Chương 735: Xuân thệ (Đoạn 3)


- Ngoài ra…
Arike đột nhiên kiệt lực trợn tròn mắt, gắt gao chăm chú nhìn Đỗ Duy, thanh âm có chút run rẩy. Tựa hồ nỗ lực chống đỡ tinh thần của mình:
- Ta biết… Ma Pháp công hội quá bảo thủ. Nhưng ta hy vọng ngươi hiểu. Kỳ thật rất nhiều ma pháp sư bảo thủ, bọn họ cũng không phải là người xấu, chẳng qua là quá câu nệ truyền thống mà thôi, cho nên, mặc dù Ma Pháp công hội sau này… Có lẽ hội cùng ngươi sẽ đối nghịch, nhưng, xin hãy nể mặt ta, đừng quá làm khó Ma Pháp công hội…Dù sao, ta và lão sư của ngươi, Gandalf đại sư, đều xuất thân từ Ma Pháp công hội. Nếu như… nếu như trong tương lai, ngươi cùng Ma Pháp công hội có phát sinh xung đột kịch liệt. Tiểu tử, ta biết ngươi lợi hại, nếu như để ngươi thi triển thủ đoạn, ta lo lắng, có một ngày bằng vào bản lĩnh của ngươi, ngươi có thể đem cái hội xưa cổ này hoàn toàn xóa bỏ khỏi đại lục. Chính là ta thỉnh cầu ngươi…thỉnh cầu ngươi đáp ứng ta một việc!
- Ta…
Đỗ Duy lập tức hiểu được ý tứ trong ánh mắt cầu khẩn nọ, hắn không chút do dự hứa:
- Ta đáp ứng ngươi! Cho dù là tình huống tới mức tệ hại nhất, ta cũng nhất định để Ma Pháp công hội tiếp tục tồn tại. Ta nhất định sẽ lưu cho nó một đường sống.
Arike lộ ra một nụ cười mỉm yên tâm, nằm xuống. Nhắm hai mắt lại.
Đỗ Duy đang muốn bỏ đi, Arike lại hô lên một tiếng:
- Đỗ Duy.
Đỗ Duy cười:
- Được rồi. Lão đầu tử, ngươi ngủ một giấc cho ngon đi, còn muốn nói gì, buổi tối ngươi có thể nói với ta.
- Không. Ta nghĩ hay là nói ra luôn thì yên tâm hơn.
Gương mặt già nua của Arike, giờ phút này cười, lại phảng phất có chút tính trẻ con:
- Ta còn có một tâm nguyện tối hậu, là để cho mình. Nguồn: http://truyenyy.com
Đỗ Duy gật đầu, cười ôn hòa, nói:
- Được rồi, ngươi nói đi, ta nhất định giúp ngươi hoàn thành.
- Ách…
Nụ cười của lão đầu tử có chút ngượng ngùng:
- Kỳ thật, ta cũng có chút tâm hư vinh…Ngươi làm ra cái Ma Pháp học viện kia, ban đầu đem tượng đại sư Gandalf sắp ở vị trí đầu tiên trên hành lang dài…Ngươi còn nói, chỉ cần nguyện ý cống hiến ra thành quả ma pháp của mình, đem văn minh ma pháp phát dương quang đại… như vậy, cũng có cơ hội được đắp tượng, đặt phía sau Gandalf đại sư, đúng không?
Đỗ Duy sửng sốt một chút, không nghĩ đến ông lão khoáng đạt này cũng có một mặt có tính trẻ con như vậy. Hắn cười nói:
- Yên tâm đi, đại sư. Ngài cấp cho Ma Pháp học viện nhiều cống hiến như vậy, còn có cống hiến những tâm đắc cả đời của ngài… Ta cam đoan, tượng ngài sẽ được đặt trên hành lang dài ở vị trí thứ hai!
- Ha ha, ta thật cao hứng.
Arike rốt cục nhắm hai mắt lại:
- Ta cả đời đều bận rộn nghiên cứu. Đáng tiếc không có thời gian để thu nạp đồ đệ, chỉ có hai tên khốn không nên thân kia. Lại không học được bao nhiêu bản lãnh của ta. Nhưng, sau khi ta chết, tâm huyết cả đời của ta có thể đặt trong học viện, để cho nhiều ma pháp sư học tập, như vậy ta cũng an tâm. Những hậu bối tiểu tử này, mặc dù không ai gọi ta một tiếng lão sư, nhưng, tượng của ta đắp ở đó. Tất cả mọi người đều biết bọn họ học từ lão đầu tử Arike nào…Ha ha, ta thật cao hứng!
