Chương 902: Đại kết cục. (Chương cuối)


Đứng ở cửa thành đế đô, chúng nhân phảng phất cảm nhận được những điều dị thường !
Thủ quân cửa thành cơ hồ tăng gấp hai lần, mà cờ hoa Bụi gai trên tường thành đã đổi thành màu vàng kim tượng trưng cho những ngày lễ lớn !!
Lúc này Đỗ Duy cùng mấy người liên quan, bị thương, mệt mỏi mà mấy cô gái thì hoàn hảo không thương tích. Đỗ Duy cùng Lam Hải Duyệt với Rosseta , Chris trên người là y phục bị tàn phá.
Một đám người ăn mặc như vậy đi đến trước cửa thành, xa xa binh sĩ trên thành đã có chuẩn bị .
Từ xa quân thủ thành cầm lấy vũ khí cao giọng quát:
- Người nào! Hôm nay đế đô giới nghiêm đóng cửa thành! Chẳng lẽ không biết ư !!
Đỗ Duy thở ra một hơi, đi trước chúng nhân một chút, vừa đi vừa cười hỏi:
- Hiện tại là năm nào ?
Quan thủ thành bên trên nghe thấy thì không khỏi nhíu mày ---- Chẳng lẽ là một kẻ điên ?
- Hỗn trướng ! Hiện tại là đế quốc năm 970 ! Hôm nay đế quốc hoàng đế Charles bệ hạ cử hành hôn lễ! Các ngươi từ nới nào tơi, chẳng lẽ không biết ư ?!
Nói xong hắn hạ lên binh sĩ thủ hạ xông tới đem đám người Đỗ Duy vây chặt.
Đỗ Duy đi tới gần, cười nhìn vào tên quan quân:
- Ngươi không nhận ra ta ?
Tên sĩ quan này mở hai mắt, đột nhiên sắc mặt đại biến! Trong đôi tròng mắt đột nhiên thoáng hiện ra một tia quang mang dị dạng !
Những binh lính xung quanh kia trợn mắt há mồm, tên sĩ quan này cơ hồ vừa lăn vừa bò nhào tới trước mặt Đỗ Duy, quỳ xuống:
- Công tước! là Công tước đại nhân! Công tước hoa tulip trở lại! công tước hoa tulip đại nhân trở lại !!!
Rất nhiều quân binh trên cửa thành la hét ầm ĩ, nháy mắt đã tập trung lại trên vài trăm người.
Tên sĩ quan kia hiển nhiên là vương thành cận vệ quân có thâm niên, có thể nhận ra được hình dạng của Đỗ Duy, chỉ là những binh sĩ kia phần nhiều đều là những binh sĩ trẻ tuổi, nói nói công tước hoa tulip mất tích mấy năm nay đột nhiên trở lại thì không khỏi trở niên rôi loạn.
Đỗ Duy nhíu mày, nhìn vào hoàng kỳ kim sắc trên tường thành:
- Ngươi vừa nói cái gì? Hôn lễ đại điển? Charles… ân, hoàng đế bệ hạ hôm nay cử hành hôn lễ sao? Cưới tiểu thư của nhà nào ?
Tên sĩ quan kia ngẩn đầu lên, cẩn thận hồi đáp:
- Là tiểu thư Muse em gái của hầu tước phu nhân Listeria . Vả lại, công tước đại nhân, đệ đệ của ngài bá tước Gabri Rowling đại nhân hôm nay cũng về đế đô tham gia hôn lễ, còn có giáo hoàng bệ hạ tự thân đứng ra chủ trì hôn lễ…
"***! !" Đỗ Duy vừa nghe, sắc mặt tức thì đại biến !
Sĩ quan này còn chưa kịp có phản ứng thì cảm thấy hoa mắt, Đỗ Duy như một cơn gió xông vào thành, nháy mắt đã biến mất không thấy.
Nhưng binh sĩ bên cạnh không khỏi có chút bận lòng, cảnh tỉnh:
- Đại nhân… ta xem sự tình có chút không đúng a. Rất giống như bệ hạ cùng bá tước Rowling không quá hoà hợp. Lần này bá tước Rowling về tham gia hôn lễ thì tựa hồ có chút không thích hợp a… Đừng quên, lần này bá tươc còn mang về vài ngàn lôi kỵ, đóng bên trong đại doanh thành bắc… Lần điều động gần nhất tựa hồ có chút bộ dạng phòng bị…
Tên sĩ quan cười khổ một tiếng:
- Ngươi nói những cái này có tác dụng gì … công tước hoa Tulip đại nhân trở lại… ta thấy cái tên gia hoả Contra kia, hừ! Sẽ không còn nhiều thời gian huy hoàng nữa đâu !
Đỗ Duy nào còn thời gian để lỡ, hắn cơ hồ còn không kịp về nhà, một mạch chạy đến Hoàng thành. Những quân cận vệ hoàng cung tiến lên ngăn trở thì có một lão cận vệ mắt thấy Đỗ Duy, lúc này trương ra một bộ mặt cổ quái.
Đỗ Duy ? Công tước hoa tulip đại nhân? Hắn trở lại?!!
- Tránh ra! Ta muốn vào hoàng cung !
Đỗ Duy không ngừng chân, thân hình như một cơn gió xông vào. Hắn năm đó là đệ nhất sủng thần của Nhiếp Chính vương, ra vào hoàng cung cần gì phải thông báo? Dù là đương kim hoàng đế bệ hạ cũng còn là đệ tử của hắn!
Ngự lâm quân chỉ do dự một chút, còn lại thì không có năng cản --- thực sự là ngăn cản cũng không được.
Đỗ Duy mang theo những người của mình cứ như vậy nghênh ngang xông vào, cứ vậy đi thẳng. xa xa nhìn thấy một nữ quan cung đình đang cúi đầu vội vã đi. Đỗ Duy đi lên hỏi:
- Hôn lễ cử hành ở đại điện nào ?!
Cung nữ kia ngẩng đầu tức thì thân hình chấn động, thật sự sửng sốt!
