Chương 488 : Hình Bóng Đi Xa (Phần 2+3)


Điều khiến Đỗ Duy phiền lòng chính là không có loại dược vật có tác dụng với lão Raymond. Tuy băng tương quả đang dùng hằng ngày vẫn còn có hiệu nghiệm nhưng đó chỉ thuần túy là dược vật giúp giảm đau. Nó chỉ có thể giúp giảm sự đau khổ cho cha hắn thôi, chứ không hề có ích lợi gì cho việc chữa bệnh cho người.
Kể từ lúc vội vàng kết thúc mọi việc, Đỗ Duy không hề rời đi như dự tính mà vẫn ở lại nhà, bắt đầu cả ngày túc trực bên giường bệnh của cha. Mẹ hắn mỗi ngày đều len lén gạt lệ. Gabri như bao đứa trẻ cùng tuổi bình thường khác, có chút hoảng loạn. Đỗ Duy lại thể hiện được khả năng cột trụ của gia đình: Hắn điềm tĩnh an ủi mẹ đang đau lòng, chăm sóc em trai đang kinh hoảng… Nhưng không một ai hay biết, vị công tước trẻ tuổi này hằng đêm đều ngồi trước giường cha mình, cau mày nhíu mắt. Rất nhiều đêm hắn không ngủ, thậm chí cũng không hề minh tưởng. Hắn dùng toàn bộ thời gian thường trực chăm sóc bên người cha mình. Cho dù lúc lão Raymond đang ngủ, hắn cũng ngắm nhìn cha hắn bằng ánh mắt thâm tình. Có lẽ, hắn biết rằng cha hắn sẽ mất nên hắn tiếc từng cái nhìn. Thời gian cứ trôi qua, nhìn một cái là mất đi một cái.
Để cứu cha, thậm chí Đỗ Duy đã dùng đến nước suối trẻ mãi không. Hắn hy vọng nước suối thần kỳ như theo truyền thuyết có thể cứu được bất kỳ bệnh tật nào, sẽ cứu được mạng của cha mình… Nhưng kết quả cũng lại khiến hắn thất vọng. Bởi lẽ, bệnh tình không liên quan gì đến vết thương cũ của cha hắn. Ông như là một người già đang dần dần hao mòn hết sức sống của mình. Chưa bao giờ Đỗ Duy chán nản đến thế. Cho tới nay, hắn làm gì cũng đều thuận lợi, cơ hồ chưa gặp điều bất lợi nào bao giờ. Nhưng hôm nay đối diện với người cha sắp chết, mọi biện pháp của hắn đều không có chút hiệu quả gì. Tuy hắn là ma pháp sư, là người có thể "sáng tạo kỳ tích", nhưng dù sao đi nữa hắn cũng không phải là thần! Hắn là người!
Hắn cũng từng giấu mình trong thư phòng đọc lướt qua mọi cuốn sách vớ được, mong từ trong sách tìm được bất cứ biện pháp gì có thể khiến cho con người có sức sống huy hoàng trở lại. Nhưng những biện pháp như thế sẽ nằm ở trong cuốn sách nào đây?
Dường như lão Raymond cũng hiểu rõ thân thể mình không còn hy vọng gì nữa. Chỉ cần tỉnh táo được là lão cố nén đau, gắng gượng mỉm cười, cùng con trai đang ngồi trước giường trò chuyện. Lúc đầu, lão Raymond chỉ hỏi thăm Đỗ Duy về những việc quân chính của gia tộc, rồi lão sử dụng kinh nghiệm của mình góp ý cho con trai một số đề nghị rất hay. Nhưng khi bệnh tình trầm trọng hơn, tựa hồ lão Raymond không còn quan tâm gì đến công việc của gia tộc nữa. Lúc này, quan tâm của lão đặt toàn bộ lên người của Đỗ Duy. Cả hai cha con nói chuyện phiếm với nhau, không hề đề cập gì đến công vụ. Lão Raymond sẽ lại yêu cầu Đỗ Duy kể một số chuyện của hắn tại Tây Bắc, những chuyện thú vị như ba tháng xây dựng được tòa thành, lương thực trúng mùa lớn, … hoặc một số sự tình nguy hiểm như quân Tây Bắc vây khốn thành Lâu Lan, huyết chiến ở thành Gileat … Hơn nữa lão Raymond cũng chỉ giống như mọi người cha khác. Khi nghe những chiến tích huy hoàng ngoài đời của con trai… lão chỉ lặng thinh lắng nghe, không hề phát biểu ý kiến. Khi nghe đến những đoạn đặc sắc, lão lộ ra nụ cười đầy vẻ kiêu hãnh.
