Chương 808: Tháo đao hay không?


Năm thứ 966 theo lịch đế quốc.
Tuy đã qua năm mới, nhưng trời đông còn chưa qua đi, trời xuân cũng chưa tới.
Nhưng trong hoàng cung tại đế đô, một mệnh lệnh được hạ xuống quân bộ, rồi từ quân bộ phát đi các nơi, ý tứ trong đó có chút sâu xa.
Vì đế quốc đang trong tình trạng chiến tranh, một mệnh lệnh của quân bộ, nhằm đề thăng năng lực chiến đấu của quân thủ bị cùng dự bị địa phương, sẵn sang tham gia chiến đấu ở phía bắc, "thao diễn mùa xuân" năm nay trên toàn quốc tiến hành sớm hơn trước.
Đặc biệt là tại địa khu trung bắc của đại lục, lấy trung tâm là đế đô, mấy hành tỉnh xung quanh, quân thủ bị cùng dự bị đã sớm được động viên.
Băng cứng trên kênh đào còn chưa tan hết, gió vẫn lạnh thấu xương, quân lệnh màu hồng tượng trưng cho quyền uy tối cao của quân bộ khiến quân thủ bị ở các địa phương khẩn trương điều động.
Bởi vì đế quốc đang trong trạng thái chiến tranh, đã trải qua ba năm chuẩn bị, quân vụ các nơi sớm đã được chỉnh đốn, vật tư lương thảo cũng tính là đầy đủ, tuy mùa xuân năm nay thao diễn sớm hơn trước nhiều, nhưng cũng chỉ có sĩ quan cùng binh sĩ kêu khổ nhất thôi, tất cả vật tư và lương thảo đều được quân bộ trọng điểm tăng cường, rất nhanh được hoàn tất. địa khu thuộc lãnh địa các gia tộc, trải qua tổng đốc Bohan kinh doanh nhiều năm, cũng có thể coi là phồn hoa nhất – đương nhiên, cục diện này bị phá tan từ sau khi công tước Tulip tới Tây Bắc.
Nhưng tổng đốc Bohan thân là nhân tài hiếm có của đế quốc, tự nhiên sau khi tại nhiệm cũng lưu lại một gia sản rất dày.
Tổng đốc Bohan không phải hệ phái của Thần hoàng tử, sau khi bình định Tây Bắc quân cát cứ bị điều đi là chuyện thường. Sau này Đỗ Duy đảm nhiệm "đại thần tổng quản quân chính Tây Bắc" - chức vụ đặc thù này, tỉnh Norin trong vòng hai năm liên tiếp chưa từng có chức vụ tổng đốc, cũng khiến hành tỉnh này cơ hồ trở thành một phần phạm vi thế lực của Đỗ Duy.
Chẳng qua, Tây Bắc độc lập sư đoàn được chính thức cải biên thành không quân đế quốc, chức vị đặc thù "Đại thần tổng quản quân chính Tây Bắc" của Đỗ Duy cũng bị nhiếp chính vương tước đi, tỉnh Norin lại một lần nữa trở về sự cai quản của trung ương.
Tổng đốc kế nhiệm, xét một phương diện nào đó cũng là người quen cũ của Đỗ Duy.
Hầu tước Seine.
Hầu tước đại nhân này là một vị đến từ quý tộc thế gia phương nam, cũng tính là một phần tử thuộc trận doanh hoàng thất. Chẳng qua hai năm trước đã xảy ra một chuyện: trong một lần đấu giá, một thiếu gia vô tích sự của gia tộc Seine bị thánh nữ điện hạ xui khiến, lại dám tranh đoạt…
Chuyện lần đó, khiến hầu tước Seine thiếu chút nữa mất đi sự ủng hộ của hoàng thất. Nhưng nghe nói sau đó, cái lão hồ ly trên chính đần này đã tự mình chạy tới hoàng cung thỉnh tội, còn đánh gẫy chân tên nhi tử vô tích sự của mình, hơn nữa bác đoạt toàn bộ quyền thừa kế của hắn, đuổi về quê ở phương nam.
Sau đó, trong hai năm đế quốc chỉnh đốn quân bị, hầu tước Seine càng xuất không ít công sức, quyên tặng tiền tài, mới lại lần nữa giành được sự tín nhiệm của nhiếp chính vương.
