Chương 812: Châm lại chiến hỏa! cự thú Behemoth ra trận! (2)


Chúng là từng con từng con quái vật khổng lồ!
Từ khoảng cách này mà nhìn ra, đám quái thú kia, thân hình đầy đủ so với những cây đại thụ bên cạnh còn cao hơn một đoạn, sợ rằng mỗi còn đều cao hơn mười thước!
Những quái thú kia, toàn thân phủ một lớp lông dài màu vàng xậm, dưới ánh mặt trời, lại phàng phất một chút ánh kim nhàn nhạt! Từng con từng con quái vật, người đứng thẳng, chi dưới ngắn nhỏ chắc nịch, chi trên to và dài, sau người còn kéo theo một cái đuôi rất dài, trông như xích sắt, to lớn như thân cây! Đầu to lớn, có chút hơi bẹp, cái miệng to lớn mở ra ngửa lên trời hống to, thanh âm kia quả thật như ngàn vạn dã thú reo hò. Ở nơi xa cách đến mấy dặm mọi người nghe đều biến sắc!
Theo mỗi bước chân đi tới, mặt đất hằn sâu vô số dấu chân!
Mà đám quái vật kia, trên cổ mỗi con, đều thắt một cái vòng sắt cực kì to lớn, treo bên dưới vòng sắt màu đen chắc nịch đó, lại kéo theo một cái thiết chùy sáu cạnh! Thiết chùy khổng lồ kia, nhìn từ xa cứ như một cái đầu trâu to lớn vậy!
Thế mà đám quái vật này để trong tay, lại hoàn toàn không thấy mất sức chút nào!
Rostock tướng quân đếm hết số quái vật này. Tổng cộng phải đến hơn hai mươi con! Còn những thú nhân bên cạnh, nhìn thấy đám quái vật kia xa xa đi đến, đều ngửa lên trời huýt dài, phát ra một trận reo hò vang vọng.
Thậm chí có một số thú nhân, lui về sau, khom người hành lễ!
Hơn hai mươi con quái vật cuối cùng cũng ra tới bên ngoài doanh địa, xếp thành một dãy, cái mũi thô to hô hấp nặng nề, phun ra bạch khí, tròng mắt to lớn trừng lên nhìn về tường thành nhân loại phía trước, phát ra một tiếng hống bất thường.
Nhìn thấy đầu đám quái vật đang hướng về phía tường thành, quân phòng thủ nhân loại người người không khỏi hạ ý thức, nắm chặt vũ khí trong tay, không ít người trong ánh mắt, tự nhiên lộ ra mấy phần kinh hoàng.
Rostock tướng quân sắc mặt cũng khó coi, mà phía sau, một tướng quân nhịn không nổi kinh ngạc quát lên:
- Ai có thể nói cho ta, chúng .. chúng là cái dạng đồ vật gì?
- Nhanh đi!
Rostock tướng quân quay đầu nhìn một bộ hạ, trầm giọng nói:
- Đi, mời các ma pháp sư lên thành trợ chiến! Còn nữa, báo cho thần thánh kị sĩ đoàn!
Giữa trưa, chiến sự nổ ra.
Cả buổi sáng, thủ quân nhân loại đều bị tiếng gầm gừ bất thường của đám quái vật kia làm cho có chút hoảng loạn, mà thiết giáp phương trận của đám thú nhân, cũng từng cái từng cái sắp xếp đi ra, mặt sau còn có thêm một dãy xe ném đá.
Đúng vào lúc giữa trưa, xuất hiện mấy lão thú nhân mặc quần áo da thú cổ quái, từng tên xem ra đều đã cực kì già nua, gầy gò đến nỗi gần như chỉ còn cái khung xương, trên người là quần áo da thú, màu sắc rực rõ, trông như được may lại từ nhiều loại da dã thú bất đồng. Trên cổ, cổ tay, mắt cá chân đều mang những vòng tay, vòng chân, dây chuyền chế từ xương thú. Những lão thú nhân này đi ra, thú nhân chiến sĩ phía sau mấy phương trận, đột nhiên cùng lúc quỳ xuống lạy, mỗi thú nhân chiến sĩ thậm chí đem vũ khí thuẫn bài ném trên mặt đất, cực kì cung kính, bò rạp trên mặt đất.
Mấy lão thú nhân kia, bắt đầu khoa tay múa chân nhảy lên, những đồ trang sức toàn thân khua lên đập vào nhau vang lên từng tiếng, theo sau là một chuỗi âm thanh kì dị, như niệm chú, lại bỗng lúc trầm lúc cao, phảng phất như một loại ca dao cổ quái. Mấy lão thú nhân nhảy nhót ca hát một hồi thật lâu, sau cùng rồi kiệt sức.