Đỗ Duy vừa nhìn. Cười:
- LamLam ?
Lamlam tựa hồ không tin tưởng người đứng trước mặt mình là thật:
- Ngài… Đỗ Duy? Công tước, công tước đại nhân ??!!
Tiếp theo, Lam Lam đột nhiên nhớ ra:
- Mấy năm nay ngài đi đâu ?!
Đỗ Duy nhíu mày, nhìn trái phải một chút:
- Không có thời gian giải thích! Hiện tại đến cùng là có chuyện gì vậy ?
Lam Lam hít vào một hơi thật sâu, sắc mặt có chút ngưng trọng:
- Đại nhân! Ta không biết tại sao ngài mất tích mấy năm đột nhiên trở về… nhưng là sự tình hôm nay có chút không hay !
- Không hay?
- Hôn lễ của bệ hạ lấy Muse tiểu thư của gia tộc Listeria! Mà bệ hạ lại cứ khăng khăng, giống như là cố ý, điều bá tước Rowling từ tiền tuyến về, để đệ đệ Gabri của ngài tham gia hôn lễ! Ngài có lẽ không quên là đệ đệ của ngài cũng rất yêu Muse! Mà bá tước cũng không phải trở về một mình… hắn, hắn từ tiền tuyến điều về năm ngàn lôi kỵ! Hiện tại đang đóng ở ngoài thành Bắc !
Đỗ Duy sắc mặt hơi biến:
- Hắn muốn làm cái gì?
Lam Lam có chút nôn nóng:
- Đây cũng không phải là đệ đệ ngài có tâm làm loạng… Thực ra là, lần triệu hồi hắn về đế đô lần này, ngoài việc bệ hạ đối với việc năm đó còn có chút ghen ghét trong lòng ra… thì sợ rằng còn có chủ ý của quốc vụ đại thần! Hắn tựa hồ kiến nghị bệ hạ, thừa cơ chọc giận đệ đệ ngài… sau đó… mượn cớ có thể xuống tay với gia tộc Rowling !
- Quốc vụ đại thần? Chẳng lẽ là...
- Chính là Contra !
Đỗ Duy cười .
Xem ra trong quãng thời gian mình ly khai, những tên này ngược lại rất ngông cuồng a.
- Em phải nhắc nhỡ ngài… hiện tại đã không còn như bốn năm về trước !
Lam Lam sắc mặt rất lo âu nói:
- Mấy năm nay không có ngài… gia tộc hoa tulip cùng với gia tộc Rowling , tình cảnh… đều không quá tốt! Bệ hạ tựa hồ chỉ tín nhiệm một mình Contra. Đối với gia tộc của ngài và đệ đệ ngài, đã nhiều lần trấn áp…
Dừng một chút, nàng cười khổ nói:
- Contra hiện tại, địa vị tại đế quốc thật giống như của ngài năm đó !
- Hôn lễ ở đâu ?
Đỗ Duy trầm mặt nói.
- Đừng quản tới hôn lễ! Ngài trước tiên nên đi xem đệ đệ Gabri của ngài đi!
Lam Lam giậm chân nói:
- Hắn hiện đang cùng Listeria phu nhân đang ở trong đại sảnh, Gabri tâm tình rất không tốt… Cũng không rõ hiện hắn đang muốn làm cái gì, chỉ là hiện tại nộ khì hắn cũng không nhỏ ! Listeria phu nhân đang khuyên hắn.
- Dẫn ta đi.
Đỗ Duy thở ra nói.
Gabri sắc mặt âm trầm trừng mắt lên nhìn Listeria phu nhân.
Listeria phu nhân sắc mặt bình tĩnh mà lãnh mạc, một thân lệ phụ hoa quý, lại dùng nhãn thần lạnh nhạt nhận lấy ánh mắt chất vấn của Gabri.
- Vì cái gì? Ngươi hỏi ta vì cái gì ?
Listeria phu nhân chậm rãi nói:
- Ta có thể làm thế nào? Đỗ Duy hắn đột nhiên mất tích đã bốn năm!! Bệ hạ thì quyền quy, bức gia tộc ta đến khổ sở! Lúc trước còn có công tước đại nhân che chắn mưa gió! Nhưng hiện tại, ai có thể ngăn cản? Một nữ nhân như ta, dù có đem ra hết tất cả các biện pháp… có thể chống đỡ nổi bệ hạ cố chấp vậy ư !!
- Ca ca…
Vừa gặp đề tài này, tức thì tất cả các oán khí của Gabri xẹp xuống như một quả bóng.
- Ta chỉ là một nữ nhân.
Listeria phu nhân cũng có chút đành chịu :
- Gabri… tình huống hiện tại ngươi không phải không biết. Cục diện này, không có ca ca của ngươi… thì dù là ngươi cũng không thể đè xuống được. Ngươi thân là một bá tước, lại một mực lưu ở Đông bộ tiền tuyến chịu khổ, trên danh nghĩa là một thống soái quân, còn sự thực? Phòng tuyến trung bộ cùng Tây bộ chiến tuyến chủ soái là Alpay! Cả ngươi cũng phải nghe theo Alpay! Nếu không phải ở Tây bắc, Philip cực khổ chống đỡ để bào toàn cơ nghiệp của gia tộc hoa Tulip thì sợ rằng bệ hạ đã đem binh quyền của ngươi bãi bỏ rồi !
Dừng một lát, thanh âm của nàng càng thêm chát đắng:
- Ngươi còn không chống đỡ nổi thì huống hồ là ta. Ta có thể làm gì? Cái tên Contra kia đã thèm nhỏ dãi ta từ lâu! Chẳng lẽ người muốn ta thoát y rồi lên giường phụng bồi tên hỗn đãn kia ư !!
