Chương 899: Sinh mạng của thiên sứ


Đỗ Duy cả kinh , thật sự không giống bình thường !
Chính mình cùng mọi người từ ma pháp trận ở bạch tháp xuyên qua không gian , đến thẳng miệng núi lửa ở thần sơn đảo Bà La Môn . Đỗ Duy còn nhớ rõ , từ ngày tang lễ thần hoàng tử xuất hiện đại nhật thực , sau đó mình tiến vào bạch tháp , đến đây đánh mấy trận , giỏi lắm chỉ có mấy canh giờ mà thôi !
Chỉ là tại sao Bạch Hà Sầu lại nói là đã hơn 3 năm ?
Lấy tính cách của Bạch Hà Sầu , Đỗ Duy biết hắn tuyệt đối không nói đùa , cũng sẽ không chọc cười mình !
Nhìn sắc mặt Bạch Hà Sầu , Đỗ Duy cảm thấy sắp hóa điên rồi
- Chuyện gì vậy … Chuyện gì vậy ?
Đỗ Duy tự nói 2 câu , đột nhiên trừng mắt nhìn lão Chris quát lớn :
- Lão gia hỏa này ! Mau trả lời ta , thế này là thế nào ?
Lão Chris cười thảm :
- Đỗ Duy … chẳng lẽ ngươi không nghĩ ra sao ?
Đỗ Duy sắc mặt hơi biến , trong đầu cấp tốc suy nghĩ , cuối cùng dừng ở một khả năng !
Đứa con của ma thần !
Lão Chris từng nói , trong đống kho tàng của ma thần này , thứ quan trong nhất không phải là bảo bối gì đó , mà là đội thần vệ bất tử của ma tộc . Quan trọng nhất là , con trai của ma thần cũng ở trong này !
Tuy nhiên , lão Chris cũng nói qua , đứa con của ma thần có thiên phú siêu việt , tựa hồ là dung hợp toàn bộ ưu điểm ma tộc và nhân tộc , sau này tiền đồ có thể nói là vô hạn
Nhưng mà , nó vừa sinh ra ít lâu đã tới thời đại thần chiến
Lúc này , đứa bé đó cũng mới có mấy tuổi mà thôi . Một đứa nhỏ mấy tuổi , thiên phú có cao mấy đi nữa thì thực lực có được bao nhiêu ? Cho dù tương lai lên được thánh cấp , lĩnh vực , thần cấp , nhưng bây giờ nó mới có mấy tuổi , chỉ là một đứa nhỏ có thiên phú biến thái hơn người mà thôi
Một đứa trẻ như vậy … ma thần sẽ đem nó giấu cùng một chỗ với kho tàng , lại cũng không biết phải giấu trong bao lâu …
Nghĩ thêm một bước ….
Thông Thiên tháp của ma tộc hiện tại là bạch tháp của hoàng cung đế quốc Roland . Rất có thể , Thông Thiên tháp chính là cửa vào của kho tàng !
Ma thần bị vây công , buộc phải đem con mình giấu vào một chỗ với kho tàng – như vậy với trí tuệ của ma thần , nhất định phải giở chút thủ đoạn !
Quả nhiên , lão Chris cười thảm , lạnh lùng nói :
- Năm đó , đại nhân….
Hắn vô ý nhìn Bạch Hà Sầu , thấy sắc mặt lão không biến đổi gì , mới nói :
- Năm đó ma thần đại nhân giấu tiểu chủ nhân vào , cũng biết những kẻ phản bội bên ngoài đã giết tới nơi rồi . Đại nhân khi đó bị nữ thần tính kế , sừng trên đầu bị cắt mất , thực lực đại giảm , biết mình quá nửa sẽ chiến bại . Khi đó ngài giấu tiểu chủ nhân vào , sau đó dùng thần lực cải biến quy tắc thời gian của không gian trong đó !
Hắn nhìn Đỗ Duy cười lạnh :
- Tiểu chủ nhân thiên phú cực cao , nhưng năm đó còn quá nhỏ , thực lực vẫn quá yếu . Ngươi chả lẽ không nghĩ , ta bị phong ấn 1 vạn năm thì không vấn đề gì , nhưng một đứa nhỏ mấy tuổi có thể sống 1 vạn năm sao ?