Mà lúc này đây…
Giờ ngọ, mặt trời đã lên ngay trên đỉnh đầu. Mấy lão thú nhân kia cũng không phải là thú nhân đại thần thông thường, mà trong Thú nhân tộc, là một dạng tồn tại đặc thù, thân phận cực kì tôn quý. Thậm chú ngay cả tộc trưởng bộ tộc, hay giả như vương tộc, đều phải kính lễ với họ! Những lão thú nhân này, là tượng trưng cho quyền uy của Thú nhân tộc. Bên trong Thú nhân tộc, tồn tại của họ có hai ý nghĩa:
Một, là đại biểu của Thú nhân tộc, đối với thần linh tiến hành các hoạt động tế tự. Mà thứ hai, là thực hiện hành động chuyên môn phức tạp, thuần dưỡng Thú nhân tộc vũ khí chiến tranh cường đại nhất:
Cự thú Behemoth!
Những lão tế tự này sau khi tiếng hành một hồi nghi thức cổ xưa, chúng ngừng nhảy nhót, có mấy tên đem vòng xương trên cổ tay hoặc cổ lấy xuống, cầm ở trong tay, lại lầm rầm đọc một chuỗi chú ngữ cổ quái xong, vòng xương hóa ra vô số bột xương nát vụn!
Tùy theo gió thổi, đám bột xương kia phiêu tán, lập tức hòa tan trong không khí. Dưới ánh dương, những người trên tường thành, nhìn thấy một màn thần kì.
Trong không khí ẩn ẩn màu sắc của đám bột xương, đột nhiên khuếch đại lên, ánh nắng chiếu rọi xuống, làm thành từng mảng từng mảng nhạt nhạt kim sắc lóng lánh. Sau khi khuếch tán ra, rất nhanh bao phủ toàn bộ phương trận thú nhân!
Mà những thú nhân chiến sĩ, được quang hồ kia tắm gội, từng tên từng tên, lập tức trở nên nôn nóng bất an. Sau đó, từng tên thú nhân đứng lên, bắt đầu lớn tiếng gầm rú, bên trong tiếng gầm rú tràn đầy cuồng bạo cùng phẫn nộ, lại có nhiều tên, nắm lấy vũ khí giơ lên trời cao, tay dùng sức đấm phanh phách vào lồng ngực…
Dần dần, toàn bộ thú nhân đều bắt đầu hô cuồng lên! Mỗi cá nhân trên thân đều phảng phất lồng chụp quang hồ, mà bên trong quang hồ, thân thể các thú nhân đều có vẻ như bạo trướng lên mấy phần, lông tóc dựng đứng. Hai mắt đỏ ngầu những vằn máu!
Đám thú nhân kia đột nhiên khí thế trở nên cuồng bạo, liền khiến cho trên tường thành xa xa, mọi người đều có thể rõ rệt cảm giác đến!
Hơn hai mươi con cự thú Behemoth cũng được tắm gội dưới quang hồ khắp trời, đột nhiên giống như được kích phát một loại nộ khí. Lúc đầu chỉ là không ngừng thấp giọng gào thét, mà lúc này đây, lại từng con từng con vung vẩy cái đầu khổng lồ, giống như đang giãy thoát một loại gông xiềng vô hình nào đó, ngửa lên trời huýt từng hồi chói tai!
Hai mươi con cự thú gầm lên rú xuống, âm thanh kia, tựa hồ như cùng lúc có vô số dã thú gào thét bên tai, làm cho người người cảm thấy tim đập chân run!
Theo sau những tiếng gầm rú cùng lúc của đám cự thú Behemoth, tại khu đất giống phía trước, trong không khí đột nhiên sinh ra một lốc xoáy cực lớn, càng lức càng khuếch trương lên, ẩn ẩn xu thế như tiến gần về phía tường thành...
Cuối cùng, oanh!!!
Một tiếng nổ vang, lốc xoáy như một loại tạc đạn mạnh mẽ nổ ra, dùng mắt thường cũng có thể thấy được dòng sóng khí sung kích hướng về tường thành mà cuốn tới, trong nháy mắt, cuồng phong gào thét, sóng khí xung kích lên tường thành, trong đó còn phảng phất mang theo một tia lực lượng chấn nhiếp nhân tâm nào đó!
Trên tường thành, không ít quan quân mắt thấy không tốt, vừa mới mở miệng định hét lên, muốn cảnh báo mọi người cẩn thận, chỉ là thanh âm vừa phát ra, lại tựa như bị gió cuốn đi mất!
Oanh một tiếng, sóng khí kia nhắt mắt đã đến tường thành, phía trên, vô số binh sĩ dưới cuồng phong đều tự nhiên theo phản xạ cúi đầu gập thân mình để tránh sức gió, thế nhưng, khi cuồng phong đến, lại phát giác một tia quỷ dị!
Khi sóng khí cuốn đến, lại phảng phất sức xung kích không có mạnh mẽ như tưởng tượng, mọi người đứng tại chỗ, lại cứ như gió chỉ thoáng qua, dù cuồng phong nhìn mãnh liệt như xoắn tới, nhưng lại khiến cho mọi người không có chút chút nào cảm giác!
Mà lúc này đây, bên dưới tường thành, nhóm ma pháp sư đế quốc được Rostock phái người mời tới trợ chiến, bây giờ mới từ từ tiến đến, lại nhận ra chỗ lợi hại của cuồng phong này.
