Chương 612 : Kịch bản không phải thế!


Công chúa hơi e sợ Ron Barton - dù sao trước đây khi tướng quân Ron Bahrton này tự mình dẫn người đuổi theo bắt các nàng về, chính hắn đã sai người giết sạch đám thân binh của Daisy dưới ánh mắt của nàng!
"Vất vả cho tướng quân rồi." Công chúa nói rất chân thành.
Sau đó hai người hàn huyên vài câu, xem ra Ron Barton cũng đã tập luyện được đôi chút, ít ra thì hắn cũng cố thể hiện trước mặt Đỗ Duy. Hắn trò chuyện với công chúa về thời tiết đêm nay, ca ngợi ánh trăng lóng lánh, đánh giá dung nhan và trang phục mỹ lệ của công chúa - tất cả điều đó đều thể hiện phong cách quý tộc mười mươi.
Nếu ai biết Ron Barton thì nhất định sẽ bổ ngửa ra, đêm nay trông lão tướng quân 250 thật sự là một quý tộc.
Phong nhã lễ độ, giọng nói chuyện vừa phải, đã thế cả buổi tối, hắn không hề văng ra một câu "***" hoặc "F mẹ ngươi" .
Cách thể hiện đó đã khiến hình tượng tên đồ tể khát máu lúc trước trong mắt công chúa được cải thiện rất nhiều, nàng nói chuyện một lúc với Ron Barton thì đã có vẻ được sủng ái mà lo sợ hồi nào không hay. Đỗ Duy thấy thế trong lòng vô cùng cao hứng.
Tất cả thật thuận lợi.
Thế nhưng... Tất cả thật sự thuận lợi chăng?
"Ta nghĩ rằng, sáng mai ta sẽ rất mong đợi được cùng điện hạ khởi hành. Ta tin đó sẽ là một hành trình tuyệt đẹp." Lời Ron Barton kết thúc rất thỏa đáng, vừa vặn bày tỏ ý tứ khen ngợi của mình.
Hiển nhiên là kịch hay như thế tuyệt đối không phải tướng quân 250 có thể nói ra được... Đỗ Duy thoáng thấy Philip đứng cười ngoài xa chợt hiểu ai là soạn giả.
Sáng hôm sau, Ron Barton chỉ điều động ba trăm kỵ binh, do đây không phải lúc chiến tranh, cũng chẳng phải xuất quân đánh giặc mà chẳng qua là hộ tống tượng trưng đưa công chúa quay về đế đô.
Từ tỉnh Desa đến đế đô đều là địa phương yên ổn nên đoàn kỵ binh này không trang bị vũ trang hạng nặng, cũng chẳng mặc trọng giáp, chỉ khoác áo da nhẹ nhàng. Trường mâu nặng nề cũng không vác theo mà chỉ đeo loan đao loại nhẹ..
Trên người Ron Barton mặc một bộ áo giáp khiến mọi người giương mắt mà nhìn!
Bộ áo giáp này sáng như tuyết, nhìn kiểu dáng thấy toát ra vẻ vừa lộng lẫy vừa uy nghiêm... Rõ ràng đây là sản phẩm kinh doanh mà Đỗ Duy sản xuất. Loại áo giáp lộng lẫy này từng nổi danh một thời ở đế đô.
Đây là áo giáp số lớn nhất được Đỗ Duy tìm ra từ trong kho hàng mà Ron Barton miễn cưỡng có thể nhét vừa người vào.
Trên ngực áo còn chạm trổ hoa văn nên thay vì gọi là áo giáp thì nên gọi nó là tác phẩm nghệ thuật có khi hay hơn!
Có thể tưởng tượng được cảnh hắn mặc bộ áo giáp đó, tay cầm trường thương, ánh sáng đấu khí tỏa ra chói lọi... Phong thái chiến đấu như thế nhất định có thể mê hoặc vô số trái tim nữ nhân!
Nếu như không phải vì chưa hoàn toàn nắm giữ được "Áo giáp Trăng Khuyết Năm Màu" của Ares thì thậm chí Đỗ Duy còn muốn đưa thần khí đó cho tướng quân 250 mượn để tăng thêm vẻ ngoài hoành tráng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Dưới mông hắn cưỡi một con chiến mã trắng như tuyết không hề lẫn một cọng lông khác màu, đây là chiến mã tốt nhất được mượn từ Bạch Vũ kỵ sĩ đoàn của gia tộc Listeria.