Đỗ Duy như bị sét đánh !
Đúng ! Chính là thế ! Ma thần đem quy tắc thời gian ở trong sửa lại , so với bên ngoài bất đồng !
Lão Chris dựng một ngón tay :
- Trong không gian đó , 1 ngày bằng 10 năm ở ngoài ! Dù bên ngoài trải qua 1 vạn năm , bên trong cũng chỉ có 1000 ngày , chưa tới 3 năm mà thôi ! Hừ hừ , nếu không , ta chờ được nhưng tiểu chủ nhân làm sao chờ được ?
Đỗ Duy chán nản thở dài :
- Không sai … nếu không chuẩn bị thế , chờ ngươi 1 vạn năm đi tìm , sợ rằng ngay cả tro cốt cũng không thấy
Đột nhiên , Đỗ Duy ngửa mặt lên trời cười lớn 3 tiếng , tiếng cười tràn ngập phẫn nộ !
- Ta cho là…. Ma thần phong ấn luôn cả con mình !!
Lão Chris nhìn Đỗ Duy một cái . Đỗ Duy nghĩ một chút , lại cảm thấy ý nghĩ này có chút buồn cười
Phong ấn ?
Chuyện cười ! Đã có năng lực cải biến quy tắc thời gian , chẳng lẽ ngươi sẽ đem con mình ướp lạnh nhốt vào tủ đá hay sao ?
Đỗ Duy sắc mặt mờ mịt , trong lòng rất muốn qua bóp cổ lão Chris !
3 năm ! 3 năm đó !
Bên trong có mấy tiếng , bên ngoài đã 3 năm !
3 năm , đế quốc Roland sẽ biến hóa thế nào ?
Mình không ở trên đại lục , tội dân có nam hạ đánh xuống hay không ? Em mình còn ở tiền tuyến có gặp nguy hiểm hay không ? Bằng hữu , bộ hạ có bình an hay không ?
Lãnh địa gia tộc tại tây bắc , mình mất tích 3 năm , liệu có vì quần long vô chủ mà đại loạn ?
Còn thằng nhóc Charles , trong 3 năm có làm chuyện vô pháp vô thiên gì không ?
Cái này …. Con mẹ nó ! Chết tiệt ! Chết tiệt !
- Ngươi lừa ta !
Đỗ Duy rất muốn đi qua bóp chết lão Chris , nhưng hắn vừa nhấc tay đã hư nhược ngã xuống
Đỗ Duy đã rất suy yếu . Bởi vì không thể bổ sung tinh thần lực nên sau lúc đại chiến , thần niệm của hai vị thần thừa lại cho hắn đã dùng gần hết , không biết còn kiên trì được bao nhiêu
Hắn thở dốc , trừng mắt nhìn lão Chris :
- Còn dấu diếm cái gì nữa thì mau kể hết cho ta đi !
Lão Chris nhíu mày , lạnh lùng nhìn Đỗ Duy . Nhưng đúng lúc đó Bạch Hà Sầu bên cạnh cũng mở miệng :
- Ngươi tốt nhất nên nói ra đi , nếu không ta vô ý giết ngươi đấy
Lão Chris sững người một chút , kinh ngạc nhìn Bạch Hà Sầu . Sắc mặt lão như bị làm khó , cuối cùng thở dài , quỳ xuống :
- Đại nhân , bất kể thế nào , ta vĩnh viễn sẽ tuân lệnh của ngài
Nói xong , hắn đứng lên , lạnh lùng nhìn Đỗ Duy :
- Không gian chứa bảo tàng của ma thần … năm đó ta đã từng mang tiểu chủ nhân vào trong . Một khi tiến vào không gian đó , như vậy bất kể lúc trước ngươi có sức mạnh lớn thế nào , cũng tuyệt không thể mang vào trong được ! Bởi vì ma thần đại nhân năm đó thời kỳ đỉnh cao mới sáng tạo ra một không gian mới ! Nơi đó có cấm chế sức mạnh ! Nhân loại , tinh linh , thú nhân , tất thảy khi tiến vào đó sẽ bị quy tắc không gian ở đó áp chế ! Cho dù là thánh giai hay thần cấp , tiến vào đó cũng biến thành người bình thường mà thôi ! Trừ phi ngươi có lực lượng còn mạnh hơn cả ma thần đại nhân , nếu không không thể phá được cấm chế đó !
