Chương 747: Lập uy (Đoạn 1 + 2)


Đỗ Duy lại lợi dụng thời điểm này, hắn để mỗi học viên sau khi thôi diễn làm bài tổng kết, bất kể thắng bại cũng phải tổng kết, còn phải rút ra ưu khuyết điểm để học tập.
Sau đó, đợt thôi diễn thứ 2, Đỗ Duy vẫn dùng chiến trường đó, chỉ là điều chỉnh binh lực 2 bên 1 chút, rồi lại tiếp tục thôi diễn!
Cứ thôi diễn như thế 4 lần, cuối cùng qua 15 ngày.
Cuối cùng, học viên dưới sự dạy dỗ của Đỗ Duy cũng từng bước học được lợi dụng đầy đủ các điều kiện, khí hậu, hoàn cảnh, binh lực…, những thứ này không phải là thứ sách vở có thể dạy được!
Thôi diễn lặp đi lặp lại, rất nhiều đệ tử sáng tạo ra chiến thuật khiến Đỗ Duy hài lòng.
Có thể nói, khi học xong "khóa thôi diễn", 1 lượng lớn đệ tử hoan nghênh chương trình học này.
Mặc dù thôi diễn không có khả năng làm mấy tên này có được kinh nghiệm chỉ huy tác chiến chân chính, nhưng dù sao ít vẫn hơn không. Hiện tại, bọn họ với các chiến thuật cũng có 1 cái nhìn trực quan hơn!
Kế tiếp, Đỗ Duy tạo ra tiếp vô số các loại sa bàn. Hắn rất vô sỉ "ăn cắp" tất cả các chiến trường tự cổ chí kim!
Mỗi lần thôi diễn, song phương đều không ngừng biến hóa. Hơn nữa, sau thôi diễn, đều có 1 lần tổng kết và học tập. Những sĩ quan này dù vẫn không đủ tư cách chỉ huy, nhưng đã bắt đầu ý thức được lợi dụng tất cả điều kiện! Mặc dù chưa chắc đã dùng tốt, nhưng nhận thức được… với Đỗ Duy đã là đáng quý rồi!
Trừ khóa thôi diễn, Đỗ Duy cũng tham gia các chương trình học khác của học viện.
Dù sao hắn cùng biết khuyết điểm của mình. Hành quân đánh giặc, tiếp chiến. Đội ngũ bộ binh, kỵ binh, trận thức…. Tất cả kiến thức cơ bản, hắn đều rất kém! Mà trong học viện, tìm tới lúc mấy lão sĩ quan hơn 50 tuổi dạy, Đỗ Duy cũng làm bộ ở 1 bên dự thính!
Mà trong mắt đệ tử, vị viện trưởng đại nhân này, mỗi lần đi học đều ngồi sau dự thính, tựa hồ giám thị mọi người. Khiến mọi người không dám lộn xộn. Kỷ luật lớp học phi thường tốt, mọi người đều cực kỳ chăm chú.
Mà mọi người không biết là… vị tân nhân nổi tiếng nhất của đế quốc, 2 lần đánh trận thành công - công tước hoa Tulip, căn bản là 1 người hành quân rất ngu ngốc. Hắn ở phía sau ngoài mặt "giám thị", kỳ thật, đang học trộm những đội hình trụ cột nhất!
1 tháng trước, Đỗ Duy ngay cả đội hình chiến đấu của bộ binh thế nào cũng không biết, giờ với đội hình bộ binh kỵ binh cũng hiểu đại khái!
Đương nhiên, Đỗ Duy yêu cầu mỗi sĩ quan đều phải ghi chép! May mà những sĩ quan này cũng không kém, đại bộ phân đều từ gia đình quý tộc, đã được học văn hóa. Không giống đa số trong… quân đội bị thất học.
Lúc đầu có lệnh này, rất nhiều người không thích ứng. Đến khi Đỗ Duy rút roi đánh vài người, mọi người mới thành thật.
Mà Đỗ Duy, mỗi ngày đều đọc qua những ghi chép này... hắn học trộm.
