Chương 58: Phi thiên ký của Mã Đức


Cá độ bóng đá, đỗ duy trên cơ bản đã giao hết cho mã đức đi làm.. hắn không có biện pháp khác, mặc dù bản than nhãn nhã đi chơi nhưng lại bị lệnh cấm túc nghiêm khắc khống chế, hắn không thể rời khỏi phạm vi pháo đài để kiểm tra sự nghiệp cá độ của mình.
Mã đức thì ngược lại, vị mã phu tiền nhiệm này, địa vị bây giờ có thể nói là hoàn toàn xoay chuyển! Vị "tổng quản đại nhân" vốn cùng với thiếu gia thất thế bị đày tới lãnh địa la lâm này, mỗi người đều biết thân phận hắn trước đây là một mã phu. Người hầu của gia tộc lớn nhất ở đây chính là vị quản gia, Mã đức này mặc dù trên đầu đeo một danh nghĩa tổng quản nhưng lại luôn luôn chỉ có một mình.
Bây giờ lại không như trước! Hắn là đại tổng quản của đỗ duy thiếu gia! Thống lĩnh cả sự nghiệp cá độ trên toàn bình nguyên la lâm, hơn một nửa Khoa Đặc Hành Tỉnh.
Bây giờ, mã đức chỉ cần vừa ra khỏi cửa, lão bản của các đổ trường liền phái người nhiệt tình cung nghênh "tổng quản đại nhân", vô luận mã đức xuất môn đi tới đâu, theo sau mông luôn luôn là một hàng người.
Có kẻ chờ đợi, người nghe lệnh, Tổng quản mã đức dại nhân rất cao hứng, ngón tay lúc chỉ đông lúc chỉ tây. Mã đức đại gia ăn thịt, mọi người mới có thể húp nước.
Mã đức dưới sự huy của đỗ duy, từng giả vờ lơ đãng không kiểm tra vài trận đấu, quả nhiên lão bản của vài đấu trường lập tức kiếm một khoản không nhỏ.
Đỗ Duy biết rất rõ "vi nhân chi đạo", mặc dù cái gọi là độc quyền kinh doanh, trên danh nghĩa là để đỗ duy lũng đoạn thị trường, nhưng mà âm thầm, dù sao cũng sẽ có một vài người lén lén lút lút.
Cứ xem như tại tiền thế, các tập đoàn cá độ chui lui cũng không bao giờ bị diệt trừ triệt để.
Đỗ Duy không muốn bị chụp cái mũ là độc đoán, vô lối trên la lâm bình nguyên. Đã cấm tuyệt không được vậy chỉ có thể hướng dẫn thôi.
Đỗ Duy vỗ vỗ đầu, lập tức làm ra quyết định! bắt đầu từ hôm nay, tất cả đổ trường trên các thành thị xung quanh lập tức tạm đình chỉ! hắn muốn chỉnh đốn!
Cũng có thể nói là: "Thiếu gia động miệng, mã đức chạy gãy chân"
Đỗ Duy kiên nhẫn dành ba ngày đặc biệt huấn luyện cho mã đức, mặc kệ cho vị tiền nhiệm mã phu này lĩnh hội được bao nhiêu, dù sao cũng phải nhét một đống thứ vào đầu mã đức đáng thương.
Còn không hiểu à, mã đức chỉ có thể chậm rãi tự mình nghiên cứu.
Đầu tiên, Đỗ Duy thiếu gia nói, từ nay về sau, cá độ tuyệt đối không được nói là "Cá" nữa! Thiếu gia làm ra một loại kỳ quái gì đó, có thể tại trước mỗi trận đấu công khai bán ra, mặc dù đồng dạng là đoán kết quả trận đấu nhưng mà nó có hơi một chút khác đi.
"Từ nay về sau, chúng ta sẽ không tiếp tục nhận cá cược nữa! Chúng ta sẽ tiêu thụ cái gọi là... xổ số bóng đá!" Nói xong những lời này, vẻ mặt đỗ duy dị thường nghiêm túc, thậm chí còn có một chút "thần thánh". Dừng một chút, vị thiếu gia này còn bổ sung một câu: "Từ nay về sau, cũng sẽ không gọi là "Cá" nữa! mà gọi là ... Giải bóng đá.
Vì thế tính hợp pháp của nó, đỗ duy làm ra một tiêu chuẩn đơn giản nhất: "Mỗi lần thu về sẽ xuất ra một phần hiến cho quan viên chấp hành tại địa phương!
Được rồi!
Mặc kệ là Mã Đức hiểu được bao nhiêu, hắn bây giờ cũng chỉ có thể ngồi trên xe ngựa, dẫn theo vài người hầu bôn ba khắp la lâm bình nguyên, lui tới các thành trấn xung quanh, chuẩn bị cho cái gọi là "xổ số bóng đá" của thiếu gia.
