Chương 755: Dong binh đoàn (thượng) (Đoạn 1 + 2)


Đối với những tin tốt từ phía đế quốc truyền đến, thống soái ở tiền tuyến vô phương cự tuyệt, hơn nữa, vô luận là nhân viên thần chức giáo hội hay ma pháp sư của Ma Pháp công hội, thứ tốt đẹp họ mang đến cho binh lính là sĩ khí cùng với sự phấn chấn tinh thần.
Sự trấn an của nhân viên thần chức khiến phần lớn tướng sĩ tiêu trừ sự sợ hãi đối với ám ảnh trở thành món ăn của địch nhân sau khi chết trên chiến trường.
Sau khi nhóm nhân viên thần chức đầu tiên đến, lập tức được phái đến tuyến đầu của phòng tuyến, để lắng nghe những cầu nguyện của binh lính ở đây. Nhân viên thần chức tuyên truyền, tỏ vẻ rằng quân đội đế quốc dưới sự phù hộ của thần linh, cùng với địch nhân tà ác tiến hành chiến đấu thì chẳng sợ chết trận sa trường. Chỉ cần anh dũng chiến đấu, sau khi chết, linh hồn cũng có thể trở về vòng tay của thần. Những lời thuyết pháp như thế cũng có tác dụng rất lớn cho những hoang mang, khủng hoảng của binh lính.
Còn về phần đội ngũ ma pháp sư, các binh sĩ cấp phổ thông đối với ma pháp sư đều có thái độ tuyệt đối hoan nghênh. Tất cả đều cho rằng, có những cường giả thực lực siêu phàm này gia nhập liên minh, chiến tranh hẳn là sẽ trở nên dễ dàng hơn một tí.
Nhưng mà, khác với với binh lính bình thường, những tướng lãnh cấp cao như Rostock thì không cho là như vậy. Những tướng lãnh cao tầng, đối với ma pháp sư gia nhập liên minh, vẫn bảo lưu thái độ hoan nghênh.
Những tướng lãnh này đều đã từng cùng với ma pháp sư giao tiếp, biết được, những tính tình của những ma pháp sư này như thế nào! Bọn họ tính tình cổ quái, cực kỳ kiêu ngạo, không nghe lệnh chỉ huy. Tham gia cũng thuần túy do bởi hứng thú, cao hứng bọn họ sẽ vì ngươi bỏ ra nhiều sức lực, nếu không cao hứng, không làm ngươi thêm phiền cũng là may lắm rồi.
Đáng ghét hơn là bọn họ có đặc quyền giai cấp, quân lệnh cũng vô phương ra lệnh và chỉ huy bọn họ. Cho nên, mặc dù bọn họ cường đại, nhưng mà chính là một nhóm căn bản không nghe chỉ huy, không chút nào hiểu được phối hợp lực lượng, vậy thì có nhiều hơn cũng có tác dụng gì?
Huống chi, nhóm đệ tử đầu tiên của ma pháp học viện cũng đã tốt nghiệp, đó mới thật là do đế quốc bồi dưỡng ra, là một đội ngũ ma pháp sư phục tùng chỉ huy. So sánh với họ, các tướng lãnh cao cấp ở tiền tuyến cho rằng, những ma pháp sư được huấn luyện quân sự này mới đáng được chờ mong.
Còn nói về phần…động viên của Hiệp Hội kỵ sĩ… dưới cái nhìn của các tướng lĩnh như Rostock, quả thực đáng nực cười!
Hiệp Hội kỵ sĩ? Bọn họ có thể làm được chuyện gì? Một tổ chức đang sống dở chết dở, vốn được mang tiếng là "một trong ba tổ chức lớn của đại lục", ngoài cái bảng hiệu ra, Hiệp Hội kỵ sĩ còn được cái gì?
Mà lời hiệu triệu cùng với lệnh thuê lính kia, quả thực đáng chê cười!
Đối với những kẻ xuất thân từ quân chính quy, nhất là các tướng lĩnh của quân đoàn Bạo Phong của Rostock, quân đoàn chủ chiến tinh nhuệ nhất mà nói, bọn họ trong ánh mắt vốn đã xem thường những "lính đánh thuê" này. Nhất là sau khi Hiệp Hội kỵ sĩ hiệu triệu, những dong binh chiêu mộ được tuyệt đại đa số đều là những tay trước kia nằm trong những dong binh đoàn buôn lậu. Nguồn: http://truyenyy.com
Mà quan hệ giữa Bạo Phong quân đoàn cùng với những dong binh đoàn buôn lậu này, nhất là những sĩ quan trấn thủ biên giới phía Bắc chuyên săn lùng các nhóm võ trang buôn lậu, song phương trải qua nhiều năm va chạm không ngừng, đại hận thì không có, nhưng tiểu cừu thì cũng không ít.
