Chương 508: Quyết Định Của Ruga (Phần 2)


Ruga đưa ra quyết định, có điều hắn thấy mình phải ổn định quân tâm một chút, thế nên hắn cố ý ha hả cười, sau đó lớn tiếng nói với các tướng lĩnh thủ hạ:
-Được rồi! Các vị không cần phải lo nghĩ quá! Hừ, tên Nhiếp Chính Vương đó chẳng qua là một tên nhãi ranh mà thôi! Cha hắn Augustine VI còn không làm gì được ta, chẳng lẽ chúng ta lại không xử lý được một thằng trẻ nít! Hừ… Các vị yên tâm, đừng thấy hắn ở đế đô làm trò rùm beng thế, nhưng sau lưng nhất định có rất nhiều áp lực. Ta thấy hắn chưa chắc đã dám đánh thật, cho dù có đánh đi nữa, một khi chịu tổn thất chỉ e hắn không trụ nổi. Dạng tuổi trẻ này đều nôn nóng thiếu ổn trọng. Hơn nữa chỉ cần đánh tan nhuệ khí của hắn, hắn sẽ tức khắc nhũn ra ngay. Chúng ta tung hoành Tây Bắc ngần ấy năm, sợ gì ai!
Lời nói ra hào hùng sảng khoái, chúng tướng nghe xong không khỏi sinh ra mấy phần tin tưởng vào thống soái của mình. Sau khi các tướng lĩnh rời đi, Ruga quay mặt nhìn Quattro Bajeena đang đứng phía dưới, nét mặt hắn giờ mới lộ ra một chút ưu lo.
-Được rồi, Quattro Bajeena, bây giờ không có người ngoài, của ngươi nói cho ta nghe suy nghĩ của ngươi!
- Thưa ngài!- Gã trung niên chăm chú nhìn thống soái của mình, sau đó hỏi một câu kỳ quái- Ngài thấy chúng ta lần này có cơ thắng không?
"….."- Ruga nhìn chòng chọc tên bộ hạ thân tín nhất, sau đó đáp thực lòng- Rất nhỏ!
- Tôi cũng thấy rất nhỏ!
Quattro Bajeena gật đầu, hắn hơi hơi khom người, sau đó nhỏ giọng nói:
- Từ trước đến nay, không phải là đế quốc đánh không nổi chúng ta mà là không dám đánh, không muốn đánh, không hạ nổi quyết tâm mà thôi. Nhưng bây giờ họ đã quyết rồi, chúng ta liền mất đi cái thế. Một khi khai chiến, thứ cho tôi nói thẳng…bất kể quá trình ra sao, hoặc là dựa vào sự dũng mãnh của tướng sĩ, hoặc là dựa vào sự thông tuệ của thống soái ngài, chúng ta đều có thể giành được một chút thắng lợi. Nhưng…Kết cục cuối cùng, chúng ta chắc chắn thất bại. Khác biệt duy nhất chẳng qua là trụ được bao lâu, hoặc dài hoặc ngắn. Chỉ thế mà thôi!
-Vậy còn suy nghĩ của ngươi?
Quattro Bajeena ngậm miệng, có vẻ không dám nói.
- Ngươi nói đi, Quattro Bajeena! Ta đã lưu ngươi lại chính là muốn nghe cách nghĩ thật sự của ngươi!_ Ruga nhàn nhạt nói.
- Bỏ qua thắng thua không nói!_ Quattro Bajeena lắc đầu_ Tôi muốn hỏi tướng quân, trong lòng ngài mong muốn điều gì? Mục tiêu cuối cùng là cái gì? Là đoạt lấy giang sơn của gia tộc Hoa bụi gai? Đoạt lấy thiên hạ? Đoạt lấy hoàng vị? Hay chỉ là oanh oanh liệt liệt đại náo một tràng? Hoặc giả ngài bằng lòng thỏa hiệp vì bảo toàn mạng sống? Tôi nghĩ trước khi đưa ra bất kỳ lựa chọn nào, tôi phải biết mục tiêu của tướng quân ngài là gì đã!
