Chương 440 : Vừa Đánh Vừa Chạy (Hạ)


Sau một trận bụi đất mịt mù, Đỗ Duy cả người đầu cổ dính đầy đất cát. Trước lúc tiếp đất, hắn cảm giác ở phía sau như có người nhẹ nhàng kéo lấy hắn một cái. Tránh cho hắn một cú té ngã lăn quay thật sự. Nhìn Vu vương Bạch Hà Sầu và giáo hòang Paolo XVI_ hai vị cường giả đứng đầu đại lục kia lại té ngã vỡ đầu chảy máu một cách thảm hại. Bộ xương già của giáo hòang như tan nát sau cú ngã, trên đầu còn u một cục. Bạch Hà Sầu cũng không khá gì hơn, một thân y phục trắng rách nát đầy đất cát. Đỗ Duy hiểu là Semel trong thời khắc cuối cùng đã đỡ dùm hắn một cái, trong lòng than:
- Semel, làm người không thể bạc bẽo như vậy ! Người đã có thể đỡ ta sao lại không giúp luôn bọn họ?
Trong đầu lập tức nghe giọng nói của Semel: " Phì! Chuyện sống chết của bọn họ liên quan gì đến ta! Chỉ cần ngươi không chết là được . Hơn nữa, không biết vì cái gì? Khi ta nhìn thấy hắn, trong lòng lại có một cảm giác căm hận."
Trong thời gian bay ngắn ngủi vừa rồi chỉ có thể bay thoát được vài dăm. Sau khi rơi xuống mặt đất, Đỗ Duy đóan Cybaster nhất định sẽ không chịu bỏ qua dễ dàng thế, e rằng bây giờ y đang đuổi theo đến đây.
"Ta nói này Semel, theo ta nhớ thì thực lực của người rất mạnh. Lúc trước khi ở rừng rậm Đóng Băng, cả Hussein người cũng có can đảm liều mạng quyết chiến một mất một còn. Nhưng sao hôm nay khi người đụng phải tên kia lại không được như trước ?"
Semel như thể trầm mặc trong chốc lát, sau đó giọng nói mang một nghi hoặc khó hiểu:"Ta đã sớm nói là chuyện đó, ta căn bản không nhớ rõ được chút nào. Bản thân ta có bao nhiêu khả năng, ta tự hiểu rõ. Gần đây nhất, ta cảm giác được thực lực mình tăng lên nhưng để đối phó một kỵ sĩ cấp chín thì ngươi quá đề cao ta rồi."
Đỗ Duy sửng sốt trong giây lát, sau đó liền tự than thở sao mình không thể chạy xa hơn được chút. Vậy thì… Semel, theo một góc độ nào đó mà nói thì quả thật thực lực rất mạnh. Nhưng cũng phải tùy theo tình huống nào mà tính. Trên cơ bản, tằng tằng tằng tổ mẫu này, mỗi lần hiện thân là có hai thân phận không giống nhau xuất hiện. Có lúc đúng là ma pháp sinh vật như lúc này nhưng cũng có lúc hắn lại như cảm thấy thật sự đúng là vị nữ chiêm tinh thuật sư vĩ đại trong lịch sử. Tựa như đã phân tách thành hai loại thân phận khác nhau. Hết lần này đến lần khác, nếu thực sự là ma pháp sinh vật xuất hiện thì thực lực của nó sẽ không thể lợi hại như vậy. Chỉ khi đúng Semel thật xuất hiện mới có pháp lực mạnh mẽ như thế kia. Mà hôm nay Đỗ Duy gặp tai họa rớt xuống đầu, đi ra không phải Semel cường đại kia mà chỉ là ma pháp sinh vật bé nhỏ. Nguồn: http://truyenyy.com
Đỗ Duy thở dài một hơi: "Nói tóm lại, khi thằng kia đuổi đến đây thì ngươi không đánh lại hắn! Mẹ nó, vậy còn dài dòng làm gì, mau mau chạy thoát thân thôi!"
