Trong lòng Lâm Hiên không khỏi ớn lạnh, không dám nhìn về phía sau, điên cuồng vận chuyển linh lực, tốc độc phi hành càng lúc càng nhanh.
Tuy nhiên không lâu sau hắn phát hiện ra sau lưng có một cái đuôi đuổi theo, theo âm khí dao động thì đối phương là một tên Quỷ Vương.
Lâm Hiên độn quang nhanh như điện chớp vậy mà tốc độ của kẻ kia lại càng nhanh hơn, khoảng cách song phương ngày càng thu hẹp dần.
Lâm Hiên mấy lần thay đổi phương hướng, thậm chí đã sử dụng đến cả Thổ Độn Thuật, nhưng vẫnkhông thể thoát, một nhân một quỷ bám riết lấy nhau như bóng với hình. Chạy được hơn mười dặm, Lâm Hiên dường như tuyệt vọng dừng lại trên không trung.
"Sao không trốn nữa?"
Một thoáng sau hắc vân nhanh chóng bay đến trước mặt rồi dần thu lại, để lộ ra một gã đại hán đầu bóng lưỡng người trần: "Tại hạ là Cổ Liêm, chết trong tay ta ngươi sẽ không hối hận, ta sẽ móc kim đan của ngươi dâng cho chủ nhân"
"Cổ Liêm? " Chân mày Lâm Hiên nhíu lại, lộ ra vẻ ngạc nhiên: "Quỷ vật cũng có tên sao?"
Nghe Lâm Hiên nói thế Quỷ Vương tự xưng là Cổ Liêm lộ vẻ bạo ngược: "Nhân tộc các ngươicó tên thì âm hồn chúng ta sao mà lại không thể? Tiểu tử kia, chịu chết đi. "
Vừa dứt lời hắn liền vươn ra, đánh vào hư không một trảo, một quỷ trảo khổng lồ hiện ra, điên cuồng đánh tới như muốn lủng thân thể Lâm Hiên.
Thế công như kình phong vô cùng đáng sợ nhưng Lâm Hiên không chút sợ hãi, ngược lại nở ra một nụ cười quái dị. Bàn tay vỗ nhẹ vào túi trữ vật một cái, đem hai kiện bảo vật tế ra, tay trái cầm một khối cầu màu bạc trắng to cỡ nắm tay còn tay phải cầm một thanh cổ kiếm dài ba tấc.
Mắt thấy quỷ trảo kia đã gần đến, thân hình Lâm Hiên phiêu hốt mơ hồ, thành công né tránh một đòn của đối phương. Ngay lập tức, tay trái liền vung lên ném ra khối cầu màu bạc.
Cổ bảo Phược Tiên Cầu trong bảo khố này Lâm Hiên lần đầu sử dụng đối địch. Không biết uy lực như thế nào?
Một kích không trúng Quỷ Vương cũng không thèm để ý, đang định thi triển thần thông thì tiểu cầu vừa mới xuất hiện trên không trong chớp mắt đã đến trước mặt. Bảo vật này nhẹ rung vài lần rồi bắt đầu xoay tròn. Từ trong tỏa ra thành trăm ngàn sợi tơ bạc mỏng manh gần như trong suốt. Quỷ Vương nhìn thì không coi vào đâu, chớp mắt thì những sợi tơ này đã kết thành tầng tầng lớp lớp bao vây hắn lại.
"Ngu ngốc. Bổn vương chỉ là hư hình hóa ảnh mà thôi, không có chân thân. Xem bảo vật của ngươi có tác dụng gì? " Quỷ Vương tỏ vẻ khinh thường nói. Sau đó toàn thân muốn thu lại, đang định thoát ra khỏi sự trói buộc của những sợi tơ.
Những sợi tơ màu bạc do Phược Tiên Cầu hóa thành chỉ nhẹ rung lên một chút, rồi phát ra kim quang chói mắt. Quỷ Vương chợt phát hiện ra bản thân mình không thể hóa thành sương vụ.