Ánh mắt Ruga trở nên nghiêm túc- Ồ?
- Đó là đương nhiên! Nếu ngài quyết định muốn đoạt thiên hạ, đoạt giang sơn của gia tộc Hoa bụi gai, vậy thì tôi biết rõ đây là chuyện khó có khả năng, nhưng vì báo đáp ân tình của tướng quân, tôi cũng nhất định cố hết sức mà làm, cho đến khi tôi chết- Tuy rằng tôi nhận thấy mục tiêu ấy không thể hoàn thành. Nếu mục tiêu của ngài là đại náo một trường oanh oanh liệt liệt, thì tôi thấy tướng quân nên tiến binh về phía đông, sau đó vây khốn đế đô là một chuyện rất hay. Cho dù cuối cùng binh bại, nhưng vẫn rất là oanh liệt, khiến đại lục vĩnh viễn nhớ tên ngài! Nếu… ngài thấy phải thỏa hiệp để giữ mạng, tôi cũng bằng lòng thề chết theo ngài, cho dù ngài quyết định vứt cả quân Tây Bắc vào hố lửa.
Ruga vẫn đang trầm mặc.
- Ngài xem, bản thân ngài còn chưa nghĩ kỹ, thế thì tôi biết trả lời câu hỏi của ngài thế nào đây?
Quattro Bajeena thở dài, kèm đó hắn đưa tay cầm lấy bản công văn trên bàn Ruga, xé thành mảnh nhỏ, cuối cùng quỳ một gối trước mặt Ruga nói:
-Thưa ngài, mạng của tôi là của ngài, mấy năm nay ngài biết bí mật của tôi nhưng lại thủy chung lưu tôi bên cạnh, tin tưởng tôi, còn trọng dụng tôi. Mặc dù các cộng sự có suy nghĩ này nọ, bài bác tôi nhưng lòng tin của ngài dành cho tôn vẫn không hề thay đổi. Tôi không có gì có thể báo đáp ngài, chỉ có cái mạng này mà thôi. Bất kể ngài đưa ra lựa chọn gì, Quattro Bajeena tôi xin thề, khi tôi còn một hơi thở, tôi vẫn đứng bên ngài.
Gã trung niên ổn trọng ấy, giờ đây ánh mắt hắn không ngờ lại lấp lóe một chút điên cuồng. Hắn đối mặt Ruga, cười rồi đứng dậy quay người bước ra khỏi đại sảnh.
"Lựa chọn…của ta?"_Ruga chau mày, nghĩ ngợi một hồi. Sau đó hắn đột nhiên cười ha hả.
- Hoàng tử Thần, người muốn chơi, thế thì Xích Thủy Đoạn ta sẽ chơi với ngươi một trận ra trò!
Nói rồi hắn cầm lấy cây bút trên bàn, viết nhanh một bản công văn, lớn tiếng gọi thủ hạ thân binh vào sai người cấp tốc gửi thứ đó ra ngoài. Tờ công văn này nội dung phía trên rất giản đơn: "Tây Bắc quân đoàn trưởng Ruga nhận lệnh, lập tức chuẩn bị chuyển giao phòng ngự!"
Hắn mà lại chấp nhận lệnh chuyển giao phòng ngự sao?! Ruga sải bước vào nội đường, đuổi hết tùy tùng rồi tiến thẳng vào mật đạo, đi xuống đến đường hầm dưới lòng đất, vừa mới bước vào đường hầm đã nghe thấy tiếng dã thú gào rú truyền ra, âm thanh thê thiết chói tai, tràn đầy tuyệt vọng và phẫn nộ.
Tận cùng của đường hầm là một gian phòng bốn bề bằng đá. Ruga đứng trước cửa, cửa phòng là một phiến song sắt lớn. Hắn vừa tới cửa đã thấy trong căn phòng đá, một thân ảnh đen sì xông ào lại phía mình.
