Chương 756: Dong binh đoàn (Hạ) (Đoạn 1 + 2)


Trong quân doanh, những lính đánh thuê trên người mặc các loại áo giáp bất đồng, cầm những loại vũ khí dài ngắn khác nhau lười biếng đi qua đi lại. Có người dứt khoát ngồi trên tảng đá ven đường uống rượu, có người túm năm tụm ba nói chuyện phiếm, nhưng cũng có người cởi hết áo giáp, ở một bên đấu sức. Bên cạnh một đám người quan sát vây quanh trầm trồ khen ngợi, thậm chí còn có người tổ chức đánh cuộc.
Xem ra từ phân bố của lều trại trong quân doanh, cũng chỉ có thể nói là cực kỳ lộn xộn! Không có chút nào là sự chỉnh tề của quân đội đồn trú.
Những dong binh này đến từ trời nam biển bắc, mặc dù đã qua ghi danh, lấy danh phận lính đánh thuê của chính mình, hơn nữa cũng có được thân phận người trong "bộ binh doanh"… nhưng họ căn bản sẽ không dựa sinh hoạt theo tiêu chuẩn của quân đội đế quốc, thông thường phần lớn những người báo danh đến từ một dong binh đoàn sẽ tự động ở cùng một chỗ. Trong khắp doanh trại, vài dong binh đoàn có chút danh tiếng đều tự chiếm lấy một phần doanh trại, mà những võ giả độc lai độc vãng thì rải rác ở xung quanh.
Thậm chí xuất hiện những cục diện thú vị, ví như: trên danh nghĩa thuộc về một tiểu đội hơn mười binh lính, có thể một bộ phận đến từ dong binh đoàn A, một phần đến từ dong binh đoàn B… kết quả là binh lính cùng tiểu đội lại phân tán ở trong các khu vực khác nhau trong doanh trại.
Tướng quân Andrea phái tới ba trăm binh lính cùng vài tên thầy ký căn bản không trông coi được những người này, chỉ có thể duy trì một trật tự đơn giản như không đánh nhau, không gây mâu thuẫn… cũng tạm chấp nhận được.
Nhìn doanh trại hỗn độn, ầm ỹ trước mặt, một người đang trên ngựa ở trước cửa doanh lập tức thở dài, lẩm bẩm:
- Ta bây giờ bắt đầu thực sự cảm thấy đau đầu, ông chủ giao cho ta nhiệm vụ này, quả là muốn lấy mạng ta! Trừng phạt cũng không có nghiêm khắc như thế chứ…
Người này nhảy xuống ngựa, thân thể hắn gã béo cường tráng, giống như một tòa núi lớn, sau đó bước đi. Áo giáp trên người cùng loan đao giắt bên hông va chạm phát ra âm thanh đinh đang, mặc dù áo giáp là loại lớn nhất, nhưng mà trên thân thể gã béo của hắn, vẫn như cũ có chút buồn cười.
Hắn tới vị trí cột cờ ở cửa lớn doanh trại, sau đó đột nhiên rút ra loan đao bên hông mình, giơ tay lên.
- Xoát!
Một đạo đao quang sáng như tuyết, hung hăng chém lên cột cờ to như miệng bát kia! Cột cờ vang lên một tiếng vỡ vụn, ầm ầm sụp đổ xuống!
Động tĩnh lớn này lập tức làm mọi người xung quanh kinh động. Kể cả những kẻ đang uống rượu, tán phét, tản bộ, đấu sức hay những kẻ đang vây xem đánh bạc... tất cả đều hướng mắt lại đây.
- Thằng mập này đang chém quân kỳ của chúng ta!
Không biết kẻ nào nói câu này làm mọi người từ trong kinh ngạc tỉnh lại.
Mặc dù tất cả mọi người không phải quân nhân chân chính nhưng ít nhất đều biết, trong quân đội, nếu bị chém quân kỳ phe mình thì đúng là một việc vô cùng nhục nhã.
