Chương 829: Con đường tàn khốc


Lam Lam nghe xong , hai mắt mông lung , không nói một lời đóng cửa lại
Đỗ Duy trốn trong tủ nghe được , cũng không tránh khỏi trong lòng có chút thương tiếc
Thoạt nhìn nàng là nữ quan của công chúa có vẻ rất cao quý , trong hoàng cung cũng không phải là thấp . Nhưng thực tế cái này cũng đi kèm bi thương của nó – trước đây theo lệ , nữ quan của công chúa chỉ có thể sau khi công chúa lấy chồng mới được gả đi . Trừ khi công chúa xuất giá rồi , khi đó nữ quan này mới tính là hết việc , lúc đó mới có hai lựa chọn : một là cũng lấy chồng ra khỏi cung , hai là cùng công chúa về nhà chồng làm người hầu bên cạnh . Chỉ là đại lục Roland không giống xã hội Trung Quốc phong kiến , nếu lựa chọn cách thứ hai thông thường sẽ bị phò mã công chúa gả cho thị vệ trưởng hoặc quản gia thân tín . Hơn nữa người Roland nói chung kết hôn rất sớm , thường thì 16 17 tuổi đã kết hôn rồi . Mà dạng con gái như Lam Lam phải chờ sau khi công chúa kết hôn mới được đi lấy chồng , chỉ sợ khi đó nàng cũng đã ngoài 30 tuổi . Ở đại lục , tuổi đó thì có thể nói chẳng còn cưới xin được gì nữa rồi . Đến lúc đó , nàng chỉ có thể ngồi nhìn tuổi thanh xuân đã mất mà thôi , dù có gả cũng sợ vì tuổi tác mà khiến vợ chồng không hạnh phúc
Cọt kẹt một tiếng , Đỗ Duy mở cửa tủ chạy ra , nhìn sắc mặt Lam Lam có chút ảm đạm , hiển nhiên là bị lời vừa rồi ảnh hưởng . Hắn ho khan một tiếng , cũng không biết phải nói gì cho phải
Lúc này… người ta có ý tốt che giấu cho mình , nếu lại muốn một đòn đánh ngất người ta cũng không ổn lắm
Lam Lam cười cười , khuôn mặt lạnh nhạt
- Công tước đại nhân , khiến ngài chê cười rồi … Chỉ sợ trong lòng ngài đang cười nhạo em
Đỗ Duy vội lắc đầu
- Cái này .. khụ khụ ! Đương nhiên sẽ không …
Lam Lam lại nhìn Đỗ Duy , nhẹ nhàng nói :
- Được rồi , ngài đêm hôm đến đây cuối cùng là vì cái gì ? Hiển nhiên không phải ngài tìm em rồi . Như vậy , công tước đại nhân , ngài hẳn là biết ban đêm tự ý đột nhập hoàng thành là tội gì chứ
Đỗ Duy thở dài :
- Ta tới …Ta tới đương nhiên là có nguyên nhân đặc thù , chỉ là việc này em không nên biết , hơn nữa ta không thể nào nói ra được . Chẳng qua em yên tâm , ta vào cung cũng không muốn làm hại ai . Nguyên nhân trong đó tạm thời không nói ra được
Lam Lam lúc này mới thả lòng ra , nàng nhìn Đỗ Duy , ánh mắt nhu hòa hơn một chút :
- Vâng , em tin ngài . Em biết , công tước hoa tulip không phải người độc ác . Ngài cũng không định mưu phản , càng không định giết người
Đỗ Duy chần chừ một chút :
- Lam Lam , ta không muốn làm gì em . Chỉ là , việc đêm nay mong em đừng nói ra ..