Nàng than thở nói:
- Lần này ngươi mang binh trở lại… chính là cấp cho bọn họ một cái chuôi cầm. Sau khi hôn lễ kết thúc thì chỉ sợ sẽ có người tìm ngươi gây phiền hà. Ta nguyên đã viết thư cho ngươi, dặn ngươi ngàn vạn lần không được trở về, ngươi lại…
- Ta có thể không trở về sao? Tiểu hoàng đế bệ hạ tự thân ra lệnh triệu hồi, lệnh ta trở về đế đô báo cáo, thuận tiện tham gia hôn lễ của hắn! Hừ…
- Ngươi không nên mang theo binh trở lại, ngươi là bá tước của đế quốc, phía sau có một gia tộc. Không có cớ thì bọn họ không thể dễ dàng ra tay với ngươi. Nhưng người mang binh trở về thì ý nghĩa đã bất đồng !
Dừng một chút, thanh âm Listeria phu nhân đột nhiên trở nên thê lương:
- Đáp ứng gả cho hoàng đế…cũng là quyết định của chính Muse. Nàng không nghĩ là cái quyết định này lại làm liên luỵ cho chúng ta.
Lúc này, ngoài cửa bộng có một bóng người đột nhiên xông vào. Sau đó ló ra một bộ dạng. Listeria phu nhân vừa nhìn thì bỗng hạ ý thức tức giận nói lớn :
- Hỗn trướng! Ai cho ngươi vào đây! Đi ra… A !!!
Lúc nhìn rõ thấy người đến là ai, dung nhan kiều mỵ của Listeria phu nhân đột nhiên trở nên ngốc trệ, bàn tay run run, đột nhiên đem tất cả ly chén trên bàn quét rơi xuống đất !!
- Đỗ... Đỗ...
Gabri nghe vậy thì quay đầu lại, mắt thấy là Đỗ Duy thì phảng phết trở nên ngây ngốc một hồi mới hét to một tiếng, dùng sức bổ nhào qua:
- Ca ca! ! !
Đỗ Duy mỉm cười nhìn đệ đệ:
- Rất tốt, lớn lên rồi. Đã kế thừa tước vị bá tước rồi ? Rất tốt…
Hắn nhìn vào hai bộ mặt vẫn còn đang chấn kinh, lập tức giành mở miệng trước nói:
- Tốt rồi! Các ngươi nói gì thì ta đã nghe hết… Hiện giờ không có thời gian giải thích! Trước tiên cùng ta đi tham gia hôn lễ !
- Ngươi… ngươi muốn năng cản sao ?
Listeria phu nhân ánh mắt sáng lên, nhưng lập tức lại nhíu mày:
- Không được, Đỗ Duy, hiện tại ngươi đã không giống như ngươi năm đó… tiểu hoàng đế hắn…
Đỗ Duy hừ một tiếng lại quay đầu nhì Gabri:
- Đi, tìm cho anh một bộ y phục! Anh ăn mặc như vầy đi đại điện tham dự thì không tốt lắm !
Gabri vừa nhìn đến Đỗ Duy, phảng phất như có lòng tin vô hạn, lớn tiếng đáp một câu rồi quay đầu chạy vào trong gian phòng.
Đỗ Duy nhìn lên Listeria phu nhân:
- Ta biết… ngươi là một nữ nhân đích xác là không ngăn được. Chẳng qua hiện tại, ta trở lại rồi… Ta sẽ ngăn cản !
Hôn lễ tổ chức trong đại điện hoàng cung của đế quốc, sau khi các nhân vật quyền quý đã tập trung đầy đủ thì được bắt đầu.
Lúc Gabri đi vào trong đại điện, chúng nhân kinh ngạc phát hiện hắn dường như không phải lâm vào tình cảnh nguy hiểm. Cư nhiên không có chút điểm ưu tư nào, tiến tới từng bước lớn, cư nhiên là một bộ mặt tự tin mỉm cười !
Tự tin của hắn tới từ đâu ?!
Nhưng sau đó, mọi người đều hiểu rõ !
Đỗ Duy thay đổi một bộ hoa phục cao quý của công tước, mặt không biểu tình chậm rãi đi vào trong đại điện, tức thì trong đám người lại đột nhiên "ồ" lên một tiếng !
Nháy mắt, vô số tiếng kinh hô cùng với những tiếng trao đổi vang lên.
Hắn! Hắn trở lại ? !
Hắn cư nhiên trở lại ! ! ! Cái người này cư nhiên trở lại ? ! !
Nhìn vào bộ mặt tự tin của Gabri, mọi người đều hiểu trong long tình thế có chút vi diệu: chỉ sợ sự tình hôm nay, không đơn giản !!
Đỗ Duy sắc mặt lãnh đạm, cũng không để ý đến những tiếng kinh hô của chúng nhân. Trực tiếp đi đến tiền sảnh.
Mà ở đây… người chung quanh chó chút dị dạng: bởi vì Đỗ Duy ly khai mấy năm nay, vị trí trọng thần này đã sớm thuộc về Contra.
Tâm tư mọi người mỗi lúc mỗi khác, âm nhạc bắt đầu vang lên.
Trong tiếng nhạc, Đỗ Duy nhíu mày, lành lạnh nhìn vào đế quốc hoàng đề Charles đang chậm rãi tiến ra từ cửa hông.
Bốn năm thời gian, Charles đã lớn lên không ít, ẩn ước có nét giống như Thần hoàng tử năm đó, Đỗ Duy nhìn thấy trong lòng không khỏi mềm nhũn.
Nguyên bản là một bụng lửa giận lại tan biến hơn nửa --- thôi, xem mặt mũi của Thần ta không quá làm khó hắn là tốt rồi.
Charles hôm nay thấy rất mãn ý. Nguyên bản là trong lòng rất thoải mái. Một thân lễ phục hoa quý, nhưng sau khi đi vào trong đại điện. Ánh mắt quét qua đám người, đột nhiên lại nhìn thấy Đỗ Duy đứng ở trên cùng !!
Hắn đột nhiên hơi ngây ngốc, phảng phất một hồi lâu sau, hắn không nói được lời nào.
Dưới ánh mắt chú ý của mọi người, Đỗ Duy cũng đã đi tới.
Cùng đi ra với Charles còn có một người quen, giáo hoàng hiện tại Maximus bệ hạ, vị tân giáo hoàng này nhìn thấy Đỗ Duy rõ ràng cũng rất sửng sốt.