Ầm một tiếng, tất cả lính đánh thuê trên mặt đều lộ vẻ tức giận, không ít người cũng rút ra binh khí. Đây đều là những kẻ nửa đời bán mạng làm lính đánh thuê, có kẻ nào mà chưa từng gặp qua bọn tàn ác? cam tâm nhẫn nhục?
Những người này nhao nhao dâng lên. Không ít ánh mắt đầy ác ý nhìn về phía gã mập.
- Chém quân kỳ của chúng ta! Các huynh đệ, chém con lợn béo này!
Mắt thấy gã béo sắp bị mọi người loạn đao phanh thây, chợt một tiếng hét to vang lên làm mọi người phía trước nảy lên...
- Ai dám!!!
Mí mắt gã béo giật giật, trong mắt xuất ra tinh mang, quát lên một tiếng nhưng sấm rền.
Phía sau hắn có tới hơn mười người kỵ binh, tiến ngựa về phía trước vài bước. Động tác ngựa cực kỳ đồng đều giống như lấy thước mà đo. Hơn mười kỵ binh lập tức giơ trường mâu lên. Hơn mười trường mâu, tuy số lượng không nhiều lắm, nhưng phảng phất mang theo sát khí ngập trời. Lưỡi mâu lóe sáng sắc bén lạ thường, tất cả xếp hàng chỉnh tề một loạt trước mặt đám dong binh:
- Lui ngay ra phía sau mười bước! Nếu không chết ngay lập tức!
Mặc dù trước mặt là mấy trăm gã lính đánh thuê dữ tợn, nhưng hơn mười kỵ binh này lại tuyệt nhiên không sợ hãi. Ngồi trên lưng ngựa, cánh tay nắm chắc lấy trường mâu, vững như bàn thạch, từng bước từng bước, trên khuôn mặt tràn ngập lạnh lùng, lạnh lẽo nhìn đám dong binh, trong ánh mắt tràn đầy một vẻ khinh thường và miệt thị!
- Hừ... Một đám ô hợp. Đám kị sĩ không hề đặt những người này ở trong lòng, bọn họ dù sao cũng chính là những kị sỹ tinh nhuệ nhất !
Cái đám ô hợp này, căn bản ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn. Mặc dù đối phương nhiều người, có lẽ cũng có không ít kẻ có vũ kỹ cao cường, nhưng những kỵ binh này tin tưởng. Chỉ cần đội ngũ mười mấy người mình không bị rối loạn, tấn công là có thể đem những người này đánh tan!
Mấy gã dong binh hoàn toàn bị chấn động. những tên gia hỏa này đêu đã vào nam ra bắc, đều là rất có mắt nhìn người. Vừa nhìn thấy tình thế này lập tức nhận ra. Đối phương chỉ sợ có lai lịch lớn! Mười mấy kỵ binh trên ngựa cầm trường mâu. Động tác đều nhịp nhàng, toàn thân tràn đầy sát khí lạnh thấu xương. Tuyệt đối đều phải là chân chánh lăn lộn từ trong núi xương biển máu mà ra , tuyệt đối là tinh nhuệ trong tinh nhuệ.
Đám dong binh hàng đầu bắt đầu có người không tự chủ mà lui ra phía sau.
- Xoát!
Lúc này, cái gã béo vừa chém cột cờ kia, từ trong ngực lấy ra một tờ quân lệnh mở ra, sau đó lớn tiếng tuyên bố:
Lệnh của Thống soái bộ Đế quốc! Các ngươi dốc sức vì đế quốc, trung dũng đáng khen! Lần này hưởng ứng lệnh triệu tập dong binh, thành lập đoàn bộ đội đặc chủng phương Bắc. Quân lương tương đương một quân đoàn! Công tước Tulip đề cử, đế quốc thất cấp kỵ sĩ, thống lĩnh tiền nhiệm Tulip kỵ binh quân đoàn, Ron Patton tướng quân. Tạm giữ chức đoàn trưởng bộ đội đặc chủng.