Mục tiêu của hắn rất đơn giản! Mau chóng biến mình thành 1 sĩ quan đủ tư cách – hắn tin tưởng mình có năng lực đó!
Dù sao, Aragorn còn thành thống soái vô địch kiệt xuất, sao mình không làm được?
Ngoài ra, trong học viện Đỗ Duy còn tạo ra một vài quy định đặc thù. Những quy định này trong mắt học viên đều là rất kỳ quái!
Tỷ như… nội quy trường học… cũng không quá nghiêm khắc! Một vài hình thức quá đáng, đều bị Đỗ Duy dùng vài biện pháp.
Đỗ Duy với quân quy của đế quốc rất không hợp ý! Hắn cho rằng nhiều quân pháp quá hà khắc. Ngoài xử trảm thì không nói, những tội khác quá nặng!
Tỷ như "40 quân côn? Xếp hàng thao diễn phạm lỗi lãnh 40 quân côn?" Đỗ Duy cười nhạt.
Theo ý của hắn, trừng phạt là đúng. Nhưng 40 quân côn, không chết thì cũng tàn phế. Không tàn phế cũng trọng thương. Không nằm giường 10 ngày, đừng nghĩ xuống giường!
Đỗ Duy cho rằng, quân quy mà nói, tính uy hiếp với binh lính không phải ở quân pháp hà khắc hay không!
Ví như kiếp trước của hắn, quân pháp Trung Quốc cổ đại "chém 54 nhát!" Nghe rất dọa người ….
Nhưng vấn đề là… loại quân pháp này cũng chỉ là "nghe" rất dọa người mà thôi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Uy hiếp của quân pháp với binh lính, không phải ở bản thân hình phạt, mà là ở chấp hành!
Quân pháp nghiêm đến đâu, nếu không chấp hành cũng chỉ như giấy lộn mà thôi!
Quân pháp "chém 54 nhát" của Trung Quốc, ý nghĩa rất to, cuối cùng thành giấy lộn! Mà Đỗ Duy biết, quân đội Trung Quốc cổ đại, đến giờ cũng không có chấp hành quân pháp nghiêm vậy – nếu thực sự mà nghiêm thế, quân đội đã sớm không còn ai! Bị giết sạch!
Người Roland cho rằng, hình phạt thật nặng, có thế khiến binh lính khiếp sợ mà nghe lời. Đỗ Duy cực kỳ kinh thường quan điểm ấy!
Đỗ Duy viết lại quân pháp, đêm quân quy sửa lại rất nhiều. Từ nét giấy, quân pháp nhẹ đi nhiều. Ít nhất nửa số tội tử hình bị bỏ đi, mà một vài gây tàn tật suốt đời hoặc là mất sức chiến đấu lâu dài cũng bị hắn hủy bỏ. (vandai79: Điêu éo chịu được, hiệu trưởng trường quân đội lại được phép sửa quân quy)
Ví dụ, đánh gậy hay đánh roi, theo luật của hắn, nhiều nhất cũng chỉ 20 lần là đủ.
Xử tử ít. Xử nặng ít. Xử nhẹ nhiều. Đây là quân pháp hắn sửa lại.
Nhưng quân pháp nhìn qua không dọa người, ngược lại càng có sức uy hiếp.
Vì Đỗ Duy yêu cầu "chấp pháp thật nghiêm".
Pháp luật nghiêm hay không nghiêm, không ở bản thân pháp quy, mà ở khoản chấp hành! Roland đế quốc thái bình quá lâu, quân bị buông thả. Rất nhiều trường hợp chấp pháp không nghiêm! Quân pháp ngoan độc nhưng không ai chấp hành, có rắm dùng!
Sĩ quan dùng binh khí đánh nhau, trong quân uống rượu. Quân pháp biến thành 1 trang giấy lộn.
Mà Roland đế quốc còn pháp lệnh: quý tộc không chịu hình!