Nhưng, chỉ là thầm oán hận trong lòng. Dù sao, đây cũng là lực lượng do ba tổ chức lớn nhất của đế quốc cống hiến, đối với cao tầng của đế quốc mà nói, đây là những tin tức tốt quan trọng đáng giá để tuyên truyền. Cho nên khi giấy tờ chuyển đến từ đế đô lệnh cho tiền tuyến tận lực phối hợp.
Cho nên, đám người Rostock mặc dù bất mãn, nhưng cũng chỉ có thể làm theo. Những nhân viên thần chức có thể làm an lòng binh lính được hoan nghênh, lập tức đưa lên tiền tuyến. Rất nhanh, quân đội ở tiền tuyến đưa đi để an ủi nhân tâm.
Mà những ma pháp sư thân phận cao quý cũng chiếm được đãi ngộ dành cho khách quý, có điều là chỉ nghỉ ngơi ở tuyến sau, Bạo Phong quân đoàn từ trên xuống dưới đối với những ma pháp sư này tuân theo bốn chữ: kính nhi viễn chi.
Còn về phần lính đánh thuê từ do Hiệp Hội kỵ sĩ chiêu mộ… Hừ, đóng quân rất xa phía sau vùng phụ cận của trụ sở không quân ở tuyến hai. Mỹ danh là: quân đội dự bị. Ai bảo trong ba tổ chức, Hiệp Hội kỵ sĩ có địa vị thấp nhất làm chi?
Bằng vào thân phận đoàn trưởng của Băng Phong quân đoàn, hắn phải nể mặt của giáo hội, phải nể mặt của Ma Pháp công hội, nhưng hoàn toàn có thể không cần nể mặt Hiệp Hội kỵ sĩ.
Sau trận chiến đầu tiên, hai vạn quân tiên phong của quân đội thú nhân lui một đoạn cự ly về phía sau. Sau đó, bắt đầu huấn luyện cơ bản.
Do quân đội loài người tại phòng tuyến Kaspersky không có ý ra ngoài thành nghênh chiến, quân đội thú nhân bắt đầu xây dựng quân doanh của họ.
Từng nhóm lớn những vật liệu gỗ được vận chuyển đến, sau mười ngày, lại một đội thú quân quân đội lục tục chạy đến tiền tuyến. Từ trên tường thành nhìn ra, ngoài ra còn có không quân từ không trung khí cầu đưa đến tin tức, bây giờ, tụ họp tại phía Bắc phòng tuyến, trong một địa phương ước chừng ba cây số, có hơn mười vạn thú nhân quân đội. Những thú nhân này tựa như cũng tính toán trường kỳ tác chiến. Bọn họ chặt cây trong rừng, dưới sự lao động của những thú nhân khỏe mạnh, doanh trại được dựng lên từng cái một.
Chẳng đến mấy ngày, từ trên tường thành, dùng ống nhòm, có thể thấy rõ những tường gỗ phía xa xa ngày càng dài. Một vọng đài giản dị bằng gỗ cũng được dựng lên. Mỗi ngày, binh lính đứng trên tường thành, đều rõ ràng nghe thấy trong trận doanh của địch nhân những động tĩnh của khí thế làm việc ngất trời. Âm thanh của nhân công, tiếng la hét ầm ỉ, tiếng chặt cây, đóng cọc.
Căn cứ vào tin tức quan sát được, đại đội thú nhân từ Băng Phong rừng rậm cuồn cuộn không ngừng tuôn ra, hội tụ tại đây. Giống như một dòng suối nhỏ, rốt cuộc hội tụ thành một mảng biển đáng sợ - biển thú!
Mười ngày sau, xuất hiện trước mắt các tướng sĩ phòng tuyến Kaspersky, một tòa doanh trại quy mô lớn ở phía Bắc đã thành hình.
Tuyến đầu là cây gỗ cao ngoài hai thước, còn bố trí thêm cọc gỗ. Trên vọng đài, có thú nhân lưng đeo cung sắt cảnh giới, từng cái từng cái doanh trại được đông đảo dựng lên… Dựa vào tin tức theo dõi của không quân, phiến doanh trại này trên mặt đất cứ một mực kéo dài về phía Bắc. Trải rộng trên diện tích hơn mười dặm dài! Ước chừng có thể dung nạp số lượng địch nhân hơn mười vạn, mà đây chỉ là con số phỏng đoán.
Thú nhân dùng vật liệu gỗ chế tạo thành các loại công cụ, từng đội từng đội xe đẩy, mang những vật tư thu hoạch từ hậu phương đến. Có lương thực, có vật liệu gỗ, có các loại thực vật cỏ khô … càng nhiều hơn, chính là thi thể các loại ma thú biến thành thịt khô!