Lam Lam nhìn Đỗ Duy buồn bã nói :
- Em biết . Em nhất định sẽ không nói ra "
Nói xong , nàng giơ tay hướng tới thần linh mà phát thệ
Đỗ Duy cười khổ :
- Hơn nữa …Ta đành phải ra tay với em vậy . Để miễn phiền hà , ta buộc phải làm em ngất đi . Việc này em không biết là tốt nhất , cũng không phải ta không tin em … à …
Hắn sờ sờ trong ngực , lấy ra một cái bình nhỏ :
- Đây là dược tề do ta tự pha chế . Em chỉ cần ngửi một chút sẽ mê đi , sáng mai là tỉnh
Mặt Lam Lam có chút đỏ lên . Canh ba nửa đêm , cô nam quả nữ , lại là phòng ngủ của mình . Đối phương lại đàng hoàng nói muốn làm mình hôn mê đi . Mình dù sao cũng là nữ , tuổi cũng còn trẻ . Đối phương lại là nam nhân , nếu vạn nhất mình ngất rồi đối phương giở trò thì….. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Nghĩ tới đây , nàng chỉ thấy hai má nóng bừng , nhưng nhìn ánh mắt Đỗ Duy không có nửa điểm tà ác , mới nói :
- Được rồi . Kỳ thật , em là nữ , nếu ngài muốn đánh ngất cũng không cần phải nói những lời này
Nói xong , Lam Lam thản nhiên mở bình khẽ ngửi . Chỉ thấy một mùi nhàn nhạt như hoa sớm , không khỏi cười nói : " Thật thơm… "
Chỉ sau một khắc , hai mắt nàng nhắm lại , gục xuống
Đỗ Duy gấp gáp đi tới đỡ lấy nàng , sau đó đem nàng tới giường , tự tay đắp chăn cho nàng mới xoa mồ hôi lạnh , rút cục cũng thả lỏng được
Nhìn Lam Lam nằm trên giường , Đỗ Duy cười khổ :
- Cô bé này cũng thật xui xẻo , chắc đang lo ta là giặc hái hoa đây
Vừa nghĩ tới đây , trong đầu đã thấy tiếng Semel bất mãn vang lên :
- Hừ , Đỗ Duy , người chơi đủ chưa ! Thật không ngờ ngươi cũng biết thương hoa tiếc ngọc cơ đấy
Đỗ Duy cười khổ :
- Tằng tằng tằng tằng tổ mẫu đại nhân , cô bé này ít nhiều cũng gọi là bằng hữu của ta . Bảo ta hạ thủ với bằng hữu thật sự cũng không muốn
Giọng nói Semel có chút lạnh lùng :
- Không sợ nàng sau này tiết lộ bí mật ? Ngươi không muốn giết người diệt khẩu ư ?
Đỗ Duy nhíu mày :
- Đương nhiên là không rồi . Nàng chẳng những biết ta , còn là nữ quan của tiểu công chúa , tình cảm như chị em . Nếu nàng chết , Karina hẳn sẽ rất đau lòng . A , suy bụng ta ra bụng người , nếu quả thật có người giết lão Marde , ta nhất định sẽ hóa điên mất !
Im lặng một lúc , sau đó Semel than thở :
- Tốt ! Ngươi cũng không phải loại người máu lạnh
- Hừ , ta vốn không phải
- " Khó nói " Semel nhàn nhạt nói : " Lúc trước ta còn dám khẳng định , chỉ là mấy năm gần đây nhìn các hành vi của ngươi không thể không khiến ta nghĩ lại "
Dừng một chút , nàng thôi thúc :
- Nhanh lên một chút , lãng phí nhiều thời gian quá rồi , mau đi tìm cửa vào mật đạo đạo
Đỗ Duy đi tới góc tường bên trái phía dưới , tìm khối đá thứ tư gõ sáu cái . Sau đó hắn lại chạy tới khối đá thứ ba bên phải gõ năm cái
Cuối cùng hắn lùi lại vài bước , chờ một lát , tức thì thấy trên một phần sàn nhà ẩn ẩn phát ra vài tiếng ken két . Sau đó hình như còn có ánh sáng phát ra
- " A , quả nhiên là mật đạo ma pháp " Đỗ Duy gật đầu : " Bố trí kiểu này , cho dù là chỗ này được sửa chửa tu bổ cũng không bị phát hiện "
Trên mặt đất nguyên bản là đá cứng , đột nhiên như ma phương mở ra , vô thanh vô tức xuất hiện một cửa hầm đen xì , phía dưới đá tảng toàn bộ bị ép sang một bên . Mỗi tầng đi xuống cũng phải ép sang cả chục viên đá !
