Chương 644: Thế thân của hoàng đế (Thượng) - đoạn 2


Hơn nữa, ngay trong đêm lão hoàng đế chết, vị hoàng tử này cũng đã không chút do dự mà đem tất cả người hầu, nữ quan, thị vệ trong cung điện này toàn bộ bí mật xử tử.
Và dĩ nhiên trong đó cũng bao gồm sáu vị y sư (y tá) cung đình đã khám bệnh cho lão hoàng đế.
Đối với bên ngoài thì y tuyên bố rằng, do sơ ý nên một vị dược sư cung đình và ma pháp dược tề sư cung đình trong lúc điều chế một loại ma pháp dược tề mới đã không cẩn thận mà dẫn phát chất độc, kết quả tạo thành một hồi bất hạnh, khiến cho tất cả các y sư cung đình cùng người hầu đều chết hết...
Đối với nhiệm vụ cổ quái này, Đỗ Duy cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao thì bây giờ có thể bớt đi một người biết thì càng ít cơ hội bị tiết lộ.
Mà trước khi Thần hoàng tử rời đi, lại đột nhiên nhìn Đỗ Duy, nói một câu cổ quái:
- Theo ta được biết, ngươi hẳn là một cao thủ nguỵ trang rất xuất sắt, ngươi có thể đem một người nguỵ trang có lĩnh cao siêu đến.
Nói xong, hắn tựa hồ cũng không để ý gì đến ý tứ trong lời nói của mình,cứ như vậy xoay người đi thẳng.
Đỗ Duy thở dài, đưa mắt nhìn Thần hoàng tử đi khỏi cung điện.
Bây giờ bên ngoài cung điện đã không còn ai canh gác. Là do sau khi Thần hoàng tử xử tử toàn bộ thị vệ, đã hạ lệnh rằng: "Sau này công tác hộ vệ cuộc sống của hoàng đế bệ hạ toàn bộ chuyển giao cho ma pháp sư cung đình phụ trách."
Bây giờ trong toà cung điện này người hầu chỉ còn có hai người, đều là người của Thần hoàng tử.
Toàn là tâm phúc rất được tín nhiệm, mà bên ngoài một người thủ vệ cũng không có. Đổi lại thì được sự âm thầm giám hộ của ma pháp sư cung đình.
Nhìn đại điện trống trải, ánh mắt Đỗ Duy rơi vào người vị "thế thân" tội nghiệp, đáng thương.
Thực ra thì, tướng mạo của người này cùng lão hoàng đế quả là có đến bảy, tám phần tương tự. Hơn nữa sau khi trải qua một vài kỹ thuật hoá trang đặc biệt, dưới ngọn đèn mờ ảo như thế này thì khó để nhìn ra điều gì.
Nhưng nếu như là những người đã quen thuộc với lão hoàng đế, ở chốn công cộng cũng sẽ dễ dàng nhìn ra sơ hở - huống chi khi một người nói chuyện thì tiếng nói, ngữ điệu, âm giọng đều là rất khó có thể bắt chước một cách hoàn mỹ.
Kẻ thế thân này hiển nhiên là tạm thời tìm được, hơn nữa nhìn bộ dáng nơm nớp lo sợ của hắn thì thực không có chút phong thái của bậc đế vương. Lão Augustin VI mặc dù không phải là một vị minh quân tốt đẹp gì, nhưng tốt xấu gì cũng một đời làm vua cả đại lục. Lão tuỳ tiện giơ tay nhấc chân đều mang theo chút khí khái, phong phạm đế vương.
Hơn nữa, Đỗ Duy rất rõ ràng: chờ thêm hai ngày, sau khi cái yến hội kia diễn ra, kết quả của gã thế thân này cũng đã được định sẵn: Diệt Khẩu!
Bất quá bây giờ lo lắng cũng không phải là cách, trong thời gian này có vội suy nghĩ cũng không ra được đáp án gì.
Đỗ Duy bắt đầu bận rộn. Hắn từ nhẫn trữ vật của mình lấy ra một ít dược tề dự trữ. Trước mặt gã "thế thân", bắt đầu động tay động chân với các chai lọ này. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Nhìn Đỗ Duy đang điều chế ma pháp dược tề, nhìn những cái bong bóng do thuốc sôi ùng ục nổi lên, gã thế thân càng thêm sợ hãi.
Âm thanh của hắn rất run rẩy, đột nhiên lấy hết dũng khí của mình, hướng về phía Đỗ Duy mà cẩu khẩn:
- Van cầu Ngài, đừng, đừng … giết ta… Ta…
- Ta sẽ không giết ngươi.
Đỗ Duy tận lực làm cho âm thanh của mình trở nên nhu hoà nhất, dù sao người kia cũng chỉ là một kẻ vô tội đáng thương… nhưng chính trị là như vậy.
Vừa nói, tay hắn cũng đưa đến một chai thuốc dược tề:
- Uống đi. Mùi vị có lẽ rất tệ, nhưng không được nhổ ra. Sau đó ngươi sẽ có thể được ngủ một giấc ngon lành.
Cuối cùng thì khi những lời "ngủ một giấc" này vừa thốt ra, liền khiến người kia hiểu lầm. Hắn đột nhiên nhảy xuống giường, hướng về phía Đỗ Duy mà quỳ lạy rối rít, ra sức cầu khẩn:
