Chương 601: “Fix” nàng.. (Phần 1+2)


Philip cảm thấy có hơi phiền toái.
Mặc dù thuyết phục thành công phu nhân Listeria. Hắn nhận được sự giúp đỡ của vị Hầu tước phu nhân xinh đẹp này. Sau đó Listeria ra mặt thuyết phục rất dễ dàng được công chúa Louise thỏa hiệp.
Nhìn qua dường như vị công chúa này cũng không hề có chút bất mãn nào với việc phải quay trở về thành Loran.
Nhưng sau khi Hầu tước phu nhân Listeria nói xong mục đích đến đây của mình, công chúa điện hạ gật gật đầu: "Được rồi, dù sao Dereye hay Lam Nhĩ cũng thế, thực ra cũng chỉ là muốn lợi dụng ta ra mặt, có đúng không?"
Vẻ mặt phu nhân Listeria ung dung nói: "Louise, chuyện này lúc đầu là do Dereye gây ra. Hai gia tộc bọn họ tranh đấu lại đem ngươi kéo vào. Chuyện này căn bản không có một chút quan hệ gì với ngươi. Bây giờ Tulip gia tộc làm như vậy cũng là chuyện bất đắc dĩ, hơn nữa bọn họ cam đoan với ta là tuyệt đối sẽ không làm khó hay làm tổn thương ngươi. Những gì ngươi phải làm là hy vọng ngươi có thể phối hợp, công khai xuất hiện tại một bữa tiệc, biểu hiện tự nhiên một chút, sau đó nhân cơ hội đưa ra tin tức là Vương Phi tương lai của chúng ta đi đường mệt nhọc, thân thể không khỏe, phải nán lại tĩnh dưỡng trong thành Loran một thời gian."
Dừng một chút, Phu nhân Listeria mỉm cười rồi nói: "Chỉ cần có thể trì hoãn một thời gian ngắn thế nào cũng có biện pháp hòa bình để giải quyết. Hơn nữa, Louis! Ta là người hiểu rõ tính cách của công chúa. Công chúa là một cô gái lương thiện, ngài cũng sẽ không hi vọng bởi vì những chuyện ngu xuẩn do Dereye làm ra mà khiến cho đại lục xuất hiện một hồi chiến tranh vô nghĩa làm cho sinh linh đồ thán phải không."
Công chúa Louise xinh đẹp hơi lơ đễnh, nàng vô ý thức vén tóc, sau đó đi tới bên cửa sổ, nhìn ra phía bên ngoài. Nơi này là tòa nhà cao nhất trong thành, xa xa phía dưới là thành Loran đông đúc rộn ràng, cảnh tượng thật yên bình.
Sau một hồi lâu, công chúa mới quay đầu, trong thần sắc của nàng tràn ngập vẻ phức tạp: "Được rồi, ta bằng lòng tiếp nhận yêu cầu của các ngươi, tuy nhiên…"
Khi nàng mở miệng đáp ứng, Phu nhân Listeria cũng là âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Cho nên khi công chúa nói " tuy nhiên", Phu nhân Listeria lập tức nói: " Tuy nhiên cái gì? Philip tiên sinh đã nói, chúng ta sẽ thỏa mãn tất cả các yêu cầu của ngài."
" Ta chỉ muốn biết, khi nào thì ta có thể nhìn thấy Tulip công tước!" Vẻ mặt của Công chúa Louise có vẻ bất mãn: "Các ngươi giữ ta ở lại chỗ này, ta đường đường là công chúa của đế quốc, không ngờ người đứng đầu của các ngươi là Tulip công tước lại không đến gặp ta, chẳng lẽ là coi thường ta!"
Phu nhân Listeria cười khổ một tiếng, gật đầu: " Được rồi, ta đáp ứng ngài. Khi nào công tước đại nhân trở về, ngài nhất định sẽ lập tức đến gặp công chúa. Tuy nhiên lúc này thật sự là công tước không có ở trong thành."