Vấn đề là…
Thái bình mấy trăm năm, sĩ quan cao cấp, đại bộ phận đều xuất thân quý tộc! Nói cách khác, quân pháp có hà khắc với binh lính. Những sĩ quan quý tộc này vẫn nhở nhơ ngoài vòng pháp luật! Quý tộc miễn chịu hình, còn có thể sai nô lệ và bộ hạ chịu thay!
Trên không chấp hành, ngươi còn mong lính quèn chấp hành sao?
Quân pháp của Đỗ Duy nhu hòa hơn, nhưng hắn yêu cầu chấp hành tuyệt đối!
Kết quả, người đầu tiên bị hắn lấy khai đao, không phải ai khác, chính là em trai hắn, Gabri!
Khi Đỗ Duy 1 lần công bố "nội quy trường học" – lúc đó vẫn là còn là nội quy thôi.
Trong doanh trại Gabri có 2 gã uống rượu, bị Đỗ Duy bắt được!
Gabri là đầu mục, điều khiến Đỗ Duy mừng là, Gabri chưa từng cùng họ uống rượu... nhưng mà không báo cáo! Điểm ấy cũng làm hắn bất mãn!
Gabri là đệ tử võ huân thế gia truyền thống. Hắn quan niệm không được đắc tội đồng nghiệp. Hành động như vậy là rất phổ biến, hắn cũng cho rằng quân pháp là để cho binh lính thông thường, chứ không phải cho sĩ quan cao cấp.
Kết quả, 2 gã uống rượu, bị Đỗ Duy đánh 10 roi. Mà Gabri, bị Đỗ Duy trước mặt mọi người tự tay quất cho 10 roi!
Trong đêm gió rét.
Gabri bị lột áo, trên lưng đầm đìa vết roi. Trước mặt mọi người, Đỗ Duy tự tay chấp hình.
Mà Gabri trong cả quá trình, thủy chung không nói 1 lời. Cắn chặt răng không kêu 1 tiếng. Biểu hiện kiên cường!
Hơn 100 sĩ quan nhìn Đỗ Duy sắc mặt nặng nề, trong lòng thở dài. Vì công tước này quá thẳng thắn… ngươi muốn lập uy, chúng ta hiểu. Nhưng lấy chính em trai khai đao… có quá mức không?
- Quy củ chính là quy củ!
Đỗ Duy ném roi xuống, nhìn các học viên khác. Lúc ánh mắt hắn đảo qua, mọi người vội đứng thẳng lên, nghe hắn lạnh lùng nói:
- Quy củ. Tất cả đều phải chấp hành! Ta mặc kệ ngươi là Tử tước hay Bá Tước! Ta mặc kệ cha ngươi là tướng quân hay ông ngươi là đại thân! Quân quy mỗi người đều phải tôn trọng! Mỗi người! Kể cả ta! Nếu ta phạm quân quy, cũng phải bị phạt!
Sau đó, Đỗ Duy tự tay đưa Gabri về phòng, tự tay toa thuốc trị thương lên lưng hắn.
Gabri trong cả quá trình vẫn không nói lời nào.
Đỗ Duy xử lý miệng vết thương xong, nhẹ nhàng thở dài:
- Gabri, em hận anh sao?
Gabri lắc đầu, lúc này mới nghiêng người nhìn Đỗ Duy, khuôn mặt chân thành:
- Anh là đại ca của em, em biết anh làm thế cũng có đạo lý cả. Anh nếu cho rằng thế là đúng, em cũng tin tưởng đó là đúng!
Đỗ Duy vẫn muốn an ủi hắn vài câu, Gabri đã nói:
- Đại ca, anh không cần nói, em hiểu. Em tin tưởng anh. Dù hôm nay anh chặt chân em, em vẫn tin tưởng anh!
- Ta hy vọng em trở thành 1 quân nhân vĩ đại chân chính! Mà không phải 1 quân nhân theo truyền thống Roland.
Đỗ Duy thở dài.
- Em sẽ làm được!
Gabri gật đầu, cắn răng nói.