Khi hắn quay đầu lại nhìn trên đất, lại không khỏi lớn tiếng kêu khổ!
Cây chổi bay kia khi rớt xuống đất đã tan nát thành hai đọan. Tạm biệt ý tưởng bay lượn trốn thoát!
Giờ phút này, vẻ mặt Đỗ Duy có thể nói là thật sự kích động.
Vốn trông cậy vào Semel, nhưng đáng tiếc không phải chính thức tằng tằng tổ mẫu đi ra _"Chẳng lẽ thực sự nứt ra hai nhân cách? Bắt đầu luân phiên giao ban sao? Hôm nay không đến phiên Semel mà đến phiên ma pháp sinh vật thực lực nhỏ bé này"_ Chổi bay đã hỏng mà Đỗ Duy chỉ mang theo có một cái. Do chổi bay là vật quí hiếm nên hắn cũng chỉ có thể mang theo một cái chơi thôi. Còn bây giờ làm sao để chạy trốn đây ?
"Tự mình bay?" _ Thuật cưỡi gió phi hành hắn cũng có thể làm được . Nhưng với thực lực của hắn, bay một mình thì không vấn đề nhưng muốn đem thêm một người thì Đỗ Duy bây giờ không làm được, huống chi là hai ?
"Đáng giận, chiếc hạm rồng bay của mình còn chưa hòan thành. Bây giờ không thể sử dụng… Nếu không đả sớm chạy trốn được rồi!"
Hắn nhìn thấy trên đường chân trời phía sau có một chấm đen đang từ xa xa tiến đến. Là bóng dáng của Cybaster, càng lúc càng chạy đến cực nhanh. Giờ phút này, Đỗ Duy trong lòng khó khăn tính tóan, lại nghe trong đầu Semel đang bất mãn: "Ngươi con do dự cái gì?Hai người này không phải cha ngươi, ngươi cũng không phải con họ! Ngươi còn do dự cái gì? Chúng ta mau đi thôi."
Đỗ Duy còn chưa trả lời, Bạch Hà Sầu đã ngồi dậy trên mặt đất thở dài bảo:
- Đỗ Duy , ngươi đi đi !
Ngay lúc này, Đỗ Duy thật sự khó có thể cân nhắc tính tóan: "Một mình mình bỏ chạy thì tuyệt đối không thành vấn đề! Cybaster không phải là ma pháp sư, hắn đừng nghĩ sẽ bay lên đuổi theo mình. Mình chỉ cần bay lên thì trong phút chốc là an tòan."
"Nhưng bỏ lại Bạch Hà Sầu… " Nhìn thấy vị cường giả tuyệt đỉnh này lại chết trong tay tên Cybaster hèn hạ đó. Đỗ Duy thật sự không thể nhẫn tâm để cho một nhân vật như thế lại có một kết thúc như vậy!
"Chẳng lẽ muốn phải một người thường như ông mày cùng một kỵ sĩ cấp chín đánh một trận ?"
"Mẹ nó, đánh thì đánh !"
Phía sau, Cybaster đã đuổi đến chỉ còn cách khỏang một ngàn thước. Một ngàn thước đối với người thường, nếu là chạy thì cũng phải cần một đọan thời gian. Nhưng đối với một kỵ sĩ cấp chín thì không quá một nhịp hít thở là đến.