Tên này làm sao trở lại ?
Đỗ Duy chủ động đi tới trước mặt Charles, khẽ cười nói:
- Bệ hạ, nhiều năm không gặp, Ngài làm sao…
- Lão... Lão sư.
Charles tựa hồ định trực tiếp gọi tên Đỗ Duy hay là tước vị, nhưng dưới ánh mắt của Đỗ Duy thì không khỏi mềm đi mấy phần, còn phải kêu một câu "lão sư".
- Ân, ta đã trở lại. Nghe thấy tin bệ hạ thành hôn thì làm sao ta có thể không về gấp được.
Đỗ Duy khẽ cười nhạt. Nụ cười kia làm charles có chút bất an nhưng sau đó hắn lại tự nhủ : Ta là hoàng đế !!
Nhưng Đỗ Duy cũng không nhìn hắn mà quay sang tân giáo hoàng bệ hạ:
- Maximus… bệ hạ. Ta rốt cuộc cũng tính là lão sư của hoàng đế bệ hạ, mà hôn lễ ngày hôm nay, tân nương cũng tính là gia tộc có giao tình với ta, việc chủ trì hôn lễ này cò thể để ta làm được hay không ?
Maximus sững người một cái, nhưng nhìn thấy nhãn thần kiên quyết của Đỗ Duy thì hắn cũng có chút không hiểu, nhưng vẫn gật đầu nói:
- Công tước đại nhân… ngài rốt cuộc cũng là một giáo chủ của Quang Minh giáo hội, do ngài chủ trì hôn lễ thì cũng không có vấn đề gì.
Nói xong, lão giáo hoàng lui sang một bên.
Đỗ Duy nhìn vào tiểu hoàng đế đang cố gắng trấn định thần sắc, khẽ cười lạnh:
- Thỉnh tân nương.
Rất nhanh, trong tiếng nhạc, đi đầu là tiểu công chúa Karina.
Karina mười ba tuổi đã có bộ dáng của một thiếu nữ mỹ lệ. Nàng thân là muội muội của hoàng đế, tự mình làm phù dâu thì cũng tính là đúng với lễ nghi hoàng thất.
Tiểu công chúa nguyên bản mang một bộ mặt lo âu, tuy nhiên mặc bộ lệ phục màu trằng lại không có chút khó coi. Lúc đi đến, mắt thấy Đỗ Duy đứng trên lễ đàn thì sắc mặt tức thì đại biến !
Nhưng sau đó, Đỗ Duy chớp mắt với nàng, tiểu công chúa lập tức thu liễm lại biểu tình kình ngạc --- nàng là một ngươi thông minh, lúc này cũng vẫn không mất đi phong thái thì cũng tính là khó gặp.
Đi đến trước mặt Đỗ Duy, trên mặt tràn đầy nghi vấn, trong lòng lại biết đây không phải lúc nói chuyện. Nhẫn nhịn dịu xuống một bụng nghi vấn, chỉ thở ra một hơi dài.
Đến lúc tân nương đi vào.
Lúc nhìn thấy Contra trong tay đỡ lấy một bộ lễ phục hoa quý đi đến thì Đỗ Duy không khỏi than thở ---- tiểu Charles ngược lại thật là sủng tín Contra a! Vai diễn dìu đỡ tân nương này không phải người bình thường có tư cách đảm đương. Càng huống hồ là hôn lễ của hoàng đế ?
Contra thấy Đỗ Duy thì khuôn mặt âm trầm tới cực điểm --- chẳng qua hắn cũng biết rõ tình thế. Trong hoàng cung, Đỗ Duy đã trở lại thì tự nhiên đã có người đem tin tức cho hắn biết.
Contra sắc mặt âm trầm lại không biết đã nghĩ ra kế sách gì.
Ngược lại Muse bên cạnh hắn mặc một bộ lễ phục, chỉ là trên đầu lại có một mảnh vải hơi dày ---- tập tục hôn lễ này là do Aragorn truyển xuống từ ngàn năm trước.
Aragon rốt cuộc là từ thế giới bên ngoài tới, lúc làm hoàng đế lại không nhịn được thay đổi một chút tập tục hôn lễ, thêm một tập tục mà nguyên bản là của người phương đông: che mặt
Tuy có chút không rõ ràng, nhưng hắn là hoàng đế thì ai có thể phản đối ?
Thân hình Muse lại cao thêm một chút, chẳng qua vì bị che mất nên Đỗ Duy không nhìn rõ nét mặt nàng lúc này --- nàng lúc này có hay không sẽ thương tâm mà rơi lệ ? Nàng nhìn thấy mình có kích động hay không ?
Đỗ Duy thở dài.
Contra lặng lẽ dìu tân nương đến bên cạnh hoang đế, sau đó trở về chỗ của mình, chỉ là ánh mắt kia vẫn y nguyên nét âm trầm.
- Như vậy thì, bắt đầu đi.
Đỗ Duy thở dài ra nói.
Lúc hắn nói chuyện, Đỗ Duy đã nhìn ra bàn tay của Muse đang run rẩy ---- đại khái là nàng nghe ra thanh âm của mình à ?
Chẳng qua nữ hài tử này tựa hồ trầm ổn hơn nhiều, không có bạo phát ra tại đương trường. Có thể là đang cố gắng nhẫn nại ?
- Ta cảm thấy hôn lễ của bệ hạ không cần làm nhiều nghi lễ quá…
Đỗ Duy nhàn nhạt nói:
- Ở đây có người phản đối họ kết hôn không ?
Mọi người đều ngây ngốc !!
Làm gì có kiểu cách chủ trì hôn lễ như vậy ??! Công tước hoa Tulip muốn làm cái gì ?!
Gabri tựa hồ muốn nói cá gì, nhưng lại bị Đỗ Duy nghiêm khắc trừng mắt nhìn.
- Không có sao? Thật sự không có sao ?
Đỗ Duy lại nhìn vào miếng che trên đầu của Muse
Hắn đã chuẩn bị , chỉ cần Muse phản đối là trở mặt đem nàng đi !
