Chương 424: Bị bắt (1)


Chuyện xưa kể tới đây, Lam Hải Duyệt liền dừng lại không nói nữa. Đỗ Duy ở bên lại như thấy được tâm tình sôi sục, bức bối, trong lòng hiện ra hình ảnh một người cao ngạo đến tuyệt cùng, thắt lưng đeo loan đao, đứng trên đỉnh Tuyết Sơn, dưới cái nhìn chăm chú của chúng nhân thở dài một tiếng tịch mịch vô cùng..
Người như vậy, cho dù là địch không phải bạn, cũng không thể không khiến cho nhân sinh kính nể!
Lam Hải Duyệt hạ giọng nói:
- Bạch Hà Sầu tuy... nhưng hắn thật sự là tuyệt đại nhân tài, sư phụ Cổ Lan Tu của ta đã thiên phú hơn người, từng được coi là Vu Vương xuất sắc của Đại Tuyết Sơn trong vòng ba trăm năm, nhưng thật không ngờ, lại có một Bạch Hà Sầu hoành không xuất thế, càng khiến cho người người sợ hãi! Ta cùng Xích Thủy Đoạn thua trong tay hắn vài lần nhưng đều tâm phục khẩu phục, chúng ta biết cả đời này, thực sự là không có khả năng vượt được hắn.
Đỗ Duy trầm ngâm một chút rồi nói:
-Người này đích thực không giống người thường… Chỉ có điều, hắn cho dù phong quang trên Tuyết Sơn nhưng nói cả thế giới cũng không có ai có thể buộc hắn rút đao… câu này sợ là hơi lớn lối. Lúc phát sinh chuyện này, trên đại lục vẫn còn đệ nhất ma đạo sư Gandaff đại sư, còn có thần điện giáo chủ bệ hạ, những người này đều là cường giả truyền kỳ, nhất là giáo chủ thần điện thần bí khó lường! Bạch Hà Sầu hắn chưa cùng những người này giao thủ, không thể tự xưng thiên hạ đệ nhất!
Lam Hải Duyệt lắc đầu:
-Với tính tình của hắn, đã là trên Tuyết Sơn không ai có thể áp chế hắn, hắn đương nhiên muốn phá sơn xuất thế. Ngài nói ma đạo sư Gandaff cũng giỏi, thần điện giáo chủ cũng kinh, với tính cách Bạch Hà Sầu như vậy, đương nhiên hắn sẽ tới khiêu chiến… chỉ có điều, hắn rốt cuộc không có được cơ hội này!
Đỗ Duy lập tức nhớ ra Tuyết Sơn vu vương cường hãn tới cực điểm này, dường như có một nguyên nhân đặc thù mà không thể rời Tuyết Sơn một bước. Cho dù bây giờ xuống núi cũng chỉ là dùng biện pháp đoạt xác, dùng một phân thân xuống núi - chẳng lẽ ở đây có nguyên nhân đặc biệt gì sao?
- Chuyện này, đúng là phát sinh sau khi Bạch Hà Sầu đánh bại sư phụ của chúng ta. Bạch Hà Sầu cả đời cương ngạnh, tuyệt không chịu ở dưới một ai, nếu thực lực của hắn không bằng người, có lẽ hắn còn có thể nghe lời. Nhưng khi trên Tuyết Sơn ngay cả người duy nhất có thể áp chế hắn là Cổ Lan Tu sư phụ cũng đã thua, hắn cũng sẽ không chịu ở lại Tuyết Sơn nữa! Hơn nữa, Đại Tuyết Sơn thực sự là một đại cơ nghiệp, trên Tuyết Sơn tàng trữ rất nhiều bí ẩn thần kỳ, có băng sương đấu khí là vũ kỹ đời đời truyền xuống, Đại Tuyết Sơn vu thuật thần kỳ, nhưng lại chỉ định cư ở một góc, với tính tình cao tuyệt của Bạch Hà Sầu như vậy, đương nhiên hắn sẽ không cam tâm. Hắn chẳng những đánh bại Cổ Lan Tu sư phụ, lại còn quyết tâm cướp đoạt vị trí Vu Vương nữa! Hắn hùng tâm bừng bừng, một lòng muốn lãnh đạo Đại Tuyết Sơn đi khai sáng một sự nghiệp vĩ đại! Nhưng mấy cái ý nghĩ này lại quay lưng vào truyền thống nhiều năm của Đại Tuyết Sơn, cho nên nói sao Cổ Lan Tu sư phụ cũng không chịu! Chỉ là thực lực Bạch Hà Sầu quá cường đại, Cổ Lan Tu sư phụ tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn. Cho dù có thêm ta cùng Xích Thủy Đoạn, cũng không chống đỡ được Bạch Hà Sầu. Kết quả sau trận chiến, Bạch Hà Sầu lấy thực lực cường hãn cùng thủ đoạn máu lạnh, đại khai sát giới trên Tuyết Sơn!