"Không có khả năng, …Bảo vật này của ngươi rốt cuộc là gì vậy? " Quỷ Vương không thể biến hóa nên không có cách nào thoát ra, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ vô cùng.
Lâm Hiên vô cùng mừng rỡ, cổ bảo do cổ tu Nguyên Anh Kỳ lưu lại quả nhiên thần diệu vô cùng, ngay cả vật không có thân thể thực sự như yêu quỷ cũng có thể giam cầm, thần thông lợi hại vượt xa sự tưởng tượng của hắn. Song lúc này không có thời gian dây dưa với đối phương, nơi này cách Bách Hoa Cốc hơn mười dặm. Với thần thông của Hạo Thiên Quỷ Đế nếu muốn đuổi theo chỉ là mất một chút thời gian mà thôi.
Thật sự mà nói, với tốc độ độn quang thật sự của Lâm Hiên thì Quỷ Vương đầu bóng lưỡng này khó mà truy đuổi được hắn. Chủ yếu thương thế của Nguyệt Nhi cần một viên nội đan Quỷ Vương.
Trải qua sự việc lần này đã biết Thất Tuyệt Thiên là thế lực của Âm Quỷ tiềm ẩn trong nhân gian, Lâm Hiên chắc chắn không dại dột đi vào Âm Hồn Cốc. Như vậy sát diệt Quỷ Vương trước mặt là lựa chọn tốt nhất.
Trên đường chạy trốn, Lâm Hiên tựa như đem hết bản lĩnh ra nhưng chỉ là giả vờ mà thôi, còn việc lựa chọn nơi động thủ cho thích hợp cũng khiến hắn phải suy tính một lúc.
Theo lý càng gần Quỷ La Thành thì càng tốt, nhưng khi đến đó thì không chắc đối phương tiếp tục đuổi theo, vì vạy hắn đành mạo hiểm động thủ tại đây.
Tốc chiến tốc thắng Lâm Hiên đem các cổ bảo thu được tế ra, vạn lần không thể để trận chiến này kéo dài, nếu không Hạo Thiên Quỷ Đế đuổi tới thì khổng ổn!
Cũng may là Quỷ vương này khinh địch nên Lâm Hiên lợi dụng cơ hội, mắt thấy hắn bị vây khốn bởi Phược Tiên Cầu. Lâm Hiên liền không khách khí, tay phải thao túng Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm hóa thành một dải sáng màu bạc chém thẳng tới.
Một tiếng la thảm vang lên, hư ảnh kia càng lúc càng mờ nhạt. Cuối cùng tan biến trong hư không.
Lâm Hiên vẫy nhẹ tay, một viên nội đan màu đỏ đen nhanh chóng bay tới trước mặt.
Cuối cùng đã cầm được vật này. Lâm Hiên lấy ra một cái bình ngọc cẩn thận bỏ vào trong. Sau đó thu hai Cổ bảo kia lại rồi độn quang đi mất.
Trong lúc đó ở Bách Hoa Cốc, bất kể là Viên Đại Hải hay các tu sĩ khác, tất cả đều đã trở thành những thi thể. Hạo Thiên Quỷ Đế đang đắc ý nhìn những viên Kim đan trong tay,. Nhưng sau đó nụ cười của hắn chợt tắt ngấm, lộ vẻ khó tin nhìn theo hướng Lâm Hiên đã đào tẩu.
"Chủ nhân, sao vậy?"
"Cổ Liêm phái đi theo truy sát tiểu tử kia đã ngã xuống " Hạo Thiên Quỷ Đế nhướng mày mở miệng.
"Sao có thể như vậy được, tên tiểu tử kia chỉ là Ngưng Đan Sơ Kỳ, sao có thể là đối thủ của Cổ Liêm được?" Liệt Hải Bằng dường như còn không tin nói.