Nhìn quy mô thì như dọa người, "cuồng phong" này lại không có lực đạo xung kích gì, phía trên tường thành, nhân loại binh sĩ nhìn nhau ngơ ngác, nhưng lại phía dưới, những ma pháp sư kia, lại có người đột nhiên biến sắc kinh hô:
- Tâm linh phong bạo! là Tâm linh phong bạo!
- Ông!!!
Ma pháp sư kia vừa mới kêu lên, thì ngay lập tức nghe thấy nơi xa kia tiếng gầm rú của cự thú Behemoth lần nữa truyền đến.
Mà lần này, nghe thấy tiếng gầm rú kia, nhân loại binh sĩ lại lập tức cảm giác bất đồng!
Tiếng cự thú gầm rú kia rơi vào trong tại, lại phảng phất so với trước muốn cuồng bạo gấp mười lần, tựa hồ nghe thấy tiếng gầm rú đó, trong tâm linh sâu thẳm mỗi cá nhân, một sự sợ hãi trào dâng như thủy triều, nhắt mắt kiến cho mỗi người đều cảm thấy mỏi mệt mê man. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Các binh sĩ phía bên trong tháp phòng ngự cũng nghe thấy thanh âm đó, trong lòng tựa như bị một loại sợ hãi tuyệt vọng không cách nào hình dung chiếm giữ, tay chân tức thì mềm nhũn, vũ khí trong tay rơi cả trên mặt đất.
Thậm chí còn có mấy chục binh sĩ nhân loại, tròng mắt khẽ đóng tựa như ngất đi, rơi thẳng từ trên tường thành xuống đất, thành một đống thịt nhão bầy nhầy!
- Đây là ma pháp!
Một ma pháp sư đến từ ma pháp công hội, mặc một bộ áo bào màu trắng, hiển thị thân phận là cao cấp đại ma pháp sư, sắc mặt ngưng trọng, thân thể đột nhiên bay thẳng lên không, lượn phía trên tường thành!
Một thanh âm được rót vào ma lực lập tức truyền xuống:
- Các ma pháp sư chú ý, đây là Tâm linh phong bạo! Hãy ngâm xướng quang minh chú ngữ để chống lại!
Vào lúc này, tiếng lanh canh lách lách vang lên không ngớt, càng lúc càng nhiều binh sĩ sắc mặt ngây dại, ánh mắt kinh hoảng, không ít người buông bỏ vũ khí, một số khác dứt khoát ngồi bệt xuống hoặc ngã trên mặt đât. Chỉ có số ít tướng lĩnh, có được thực lực võ sĩ mạnh mẽ, dồn dập phóng ra đấu khí, mới có thể giữ được tinh thần, xua tan nỗi sợ hãi cổ quái kia.
Lần lượt từng ma pháp sư bay lên, mở rộng đôi tay, theo sau ma pháp sư đầu tiên, mười mấy ma pháp sư nhân loại bay nhanh đến ngâm xướng ma pháp chú ngữ quang minh hệ của nhân loại.
Từng tiếng một chú ngữ vang lên, mang theo ma lực truyền đế tai của các tướng sĩ, lúc này mới dần lay động tinh thần suy kiệt của họ, dần dần hồi tỉnh lại.
Mà cũng gần như ngay lập tức, kèn hiệu của Thú nhân tộc vang lên! Vô số tiếng kêu gào gầm rú phát ra, lần lượt từng cái thiết giáp phương trận màu đen, bên trong là các thú nhân giơ cao thuẫn bài, giống như từng cái mai rùa khổng lồ màu đen, nhắm thẳng phía tường thành nhân loại mà đi.
Hơn hai mươi con cự thú Behemoth kia, lại cùng nhau phóng thích một cái "Tâm linh phong bạo" nữa, rồi mới gầm lên một tiếng nôn nóng, điên cuồng chạy về phía tường thành!
Rầm rầm rầm rầm, hai mươi con cự thú cùng chạy, mặt đất rung lên rung lên từng hồi.
- Nỏ pháo! Ngắm chuẩn vào những quái vật kia! Nhanh!
Rostock tướng quân hét lên phẫn nộ:
- Giết chết chúng nó!! Giết chết chúng nó!
Binh sĩ trong tháp phòng ngự, vừa xong phải chịu ảnh hưởng của Tâm linh phong bạo, tuy đã hồi tỉnh, nhưng thân thể cảm giác vẫn còn chịu ảnh hưởng, phản ứng chậm chạp, tay chân rã rời, chỉ là dưới tiếng la hét lia lịa của chủ soái, đều chạy lại nỏ phái, kéo căng dây nỏ, nhắm chuẩn vào những cự thú đang chạy.
Sau khi tiếng thả dây viu viu vang lên.
- Hưu hưu hưu hưu!
Một mũi rồi lại một mũi tên to lớn, gào thét phóng ra, hướng phía đám cự thú Behemoth mà bay tới..

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #812


Báo Lỗi Truyện
Chương 812/902