Chương 683: Con đường của Bạch Hà Sầu (Đoạn 2).


Không ai quan tâm tới chuyện một trăm tuyển thủ rốt cuộc có những ai, tất cả mọi người đều mong đợi trận quyết chiến sinh tử của công tước hoa Tulip đại nhân và đại kỵ sĩ trưởng Randall!
Hơn nữa, Thần điện cũng không có bất cứ biểu tình hay phản ứng gì, sau khi Đỗ Duy tuyên bố tất sát (sẽ giết), thần điện thậm chí không phái người liên lạc gì với hoàng cung, dường như cũng chấp nhận trận chiến sinh tử này!
- Đỗ Duy quyết tâm muốn giáo huấn thần điện một lần.
Lam Hải Duyệt nghe tin tức do Allu đem về, lão già cơ trí này dựa lưng vào ghế thưởng thức trà.
- Nhưng thưa sư bá, con vẫn chưa hiểu.
Allu đeo một chiếc mặt nạ màu bạc đứng bên người Lam Hải Duyệt:
- Đại chiến trong tương lai sắp bộc phát rồi, thời điểm như vậy sao thần điện lại làm chuyện không để ý tới đại cục như vậy, lại khiêu khích hoàng thất với gia tộc hoa Tulip? Chẳng lẽ bọn họ không biết lúc như vậy phải thật đoàn kết sao?
Lam Hải Duyệt cười:
- Vậy mới nói là thần điện ngu ngốc… cũng có thể nói là thần điện thông minh!
Nhìn ánh mắt khó hiểu của nữ hài tử này, Lam Hải Duyệt thở dài:
- Xem ra sư phụ ngươi nói cho ngươi không ít chuyện, ngay cả trận chiến trong tương lai kia cũng kể. Ừ, đúng là vì thần điện biết, lúc này mọi người nên đoàn kết chứ không nên trở mặt, thần điện cũng nhận định, cho dù là Đỗ Duy hay hoàng thất cũng nhất định sẽ khoan nhượng. Những lúc như vậy bọn họ không thể không thừa dịp đối phương khoan nhượng bước tới vài bước!
- Mọi việc đều là thần điện cố ý, mặc dù sau đó đều bị Đỗ Duy hóa giải nhưng uy vọng của thần điện quả thực tăng lên khá nhiều! Đó là thừa dịp đối phương lấy đại cục làm trọng, bọn họ vớt lấy một ít chỗ tốt.
Sau đó, Lam Hải Duyệt thở dài:
- Nhưng, gần đây cách làm của thần điện có phần nôn nóng quá rồi. Thừa cơ làm tới vậy là đúng nhưng lần này lại chọc giận Đỗ Duy. Vậy nên tiểu tử mới trả đòn lại thần điện.
Dừng một lát, Lam Hải Duyệt liếc mắt nhìn Allu, trầm giọng nói:
- Mấy quyển sách ta bảo con đọc hôm trước, con đọc ra sao rồi?
- Đã xem xong rồi.
Allu thành thật nói.
- Có lĩnh hội được gì không?
Lam Hải Duyệt mỉm cười.
Allu do dự một lát sau đó thở dài:
- Cũng có một chút, nhưng mà con vẫn không thể hiểu hết được. Những chuyện người Roland nghĩ trong đầu phức tạp hơn người trên Đại Tuyết Sơn nhiều. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Lam Hải Duyệt cười nói:
- Rất tốt, ta cũng không nghĩ con chỉ nhìn một lần mà có thể hiểu hết. Chỉ cần con tiếp tục đọc sau này sẽ từ từ hiểu được. Tuổi càng lớn con cũng sẽ hiểu được càng nhiều.
Nói xong, hắn lấy một quyển sách từ bên cạnh ra:
- Lần trước ta đưa con là quyển đầu, đây là quyển sau. Con cầm lấy, tiếp tục đọc đi.
Trên quyển sách này, tiêu đề được in rõ ràng là:
"Thời kỳ Đại đế quốc – từ năm 936 trở đi. Những chuyện ta trải qua ở đế đô"
Tập bút ký ôn hòa mạnh mẽ, là do Lam Hải Duyệt tự viết!
- Đây là cuốn sách mà ta bỏ cả đời ra để viết. Thật ra nó được viết sau khi ta tới đế đô, ở đế đô hơn ba chục năm gồm những việc thấy được, nghe được hay tự mình trải qua. Chiến tranh Tây Bắc lần đầu tiên, quyền sở hữu ruộng đất tại đế đô thay đổi, quan hệ giữa đám quý tộc, còn cả cuộc đảo chính mấy năm trước nữa… Mọi chuyện ta đều ghi chép lại, còn có một số tâm đắc do ta tự phân tích… Con cứ từ từ lĩnh ngộ đi.
Lam Hải Duyệt sau khi giao quyển sách này cho Allu dường như rất mệt mỏi, lại như làm một quyết định lớn cực kỳ gian nan.
Sau đó, khuôn mặt lão đầy vẻ tiếc nuối, dùng ánh mắt thương tiếc không dễ phát hiện nhìn Allu, âm thanh càng lúc càng ấm áp và hiền từ:
- Được rồi, không cần hầu hạ ta nữa, hôm nay ngươi cũng khổ cực nhiều rồi. Nghỉ ngơi đi, ta muốn ở một mình một lát.
Đưa mắt nhìn Allu vào phòng, Lam Hải duyệt tựa người vào ghế do dự một lúc lâu rồi mới lấy lá thư của Bạch Hà Sầu từ trong người ra!
Lúc lấy lá thư này ra, thân là cường giả tuyệt đỉnh nhưng ngón tay Lam Hải Duyệt vẫn khẽ run lên!
"Kế thừa y bát Đại Tuyết Sơn. Cô gái này có thể không. Thay ta đánh giá!"
Trên bức thư, nét mực của Bạch Hà Sầu vẫn như mới!
Sau đó, lão nhân đột nhiên dùng sức cắn đầu ngón tay của mình sau đó dùng máu của mình viết hai chữ vào phía sau phong thư!
"Có thể!"
Viết xong hai chữ này, Lam Hải Duyệt vẫn không ngừng lại, tiện tay gấp lá thư này thành hình một con chim, quăng lên trời! Tiếp đó, con chim giấy này vẫy vẫy đôi cánh giữa bầu trời, như sống lại, bay thẳng về phía Tây Bắc… Sau đó đột nhiên ánh sáng lóe lên, nhanh chóng biến mất giữa bầu trời!
Lúc này Lam Hải Duyệt mới nặng nề dựa vào chiếc ghế, phảng phất như đã dùng hết khí lực…
"Lựa chọn một lần cũng thật khó. Sầu… Vì sao ngươi lại gấp như vậy chứ!"
***
Một canh giờ sau khi Lam Hải Duyệt "quyết định".
Phía tây bắc địa lục, trên ngọn Tuyết Sơn quy nga…
Bạch Hà Sầu ngồi trong huyệt động lạnh thấu xương, khuôn mặt của hắn phảng phất như bị băng tuyết xung quanh nhuộm thành màu xanh trắng.
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng gió rít quanh năm trên đỉnh núi tuyết.
Vu Vương khoanh chân ngồi ở cửa động, như đang nhắm mắt dưỡng thần…
Đột nhiên, hắn mở mắt ra, tựa hồ đang lắng nghe gì đó ở xa, sau đó Bạch Hà Sầu vươn tay ra, phảng phất như nhẹ nhàng bắt lấy một thứ từ trong không khí. Lúc hắn thu tay lại, trong lòng bàn tay là một bức thư được gấp thành một con chim bằng giấy!
Bạch Hà Sầu sắc mặt lạnh lùng nhìn con chim giấy trong tay. Khóe miệng hắn hiện một nụ cười phá vỡ lớp băng. Hắn thậm chí không đọc chữ Lam Hải Duyệt viết trên con chim giấy, tiện tay chà một cái, mảnh giấy lập tức biến thành bột phấn!
"Duyệt… Cám ơn ngươi đã thay ta quyết định một việc khó khăn như vậy!"
Hắn không đọc bức thư, bởi vì vốn không cần đọc!
Đã qua lại với Lam Hải Duyệt cả đời rồi, người thông minh như Bạch Hà Sầu đương nhiên hiểu nếu Lam Hải Duyệt đã hồi âm vậy nội dung trong thư đương nhiên là đáp án mà mình đang nghĩ!
"Nếu đã giải quyết vấn đề cuối cùng này, vậy… ta cũng có thể rời khỏi đây rồi."
Bạch Hà Sầu đứng dậy, hắn dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn xung quanh, nhìn lại nơi mình đã ngồi mấy chục năm, ánh mắt không chút lưu luyến!
Xoẹt xoẹt vài tiếng, ngón tay hắn nhẹ nhàng lay động, để lại vài chữ trên vách tường bằng băng của huyệt động này!
"Allu kế thừa! Bạch Hà Sầu viết!"
Sau khi viết xong câu này, Bạch Hà Sầu đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng. Hắn thong thả bước tới rìa vách đá, thả người xuống. Thân thể hắn rơi giữa không trung rồi đột nhiên quay người một cái, tạo thành một cái bóng trắng bay về phía bắc đại lục…
- Trên đại lục này ta đã không còn đối thủ rồi! Mục tiêu của ta ở phía Bắc!
Bạch Hà Sầu phá gió bay tới như một tia chớp! Cường giả lĩnh vực vô cùng mạnh mẽ, nháy mắt đã lướt qua thiên sơn vạn thủy!
"May là, phương bắc có thần! Muốn phá bình cảnh, chỉ có… Trảm! Thần!"
Dưới thân ảnh ấy, thiên sơn vạn thủy của Roland đại lục lướt qua, cơ hồ chỉ mất nửa ngày đã lướt qua Cirimaro sơn mạch, tiến vào rừng rậm băng phong.
Sau đó, đi thẳng một mạch về phía bắc!

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #683


Báo Lỗi Truyện
Chương 683/902