"Chuyện này hết sức kỳ quái, tiểu tử kia vừa mới giao thủ đã sát diệt Cổ Liêm trong chớp mắt, đừng nói là sơ kỳ mà tu sĩ hậu kỳ cũng chưa chắc thần thông như thế! " Hạo Thiên Quỷ Đế lẩm bẩm, đưa tay sờ cằm phân tích.
Lúc sau hắn liền lắc lắc đầu: "Thôi bỏ đi, chạy thì cũng đã chạy rồi, nội đan của mấy người kia đã đủ để ta ổn định cảnh giới, nếu không phải ta hiện tại không thể động thủ nhiều thì sao có thể để hắn thoát chứ"
"Chủ nhân nói rất đúng" Liệt Hải Bằng mở miệng phụ họa nhưng trên mặt lại lộ vẻ lo lắng: " Không biết tiểu tử kia chạy thoát, có đem sự tình của Thất Tuyệt Thiên chúng ta đi nói lung tung không"
"Hừ, chắc chắn sẽ nói khắp nơi, tất cả tại ngươi vênh váo đắc ý, không ngờ mở miệng làm lộ bí mật của chúng ta" Hạo Thiên Quỷ Đế bất mãn hừ một tiếng.
"Chủ nhân tha tội, là nô tài sai lầm, nhưng không thể ngờ được tên tiểu tử kia xảo quyệt như thế, lại có thể từ trong thiên la địa võng của chúng ta mà trốn thoát được" Liệt Hải Bằng hoảng sợ vội quỳ xuống.
"Hừ , trên đời này không có việc gì là không có khả năng, sau này khi hành sự đừng kiêu căng tự đắc. Cho dù nắm chắc mười phần cũng phải cẩn thận, đứng lên đi, lần này bản tọa tha cho ngươi, nhưng sẽ không có lần thứ hai…" Nói đến đó vẻ mặt của Hạo Thiên Quỷ Đế trở nên âm lệ.
"Chủ nhân an tâm, nô tài nhất định thụ giáo huấn của người" Liệt Hải Bằng vội dập đầu tạ ơn rồi nơm nớp đứng lên. Hạo Thiên Quỷ Đế nhìn hắn một cái rồi trấn an nói:
"Ngươi cũng không cần lo lắng, tiểu tử kia có đem chuyện của Thất Tuyệt Thiên nói ra thì cũng không có ai tin"
"Không có ai tin?" Trên mặt Liệt Hải Bằng lộ ra vẻ khó hiểu.
"Không sai, Thất Tuyệt Thiên của chúng ta đã truyền thừa hơn vạn năm, chính là U Châu đệ nhất thương minh, tiểu tử kia chỉ là một tu sĩ Ngưng Đan Sơ Kỳ thấp cổ bé họng, hắn có nói ra thì ai tin chứ?" Hạo Thiên Quỷ Đế cười ngạo nghễ, như đã định trước nói.
Liệt Hải Bằng nghe vậy cực kỳ mừng rỡ, vội vàng phụ họa theo vài câu.
"Được rồi, các ngươi đều lui cả đi, bản tọa tuy đã đột phá bình cảnh tiến giai Nguyên Anh Kỳ nhưng còn cần phải nuốt những kim đan rồi bế quan một thời gian, dù chuyện lớn bằng trời cũng đứng đến làm phiền ta"
"Tuân mệnh!"
Liệt Hải Bằng thi lễ sau đó cùng với mấy Quỷ Vương cung kính lui xuống.
***
Lại nói về Lâm Hiên, sau khi diệt được Quỷ Vương thì không hề trì hoãn, dùng hết tốc lực độn quang thật nhanh về hướng Quỷ La Thành.
Đồng thời đem toàn bộ thần thức khai mở, đề phòng Hạo Thiên Quỷ Đế đuổi theo.
Một khắc sau Lâm Hiên cuối cùng đã thấy được tòa hùng thành kia, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Đương nhiên Quỷ Đế không dám đến đại bản doanh của Nhân tộc đuổi giết hắn.