Thuận tiện nói một câu đúng hơn, trước khi xuất phát, mã đức hỏi một vấn đề: "Thiếu gia, chúng ta đã công khai mở cửa hàng mua bán... vậy, cửa hàng của chúng ta phải có một cái tên chứ."
"Cửa hàng bóng đá" Đỗ Duy trả lời rất rõ ràng.
Vì vậy, mã đức đại tổng quản tiên sinh của chúng ta, tương lại, hắn sẽ đội trên đầu thêm một cái chức vụ nữa: "Chủ quản cửa hàng bóng đá"
Mà đỗ duy còn giao cho mã đức thêm một việc thứ hai... Đỗ Duy chuẩn bị làm một điều chỉnh lớn đối với "giải bóng đá" của mình!
Có thể nói, giải bóng bây giờ, đội viên trong đội bóng bây giờ chỉ đến từ trong một ngàn hộ vệ quân trong pháo đài, mà sắp tới, thời kỳ chuẩn bị của binh lính đã sắp xong.
Nếu để cho đám lính này cả ngày bỏ bê huấn luyện của quân đội đi đá bóng, vậy đỗ duy sẽ lo lắng lão quản gia lại sẽ đưa thêm một bảng cáo trạng tới đế đô mất.
Cho nên... đỗ duy chuẩn bị lập một giải bóng đá chính thức!
Trong hộ vệ quân tại tòa thành, bây giờ chỉ giữ lại một đội bóng duy nhất, mà đỗ duy để mã đức chạy qua vài thành thị, ở mỗi thành thị sẽ tổ chức một đội bóng! Bây giờ trò chơi bóng đá này cơ hồ đã trải rộng khắp cả la lâm bình nguyên rồi, mỗi thành thị nhỏ sẽ có cả mười mấy đội bóng, trình độ cũng không tệ.
Sau đó, ở mỗi địa phương sẽ dựa theo quy định của giải bóng mà tổ chức trận đấu...
Đỗ Duy liệt ra một bản danh sách tính toán, xem ra cái gọi là giải bóng này, có lẽ sẽ kiếm được rất nhiều tiền... đầu tiên, các cầu thủ tại thời đại la lan hầu hết đều không phải chuyên nghiệp, đại bộ phận do nông phu, thợ thủ công, thợ mộc, thợ rèn, thợ đào mỏ, thậm chí cả thợ cắt tóc. Mỗi người có thể ngẫu nhiên đá một trận bóng vui vẻ, mà mỗi người mỗi tháng có thể có một hai kim tệ tiền thưởng, như vậy đã đủ khiến cho họ xúc động tới chạy vài vong quanh sân bóng.
Mà xổ số bóng đá dự tính sẽ thu về một số lượng khổng lồ tiền, như thế sẽ thừa sức chi trả cho những cầu thủ nghiệp dư của chúng ta rồi.
Nhưng mà đỗ duy vẫn chưa buông ta cho ý đồ lớn nhất của mình... hắn bắt mã đức đi tới một thành thị lớn nhất, tìm một thương nhân bán da... vị thương nhân thường xuyên cung cấp da cho gia tộc la lâm.
Đỗ Duy hứa hẹn, "xổ số bóng đá" ở tương lai, mỗi cầu thủ trong một trận đấu, sẽ đều mặc vào một bộ quần áo thống nhất... trên đó sẽ ghi tên của một cửa hàng nào đó!
Suy nghĩ tới lúc đó, trong mỗi trận đấu, khán giả ngồi kín trên các hàng ghế...
Ông chủ bán da lập tức khẳng khái chi ra năm trăm kim tệ để mua cái "Quan danh quyền" này.
Như vậy, đội bóng trong tòa thành này, sẽ có một cái tên chính thức: đội "La lâm bình nguyên, phỉ thúy trấn, cửa hàng bán da - Lão Khắc Lãng Nhĩ"
Đỗ Duy sau khi để mã đức bán xong "quan danh quyền" đầu tiên, công tác chính của mã đức sẽ là bán cái "quan danh quyền" của 12 đội bóng cho các thương nhân có tiền ở địa phương.
Đủ mọi việc phải làm cùng một lúc... mã đức cơ hồ bắt đầu dùng ánh mắt sùng bái để nhìn vị thiếu gia từ nhỏ được mình bế này!
Ai nói thiếu gia của chúng ta là ngu ngốc?
Ngươi đã từng thấy kẻ ngu ngốc nào nói nói vài câu là có thể kiếm được mấy vạn kim tệ chưa?