- Nguyên Vu Vương dưới tay có tám bạch y tát mãn Vu sư, năm đó bị hắn tự thân giết sáu. Cổ Lan Tu sư phụ tuy không chịu được nhưng rồi cũng chỉ có thể dùng trận pháp vu thuật vây khốn hắn tạm thời để cho ta cùng Xích Thủy Đoạn nhân cơ hội đó mà chạy trối chết xuống núi. Sư phụ giao hẹn với chúng ta, cuộc đời này nếu như không thể thắng được Bạch Hà Sầu, thì khỏi cần quay lại Đại Tuyết Sơn. Sư phụ lúc ấy bảo với chúng ta, với tính cách thiên lệch của Bạch Hà Sầu, sau này nhất định hắn sẽ không bỏ qua cho chúng ta, nhưng chỉ cần chúng ta không trở lại Đại Tuyết Sơn thì tính mạng không phải ngại.
- Lúc ấy ta không rõ đây là ý tứ gì, sư phụ mới nói cho chúng ta biết trên Đại Tuyết Sơn có một lời nguyền!
- Từ trước khi có người khai sáng cơ nghiệp Đại Tuyết Sơn, cũng không biết là nhân vật thần thông quảng đại nào, bởi lo lắng sau này Tuyết Sơn đệ tử cậy mình có thực lực cường hãn mà tranh đấu nội bộ, nên trong Tuyết Sơn vu thuật truyền lại, đã sớm ẩn hàm một pháp môn đặc thù. Chỉ cần người học Tuyết Sơn vu thuật, bất kể có nguyện ý hay không, từ khi người kia bắt đầu tu luyện một khắc, lời nguyền cấm chế này đã khắc sâu trên thân thể của người ấy! Vu thuật của ngươi tu luyện càng cường đại, thì lời nguyền cấm chế này lại phát ra càng lợi hại!
- Phàm là đệ tử Đại Tuyết Sơn đều không được tư đấu, càng không được khai sát giới! Đây là thiết luật nhiều đời! Trên Đại Tuyết Sơn, nếu ngươi giết đồng môn đệ tử, liền lập tức bị lời nguyền trói thân. Mặc dù ngươi có thần thông quảng đại đến mấy, lời nguyền này cũng theo ngươi từ khi còn bé, bắt đầu tu luyện đã phụ thể trên người ngươi rồi, ngay cả người như Bạch Hà Sầu cũng không thể thoát khỏi sự trói buộc của lời nguyền!
- Bạch Hà Sầu vì cướp đoạt vị trí Vu Vương mà đại khai sát giới, lập tức dẫn phát lời nguyền phản phệ... Nhưng khi đó hắn thật sự đã lợi hại tới tuyệt đỉnh! Chỉ sợ cả người khai sáng Đại Tuyết Sơn năm xưa cũng không nghĩ được đời sau lại sinh ra nhân vật như hắn. Sư phụ nói với ta, lời nguyền của Đại Tuyết Sơn là một lời nguyền cực kỳ lợi hại. Một khi bị lời nguyền phản phệ, người bị nguyền rủa ngay lập tức sẽ trở nên già yếu, thời gian trở thành kịch độc! Cứ mỗi phút mỗi giây, thân thể của hắn sẽ chịu tác dụng của thời gian tăng tốc mà nhanh chóng già lão! Ngay cả là người có sinh mệnh lực cường đại cũng chỉ trong không đến nửa ngày sẽ phải già đi mà chết!