Để cha được thoải mái, Đỗ Duy kể thật hay những sự việc mình trải qua. Kể hết chuyện Tây Bắc, hắn bắt đầu kể đến những chuyện mình trải qua khi mới bị trục xuất về Rowling bình nguyên, ví dụ như giới thiệu môn bóng đá, sản xuất nhiệt khí cầu rồi đến những chuyến mạo hiểm hắn đã trải qua trong rừng rậm băng phong, vân vân. Đương nhiên, để cha khỏi lo lắng, Đỗ Duy giấu biến những chuyện như chuyện Long tộc, Hussein, tội dân, cùng chuyện của Semel.
Rốt cuộc, vào trung tuần tháng thứ hai kể từ khi Đỗ Duy trở lại đồng bằng Rowling. Ngày đó, Đỗ Duy đưa cho cha dùng một chút băng tương quả… Tuy trên mặt hắn vẫn đang mỉm cười nhằm trấn an cha, mẹ và em trai nhưng trong lòng lại trầm xuống. Hắn vẫn phụ trách việc cho cha uống thuốc nên trong lòng hắn biết rất rõ: Những ngày gần đây, nhu cầu sử dụng băng tương quả của cha ngày càng nhiều nhưng hiệu quả của băng tương quả đối với cha ngày càng từ từ giảm đi hiệu quả thần kỳ. Khi trước, chỉ cần một chút xíu băng tương quả cũng giúp cho phụ thân giảm hẳn cơn đau, nhưng hiện tại dù lượng thuốc được dùng nhiều hơn mấy lần nhưng cha không hề giảm đau.
Buổi chiều hôm ấy, lão Raymond từ chối dùng băng tương quả. Lão tỏ ý muốn được tỉnh táo:
- Ăn cái thứ này vào sẽ khiến ta không thể tập trung chú ý. Con trai, ta muốn nghe rõ con nói chuyện, một câu cũng không muốn bỏ qua!
Đỗ Duy cảm giác được từ hai mắt mình có một luồng nước nóng chảy ra. Hắn vội vàng xoay người lại, lau sạch, đoạn yên lặng bưng một cái chén nước lại, đỡ cho cha uống hai hớp.
- Vậy hôm nay cha muốn con kể chuyện gì?_ Nén đau thương trong lòng, trên mặt Đỗ Duy vẫn giữ vẻ mỉm cười_ Chi bằng con kể chuyện về Nam Dương nha! Thật tình con bắt bí những người Nam Dương này thật thảm.
Lão Raymond yếu nhược lắc đầu:
-Nam Dương… Ta đã ở Nam Dương nhiều năm. Chuyện của Nam Dương, ta không muốn nghe nữa rồi!
Lão đưa bàn tay khô gầy lên, khẽ vuốt ve khuôn mặt con trai rồi chậm rãi nói:
- Kỳ thực, hẳn là ta có nhiều lời cần nói với con. Có lẽ, tất nhiên ta phải dặn bảo con chăm sóc mẹ con, chăm sóc em trai con… Nhưng ta biết rằng con là một đứa con ngoan. Ta không dặn dò những lời này, con cũng sẽ thực hiện xuất sắc…
Đỗ Duy lặng im một lát, trong lòng giật thót, rồi cười nói:
- Cha, chờ người khỏe lại, con cùng với cha đi Tây Bắc nha! Chúng ta sẽ chiến đấu với quân Tây Bắc. Hơn nữa tư quân của gia tộc chúng ta đã có hơn mười vạn đại quân. Người sẽ là Tổng Thống Soái xuất sắc nhất!