" Hừ!" Công chúa có chút hoài nghi: " Bắt giữ một công chúa và một vương phi. Đây chính là âm mưu tạo phản, chẳng lẽ chuyện lớn như vậy vẫn không thể khiến cho Tulip Công tước đang ở bên ngoài lập tức trở về hay sao?"
Phu nhân Listeria lộ vẻ bất đắc dĩ: "Đỗ Duy… Hắn thật sự không hề giống với tuyệt đại đa số quý tộc trên thế giới này."
Bữa tiệc diễn ra cực kì thành công.
Mặc dù Louise công chúa cũng không phải là một chính khách xuất sắc, nhưng dù sao vốn sinh ra trong hoàng tộc, từ nhỏ đã nghe quen tai nhìn quen mắt, nàng cũng cực kì thành thạo những chuyện góp vui lấy lệ như thế này. Không thể không nói đàn bà chính là những diễn viên xuất sắc trời sinh ở trên đời này.
Tham dự bữa tiệc tối hôm đó là những chính khách, những nhân vật nổi tiếng, những chủ hãnh buôn ở tỉnh Desa, ngoài ra còn có một số khách quý có thân phận ở hành tỉnh Norin bên cạnh tới.
Lẫn trong đám khách mời đông đúc, công chúa Louise mặc một bộ trang phục cực kì lộng lẫy, dáng vẻ cao quý tao nhã. Nàng đón nhận những lời khen và nịnh nọt mà thần sắc ung dung tự nhiên, không chút nào giống như một người đang bị bắt giữ. Nhìn cử chỉ của nàng giống như đang ở trong một bữa tiệc được tổ chức trong cung đình.
Hơn nữa bởi vì vợ chưa cưới của Tulip công tước là Vivian vắng mặt, vị trí nữ chủ nhân không có người đảm đương càng khiến cho vị công chúa này trở thành tiêu điểm của cả buổi tối. Nàng liên tiếp nâng cốc với các khách mời, giống như là nữ chủ nhân của tòa thành này.
Sau đó, trong lúc nói chuyện phiếm lơ đãng, công chúa để lộ ra thân thể tiểu thư Dereye không khỏe, phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng trong thành Loran một thời gian. Tin tức này từ trong miệng công chúa truyền tới, tự nhiên không có ai hoài nghi.
Cả buổi tối, Phu nhân Listeria cũng không có xuất hiện. Trong thời gian diễn ra bữa tiệc, nàng đi tới một đình viện được bảo vệ nghiêm ngặt ở phía sau tòa thành để gặp riêng Dereye tiểu thư. Không có ai biết nội dung câu chuyện mà hai bên trao đổi, chỉ là người hộ vệ nhìn thấy sắc mặt lúc đi ra của Phu nhân Listeria không tốt lắm. Trên khuôn mặt thiếu nữ tuyệt đẹp của nàng dường như được phủ lên một nỗi lo lắng.
Phu nhân Listeria ra khỏi phòng liền nhìn thấy Philip với vẻ mặt cười khổ. Người thanh niên này nhìn thấy Hầu tước phu nhân xinh đẹp đi ra liền khẽ khom người: "Hầu tước phu nhân, vị vương phi này của chúng ta rốt cuộc đã nói như thế nào?"
Nụ cười của Phu nhân Listeria cũng có chút méo xệch. Nàng quay sang phía Philip gật đầu, sau khi suy nghĩ một chút liền chậm rãi nói: "Philip tiên sinh, ít nhất có một chút. Tiên sinh đã nói đúng."
"Cái gì?"
Hầu tước phu nhân xinh đẹp cười khổ: "Nàng chính là loại người mà chúng ta sợ nhất. Chúng ta không sợ đối phó người thông minh, cũng không sợ đối phó kẻ ngu dốt. Đáng sợ nhất là đối phó với những kẻ có chút ngu xuẩn, lại tự cho mình là thông minh. Ta hoài nghi cô nàng tự cho mình luôn đúng này sẽ kéo mọi người cùng vào địa ngục."