- Chỉ là gã Bạch Hà Sầu này cũng thật sự là không thể dùng lẽ thường để phán đoán! Hắn thế mà còn có thể chia sức chống đỡ lời nguyền! Ngày đó khi sư phụ bảo chúng ta xuống núi chạy trốn cũng đã dự đoán được, nên mới nói là với thực lực của Bạch Hà Sầu, có lẽ lời nguyền cũng không giết chết được hắn, sợ là hắn cũng có bản sự bảo vệ tính mạng. Kết quả, sau khi ta xuống núi cũng không lập tức rời khỏi thảo nguyên, mà vẫn ở loanh quanh dưới chân Tuyết Sơn mấy ngày. Kết quả nhận được tin tức từ trên núi truyền đến, Bạch Hà Sầu rốt cục đã phá trận xuất ra, đánh chết sư phụ Cổ Lan Tu của ta. Sư phụ Cổ Lan Tu bị hắn đánh văng khỏi Tuyết Sơn, chết không toàn thây. Trong khi đó, hắn thực lực cường hoành, trên Tuyết Sơn hễ có ai không phục hắn, đều bị hắn dùng thủ đoạn lôi đình trấn áp, ép phải thần phục hắn. Rốt cục hắn đã chiếm được bảo tọa của Tuyết Sơn Vu Vương!
- Lời nguyền kia quả nhiên không giết chết được hắn.
- Ta cùng Xích Thủy Đoạn hai người sau khi nghe được tin tức thấy trong lòng tuyệt vọng! Xích Thủy Đoạn thương lượng cùng ta, muốn quay lại Tuyết Sơn tìm hiểu tin tức, ta ngăn trở không được, lại định cùng đi với hắn. Nhưng hắn lại bảo, môn hạ đệ tử của sư phụ giờ chỉ còn lại hai người chúng ta, nếu cả hai cùng chết trên Tuyết Sơn, thì sợ nhất mạch sư phụ truyền lại sẽ bị tuyệt, cho nên hắn quyết định chỉ tự thân lên núi. Sau đó ba ngày, hắn một thân trọng thương xuống núi, cơ hồ đã gần như tắt thở! Lúc ấy ta sợ Bạch Hà Sầu truy đuổi tới nơi, muốn đưa hắn nhanh chóng bỏ chạy. Hắn mặc dù trọng thương, nhưng biểu hiện dường như rất cao hứng, nói với ta "Không cần chạy, hắn không truy đuổi tới được!"
- Ta cẩn thận hỏi lại, hắn mới nói cho ta biết, hắn lần này lén lên núi, quả nhiên thu hoạch không nhỏ! Hóa ra Bạch Hà Sầu mặc dù có thể chống cự được lời nguyền nhưng không có cách nào phá giải hoàn toàn được!
- Trên Tuyết Sơn quanh năm băng tuyết bao phủ, sau khi Bạch Hà Sầu chém giết không đến một ngày, lập tức bị lời nguyền phản phệ, hắn cuối cùng đột nhiên nghĩ ra một biện pháp, tìm một hầm băng trên Tuyết Sơn để làm thành mộ băng! Mộ băng kia thật sự là hàn băng không biết mấy ngàn năm tích tụ! Ở chỗ băng hàn như vậy, hắn đem thân thể mình đông cứng lại, dựa vào hàn băng ngàn vạn năm để đem toàn bộ sinh cơ của thân thể đông kết ngưng trụ, lúc này mới trấn trụ được lời nguyền!
- Nhưng hắn cũng không có cách nào rời xa huyệt động kia một bước!
- Lúc đó, Xích Thủy Đoạn sau khi lên núi nắm được tin này, đã tính đi giết Bạch Hà Sầu. Nhưng khi tới huyệt động lại bị Bạch Hà Sầu đánh cho trọng thương! Hóa ra hắn chỉ cần không ra khỏi huyệt động, còn vẫn có thể tự do hành động!