Chuyến đi lần này thật sự quá mạo hiểm, cơ hồ gần như chứng kiến tử địa nhưng cũng thật đáng giá. Cuối cùng đã tìm được nội đan của Quỷ Vương chữa thương cho Nguyệt Nhi.
Sau khi về thành, Lâm Hiên liền tùy tiện chọn một khách điếm nghỉ ngơi, sau đó lại đến phường thị.
Muốn chữa trị thương cho Nguyệt Nhi còn cần thêm một vài loại dược liệu quý giá nữa. Lâm Hiên tiêu tốn thêm một lượng tinh thạch, cuối cùng đã thu thập đầy đủ.
Hắn không trở về khách điếm mà tới một nơi kiến trúc bề thế cao mấy trăm trượng. Đây chính là nơi quản lý của Quỷ La Thành.
Ngẩng đầu nhìn lên thì công trình này vút lên tận mây xanh, người đứng dưới có cảm giác mình như một con kiến nhỏ bé.
Lâm Hiên đưa mắt đánh giá một chút, rồi hóa thành một đạo thanh quang bay vút vào bên trong.
Mà Lâm Hiên không hề che dấu tu vị nên những tu sĩ bên trong ra nhìn hắn với ánh mắt kính nể và hâm mộ.
Còn có không ít nữ tu sĩ trẻ tuổi xinh đẹp trộm nhìn hắn. Nếu được một vị tiền bối nhìn trúng thu làm thị thiếp, con đường tu hành của bản thân sau này sẽ có ích lợi không thể tưởng tượng được.
Đáng tiếc Lâm Hiên mặt mày nghiêm lạnh không hề quan tâm.
"Tiền bối, ta có thể giúp được gì? " Một hoàng y tu sĩ đi đến hỏi, Lâm Hiên thoáng nhìn nơi cổ tay áo của hắn có thiêu một đóa hoa cổ quái, người này là chấp sự của Quỷ La Thành.
"Tại hạ muốn thuê một gian Địa Hỏa Thất, không biết giá bao nhiêu tinh thạch?"
Lâm Hiên bình thản nhìn chấp sự kia nói. Nơi gọi là Địa hỏa thất là có thể sử dụng địa hỏa tài nguyên, do các tu sĩ dùng đại thần thông đem Địa Mạch Chi Hỏa dẫn lên mặt đất. Cũng tương tự như luyện đan thất ở Linh Dược Sơn.
Tất nhiên Địa Mạch Chi Hỏa này không chỉ dùng cho luyện đan chế khí mà còn được một số tu sĩ tu luyện hỏa thuộc tính công pháp lợi dụng để tu luyện nhằm tăng thêm hiệu quả.
"Tiền bối cần thuê dạng nào và trong bao lâu? "
"Ừm, nơi nào địa hỏa tinh thuần càng cao càng tốt, trong ba tuần trăng! " Lâm Hiên nghĩ ngợi một chút thì trả lời.
"Đại khái cần khoảng hai trăm tinh thạch, mời tiền bối theo ta sang bên này làm thủ tục"
Hoàng y tu sĩ vừa nói vừa đi trước dẫn đường, Lâm Hiên chậm rãi theo sau.
Nửa canh giờ sau, Lâm Hiên từ trong Quỷ La Thành bay ra, trên tay còn cần theo một khối lệnh bài xanh biếc.
Căn cứ vào những điều ghi lại trong cổ ngọc giản kia, Dưỡng Nguyên Đan trị thương cho Nguyệt Nhi tối thiểu phải dùng hỏa diễm luyện chế trong bảy bảy bốn chín ngày.
Yêu cầu hỏa diễm để luyện đan cũng không cao. Thậm chí Tiên Thiên Chi Hỏa của Trúc Cơ Kỳ tu sĩ cũng được, Thuần Dương Đan Hỏa của Lâm Hiên chắc chắn đạt yêu cầu, nhưng phát ra hỏa diễm hơn bốn mươi chín ngày thì e không đủ pháp lực.
Cho nên Lâm Hiên tính dùng Địa Mạch Chi Hỏa để thay thế.