Ngoài ra vài đội thú nhân đã nhanh chóng tản ra, lục soát bên trong khu vực phụ cận mấy trăm dặm tìm những thôn trấn mà nhân loại đã rời bỏ, đem sưu tập những vật tư có được trở về: vật liệu đá, công cụ, thậm chí là chỉ một bột bao tải hạt giống.
Thú nhân tịnh không nóng nảy tiến công… Điều này làm cho loài người có chút kinh ngạc. Bọn họ xem ra, những quái vật này hẳn là thuộc loại sinh vật đầu óc đơn giản tứ chi phát triển, như thế nào lại có biểu hiện kiên nhẫn đến vậy… Rốt cuộc là không biết có thể có còn kiên nhẫn nữa không?
Nhân loại không biết…Trải qua thời gian chờ đợi một vạn năm, tội dân tuyệt đối không thiếu kiên nhẫn! Một vạn năm còn được, chỉ có mấy ngày thì tính là cái gì?
- Những quái vật này đang tìm chết.
Trong một lần hội nghị quân sự, đa số tướng lãnh loài người đưa ra đánh giá như vậy.
Hơn nữa, những quan niệm như vậy chiếm số đông, đa số tướng lãnh quyết đoán đều cho rằng như vậy.
- Những quái vật này quả thật điên rồi, bọn họ không ngờ lại cùng chúng ta đánh trường kỳ cùng tiêu hao chiến… Chẳng lẽ bọn họ không biết hậu quả sao? Phía sau chúng ta có được cả đế quốc làm hậu bị. Còn bọn họ, chỉ có không đến một nghìn cây số vuông. Hơn nữa, đây là biên giới phía Bắc, khí hậu rét lạnh, vô phương gieo trồng nhiều lương thực. Dù phía Băng Phong rừng rậm, mặc dù bọn họ có thể dựa vào săn bắt ma thú để cung cấp một bộ phận lương thực. Nhưng dựa vào săn bắt ma thú, căn bản không có khả năng duy trì mức tiêu hao của một lượng quân đội quy mô như thế! Chúng ta đến giờ cũng không biết hậu phương của họ ở nơi nào. Từ việc bọn họ dường như không biết từ đâu xuất hiện, chính là cơ sở duy nhất để khẳng định là: Hậu phương của bọn họ cách nơi này phi thường phi thường xa xôi! Việc này khiến cho việc cung cấp tiếp việc cho đội quân này, trên con đường tiếp tế dài đăng đẳng như vậy, căn bản không có khả năng hoàn thành. Nếu như bọn người kia thực sự có trí tuệ cao, bọn họ hẳn là phải mau chóng khởi xướng công kích đối với chúng ta. Cố gắng phá tan phòng tuyến này của chúng ta, chạy đến bên trong đại lục đoạt lấy lương thực. Bọn họ ở đây thực hiện tiêu hao, sớm muộn gì cũng toàn bộ chết đói.
Những quan niệm này của sĩ quan chiếm được sự đồng ý của đại bộ phận. Cuối cùng, mọi người còn nhịn không được, cười nói:
- Ta đánh cuộc, bọn họ không qua khỏi mùa đông này. Sẽ sớm bị chết đói ở chỗ này.
- Trừ khi bọn họ chỉ cần ăn tuyết và gió Tây Bắc cũng có thể no, ha ha ha ha…
Nhìn thái độ các tướng lĩnh, Rostock nhíu mày thật sâu:
- Các vị!
Lão tướng quân cao giọng hô lên một tiếng như vậy. Nhất thời, mọi người yên tĩnh trở lại.
- Ta cảm giác được, chúng ta không thể lạc quan một cách mù quáng.
Rostock chậm rãi nói:
Trước mặt chúng ta là một loại chủng tộc mà chúng ta căn bản không biết. Chúng ta thiếu hiểu biết về họ. Nhưng vấn đề là, với tình hình hiện giờ, bọn họ có trí tuệ. Hiểu được công nghệ kỹ thuật, hiểu được chiến thuật… Bọn họ bây giờ cùng với chúng ta triển khai cục diện giằng co. Ta cho rằng, không phải bọn họ vờ ngớ ngẩn, mà là… chỉ sợ có nguyên nhân khác. Chúng ta không được chủ quan…. Hơn nữa, Hoa Tulip công tước từng nói với ta, hắn hoài nghi những dị tộc này có thể có một vài chủng tộc có năng lực phi hành trong không trung.
- Công tước Tulip?
Các tướng lĩnh trầm mặc một lát. Nhưng, đại bộ phận vẫn thể hiện bộ dáng cho là không đúng. Công tước Tulip quả thật là thanh danh vang dội, không người bình dân nào không biết. Nhưng mà đối với những tướng lĩnh cầm binh tinh nhuệ nhất của đế quốc này mà nói – đó nhưng chỉ là một hài tử còn chưa đến hai mươi tuổi mà thôi.
- Ta đã quyết định.