- Xích Thủy Đoạn mặc dù không phải là đối thủ của hắn, nhưng dù sao hắn dù sao cũng là đệ tử của sư phụ, một lòng chạy trốn, nên đã liều mạng trốn thoát. Ta sau khi biết tin, lập tức nghĩ ra chủ ý, Bạch Hà Sầu hắn đã không thể ra khỏi huyệt động, vậy không bằng ngay lập tức lên núi! Bạch Hà Sầu trong tình trạng như vậy tất không thể tiếp tục trấn áp được Tuyết Sơn đệ tử. Chúng ta nếu trở lại tất sẽ nắm được cơ hội hiếm có để trọng chấn.
Nhưng chỉ là… ta lại nghĩ sai lầm.
- Thân thể của Bạch Hà Sầu đúng là không đi được, nhưng trong lúc tu hành trước đó, hắn đã luyện được một loại vu thuật thâm ảo nhất của Đại Tuyết Sơn – di hồn đoạt xác! Hắn không thể tự mình đi được, nhưng lại có thể tùy ý bắt lấy một môn hạ đệ tử, đoạt thân thể của hắn để làm phụ thể tạm!
- Lúc ấy ta cùng Xích Thủy Đoạn đều nghĩ Bạch Hà Sầu sẽ không truy đuổi tới, nhưng kết quả hắn lập tức dùng thuật đoạt xác, xuống núi tìm đến chúng ta!
- Chúng ta sợ hắn, nhưng hắn cũng kiêng kị chúng ta! Pháp thuật đoạt xác này chỉ có thể dùng nhất thời, không thể sử dụng thường xuyên. Hắn lo chúng ta chạy quá xa, đợi đến sau này lúc hắn không thể sử dụng đoạt xác pháp thuật nữa mới quay trở lại núi làm loạn, cho nên hắn nhất định phải giết chúng ta bằng được!
- Ta cùng Xích Thủy Đoạn, ở dưới chân núi bị hắn đuổi tới. Sau một hồi đại chiến, may mắn chính là pháp thuật đoạt xác, Đại Tuyết Sơn vu thuật truyền nhận tới nay, vốn có khuyết điểm. Lúc ấy hắn mới nắm được vu thuật này, ngay cả hai ba thành thực lực đều phát huy không được, hắn chỉ có thể phát ra nhiều nhất một thành bổn sự!
- Nhưng lúc ấy ta cùng Xích Thủy Đoạn còn chưa tấn cấp đến bậc thánh giai, ngay cả khi hắn chỉ có một thành thực lực, hai người chúng ta cũng đánh không lại hắn được. Chỉ là hắn muốn giết hai người chúng ta cũng không dễ dàng.
- Cuối cùng sau một hồi giằng co, tất cả mọi người đều biết không thể thỏa thuận được, liền bức bách đối phương lập lời thề!
- Bạch Hà Sầu tính tình kiêu ngạo, cho tới giờ cả đời không thèm nói dối, mặc dù chúng ta thống hận hắn, nhưng cũng biết hắn là người một lời nói ra như tên bắn. Hắn lúc ấy cũng không che dấu, nói nếu lần này giết chúng ta không thành, sau khi trở về núi tu luyện được pháp, nhất định sẽ lại xuống núi đến đuổi giết chúng ta, không chết không ngừng! Mà chúng ta nếu quyết tâm đánh tới đồng quy vu tận, cũng có thể thừa dịp hắn chỉ có một thành thực lực, có cơ hội lưu hắn lại! Chỉ là nếu cứ như vậy, nguyên khí của Đại Tuyết Sơn tổn thương nghiêm trọng, chỉ sợ đến hết đời này là đứt. Cuối cùng mọi người cùng lập lời thề, sau này tất nhiên hắn sẽ tới truy sát chúng ta, chỉ là Bạch Hà Sầu tính tình kiêu ngạo tuyệt đỉnh, tự nhận mình là thiên hạ vô địch, ta liền kích hắn thề: khi hắn tới tìm chúng ta, trừ phi hắn có thể đánh bại chúng ta mà không tổn thương tới một cọng lông, còn như hắn cho dù có hơn chúng ta, nhưng chỉ cần hắn bị thương nửa điểm cũng không được giết chết chúng ta! Hắn đương trường liền thề đáp ứng.