Lão Raymond không hề trả lời, chỉ nhìn con trai. Từ trong ánh mắt mờ đục của lão toát ra một tia sáng rực.
- Con trai, đi lấy cho ta thanh kiếm!_Lão Raymond đưa ra một yêu cầu kỳ lạ
Không do dự, Đỗ Duy lập tức xoay người lấy thanh trường kiếm đang treo trên tường xuống. Đó là thanh kiếm tùy thân của lão Raymond, thanh kiếm này đã theo bên mình lão trong hơn nửa cuộc đời chinh chiến của lão, từ Tây Bắc đến Nam Dương!
Yếu đến nổi không thể cầm kiếm, lão Raymond ôm thanh kiếm vào lòng, ngón tay run rẩy của lão nhẹ nhàng vút ve lên mũi kiếm:
- Con biết không? Lần đầu tiên ta chính thức cầm quân ra trận đã hơn hai mươi năm rồi! Tại chiến trường Tây Bắc, thanh kiếm này đã đi theo ta từ khi đó.
Đỗ Duy lập tức nói:
- Tin con đi cha! Lần chiến tranh Tây Bắc kế, cha còn có thể cầm thanh kiếm này dẫn binh xuất chinh! Cái tên Ruga tuyệt đối không phải là đối thủ của cha.
Lão Raymond chỉ cười, nụ cười rất phức tạp. Sau đó lão buông tay xuống, chăm chú nhìn Đỗ Duy:
- Con trai! Ta biết rằng không cần đến ta… tự con cũng có thể hoàn thành xuất sắc! Con là con trai xuất sắc nhất của ta, cũng là nhân tài xuất sắc nhất trong lịch sử gia tộc Rowling. Ta biết rằng, dù sự tình thế nào đi nữa, con vẫn có thể hoàn thành công việc rất tốt, rất tốt!
Rốt cục Đỗ Duy không kềm được nữa, nước mắt trào ra:
- Cha!
- Khóc cái gì!
Mắt lão Raymond sáng rực lên. Lúc này, phong thái của vị danh tướng một thời huy hoàng của đế quốc quay trở lại trên thân lão:
- Ta đã sống lâu như vậy, đã vinh quang như thế, nay có chết cũng đáng lắm rồi! Chúng ta là người của nhà Rowling, đời đời danh tướng. Tử vong, đối với người gia tộc Rowling chúng ta, chẳng có gì phải sợ!
Sau đó, lão hít một hơi thật sâu… Mặc dù giọng nói rất yếu nhưng trong giọng nói vẫn cương quyết và quyết đoán, giống như một danh tướng thủa nào:
- Con trai, cho gọi mẹ và em con tới đây. Ta có lời muốn nói!
Đỗ Duy nhìn chăm chăm cha hắn, đột nhiên trong lòng hắn chợt hiểu…
"Chẳng lẽ đã đến lúc rồi sao!"
Vài phút sau, Bá Tước phu nhân và Gabri đã đứng bên giường. Khiến cho mọi người kinh ngạc là dường như lão Raymond lại tái phát sinh cơ, thậm chí tinh thần rất sảng khoái; không cần người phụ đở, lão tự mình gượng ngồi dậy, dựa vào giường. Sau đó vị tộc trưởng của gia tộc lẳng lặng nhìn vợ con.
- Gabri, đến đây!