Vẻ mặt tươi cười của Philip cũng lộ ra vẻ bất đắc dĩ, hắn không khỏi không bổ sung thêm một câu: "Hơn nữa, hết lần này tới lần khác, vào lúc này thủ lĩnh của chúng ta lại không có mặt ở đây."
Dừng lại một lát, khi hắn nhìn thấy Listeria chuẩn bị rời đi, Philip đột nhiên dùng một giọng điệu bình tĩnh với âm thanh rất cao hỏi một câu: " Hầu tước phu nhân, xin chờ một chút."
Phu nhân Listeria xoay người, hai tay để ở trong hai ống tay áo. Trên người nàng mang một bộ đồ màu đen tô điểm bằng một giải ruy-băng màu vàng làm hiện ra vòng eo mảnh mai của nàng: " Philip tiên sinh, ngài còn có lời gì muốn nói hay chăng?"
" Cả hai chúng ta đều biết, đây là một hồi nguy cơ." Philip chậm rãi nói: "Hầu tước phu nhân, ngài là người chèo lái ở phía sau gia tộc Listeria, chẳng lẽ ngài chưa từng nghĩ tới, nên vì gia tộc của mình mà lưu lại một đường lui hay sao? Chẳng hạn như, thừa dịp bây giờ, khi mọi chuyện còn chưa bại lộ, ta có thể để ngài và người nhà của ngài nhanh chóng rời đi Tây Bắc."
Sắc mặt của Phu nhân Listeria trở nên âm trầm: " Philip tiên sinh, chẳng lẽ ngài cho rằng tới thời điểm này rồi, gia tộc Listeria chúng ta còn có đường lui ở phía sau hay sao? Bây giờ gần như mọi người trên đại lục đều cho rằng gia tộc Listeria đã bị gia tộc Tulip giật dây! Ta phải nhắc nhở ngài một câu: bây giờ chúng ta đang ngồi trên cùng một chiếc thuyền! Nếu như ngài còn nói ra những lời tương tự như vậy nữa, ta sẽ cho rằng đây là một loại thái độ không tôn trọng đồng minh của ngài!"
Sau khi nói xong, Phu nhân Listeria kiêu ngạo ngẩng cao đầu, chậm rãi rời đi. Trong khi nàng rời đi, Philip mỉm cười, lui ra phía sau nửa bước, khom lưng đưa tiễn.
Khi tiễn người khách cuối cùng rời đi, lão quản gia Marde vốn không còn trẻ, thật sự cảm giác được bản thân có chút mệt mỏi, đứng không thẳng lưng nữa. Cũng may là đứa nhỏ lanh lợi Sandy cả buổi tối một mực đi bên cạnh Marde. Đứa nhỏ này trước kia vốn được Đỗ Duy đem về từ chợ nô lệ. Trải qua vài năm thời gian sinh sống ở Tây Bắc, bây giờ cũng đã là một thiếu niên thanh tú. Mặc dù hơi gầy một chút, tuy nhiên đi theo bên cạnh Marde đã vài năm cho nên đối với việc xử lí những công việc lễ nghi cung đình cũng khá thành thạo.
Trên thực tế, Marde vốn luôn trung thành và tận tâm với Đỗ Duy. Hắn biết rằng với tuổi tác của mình thì không có khả năng đi theo ngài công tước trẻ tuổi cả đời. Đối với một người chăn ngựa như Marde mà nói, Đỗ Duy thiếu gia được hắn chăm sóc từ nhỏ đến lớn. Ngay cả mẹ của Đỗ Duy thiếu gia cũng không bồng bế ngài nhiều bằng hắn ấy chứ!
Nhất là trước khi Đỗ Duy làm lễ trưởng thành, Đỗ Duy lại mời hắn đảm đương "người giám hộ" từ nơi xa đến trợ giúp hắn, trong lòng cùa Marde dường như có một loại cảm giác huyết nhục nối liền.
Ở trong lòng Marde, vị công tước thiếu niên này vừa là chủ nhân của mình, đồng thời lại gần như là con trai của mình.