- Còn ta cùng Xích Thủy Đoạn hai người, thì lập lời thề: trừ phi hắn chết, nếu không chúng ta cả đời không bước lên Tuyết Sơn một bước! Kết quả Bạch Hà Sầu quả nhiên đương trường quay đầu trở về núi, còn ta cùng Xích Thủy Đoạn hai người cũng còn sống sót thoát đi. Chỉ là… sau đó ta cùng Xích Thủy Đoạn hai người bọn ta lại phát sinh chuyện phân ly… ôi, sau khi Xích Thủy Đoạn trải qua mấy cái này biến cố, tính tình vốn cương nghị nay dần dần trở thành âm trầm. Phía sau núi Tuyết Phong của Đại Tuyết Sơn chúng ta còn cất giấu không ít bí ẩn do nhiều đời vu vương lưu lại, nhưng chỗ này chỉ có thể dụng thanh bảo kiếm Nguyệt hạ mỹ nhân mới có thể mở ra được!
- Thanh Nguyệt hạ mỹ nhân này là lúc trước khi trốn xuống núi sư phụ đưa cho ta. Xích Thủy Đoạn hỏi ta cho hắn mượn kiếm, hắn kêu muốn lại lên núi, tới phía sau núi Tuyết Phong đi tìm mấy đồ gì đó mà nhiều đời vu vương lưu lại, xem xem có thể có cơ hội đối phó với Bạch Hà Sầu hay không.
- Chỉ là ta lại cự tuyệt yêu cầu này. Thứ nhất, sự phụ đã nói chúng ta không được quay lại Tuyết Sơn. Thứ hai, Bạch Hà Sầu thực lực cường hãn như vậy, nếu quay lên Tuyết Sơn, tức là tự mình phá bỏ lời thề, lúc đó Bạch Hà Sầu hạ sát thủ chắc cũng không lưu tình. Ta không phải sợ chết, chỉ là sư phụ đã chết, vậy môn hạ của sự phụ giờ chỉ còn lại có hai người chúng ta. Nếu tương lai còn muốn có cơ hội trọng chấn kỳ cổ, tất phải lưu lại mạng sống! Đề nghị của Xích Thủy Đoạn mạo hiểm quá mức nên đương nhiên ta không đáp ứng.
- Kết quả, ta cùng Xích Thủy Đoạn hai người nổ ra tranh cãi, cuối cùng lại thành trở mặt. Đi được nửa đường, thậm chí hắn còn lộ ra ý tứ dùng vũ lực cướp đoạt Nguyệt hạ mỹ nhân. Sau khi bị ta khám phá ra, hai người chúng ta hai người còn suýt xảy ra đánh nhau, cuối cùng chia đường mỗi người một ngả…
- Đáng tiếc, chúng ta đồng môn ba người, cuối cùng lại có một cái kết cục như vậy!
Trong lòng ta rất thất vọng, thảo nguyên đã không cần ta, vậy nên ta một thân trực chỉ hướng đông tới Roland đế quốc, sau đó tới đế đô, đổi tên rồi định cư ở đó.
Nhiều chục năm trước, trong mười năm đầu ta ngày ngày khổ tu, chỉ mong thực lực tăng lên, tương lai có thể đối kháng được với Bạch Hà Sầu. Đến một ngày, ta tự nhiên tấn cấp thành công tới bậc thánh giai.
- Nhưng sau khi tấn cấp, ta hồi tưởng về thực lực của Bạch Hà Sầu đã triển hiện cùng với tình huống hắn đánh bại sư phụ, lại càng cảm giác được khoảng chênh lệch giữa ta với hắn thực sự là cả đời này ta tuyệt đối không có cách nào vượt qua hắn được.