Sau khi đọc xong, gã mập đưa tay cuộn tờ quân lệnh lại, nhét vào trong lòng, sau đó hốt nhiên liền nhảy lên bên cạnh tảng đá bên cạnh, trơ mắt nhìn mấy trăm dong binh trước mặt, quát lên hung tợn:
Nghe đây! Mấy thằng nhóc này. Kể từ giờ, lão tử là thủ lĩnh của các ngươi, là đoàn trưởng của các ngươi. Toàn quyền điều khiển các ngươi! Lão tử tên gọi Ron Patton. Các ngươi hãy nhớ cho kĩ cho ta! Nhớ cho kĩ! ! Bởi vì bắt đầu từ bây giờ. Lão tử nói mỗi một chữ, đều là mệnh lệnh! Phải hoàn thành tất cả các mệnh lệnh của lão tử ! Ai dám bất tuân, trực tiếp đem ra quân doanh, chặt chân.
Sĩ quan? Cái tên béo này cư nhiên lại được phái tới chỉ huy đám binh ư? Một số tên gia hỏa có ánh mắt nhạy bén đã nhìn ra kiểu dáng áo giáp trên người Ron Bahrton cùng hơn mười bộ hạ phía sau hắn dường như có chút đặc thù, mà một số ít lính đánh thuê đã từng đi qua Tây Bắc ngay lập tức liền nhận ra bộ áo giáp đó.
Đây chính là kiểu dáng độc nhất vô nhị của gia tộc Hoa Tulip a!
Tại hành tỉnh Desa của gia tộc Hoa Tulip phía Tây Bắc, không ai là không biết đến cái tên tướng quân "hai trăm năm mưoi" Ron Barton này.
Không ít người liền lập tức ngậm miệng lại, dè dặt lủi ra phía sau.
Tuy nhiên vẫn có một số tên chưa từng đi qua Tây Bắc mà không biết sống chết gào lớn:
- Sĩ quan ư? Lão tử không tin ngươi là sĩ quan, dựa vài cái gì mà lại định quản chúng ta. Lão tử đây chỉ nghe lời đoàn trưởng của dong binh đoàn chúng ta mà thôi. Ngươi, một tên mập như vậy thì là cái rắm gì để mà chúng lão tử phải nghe theo!
- Dựa vào cái gì hả?
Ron Barton lộ ra một nụ cười dữ tợn rồi rống lớn:
- Nghe cho rõ. Chỉ dựa vào việc ông nội đây giết các ngươi là đủ.
- Giết người? Chúng ta ở đây có ai là chưa từng thấy máu, giết người đâu.
Một tên ở hàng đầu kêu lên, liền sau đó là không ít tiếng cười kéo theo.
Ron Barton chợt nhảy từ trên tảng đá xuống, bước tới trước mặt cái tên vừa kêu lên mà không nói một lời, rồi đột nhiên tung ra một cước đá trúng vào bụng hắn.
Người nọ thảm thiết kêu lên một tiếng, thân thể cong lên như một con tôm rồi trực tiếp văng ra ngoài, lăn tròn trên mặt đất một đoạn xa, ngay cả đứng dậy cũng không nổi mà phải nằm đó co quắp thành một thể.
Tất cả mọi người nhìn thấy rõ rang, tên mập này chỉ một cước đã đem phần áo giáp cứng rắn che trước ngực của đối phương chấn nứt.
- Bố láo - hỗn trướng!
Tên mập lạnh lùng mắng:
- Cùng lão tử nói chuyện phải kêu là thượng quan, thằng nhãi con một chút quy củ cũng không có.
Lời vừa nói xong hắn lình đảo ánh mắt qua một vòng. Tất cả những kẻ ở đây vốn đều là những tên vong mệnh. Vậy mà trước ánh mắt của hắn đều cảm thấy bồn chồn khó chịu lui lại phía sau, ánh mắt của tên mập này cũng thật sự quá lợi hại. Phảng phất như là một đầu ma thú.