- Oành!- Bóng người đó đâm rầm vào song sắt, cả căn phòng rung lên, liền đó trông thấy người bên trong tóc tai rũ rượi, thân hình vạm vỡ be bét máu, cũng không biết đã mang bao nhiêu vết thương, mà mặt hắn, dưới vết máu là một khuôn mặt trắng bệch nhưng anh tuấn. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Cybaster, đây rõ ràng là thiếu tướng quân của quân đoàn Tây Bắc – Cybaster!
Ánh mắt Cybaster phảng phất giống như dã thú hút máu, hai tay hắn tóm lấy chấn song cửa, gắng sức lắc, song cửa phát ra những tiếng răng rắc, còn trong miệng vị thiếu tướng quân này đã không còn nói ra tiếng nữa. Hắn gầm gừ như dã thú, ánh mắt không còn một chút tỉnh táo, hoàn toàn là hung tính của giết chóc và dã thú.
Ruga đứng ngoài cửa, ánh mắt lộ vẻ buồn bã thâm sâu, nhìn đứa con trai duy nhất của mình, Ruga nhấc tay lên, cách qua song sắt như muốn xoa đầu con trai… Đột nhiên, bùng một tiếng, lòng bàn tay hắn bắn ra một luồng hỏa quang đánh lên đỉnh đầu Cybaster. Cybaster như dã thú bị thương, đau đớn rú lên một tiếng, cả người lăn về phía sau, lộn mấy vòng trên mặt đất mới bò dậy nổi, ánh mắt đầy sợ hãi không dám tiến lên, phục trên mặt đất nhìn về phía cánh cửa.
- Con trai đáng thương!- Ruga thở dài- Ngươi bây giờ đâu phải là con ta nữa! Ngươi đã biến thành một con súc sinh! Một con dã thú không tính người… Ta có lẽ nên giết ngươi đi mới phải!
Kể từ lần trước thử giết Bạch Hà Sầu và giáo hòang không thành, cuối cùng "vừa khéo" bị Aragorn thức tỉnh đánh trọng thương. Cybaster dựa vào "Hoàn mĩ thể" mà miễn cưỡng khôi phục thương thế, vội vã chạy về quân đòan Tây Bắc. Nhưng thực lực của Aragorn "thức tỉnh" là thế nào chứ? Đỡ được một đòn của hắn mà không chết, đã là kì công do hoàn mĩ thể của Cybaster lập nên rồi. Nhưng hắn lại có một khuyết điểm chí mạng của "Hoàn mĩ thể" là nếu dùng quá độ sẽ mất đi lí trí. Miễn cưỡng khôi phục thương thế chạy về Tây Bắc, tác dụng phụ của "hoàn mĩ thể" lập tức bạo phát. Hơn nữa vì trị liệu vết thương do Aragorn gây ra, hoàn mĩ thể đã vượt qua giới hạn của bất kỳ lần sử dụng nào trước đó.
Cybaster lần này phát điên, đến cả pháp thuật Đại Tuyết Sơn của Ruga cũng không cách nào xoa dịu. Hắn đã biến thành một con dã thú tràn đầy khát vọng giết chóc và phá hoại! Không còn lưu lại một chút tính người, hoàn toàn trở thành một con thú hoang khát máu!
Bất đắc dĩ, Ruga đành đem con trai nhốt vào nhà đá, hắn dùng Vu thuật Đại Tuyết sơn bố trí trận pháp xung quanh phòng khiến Cybaster không thể thi triển đấu khí và võ kĩ cường đại trong phòng. Nếu không một gian phòng đá làm sao nhốt nổi một Cybaster có thực lực cấp chín?
Cybaster lúc này đã bị nhốt trong phòng đá hơn một năm. Quanh năm không thấy ánh mặt trời, mỗi ngày chỉ có gào rú gầm gừ như dã thú. Bức tường đá bị hắn dùng móng vuốt cào thành những vệt dài. Còn mười đầu ngón tay hắn, móng tay đã bong hết, máu chảy be bét mà hắn lại như không biết đau.
Ruga đứng ngoài cửa, lặng nhìn đứa con trai duy nhất- cốt nhục duy nhất của mình. Mặt lão tuy thống hận, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa nỗi bi ai sâu sắc.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #508


Báo Lỗi Truyện
Chương 508/902