Nói xong, Lam Hải Duyệt thở dài, mi vũ tràn đầy thê lương ảm đạm.
- Thế… Xích Thủy Đoạn thì sao? -Đỗ Duy trong lòng máy động. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Lam Hải Duyệt nhẹ nhàng cười:
- Xích Thủy Đoạn… hắn cũng giống như ta, tới Roland đế quốc, cũng là ẩn tính mai danh. Nhưng hắn lại không ẩn cư giống ta. Hắn dấn thân vào quan trường, hắc hắc, sau đó hắn lại đi tìm ta, nói nếu muốn báo thù, với thực lực của chúng ta thì cả đời cũng đuổi không kịp Bạch Hà Sầu. Nhưng trong lòng hắn càng ngày càng tích tụ cừu hận, tính tình đã sớm thay đổi không giống với Xích Thủy Đoạn trên Tuyết Sơn năm xưa nữa. Ta gặp hắn một lần, chỉ cảm thấy trong lòng hắn thù hận quá nặng. Cuối cùng, hắn chẳng những hận Bạch Hà Sầu, mà còn hận cả người Tuyết Sơn nữa! Hắn nói, nếu một người không đánh lại Bạch Hà Sầu, vậy hắn muốn đi một con đường khác, đi vào thế tục, quản chế quyền lực. Chỉ cần hắn trở thành người có quyền lực đệ nhất trên đại lục, đến lúc đó quân phong trực chỉ, ngàn vạn người đổ máu dốc sức, chẳng lẽ lại không dẹp được một đám Tuyết Sơn sao? Bạch Hà Sầu cho dù cường giả nhưng cũng không phải là thần!
Đỗ Duy nghe đến đây trong lòng tim đập thình thịch, bỗng nhiên nghĩ đến một người…
- Chẳng lẽ… chẳng lẽ Xích Thủy Đoạn hắn là…
Lam Hải mỉm cười:
- Đúng rồi, Xích Thủy Đoạn bây giờ ở tây bắc, thân giữ chức thống soát tây bắc quân đoàn, dùng tên giả là Ruga, chính là hắn! Chỉ là, những năm gần đây ta tính tình dần dần nhạt nhẽo, nhưng với tính tình của hắn tất sẽ không từ bỏ hy vọng, tất sẽ ngày ngày dụng công khổ tu. Nói một cách thành thật, bây giờ thực lực của hắn chắc là đã hơn ta nhiều rồi.
Đỗ Duy nghe đến đó, nghi hoặc trong lòng rốt cục đã được giải khai!
Ruga! Ruga! Quả nhiên hắn là người của Đại Tuyết Sơn!!!
Hơn nữa còn là thân truyền đệ tử của vu vương – Xích Thủy Đoạn!
Ngay cả con hắn Cybaster cũng đã tu luyện băng sương đấu khí, thực lực có thể so với cửu cấp võ sĩ.
Có điều, cả Lam Hải Duyệt cùng Bạch Hà Sầu hai người đều không biết.
Đó là Vu vương Cổ Lan Tu năm xưa cũng không chết dưới tay Bạch Hà Sầu, sau lại tới Roland đế quốc mai danh ẩn tính, lại còn lưu lại một mê cung ngầm dưới đất trong phủ tổng đốc của thành Gileat.
Mà Đỗ Duy không hiểu duyên số thế nào, tình cờ thu được di thư của Cổ Lan Tu để lại, trở thành đệ tử thứ tư của Cổ Lan Tu.
Chỉ có điều, chuyện này Đỗ Duy không nói cho Lam Hải Duyệt biết. Trong lòng hắn đối với mấy người gốc Đại Tuyết Sơn này còn tồn tại mấy phần kiêng kị!