Đỗ Duy sững sờ , nhìn lão Chris :
- Khó trách … lúc trước thấy Hector cùng nhiều người như vậy , ngươi chả lo lắng gì cả ! Bởi vì vào trong đó , thần thú hay nhân loại phổ thông cũng chả khác gì nhau ! Chỉ có ngươi ! Ngươi có cơ thể của rồng ! Đến thế giới kia , dù sức mạnh của ngươi kém Hector , nhưng một thú nhân bình thường đánh với hoàng kim long cũng chẳng có cửa thắng – huống hồ nơi đó còn quân đoàn bất tử của ma tộc ! Ha ha … lão Chris , ngươi tính kế giỏi thật ! Giỏi thật !
Lão Chris hắc hắc cười lạnh không nói , Bạch Hà Sầu bên cạnh lại đột nhiên mở lời
- Đỗ Duy , dù sao cũng tới đây rồi . Có vào xem không ?
Vào xem ?
Muốn ! Đương nhiên muốn !
Đỗ Duy trong bụng cũng bực mình . Loáng cái đã 3 năm , đi tới cửa rồi lại không vào ?
3 năm chẳng lẽ để phí như vậy ?
Chỉ là Đỗ Duy tuy cáu , nhưng vẫn có chút lo lắng :
Một ngày bằng 10 năm đó !
Tiến vào trong dù chỉ chút ít , không biết bên ngoài bằng bao lâu
Sau khi biết được đã trôi qua 3 năm , Đỗ Duy trong lòng đầy nôn nóng nghĩ về đại lục Roland
- Đã tới đây rồi , nếu không vào sẽ hối hận đấy
Bạch Hà Sầu cười nhạt :
- Yên tâm , đã có ta
Đỗ Duy nhìn Bạch Hà Sầu , trong lòng hơi thả lỏng ra …
Hắn cười lạnh , quay đầu nói :
- Toàn bộ những người ở đây tiến vào luôn đi !
Dụng ý của hắn rất rõ ràng : chính mình tiến vào , bên trong có mấy tiếng , bên ngoài đã mấy tháng . Mất thời gian một chút là toi luôn 1 2 năm
Người khác còn được , chứ thiên sứ với giáo hoàng thì không thể thả về . Nếu không khi đó , mình không tại đế quốc , trời mới biết giáo hội sẽ giở trò gì
- Vào đi ! Vào hết đi !
Đỗ Duy cắn răng , nhưng lại nói thêm một câu :
- Nhưng vào sớm ra sớm một chút
Nước hồ yên lặng vẫn tách ra như cũ , hầu như không có sóng
Một đoàn người thương tích tàn phế đi vào , trong đó giáo hoàng cùng thiên sứ Eupudeas đi sau cùng tựa hồ có chút không tình nguyện – tuy bọn họ sớm nghĩ sẽ đến đây , nhưng cục diện lại bị người khác khống chế , bên trong có cái gì cũng không biết . Giờ Đỗ Duy lại không chịu thả người , giáo hoàng sắc mặt âm trầm , cũng chỉ có thể yên lặng theo sau
Thậm chí cả thần thú Hector cũng được Rosetta cõng lên – sức khôi phục của thần cấp cường giả quả nhiên rất mạnh , tuy lực lượng của nó bị Bạch Hà Sầu khóa chặt , nhưng thương tích của cơ thể đã sớm lành lại được 3 phần
Đỗ Duy thân thể hư nhược vô cùng , đương nhiên là Vivian và Joanna một trái một phải đỡ hắn . Trong lòng hắn cũng có chút lúng túng , nhịn không nổi nhìn Nicole một cá . Sắc mặt Nicole vẫn tái nhợt , nhưng lúc này nàng đã mất đi lực lượng , mở mắt – ít ra lúc này – không có tác dụng gì .