Không thể không thừa nhận câu nói người đẹp vì lụa. Sau khi ăn mặc như thế sức hút của tướng quân Ron Barton tăng vọt theo cấp số nhân!
Ngay cả khi đi qua phố, trên đường không ít người đi đường không nhịn được dừng bước liếc nhìn, có không ít thiếu nữ đưa mắt dõi theo liên tục.
Ron Barton ngồi trên ngựa cũng không khỏi lâng lâng .
Trong thành, sau khi xe ngựa được chuẩn bị xong thì công chúa và tiểu thư Daisy không ngồi chung xe mà tách ra.
Công chúa thấy Ron Barton mặc trang phục ưu việt, không nhịn được khen tặng một câu: "Tướng quân đại nhân, hôm nay thần sắc ngài thật tốt."
Tiếp đó Đỗ Duy chăm chú nhìn Ron Barton tự mình dìu công chúa lên xe, sau đó hắn xoay người lên ngựa, thét to một tiếng rồi dẫn đoàn người ra khỏi thành.
&#
Theo kế hoạch thì để không làm cho công chúa hoài nghi, hành động bắt cóc không thể tiến hành quá sớm vì có ngốc cũng biết rằng trị an của vùng phụ cận thành Loran vô cùng tốt, ngoài ra lại còn đám không trung kỵ sĩ đoàn Phách Thiên Hổ thường xuyên tuần tra qua lại.
Nếu như có hành động uy hiếp nào đó ở đây thì sẽ khiến mọi người nghi ngờ! Giống như thấy một sư đoàn xe bọc thép của quân giải phóng nhân dân ở bên ngoài thủ đô Washington của Mỹ- dù tưởng tượng ra sao đều không có khả năng xảy ra.
Cho nên, theo kế hoạch hành động uy hiếp được sắp xếp vào tối ngày thứ ba sau ngày khởi hành của bọn họ.
Trên đường đi trong ba ngày nay, Ron Barton coi như hoàn thành không tệ nhiệm vụ mà Đỗ Duy giao cho. Hắn cực kỳ chiếu cố công chúa điện hạ, cố gắng thể hiện phong độ thân sĩ.
Hơn nữa, không thể phủ nhận là đích thực các thủ pháp kiểu này có hiệu quả. Dù sao ban đầu trong lòng công chúa cho rằng hình tượng của Ron Barton là tên đồ tể xách theo dao đầy máu.... Cứ như vậy, mặc dù công chúa sẽ không yêu Ron Barton, nhưng ít nhất nàng cũng không khỏi có cảm giác rằng người kia vốn chẳng phải loại đao phủ thô lỗ như mình đã tưởng.
Cho nên, trên đường đi khi đối diện với Ron Barton thì vẻ mặt của nàng cũng ôn hoà đi nhiều.
Về phần tiểu thư Daisy... Nàng một mực trốn trong xe ngựa, tự trấn an tâm hồn thương tổn của mình!
Cuối cùng sau 3 ngày đoàn người đã tới ranh giới tỉnh Desa, đến đúng địa điểm đã chọn.
Nơi này trong vòng mười dặm không có lấy một thị trấn, cả một ngôi làng cũng chẳng thấy.
Phía dưới sườn núi đất đai trụi lủi có vài cái giếng bỏ hoang.
Tuyến đường này được đặc biệt tuyển chọn từ trước vì họ muốn chọn lựa nơi động thủ mà trước không có làng sau không thấy quán thì diễn trò mới giống y như thật.
Ron Barton ngồi trên lưng ngựa, thấy được từ xa sườn núi nho nhỏ phía trước, trong lòng thở dài: tới rồi!
Quả nhiên, khi mặt trời còn chưa lặn, ba trăm kỵ binh chia làm tiền hậu hai đội, tiền đội một trăm người, hậu đội hai trăm người, nghiêm ngặt bảo vệ mấy cỗ xe ngựa ở giữa.
Đúng lúc này, bên sườn núi kia đột nhiên vọng đến một tiếng kèn!
