Chương 450: Không Là Một Cá Nhân (hạ)


Đỗ Duy nhảy dựng lên, vội lắc đầu:
-Không được, không được! Ngươi càng lúc càng quá hoang đường rồi. Joanna là người của chúng ta, còn là chị gái của Vivian, ta không cho ngươi động tới nàng!
Semel lăn ra cười khiến Đỗ Duy đỏ hết cả mặt. Dưới của ánh đèn màu đỏ, một đôi chân trắng nõn liên tục đung đưa, nàng cười mỉm nhìn Đỗ Duy:
- Ngươi xem, ngươi xem! Ta mới nói vài câu mà ngươi đã khẩn trương đến thế ư? Ha ha, được rồi, ngươi không cần phải phản đối nữa. Ta không nói nữa là được chứ gì!
Ngừng một lúc, nàng mới đổi nét mặt nghiêm chỉnh:
-Nói đến chuyện hôm đó, giờ ta nghĩ lại vẫn còn cảm thấy sợ hãi! Sự tình lúc ấy quả thật hết sức quỷ dị…Ngươi…
Sau đó, Seimel đem chuyện sau khi Đỗ Duy hôn mê, làm thế nào mà tỉnh lại rồi dùng thực lực cường hãn thế nào để dễ dàng đả bại Cybaster kể liền một lượt. Cuối cùng chốt lại:
- Lúc đó, ta biết ngay hắn nhất định không phải là ngươi. Ngươi không có khả năng có được bản sự như vậy. Hơn nữa, khi hắn bóp cổ ta, ta quả thực vô cùng sợ. Ta không hề có thực thể, chỉ là một cái huyễn ảnh, nhưng hắn lại có thể dễ dàng nắm được ta. Hiển nhiên hắn đã đột phá được thời không pháp tắc, chắc chắn đó là thực lực trên cả thánh giai! Khoảnh khắc đó, ta có cảm giác nếu hắn muốn giết chúng ta thì hắn chỉ cần động ngón tay thôi là chúng ta đi đứt. Lúc đó, ngươi dường như bị người… Uhm, như bị quỷ ám vậy!
Đỗ Duy nghe xong không nhịn được cười khổ:
- Quỷ ám, chính xác là bị quỷ ám!
Hắn hiểu ngay là trên thân mình, không nghi ngờ gì, đã lưu lại đoạn ký ức của Aragorn. Sau khi linh hồn mình nhập vào huy chương đó cùng với "Đỗ Duy1" trò chuyện, Aragon đã đích thân ra ngoài để đánh đuổi tên mặt sắt ấy.
- Mẹ nó chứ! Tại thời khắc linh hồn bị chiếm chố, "Hắn không phải chỉ là một người, không phải chỉ một người"
Đỗ Duy chợt nhớ đến một câu danh ngôn cực kỳ kinh điển ở tiền kiếp, không kìm được nhếch mép cười khổ.
-Còn sau đó?
-Sau đó… Sau khi hắn đánh đuổi được cái tên mặt sắt đó, lại nói với ta, bảo ta chuyển lại cho ngươi một câu, rồi lại ôm trường cung ngồi ngay tại chỗ đó, sau đó lại tiếp tục hôn mê bất tỉnh¬¬. À, câu hắn bảo ta nói lại với ngươi chính là: "Có thể kết thúc hết thảy hay không là trông chờ vào ngươi." Ừm, chỉ nói cho người có một câu đó thôi!
Nói rồi Semel bỗng bật cười:
- Trước giờ ngươi cứ cười ta, bảo là ta bị quỷ ám. Xem ra với cái chuyện cổ quái hôm đó, giờ chính ngươi cũng thế.
- Vậy Bạch Hà Sầu và lão giáo hoàng kia thì sao?
Semel lắc đầu:
- Sau khi ngươi ngồi ở đó được một đêm, Bạch Hà Sầu và lão giáo hoàng kia cùng đi ra khỏi hang gấu. Hai người bọn họ đứng bên cạnh ngươi khá lâu, lão giáo hoàng đó có vẻ rất hiếu kỳ về ngươi. Bạch Hà Sầu kiểm tra thân thể ngươi từ trên xuống dưới một lượt, không thấy ngươi bị thương tổn gì. Sau đó hai lão cùng ở lại cạnh ngươi một đêm, khi trời sáng, Bạch Hà Sầu đột nhiên quay sang giáo hoàng nói: "Ta chắc chắn sẽ hồi phục nhanh hơn ngươi. Nếu như ngươi không nhanh chóng rời đi, chỉ sợ là khi ta khôi phục được một chút sức lực thì ngươi có muốn đi cũng không được nữa đâu. Mà ngươi có ở lại nơi này ta cũng sẽ không cho ngươi động tới thằng bé này". Sau đó, lão Giáo hoàng khốn kiếp đó mới bất đắc dĩ rời đi. Bạch Hà Sầu còn ở lại bên ngươi tới giữa trưa. Khi mấy người kia đến, Bạch Hà Sầu dường như đã hồi phục lại một ít sức lực, mới lặng lẽ rời đi. Với bản lĩnh của hắn, chỉ cần khôi phục lại một chút thực lực thì chắc chắn Rodriguez không thể phát hiện. Kì thực, khi Bạch Hà Sầu rời đi và Rodriguez đến cũng chỉ chênh nhau một chút thôi.