Chẳng qua Nicole tính tình lạnh lùng , thấy Đỗ Duy được Vivian và Joanna nâng đỡ , nàng cũng yên lặng theo sau
Lúc này có lão Bạch ngang trời xuất thế giải trừ mọi nguy hiểm , mọi người không còn uy hiếp . Joanna có vẻ nghĩ ra chuyện gì , thấy Đỗ Duy nhìn Nicole bằng ánh mắt hơi khác , lộ ra sắc mặt cổ quái . Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Ngược lại , Vivian tâm tư đơn thuần hơn nhiều , thấy Nicole sắc mặt tái nhợt , trong lòng có chút lo lắng , buông Đỗ Duy ra đỡ lấy nàng , ôn nhu hỏi :
- Nicole tiểu thư không việc gì chứ ?
Tính tình Nicole vốn lạnh lùng , nguyên bản được người khác dìu có chút không quen , đang muốn đẩy ra , không biết vì sao lại đổi ý , cho Vivian dìu mình , thậm chí còn miễn cưỡng cười :
- Cám ơn !
Bạch Hà Sầu đi đầu , lão Chris theo sau , cẩn thận bảo trì khoảng cách 2 bước , xuôi tay cúi đầu vô cùng cung kính
Theo con đường giữa nước hồ hướng xuống , dưới chân là nham thạch trơn nhẵn . Thậm chí ngay cả đáy hồ cũng đã tách ra làm 2
Bên trong nham thạch lại xuất hiên một con đường đi sâu xuống dưới !
- Chẳng lẽ cứ thế đi xuống núi lửa ?
Đỗ Duy đang nghi hoặc , nhưng sau đó hắn lập tức chứng thực
Quả nhiên …
Khe nứt càng đi xuống càng hẹp , cuối cùng , sau đi xuống khoảng trăm thước , phía dưới bắt đầu có cảm giác khô nóng !
Bên cạnh con đường dưới chân là vực sâu vạn trượng , ẩn ẩn phát lên chút ánh sáng màu đỏ cùng sóng nhiệt , phảng phất có thể thấy nham tương !
Đỗ Duy tính toán trong lòng , chỉ sợ độ sâu này đã la mấy ngàn thước dưới đất
Mà con đường này tiếp tục hướng thẳng vào trong nham tương !
Nham tương sôi trào cũng giống như mặt hồ , tự động tách làm 2
Mọi người tăng tốc , không bao lâu đã lọt vào giữa nham tương . Đỗ Duy có chút chấn kinh nhìn nham tương 2 bên , cảm giác mình giống như đang đi trong 1 thác nham tương !
Càng kỳ diệu là , con đường ngập trong nham tương lại không hề nóng ! Bên ngoài có cảm giác khô nóng quét qua mà thôi …
Mọi người đẩy nhanh tốc độ , cuối cùng đã đến tận cùng của con đường . Ở đó có một cánh cửa khổng lồ !
Cánh cửa này cao hàng chục thước , phảng phất dành cho người khổng lồ . Mà chất liệu của nó tuy phát ánh sáng vàng , nhưng Đỗ Duy có thể khẳng định đó không phải là vàng tạo thành !
Bởi vì hắn thử chạm tay một cái , cảm thấy cánh cửa lạnh và cứng – vàng không như vậy
- Đây là Ly
Lão Chris lạnh lùng nói :
- Đây là một loại ma pháp kim loại thượng đẳng , luyện chế vô cùng khó khăn . Nếu xét về khả năng dự trữ ma lực còn cao hơn đá ngũ sắc của ngươi nhiều !Chẳng qua , đáng tiếc thứ này chỉ thời đại chúng ta mới có , hiện tại trên thế giới đã không còn
Nghe lời này , Đỗ Duy lập tức lấy dao găm ra định cắt xuống 1 khối
Khả năng chứa ma lực còn cao hơn đá ngũ sắc ? Đúng là đồ tốt rồi !