Thế là, lúc tuyển chọn tổng đốc tỉnh Norin, nhiếp chính vương tuyển hắn - một mặt khác, tỉnh Norin nằm tít xa ở Tây Bắc. Mà gia tộc hầu tước Seine lại ở phương nam, đây cũng là phương châm chọn tổng đốc trước nay nhất quán của đế quốc, phàm là tổng đốc, hạt khu phải cách xa phạm vi thế lực gia tộc của mình, tránh tạo thành chuyện tổng đốc địa phương có quyền quá lớn.
Hai là… tuy hầu tước Seine một lần nữa được hoàng thất tín nhiệm, nhưng thủy chung vì chuyện đấu giá lần trước, nhiều ít cũng là do Đỗ Duy tự tay phế nhi tử của hắn, tâm tư của kẻ làm cha, dù hầu tước Seine không nói ra miệng, hắn tự nhiên không dám hận hoàng thất. Nhưng trong tâm lại không có cảm tình với Đỗ Duy.
Có một người ở trận doanh "Phi Đỗ Duy" nắm lấy tỉnh Norin. Ít nhiều có thể thoáng áp chế gia tộc Tulip. Đây cũng là thuật thường thấy của đế vương.
Hạ tuần tháng một, sau khi hầu tước Seine nhậm chức tổng đốc tỉnh Norin, lại tiếp được quân lệnh màu hồng của quân phương, lập tức làm theo, triệu tập hai sư đoàn thủ bị địa phương tại tỉnh Norin, bắt đầu tiến hành thao diễn mùa xuân theo thường lệ.
Khác những năm xưa, vì kết cục đặc thù của Tây Bắc, Tây Bắc quân đoàn sau khi được bình định, khi Đỗ Duy còn đảm nhiệm đại thần tổng quản quân chính Tây Bắc, tỉnh Norin cùng tỉnh Desa liên hợp tiến hành thao diễn mùa xuân.
Hiện tại, dù là chính thức phân tách, tổng đốc Seine là quan địa phương bề ngoài là tiếp được một quân lệnh, nhưng cũng nhận được một "mệnh lệnh" đặc thù.
Mệnh lệnh này, là công hàm được thống lĩnh ngự lâm quân trực tiếp đưa tới – chỉ lệnh của nhiếp chính vương.
Phần mệnh lệnh này dù không tính là "mật lệnh", vì nhiếp chính vương không nói cần bảo mật, nhưng đồng thời lại theo thông lệ, một mệnh lệnh đi kèm quân lệnh thì ý vị trong đó rất xâu xa hàm súc.
Huống hồ, nội dung mệnh lệnh này lại trực tiếp chỉ vào…
Hạ tuần tháng một, hai sư đoàn thủ bị vừa vặn tập kết ở đông nam bộ tỉnh Norin chuẩn bị thao diễn, đột nhiên nhận mệnh lệnh của tổng đốc Norin, sau đó lập tức thay đổi lộ trình hành quân, quay lại tiến thẳng hướng tây.
Trải qua sáu ngày trường đồ bạt thiệp, binh phân hai lộ, đi tới biên cảnh giao dới Norin cùng Desa.
Sau đó, vận tác vi diệu, hai bộ binh đoàn nhanh chóng vượt qua biên cảnh, tiến vào lãnh địa gia tộc Tulip, sau khi đám bộ binh vượt qua biên cảnh 60 dặm, một "thông cáo" mới chính thức được chuyển tới thống lĩnh một cứ điểm quân sự của gia tộc tại biên cảnh phía đông.
Nội dung báo cáo rất đơn giản: thủ bị quân tỉnh Norin tiến hành thao diễn hành quân đường dài, thỉnh cầu vượt biên cảnh tiến hành thao diễn hành quân đường dài, yêu cầu gia tộc Tulip phối hợp…
Hành vi "vượt cảnh diễn tập" nếu là ngày xưa, thực không hiếm thấy tại đế quốc. Vì thường, thao diễn mùa xuân hàng năm đều triệu tập quân thủ bị tại các địa phương diễn tập. Khó miễn việc ly khai trú đại, tiến vào hạt khu của người khác.
Đế quốc lập quốc gần ngàn năm, quý tộc lớn nhỏ nhiều vô số kể, khắp nơi trên đại lục, khắp nơi rải rác các lãnh địa tư nhân các quý tộc nhỏ, như từng cái lông trâu phân bố khắp đại lục, tùy tiện tập kết diễn tập, hành quả đường dài sẽ khó tránh khỏi việc đi qua lãnh địa các quý tộc lớn nhỏ.