Nói tới đây, Semel dường như có chút thắc mắc:
- Lão khốn giáo hoàng kia dường như có ý đồ xấu với ngươi, nhưng vì có Bạch Hà Sầu ở đó hắn mới không có làm gì được.
Đỗ Duy biết Bạch Hà Sầu đã rời đi bình yên, trong lòng không hiểu tại sao lại trở nên nhẹ nhõm. Đối với cái lão cực kì cao ngạo kia, quả thực hắn rất có hảo cảm.
Nói về Seimel, sau khi kể xong, bỗng nhiên lại nổi đóa:
- Chuyện lần này thực sự là chính ngươi tự chuốc lấy mà! Bạch Hà Sầu hay lão khốn giáo hoàng kia thì có quan hệ gì đến ngươi chứ? Bọn chúng là thân thích hay bạn bè gì của ngươi? Lúc đó ngươi hoàn toàn đã có thể rời khỏi rồi, nhưng ngươi lại cố ý không đi! Kết quả là suýt chút nữa đã đưa bản thân vào tuyệt lộ rồi. Bình thường ngươi rất thông minh, thế nào mà khi đến lúc mấu chốt lại trở nên ngu ngốc thế?
Đỗ Duy lắc đầu:
- Ngươi không hiểu đâu. Ta mặc dù rất ghét lão Giáo hoàng khốn kiếp đó, nhưng hiện tại lão chưa chết được. Hai người giáo hoàng và Bạch Hà Sầu nói chuyện hàm hàm hồ hồ gì đó, ta không hiểu… Ha ha, nhưng còn phương Bắc, ngoại trừ Thần sơn phía sau rừng rậm Băng phong ra thì ở phía sau đó còn có gì khác nữa? Giáo hoàng nói thành trì che chắn gì đó đã bị phá vỡ, chỉ sợ đại nạn đến nơi rồi! Nếu đúng là…Nếu…
Hắn đột nhiên nhớ đến sứ mệnh ngăn cản của Long tộc tại Thần Sơn, nhìn thấy phía dưới Thần sơn có mấy bộ xương đó là… Thú nhân, hình dạng khác với loài người. Nếu quả thật đó là chủng tộc bị trục xuất trở lại giết choc… chỉ sợ đó là nguy cơ mà loài người từ trước đến nay chưa từng gặp phải.
Hiện giờ, giáo hoàng đang là lãnh tụ tinh thần của thế giới loài người, làm sao có thể chết được chứ? Cho dù Đỗ Duy có ghét lão đến đâu thì cũng không thể để lão chết vào tại thời điểm này.
Mà Bạch Hà Sầu… Đã biết ba đại đệ tử của Đại Tuyết Sơn là Bạch Hà Sầu, Xích Thủy Đoạn, Lam Hải Duyệt. Quân Tây Bắc hiện đang là đại địch trước mắt của hắn, mà Ruga cũng chính là Xích Thủy Đoạn. Nếu như có thể giữ mạng sống cho Bạch Hà Sầu thì với tính cách cao ngạo của lão đó, lão như hổ lạc đồng bằng bị tên mang mặt nạ sắt đồng thời là con trai của Xích Thủy Đoạn xúc phạm.Vậy sau khi trở về đương nhiên sẽ báo thù. Sau này Đại Tuyết Sơn cứ mang phiền toái đến quân Tây Bắc. Việc rất có lợi cho bản thân, đúng là hắn cầu còn không được nữa là. Cho nên Đỗ Duy một mực bảo vệ Bạch Hà Sầu, không phải là hòan tòan xử sự theo cảm tính.
Chỉ có điều là Seimel có vẻ không thể lý giải, xem ra vẫn rất tức giận với Đỗ Duy:
- Ngươi tự muốn mạo hiểm vốn dĩ không có quan hệ gì với ta. Ngươi đem sinh mệnh cá nhân ra chơi đùa, có chết cũng là do ngươi tự chuốc. Nhưng chẳng lẽ ngươi đã quên là sinh mệnh của ta và ngươi là một sao? Ngươi mạo hiểm như vậy chẳng khác nào lôi cả ta xuống nước. Nếu quả thật ngươi chết đi, ta cũng không có cách nào sống sót. Cứ như vậy, ngươi không chỉ hại chết cái tên khốn ngu ngốc nhà ngươi mà còn hại chết luôn cả ta nữa!