Tiếc là hắn dùng sức thế nào dao găm cũng không tiến vào được
Lão Chris cười lạnh nói :
- Đừng có phí sức . Ngươi biết đây là cái gì không mà đòi dùng dao găm cắt ! Ta nói cho ngươi biết , cái áo giáp trăng khuyết năm màu của ngươi là dùng vài loại kim loại chế thành , trong đó có dùng Ly . Con dao găm đó của ngươi đừng hòng cắt được
Bạch Hà Sầu vỗ vai Đỗ Duy , cười hòa nhã :
- Nếu ngươi thích … chờ lúc đi ra ta dỡ cái cửa này xuống cho ngươi
Lão Chris sắc mặt hơi biến , định nói gì đó , chỉ là thấy vẻ mặt Bạch Hà Sầu lạnh lùng , đành thở dài , cúi đầu thật thấp
Sau đó , hắn đi tới cửa , giơ 1 ngón tay chạm nhẹ vào
Vô thanh vô tức , trên cánh cửa xuất hiện một vòng sáng , phảng phất như có thứ gì bị kích hoạt
Rất nhanh , cánh cửa xuất hiện những đường lồi lõm , lại phát hiện những đường này ẩn ẩn tạo thành một văn bản
- Là chữ viết
Giọng lão Chris có chút thương cảm :
- Là chữ viết của thần tộc
Đỗ Duy nhìn thử , cũng không hiểu được . Nhưng hắn quay sang Bạch Hà Sầu , lại thấy Bạch Hà Sầu cau mày , ngơ ngác nhìn văn tự của thần tộc có chút thất thần
- Lão Bạch ?
Đỗ Duy khẽ gọi một tiếng , Bạch Hà Sầu tức thì tỉnh lại , nhìn Đỗ Duy lắc đầu mờ mịt :
- Đừng hỏi ta … ta cũng không biết . Chỉ là chữ viết ở đây hình như ta có thể hiểu được , mà lại có vẻ không hiểu được …
Lão Chris giơ tay muốn đấy cửa ra , Bạch Hà Sầu lại đột nhiên nói :
- Chờ đã .
Ánh mắt hắn nhìn Đỗ Duy :
- Tiểu tử , ngươi …
Mạnh như Bạch Hà Sầu , lúc này trên mặt lộ ra một vẻ muốn rút lui !
Đỗ Duy trong lòng nháy một cái , tức khắc hiểu tâm trạng của Bạch Hà Sầu lúc này . Hắn vỗ vai Bạch Hà Sầu :
- Bất kể thế nào , ta tin tưởng ngươi … ngươi chính là ngươi ! Ngươi là Bạch Hà Sầu , Bạch Hà Sầu có một không hai trên đời !
Bạch Hà Sầu tựa hồ có chút cảm động , lắc đầu cười :
- Chính ta lại không đủ tự tin
Lời như vậy , nhưng hắn vẫn gật đầu với lão Chris , bảo lão mở cửa
Cánh cửa lớn như vậy , lão Chris phảng phất chỉ khẽ đẩy đã chậm rãi tự động mở ra …
Trong cửa khói mù trùng trùng , không nhìn thấy thứ gì
Ánh mắt lão Chris có chút cổ quái , thấp giọng nói :
- Nhớ kỹ , vào trong đó , quy tắc thời gian sẽ thay đổi , đừng bảo ta không báo trước
Đỗ Duy cười lạnh :
- Ngươi đi trước
Mọi người đi vào , lập tức thấy cơ thể trầm xuống !
Tất cả đều là cường giả , ngày thường dù có đứng yên , sức cảm ứng vẫn cực mạnh , động tĩnh rất nhỏ cũng có thể nghe thấy
Nhưng sau khi đi vào lớp khói mù , lực cảm ứng lập tức yếu đi rất nhiều , tựa hồ như lực lượng của mình đột nhiên biến mất !
Giơ tay nhấc chân , động tác thân thể cũng chậm hơn nhiều , không nhẹ nhàng như bình thường
Hết thảy .. như biến thành một người bình thường !
Đỗ Duy tâm lý hơn ngạc nhiên , nhìn Joanna hỏi :
- Nàng thử xem còn dùng đất khí được không ?
Joanna gật đầu , nhưng sau đó sắc mặt hơi biến :
- Không thể ! Ngay cả ma lực cũng không dùng được
Đỗ Duy thở dài , lắc đầu cam chịu
Mọi người đi trong mây mù , cũng không cần phân biệt phương hướng , cứ thể thẳng đường tiến tới . May mắn mây mù cũng không nhiều , chẳng qua đi tiếp , phía trước đột nhiên mở rộng ra !
Đỗ Duy đưa mắt nhìn , tức thì ngây dại !
