Chương 730: Thần Tích (Đoạn 3)


Nhưng giờ đây, Thần hoàng tử tự nhiên cho tiểu hoàng tử Charles đến thay thế phụ thân của hắn.
Dù sao mọi người cũng không kêu ca gì… bởi vì, về lâu dài, nếu như không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, vị tiểu hoàng tử Charles này, tương lai khẳng định cũng sẽ trở thành hoàng đế.
- Ta chúc phúc cho các ngươi.
Giọng nói của hoàng tử mặc dù có chút non nớt, nhưng dù sao cũng là do lễ nghi nghiêm khắc của hoàng thất hun đúc luyện ra. Ngữ khí của hắn tràn ngập phong phạm hoàng thất, nhờ ma pháp trận truyền tống, hơn nữa Đỗ Duy lại động "tay chân" thêm một chút, khiến cho thanh âm của Hoàng tử Charles, so với tuổi của hắn, nghe ra thành thục hơn vài phần.
- Các ngươi đều là những võ giả dũng cảm của đế quốc, cũng sẽ trở thành những kỵ sĩ kiêu hãnh. Ta hy vọng các ngươi dùng sinh mệnh và nhiệt huyết, bảo vệ tôn nghiêm của các ngươi, bảo vệ vinh quang kỵ sĩ!
Hoàng tử Charles nói đến đây, hắn cầm cây trường mâu giơ cao khỏi đầu, sao đó hít vào một hơi thật sâu, dùng hơi lớn cùng kết hợp với cổ họng, lớn tiếng hét lên một câu tuyên ngôn cuối cùng!
- Thiên hữu Roland! Thiên hữu đế quốc. (ngày nào còn Roland, ngày đó còn đế quốc)
- Oanh!!!
Sau khi câu khẩu hiệu này truyền ra khắp toàn trường, tất cả Ngự Lâm quân đột nhiên cất tiếng chỉnh tề hưởng ứng.
- Thiên hữu Roland!!! Thiên hữu đế quốc!!! Thiên hữu Roland!!! Thiên hữu đế quốc!!!
Sau đó, đám đông bị lây nhiễm âm thanh đó, cũng có vài người bắt đầu hò hét. Cuối cùng, càng ngày càng nhiều người. Mấy vạn âm thanh từ tán loạn trở nên chỉnh tề mà giống nhau, cùng hô một khẩu hiệu. Thanh âm mấy vạn người hóa thành một câu khẩu hiệu đồng nhất:
- Thiên hữu Roland!!! Thiên hữu đế quốc!!!
Không ai nhận thấy được câu khẩu hiệu này có gì đó không đúng, càng không ai nhận thấy được một chút sửa chửa rất nhỏ của Đỗ Duy với lời kịch này.
Bởi vì từ trước đến nay trong trường hợp này, nội dung câu khẩu hiểu hẳn phải là "Thần hữu Roland".
Trong lúc hào khí nhiệt liệu của toàn trường đạt tới đỉnh điểm, dưới ánh mắt của mấy vạn người đang kích động, ở trên đài cao, trên người của Charles hoàng tử, lúc này...
- Phanh!!!!
Một tiếng vang lớn, phát ra từ cây thương Ronkinus đang giơ lên trong tay Hoàng tử Charles.
Cùng với tiếng nổ vang, ngay lập tức, liền nhìn thấy từ trên trường mâu, trong phút chốc, hàng vạn đạo kim quang đột nhiên bắn nhanh ra như vô số lợi kiếm kim sắc phóng thẳng lên không trung.
Quang mang huy hoàng kim sắc, giống như là toàn bộ không khí biến thành màu vàng kim, đem bản thân hoàng tử Charles và toàn bộ xung quanh hắn bao lại. Trong hỏa diễm huy hoàng kim sắc nọ, hoàng tử Charles trong đó giống như một vị thần linh.
Mà lúc này trên Thánh thương, quang huy kỳ tích một lần nữa lại xuất hiện.
Vô số luồng sáng kim sắc nọ, đột nhiên liền đang vào nhau, trên bầu trời, ngay cả ánh mặt trời cũng trở nên ảm đảm rất nhiều.
Luồng sắc kim sắc đó hội tụ lại thành một cái màn sáng…
Mấy vạn người sợ ngây người, trợn mắt há hốc mồm với cảnh tượng kỳ tích trước mắt.