Lão Mã Đức cơ hồ chạy gãy cả chân, hắn chạy từ nam bình nguyên la lâm tới phía bắc, từ phía đông chạy về phía tây, cơ hồ đã chạy qua mười mấy thành trấn lớn nhỏ rồi! Mười hai đội bóng rốt cục cũng đã kiến tạo, mà mười hai "quan danh quyền" của mười hai đội bóng cũng đã được bán toàn bộ..
Cho nên có cái gì "XX đội cửa hàng châu báu" hay là "XX đội cửa hàng vũ khí" ... mấy cái tên cổ quái như vậy, đỗ duy một mực không thèm đếm xỉa... hắn đối với mã đức đem về mấy ngàn kim tệ liền rất hài lòng, mười hai đội bóng, tổng cộng bán ra được hơn năm ngàn kim tệ.
"Đây mới chỉ là năm đầu tiên, Mã Đức thân ái của ta. Từ nay về sau chờ giải bóng của chúng ta thành công rồi, quyền bán tên đội hàng năm sẽ không cần ngươi phải đi làm nữa, đám thương nhân kia sẽ phải cúc cung dâng tiền cầu ngươi thôi! Lúc đó, mấy ngàn kim tệ có lẽ cũng chẳng thể mua được một "quan danh quyền" nữa!" Đỗ Duy nhìn người hầu trung thành đã phải chạy lăng xăng cả tháng qua cũng không khỏi có một ít cảm động, vì thế, hắn quyết định thưởng thêm một chút cho người hầu trung thành này.
"Mã đức thân ái của ta... ngươi có hứng thú đam nhiệm chức vụ chủ tịch hiệp hội bóng đá của la lâm bình nguyên không?"
Cứ như vậy, "tổng quản đại nhân" cùng với "Chủ quản trung tâm bóng đá" Mã đức, trên đầu đã thêm một chức vụ mới, rất thần kì: Chủ tịch hiệp hội bóng đá!
Mặc dù vẫn không thể hoàn toàn hiểu rõ cái chức vụ "Chủ tịch hiệp hội bóng đá" rốt cuộc là cái đồ gì, bất quá, thiếu gia rất coi trọng mình cũng khiến mã đức rất cảm động, cho nên hắn rất vui vẻ tiếp thụ đệ nghị của thiếu gia.
Đỗ Duy tâm tình hiển nhiên rất tốt.
Dù sao Mã Đức đem về năm ngàn kim tệ kia đã đủ cho hắn giải quyết vài vấn đề.
Giải bóng đá còn chưa bắt đầu, xổ số bóng đá vẫn chưa thể thu về đồng nào, năm ngàn kim tệ tiền đăng ký tên này đã tựa hồ là tiền vốn lưu động duy nhất.
Tác nhĩ tư khắc á đáng chết... cái gã kia lại đốt thêm mấy ngàn kim tệ, vẫn như cũ chẳng tiến triển thêm chút nào cả.
Có mấy ngàn kim tệ của mã đức mang về, đỗ duy có thể thở phào một hơi, thừa dịp cao hứng, đỗ duy mang theo vị chủ tịch hiệp hội bóng đá đi thăm phát minh mới của hắn.
Ở phía sau tòa thành, nơi chuyên môn nghiên cứu pháo hoa của đỗ duy, mã đức lại một lần nữa nhìn thiếu gia của mình với con mắt sùng kính...
Mặc dù, hắn vẫn còn không biết thiếu gia lần này sẽ tạo ra cái đồ chơi gì.
Cái thứ trước mặt này là một
cái sọt lớn.
A, đúng vậy, là một cái sọt rất lớn. Lớn tới mức có thể chứa được cả ba bốn người. Thành sọt cũng rất cao, cao tới phần eo của người, nếu người ở bên trong muốn ngồi, có lẽ giống như đang ngồi trong xe ngựa.
Mà phía trên nó... là một cái hình cầu vô cùng lớn, được tạo ra từ hơn mười tấm da trâu may lại, nhẹ nhàng đong đưa phía trên cái sọt. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Đúng vậy, đúng vậy, một hình cầu vô cùng lớn!
Ở phía dưới là một đống dây dợ đang liều mạng giữ lại cho cái "khí cầu" này không bay lên.
Ánh sáng của ngọn lửa rất lớn, đỗ duy ở bên trong này cũng thi triển thêm một chút ma pháp... đây là một hỏa hệ ma pháp hắn vửa mới học tập được, Tác Nhĩ Tư Khắc Á đã làm ra một ít đồ có thể làm tăng cường hỏa thế.
"Cái này, tên là "Nhiệt khí cầu! Mã Đức thân ái của ta" Đỗ DUy cười rất vui vẻ.
Đây là thành quả cả một tháng vừa rồi của hắn! Mặc dù trong lúc làm nó cũng làm hỏng hơn năm mươi tấm da bò thượng đẳng... đống da bò này dĩ nhiên được mua lại với cái giá rất thấp từ một gã thương nhân bán da muốn mua "
tên đội bóng"
Đỗ Duy không để ý tới ánh mắt mờ mịt của mã đức, hắn chỉ đơn giản giới thiệu một chút về phát minh mới của mình.