Từng tiếng quát "Giết" tiếp nối, trên sườn núi xuất hiện một chiến mã màu đen! Trên ngựa là một người mặt áo choàng đen, vải đen che mặt, ngoài ra còn thêm một miếng bịt mắt đen trên mặt, từ xa nhìn lại, thân ngồi trên ngựa thẳng tắp như một ngọn thương! Trên người phát ra khí tức mạnh mẽ tự nhiên!
Không cần hỏi cũng biết đó là thánh kỵ sĩ Hussein, phản diện phản diện chính trong vở kịch hôm nay!
Sau đó, Hussein phất tay, trường thương trong tay nhẹ nhàng vung lên. Bên sương núi phía sau hắn xuất hiện chi chít một đám kỵ binh đen thui!
Nhìn từ xa, chỉ sợ số lượng phải hơn năm sáu trăm người.
Hussein nhìn Ron Barton ngồi trên ngựa ở đằng xa mà không khỏi cười thầm.
Hừ, áo giáp lộng lẫy như thế. Lại còn chiến mã trắng tinh... Ngươi vẫn còn lo mình chưa đủ bắt mắt ư?
Hắn trầm giọng quát lên khàn khàn: "Tiến lên! Vây chúng lại!"
Sau khi hô xong một tiếng, mấy trăm kỵ binh gia tộc Hoa Tuylip ngụy trang thành mã phỉ liền phóng ngựa từ trên sườn núi băng xuống.
Đám "cường đạo" khua trường đao sáng như tuyết, rít lên như tiếng cú đêm, lập tức kinh động xe ngựa công chúa. Công chúa hơi hoang mang mà mở cửa sổ xe thì thấy đối diện có hơn mấy trăm khuôn mặt "cường đạo" hung tợn khua loạn mã tấu, từ trên sườn núi chạy xuống, vó ngựa dấy bụi mịt mù tựa như thủy triều.
"A!" Công chúa la lên kinh hãi, trong lòng không nén nổi thở dài: sao mình lại xui xẻo như vậy, hai lần đi khỏi thành Lâu Lan đều bị người chặn lại là sao?
Lúc này, giọng nói "bình tĩnh uy nghiêm" của Ron Barton truyền đến: "Mọi người không cần sợ! Quây lại cho ta! Lập trận hình tròn! Nhanh lên! Nhanh lên! "
Mấy trăm "cường đạo" phóng đến trước trận liền dừng lại rồi tản ra hai bên vây đoàn người của Ron Barton vào giữa. Còn có vài tên "cường đạo" kéo cổ họng rống lên: "Giao tiền của và đàn bà ra ngay! Nếu không thì giết sạch!!"
Ron Barton không nhịn được mà cười thầm trong lòng, bọn kia diễn kịch rất thật.
"Các ngươi là thứ gì chứ mà lại dám chặn quân đội của gia tộc hoa Tuylip? Chán sống rồi hả?" Cười thì cười nhưng vẫn phải cố đóng đủ phần diễn xuất, vẻ mặt Ron Barton ngời ngời chính khí, phóng ngựa tới trước vài bước.
Đến đây thì thấy đám "cường đạo" tự động tách ra, Hussein cưỡi một con chiến mã hùng tráng màu đen tuyền chậm rãi đi từ phía sau ra, gằn giọng lạnh lùng: "Quân đội gia tộc hoa Tuylip? Hừ! Chúng ta là bộ phận quân Tây Bắc còn lại của tướng quân Ruga đây! Biết điều thì giao ra đồ của các ngươi rồi cút mau!"
Ron Barton âm thầm giơ ngón cái lên: Cao tay. Thật sự là cao tay! Không ngờ còn giá họa cho quân Tây Bắc!
"Ha ha ha ha ha ha!!" Tướng quân Ron Barton dũng cảm ngửa mặt lên trời mà cười dài, sau đó đột nhiên ngừng cười, mắt hổ trợn tròn, quát: "Một đám hề! Biết ta là ai không? Ta chính là Ron Barton! Lúc trước chính là ông đây dẫn người đi chém giết quân đoàn kỵ binh của các ngươi đấy!"
Dứt lời, Ron Barton cầm trường thương phi lên hai bước rồi chỉ vào Hussein ngoài xa: "Thằng cha như ngươi lại dám lẻn vào thành Desa làm mã tặc! Quả nhiên là chán sống rồi!"
