Chương 439 : Vừa Đánh Vừa Chạy (Thượng)


Ở thế giới trước, Đỗ Duy từng nghe một câu nói siêu kinh điển: "Phụ nữ ở bất kỳ độ tuổi nào, dù là mười tám hay tám mươi cũng đều rất sợ già". Nên khi đã ép được Semel xuất hiện, Đỗ Duy lập tức đổi tươi cười nói:
-Ta chỉ biểu đạt niềm kính trọng của ta thôi!
Một tà áo màu đỏ tươi từ phía sau Đỗ Duy bay ra trước. Đỗ Duy có thể cảm giác được mái tóc màu bạch kim đang nhẹ nhàng thổi phớt lên mặt mình. Nhưng Semel chỉ là một ma pháp sinh vật có liên hệ tinh thần lực với Đỗ Duy nên bằng vào cảnh giới thực lực của sebastha hiện giờ căn bản là không nhìn thấy sự hiện diện của nàng. Đừng nói là nhìn ngay cả nghe cũng không nghe được giọng nói của nàng. Cybaster thấy Đỗ Duy đột nhiên đứng lẩm bẩm một mình không khỏi có chút ngạc nhiên, ánh mắt thay đổi mấy lần, càng cảm thấy công tước Hoa Tulip giảo hoạt này đang giả bộ lừa mình. Nhưng nhìn biểu tình trên mặt Đỗ Duy lại thật sự có chút nghi ngờ….Trong lòng hắn dứt khoát! "Dù hắn có bày trò quỷ quái gì, trước tiên một kiếm giết chết hắn, chấm dứt mọi lo nghĩ!" Ý niệm đã quyết, khóe miệng Cybaster lộ ra một nụ cười dữ tợn, lạnh lùng nói:
- Hoa Tulip, mi đi chết đi!
Mũi trường kiếm khuấy động, băng sương đấu khí cùng với tiếng cười giễu cợt đã xé gió đánh tới! Vũ kĩ của Cybaster cao cường, lại thêm khoảng cách gần như vậy, với một người không thạo vũ kĩ như Đỗ Duy đương nhiên là không cách nào chống đỡ được. Mắt thấy một kiếm đã đến trước mặt, trong lòng Đỗ Duy hạ quyết tâm, dứt khoát đem tính mạng giao cho Semel. Hắn tin tưởng Semel tuyệt đối sẽ không để mình chết. Quả nhiên khi mũi kiếm còn cách thân thể Đỗ Duy chưa tới nửa thước thì đột nhiên chấn động một cái. Cybaster cảm thấy mũi kiếm dường như đâm vào trong một đống bùn lầy, nhất thời đình trệ thế công tới, trong không khí như có vô số sợi dây vô hình quấn trên mũi kiếm. Hắn cả kinh hét lên một tiếng, lập tức bạo tăng đấu khí thêm. Thực lực kỵ sĩ cấp chín đâu phải dễ xem thường, thêm băng sương đấu khí vốn không gì là không thể xuyên phá nhất thời như mặt trời chói chang làm tan chảy tuyết trắng, đem mọi trói buộc trong không khí kia phá hủy đi hết. Nhưng chỉ cần một khắc thời gian ngừng lại như vậy cũng đủ mang đến cơ hội cho Đỗ Duy, thân hắn chớp cái đã cấp tốc lùi về sau.
- Chạy đi đâu?!
Mũi kiếm của Cybaster run lên, như độc xà loằn ngoằn tiến đến. Trán Đỗ Duy đầm đìa mồ hôi lạnh, trước sau vẫn không có cơ hội thoát ra cự ly đủ xa để ngâm xướng chú ngữ thi triển ma pháp. Hắn tuy có thuật hỏa cầu có thể chớp nhóang phát ra âm chiêu nhưng tất cả thuốc nổ mang theo đều đã dùng hết khi đối phó với Bạch Hà Sầu trong khách sạn tại tiểu trấn. Hắn vốn không có khả năng thực sự trong nháy mắt phóng ra ma pháp ấy, muốn thi triển được ma pháp hắn phải có thời gian rảnh rỗi để ngâm xướng chú ngữ, cảm ứng dao động của ma pháp nguyên tố. Mà Cybaster cứ theo sát như bóng với hình, trên mũi kiếm từng đạo từng đạo đấu khí bắn ra, hệt như kình phong phát ra bốn phía. Làm cho Đỗ Duy ngay cả cơ hội mở miệng ngâm xướng không có, chỉ cần dừng lại một khắc để ngâm xướng là cảm giác ngay một đạo cuồng phong ập tới trước mặt, khiến hắn không cách nào mà tiếp tục được.