- Các ngươi đã giết người chưa, bọn khốn này?
Ron Barton hung hăng vừa phun nước miếng vừa quát:
lão tử ở tây bắc thảo nguyên đã từng chem. Giết qua… bọn dị tộc man rợn chết dưới tay lão tử không 1 vạn cũng 800. Chiến dịch BÌnh định tây bắc quân phản nghịch lão tử cắt đầu 3 tên tướng quân, sáu tên thống lĩnh ! Các ngươi có thằng nào giết hơn lão tử đứng lên cho ta nhìn.
- Ta… Hắc!!!
Cái tên này Là một ma vương giết người ko chớp mắt a.
Mọi người nhất thời không có ai dám lên tiếng. Mấy kẻ mới vừa rồi còn cậy mình mạnh mẽ nhất thời đều cảm thấy bản thân thật nhỏ bé.
Tên mập này mới không tốn sức giảng đạo lý với bọn người này. Mấy tên lưu manh này bản tính của gã mập đã quá rõ ràng. Với loại người này chỉ có những kẻ so với chúng còn ngoan độc hơn thì mới có thể khiến chúng nghe lệnh ngươi.
Giảng đạo lý? Hừ, đối với loại người phần lớn đến tên mình còn không biết viết như thế nào thì nói chuyện đạo lý với chúng hữu dụng sao? Chỉ cần ai nắm tay cứng hơn, ai tàn nhẫn hơn, thì chúng sẽ cúi đầu hô lão đại.
Gã béo xoay người hướng thân binh khoái tay, hơn mười kỵ binh liền buống xuống trường mâu đồng thời gỡ những túi da năngj nề trên mình ngựa xuống tạo ra nhưng âm thanh mĩ lệ chấn động lòng người.
Cùng với mười mấy kị binh đồng thời mở nút túi ra, nhất thời làm cho những kẻ vây quanh con mắt như muốn lồi ra.
Mười mấy túi da này toàn bộ đều là kim tệ.
Màu vàng rự rỡ của kim tệ từ trong túi da nghiêng trào ra… rắc rắc… mấy tiếng, kim tệ trải dài ra khắp mặt đất. Mười mấy tui da này chỉ sợ không dưới vài trăm kim tệ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Những tên dong binh này dù đều là những kẻ vào nam ra bắc. Nhưng đại bộ phận đều không quá giàu có. Những kẻ săn bắn ma thú đều bị những tên thương nhân bóc lột. Một tên dong binh tài sản có được mười mấy kim tệ cũng là hiếm thấy.
Mấy ngàn kim tệ đổ ra trước mặt, nhất thời khiến cho vẻ mặt của mọi người đều rạng rõ, có những kẻ dù vẻ mặt tỏ ra khinh thường nhưng trong mắt không dấu được biểu tình tham lam liều lĩnh.
- Tất cả nghe rõ cho lão tử, vừa rồi ta chém đại kỳ của các ngươi! Bởi vì ta coi bộ dáng các ngươi làm ta tức giận. Chỉ là một đám ô hợp, bằng vào các ngươi mà cũng xứng là quân doanh? Chỉ là mấy tên nông dân cầm vũ khí mà thôi, trước mặt lão tử đừng có khoe khoang cái… tư cách nhàm chán của lính đánh thuê của các ngươi. Giết ma thú giỏi lắm sao? Chỉ là mấy tên thợ săn, không phải là quân nhân. Các ngươi mà cũng xứng có quân kỳ sao? lão tử liền chém đổ!
