Chương 569: Đánh lén ban đêm (2).


Toya đứng trong vòng phòng ngự của thương đội lúc này đã há mốc mồm. Có đánh chết hắn cũng không ngờ được, cô gái xinh đẹp ít nói nhìn có vẻ lặng lẽ yếu đuối kia, cô gái đi cùng mình suốt dọc đường chừng ấy ngày lại là một võ giả nắm trong tay đấu khí! Nghĩ đến đây, kẻ tự nhận lão luyện như Toya rất muốn tát cho mình hai cái bạt tai! Nếu đã nhìn ra cái gã "Harry Potter" kia rõ ràng là một người rất có lai lịch thì tại sao còn không nghĩ được rằng nếu người ta không có chỗ dựa lại vẫn dám đơn độc hai người xông vào sa mạc chứ?
Dưới ánh mắt kinh ngạc tột cùng của Toya, Jojo đang bị đám mã tặc bao vây bất chợt toàn thân bừng lên một vầng hào quang chói lọi! Đó rõ ràng là đấu khí mạnh mẽ của võ sỹ cấp cao tỏa ra, liền đó là một tiếng "uỳnh" vang dội!
Lấy Jojo làm trung tâm, một quầng sáng bừng lên chói lọi khiến người ta không dám nhìn thẳng, sau đó trong tiếng ầm vang ấy, vô số mã tặc bay thẳng ra ngoài. Một lớp sóng khí hình tròn mắt thường thấy được lan tỏa ra xung quanh giống hệt như sóng xung kích, lập tức khiến cho đám mã tặc người ngựa lộn nhào. Giây lát sau chỉ còn thấy một mình Jojo đứng đó, mặt đất xung quanh cô không biết có bao nhiêu kẻ đang vật lộn rên rỉ, lũ ngựa thì bỏ chạy tứ tán …
Đám mã tặc còn lại đều sợ vỡ mật. Bọn chúng tuy hung hãn nhưng thực lực cường đại của võ sỹ cấp tám không phải là thứ mà đám quân ô hợp này có thể trực tiếp đối chọi! Tên thủ lĩnh mã tặc sắc mặt trắng bệch thảm hại. Nhìn Jojo, lại nhìn đám thủ hạ sợ hãi rụt đầu, hắn chỉ đành liều một phen, vung mã đao xông tới. Mượn lực xông lên của ngựa, gã này nếu đã có thể làm đầu lĩnh thì ắt hẳn cũng có chút bản lãnh. Jojo đứng đó, mắt thấy tên khốn không biết sống chết kia dám thúc ngựa xông đến, khóe miệng cô nhếch lên một nụ cười khinh khỉnh nhưng vẫn đứng yên tại chỗ đợi đối phương xông đến trước mặt …
Vút!
Lưỡi đao bổ xuống Jojo, thế nhưng trong mắt tên đầu lĩnh mã tặc này Jojo vốn đang đứng yên bỗng nhiên như biến mất dưới lưỡi đao của hắn. Một giây sau hắn đã cảm thấy ngực mình bị dội một cú lôi đình, trong miệng ngòn ngọt, một vòi máu tươi phun ra, liền đó thân hình Jojo nhảy vút lên không nhẹ nhàng nắm lấy hậu tâm của hắn, lôi hắn từ trên lưng ngựa xuống vứt trên mặt đất. Tên này còn đang giãy giụa Jojo đã bước lên đạp vào ngực hắn, lạnh lùng nhìn băng mã tặc trước mặt:
- Còn ai nữa?
Nhìn nữ nhân đáng sợ kia trong giây lát đã xử lí xong mấy chục đồng bọn, thủ đoạn dữ dội gần như bẻ củi khô ấy, thế mà sau khi bên mình tổn thất mấy chục người, đến một sợi tóc đối phương cũng không chạm đến được thì cho dù là đám cướp hung hãn nữa cũng không ngu ngốc đến mức xông lên chịu chết khi chênh lệch thực lực rõ ràng đến thế.
Cũng không biết kẻ nào hô lên trước: - Chạy thôi!
Đám đông vỡ òa ra, đám mã tặc đua nhau hò hét cắm đầu bỏ chạy về phía sau, không ít kẻ còn không để ý đến phương hướng, cứ thế chạy chối chết khắp bốn phương tám hướng.