Cybaster mắt thấy sắp đuổi kịp, một kiếm chém xuống có thể đem kẻ địch lớn ở tây bắc này chém gục dưới kiếm. Nhưng bất ngờ cảm thấy trống ngực đập mạnh làm trong lòng sinh ra cảnh giác! Ngay sau đó Cybaster rõ ràng cảm thấy phía sau như có người phả một hơi khí lạnh vào cổ mình. Chưa kịp phản ứng, lập tức lại cảm giác có một cánh tay nhẹ nhàng đặt lên vai. Ấn xuống! Nửa người hắn nhất thời tê rần. Nghe thấy có ma lực dao động làm não hắn mê đi, liền hiểu bản thân đã trúng phải ma pháp. Với trạng thái như thế này, có lẽ là một loại ma pháp làm mê muội gì đó.
Trong lòng Cybaster hoảng sợ: "Hiện giờ Đỗ Duy đang bị mình làm cho chân tay luống cuống, nơi này ngoại trừ Đỗ Duy ra chẳng lẽ là…giáo hòang hay Bạch Hà Sầu động thủ? Nếu là hai người này ra tay thì mình vạn lần không phải là đối thủ !
Trong sự sợ hãi, hắn lập tức sinh ra ý liều mạng: "
Nếu thật là bất kì người nào trong hai đại cường giả ấy khôi phục lại thực lực, chỉ cần hai ba phần thôi! Thì bản thân mình tuyệt đối chết chắc. Lúc này mà không liều mạng thì còn chờ tới khi nào?"
Ý Cybaster đã quyết, thân hình chợt xoay vòng tại chỗ, dùng lực từ vùng eo, cả người dùng một góc độ không thể tưởng tượng được uốn khúc mà lao đến. Toàn thân bạo phát ra một luồng ngân quang rực rỡ, băng sương đấu khí trong chớp mắt đã được hắn kích phát đến cực độ. Mũi kiếm hệt như bão tuyết bùng lên mà lao ra, tức thời hàn khí dày đặc. Nhưng khi hắn vừa liếc mắt nhìn lại, trước mặt lại không có một bóng người, giáo hòang và Bạch Hà Sầu đều ngồi ngay ngắn ở đằng kia.
Semel vốn đã đánh lén một cú thành công, làm tốc độ của Cybaster chậm lại nhưng đối thủ lại chuyển thân xoay vòng, đấu khí cùng tinh thần thình lình tăng nhiều làm ma pháp mê muội tức thời bị phá giải. Lại thêm đấu khí của đối phương ập tới, tuy nàng không có thân thể thực sự nhưng vẫn cảm thấy sự nguy hiểm của đấu khí kia đối với bản thân. Cơ thể nhanh chóng bay ra, ngón tay xòe rộng, miệng nhanh chóng ngâm xướng ra một đoạn chú ngữ. Liền thấy trên bề mặt hoang phế, mặt đất đột nhiên tách ra. Tiếp đó trong tiếng rống rít, mấy tên cự nhân thổ nguyên tố toàn thân như được tạo thành từ nham thạch từ mặt đất bò dậy, gào rú xông về hướng Cybaster. Một bàn tay khổng lồ nhắm đầu Cybaster bổ tới làm hắn không có thời gian suy nghĩ nhiều, nhưng thực lực của hắn quả là lợi hại. Hắn hừ một tiếng, con mắt sau lớp mặt nạ sắt lóe lên một tia sáng vàng. Thân thể chợt uốn khúc một lần nữa tránh khỏi bàn tay khổng lồ của cự nhân thổ nguyên tố, cả người như mũi tên bén nhọn vọt ra. Lại nghe hắn thét lên một tiếng, từ trên người cự nhân thổ nguyên tố kia phá thể xuyên qua. Cự nhân thổ nguyên tố đó chớp mắt bị đông kết thành một mảng băng cực lớn, sau đó từng tia rạn nứt lan ra rồi ầm ầm nát vụn sụp đổ.Trường kiếm của Cybaster giăng đến, phạm vi của băng sương đấu khí cơ hồ xung quanh thân thể đến bảy tám thước! Động tác của hai cự nhân thổ nguyên tố còn lại đột nhiên chậm dần, mấy vị trí như cánh tay và bàn chân bắt đầu ngầm đông kết lại. Cybaster không chần chừ, trường kiếm quét qua vài cái, hai cự nhân thổ nguyên tố lập tức bị y chém đứt ngang hông!!Hắn sau khi giải quyết xong phiền phức, quay đầu nhìn lại liền không khỏi kinh hãi!