Seimel dường như càng nói càng tức, đột nhiên phất tay áo:
- Tiểu tử*, lần này ngươi đã đắc tội quá đáng với ta rồi. Trong vòng một tháng, ngươi đừng mong gọi ta ra trợ giúp ngươi lần nào nữa!
- Đợi đã!_ Nhìn thấy Semel đột ngột biến mất, Đỗ Duy hấp tấp kêu lên_ Vẫn còn một chuyện nữa! Ta nhớ là không gian giới chỉ của ta đã bị thằng mặt sắt kia phá mất, mấy thứ bị rơi ra ngoài đã đi đằng nào mất rồi? Ở trong đó, ta có không ít bảo bối đâu!
Tiếng Semel lại vang lên trong đầu hắn:
- Đều được cái cô Joanna kia nhặt cho ngươi rồi, ngươi muốn thu lại thì tự đi tìm cô ta đi!
Sau đó Semel im bặt, mặc cho Đỗ Duy kêu gọi thế nào cũng không có chút phản ứng. Xem ra lần này cô ta thực sự nổi giận rồi. Đỗ Duy lắc lắc đầu, trong lòng đang nghĩ xem làm thế nào để tìm Joanna về. Những vật khác không nói làm gì, nhưng cái huy chương đó lại vô cùng quan trọng, tuyệt đối không thể để mất! Chỉ là vừa rồi xem ra chính mình cũng đã đắc tội với Joanna, mình muốn đi tìm cô ta về, quá nửa là đối phương không thèm để ý đến mình. Vừa nghĩ được một lát, tai hắn lại nghe có tiếng người gõ vào cửa sổ, rồi lại nghe thấy giọng nói bướng bỉnh của Joanna:
- Đỗ Duy ngươi nghe cho rõ đây, không phải ta đến tìm ngươi, là cái tên Rodriguez kia nhờ ta đến hỏi ngươi xem đã đói hay chưa. Phía trước chúng ta sẽ đi qua một thị trấn nhỏ, ngươi có muốn vào ăn chút gì đó và nghỉ lại qua đêm hay không?
Ầm một tiếng, hai cánh cửa xe mở tung ra, Đỗ Duy cười cười, từ trong xe đi ra. Joanna thấy cái gương mặt khiến mình vừa hận vừa hồi hộp, không tránh khỏi tim đập loạn lên. Rõ rằng cái vẻ mặt cười cợt của cái tên kia vô cùng đáng ghét, nhưng… Quỷ thật, bản thân mình sao lại khẩn trương như thế cơ chứ!!!
Kì thật là do Joanna có chút chột dạ, nàng đến gọi cửa không phải ý của Rodriguez. Vốn vừa rồi là Rodriguez muốn tự mình đến xin chỉ thị của Đỗ Duy, nhưng Joanna lấy cớ nọ cớ kia, tự mình chạy tới trước. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
" Mình…Cuối cùng là mình bị làm sao vậy? Rõ ràng mình rất chán ghét cái tên kia mới phải chứ!"
"Đúng là bực mình mà! Cái tên đáng ghét kia, làm thế nào mà hắn lại có thể lấy cô em gái ngốc của mình chứ! Tức nhất là hắn rõ ràng không thèm nói qua cho mình một tiếng!!"
"Đúng, không sai! Nhất định là mình ghét hắn!"
Trong lòng Joanna nghĩ thế, trên mặt lại không kìm được thể hiện có chút nghiến chặt răng.
Đỗ Duy thấy được diễn biến tâm lý đó nhưng nụ cười trên mặt lại không giảm, ôn tồn nói:
-À… Thưa tiểu thư Joanna, nàng không nói ta cũng quên mất. Hiện giờ đúng là ta có chút đói bụng. Đêm nay cứ đến nghỉ tại thị trấn phía trước đi! À, còn nữa, cưỡi ngựa bên ngoài lạnh lắm, hay là nàng cũng vào trong xe đi nha !
Joanna không tự chủ được, có chút đỏ mặt, nhưng vẫn cứ hung hăng nói:
- Hừ! Ngươi tưởng ta là con bé Vivian yếu ớt kia sao? Ta là băng hệ ma pháp sư, loại thời tiết này lẽ nào có thể gây hại gì đến ta! Đúng là nói đùa mà! Lại nói…Vừa rồi không phải ngươi bảo ta ra ngoài sao? Hừ, giờ ngươi lại mời ta quay vào ư? Cái xe ngựa cũ của nhà ngươi vừa buồn vừa chán, ta không muốn vào!