Đỗ Duy hít vào một hơi thật sâu, nhìn về phía xa xa, trên kia có một mảnh rừng nhỏ hoang sơ. Ánh mắt sáng lên, mỗi tay ôm nhanh lấy một vị bệ hạ, nhắm cánh rừng nhỏ đó chạy như điên tới. Ở nơi hoang dã tây bắc, cây cối sinh trưởng có chút đáng thương. Một khỏang rừng này cũng chỉ có tầm hơn mười cây mọc thưa thớt. Hơn nữa do đất đai khô cằn nên hình dáng èo uột, thân khô cành lá héo vàng, nửa chết nửa sống. May mắn là Đỗ Duy hai năm nay đã trải qua khổ luyện thân thể. Bộ động tác nhập môn cơ sở tinh không đấu khí giúp thân thể hắn đã khỏe mạnh hơn rất nhiều. Hắn thêm một ma pháp "Sức mạnh trâu điên" vào cơ thể, thêm cả hai ma pháp "Nhanh nhẹn". Phát lực ôm hai người chạy thẳng một mạch. Nhưng Cybaster phía sau đã đuổi đến trước mắt. Khỏang cách càng lúc càng gần, giọng nói của Cybaster đã có thể nghe rõ:
- Công tước Hoa Tulip, ngươi đã hết đường chạy rồi ! Đừng cố giãy giụa trước khi chết! Tại nơi đây, ai còn có thể cứu ngươi ?
Lời vừa dứt, hắn nhún người xuống lấy đà, như một con chim lớn lăng không phóng qua hơn mười thước! Chỉ còn trăm bước nữa là bắt kịp Đỗ Duy.
Đỗ Duy cũng đã vội chạy kịp đến ven rừng. Thở phào một hơi nhẹ nhõm, ngã lăn ra mặt đất, không thèm nói chuyện với thằng mặt sắt kia. Sau vài hơi thở dốc, hắn lấy trong ngực ra cây kèn Sinh Mạng(1*)màu vàng. Xoay người lại, nhìn Cybaster chửi:
- Thằng mặt sắt tám trứng(2*) kia ! Nơi này không ai cứu ta hả? Nói cho mày biết, bổn công tước phúc lớn mạng lớn, chỉ bằng vào mày mà cũng muốn giết được ta hả?
Chửi xong, liền nổi kèn lên. Sau tiếng kèn ô ô, lập tức các cây cối trong cánh rừng nhỏ liền thức tỉnh. Theo tiếng kèn các cây cối chợt đứng lên, rút bộ rễ trong đất ra, run rẩy rơi xuống đất cát và lá khô, sống lại đi tới.
Đỗ Duy cứ thế thổi vang cao một hồi kèn, sau đó chỉ vào Cybaster quát lớn:
- Đi ! Đem tên tám trứng này giẫm chết cho ta !
Hơn mười ma cây (3*) lập tức gào rít lên một trận vô thức, giãy giụa thân hình, hướng Cybaster đi tới.
Cybaster sửng sốt! Hắn chưa bao giờ thấy qua loại ma pháp kỳ quái này. Sau một hồi sửng sốt, hắn nhìn ra những ma cây này ngọai trừ có thân thể to lớn, sức lực mạnh mẽ nhưng thật sự không mang cho hắn nhiều nguy hiểm. Nếu là người bình thường, khi gặp phải nhiều ma cây to lớn như vậy nhất định sẽ kinh hãi, nhưng bằng thực lực của Cybaster có thể trong một chốc chém mấy ma cây thành một đống gỗ vụn.
Hắn cười ha ha:
- Công tước Hoa Tulip, tuyệt chiêu giữ mạng của người không…
Hắn còn chưa cười xong bỗng thấy một bóng đen cực lớn cấp tốc đập xuống. Đòn đánh còn chưa tới , đã nghe cuồng phong đập vào mặt. Cybaster nhanh chân nhảy ra sau né đi. Chợt nghe một tiếng ầm, thì ra là do một ma cây ôm khối đá đập tới. Cybaster bị cú đánh lén này nhất thời giận dữ, trường kiếm rung lên phát ra đấu khí, một đạo hàn khí bắn tới đem ma cây chặt đứt ngang. Những ma cây khác cũng đã tiến tới, một ma cây hình dáng khô héo đập mạnh xuống. Cybaster tuy không sợ nhưng đối với thứ to lớn này cũng phải cẩn thận. Nếu lỡ bị ma cây to lớn này đánh trúng thì chẳng phải chuyện tốt lành gì. Cybaster vốn có một bản lĩnh thần kỳ, thân thể mạnh mẽ vô song nhưng loại bản lĩnh ấy không thể dễ dàng thi triển. Vì sau khi thi triển xong là bộc phát tính điên cuồng, phải có Ruga cha hắn tức Xích Thủy Đọan dùng bí thuật mới có thể trấn an hắn. Nếu không hậu quả khó tưởng tượng. Hắn bây giờ đang ở bên ngoài nên không thể sử dụng bản lĩnh ấy.