Theo lệ thường trước đây, loại chuyện này vốn rất bình thường, chẳng qua vì biểu thị tôn trọng lĩnh chủ, trước khi tiến hành đều sẽ gửi một công văn chào hỏi – cuối cùng, diễn tập quân sự tự nhiên đã có kế hoạch từ rất sớm, cũng rất sớm biết được hướng hành quân, tạt qua nơi nào.
Trước khi chạy tới nhà người khác, cần phải thông báo trước, cũng tính là tôn kính chủ nhân, đây là một lễ nghi phải có.
Nhưng lần này quân đội trực tiếp tới lãnh địa của người ta mới gửi đi thông báo – làm vậy có thể coi là "vô tâm".
Hai bộ binh doanh vượt cánh tiến sâu lãnh đại gia tộc Tulip sáu mươi dặm, lập tức gặp ngăn cản.
Tướng lĩnh trẻ của gia tộc Tulip, có biệt hiệu "tiểu 250" tên Al-qaeda, tự thân dẫn theo một ngàn kỵ binh ngăn chặn đường hành quân của quân thủ bị Norin.
Quân thủ bị Norin lúc đầu còn thử phái người qua đàm phán, hơn nữa lấy ra thông cáo tới nói chuyện, kết quả tiểu Al-qaeda quả nhiên không hổ danh là đầu gỗ do Ron Barton đào tạo ra, quân thủ bị Norin phái ra ba sĩ quan qua thông cáo đều bị hắn đuổi về không chút nể mặt, chỉ đáp lại một câu: lập tức ly khai.
Quân thủ bị Norin sững sờ.
Đây là gì? Nguyên bản mệnh lệnh diễn tập có chút quái dị, tùy tiện chạy tới lãnh địa gia tộc Tulip, người ta không vui, cũng không kỳ quái. Nhưng phía mình dù có công văn từ quân bộ… nhưng người ta là tư quân gia tộc. Quân bộ đế quốc có thể quản được quan quân, nhưng khôn quản được tư quân của quý tộc.
Nghĩ thử xem, tiểu 250 đối diện tỏ rõ không nhường đường.
Huống hồ, một ngàn kỵ binh của Al-qaeda, mỗi tên đều cưỡi chiến mã thượng hạng lấy từ thảo nguyên, mỗi kỵ binh mặc thiết giáp che toàn thân, giá thành một bộ thiết giáp này còn cao hơn nhiều so với đồ dùng của quân đoàn tinh nhuệ nhất của đế quốc – Bạo Phong quân đoàn.
Vũ khí phối chế của họ, đừng nói là quân thủ bị địa phương, sợ rằng ngay cả vương thành cận vệ quân đều kém.
Toàn đại lục đều biết, công tước Tulip rất nhiều tiền, nhưng có tiền cũng không thể lãng phí như thế a! Những kỵ binh này, người người đều được trang bị kỵ sĩ khải giáp thượng đẳng – chú ý, đây không phải là khải giáp kị binh có thể trang bị, chỉ có "kỵ sĩ" mới được mặc loại áo giáp toàn thân này.
Đừng nói người, ngay cả ngựa đều được phủ một lớp giáp nhẹ - dạng vũ trang tới tận răng này, thực không khác gì cầm kim tệ ném xuống nước.
Chẳng qua, dạng khải giáp giày này cũng chỉ có thể phối chế cùng chiến mã tốt nhất trên thảo nguyên, nếu không, người mang giáp trụ, chiến mã bình thường không thể chở nổi.
Về phương diện vũ khí, quân kị binh đế quốc, vũ khí phối chế chỉ là thương nhọn để xung phong, nhưng ky binh gia tộc Tulip được trang bị lang nha bổng, đồng thời mỗi người được trang bị một đoản nỏ - giá tạo nỏ ngắn càng đắt đỏ, chỉ có vương thành cận vệ quân là quân tinh nhuệ được phối chế vũ khí này.
Trong gia tộc Tulip, tựa hồ những thứ này chỉ là trang bị cấp thấp, thậm chí nếu là sĩ quan từ kỵ trưởng trở lên, vũ khí mang theo đều được gia trì ma pháp – đơn giản là xa xỉ tới cực hạn.
Càng khiến kẻ khác ghen ghét… đối phương còn có một binh chủng tác chiến khác.
Sau khi một ngàn kỵ binh của Al Qaeda cản đường, không bao lâu, trên trời xuất hiện "không quân" gia tộc Tulip.