Nếu như có thể trở về Linh Dược Sơn thì tốt nhưng nội đan Quỷ Vương nếu không dùng ngay thì dược lực sẽ giảm đi.
Lâm Hiên quyết định ở tại Quỷ La Thành này luyện đan.
Nơi này địa hỏa tài nguyên khá phong phú.
Hơn nữa sau khi giết chết tên Quỷ Vương nọ, có trời mới biết Hạo Thiên Quỷ Đế có thẹn quá hóa giận sai thuộc hạ truy tìm tung tích của hắn hay không. Cho nên nếu trở về Linh Dược Sơn thì giữa đường có thể gặp nguy hiểm. Như vậy chi bằng ở lại Quỷ La Thành một thời gian ngắn, chờ trời yên biển lặng. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Sau nửa canh giờ Lâm Hiên đáp xuống trước một dãy núi, nơi này vẫn thuộc phạm vi Quỷ La Thành. Do có diện tích lớn, ở bên trong thành ngoại trừ những nơi các tu sĩ hay tụ tập thì không thiếu sông hồ, thậm chí cả núi non.
Dãy núi trước mặt là một dãy hỏa diệm đã tắt, có địa hỏa tài nguyên rất phong phú. Bên trong có một số tu sĩ phi hành ra vào, với thần thức cường đại của Lâm Hiên dễ dàng nhìn ra hỏa linh lực tinh thuần trên người bọn họ, xem ra các tu sĩ tu luyện hỏa công pháp thuộc tính chọn nơi này để tu luyện.
Vốn dĩ Lâm Hiên cũng không hề để ý lắm, nhưng khi ánh mắt thoáng nhìn qua một người thì đột nhiên ngừng lại.
Đó là một tu sĩ trung niên đã ngoài ngũ tuần, vận đạo bào bằng vải màu xám tro, nhưng Lâm Hiên biết đây không phải đạo sĩ xuất gia.
Hai ngươi chưa từng gặp nhau nhưng khi xưa đại danh của kẻ này giống như sấm rền bên tai hắn.
Lúc đó hắn còn là một đệ tử cấp thấp của Phiêu Vân Cốc thì người này đã danh mãn Duyện Châu.
Duyện Châu diện tích không bằng một phần mười U Châu, tài nguyên khan hiếm, đừng nói Nguyên Anh Kỳ lão quái mà tu sĩ Ngưng Đan Kỳ cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Trước mặt hắn là một trong số tu sĩ ít ỏi đó.
Chính là trưởng lão của Hỏa Linh Môn đã tan thành mây khói.
Hỏa Linh Môn cùng với Phiêu Vân Cốc là một trong hai thế lực lớn nhất Duyện Châu.
Nhưng do sự tình sát hại minh hữu trong Khê Dược Giản, Hỏa Linh Môn đã trở thành công địch của cả Tu tiên giới Duyện Châu. Các gia tộc và môn phái liên hợp lại tiêu diệt, phần lớn đệ tử đều ngã xuống tại trận, Lý trưởng lão này dựa vào tu vị tinh thâm mới trốn thoát được.
Không ngờ lão cũng đến Quỷ La Thành này.
Chẳng qua thương hải tang điền, lúc này Lâm Hiên không còn là một đệ tử cấp thấp Linh Động Kỳ mà đã trở thành Ngưng Đan Kỳ tu sĩ như lão giả trước mắt.
Tất nhiên Lý trưởng lão này tu vị tinh thâm hơn, đã đến cảnh giới trung kỳ nhưng luận về thực lực thì Lâm Hiên không có gì phải sợ hãi đối phương.
"Sao, đạo hữu nhận biết tại hạ?"
Trưởng lão Hỏa Linh Môn cũng rất nhạy bén, rất nhanh chóng phát hiện Lâm Hiên đang quan sát lão.