Mà cái màn ánh sáng đó đột nhiên lại bắt đầu giống như mặt nước đang nổi sóng. Liền đó, chợt trong đám người đột nhiên truyền đến một tiếng kinh hô:
- Nhìn xem! Trên bề mặt hình như có cái gì!
Đúng vậy, đích xác là có gì đó!
Trên màn sáng kim sắc, đột nhiên hiện ra ảo ảnh của hàng vạn con ngựa đang phi.
Mà trên hình ảnh của hàng vạn ngựa phi đó, vô số kỵ sĩ uy vũ, giơ cao trường mâu, hợp thành như một mảng nước lũ, mang theo khí thế, tựa hồ như xung phong, như oanh ích, giống như cơn sóng lớn ập tới!!!
Theo sau những hình ảnh nọ, phảng phất như xuất hiện những kỵ sĩ uy vũ, một người rồi lại một người. Diện mạo của bọn họ mơ hồ, chính là mỗi người bọn họ đều phảng phất giống như anh hùng trong truyền kỳ từ thời viễn cổ. Tay giơ cao vũ khí. Áo giáp mặc trên người mặc dù có chút tàn phá, nhưng lại mang đến khí thế uy nghiêm khiến người ta phải thán phục! Hơn nữa, cái màu sắc nọ, là màu kim sắc!
Kim sắc!
Một, hai, ba…
Hình ảnh chớp động một cái, bên dưới bắt đầu có người thầm đếm. Rốt cục, đến khi ảo ảnh cuối cùng xuất hiện, đột nhiên có người cao giọng hô lên.
- Trời ạ! Là mười hai người! Mười hai kỵ sĩ! Là Thánh Roland! Thánh Roland kỵ sĩ!
- Oanh!!
Đám người phía dưới cũng không dằn lòng nổi nữa! Trên tấm màn sáng kim sắc trên trời, cuối cùng xuất hiện một hình ảnh khiến cho người ta thoải mái.
Tại một hoàng thành thật nguy nga tráng lệ, một thân ảnh vương giả đúng phía xa xa, giơ cao cây thương Ronkinus, nhận lấy sự hoan hô và lễ bái của vô số kỵ sĩ, mà thân ảnh đó cũng dần dần biến thành một thân ảnh toàn thân toàn kim sắc hỏa diễm.
Liền đó, màn ánh sáng đột nhiên biến mất, thân ảnh như hỏa diễm kim sắc kia, huyễn hóa thành phảng phất như biểu tượng hoa kinh cức bị thiêu đốt trong ngọn lửa!!!
- Chẳng lẽ là...
- Chẳng lẽ là...
- Chẳng lẽ là...
Vô số người kinh ngạc la lên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Rốt cục, có người nói ra cái tên vô cùng vĩ đại trong lòng kia:
- Aragon đại đế!???
- Ầm!!!
Cự đại quang ảnh đột nhiên vặn vẹo, hóa thành vô số điểm sáng màu hoàng kim hướng ra bốn phương tám hướng mà bay tản ra. Vô số điểm sáng đó nhắm hướng bầu trời bay đi, sau đó lại như một màn ánh sáng chảy xuôi xuống, lướt qua đỉnh đầu của đám người ở đương tràng.
Mà lúc này, giữa trung tâm ngọn lửa màu hoàng kim đột nhiên mở ra đôi cánh màu hoàng kim.
Chiều dài đôi cánh này cũng chừng vài thước.
Sau đó cái quang ảnh đó nhẹ nhàn rơi vào cây thương Ronkinus trên đỉnh đầu hoàng tử Charles.
Tại vô số ánh mắt thán phục, mờ mịt hoặc rung động bật ra tiếng thở dài, cặp cánh dài hoa lệ nọ dùng tư thái nhẹ nhàng và ôn nhu đem hoàng tử Charles bao bọc dưới đôi cánh…!
Dần dần cái quang ảnh của đôi cánh hoàng kim vừa xuất hiện kia càng ngày càng hạ xuống, cuối cùng, cùng với thân ảnh của hoàng tử Charles, hoàn toàn dung hợp. Là hoàn toàn. Dung hợp lại với nhau.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #730


Báo Lỗi Truyện
Chương 730/902