Cybaster không hổ danh là kỵ sĩ cấp chín, băng sương đấu khí tung hòang mang theo gió lạnh vù vù. Chợt thấy gỗ vụn bay tán loạn, hơn mười ma cây trong chốc lát đã bị hắn chặt chém thành từng mảnh. Giải quyết xong, hắn quay đầu lại tìm Đỗ Duy nhưng lại không thấy đâu. Bỗng nghe từ xa vang đến một tràng tiếng cười. Sebastha không thấy thì không sao, vừa thấy đã tức giận đến mức dậm chân nhảy dựng lên!
Đỗ Duy đã nhanh chân chạy qua bên kia cánh rừng. Hơn mười con sói mạnh khỏe đang ra sức phóng vút đi, mà Bạch Hà Sầu cùng giáo hòang hai người đang cưỡi trên bầy sói. Phía trên hai con sói mạnh khỏe dẫn đầu là Đỗ Duy đang dùng thuật cưỡi gió trôi nhàn nhã bay đi giữa không trung
- Thiếu tướng quân thân ái , nhìn bản lĩnh chẻ củi của ngươi thật không tồi! Sau này nếu ngươi không làm tướng quân nữa thì đừng ngại đi làm tiều phu! Khỏi đói chết hả ?
Cybaster tức giận đến mặt mũi tái nhợt, thân thể run rẩy mắng to:
- Đỗ Duy ! Cho dù đuổi tới chân trời góc biển, ta cũng không tha cho ngươi!
Nói xong, giậm chân điên cuống đuổi theo .
Tuy sói chạy nhanh nhưng thể lực cũng có hạn, thua xa ngựa. Chạy trong chốc lát nữa sẽ hết sức. Cybaster trên đường đuổi theo, hạ quyết tâm: "Bất cứ giá nào cũng không thể để cho mấy người này sống trở về!"
Đỗ Duy bay trên bầu trời cười ha ha nhìn Cybaster đang đuổi theo. Hắn thầm "May là ông có trong tay kèn Sinh Mạng, lại học qua thuật Druid (4*) "
Trên vùng hoang dã phía xa xa kia có một ngọn núi, dưới chân núi quanh co uốn khúc thấy một mảng lớn rừng cây làm Đỗ Duy không khỏi đắc ý cười to miệng thổi một hơi chỉ huy đàn sói nhắm tòa núi phía xa kia chạy tới.
(1*) Sinh Mạng hào giác
(2*) Vương bát đản
(3*) Trong chương cũ là "thụ nhân"
(4*) Druid: Đức lỗ trong chương số 91_Trở mặt thành thù: những người thờ phụng thiên nhiên thường được gọi chung là Druid. Druid là một thành viên của đạo tu Celtic thuộc Tây Âu, Anh và Ailen. Đó là một dòng tu huyền bí vẫn còn tồn tại đến ngày nay. Theo nhiều truyền thuyết thì các Druid có khả năng hóa thành thú vật để giao hòa với thiên nhiên và khả năng sử dụng cây cỏ tuyệt vời. Những Druid có thâm niên cao thường có nhiều năng lực hơn là những Druid khác, thường là chủ tế trong các nghi thức được gọi là Druid Elder. Ai chơi Heroes chắc biết cái này.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #440


Báo Lỗi Truyện
Chương 440/902