Nhưng Muse không có hành động gì, cũng không mở miệng nói.
Đỗ Duy lại thở dài ---- thôi, bất quá sau khi kết thúc hôn lễ thì mình nhẹ nhàng đem Muse đi khỏi là được
Loại lời nói này, dù hơi nổi loạn, nhưng cũng làm mọi người đỡ mất nhiều thời gian.
- Dâng rượu.
Đỗ Duy lành lạnh hừ một tiếng, một người hầu cung đình bưng một ly rượu tới, bên trong là mỹ tửu.
Đỗ Duy tâm tình có chút phiền não:
- Bắt đầu đi.
Thanh âm hắn rất lạnh.
Tân nương mang bao tay, đem cái chén kia đón lấy sau đó đưa xuống dưới cái khăn che đầu nhẹ uống một ngụm, sau đó lại đưa ra.
Charles tâm lý có chú đắc ý: hừ, lão sư ngươi cho dù trở lại thì có thể năng cản ta sao ? Ta là hoàng đế !
Hắn nhẹ cười khẽ, đón lấy cái chén, đưa lên miệng, lại cố ý một hơi cạn sạch, trên mặt là một nụ cười đắc ý.
Cha hổ lại sinh ra con chó …..
Đô Duy tâm lý có chút thương cảm, Charles có tám phần dung mạo giống với Thần hoàng tử… Nhưng đầu óc lại không có được một phần tám.
- Như vậy… kết thúc nghi lễ.
Đỗ Duy buồn bã mở miệng nói.
Sợ rằng từ lúc Roland đế quốc khai quốc đến giờ cũng không có một hôn lễ nào của hoàng đế lại có cục diện lúng túng như vậy.
Đỗ Duy có chút lo lắng, chỉ nghĩ đến sớm kết thúc sau đó nhẹ nhàng đem Muse rời đi ---- sự tình sau này sẽ từ từ tính tiếp! Xem xem ai lợi hại hơn!
Nhưng chính lúc này, dị biến phát sinh !!
Tân nương, Muse, đột nhiên giở tấm che đầu của mình lên !!
Charles nhìn Muse, đột nhiên trợn tròn mắt:
- A!! Ngươi!! Làm sao lại là ngươi ?!!
Một mảnh xôn xao! !
Đỗ Duy cũng sửng sốt !
Tân nương trước mặt, cư nhiên không phải Muse !!
Thần thái kia, cùng với Muse có vài phần tương tự, đôi môi đáng tự hào kia đều giống như….
Chỉ là nữ hài tử này không phải Muse mà là "Muse"! Đây là lúc mình còn ở đế đô, ở trước cửa hoàng cung nhìn thấy nữ hài này đi phía sau tiểu hoàng đế ---- đây cũng là do Contra tìm ra, để lấy lòng tiểu hoàng đế !!
- Sao lại là ngươi ?!!
Charles nổi giận.
Đỗ Duy hơi nghi hoặc, lui về phía sau một bước nhìn vào Contra ---- sau đó Đỗ Duy mới biết mình nghĩ sai. Bởi vì Contra cũng có bộ dạng trơn mắt há mồm, xem ra hắn thật không biết sự tình.
Loạn rồi! Hoàn toàn loạn rồi !
- Tại sao không phải ta.
Nữ hài tử lành lạnh mở miệng, trong âm thanh mang theo tia oán độc.
- Hỗn trướng! ! !
Charles đại nộ, chỉ vào nữ hài tử:
- Ngươi! Ngươi!
Chúng nhân bên dưới, càng có người kinh hô nói:
- Hoàng phi điện hạ! Là hoàng phi điện hạ ?!
Nữ hài tử nhìn vào Charles, lại không có sợ sệt mà mỗi chữ đều lạnh lùng nói:
- Ta có chỗ nào không hơn nàng? Vì cái gì mà ngươi chỉ thích nàng ta? Ngươi thật lòng yêu nàng? Mà ta chỉ là loại vật phẩm ngươi dùng để thay thế phải không ?? Ta đến cùng có chỗ nào không bằng nàng !
- Người đâu! Thị vệ!
Charles thẹn quá hoá giận, hét to một tiếng.
Nự hài này lại y nguyên không sợ, mà lại khẽ cười, trên mặt mang theo một tia tuyệt vọng nhàn nhạt:
- Ngươi lại có bộ dạng này… dù rằng ngươi là hoàng đế thì như thế nào! Hừ…
Nàng cư nhiên còn cười, chỉ là khoé mắt đã ngấn nước:
- Ta theo ngươi bốn năm! Ngươi là nam nhân đầu tiên của ta… ta thật lòng thích ngươi, lấy lòng ngươi.Một lòng muốn ngươi sung sướng, để ngươi mở lòng. Nhưng là trước nay ta đều không nhìn lại chính mình… lúc ngươi nhìn ta thì lại xem là nàng ấy!! Đang nhìn nàng ấy !!
Đúng vậy, ta chính là một kiện vật phẩm thay thế! Ta chỉ là một vật để ngươi chơi đùa mà thôi! Bốn năm nay, ta phí hết tâm tư, mỗi một câu nói đề kiệt lực lấy lòng ngươi, để ngươi mở lòng với ta. Mỗi động tác ta làm, đều có hết sức làm ngươi vừa ý… Ta thậm chí không lúc nào không bắt chước nàng! Rất nhiều lúc, cả ta cũng có chút rối loạn. Ta đến cùng cũng là chính ta, hay là một cái bóng của nàng ?
Lời nói đau lòng này mang theo sự oán độc của một trái tim tan vỡ.
- Nhưng hiện tại, ngươi vẫn còn đặt nàng ở trong tim! Càng đáng cười là… ta ở bên cạnh ngươi nhưng một danh phận cũng không thể có!!! Ngươi… Bệ hạ! Bệ hạ của ta! Ta đã theo ngươi bốn năm!! Ngươi đến hiện tại còn không biết tên thật của ta là gì! Đúng hay không !! Ngươi sẽ chỉ kêu ta là Muse Muse !!