Từ điểm đó suy ra , cửa vào mật đạo này ít nhất cũng sâu mười lăm thước ! Năm đó Aragorn làm ra cũng gọi là đại thủ bút a !
Thân hình Đỗ Duy hơi động đã vọt vào trong thông đạo này . Hắn vừa tiến vào , những khối đá trên mặt đất lập tức lần nữa vô thanh vô tức trở về vị trí cũ , khôi phục lại hình dạng bình thường . Đỗ Duy ở trong mật đạo , xung quanh tối hù . Hắn dùng tay sờ mó thì gặp phải một khối đá lạnh như băng , kể ra cũng có chút kỳ quái
May mắn dưới này cũng không ẩm ướt , Đỗ Duy đi thử vài bước , xác định đất dưới chân rất cứng rắn
Đi thêm hai bước , đột nhiên trên đầu hình như có một luồng gió thổi qua . Sau đó thấy phía trước có tiếng động , rồi một luồng sáng bừng lên
Chỉ thấy phía trước là một mật đạo thật dài . Vách tường phía trước treo đầy quai đèn hình ngọn lửa . Mà trên quai đèn cũng không phải lửa mà là một khối ma lực thủy tinh
Sau đó , phảng phất là một loại tự động cảm ứng nào đó , tùy theo Đỗ Duy tiến về phía trước , mỗi khối ma lực thủy tinh trên tường cũng tự động sáng lên , chiếu về hướng phía trước !
Mật đạo này cao chừng ba bốn thước , một người đi rất dễ dàng . Trên vách tường cũng không thấy chút tro bụi nào , có vẻ rất sạch sẽ !
- "Đây cũng là do ma pháp làm ra " Semel than thở : " Mật đạo ngầm dưới đất này , lấy bạch tháp làm trung tâm . Bạch tháp là một ma pháp tháp , ngày thường tuy ma trận phòng ngự không mở ra , nhưng xem ra còn một ma pháp trận khác duy trì cái mật đạo này . Không khí lưu động , còn ma pháp soi sáng đều cần ma pháp trận duy trì . Xem ra cũng có vẻ đặc biệt "
Đỗ Duy vươn tay mài thử lên vách tường , quả nhiên không có chút bụi nào
Chỉ là nghi ngờ trong lòng hắn lại tăng lên :
- Công trình lớn như vậy , năm đó lúc lập quốc Aragorn kiếm đâu ra lực lượng xây dựng ấy ? Lúc đế quốc thành lập , quốc lực sao mạnh thế được . Tạo một cái mê cung ngầm thế này , ta ước chừng không có một vạn nhân công làm liên tục ba năm năm thì không thể làm nổi !
- "Cái này chỉ có thể hỏi chính ngươi " Semel cười : " Dù sao Aragorn cũng là tiền thế của ngươi a "
Đỗ Duy hừ một tiếng :
- Đừng tìm ta nói cái này , ta chính là ta !
Nói xong , hắn tiếp tục đi về phía trước
Mật đạo này đi được chừng 500 thước , phía trước phảng phất còn tiếp tục đi sâu xuống . Sau đó , con đường đột nhiên biến đổi , không tiếp tục thẳng tắp mà uốn khúc dần dần . Có điều , đèn ma lực thủy tinh trên tường vẫn chính xác tự động sáng lên , người đi xa thì lại tự động tắt đi … thiết kế quả thật tinh diệu a !