Mắt nhìn đám mã tặc tan rã, những tên lính đánh thuê nấp sau vòng phòng ngự ồn ã hẳn lên. Đám dong binh lần lượt bước ra, còn có cả những thương nhân vừa tránh khỏi một kiếp. Toya là người đầu tiên chạy đến trước mặt Jojo, làm một cái lễ long trọng nhất giữa các võ sỹ, cung kính nói:
- Tiểu thư tôn kính … a không, thưa ngài võ sỹ, xin thứ cho tôi mấy ngày nay …
Jojo không thèm để ý đến hắn, chỉ gật đầu rồi tóm tên tù binh thủ lĩnh mã tặc lên, bước qua Toya sải bộ vào trong doanh địa đến trước mặt Đỗ Duy. Tên đầu lĩnh này vừa nãy đã ngất đi, lúc này bị Jojo ném xuống đất đau quá tỉnh lại, thấy mình đã rơi vào tay đối phương trên mặt hắn thoảng qua một chút âm trầm, đột nhiên quát lớn:
- Hừ! Các ngươi chớ có đắc ý, lát nữa đại đầu lĩnh của chúng ta tới rồi nhất định sẽ giết các ngươi!
Đỗ Duy bật cười nói: - Ồ?
Hắn cúi xuống nhìn cái tên mặt mũi hầm hầm này rồi thở dài:
- Ngươi cũng thật cứng miệng … thân làm mã tặc, nếu đã bị tóm thì nên có giác ngộ của kẻ chết chắc chứ. Nói đi, một thương đội bé xíu thế này làm sao lại bị các ngươi để ý vậy?
Đỗ Duy cũng thấy rất kì quái, trong sa mạc tuy có mã tặc nhưng thương đội này xem ra cũng chẳng to lớn gì, chỉ có hơn trăm vật thồ mà cũng hấp dẫn mấy trăm tên mã tặc đến đánh lén, đúng là một chuyện hiếm thấy. Có điều tên kia lại cứng miệng cực kì, chỉ hừ một tiếng rồi nhắm mắt:
- Cho ta chết nhanh gọn đi! Cùng lắm một ngày nữa đại đầu lĩnh của chúng ta sẽ đuổi đến! Đừng thấy ả nữ võ sỹ này của ngươi có chút bản lĩnh, chỉ cần gặp phải đại đầu lĩnh của chúng ta thì cũng chỉ có con đường chết thôi!
Nhìn bộ dạng cứng đầu của tên này Đỗ Duy cũng chả muốn phí lời với hạng lâu la đó, hắn một cước trực tiếp đá y hôn mê rồi giao cho đám lính đánh thuê Cáo Sa Mạc. Giờ đây người trong thương đội ai ai cũng biết sự lợi hại của Đỗ Duy và Jojo, ánh mắt những người xung quanh nhìn họ tự nhiên là khác hẳn.
Đám lính đánh thuê Cáo Sa Mạc bận rộn thanh lí chiến trường, vừa rồi tuy Jojo phát uy nhưng cũng không giết chết ai, dưới đấu khí của cô nàng đại đa số mã tặc bị thương cùng lắm chỉ gẫy chân gẫy tay hoặc là nội thương thổ huyết.
Tên thủ lĩnh thương đội vội vàng chạy đến cám ơn Đỗ Duy rối rít. Đỗ Duy lười chẳng muốn để ý, chỉ hờ hững ứng phó một lát rồi về thẳng trong lều. Đối phương thấy Đỗ Duy có vẻ mất hứng cũng không dám quấy rầy nữa. Một lúc lâu sau khi Đỗ Duy và Jojo đang thương lượng trong lều chuẩn bị rời khỏi thương đội tự mình lên đường thì giọng nói cung kính của Toya bên ngoài vang lên:
- Hai vị … tôi là Toya, có chút chuyện muốn thương lượng với hai vị, không biết …
Gã lính đánh thuê nhiệt tình này Đỗ Duy rất có cảm tình – trên thực tế Đỗ Duy vẫn luôn có hảo cảm với ngành đánh thuê, đó là do hắn đã chịu ảnh hưởng từ tinh thần mạo hiểm của gã võ sỹ Bein Ulrich đoàn trưởng dong binh đoàn Tuyết Lang.
- Mời vào – Đỗ Duy mỉm cười. Nguồn: http://truyenyy.com
Toya thành thật đi vào, đang định thi lễ thì bị Đỗ Duy ngăn lại:
- Anh Toya không cần khách khí. Xin hỏi anh tìm chúng tôi có chuyện gì không?