Nàng đột nhiên đem cái khăn che đầu ném xuống đất:
- Nhưng ta không phải tên này!! Ta là nữ nhân của ngươi! Ta không phải là Muse! Cũng không phải là một vật thay thế! Không phải là cái bóng! Ta là người! Là người! Ta là người yêu ngươi, nữ nhân vì ngươi mà chịu uỷ khuất nhiều năm nay !!!!
Đỗ Duy nhìn vào nữ nhân đang điên cuồng này, đột nhiên trong lòng sinh ra một tia cảm giác không hay. Đột nhiên dời ý thức lên ly rượu kim sắc kia! Rượu này…
Quả nhiên !!
- Bệ hạ, ngài không cần kêu thị vệ… Ta biết, ngươi nhất định muốn giết ta… không cần !
Cô gái bỗng cười buồn bã:
- Bởi vì… ta sẽ chết cùng với ngươi !
Nói xong, thân thể nàng đột nhiên mềm nhũn, khoé miệng chảy ra một dòng máu tươi !
Mà Charles phảng phất cũng đồng thời nhận ra, đột nhiên hét to một tiếng, dưới ánh mắt của Đỗ Duy, hắn ngã xuống! Trong miệng hắn cũng chảy ra một dòng máu tươi !!
Đỗ Duy sững người một cái, chạy qua, ôm lấy Charles, lại cảm giác thấy thân thể hắn cứng nhắc! Khí tức sinh mạng đang yếu dần…
- Ta đem độc dược giấu trong kẽ răng, lúc ta uống ly rượu kia thì cũng nhổ vào đó một chút.
Cô gái nằm trên mặt đất thống khổ rên rỉ, nhưng trên mặt lại vẫn mang theo một tia cười oán độc:
- Ta … ta … ta sẽ đem ngươi chết chung! Ngươi… ngươi không biết tên của ta! Không biết tên của ta! Ta tên là…
Cuối cùng nàng cũng không thể nói ra câu cuối cùng.
Đỗ Duy lập tức tìm trong miệng mình… nhưng hắn lập tức nhớ ra!
Nước mắt sao chổi không có ở trên người mình! Ở trên người Nicole!
- Nicole! ! !
Đỗ Duy nôn nóng hô to một tiếng, nhưng lúc này cả đại điện đều rối loạn, thân thể Charles đang lạnh dần ---- cũng không biết cô gái này dùng loại kịch độc gì.
Đỗ Duy cầm lấy chén rượu ngửi một cái thì thức thời ngửi ra được bảy tám loại độc mà hắn biết thì lập tức kinh hãi: Nữ nhân này, thật là độc !
Nicole vẫn còn chờ ở ngoài điện, nhưng lúc nàng chạy tới thì…
Đế quốc tiểu hoàng đế Charles đã sớm tắt thở… mà cô gái này cũng đã sớm tắt thở !
Loại độc này rất kịch liệt, mà cô gái này trước khi chết cố ý nói nhiều như vậy là để kéo dài thời gian --- Đỗ Duy cũng không có cách nào cứu chữa. Rốt cuộc, sức mạnh không phải là vạn năng.
Trừ phi đạt đến cấp độ của Bạch Hà Sầu thì mới có thể tuỳ ý thao khống sinh mạng.
Charles đã tắt thở . Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Được Đỗ Duy ôm trong lòng, trước mặt tất cả các trọng thần quyền quý !!
Khung cảnh đại loạn, vô số Ngự lâm quân xông đến, bên trong đám hỗn loạn, mọi người xô đẩy…
Sự tình đột nhiên phát sinh, Contra cũng trợn mắt há mồm đứng tại đó… cả người hắn ngây ra.
Nhưng phản ứng của Đỗ Duy nhanh hơn hắn nhiều!
- Im lặng !!!!!!
Một tiếng rống giận như lôi tạc !!
Chúng nhân nhìn thấy công tước hoa Tulip nhảy lên lễ đàn, từ trên cao nhìn xuống, dùng nhãn thần uy nghiêm nhìn vào chúng nhân, hắn mạnh mẽ triển khai khí thế !!
- Im lặng!!! Ai dám loạn động, chết !!!
Đỗ Duy nói xong liền cung tay lên, cửa đại điện tự động khép lại !!
- Tất cả không được loạn động! Đứng tại chỗ cho ta! Không thì giết không tha !!
Đỗ Duy lộ ra một bộ mặt lãnh huyết.
Hắn bay nhanh đến chổ Contra. Contra tâm lý hoảng hốt, Đỗ Duy xông qua nắm chặt cổ hắn nhấc lên.
Trong đại điện không cho phép mang theo thị vệ, dù rằng Contra có đi nữa thì ai có thể ngăn trở Đỗ Duy ?
Đỗ Duy xách theo Contra, đứng ở nơi cao nhất, dùng giọng nói hùng hồn át tất cả tiếng ồn. Thanh âm hắn không hề che đậy sát khí trong đó !
- Hoàng phi mưu sát bệ hạ! Mà hoàng phi là đồng tộc của Contra bá tước! Một nữ hân thì sao dám làm ra loại chuyện đại nghịch bất đạo như vậy! Chủ mưu của chuyện này, không phải ngươi thì là ai !!
Đây rõ ràng là vu khống.
Đáng tiếc Contra bị Đỗ Duy nắm chặt cổ, dù có lời muốn nói ra cũng không được.
- Mưu sát bệ hạ! Đại nghịch bất đạo! Chết! ! !
Contra lộ ra nhãn thần sợ hãi.
Nhưng lúc này Đỗ Duy không còn cách nào khác --- tiên hạ thủ vi cường !!!
Hắn không chút do dự, bàn tay dùng sức bóp chặt !
Ken két! Một thanh âm thanh thuý, đường đường là đế quốc bá tước, đế quốc quốc vụ đại thần, nhưng không cần thẩm vấn trực tiếp bị Đỗ Duy bóp đứt cổ !
Mọi người trong đại điện đều ngây ngốc.