Lão đầu tử tựa hồ mệt mỏi, hắn nhẹ nhàng phất phất tay:
- Tốt lắm, cút đi tiểu tử, ta muốn ngủ…
- Ừm, buổi tối ta sẽ mang đến cho ngài quả hồ đào ngài vốn thích ăn.
Đỗ Duy cười, thấp giọng nói, sau đó hắn nhìn lão gia hỏa này nặng nề nhắm mắt lại đã ngủ -hô hấp yên tĩnh. Ngủ phảng phất giống như một đứa trẻ.
Ánh mắt Đỗ Duy rất ôn hòa, sau đó, nhẹ nhàng rời khỏi gian phòng, đóng cửa phòng lại.
Arike đại sư ngủ say rồi…
Hơn nữa, cũng như lời hắn suy đoán.
Hắn ngủ lần này, cũng không tỉnh lại nữa…
Roland đế quốc, mùa xuân năm 965, đại lục Ma Pháp công hội, cửu cấp đại pháp sư, đại sư Arike mất vì bệnh trong lúc ngủ. Ngài đi rất nhẹ nhàng, trên mặt vẫn còn mang theo một nụ cười thỏa mãn. Bởi vì, tất cả tâm nguyện của ngài đều đã trao cho tên tiểu tử mà ngài tín nhiệm.
Ngài ra đi không có tiếc nuối.
Cái chết của vị ma pháp sư cả đời chìm đắm trong nghiên cứu ma pháp cũng không gây nhiều phản ứng, bởi vì so với Gandalf, danh tiếng ngài cũng không quá lớn. Dân gian không có mấy người biết đến tên của vị đại pháp sư quanh năm trốn ở trong tòa tháp cao ở Ma Pháp công hội làm nghiên cứu này.
Có điều, vị đại pháp sư này lại để lại cho đại lục vô số di sản quý giá!
Tất cả nghiên cứu cả đời của ngài, bao gồm các dụng cụ ma pháp luyện chế tâm đắc, vô số các loại phát minh, tỷ như… chổi bay của Không Trung Kỵ Sĩ đoàn, v.v…
Những di sản quý giá này của hắn, đã mang đến những thay đổi to lớn cho vận mệnh của đại lục.
Hai ngày, sau khi Arike đại sư mất vì bệnh, Đỗ Duy đi đến cái hành lang kia của Ma Pháp học viện.
Trên cái hành lang dài, sau tượng của Gandalf đại sư, một tượng mới được đặt.
Nụ cười của Arike đại sư, dưới ngọn đao điêu khắc, trông rất sống động. Vẫn mặc cái áo choàng lớn dơ dáy cũ nát, hàm râu lôi thôi.
"Arike đại sư, đại lục cửu cấp ma pháp sư, bậc thầy luyện khí, những cống hiến của ngài đối với văn minh ma pháp lục địa là không thể xóa nhòa. Ngài lưu lại những di sản vô cùng quý giá. Chiếu sáng cho vô số thời đại sau này trên con đường ma pháp đi đến quang minh!"
Dưới pho tượng, đoạn văn này là do Đỗ Duy tự tay viết.
Nhìn vào pho tượng, Đỗ Duy trong lòng có chút thương cảm, hắn vươn tay đến, nhẹ nhàng vuốt ve hàm râu tượng Arike. Thất giọng nói:
- Lão đầu tử, ngươi thật là tàn nhẫn. Cũng đã nói đúng rồi, ngươi quả nhiên ngủ không chịu tỉnh dậy nữa…Bất quá, ngươi hãy yên tâm, tâm nguyện của ngươi, ta đều sẽ làm được!
Nói xong, Đỗ Duy đứng trước tượng của Arike đại sư một hồi lâu. Sau đó, hắn sửa sang lại y phục mình, cung kính lẳng lặng chắp hai tay, khom lưng cúi đầu thật sâu về phía tượng…
Đây chính là truyền thống tiêu chuẩn ma pháp sư. Là tư thái đệ tử hướng lão sư hành lễ.
- Mặc dù ta không có chân chính bái làm môn hạ của ngài, nhưng, ngài lại dạy ta rất nhiều. Arike … sư phụ!

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #735


Báo Lỗi Truyện
Chương 735/902