Từng chiếc nhiệt khí cầu, trên khí cầu có dấu hiệu gia tộc Tulip, vài chục chiếc bay tới trên đầu quân thủ bị Norin, xem ra, nếu không lùi, sợ rằng "tạc đạn" mà kỵ binh Tây Bắc quân đã chịu khổ sẽ rơi xuống đầu mình.
Mới do dự chưa bao lâu, phía trước truyền lại tin báo, hai bộ binh đoàn tiến vào lãnh địa gia tộc Tulip, bị quân đội gia tộc Tulip tước vũ khí.
Al-qaeda thật lớn mật, hắn dẫn theo 1000 kỵ binh cũng dám động thủ với hai bộ binh đoàn tới 6000 quân.
Một ngàn quân kỵ binh trực tiếp xông tới trước mặt quân thủ bị Norin, không nói hai lời dàn trận xông tới. Loại tấn công không chút báo trước, tác phong trực tiếp ra tay, lập tức khiến hai bộ binh đoàn tiên phong gặp khó… đánh sao? Nhưng người ta là tư quân gia tộc Tulip, quyền thế công tước Tulip như thế, ai dám?
Tuy trong tay có quân lệnh, nhưng rốt cục đầu trên cổ mình, nhìn Al-qaeda mang theo kỵ binh sát khí đằng đằng xông tới, bộ dáng tuyệt không phải đùa giỡn.
Vì thế, sĩ quan hai bộ binh đoàn đều rất hợp ý, lập tức hạ lệnh bày trận tránh ra, nhường đối phương xung phong, sau đó phất cờ lui lại…
Al-qaeda rốt cục cũng không phải là 250, hắn dù là một mãnh tướng, nhưng cũng biết tùy lúc, dọa dọa đối phương thì được, thật sự đánh thì không thể. Hắn mang theo một ngàn kỳ binh như gió lốc lao tới trước mặt đối phương, cơ hồ quét đi thể diện hai bộ binh đoàn thủ bị Norin. Sau đó, đột nhiên hạ lệnh, một ngàn kị binh đang phi nhanh, bỗng nhiên quay ngoắt đảo hướng. Cơ hồ chuyển hướng vuông góc 90 độ, một ngàn kỵ binh thong dong phi qua trước mặt hai bộ binh đoàn, thậm chí móng ngựa làm đất bụi mù, khiến binh sĩ quân thủ bị Norin bị ho sặc sụa.
Sau đó, Al-qaeda phân binh hai đường, một đường lách qua mặt sau đối phương, một ngàn kỵ binh cứ đường hoàng như vậy, "bao vây" hai bộ binh đoàn.
- Đầu hàng tước vũ khí, chúng ta tiến các ngươi rời biên cảnh.
Al-qaeda không cho đối phượng lựa chọn thứ hai.
Kỵ binh gia tộc Tulip, nhân mã tinh tráng, vũ khí tinh lương, đối mặt với thủ bị quân Norin thì phía trên còn có phi thuyền gia tộc Tulip…
Sĩ quan chỉ huy hai đoàn tiên phong nghĩ tới đầu mình, lại nghĩ tới vận mệnh… rốt cục mình vẫn là người Tây Bắc, quân lệnh dù không hoàn thành, khi trở về chắc trắn bị trách phạt. Nhiều lắm là chịu quân côn, nhưng nếu trở mặt tại đây, thật sự xung đột – đánh lại chẳng đánh nổi.
Sau này, công tước Tulip nổi giận truy cứu, không phải hai nhân vật nhỏ như mình có thể chịu nổi.
Hai người càng có tính toán riêng của mình: người sáng mắt đều nhìn ra chuyện lần này không tầm thường, quá nửa là minh tranh ám đấu nơi thượng tầng, nhưng sau cùng vẫn lấy những nhân vật nhỏ bé như mình ra làm bia đỡ đạn. Lúc này… tự bảo!
Thế là, sáu ngàn bộ binh, đầu hàng 1000 kỵ binh, ngoan ngoãn giao ra cờ cùng vũ khí, sau đó Al-qaeda dẫn đội "hộ tống" phản hồi, ly khai biên cảnh tỉnh Desa.
Về sau, tổng đốc Norin trừng phạt hai sự quan này thế nào thì không nói.
Mà Al-qaeda sau khi đuổi đi quân thủ bị Norin, cũng không ly khai.