Công tước mỗi ngày một lớn lên còn chính mình mỗi ngày một già yếu. Một ngày nào đó mình không có cách nào tiếp tục phục vụ ngài công tước, đi theo ngài trên con đường huy hoàng của đời người.
Đến lúc đó, có lẽ thằng bé Sandy này là người thích hợp nhất để tiếp nhận tư cách nối nghiệp mình.
Vuốt cái lưng hơi đau nhức, Marde thoáng nhìn qua Sandy đang đứng bên cạnh.
Sandy đã có bộ dạng của một thiếu niên anh tuấn, ngoại trừ da tay hơi đen một chút, nhìn qua hắn giống như một thiếu niên quý tộc. Sống trong phủ Công tước vài năm, sự lanh lợi của hắn vẫn còn y nguyên như lúc ban đầu, tuy nhiên hắn đã trở nên trưởng thành hơn rất nhiều.
Duy nhất có một điều không được hoàn mỹ là thằng bé này cũng giống như hầu hết các thiếu niên khác trên thế giới này. Chính là đang độ tuổi trẻ, trong cả buổi tối, những cô gái trong những bộ trang phục xinh đẹp khiến cho Sandy bé nhỏ nhìn hoa cả mắt.
Vào thời khắc này, khi Marde nhìn về phía Sandy thì Sandy lại đang len lén nhìn con gái của một ông chủ hãng buôn. Đó là một cô gái mười tám tuổi: ngực tấn công mông phòng thủ. Lúc đi thì eo và đùi cứ vặn bên này đánh bên kia, có nhiều lần thậm chí Sandy lo sợ nếu nàng không cẩn thận sẽ đem lưng mình vặn gãy.
Marde cười và mắng thầm trong lòng một câu. Hắn cũng là từng trải nghiệm cảm giác khí huyết mạnh mẽ của người thanh niên lúc còn ở độ tuổi như Sandy. Hơn nữa bây giờ Sandy ở trong phủ công tước nhận được sự tín nhiệm cho nên có không ít người hầu gái thường đưa tình liếc mắt với hắn. Dù sao, chỉ cần không phải là người mù đều có thể nhìn ra được, khi nào Marde nghỉ việc vì tuổi tác thì tất nhiên Sandy sẽ trở thành người tổng phụ trách các công việc trong phủ.
May là mặc dù Sandy có một ít tính khí thích gây rối của tuổi trẻ, những hắn lại là một người thận trọng, sẽ không vì việc này mà choáng váng đầu óc, cũng chưa bao giờ chậm trễ bất cứ chuyện gì mà Marde giao cho hắn.
Cho nên Marde nhìn thấy Sandy ngơ ngác nhìn cô con gái của ông chủ hãng buôn kia thì cũng chỉ nhẹ nhàng gõ một cái vào đầu hắn: " Nhóc con, thu hồi ánh mắt của ngươi! Đừng làm người khác cảm giác được là người của Tulip gia tộc không có giáo dục!"
Sandy hì hì cười một tiếng, sau đó khoa trương cười cười: "A, đại thúc Marde! Chẳng lẽ ngay cả nhìn cũng không thể hay sao? Ôi, cả buổi tồi đại thúc đều dạy bảo cháu. Cháu không thể nhìn công chúa xinh đẹp, bởi như thế là bất kính. Cháu không thể nhìn những quý tộc phu nhân này…Bây giờ ngay cả con gái của một thương nhân mà cháu cũng không được phép nhìn hay sao?"
"Nếu như chỉ là nhìn thì đương nhiên không có vấn đề gì, chỉ là ta lo lắng sau khi ngươi nhìn thì buổi tối sẽ chạy ra ngoài, vượt rào tặng hoa hồng cho vị tiểu thư nào đó trong đình viện… Sandy! Đừng cho rằng ta là kẻ hồ đồ."
Sandy sờ sờ cái mũi: "Được rồi, Marde đại thúc, cháu nghe nói lúc đại thúc còn trẻ cũng từng rất phong lưu a."