Nhưng dư uy của Đỗ Duy năm xưa rốt cuộc vẫn còn, những Ngự lâm quân kia nào dám động thủ với hắn? Nhất thời, ai nấy đều mờ mịt, không biết phải làm sao.
Hoàng đế bị hoàng phi mưu sát…. Hoàng phi chết rồi… công tước hoa Tulip đem quốc vụ đại thần bóp chết ?!
- Karina điện hạ!
Đỗ Duy phản ứng cực nhanh, dùng sức rống lớn một tiếng. Karina đã chạy đến bên cạnh Charles, dù Charles có phần không phải nhưng rốt cuộc vẫn là tình cảm huynh muội, Karina khóc đến nỗi suýt nữa ngất đi.
Nghe thấy Đỗ Duy rống lên thì Karina mới đột nhiên bừng tỉnh, nhìn thấy Contra trong tay Đỗ Duy đã chết thì nàng liền cả kinh !
- Hiện tại không phải lúc! Khống chế cục diện trước mắt đã !
Đỗ Duy cắn răng nói
Karina lập tức hiểu ý ---- nàng mới thật sự là người kế thừa trí tuệ của Thần hoàng tử, tức thì kiên định chạy đến bên cạnh Đỗ Duy. Tuy ánh mắt vẫn còn bi thương nhưng cũng cố lấy dũng khí, lớn tiếng quát:
- Cung đình ma pháp sư !!
Nháy mắt, bốn phía đại điện xuất hiện mười mấy cái thân anh thân mặc hồng bào.
- Ngự lâm quân nghe lệnh! Thủ hộ địa điện, tất cả mọi người đều không được ra vào! Ai kháng chỉ, giết chết tại chỗ !
Tiểu công chúa xuất ra mấy mệnh lệnh, nàng mới là hoàng thất chính cống, mà còn lại là con gái của Thần hoàng tử, lại có cung đình mà pháp sư làm hậu thuẫn.
Mệnh lệnh phát ra, Đỗ Duy cũng thấy danh chính ngôn thuận.
Những Ngự lâm quân kia vốn không biết làm sao, hoàng đế chết rồi… bọn họ nghe ai chỉ huy ?
Máy mắn là Karina phát ra mệnh lệnh, những Ngự lâm quân này cũng tìm được chỉ huy mới.
- Bảo vệ đại điện! Truyền lệnh, hoàng cung tiến hành giới nghiêm! Toàn thành giới nghiêm! Trị an sở xuống phố! Vương thành cận vệ quân xuất động !
Đỗ Duy sau đó còn ra một đạo mệnh lệnh:
- Mở cửa thành bắc, để lôi kỵ tiến vào !
Cái mệnh lệnh sau cùng này, tiểucông chúa do dự một chút thì cũng làm theo.
Để lôi kỵ tiếng vào thì Đỗ Duy cũng không còn lo lắng.
Tuy hắn có một phương lực lượng hùng hậu, bản thân mình, lại thêm Lam Hải Duyệt, lão Chris... mấy tuyệt thế cường giả thì còn sợ gì nữa? Nhưng loại biến động binh quyền này mà không có quân đội thì không được.
Để cho ngự lam quân cầm những thanh đao sáng loáng bảo vệ, đem đại điện vây đến một giọt nước cũng không lọt. Đỗ duy cùng Karina nhanh chóng rời khỏi từ cửa hông phía sau.
Đỗ Duy ôm lấy thi thể của Charles.
Hai người đều là người thông minh tuyệt đỉnh, sau khi rời khỏi đại điện thì Đỗ Duy và Karina cũng có thể cùng nhau trao đổi.
- Lão sư… sự tình này có phải do ngài làm hay không !
Trong ánh mắt Karina có chút lo lắng.
- Không phải.
Đỗ Duy thở dài nói.
Karina lúc này mới yên tâm:
- Ta tin ngài
Đỗ Duy cười khổ:
- Một nữ nhân… một nữ nhân a.
Không biết làm sao, hắn đột nhiên liên tưởng đến Messiah… năm đó lúc Messiah giết Aragorn thì có lẽ cũng mang theo tâm tư này.
Yêu và hận, chỉ cách nhau một chút thôi a !!
- Nhưng… chúng ta hiện nên làm như thế nào ?
Karina nhìn vao thi thể của ca ca mình, không khỏi phải rơi lệ.
Rất nhanh, Ngự lâm quân tìm khắp hoàng cung, ở trong phòng tân nương cũng tìm thấy Muse.
Muse bị đánh thuốc mê, toàn thân bị trói bằng dây thừng, nhét dưới mặt bàn.
Đỗ Duy cũng yên tâm… nhưng lúc nay Karina lại nôn nóng.
- Ca ca chết rồi! Đế quốc làm thế nào! Lão sư! Chúng ta phải làm sao?
Đỗ Duy đi đóng cửa phòng, sau đó quay lại ngưng thị nhìn vào tiểu công chúa.
Ánh mắt hắn mang theo một tia uy nghiêm làm Karina sợ hãi.
Sau đó, Đỗ Duy nhẹ mở miệng nói:
- Karina, còn nhớ con được ta tặng một bộ "Đại lục thông sử", trong đó có miêu tả đến hoàng hậu Sofia không ?
Ánh mắt Karina chớp động.
- Con không phải cũng từng hỏi qua ta, câu nói hận không bằng Võ chu là có ý gì…
Đỗ Duy phảng phất cười cười
Chẳng qua, nhãn thần hắn vẫn mang theo thần thái bức bách, gắt gao nhìn vào Karina:
- Hiện tại… ta có thể nói cho con biết, hận không bằng Võ chu là có ý tứ gì !
Dừng một chút, hắn đi đến trước mặt Karina, cúi người xuống, đôi tay đè lên bả vai nàng:
- Charles chết rồi, con chính là huyết mạch duy nhất… Con có nguyện ý làm nữ hoàng hay không ?
Nữ… Nữ hoàng?