Hưởng thụ cảm giác Đỗ Duy bôi thuốc, không chỉ có Gabri, còn có 2 tên sĩ quan khác - hắn sẽ không bỏ qua 1 cơ hội mua lòng người như vậy.
Hắn cũng không nghiêm nghị răn dạy những người này, chỉ đơn giản nói:
- Sau khi các ngươi phạm sai lầm, rồi chịu roi, tội lỗi đã hoàn toàn triệt bỏ! Giờ các ngươi không phải là kẻ chịu tội nữa, vẫn tiếp tục là đệ tử của ta!
Mặc kệ trong 108 người này có người hiểu hay không, có kẻ thật lòng cảm phục, có kẻ mang bụng chửi thầm.
Đỗ Duy cũng không mong những thứ này… tóm lại, chuyện quân pháp được hắn lập uy, mọi người tuân thủ, vậy là được!
Cùng với thời gian qua đi, những việc này sẽ thành thói quen, rồi đi tiếp xuống. Đây mới là chỗ trọng yếu của Đỗ Duy.
Hắn không cho mình là thánh nhân, hay là có khí chất vương giả, có thể khiến mấy tên sĩ quan này bị mình thuyết phục hoàn toàn. Hắn không có ý nghĩ ngây thơ vậy. Chỉ cần đại bộ phận người tự hiểu là được. Vài kẻ cá biệt không hiểu, hắn không quan tâm.
Ta mặc các ngươi hiểu hay không! Chỉ cần các ngươi tuân thủ!
Ngoài ra, nội quy còn 1 chỗ đặc thù: mỗi ngày lúc cùng ăn, đội viên ăn trước. Hơn 100 học viên ăn xong rồi đến đội trưởng và từng trưởng doanh trại!
Chờ bọn hắn ăn xong, mới là Đỗ Duy… viện trưởng và cùng vài tên huấn luyện viên khác!
"Binh lính chịu đói, sĩ quan không được an no! Sĩ quan chịu đói, tướng chịu đói!"
Lúc đầu có người cho hắn làm bộ, nhưng sau 1 tháng, ai cũng đều phục.
Cho dù có kẻ vẫn chán ghét Đỗ Duy nhưng không thể không thừa nhận, vị công tước hoa Tulip này: tàn bạo với kẻ khác, càng tàn bạo với mình hơn!
Còn 1 việc, Đỗ Duy với võ kỹ của mấy tên này cũng không coi trọng. Hắn cho rằng, trong chiến tranh, 1 tên chỉ huy hợp cách, võ kỹ không phải trọng yếu! Bởi tướng quân là phải chỉ huy tác chiến phía sau! Đưa mỗi đội, mỗi người đến chiến trường, vào vị trí cần thiết!
Cái loại binh sĩ cầm kiếm, xung phong giết địch, chỉ có thể mãi mãi là sĩ quan cấp thấp!
Đó là tay đột kích, không phải người chỉ huy.
Đương nhiên, ý nghĩ này của hắn cũng không phải không coi trọng thực lực võ kỹ của sĩ quan. Dù sao hắn cũng biết, tại thời binh khí nóng, sĩ quan có thiên hướng chỉ huy. Nhưng là thời vũ khí lạnh, tướng lĩnh vũ dũng vẫn là thủ đoạn khích lệ lòng quân.
Nên… sau khi hắn lo lắng, đem bộ trụ cột "tinh không đấu khí" chọn vài động tác người bình thường làm được, dạy cho mấy tên sĩ quan!
Đương nhiên, nguyên bộ hắn không truyền thụ. Mà hắn có truyền thụ, mấy gã này cũng không làm được, về phương diện này hắn là thiên tài. Lúc đầu Gandaft áo trắng, rồi đến Hussein. Lúc truyền thụ đều kinh ngạc về tốc độ học tập của hắn. Nhưng trong đó có vài động tác, người bình thường vô phương làm được!
Ít nhất dạy vài động tác, giúp bọn họ tăng tố chất thân thể lên, cũng coi như là biện pháp đúng.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #747


Báo Lỗi Truyện
Chương 747/902