Ngẩng đầu , trên không là trời xanh !
Mặt trời đỏ rực đang tỏa sáng !
Phía trước có cây cối um sùm , xa xa cỏ cây tươi tốt , thậm chí còn có hoa tươi
Hô hấp cảm thấy rất nhẹ nhàng , rõ ràng là do không khí trong lành , khiến người ta thư thái
Chỉ là ….
Nơi này là không gian do ma thần sáng tạo ra ?
Nếu không biết trước , Đỗ Duy còn tưởng mình đã quay ra phía ngoài , quay về đại lục Roland !
- Toàn bộ ở đây đều là do ma thần đại nhân dựa vào thế giới bên ngoài sáng tạo ra
Lão Chris lạnh lùng nói thêm một câu
Bạch Hà Sầu đứng ở đó , ngón tay hơi run , con ngươi lãnh khốc lại toát ra một tia rung động kỳ dị , phảng phất đã ngây dại , tròng mắt cứ nhìn thẳng vào nơi xa , nhìn vào núi vào cây … Ngón tay hắn càng lúc càng run rẩy , thậm chí người bên cạnh cũng cảm nhận được
Đỗ Duy có chút bận lòng , đang muốn mở miệng nói ….
Đột nhiên , hắn cảm thấy đầu mình đau đớn kịch liệt !
Phảng phất có 1 con dao vô hình đang cắt thẳng vào đầu hắn !
Cảm giác đau đớn này đến không báo trước , khiến Đỗ Duy trong nháy mắt mềm nhũn ra , quỳ xuống thét to một tiếng . Hai tay hắn ra sức ôm đầu
Đám người Joanna bên canh biến sắc , vội chạy tới đỡ . Nhưng Đỗ Duy hồn nhiên không biết đẩy hết ra , cứ 2 tay ôm đầu kêu gào !
Mà lúc này , Bạch Hà Sầu phảng phất hồn nhiên không biết , tròng mắt ngây ngốc nhìn nơi xa , không để ý Đỗ Duy đang kêu la thảm thiết
Trong mắt hắn tựa hồ đã quên tất thảy , chỉ còn thế giới này !
Joanna , Vivian , Nicole đều bị biến đổi của Đỗ Duy dọa sợ . Ngay cả Lam Hải Duyệt cũng chấn kinh , chỉ là lúc này , 3 cô gái cộng thêm một ông già căn bản không ngăn được Đỗ Duy đang phát cuồng . Hắn liều mạng vùng vẫy giãy dụa , tựa hồ muốn vặn cái đầu của mình xuống ..
Cuối cùng !
Một tiếng phanh vang lên . Từ trong cơ thể của Đỗ Duy , một chùm sáng tách ra , lập tức hóa thành một hình người !
Người đó tựa hồ từ trong cơ thể Đỗ Duy bị cắt đứt ra , rơi bên cạnh hắn , rất nhanh hiện ra …
Tóc dài màu bạc , khuôn mặt tuyệt sắc mỹ lệ , trường bào đỏ, đôi chân trần trắng muốt , nhíu mày nhìn Đỗ Duy đang nằm trên mặt đất
Chính là ý thức vẫn ở cùng Đỗ Duy , tằng tằng tằng tằng tổ mẫu Semel !
Semel từ trong người Đỗ Duy tách ra , khi đó Đỗ Duy phảng phất như trút được gánh nặng , mở mắt thở dốc , tròng mắt trợn trừng , buông tay ôm đầu ra ..:
- Vừa mới … Mẹ nó , chuyện gì vậy ?
Hắn quay đầy nhìn thấy Semel , cả kinh :
- A , sao ngươi lại đi ra ?
Semel sắc mặt cũng mờ mịt :
- Ta cũng không biết …. Có vẻ như có một sức mạnh nào đó , mạnh mẽ cắt đứt ta ra khỏi ý thức của ngươi …. Ta … cảm nhận được , chúng ta đã hoàn toàn bị chia cắt !
- Chia cắt ?