Bởi vì…
Quả nhiên, như tiên sinh Philip dự đoán, ngày thứ hai sau khi quân thủ bị Norin ly khai, một sư đoàn vũ trang có cờ hiệu quân cận vệ vương thành từ phía đông tới, xuyên qua tỉnh Norin, tiến với biên cảnh Desa.
Sau đó, một "thông báo" được đưa tới.
Nội dung cũng không có gì đặc biệt: lệnh điều động của quân bộ, một sư đoàn của vương thành cận vệ quân tiến hành diễn tập đường dài, vượt biên cảnh tiến tỉnh Desa, thỉnh quý phương phối hợp.
Vương thành cận vệ quân không phải loại dễ xơi như thủ bị quân Norin, hù dọa cái là chạy.
Al-qaeda cũng không nói hai lời, trực tiếp đáp lời, cự tuyệt yêu cầu của đối phương.
Sau đó, không khí đột nhiên trở nên khẩn trương…
Trong vòng hai ngày, tại biên cảnh lãnh địa gia tộc Tulip – tỉnh Desa, hai kỵ binh đoàn thuộc tư quân gia tộc Tulip tập kết tại đây, thủ lĩnh vẫn là Al-qaeda. Đồng thời gia tộc Tulip còn triệu tập một đại đội phi thuyền bay trên không, còn có hai bộ binh đoàn vốn đóng tại cứ điểm tại biên cảnh được điều tới, bắt đầu chuẩn bị phong bế cửa ra vào, hết thảy tựa như tiến vào trạng thái chiến đấu.
Hai kị binh đoàn của Al-qaeda sít sao ngăn ở biên cảnh, mà sư trưởng vương thành cận vệ quân liên tiếp đưa tới ba công văn, đều bị Al-qaeda bác bỏ.
Lý do rất đơn giản: "mệnh lệnh của quân bộ, không quản được tư quân gia tộc Tulip! Theo lệ cũ, nếu để các ngươi tiến tới, là chúng ta châm chước, không để các ngươi tiến vào, cũng không tính là vi phạm pháp luật của đế quốc, cũng là bổn phận."
Sư đoàn trưởng kia nổi giận, trước tiên phái một đội kỵ binh thử đi vòng vài chục dặm, vượt qua địa khu, tiến vào hạt khu của đối phương, thử tạo thành một "chuyện đã rồi", kết quả, không tới hai ngày, đội kỵ binh này bị đối phương trói lại thành một cái bánh tét, ném lại. Lần này Al-qaeda không lưu tình, ngựa cùng vũ khí đều bị thu sạch.
Kỵ binh bị trả lại, đại bộ phận mặt mũi bầm dập, người mang thương tích, may mắn không người tử vong.
Vì hai bên đều cố ý nhẫn nhịn, ma sát còn bị áp chế ở một hạn độ.
Quân đội song phương đang đối đầu.
Sau đó, bắt đầu chiến tranh nước bọt.
Quân bộ đế quốc rất nhanh đưa ra một tín lệnh gửi cho Tây Bắc mà không qua Đỗ Duy đang ở đế đô – cách làm như vậy thật rất quỷ dị. Lĩnh chủ Tây Bắc - Đỗ Duy tại đế đô, quân bộ cũng không dám tìm Đỗ Duy chất vấn, mà đưa tới Tây Bắc! đây là một biện pháp mà ẩn trong đó là một mùi vị không tầm thường.
Chỉ lệnh chỉ trích gia tộc Tulip không chú trọng đại cục, nhiễu loạn thao diễn mùa xuân theo thường lệ của quân bộ đế quốc. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Phía gia tộc Tulip, Philip tự thân đặt bút viết thư phúc đáp, biểu thị đối phương không tuân thủ pháp luật.
Quân bộ chỉ trích gia tộc Tulip bắt giữ binh sĩ quân vương thành cận vệ là phi pháp.
Giá tộc Tulip đáp lại rằng mình thân là đất của lĩnh chủ, có quyền bắt bớ bất kỳ kẻ ngoại lai nào dám trái lệnh xâm nhập lãnh địa.
Quân bộ tuyên bố, không tuân theo lệnh của quân bộ là tội lớn.
Gia tộc Tulip đáp lại, theo quốc pháp, tư quân của lĩnh chủ địa phương là sở hữu tư nhân của lĩnh chủ, không thuộc quốc quản.