Rostock đột nhiên đứng lên:
- Hai mươi ngày! Sau hai mươi ngày, nếu như bọn họ còn không khởi xướng tấn công, chúng ta lập tức động thủ trước! Không thể trông cậy vào việc đợi đợt rét lạnh mùa đông để cho khí hậu giết chết bọn họ. Vận mệnh đế quốc, hẳn là phải nắm giữ trong tay chúng ta! Sau hai mươi ngày, nếu như bọn người kia còn ở nơi này tưởng rằng có thể an cư ở đây, chính chúng ta sẽ cưỡng chế bắt bọn chúng phải di dời.
Không thể không nói, Rostock lúc này quyết định có chút qua loa. Nhưng, vị đại tướng với tư cách là người cầm binh lâu đời nhất của đế quốc này, trong tim của hắn lại luôn luôn có một cảm giác bất an mơ hồ, tựa hồ như, trên người của những địch nhân xa lạ này luôn luôn bao phủ một tầng sương mù, khiến cho mình như vô phương thấy rõ.
Những lính đánh thuê báo danh ở khắp nơi trên đại lục hưởng ứng lệnh triệu tập đang tập trung đông đúc ở một quân doanh tạm, cách hai mươi cây số về phía Nam của phòng tuyến Kaspersky.
Hiệp Hội kỵ sĩ đưa ra mức thưởng kim tệ rộng rãi theo đầu người khiến cho bọn lính đánh thuê, vốn sinh ý đang tiêu điều, tìm được một đường sống. Hơn nữa, từ tin tức gần nhất xem ra, mặc dù mức thưởng này không cao, nhưng dường như sức chiến đấu của những quái vật này, so với ma thú bình thường còn thấp hơn một chút.
Chúng ta ngay cả ma thúc cũng đều đã giết, giết chết mười quái vật như vậy, lấy tiền phát tài, hẳn không khó.
Đương nhiên, cũng có một số ít kỵ sĩ báo danh, những người này vẫn ôm ấp tín ngưỡng kỵ sĩ, là võ giả đem sức lực vì nước vì dân. Nhưng, những người như thế dù sao cũng là thiểu số.
Cách quân doanh tạm thời này hơn một cây số, chính là trụ sở của đế quốc không quân ở tiền tuyến.
Rostock tựa như đem mớ rác rưởi lính đánh thuê hưởng ứng lệnh triệu tập này ném cho Andrea tướng quân ở tuyến hai. Điều này khiến cho Andrea tướng quân có chút bất mãn, nhưng đối với người từng là thủ trưởng của mình, hắn cũng không có cách nào cự tuyệt.
Tin tức đến từ quân doanh tạm thời của đám lính đánh thuê đại lục cho biết bọn họ không cần đế quốc cung cấp vũ khí và áo giáp, thân là lính đánh thuê và kỵ sĩ, bọn họ đều có trang bị của chính mình. Sau khi đến quân doanh tạm thời, sau khi ghi danh xong, rất nhiều người liền náo động la hét:
- Đi đâu tìm quái vật? Tới chỗ nào có thể tìm được những quái vật kia? Đến lúc nào lên chiến trường?
Không đến thời gian mười ngày, quân doanh tạm thời đã có ba nghìn người. Andrea tướng quân cũng lười trông nom cái đám ô hợp này, chỉ phái ba trăm binh lính đi duy trì trật tự. Phái vài tên thầy ký đi ghi danh, đem những kẻ báo danh biên thành một biên chế cấp bộ binh doanh, rồi sau đó tạm thời mặc kệ họ ở nơi này.
Một lúc sau, bọn lính đánh thuê trong quân doanh tạm thời đã được mấy ngày đã có chút bồn chồn. Rất nhiều người bắt đầu kêu la, mỗi ngày đều đến chỗ ghi danh hỏi. Có kẻ còn không nhịn được thậm chí còn tự mình mang người hướng lên phía Bắc, cố gắng đi lên phương Bắc. Chính là, đều không có ngoại lệ, đều bị phòng tuyến Kaspersky vô địch của đế quốc cản, trở về.
Đến một ngày kia, ngoài quân doanh truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.
Ngoài cửa doanh có hơn mười thớt ngựa chạy như bay đến, đến tới cửa, tên kỵ sĩ đầu tiên trên lưng ngựa dừng lại, thực hiện động tác ngừng khẩn cấp cực kỳ khó. Sức người khiến chiến mã lập tức hí dài một tiếng. Người cưỡi ngựa nhìn cái quân doanh "Vô cùng náo nhiệt" ở trước mặt này, hai hàng long mày dày lập tức liền châu lại vào nhau, thấp giọng than thở:
- Con mẹ nó, đây cũng gọi là quân doanh sao? Quả thực là cái chợ mới đúng!

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #755


Báo Lỗi Truyện
Chương 755/902