Đỗ Duy than thở :
- Kỹ thuật ma pháp của Aragorn quả nhiên lợi hại , sợ rằng hiện nay chúng ta cũng không có công nghệ thế này
Semel lần này không phản bác
Đi tiếp một đoạn , chỉ thấy phía trước đột nhiên rộng mở . Có điều nhìn rõ cảnh tượng trước mặt , Đỗ Duy lại dừng chân , hít sâu một hơi , ánh mắt nhìn phía trước lẩm bẩm nói :
- Những … thứ này là cái quỷ gì vậy …
Mật đạo phía trước đột nhiên rộng ra gấp đôi gấp ba , chỉ là vác tường hai bên không phải là treo đèn nữa mà là treo từng tấm tượng điêu khắc đá !
Mà những hình điêu khắc kia thật sự dọa người !
Chỉ thấy từng tấm điêu khắc , có tấm rõ ràng miêu tả một cái đầu người bị cắm lên cột , trong não có một khối ma lực thủy tinh phát ra ánh sáng
Có tấm giống ra một cánh tay vươn ra khỏi tường , cánh tay điêu khắc sống động như thật , bàn tay phảng phất tuyệt vọng định nắm lấy cái gì đó , ngón tay giẫy dụa , mỗi đường vân đều vô cùng nhẵn nhụi . Trong bàn tay có một viên ngọc đang phát sáng
Càng có bức điêu khắc kỳ quái , như có tấm phảng phất là nhân loại bình thường , một nửa cơ thể bị kẹt trong vách tường , một nửa ở ngoài . Mà cơ thể ấy có một nửa là máu thịt , một nửa đã biến thành xương trắng ! Còn có tấm giống như khuôn mặt nữ nhân , một nửa là dung nhan thanh tú , một nửa đầy sẹo , răng nanh dọa người ! Mà ánh đèn chính là cặp mắt !
Một đường đi tới , trên tường vô số đèn hình thù kỳ dị , lại tràn ngập vẻ tàn nhẫn đáng sợ khiến người ta không rét mà run
Đỗ Duy trong bụng nghi ngờ : thằng cha Aragorn kia chẳng lẽ biến thái đến thế ư ? Làm ra cái loại điêu khắc này làm gì ?
Đỗ Duy thở dài , cố gắng không nhìn điêu khắc trên tường . Cái thứ này xem nhiều dễ gặp ác mộng lắm
Chỉ là đi thêm 1 đoạn , đột nhiên thấy phía trước trên mặt đất chi chít mũi đao kiếm bén nhọn !
Chỉ thấy phía trước , trên nền đất đao kiếm như rừng , mũi kiếm sắc bén . Tuy chỉ là điêu khắc nhưng vẫn có cảm giác vô cùng sắc bén ! Hơn nữa số lượng của chúng cực lớn , đường phía trước toàn bộ bị che lấp , hình thành một cánh rừng đao kiếm !
Đáng sợ nhất là một đoạn chừng trăm thước này , trên mỗi thanh đao kiếm còn cắm một cái thân hình giống như đang vùng vẫy giãy chết – thân hình kia tuy cũng là điêu khắc , nhưng do bị đao kiếm đâm xuyên qua mà chết , động tác kêu gào giãy dụa sống động như thật ! Càng khiến Đỗ Duy nghi hoặc là … những thân hình bị xuyên qua đó , thậm chí không chỉ có nhân loại ! Còn có .. thú nhân ? Tinh linh ? Người lùn ? Thậm chí còn có quái vật hình dạng cổ quái
Đỗ Duy vừa nhìn đến đây , đột nhiên dừng chân !
Sắc mặt hơi biến , hắn thấp giọng kinh hô
- Không đúng ! Không đúng !!
Đỗ Duy hít sâu một hơi , quay đầu nhìn những tranh điêu khắc khủng bố phía sau , lại nhìn rừng đao kiếm trước mặt
- Chỗ này…. Tuyệt đối không phải Aragorn tạo ra !!!

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #829


Báo Lỗi Truyện
Chương 829/902