"Không hẳn, chỉ là tại hạ thấy đạo hữu có chút quen thuộc mà thôi" Lâm Hiên sắc mặt không đổi bình thản trả lời. Khi ở Duyện Châu hắn chỉ là vô danh tiểu tốt mà thôi, đối phương chắc chắn không thể biết nổi.
"Ồ, xem ra hai chúng ta thật hữu duyên, tại hạ là Hỏa Linh Môn Lý Diệu Thiên, chẳng hay đạo hữu tên họ là chi, thuộc môn phái nào? "
"Tiểu đệ là Lâm Hiên, chỉ là tán tu mà thôi"
Hai người liền trò chuyện vài câu, dường như trong lời Lý Diệu Thiên có ý lôi kéo song Lâm Hiên cũng tùy cơ ứng biến, trả lời đại khái cho qua.
Bỗng nhiên một đạo hỏa quang từ xa bay tới vòng quanh người Lý Diệu Thiên, lão liền vung tay ra đón lấy rồi đem thần thức truyền vào bên trong.
Thoáng chốc ánh mắt Lý Diệu Thiên lộ vẻ vui mừng, liền vội ôm quyền: "Thật là thất lễ. Lâm đạo hữu, tại hạ có việc quan trọng phải cáo từ. Sau này chúng ta sẽ gặp lại, động phủ của tại hạ ngay trong ngọn tiểu hỏa sơn phía trước. Đạo hữu có rảnh thì xin mời đến phủ đệ của Lý mỗ làm khách"
"Được rồi, nếu có cơ hội sẽ phiền đạo hữu một phen" Lâm Hiên mỉm cười tiễn biệt.
Lý Diệu Thiên ôm quyền rồi xoay người hóa thành một đạo hỏa vân bắn đi, chớp mắt đã không còn bóng dáng.
Sắc mặt Lâm Hiên thoáng trầm xuống nhưng rất nhanh trở lại như thường, với thần thông của hắn hiện nay tất nhiên không sợ trưởng lão Hỏa Linh Môn này, việc cấp bách hiện nay là luyện chế linh đan cho Nguyệt Nhi.
Vừa nghĩ đến đó pháp lực trong người lập tức lưu chuyển, thân hình hắn hóa thành một đạo kinh hồng bay về phía ngọn núi nhỏ trước mặt.
Càng đến gần thì nhiệt độ không khí càng tăng cao, tài nguyện địa hỏa nơi này không bằng được Linh Dược Sơn nhưng cũng không quá kém.
Số lượng tu sĩ độn quang trên trời tăng lên, xem ra Quỷ La Thành đã khai thác triệt để nơi này, mở ra mấy trăm gian thạch thất cho các tu sĩ thuê dùng. hàng năm kiếm được lượng tinh thạch khá lớn.
Theo chỉ dẫn trên lệnh bài, Lâm Hiên dễ dàng tìm đến được chỗ hắn đã thuê.
Chỉ là một sơn động trống trải, ở giữa sơn có một cái thú đầu làm bằng kim loại như thiết kế ở Linh Dược Sơn.
Bốn phía sơn động có trận pháp cấm chế nhưng khá đơn giản, chủ yếu chỉ để báo động mà thôi.
Lâm Hiên liền đem Cực Âm Ác Linh Trận bày ra rồi mới an tâm đi vào sâu trong thạch động, sau đó bắt đầu dẫn động Địa Mạch Chi Hỏa.. luyện chế đan dược.
Lần bế quan này kéo dài bốn chín ngày, thỉnh thoảng Lâm Hiên phun ra Thuần Dương Đan Hỏa vào trong Địa Mạch Chi Hỏa để nâng cao độ nhiệt.
Rốt cục tiểu đỉnh trước mặt đã bắt đầu tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
Dưỡng Nguyên Đan chỉ yêu cầu cao về tài liệu còn phương pháp luyện chế thì khá đơn giản.
Lúc này trên mặt Lâm Hiên hiện vẻ mừng rỡ phất nhẹ tay một cái. Mấy đạo quang hoa từ trong tay áo vút bay ra nhập vào bên trong đỉnh lô.