Vẻ mặt của Marde lập tức hiện lên vẻ hớn hở: "Đó là điều đương nhiên! Nhớ lại hồi đó khi thiếu gia còn nhỏ, ta được bá tước phu nhân chọn lựa làm người chăm sóc cho thiếu gia. Kết quả là không ai trong số những người hầu gái xinh đẹp trong phủ lại không âm thầm chạy tới bày tỏ tình cảm với ta…!"
Sau khi Marde nói được vài câu thì đột nhiên cảm giác được ở trước mặt thằng bé này mà nói những lời như thế thì không ổn, bèn vội vàng ho khan một tiếng, hung hăng trợn mắt nhìn thằng nhỏ, sau đó kín đáo cốc nhẹ vào sau ót nó một cái: "Nhanh, ngươi đi giám sát bọn người hầu thu dọn đồ đạc, những thứ này đều là những món đồ quý giá, không được làm hỏng dù chỉ là một cái! Ta còn phải đi xem vị công chúa điện hạ tôn quý của chúng ta."
Nói xong Marde lại phát hiện ra đứa nhỏ này lại chưa hề đáp lại mệnh lệnh do mình phát ra.
Hắn nghiêng đầu nhìn lại. Không ngờ ánh mắt của thằng bé này lại đang chăm chú nhìn về phía cửa, mồm há to, dường như đang ngẩn người nhìn cái gì.
Lại nhìn đàn bà đến ngây người!
Rốt cuộc trong lòng Marde cũng có chút không hài lòng. Nhưng khi hắn đang muốn đá cho thằng bé này một đá thì hắn vô tình nhìn thoáng qua về phía cửa, cũng ngây người ra!
Cửa của căn phòng tổ chức bữa tiệc bị đẩy vào, có ba người vọt đi vào nhanh như một cơn gió lốc, thậm chí còn đụng phải một số người hầu.
Ba người này ăn mặc rất không phù hợp với những bữa tiệc cao quý như thế này!
Quần áo của bọn họ rách rưới bẩn thỉu, trên mặt của cả ba người đầy bụi bặm, đầu tóc tán loạn giống như rơm rạ, thậm chí ngay cả trên quần người đàn ông ở giữa cũng đầy những vết rách, trên người ngay cả một cái áo khoác sạch sẽ cũng không có, không biết hắn thuận tay lấy được từ nơi nào một cái áo da loại kém nhất ở Tây Bắc.
Khuôn mặt hai cô gái ở bên cạnh hắn cũng lem luốc, đầu tóc rối bù, dường như chỉ cần phủi phủi là có thể giũ được một vài cân đất.
Càng làm cho Marde trợn tròn mắt, há hôc mồm là sau khi ba người ăn mặc giống như ăn mày này chạy vào trong đại sảnh lại không thèm để ý đến những tiếng la hét thất thanh của người hầu bên cạnh mà trực tiếp chạy tới bên cạnh bàn ăn!
Người đàn ông ở giữa hoan hô lên một tiếng, vươn tay cầm lấy một ly rượu làm bằng thủy tinh, uống một ngụm hết hơn nửa ly rượu loại hảo hạng có giá một trăm kim tệ. Sau đó lại cầm lấy một miếng thịt bò loại ngon nhất đầy nước, há miệng thật to nuốt vào. Nước thịt nhỏ giọt vào khuôn mặt sau đó lăn dài trên khuôn mặt tràn đầy bụi bặm của hắn để lại một vết thật dài, nhưng hắn không thèm để ý mà tiếp tục ăn như một con quỷ chết đói mới đầu thai sống lại.
Nhìn qua thì hai cô gái ở bên cạnh hắn lịch hơn một ít so với hắn, nhưng cũng khó có thể gọi là "thục nữ".
Mỗi người trong hai cô gái đều cầm một miếng bánh mì lớn nhất mà bản thân có thể cầm được rồi ra sức cắn. Thậm chí cô gái nhỏ xinh ở bên trái còn bị nghẹn, phải dùng tay vuốt cổ vài cái, sau đó đoạt lấy ly rượu từ trong tay người đàn ông, uống một ngụm hết một nửa ly rồi mới thở phào một cái.