Đỗ Duy nghĩ tới cảm giác đau như vỡ đầu vừa rồi
- Hừ
Lão Chris cười lạnh nhìn Semel :
- Nơi đây có cấm chế của ma thần đại nhân ! Mặc kệ ở ngoài là cái gì , ma pháp , sủng vật , ma pháp sinh vật , cho dù là phụ thể ma pháp , không gian ma pháp , một khi vào đây sẽ mất đi hiệu lực ! Cô ta một mực bám vào cơ thể ngươi , nhưng vào đây rồi , ma pháp không linh , tự nhiên sẽ bị quy tắc không gian ở đây mạnh mẽ cắt đứt ra !
Ngược lại , Vivian và Joanna nhìn Semel như thấy quỷ ! Nhất là Joanna , há hốc miệng chỉ tay vào Semel , không nói được gì .
Đỗ Duy thấy ánh mắt các nàng , tỉnh ngộ :
- Hả ? Mọi người đều thấy nàng sao ?
- Đương nhiên
Lão Chris cười lạnh
- Mặc kệ ma pháp là gì cũng không dùng được ở đây . Không chỉ mấy cô gái này , toàn bộ người ở đây đều thấy !
Quả nhiên , sắc mặt Lam Hải Duyệt và giáo hoàng rất quỷ dị
- Ngươi … ngươi … ngươi …
Joanna lắp bắp vài câu chỉ vào Semel , nhìn nữ nhân giống hệt mình
Không chỉ Joanna , Vivian cũng dùng vẻ mặt kinh dị nhìn Semel
Quang cảnh lúc này có chút quái dị
Vivian , Joanna , thêm Semel , 3 người đứng một chỗ như 3 chị em ! Khuôn mặt 3 người giống nhau đến 8 , 9 phần ! Nhất cả Joanna và Semel , đều là mái tóc màu bạc !
Vivian và Joanna là chị em , tướng mạo giống nhau là cũng bình thường . Chỉ là lại đột nhiên xuất hiện một Semel , không khỏi dọa 2 nàng biến sắc ! Mà …. Nữ nhân này lại còn tách ra từ trong người Đỗ Duy !
Đỗ Duy miễn cưỡng thở dốc ngồi dậy , nhất thời cũng không biết phải giải thích thế nào
Kỳ thật , vì sao tỷ muội Vivian và Joanna trông giống Semel … cũng không khó đoán
Đỗ Duy cũng sớm đoán được : năm đó Gandalf hẳn là yêu Semel tới phát cuồng
Đáng tiếc vị tằng tằng tằng tằng tổ mẫu này chỉ coi Gandalf như lão sư , cuối cùng gả vào trong nhà Rowling
Gandalf tự nhiên là tuyệt vọng đau thương vô cùng , sau này lại được lão Chris dùng thuật chia linh hồn thành 2 phần , biến thành Gandalf áo xanh và Gandalf áo trắng , cái này không cần nói
Còn vẻ 2 chị em Vivian và Joanna , cũng không biết Gandalf từ đâu tìm được
2 Gandalf đánh nhau cả nửa đời , nhưng cuối cùng tuổi già tịch mịch nên mới thu đồ đệ . Vì năm đó có việc với Semel , nên ngay cả thu đồ đệ cũng chọn 2 cô bé trông giống Semel hết mức . Ngày thường coi 2 nàng như con , ngẫu nhiên nhìn thấy cô bé giống người yêu của mình năm đó , cũng coi như chút an ủi
Đều là người đáng thương , ở giữa Đỗ Duy cũng chỉ đoán ra được đến đó mà thôi
Quang cảnh tức thì có chút phức tạp
Đầu tiên , 3 cô gái khuôn mặt hao hao giống nhau đều trừng mắt nhìn nhau , mọi người sắc mặt quỷ dị . Bên cạnh , Bạch Hà Sầu chắp tay mà đứng , ngây ngốc nhìn xung quanh …..
Một lúc lâu sau , đột nhiên , Bạch Hà Sầu than thở :
- Ta … có vẻ là biết nơi này
Nói xong , hắn cũng không thèm nhìn Đỗ Duy , lạnh lùng quảng lại 1 câu :
- Ta đi tìm một người . Các ngươi đợi ở đây một chút
Nói xong , thân hình hắn vọt lên không , trong chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt
Đỗ Duy trong lòng nháy một cái , chứng thực phỏng đoán của mình !