Thân thể Karina mềm nhũn, ngã vào lòng ngực Đỗ Duy, thanh âm run rẩy:
- Lão… lão sư…
Đế quốc năm 970, tháng 9. Roland đế quốc hoàng đế bệ hạ Charles bị giết trong hôn lễ của mình, chủ mưu chính là hoàng phi.
Đế quốc năm 970, cuối tháng 9, tân nữ hoàng lên ngôi, Karina kế vị lên ngôi hoàng đế, phong cho công tước hoa Tulip là hộ quốc thân vương, đồng thời điều tra vụ án Charles bệ hạ bị ám sát, đem gia tộc của Contra bá tước giam giữ! Trong việc này, bốn năm lên nắm quyền Contra bá tước đã bồi dưỡng không ít lông cánh, quan viên có tới hai mươi sáu. Trong đó hơn một nữa làm trong quân đội, toàn tộc của Contra ở các nơi bị tra xét là một trăm lẻ ba người.
Sau cùng, xử tử chín mươi ba người, còn lại toàn bộ đày đi Nam Dương.
Sau vụ án này, Karina thể hiện ra thủ đoạn thiết huyết, hậu thế ghi vào sách sử là "Máu tanh hoa Bụi gai".
Đế quốc 970, tháng mười, thống soái phòng tuyến phương bắc Kaspersky, đế quốc trung tướng, Alpay cự tuyệt giao ra quân quyền cho đế quốc, công khai dựng cờ phản nghịch! Một thời gian dài làm phương bắc đế quốc xôn xao !
Ba ngày sau, thủ lĩnh phản quân Alpay bị mưu sát một cách thần bí trong doanh trại, công tước hoa Tulip đưa quân đến phương bắc, nửa tháng sau đã bình định phản loạn.
Đế quốc hoà bình.
- Các nàng nói, ta có tính là một người xấu hay không ?
Đỗ Duy đứng dưới tuyết sơn, nhẹ thở dài.
Hắn cưỡi trên một chiến mã, từ xa nhìn Tuyết sơn.
Phía sau, Joanna và Vivian đều cười cười mà không nói, chỉ có riêng Nicole lắc đầu:
- Ngươi không phải.
- Oh? Không phải?
Đỗ Duy cười khẽ:
- Tính rõ ra, ta giết người phóng hoả, đã từng buôn lậu, từng chính biến… vậy mà còn không tính là người xấu ?
Joanna nhịn không nổi nói:
- Ngươi hiện là Hộ quốc thân vương, không chịu ở Đế đô mà lại chạy tới đây…
- Ta nhớ một người
Đỗ Duy nhìn vào Tuyết sơn kia, đột nhiên cười cười, mang theo đó một tia thương cảm:
- Ta phảng phất có cảm giác là tên gia hoả kia đột nhiên một ngày từ trên núi đi xuống, sau đó vỗ lên vai ta nói: kỳ thực, ta không thích ngươi xưng hô với ta như vậy."
Nói xong, hắn lắc đầu, thở dài.
- Hiện tại thực lực ngươi đã rất mạnh.
Nicole nhàn nhạt nói:
- Hắn đem lĩnh ngộ chân đế lực lượng nói hết cho ngươi----không bao lâu sau thì ngươi có thể đến được cảnh giới đó, lúc đó ngươi cũng có thể mở cửa đi đến thế giới khác… Còn sợ không tìm thấy hắn sao ?
Joanna gật đầu nói:
- Không sai! Bên ngoài mười năm thì bên trong chỉ mới một ngày, nói không chừng sau khi người trở lại thì nơi đó cũng chưa diễn ra được bao lâu đâu.
Đỗ Duy trầm mặc một lát...
- Ta sẽ không đi đến đó.
Hắn nhìn vào Tuyết sơn:
- Hắn có nói… đó là cuộc chiến của hai người bọn họ, chỉ thuộc về hai người bọn họ mà thôi.
Nhìn vào bộ dạng của Đỗ Duy, ánh mắt Joanna vừa động, muốn chuyển đề tài:
- Ta đã biết ngươi vì cái gì mà không làm Hộ quốc thân vương, lại đi cưỡi ngựa chạy đến thảo nguyên
- Oh ?
- Ngươi tránh mặt Karina.
Joanna híp mắt nói:
- Đừng cho là ta nhìn không ra, vị nữ hoàng bệ hạ này của chúng ta thực ra rất có ý đối với ngươi. Hừ… ngươi nếu như lấy nàng… tương lai ngươi cùng nàng sinh hạ nhi tử thì sẽ là hoàng đế a! Tuy nàng mới có 13 tuổi, chẳng qua ngươi rất giống như là rất ưa thích những nữ hài tử như vậy… Ân, ta nhớ được ngươi kêu là cái gì…
- LOLI
Vivian mặt đỏ lên, đột nhiên nói một câu.
Đỗ Duy nhìn vào bộ dạng của Vivian thì trong lòng nóng lên. Đi tới ôm lấy nàng trên lưng ngựa, rồi cuối xuống hôn lên mặt nàng một cái:
- Haha! Không sai! Em là tiểu LOLI của ta!
Dừng một chút, hắn haha cười lớn:
- Sinh một đứa con là hoàng đế, ta không có hứng thú… chẳng qua sinh một tiểu công tước, ngược lai thì ta không ngại thử một lần.
Nói xong, hắn phóng ngựa chạy đi, phía sau Joanna và Nicole đều thở dài, thúc ngựa đuổi theo.
Chỉ có Vivian cưỡi cùng Đỗ Duy một con ngựa thì đỏ mặt, dùng ánh mắt nhu tình nhìn vào Đỗ Duy, lắp ba lắp bắp nói:
- Tiểu… tiểu công tước… đã… đã có… Ta, ta…
Huỵch !
Phía sau Jojo và Nicole nhìn thấy Đỗ Duy trực tiếp từ trên lưng ngựa ngã xống, chỉ còn lại Vivian ngồi trên ngựa, che miệng mà cười nhìn vào Đỗ Duy đang trợn mắt há mồm trên mặt đất.

HẾT

 

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #902


Báo Lỗi Truyện
Chương 902/902