Chỉ chốc lát, hương khí trong phòng ngày càng đậm, đây chính là dấu hiệu đan thành. Lâm Hiên liền thu hồi Địa Mạch Chi Hỏa rồi há miệng phun ra phun ra một đạo hỏa diễm màu vàng kim nhạt. Đây là hắn dùng Thuần Dương Chân Hỏa để ngưng luyện Dưỡng Nguyên Đan lần cuối.
"Nguyệt Nhi, ngươi ra đi"
"Vâng" Âm thanh Nguyệt Nhi vừa vang lên thì thân ảnh yêu kiều đã hiện ra trước mặt Lâm Hiên, sắc mặt nàng có chút nhợt nhạt nhưng đã khá hơn một tuần trăng trước, là do phục dùng Âm Linh Đan nên thương thế chuyển biến tốt hơn.
Lâm Hiên vươn tay điểm ra một chỉ, tiểu đỉnh tự động mở nắp, một viên đan dược to cỡ mắt rồng từ trong bay ra. Chỉ thấy bên trong ẩn chứa lượng Âm Linh Khí vô cùng kinh người.
Nguyệt Nhi thoáng nhìn qua viên linh dược rồi lại nhìn về phía Lâm Hiên, ánh hiện tia cảm động rồi mở miệng, khe khẽ hít vào một hơi. Viên đan dược kia trong chốc lát hóa thành một làn sương vụ màu đen nhập vào trong thân thể nàng.
Khuôn mặt thanh tú của Nguyệt Nhi hồng hào trở lại, khí sắc dần tốt lên, xem ra linh đan đã bắt đầu phát huy diệu dụng.
"Thiếu gia…"
"Không cần nói nhiều, nhanh đả tọa luyện hóa dược lực, ta hộ pháp cho"
"Vâng"
Tiểu nha đầu ngoan ngoãn xếp bằng, ngón trỏ và ngón cái đan vào nhau, hai tay kết thành một đạo pháp quyết, rồi bắt đầu thi triển Huyền Ma Đại Pháp.
Thấy khí sắc tiểu nha đầu có chuyển biến tốt. Lâm Hiên thở phào như trút được gánh nặng.
Dựa theo cổ ngọc giản, Dưỡng Nguyên Đan, có thể giúp nàng hoàn toàn bình phục khôi phục.
Buông bỏ phiền muộn, Lâm Hiên cũng bắt đầu đả tọa tu luyện.
Lại nói hắn sau khi Ngưng Đan thành công thì do nhiều sự tình quấn thân, tuy cảnh giới đã ổn định nhưng hiện tại vẫn dậm chân ở tầng thứ nhất.
Nhưng cũng phải nói lại, với tư chất của hắn nếu đơn giản chỉ khổ tu thì sẽ không có bao nhiêu hiệu quả.
Nếu là kẻ khác có lẽ đã thỏa mãn tại đây, một kẻ không có linh căn mà lại đại thành Kim đan. Chỉ sợ trước nay tại Tu Tiên Giới còn chưa từng có trường hợp nghịch thiên như thế. Tuy nhiên Lâm Hiên không hề thỏa mãn, mục tiêu tiếp theo của hắn là cảnh giới Nguyên Anh.
Đương nhiên con đường phía trước khó khăn vô cùng. Sau khi Ngưng Đan thành công, hắn đã chân chính trở thành tu sĩ cao cấp.
Thường thì trong cả ngàn tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, chỉ có một hai người Ngưng Đan thành công.
Với số lượng ít ỏi như thế thì sẽ không có mấy tu sĩ cấp cao đến Linh Dược Sơn nhờ luyện đan.
Như vậy phương pháp thu gom phế đan, tinh chế lại rồi phục dùng như kẹo hồ lô để nâng cao tu vị như trước khó có thể thực hiện nổi.
Vậy con đường tu luyện tiếp theo sẽ như thế nào?

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #112


Báo Lỗi Truyện
Chương 112/2668