- Van Ngài, đừng giết tôi. Đừng giết tôi!
Đỗ Duy kéo hắn lên. Khoảng cách này khá gần nên có thể nhìn kỹ. Mới phát hiện người kia căn bản không phải là "lão già". Thực tế hắn chỉ mới có hơn bốn mươi tuổi mà thôi. Nhưng rõ ràng là Thần hoàng tử đã cho thủ hạ tiến hành một số hoá trang đơn giản, các nếp nhăn trên mặt rõ ràng là được vẽ ra…
Đỗ Duy trong lòng kêu khổ "Hoá trang như vậy thật vụng về". Muốn lừa được những lão già đã đi theo lão hoàng đế chinh chiến mấy chục năm… quả thực là không có cả năng!
- Ta không phải muốn giết ngươi.
Đỗ Duy nắm cổ áo của người này đưa lên cao. Tận lực dùng giọng hung tợn quát lớn.
- Ta nghĩ ngươi hẳn không phải là một kẻ ngu ngốc! Ngươi hẳn là cũng biết đại khái chúng ta cần ngươi để làm chuyện gì ! Có đúng không?
Thân thể người này khẽ rung lên, sau đó gật gật đầu.
- Tốt lắm.
Đỗ Duy lạnh lùng nói:
- Như vậy ngươi cũng hiểu. Chuyện này tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài. Cho nên ngươi lo lắng sau cùng cũng sẽ bị diệt khẩu, đúng không?
- …Tất nhiên là vậy.
Người này sắc mặc tuyệt vọng. Hắn rung giọng nói:
- Đại nhân… ta, ta, ta chỉ là một thợ may, chỉ chuyên đo đạc may mặc quần áo cho bệ hạ … trước buổi tối hôm nay, không biết tại sao Nhiếp Chính vương lại cho gọi ta đến nơi này… ta. Ta cái gì cũng không biết…
Hắn nhìn Đỗ Duy với ánh mắt đáng thương, giọng điệu lắp bắp, trong lúc nói chuyện, hai hàm răng cứ va vào nhau.
- A? Ngươi là một thợ may cung đình?
Ánh mắt Đỗ Duy sáng lên:
- Ngươi trước giờ đều may áo theo vóc người của lão hoàng đế sao? Vậy thì dễ hơn rồi. Ngươi tiếp cận với bệ hạ gần như vậy. Hẳn là cũng phải quen thuộc với một số cử chỉ động tác, thói quen của Bệ Hạ đúng không?
- Ta…Ta…
Hai hàm răng của hắn rung cầm cập. Nói không ra lời.
Đỗ Duy lại lôi hắn lên, sau đó cẩn thận quan sát kỹ gương mặt của hắn một hồi.
Hắn đã được nhìn thấy lão hoàng đế mấy lần. Sau đó trực tiếp từ trong lồng ngực lấy ra một cây bút, bắt đầu vẽ trên mặt của người kia.
Cơ mặt người này khẽ run nhưng không dám giẫy dụa, nhắm chặt hai mắt lại, khoé mắt có nước mắt ứa ra.
Đỗ Duy thở dài, ngữ khí có phần thân thiết hơn:
- Nói cho ta biết, ngươi tên là gì?
- Grooms, đại nhân. Ta gọi là Grooms!
- Được rồi, Grooms.
Đỗ duy khẽ cười:
- Ngươi có người nhà không?
- Có… Có đại nhân.
Grooms run run nói:
- Tôi có vợ và hai cô con gái…
- Ừ. Các nàng ở tại đế đô luôn à?
- Không, Đại nhân, các nàng không có ở đây.
Sau khi Grooms nói được mấy câu, thanh âm cũng thanh thoát hơn không ít:
- Sau chính biến hai năm. Lòng tôi rất sợ hãi, lo lắng sau này sẽ lại phát sinh loại chuyện thế này, sau cùng liền đem các nàng về nhà ông bà ở.
- Nhà lão gia các người ở đâu?
Đỗ Duy tiện tay vẽ lên mặt hắn vài nét bút. Tuỳ ý hỏi tiếp.
- Phía nam, trong Nhĩ hành tỉnh… nhà lão gia chúng tôi ở tại hành tỉnh Lear.
- A, chỗ đó ta đã đi qua rồi. hành tỉnh Lear, trong lúc chúng ta đi hành quân về bình nguyên phía nam.
Đỗ Duy cười bình thản.
- Đến Bán Giác thành, ta đã gặp một số chuyện thú vị tại đây. À, ngươi biết Bán Giác thành chứ?
- Ta, ta biết, đại nhân…
Grooms tựa hồ đã bớt khẩn trương. Vị công tước hoa Tuplip này xem ra rất bình dị gần gũi, trong lòng hắn hy vọng sống sót lại tăng thêm vài phần:
- Bán Giác thành… quê tôi cách Bán Giác thành không xa lắm.
Đỗ Duy cười cười:
- Ta cùng thê tử của ta, lần đầu gặp nhau cũng chính là tại Bán Giác thành. À, lần đó ta còn hung hăng bắt nạt nàng, lúc đó nàng thật là một cô nương thuần chân không hiểu chuyện. À, còn ngươi thì sao? Grooms, nói cho ta biết, vợ ngươi và con gái ngươi ra sao?

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #644


Báo Lỗi Truyện
Chương 644/902