Chỉ thấy Đỗ Duy đã chạy tới bên cạnh Bạch Hà Sầu, bế lão dậy định chạy trốn.Thân thể Bạch Hà Sầu hư nhược, khi Đỗ Duy bế lão chỉ cảm thấy da thịt của hắn như hàn băng vậy! Đỗ Duy không khỏi run lên, Bạch Hà Sầu lại đột nhiên mở miệng chỉ vào giáo hòang:
- Mang theo vị bệ hạ này cùng đi đi!
Đỗ Duy sửng sốt một chốc, thầm nghĩ Bạch đại ca sao lại còn có lòng tốt như vậy?Bạch Hà Sầu lắc đầu nói nhanh:
-Mau lên! Đừng nói nhảm!
Đỗ Duy thoáng nhìn qua giáo hòang, giáo hòang Paolo XVI lập tức lên tiếng:
- Công tước Hoa Tulip, ngươi mang ta rời khỏi đây! Từ nay về sau chúng ta hóa địch thành bạn vậy..
Đỗ Duy cười cười, thầm nghĩ lời lão già ngươi nói ta làm sao dám tin, nhưng giờ thật không rảnh để nói nhiều nữa. Hắn vội lấy từ trong nhẫn chứa đồ ra một thứ: Là một cây chổi bay!
Hắn lập tức nhảy lên ngồi, một tay nắm lấy Bạch Hà Sầu, lớn tiếng nói:
-Bạch tiên sinh, ta phải điều khiển cái thứ này chỉ có thể một tay nắm lấy ngàii, phiền ngài kéo lấy giáo hòang bệ hạ đi!
Nói xong hắn dùng lực đạp lên mặt đất, ma lực truyền vào cán chổi, tức khắc hai bên tai nổi gió vù vù bay vút lên khỏi mặt đất! Chỉ thấy Đỗ Duy ngồi trên chổi đã bay tuốt lên trời! Hắn cưỡi chổi, một tay giữ cán điều khiển, một tay đưa ra nắm lấy Bạch Hà Sầu. Bạch Hà Sầu bị hắn nắm lấy, người treo dưới chổi, mà một tay y lại nắm lấy giáo hòang. Nhìn từ xa hệt như một xâu cá viên chiên vậy!
Cybaster thấy ba người thoát đi, trong lòng giận dữ không thôi. Hắn sao có thể bỏ qua? Hôm nay chuyện hắn đánh lén giết người đã hoàn toàn bị vạch mặt rồi! Nếu để ba người này chạy thoát vậy chuyện sau này… Đỗ Duy còn chưa tính tới đi, nhưng sự trả đũa của giáo hòang và Bạch Hà Sầu tất không phải chuyện nhỏ! Bất cứ giá nào cũng nhất định phải giết chết bọn họ! Nhưng mắt thấy Đỗ Duy lại tìm đâu ra một cái chổi bay như vậy, Cybaster hét lên một tiếng điên tiết, ngay cả ngựa cũng không kịp leo lên, vội vã nhấc chân đuổi theo hướng Đỗ Duy bỏ trốn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Mà cái số Đỗ Duy cũng thật là xui xẻo!
Tải trọng lớn nhất khi thiết kế cái chổi bay này căn bản không thể chịu được sức nặng của ba người!Lần này quả thật là "quá tải" nghiêm trọng rồi.
Lúc bắt đầu chỉ thấy cán chổi trên không trung vẽ ra một đường cong cong rồi vù một tiếng vọt ra thật xa. Nhưng sau khi vọt đi, Đỗ Duy đột nhiên cảm thấy cây chổi trở nên chao đảo, vẻ như không đủ sức bay tiếp. Sau một đường bay theo hình parabol, chiếc chổi liền chúi đầu gắm thẳng xuống mặt đất. Đỗ Duy thường ngày vốn rất ít khi cưỡi cái chổi bay này, bây giờ nếu đổi lại là một thành viên trong tiểu đội Deception được huấn luyện thành thục dưới trướng hắn, nếu có khi phải hạ cánh bất ngờ như thế này thì cũng tuyệt đối không giống như Đỗ Duy, đâm đầu ngã xuống một cách khổ sở như vậy. Đỗ Duy lúc này tay chân càng bị luống cuống, hắn chỉ dùng một tay không cách nào điều khiển được, lại thêm tay kia đang phải dùng sức giữ chặt lấy Bạch Hà Sầu. Cuối cùng, một vị ma pháp sư với hai vị cường giả tuyệt đỉnh giống như một chú chim gãy cánh tầm thường_ Từ giữa không trung chúi đầu rơi xuống, nặng nề ngã nhào trên mặt đất!

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #439


Báo Lỗi Truyện
Chương 439/902