Hussein quát với giọng có phần kích động: "Thì ra ngươi chính là Ron Barton! Hừ, ta đang lo không tìm được ngươi báo thù đây! Tên mập, có dám quyết đấu với ta hay không! Nếu như ngươi thắng. Ta sẽ tha các ngươi đi! Còn không thì chém tận giết tuyệt tất cả!!"
Trên khuôn mặt Ron Barton tướng quân uy vũ không hề tỏ ra sợ hãi, hai mắt sáng lên rồi lạnh lùng nói ra bốn chữ:
"Đến chịu chết đi"
&#
Khí phách đầy cường đại, uy thế đủ kiêu ngạo. Vào giờ phút khi mà công chúa đang lo lắng hãi hùng thì thấy Ron Barton xuất hiện, không nói khoa trương chút nào, lúc này mọi cô gái thông thường đều không thể kìm được việc nhìn lại vị tướng quân dũng cảm này với cặp mắt khác xưa! Đương nhiên, công chúa của chúng ta cũng không phải ngoại lệ.
Hơn nữa, lời thoại "Đến chịu chết đi" là do Đỗ Duy tỉ mỉ sắp xếp.
Trước kia trên Đại Tuyết Sơn, khi Bạch Hà Sầu nói ra câu này, hắn có khí phách cái thế nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt!
Vừa dứt lời, Hussein lập tức phóng ngựa tới! Thánh kỵ sĩ nhớ kỹ lời dặn của Đỗ Duy, mặc dù đánh giả bộ nhưng vai diễn phải mười phân vẹn mười!
Chỉ thấy trên trường mâu của hắn biến hóa ra đấu khí màu bạc, đương nhiên hắn không thể dùng đấu khí màu vàng vốn đại biểu cho thánh giai. Tuy nhiên đấu khí màu bạc này cũng đủ để biểu hiện trình độ võ sĩ cấp cao!
Hắn vung trường mâu được phủ một lớp ánh sáng màu bạc, người ngựa hợp thành một khối, phóng thẳng về phía Ron Barton!
Ron Barton mắt hổ trợn tròn, đột nhiên quát lớn: "Tới đúng lúc lắm!"
Nói xong tay cầm loan đao thật dài, phóng ngựa ra nghênh đón, phía dưới loan đao cũng có một quầng đấu khí sáng lóng lánh!
Nhìn vào thì thấy xung quanh cả hai võ sĩ cưỡi ngựa đều bao phủ từng quầng đấu khí sáng lóa... hai luồng sáng hoà lẫn vào nhau nhìn quá lộng lẫy!
Chiếu theo kịch bản đề ra thì khi hai người hai ngựa xông vào nhau, binh khí giao nhau sẽ thành hình vòng cung, rồi mỗi người phát ra ánh sáng đấu khí, sau đó xông tới xông lui kịch chiến một trăm tám mươi hiệp, Hussein chỉ cần phối hợp theo cách cố gắng phòng thủ, tạo điều kiện cho Ron Barton có thể sử dụng toàn bộ những chiêu lộng lẫy nhất! Càng lộng lẫy càng tốt, càng có phong cách càng hay! Dù sao thì Hussein cũng có thực lực thánh giai nên Ron Barton làm thế nào thì cũng không thể khiến hắn bị tổn thương.
Chỉ cần cầm cự hơn một trăm tám mươi hiệp, sau cùng sẽ nhường Ron Barton xuất tuyệt chiêu mạnh nhất, mặc kệ ngươi bổ hay là chém, chỉ cần tuôn ra toàn bộ đấu khí, âm thanh càng ầm ĩ càng tốt, cảnh diễn càng đồ sộ càng hay, đến phút cuối thì đánh rớt mình xuống ngựa, rồi mình làm ra vẻ bại trận, mang thuộc hạ chật vật trốn chui trốn nhủi như chuột...
Thế là coi như hoàn thành tốt đẹp nhiệm vụ được giao!
Về phần Ron Barton, hắn có thể ở lại đằng kia mà đón nhận ánh mắt sùng bái của chị em. Đương nhiên, nếu mọi chuyện thuận lợi thì hắn còn có thể làm bộ an ủi tâm hồn đang kinh hoảng của các chị em, tới ôm các nàng một cái...