Thấy gã đánh thuê này có chút ngập ngừng, không hề có vẻ nhẹ nhõm vì vừa thoát một kiếp mà ngược lại càng thêm căng thẳng như thể gặp phải vấn đề gì đó cực kì gai góc, Đỗ Duy mỉm cười nói:
- Anh Toya, cảm ơn anh đã chiếu cố cho chúng tôi suốt dọc đường, tôi rất biết ơn anh đấy. Vì thế nếu có chuyện gì khó khăn xin cứ nói thẳng ra. Chỉ cần chúng tôi giúp được, tôi nhất định sẽ cố hết sức.
Có được lời hứa của Đỗ Duy Toya lúc ấy mới thởi phào một hơi. Gã trấn tĩnh lại sau đó quay lưng bảo hai tên thủ hạ:
- Canh giữ bên ngoài, đừng để cho ai đến gần lều.
Thấy Toya trịnh trọng như thế Đỗ Duy cũng không kìm nổi trí tò mò.
- Thưa ngài Harry Potter – Toya thở dài trầm giọng nói: – Hai tên thủ hạ vừa rồi của tôi đã thẩm vấn mấy tên tù binh mã tặc, sau đó biết được một chuyện khiến tôi rất bất ngờ …
Thì ra quá trình thẩm vấn ngắn ngủi khi nãy đã thu được một tin tức khiến Toya ngạc nhiên. Thẩm vấn thân phận hai tên mã tặc chủ yếu là để hỏi rõ lai lịch của chúng thuộc về thế lực nào trong sa mạc, nhưng đáp án nhận được lại khiến người ta thấy ngụy dị. Theo lời khai của mấy tên tù binh, mấy tháng trước bọn chúng vẫn còn thuộc về vài tổ chức mã tặc khác nhau, phía đông sa mạc cũng có, phía Tây sa mạc cũng có, toàn là từ những băng mã tặc lớn nhỏ khác nhau.
Mấy tháng trước trong sa mạc xuất hiện một thế lực mới kì lạ, nghe nói do một cao thủ bản lĩnh cực mạnh một tay thu phục một băng mã tặc quy mô trung bình, sau đó trong hai tháng ngắn ngủi hoành tảo khắp trung bộ sa mạc, thu phục hết năm sáu nhóm mã tặc xung quanh! Đến cả băng mã tặc lớn nhất ở đây, đám "Xích Xà" khiến Toya luôn luôn e ngại cũng bị hủy diệt, lão đại của Xích Xà Sa Lang cũng bị cao thủ thần bí đó dề dàng giết chết! Cuối cùng hình thành nên một bang cướp sa mạc lớn quy mô khoảng ba ngàn người, hơn nữa đám mã tặc này nghe nói còn ngầm qua lại với một vài bộ lạc lớn trên thảo nguyên.
- Ồ, có chuyện như thế sao?
Phản ứng của Đỗ Duy sau khi nghe xong rất hờ hững. Chỉ là một bang mã tặc ba nghìn người thôi mà, Đỗ Duy đương nhiên không có hứng thú – huống hồ sa mạc cũng không phải là lãnh địa của Đỗ Duy, liên quan gì đến hắn chứ.
Thấy phản ứng hờ hững của Đỗ Duy, tiếp đó Toya lại nói ra phát hiện thứ hai khiến Đỗ Duy chú ý!
- Tôi vừa mới thẩm vấn mấy tên tù binh đó … tôi đang lấy làm lạ tại sao chỉ một thương đôi hai trăm người này, hàng hóa đem theo cũng không nhiều, sao lại bị một đang mã tặc lớn như vậy chú ý. Cho dù có để ý thì đối phó với một mống người chúng ta cũng chẳng cần phái nhiều người đến vậy.
- Không sai, đây là một điểm đáng nghi – Đỗ Duy gật đầu.
- Theo lời khai của hai tên mã tặc, nhiệm vụ lần này của bọn chúng trừ việc cướp đoạt tài vật ra thì trước khi xuất phát, tên thủ lĩnh cầm đầu đã giao phó nhất định phải bắt được người cầm đầu thương đội, tìm một phong thư mật trên người y, hơn nữa … nghe nói chuyện này rất có khả năng liên … liên …
Đỗ Duy cười, sắc mặt rất tươi tỉnh:
- Anh Toya, không cần e ngại, có gì cứ nói thẳng ra đi.
Toya cắn răng:
- Có khả năng liên quan đến gia tộc hoa Tulip! Có thể có người muốn gây bất lợi cho gia tộc hoa Tulip!

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #569


Báo Lỗi Truyện
Chương 569/902