Lão ngẩng đầu lên, vẫy con trai nhỏ. Nước mắt ràn rụa, Gabri bước đến cạnh cha. Lão Raymond khẽ vuốt đầu con, ôn tồn:
- Ta biết, những ngày này ta chỉ để anh trai của con Đỗ Duy bên cạnh, lại không cho phép con vào phòng… Hà! Con của ta, không phải là ta không thương con. Ta rất yêu con! Nhưng con biết không? Chính là cha muốn bồi thường cho anh của con. Từ lúc anh còn rất nhỏ, ta đối xử với anh con không tốt. Ta chỉ muốn trong khoảng thời gian sắp hết này, cố bồi thương anh con một chút, cùng anh con ở chung với nhau lâu hơn một chút. Ta tin tưởng rằng, con là một đứa con thông minh, có thể hiểu được nỗi khổ tâm của ta.
- Con… con hiểu…_Gabri bật khóc, lại cắn môi cố nín.
Sau đó, lão Raymond chuyển ánh mắt về người vợ. Ánh mắt lão lộ vẻ nhu tình vô hạn:
- Elise, Elise yêu dấu của ta… Nàng là người ta yêu thương nhất trong đời. Cả đời ta, việc hạnh phúc nhất chính là có nàng làm bạn bên cạnh. Nhưng xin lỗi nàng! Em ơi từ nay, các con của chúng ta đành phó thác cho nàng!
Bá Tước phu nhân vốn luôn luôn nhu nhược, nay lại kiên cường hẳn lên. Bà nở nụ cười mê người, đắm đắm nhu tình nhìn chồng… Như một kỳ tích, bà không hề rơi lệ, từ từ đến gần, nhẹ nhàng nắm tay chồng mình, dùng hết sức lực toàn thân nói được một câu:
- Em… biết rõ!
Nhiều năm vợ chồng cùng chia sẻ khó khăn hoạn nạn, Bá tước phu nhân chỉ cần dùng ánh mắt cũng đủ biểu lộ tình cảm của mình.
- Cả đời ta rất xuất sắc! Ta đã từng trải qua vinh hiển, đã từng vinh quang, từng trải qua thắng lợi, cũng từng trải qua thất bại… Có được cuộc sống như thế, ta đã thỏa mãn lắm rồi.
Lão Raymond thở dài, ho khan một tiếng, mặt đầy vẻ mãn ý, chậm rãi nói tiếp:
- Hơn nữa ta đã cho là mình phải mang tội nghiệt chết đi. May thay, ta có một đứa con trai xuất sắc. Nó giúp ta chuộc tội, cứu vãn được gia tộc, khiến cho ta dù chết cũng nhẹ nhõm rất nhiều. Đỗ Duy, con lại đây đi!
Vị danh tướng đế quốc này, cuối cùng mới gọi đến con trai trưởng .
Hai cha con nhìn nhau lâu thật lâu. Hai người đàn ông trao đổi ánh mắt với nhau thật lâu rồi lão Raymond mới mở lời. Giọng nói của vị tướng quân trong thời khắc này cũng có chút nghẹn ngào:
- Trong đời ta, người ta có lỗi nhiều nhất chính là con, con trai của ta. Ta rất muốn đền bù cho con nhưng thời gian của ta không cho phép ta làm được nhiều như ta muốn… Đáng tiếc nhất là ta còn phải tiếp tục xin lỗi con, con trai ta. Bởi vì, gánh nặng này của gia tộc, ta cũng không thể gánh vác được, đành giao cho con, con trai trẻ tuổi của ta… Ta thật sự cảm thấy áy náy đối với con. Tuy nhiên ta biết rằng, nhất định con sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ, đúng không con?
Đỗ Duy nhìn vào mắt cha, hít một hơi thật sâu:
- Đỗ Duy con còn ngày nào, vinh quang của gia tộc ta không thể mất được! Thưa cha, con- Đỗ Duy Rowling, xin hứa với người!
Lão Raymond yên tâm, bàn tay run rẩy nâng thanh kiếm trong lòng ngực giao vào tay Đỗ Duy. Cùng lúc với việc giao thanh kiếm, sức sống trong đôi mắt của lão Raymond bay nhanh mất hút, có vẻ như lão không thể duy trì hơn nữa, nhẹ nhàng nằm xuống.