Ba người này ăn như hổ đói, trong nháy mắt đã dọn sạch hơn một nửa đồ ăn còn lại trên bàn. Thậm chí sau khi người đàn ông uống xong ly rượu còn tùy ý ném ly rượu ra phía sau lưng.
Bộp một tiếng, khuôn mặt Marde méo xệch. Một cái ly thủy tinh trị giá đến mấy trăm kim tệ a!
Chết tiệt!
Ba tên ăn mày này từ đâu chạy vào! Thị vệ của tòa thành đâu! Hộ vệ của gia tộc Tulip đâu!
Marde chỉ cảm thấy trong lòng cực kì tức giận, đang muốn bước tới quát hỏi. Mới vừa đi tới được hai bước thì nhìn thấy người đàn ông kia rốt cuộc cũng dừng tay, không có một chút lịch sự mà đưa tay ôm bụng rồi thở dài một cái. Khi nhìn thấy Marde thì cười to với một giọng khoái trá: "Aha, Marde yêu quý của ta, ta liều mạng trở về nên phải chịu đói ba ngày ba đêm a! Không ngờ vừa đúng lúc ngươi chuẩn bị nhiều thức ăn như vậy, quả thực là rât hợp ý ta!" Dừng một chút rồi hắn vỗ bụng một cái thật to rồi sau đó thở dài nói: "Ấy, Marde! Tại sao ngươi lại mặc lễ phục? Chẳng lẽ tối nay nhà chúng ta tổ chức yến tiệc hay sao?"
Ánh mắt của Marde liền chăm chú hẳn!
Đương nhiên hắn nhận ra giọng nói này, sau đó há miệng thật to đến nỗi cằm sắp chạm tới mặt đất: "Đỗ Duy, Đỗ Duy thiếu gia?"
Sau đó hắn vội dụi mắt, lần này cuối cùng thì hắn thực sự nhận ra.
Người đàn ông mặt mày đầy đất, ăn mặc như một tên ăn mày kia không phải là Đỗ Duy thiếu gia hay sao?
Càng làm cho Marde trợn tròn mắt chính là không ngờ cô gái đang cầm một miếng bánh mì to đùng mà ra sức nhai kia lại là tiểu thư Vivian, người vốn để lại ấn tượng trong hắn là một người luôn xấu hổ, thậm chí lúc nói chuyện cũng đỏ mặt!
Mà một người tay đang cầm dao ăn, ánh dao chợt lóe vài cái liền đem một khối thịt lớn cắt thành từng miếng nhỏ, đúng là nữ võ sĩ JoJo.
"Công tước…ngài công tước…" Sandy cố gắng nuốt nước miếng: "Sao ngài lại biến thành bộ dạng như thế này? Ta còn nhớ là gần đây ở hành tỉnh Desa của chúng ta không có chỗ nào trải qua nạn đói a."
Marde ở phía sau đá hắn một đá, Sandy mới vội vàng quỳ xuống hành lễ, sau đó quay sang phía Vivian thực hiện nghi thức đối với nữ chủ nhân.
Lúc này Đỗ Duy đã no, hắn khoái chí thở ra một hơi: "Một lời khó nói hết, vì Vivian nói là xảy ra chuyện gì vô cùng khó lường, ta mới không tiếc khổ cực bôn ba một chuyến chạy trở về, vài ngàn dặm đường a! Hơn nữa vì tiết kiệm thời gian ta không có đi theo hành lang tây bắc mà sau khi từ thảo nguyên tiến vào sa mạc thì trực tiếp vượt qua……. Tuy nhiên dãy núi đó quả thật là cao kinh khủng! Gió ở trên đỉnh núi cũng không lường được! Thổi ta bay đông bay tây lung tung cả lên. Trên sa mạc còn gặp phải bão cát làm cho phải liên tiếp bôn ba, không có thời gian dừng lại để tìm đồ ăn… Marde, đừng nói nữa. Mau chuẩn bị cho ta một căn phòng sạch sẽ, ta muốn tắm rửa thay quần áo!"