Nụ cười trên mặt Đỗ Duy càng lúc càng ôn hòa:
- Chuyện đó…Vừa rồi là ta không đúng. Có điều, dù sao ngươi cũng là nữ giới mà. Ở đâu lại có cái lý nữ cưỡi ngựa, nam đi xe như thế? Nhanh, nhanh vào thôi!
Nhìn thấy Joanna vẫn còn vênh mặt không nói lời nào, Đỗ Duy bỗng nhiên đảo mắt một cái, kêu khẽ:
Ai ui, đầu ta bỗng nhiên choáng váng quá… a, cảm giác rất kỳ quái…
Joanna quả nhiên không giữ được nét mặt giận dữ, lập tức lộ ra vài phần quan tâm, nộ khí trên mặt đã biến mất không chút dấu vết, chạy vội đến hỏi:
A! Ngươi lại sao nữa rồi? Là đầu bị đau sao? Khó chịu chỗ nào?
Vừa nói xong liền quay người xuống ngựa, chui vào trong xe, cao giọng quát Đỗ Duy:
- Ngươi trong người còn chưa khỏe, còn không nhanh nằm xuống! Ngươi... rốt cục là chỗ nào không ổn? Ta xem sắc mặt ngươi không được tốt lắm!
Vừa nói, nàng vừa đưa tay đặt một cái gối xuống cho Đỗ Duy rồi lại đỡ hắn nằm xuống.
Thấy được cô gái bạo lực này lại có thể lộ ra loại vẻ mặt "ôn nhu" này, tức thì trong lòng Đỗ Duy nhảy dựng lên! Hắn không phải thằng ngốc, lại càng không phải không biết gì về chuyện tình cảm. Nhìn thấy biểu hiện lúc này của Joanna, trong lòng bỗng nhớ đến lời Semel mới nói ban nãy…
"Cái… cái cô này, không phải đối với mình…"
Xe ngựa dọc đường xóc nảy. Nếu so sánh với xe riêng của Đỗ Duy thì còn lâu mới sánh được nhưng Đỗ Duy cả hành trình không hề cảm thấy khổ cực chút nào.
Cũng không biết tại sao hai ngày nay vị tiểu thư Joanna này lại bỗng nhiên thay đổi tính tình. Cứ như là là thiếu nữ mới biết yêu, dọc đường chăm sóc Đỗ Duy cực kỳ chu đáo. Đỗ Duy chỉ cần nằm đó …
Khát ư? Tiểu thư Joanna sẽ tự mình bưng nước đến tận bên miệng cho hắn uống. Nóng ư? Đã có Joanna tự mình thi triển băng hệ ma pháp giảm nhiệt độ. Đói bụng, Joanna lập tức gọi kẻ dưới mang đồ ăn đến, ngòai ra còn lo Đỗ Duy mới ốm xong chưa thể ăn tốt, Đỗ Duy ăn gì, nàng liền mang cắt nhỏ ra, từng miếng từng miếng đút tận miệng hắn.
Thậm chí như vừa rồi, Đỗ Duy ngẫu nhiên nói một câu đau đầu, tiểu thư Joanna do dự một chút rồi cũng bỏ đi kiểu cách mà đến bên cạnh Đỗ Duy, đưa mười ngón tay mảnh mai, cẩn thận giúp xoa bóp đầu cho Đỗ Duy. Đương nhiên Joanna trước giờ chưa từng xoa bóp đầu cho ai, cho nên thủ pháp vô cùng kì quái. Với Đỗ Duy thực sự là đừng nói tới hưởng thụ cái gì, ngược lại còn có phần chịu khổ. Chỉ có điều, chứng kiến sự quan tâm của Joanna, hắn làm sao còn dám nói nửa từ không thích đây?
Sợ là vạn nhất nói điều gì không đúng làm chọc giận nàng, lại e nữ ma đầu này sẽ lập tức trở mặt ngay.
Nhưng trong lòng hắn lại càng bứt rứt không yên: "Cái… cái cô Joanna này không phải thực sự…"
Trái với suy nghĩ của Đỗ Duy, hắn chưa kịp hỏi đến thì Joanna đã tự đem ra những thứ trong không gian giới chỉ mà nàng đã thu nhặt dùm Đỗ Duy. Đỗ Duy xoay người lục lọi một chút, tìm được cái huy chương đó thì thở phào một cái, cẩn thận cầm lên.
Chú Thích:
Tiểu tử* : theo ý kiến của dịch giả là để nguyên

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #450


Báo Lỗi Truyện
Chương 450/902