- Đỗ Duy… Con trai ta… Người ta có lỗi nhiều nhất trong đời… Chính, chính là con. Mà điều ta tiếc nuối nhất… là… là…
Nói đến đây, tiếng nói của lão từ từ yếu hẳn đi. Đỗ Duy vội bước lên hai bước, ghé tai đến sát miệng cha mình.
Vị tướng quân từng oai phong một đời, rốt cuộc cũng thố lộ điều tiếc nuối nhất trong đời. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Không phải là sai lầm trong cuộc chính biến, cũng không phải tội lỗi khiến cho gia tộc gần như bị tiêu vong.
Lão thốt lên câu nói cuối cùng, tiết lộ điều nuối tiếc suốt đời là:
- …Là, khi con sinh ra, ta đang ngoài biển xa vạn dặm. Ta là …cha mà không thể thấy con, đứa con đầu lòng của mình… sinh ra!
Sau đó, lão nhắm hai mắt lại… Vĩnh viễn.
Cuối cùng, vị tướng quân hiển hách trong lịch sử Vương triều Augustine đã hoàn tất cuộc đời công tội khó phân của mình. Lúc sắp chết, lão được nằm trên giường, có người nhà thân yêu tiễn biệt. Có thể nói, đối với một vị tướng quân, đó hẳn là có một kết thúc cực kỳ hạnh phúc.
Ôm thanh trường kiếm của cha vào lòng, Đỗ Duy chỉ cảm thấy nặng trình trịch. Trong khi em trai Gabri khóc rống, đầm đìa nước mắt, Đỗ Duy chỉ cảm thấy cõi lòng trống rỗng, trống không đến nỗi hắn cũng không hề muốn khóc.
"- Ta gửi ngươi về quê nhà Rowling để cho ngươi được vui vẻ!"
"- Đúng vậy, chính ta phái người ám sát ngươi."
"- Ngươi là một ma pháp sư, lại là một người Rowling!!"
"- Hắn không còn là người của Rowling gia ta nữa!"
-" Con trai, ngươi mạnh hơn ta. Ta chỉ muốn bảo bọc con, ngươi là con của ta…"
"- Việc nuối tiếc nhất chính là việc không thể nhìn thấy con ra đời."
"- Ta biết… nhất định con sẽ thực hiện rất tốt."
… …
Đỗ Duy siết chặt thanh trường kiếm trong lòng, vì dùng sức quá mạnh, các ngón tay của hắn trở nên trắng bệch. Cuối cùng, hắn kéo em trai đến gần, nhẹ nhàng siết vai em, cắn răng bảo:
- Được rồi, đừng khóc nữa!
Lúc này, vị Bá Tước phu nhân mỹ lệ chậm rãi tiến đến bên giường, bà khom người, đặt lên trán chồng một cái hôn thật nhẹ nhàng, một cái hôn thật sâu. Sau đó, nàng dịu dàng sửa lại tấm chăn trên người lão Raymond khiến cho lão đã chết nhưng nhìn qua như đang bình tĩnh ngủ say. Thực hiện những việc này, động tác của Bá Tước phu nhân thật dịu dàng, ôn nhu.
Sau đó, bà mẹ này xoay người lại, đưa mắt nhìn hai con. Và sau đó, đôi mắt đẹp của bà chiếu lên người Đỗ Duy.
- Đỗ Duy! _Mẹ hắn thấp giọng_ Hiện giờ con là người đàn ông trưởng thành duy nhất của gia đình!
Đỗ Duy ngẩng đầu lên, nhìn mẹ
Thần sắc bà rất tiều tụy, bà đang khóc không thành tiếng:
- Cha con đã từng nói… Ông hy vọng con đảm nhận nhiệm vụ tộc trưởng Rowling gia tộc!

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #488


Báo Lỗi Truyện
Chương 488/902