Khi Đỗ Duy trở lại trong căn phòng của mình và ngâm cơ thể trong bồn nước nóng thì hắn mới thoải mái mà thở dài một tiếng.
Lần này một mạch từ Đại Tuyết Sơn bay trở về thành Loran, mặc dù rất nhanh nhưng do phải phi hành liên tục, hơn nữa gặp phải bão cát trên sa mạc, quả thực là đã khiến cho ba người bị hành hạ cực kì thê thảm. Khiến Đỗ Duy buồn bực nhất chính là hắn phát hiện trong giới chỉ của mình không ngờ lại không còn chút gì để ăn, cho nên lúc này mới như quỷ chết đói chạy ào vào trong tòa thành, nhìn thấy đồ thì ăn ngay lập tức.
Tắm rửa một lúc, đồ ăn cũng đã tiêu hóa được một chút. Những mệt mỏi của cơ thể đã được nước nóng xua tan một ít. Đỗ Duy đang cảm thấy rất thoải mái thì từ phía ngoài chợt truyền đến tiếng gõ cửa.
Đỗ Duy bất mãn cầm lấy một cái khăn lông trắng quấn lấy mình. Kì thật, với địa vị của hắn thì lúc tắm rửa hoàn toàn có thể xa xỉ giống như hầu hết các quý tộc trên đại lục.
Hưởng thụ mười tám người đẹp đến tắm cho mình, nhưng Đỗ Duy vốn thuộc loại người nếu như lúc tắm rửa mà có 18 người đẹp ở bên cạnh thì ngược lại cảm giác hơi khó chịu.
Cửa phòng vừa mở, Đỗ Duy liền nhìn thấy Philip với vẻ mặt cười khổ đứng ở trước cửa. Khiến cho Đỗ Duy cảm thấy có chút ngoài ý muốn là ở phía sau Philip chính là Phu nhân Listeria.
Philip và Phu nhân Listeria biết được cuối cùng thì Đỗ Duy đã trở về, hai người vội vàng chạy tới, mà Phu nhân Listeria cũng là hợp tình hợp lí khi yêu cầu ngay lập tức gặp Đỗ Duy. Dù sao bây giờ mọi người ngồi chung trên một cái thuyền đồng sinh cộng tử, không có lí do gì để nàng ở bên ngoài.
Nhìn thấy Đỗ Duy cơ hồ cởi trần, trên người chỉ mang một cái khăn tắm, trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng không khỏi thoáng đỏ lên.
"Hai vị, chẳng lẽ các ngươi không biết quấy rầy lúc người khác đang tắm cũng là một loại hành vi rất không lịch sự hay sao?" Đỗ Duy thở dài, ngược lại hắn không cảm thấy chính mình có điều gì gọi là vô ý tứ.
Trước tiên Philip lấy lại bình tĩnh, hắn thản nhiên nói: "Đại nhân, nếu như chúng ta không đến quấy rầy ngài, chỉ sợ sau này ngay cả cơ hội nhàn nhã tắm rửa ngài cũng không có."
"A, rốt cuộc là có chuyện gì lớn xảy ra?" Đỗ Duy mặc dù hỏi như thế nhưng vẻ mặt vẫn không hề có một chút khẩn trương như cũ.
Đó là đương nhiên…Dù sao ngay cả nhân vật truyền kì từ thời cổ xưa như Ares thì hắn cũng đã gặp qua, chuyện về các nhân vật như ma thần, nữ thần .... cũng chỉ là cơn gió thoảng qua. Bây giờ có chuyện gì có thể lớn hơn so với chuyện về ma thần chứ?
Philip cũng không có nhiều lời, nhanh chóng trình bày một cách rõ ràng rành mạch toàn bộ chuyện cơ mật liên quan đến tiểu thư Dereye ….. sau đó bị hắn bắt giữ.
Nói được một nửa, rốt cuộc thì sắc mặt của Đỗ Duy nghiêm túc hẳn lên.
" Nói như vậy…Ý của ngươi là chúng ta đã bắt giam một vị vương phi tương lai và một vị công chúa?" Đỗ Duy trừng hai mắt.