Quân bộ hạ lệnh…
Gia tộc Tulip đáp lại…
Một cuộc chiến nước bọt, tới tới lui lui, các kỵ sĩ đưa tin bận điên lên, đại lộ cùng hà đạo đưa tin từ đế đô tới Tây Bắc liên tục bị khoái mã bôn tẩu qua.
Mấy ngày này, cơ hồ toàn đại lục đều tập trung tới Tây Bắc.
Mọi phương diện, đều dùng thái độ kinh ngạc để tìm hiểu nguyên nhân chuyện này.
Chẳng lẽ con đường quyền lực đang sáng chói của công tước Tulip đại nhân đã tới đỉnh?
Theo từng phong thư cùng ngôn từ kịch liệt của song phương, hai phái đều khẩu tru bút phạt đối phương. Chẳng qua, quân bộ đế đô có làm hung dữ hơn nữa, thủy chung không có dung từ ngữ có lực sát thương lớn nhất "mưu phản" dùng ra.
Lúc này, Đỗ Duy vẫn đang ở tại đế đô…
Hắn vẫn cứ mỗi ngày đóng cửa dưỡng bệnh, cùng hai vị hôn thê mỹ lệ luận đàm tình tứ.
Rõ rành rành hắn ở tại đế đô, nhưng quân bộ vẫn tiếp tục một mặt cãi cọ với Philip ở Tây Bắc, mặt khác như không nhìn thấy vị lão đại đang ở tại đế đô.
Thậm chí, song phương cơ hồ nháo ngất trời, quân bộ cách phủ công tước Tulip ở đế đô chỉ bảy con phố, nhưng chưa từng phái dù chỉ một người tới hỏi ý Đỗ Duy, mỗi ngày, quân báo màu hồng đi đi về về tiến nhập đế đô…
Loại tràng diện quỷ dị này, khiến quý tộc, hào môn lớn nhỏ tại đế đô nhìn cơ hồ lòi tròng! May mắn, cũng không có tên ngốc nào chạy tới quân bộ "tốt bụng" đề tỉnh đối phương! Bản thân công tước Tulip ở tại đế đô nha! Các ngươi suốt ngày gây chuyện với thuộc hạ của công tước, đây chẳng phải bỏ gần cầu xa sao?
May mắn, đế đô không có loại ngu ngốc này.
Tràng "kịch vui" này kéo dài tới 20 ngày.
Sau cùng, một mệnh lệnh từ hoàng cung phát ra, hạ lệnh cho quân bộ, sư đoàn vương thành cận vệ quân liên hợp quân thủ bị Norin tiến hành diễn tập liên hợp, kế hoạch diễn tập trước đây bỏ đi.
Việc này miễn cưỡng đặt dấu chấm câu.
Nhưng quân của Al-qaeda vẫn y nguyên dừng ở biên cảnh không tán mà ở lại nhìm chằm chằm sư đoàn vương thành cận vệ quân cùng thủ bị quân Norin tiến hành "diễn tập". Sau đó, sư đoàn vương thành cận vệ quân cũng không có trở về đế đô, mà tiến thẳng tới thủ phủ tỉnh Norin, đồn trú tại đó… Không đi! Nếu là ngày xưa, có người nói công tước Tulip sẽ mưu phản – như vậy quá nửa số người nghe được sẽ cười nhạo hắn.
Nhưng hiện tại… Ai cũng khôgn dám cam đoan công tước Tulip sẽ thật sự an phận như vậy.
Nhưng Đỗ Duy vẫn vững như thái sơn ở nhà dưỡng bệnh.
Từ đầu chí cuối, không chỉ quân bộ không tới cửa tìm Đỗ Duy đồi giải thích, ngay cả hoàng cung cũng không chút ý kiến, càng đừng nói tới trách cứ Đỗ Duy.
Sự kiện xích mích còn chưa nguôi, một chuyện khác lại khiến ngọn lửa còn đang âm ỉ chưa tắt bị tưới thêm dầu.
Chiến báo từ tiền tuyến phương bắc truyền tới, tướng quân Rostock ở tiền tuyến báo lên, quý đông sắp hết, sau khi khai xuân, dự kiến địch nhân sẽ tấn công quy mô lớn, Bạo Phong quân đoàn tại chiến khu phương bắc trải qua mấy thắng chiến đấu liên tục, binh lính tổn thương cần bổ sung. Thỉnh đế quốc bổ sung binh viện bắc thượng.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #808


Báo Lỗi Truyện
Chương 808/902