Vị mã phu tiền nhiệm, hiện là tổng quản đại nhân, chủ quản của trung tâm bóng đá, chủ tịch hiệp hội bóng đá - Mã Đức tiên sinh, đã cảm giác thấy mình sắp sửa ngất xỉu tới nơi, hắn nhìn thiếu gia, lắp bắp nói: "
Thiếu gia... ngài, ngài nói, cái này có thể bay được? Người nói là "Bay"? Ta không có nghe sai chứ?"
"
Không có nghe sai, mã đức thân ái của ta!" Đỗ Duy cười nói: "Vì thế, bây giờ ta ban cho ngươi một vinh dự! Cùng với ta tới thí nghiệm lần bay đầu tiên! Đầy là một thời khắc lịch sử! Ngươi sẽ là người đầu tiên không dựa vào bất kì ma pháp hoặc ma pháp sinh vật nào, lại có thể bay lên trên trời!"
Trải nghiệm tiếp theo, đối với mã đức mà nói, cũng giống như trong một giấc mơ!
Đỗ Duy vung đao cắt các sợi dây buộc giữ "
nhiệt khí cầu", "Nhiệt khí cầu" lập tức kéo theo cái sọt bên dưới, dĩ nhiên có đỗ duy và mã đức lên trên trời.
Khi cái sọt từng chút từng chút ly khai khỏi mặt đất, càng lúc càng cao.. tất cả mọi người đều đình chỉ hô hấp, không dám phát ra nửa điểm thanh âm, cứ như vậy trừng mắt, trương miệng, ngửa đầu nhìn theo mã đức và đỗ duy càng lúc càng bay cao...
Thậm chí còn có người chảy cả nước miếng cũng quên không lau!
Đối với những người sống trong thời đại không biết đến định nghĩa "đồ dùng phi hành" mà nói, tràng diện này thật sự là quá... chấn động!!
Cho đến khi "
nhiệt khí cầu" đem đỗ duy cùng mã đức bay lên tới một độ cao nhất định trên đỉnh pháo đài, đám thợ trên mặt đất mới phát ra một trận hoan hô thật lớn! Tất cả mọi người đều quỳ hẳn xuống đất, dùng thanh âm thành kính nhất ca ngợi thần linh...
Cùng với sự hoan hô của mọi người dưới mặt đất, mã đức chỉ cảm thấy hai chân mình bây giờ đã nhuyễn tới mức không thể đứng thẳng được nữa rồi!
Từ khi "
bay" lên tới trời bây giờ, hai chân mã đức không ngừng run rẩy, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt trừng to bằng cả mắt trâu, hai hàm răng va vào nhau cạch cạch, hai tay tóm chặt vào thành sọt...
"
Thế nào? Mã đức thân ái của ta..." Đỗ Duy nhìn xuống dưới chân... "Nhiệt khí cầu" đang chậm rãi lay động, từ trên cao nhìn xuống, cảnh sắc xung quanh tào thành, ngọn núi phía xa xa, rừng rậm bạt ngàn... đều thu vào hết tầm mắt!
"
Tràng diện này có lẽ rất khó quên a..." Đỗ Duy say mê nói.
"
Thiếu gia.." Mã đức dùng hết giữ cho mình không nôn, dè dặt hỏi: "Cái này... ta không biết nói thế nào nữa... cái này, cái này quả thực quá thần kỳ ... nhưng, nhưng mà ta muốn hỏi là... chúng ta bây giờ đã bay cao tới như vậy... nhưng mà, làm sao có thể hạ xuống bây giờ?"
"
..." cái này, đỗ duy cũng biến sắc, hắn liếc mắt nhìn mã đức thật lâu, sắc mặt cổ quái: "hỏng bét... ta chỉ biết làm thế nào để bay lên... lại không biết làm thế nào để nó ...hạ xuống"
Mã Đức: "
Thiếu gia... ngài thật sự là thiên tài giỏi nhất ta từng biết... …………%※%×; ※……×; (……※"
Đỗ Duy: "
Mã Đức! Ngươi nôn cả ra người ta rồi!"
Mọi người phía dưới sau một lúc xúc động, ngơ ngác nhìn nhau: "
Thiếu gia bao giờ mới hạ xuống? Thời gian sắp tới bữa trưa rồi?"
Ánh hoàng hôn, Nhiệt khí cầu bên dưới ánh hoàng hôn bao la, càng bay càng cao, càng bay càng xa...
Thế giới thật đẹp a! Không phải sao?

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #58


Báo Lỗi Truyện
Chương 58/902