"Không hoàn toàn là như vậy." Philip vội vàng thanh minh: "Công chúa vẫn đang ở trong phòng dành cho khách quý ở trong thành, hưởng thụ những đối xử dành cho khách quý. Tuy nhiên tiểu thư Dereye bị thuộc hạ ra lệnh nhốt vào cái địa lao nhỏ kia, bởi vì thân phận đặc thù của nàng, thuộc hạ không thể để cho nàng tiếp xúc với những người bên ngoài.
"
Cái địa lao nhỏ kia? Chính là nơi mà ta từng giam giữ Elune hay sao?" Sắc mặt của Đỗ Duy không khỏi biến đổi: " Ngươi hãy cho ta biết, chúng ta bắt giữ vợ tương lai của Nhiếp chính vương, em gái của tổng chỉ huy quân đội đế quốc. Nhốt riêng vào địa lao?"
"
Chúng ta vẫn còn giết sạch những thị vệ đi theo bên cạnh nàng, tổng cộng có 16 người." Philip bình tĩnh nói. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"
Thật sự là…chết tiệt!" Đỗ Duy chửi thề một tiếng sau đó dùng tay ấn mạnh vào trán: "Philip thân mến, tại sao chúng ta luôn gặp phải những phiền phức khó giải quyết như vậy cơ chứ?"
Giọng nói của Philip cực kì bình tĩnh: "
Đại nhân, kẻ dưới một mực che dấu chuyện này. Bởi vì ngài không có ở đây, ta tự chủ trương mọi quyết định cho nên…"
"
Cho nên cái gì?"
Philip lo lắng nói: "
Cho nên bây giờ ngài chỉ có hai con đường. Cách thứ nhất là ngài tìm một biện pháp mau chóng đối phó với vị vương phi tiểu thư này. Cái từ "Fix" này là trước kia ngài dạy ta, mà nếu như ngài không có cách nào khác để "Fix" nàng thì chỉ còn cách đi theo con đường thứ hai…"
Fix: trừng phạt, trừng trị.
Theo dân mình thì lại theo nghĩa khác: sửa chữa. no fix: cố định giá.
Nói tới đây, Philip khẽ thở dài: "
Khởi binh tạo phản."
Vẻ mặt của Đỗ Duy chợt trở nên cực kì cổ quái.
Hắn cẩn thận nhìn Philip, chăm chú một hồi lâu sau đó quay sang nhìn Phu nhân Listeria.
Khuôn mặt của hắn trở nên uy nghiêm và nghiêm túc hẳn lên, sau đó đột nhiên biến mất. Hắn lười biếng phất phất tay: "
Được rồi, ta đã biết, các ngươi hãy đi ra ngoài trước đi."
Philip mỉm cười, khom người hành lễ để rời đi, nhưng Phu nhân Listeria lại hơi bất mãn, nàng nhịn không được, nghiêm nghị nói: "
Ngài công tước, ta nghĩ ngài còn chưa hiểu được sự nghiêm trọng của chuyện này!"
"
Ta đương nhiên hiểu" Đỗ Duy nhăn mặt nói: "Ta càng hiểu rõ hơn là, bây giờ ta đang tắm, hơn nữa trên người chỉ quấn một cái khăn tắm. Hầu tước phu nhân xinh đẹp, chẳng lẽ ngài muốn cùng ta thảo luận quốc gia đại sự trong trường hợp như vậy hay sao?"
Nói đến đây, Đỗ Duy nhìn khuôn mặt âm trầm của Phu nhân Listeria, cười cười: "
Được rồi! Phu nhân xinh đẹp cứ yên tâm đi, trong lòng ta đã có biện pháp. Ta sẽ "Fix" nàng!"
"
Ngươi? Ngươi nói gì cơ?"
"
Ta nói là ta sẽ "Fix" vị vương phi xinh đẹp kia." Đỗ Duy nói xong cũng không để ý tới hai người, xoay người tiến vào trong phòng tắm.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #601


Báo Lỗi Truyện
Chương 601/902