Nhưng...
Nhưng!!!
Hai con ngựa vừa xông vào, binh khí chạm nhau cái rầm! Trường thương trong tay Hussein lóe lên sáng lóa nhìn thì như nhanh lắm nhưng thực ra tốc độ không cao, lực đánh xem ra cũng nhẹ! Dưới mắt Hussein thì với tốc độ kiểu này, chỉ một người võ sĩ cấp thấp vừa luyện võ cũng có thể đỡ được, nếu không đỡ nổi thì cũng tránh được!
Nhưng mà một chiêu giả bộ lộng lẫy như thế mà lại ngang nhiên đánh bay loan đao của Ron Barton! Thanh đao vọt khỏi tay, vẽ một đường vòng cung lả lướt giữa không trung vù một cái bay ra xa lắc, còn thương của Hussein thì đánh thẳng vào ngực Ron Barton...
Mẹ kiếp! Không! Không đúng! Tên mập chết tiệt này... rõ ràng là hắn tự mình vác xác quăng người vào ngay cây thương!!!
Tiếp theo, Hussein sững sờ trợn mắt há mồm nhìn Ron Barton, chẳng hiểu sao một thương đánh ra yếu xìu nhẹ tênh tới thỏ cũng không chết mà lại hất văng được thân thể khổng lồ kia ra khỏi lưng ngựa bay đi vèo vèo xa lắc...
Tên mập chết tiệt, không ngờ hắn còn cố ý lộn vèo ba vòng trên không! Sau đó ngã chổng vó cái rầm xuống đất ở tuốt đằng xa!
Nhìn tư thế rơi xuống đất kiểu đó, người ngoài không khỏi lo lắng hắn có thể bổ thủng cả một hố to trên đất!
Toàn trường nín lặng...
Nín lặng...
Vừa rồi còn thấy tướng quân Ron Barton "hùng tâm vạn trượng", "dũng mãnh vô địch" chỉ vào tên đầu sỏ bên địch mà hét lớn "đến chịu chết đi"… giờ không ngờ lại bị tên cầm đầu mã phỉ vừa xáp lại một thương tùy tiện phóng ra liền trực tiếp hất bay?!!
Ngay cả công chúa ngồi trong xe ngựa cũng không nhịn được ra sức dụi dụi mắt.
Thật, là thật ư?!
Ron Barton kêu gào thảm thiết như heo bị giết, lầm bầm vài tiếng rồi há họng cất cao tiếng rống: "Bọn đạo tặc này lợi hại quá! Ông đây không phải đối thủ! Các huynh đệ, muốn sống thì theo ông đây chạy mau!!!"
Vừa nói xong thì Ron Barton leo lên chiến mã của tên bộ hạ đứng gần đó, hai người cưỡi chung một ngựa, thúc ngựa quay đầu rồi nhếch nhác tháo chạy.
Không biết trước đó Ron Barton dặn dò gì đám bộ hạ mà hắn vừa chạy thì cả ba trăm kỵ binh không có lấy một người phản kháng, rầm một tiếng, có tên ngay cả vũ khí cũng quăng đi, gục người trên lưng ngựa phóng một mạch như chuột trốn chui trốn nhủi.
Chỉ trong chốc lát, ba trăm kỵ binh hộ vệ không ngờ trốn sạch không còn một mống! Dường như đã quăng nhiệm vụ bảo vệ đoàn người công chúa lên chín tầng mây.
Sau cùng, chỉ còn hai cỗ xe ngựa của công chúa Louise và tiểu thư Daisy cô độc lẻ loi bị vứt tại chỗ!!!
Công chúa Louise ngây dại.
Nàng thổn thức trong lòng: Lẽ nào... Ta lại bị bắt làm tù binh?!
Hussein mắt còn trợn tròn hơn!!!
Trơ mắt nhìn tên mập chết toi cứ thế rời đi, nhìn xa xa ba trăm kỵ binh của Ron Barton vó ngựa tung bụi mù trời chuồn mất, Hussein thật sự rất muốn tóm lấy tên hỗn đản đó mà bóp cổ mắng chửi!
"Tên mập chết toi! Kịch bản không phải viết như thế!"

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #612


Báo Lỗi Truyện
Chương 612/902