Nơi này bị ma thần đặt cấm chế , Bạch Hà Sầu lại có thể tự do bay lượn . Như vậy , đáp án còn chưa rõ hay sao ?
Bạch Hà Sầu mạnh nhất vừa đi , quang cảnh lại thêm mấy phần quỷ dị !
Giáo hoàng sắc mặt hơi đổi , khẽ thì thầm vài câu với Eupudeas . Lão Chris trông thấy cười lạnh một tiếng :
- Giáo hoàng bệ hạ , ta nghĩ đừng phí sức nữa . Ở đây các ngươi không phải đối thủ của ta . Chủ nhân nói các ngươi đợi … không có lệnh của ngài , mọt người cũng không được đi !
Quả nhiên !
"Chủ nhân" trong miệng lão Chris , chính là Bạch Hà Sầu !
Chỉ là sự việc không phải chỉ đơn giản như vậy !
Giáo hoàng còn chưa nói gì , thiên sứ Eupudeas lại mở miệng
Eupudeas từ sau khi bị thần thú đả thương , một câu không nói . Cặp cánh của hắn đã bị bẻ gãy , máu tươi màu vàng đã ngừng chảy , nhưng khuôn mặt trắng bệch vẫn lộ rõ hắn suy yếu thế nào
Nhưng lúc này , Eupudeas lại nhìn giáo hoàng , ánh mắt có chút ngăn cản
Sau đó , hắn bước về phía trước , tròng mắt rất hờ hững
Ngẩng đầu nhìn trời , cúi xuống nhìn đất, lại nhìn cỏ cây 4 phía , sau đó hắn hít một hơi
- Đây giống như là một thế giới khác
Mọi người thấy thiên sứ đột nhiên mở miệng , cũng hơi ngạc nhiên
- Đúng , đúng là một thế giới khác
Eupudeas cười , có điều trong lòng Đỗ Duy lại sinh ra một tia bất an
Thiên sứ tựa hồ thở dài , khuôn mặt trắng bệch của hắn đã lộ ra mấy phần kích động :
- Bệ hạ
Hắn quay đầu , vái giáo hoàng một cái thật sâu , giọng nói đầy thành kính :
- Có thể cộng tác với ngài là vinh hạnh của ta . Ta hi vọng dưới sự lãnh đạo của ngài , Quang Minh giáo hội sẽ vĩnh viễn được tắm dưới ánh sáng của thần
…. Lời này sao giống di ngôn vậy ?
- Mọi thứ đều nằm dưới cặm mắt của thần
Giọng nói của Eupudeas tựa như thở dài , khẽ cười với Đỗ Duy :
- Thần nói , ngươi là một người không nên tồn tại ở thế giới này . Mà lúc ta giáng lâm , thần đã từng giao cho ta một sứ mạng
Đỗ Duy vẫn cảnh giác nhìn Eupudeas , không nói gì
- Sứ mạng của ta … Chính là , chết trước mặt ngươi !
Eupudeas nói từng chữ , vẫn mỉm cười :
- Thần nói : khi ta từ một thế giới đến một thế giới khác , ta sẽ hát lên khúc nhạc cuối cùng của mình
Nói xong , Eupudeas nhắm mắt , mỉm cười :
- Ở đây chính là một thế giới … không phải sao ?
Sau đó , thiên sứ đột nhiên mở mắt , trong miệng lẩm nhẩm một khúc nhạc đầy thánh kính …
Trong nháy mắt , dưới ánh mắt của mọi người , đôi cánh sau lưng hắn rực cháy ! Ngọn lửa rất nhanh lan ra toàn thân hắn ! Thân hình Eupudeas chìm trong lửa , hừng hực đốt lên !!
Eupudeas chịu thiêu đốt , nhưng hắn không có vẻ thống khổ , trong miệng vẫn ngâm thánh ca
- Tất cả mọi vật đều nằm dưới cặm mắt của thần !
Giáo hoàng nhìn thiên sứ đang tự thiêu , đột nhiên nhớ tới ban đêm , gã này từng đứng trước cột thiêu sống của Quang Minh thần điện mà nói câu này !
Phải chăng , hắn đã sớm dự đoán sẽ có ngày mình sẽ dùng phương pháp này tự sát ?

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #899


Báo Lỗi Truyện
Chương 899/902