Ron Barton giơ lên một nắm kim tệ rồi cố tình buông tay ra… để cho những đồng kim tệ xuyên qua kẽ tay chảy ào xuống mặt đất, hắn hung hăng nói:
- Bây giờ nghe cho rõ. Hôm nay là ngày đầu tiên nên ta không đưa ra nhiều mệnh lệnh, các ngươi từng người một, mặc kệ nguyện ý tới đây giết giặc hay là vì tiền thưởng mà đến. Chỉ cần nghe mệnh lệnh lão tử thì sẽ đủ tư cách là một quân nhân. Ta mặc kệ các ngươi trước kia là lão đại dong binh đoàn nào hay là cái gì đó. Ở chỗ này của ta các ngươi là lính. Nguyện ý ở lại thì mỗi người lại đây nhận 2 cái kim tệ, xem như lão tử cho các ngươi tiền thưởng đầu tiên, còn nếu như muốn chạy…
Gã béo nói tới đây liền chỉ vào đại môn doanh trại nói:
- Đại môn ở kia, các ngươi muốn làm thợ săn thì tự kiếm đường về nhà. Lão tử muốn là binh chứ không phải thợ săn.
Nói xong Ron Barton tiện tay chỉ vào mấy người đứng trước mặt mình đang có vẻ mặt sợ hãi ngoắc ngoắc ngón tay:
- Ngươi! Ngươi! Các ngươi mấy người lại đây phụ trách đống kim tệ này! Từng người lên lĩnh một, có kẻ nào ỷ vào vũ lực muốn chiếm đoạt, lão tử chém kẻ đó. Kim tệ chỉ được lấy đủ… kẻ nào muốn chiếm của ngươi khác. Không cần khách khí, trực tiếp chém, chém Chết người lão tử chịu trách nghiệm.
Mười mấy thân binh theo sau gã béo không thèm nhìn đến đống kim tệ, đều hướng doanh trại trước mặt mà đi. Không đợi hắn đến gần, đám người trước mặt tự động tránh ra hai bên đường.
Một lát sau, từ trong doanh trại truyền tới tiếng la hét của tên gã béo kia. Hóa ra là hắn dẫn thuộc hại tới chỗ tối, vừa khuất gió vừa khô ráo, hơn nữa lại còn là cái lều trại lớn nhất ở đây.
Nhưng cái lều lớn đó đã bị đám dong binh đoàn chiếm cứ gần hết. Tên mập sau khi đi vào, tức giận đòi đem tất cả những tên đó tống cổ ra ngoài.
Con mẹ nó! Ông đây là chủ soái hay các ngươi là chủ soái? Ông đây là đoàn trưởng, phải được sắp xếp trước. Các ngươi là binh lính, trong quân ngũ mà ở lều của chủ soái, chẳng lẽ còn muốn cho ông đây… cái này… phải đi chuộc lều sao? Phản rồi! Lều này là của chủ soái, ai cho các ngươi ở đây!
Sau một hồi chửi bới, mấy tên dong binh đoàn ù té chạy đi. Lúc đó tên mập còn quát theo:
- Đem hết đồ của các ngươi đi! Sót lại 1 cọng lông, phạt hai mươi quân côn.
Ron Barton vào lều rồi, lại để người của hắn canh giữ phía ngoài, lúc này mới mang ra 1 túi nước, đổ ào ra rồi lấy xoa xoa khóe miệng, thở dài rồi hắn lầm bầm.
- Mẹ kiếp!!! Không phải chỉ là không theo kịch bản của ông chủ mà làm thôi sao a? Cư nhiên phạt ta tới cái nơi ô hợp thế này. Ông chủ cũng quá độc ác đi! Hừ, ta xem cái… cái cô công chúa õng ẹo kia với Hussein đúng là chấm đúng đối tượng rồi a.
Hai tên cẩu nam nữ các ngươi nhờ ta mới yêu nhau được, ông đây… cái này … cũng xem như là bà mối chứ, thế mà lại phải tới phương Bắc chịu tội. Ban đầu nếu ông đây hăng hái một chút thì bây giờ hẳn là đã sung sướng ôm công chúa mới đúng a.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #756


Báo Lỗi Truyện
Chương 756/902