Mà trình độ Đại Tuyết Sơn cũng kinh khủng quá đi, một vu vương ba đệ tử, cả bốn người thực lực đều đạt tới thánh giai cấp độ. Đúng là gã Ruga Xích Thủy Đoạn kia chưa thể hiện trước mặt Đỗ Duy, nhưng đến Lam Hải Duyệt thực lực còn đạt mức thánh giai, mà như Lam Hải Duyệt đã nói, thực lực bây giờ của Ruga đã vượt xa hắn, vậy…
Bốn thánh giai cường giả…
Chuyện này cũng quá khoa trương a!!
Nghĩ tới đây, trong mắt Đỗ Duy chuyển động:
- Lam Hải Duyệt tiên sinh! Ta cho tới bây giờ vẫn biết, nghe được chuyện xưa là phải trả giá đắt! Ta và Đại Tuyết Sơn các ngài có quan hệ không sâu sắc, ngài hôm nay đưa ta đến đây xem một hồi biểu diễn như vậy, rồi lại cùng ta nói một cái chuyện xưa đầy kích động, chắc chắn là ngài dụng ý gì đây?
Lam Hải Duyệt cười đến yếu ớt, nhưng trong nụ cười vẫn có thâm ý, làm cho Đỗ Duy càng không đoán được.
- Công tước đại nhân, những năm gần đây ta thân ở đế quốc. Lại nói, ta đúng là người Roland, chỉ có điều còn nhỏ đã bị đưa đi Tuyết Sơn, rồi đến năm bốn mươi tuổi trở lại Roland sống đến bây giờ. Bây giờ, trong lòng ta đã coi mình là một người Roland chính thức rồi! Công tước đại nhân, ta bất quá là một lão già mà thôi. Những năm gần đây sống tại Roland đế quốc, ta càng cảm thấy cuộc sống như vậy mới có ý nghĩa! Trên Tuyết Sơn khổ tu cũng tốt, cừu hận cũng nhiều, nhưng chỉ là một giấc mộng mà thôi. Cuộc sống của ta tại đế đô này, mỗi ngày thấy hàng xóm nhìn ta mỉm cười, thấy đệ tử đối ta cung kính mà hành lễ, đi ra đường lớn ngay cả mã phu cũng chào hỏi với một nụ cười xuất phát tự đáy lòng… trong lòng ta đã sớm coi mình là một người Roland rồi.
Nói tới đây, Lam Hải Duyệt lại là ho khan vài tiếng, khó khăn nói:
- Trên thế giới này, không có ai hiểu rõ Bạch Hà Sầu hơn ta! Hắn tự ví mình với với trời cao, kiêu ngạo tới cực độ, dã tâm cũng cực độ! Năm đó trên Tuyết Sơn, hắn chất vấn sư phụ, học một thân bản lĩnh cường hãn như vậy nhưng chỉ có thể tọa thủ Tuyết Sơn thì còn ý nghĩa gì nữa. Hắn trong lòng có chí hướng cực lớn, hắn đoạt ngôi vu vương thống lĩnh Tuyết Sơn là bởi muốn làm đại sự một phen! Hắn khi còn trẻ đã từng nói cùng ta một câu, lúc ấy ta nghe xong liền quên. Nhưng mấy năm nay, mỗi lần nhớ tới, không khỏi hãi hùng!"
- Hắn nói cái gì vậy? -Đỗ Duy hỏi.
Hắn bảo:
- Ta nghe nói ở Roland đế quốc mọi người kính bái Quang Minh nữ thần … Hừm, thần linh thế nào ta không biết, nhưng nếu là ta, cho dù thần linh ở trước mặt ta cũng không bái lạy gì cả! Sẽ có một ngày, ta muốn mọi người trên thế giới này phải bái lạy ta! Tượng dựng trong thần điện là tượng Bạch Hà Sầu ta vậy!
Lam Hải Duyệt cười khổ một tiếng:
- Năm đó khi hắn nói mấy câu này hắn chẳng qua mới hơn mười tuổi mà thôi… Nhưng giờ nghĩ lại câu này hẳn không phải là một lời thuận miệng! Đỗ Duy công tước đại nhân, nếu không phải bị lời nguyền trói buộc, bắt hắn mười năm mới có thể đoạt xác xuống núi một lần… với thực lực cường hãn của hắn, lại thống nhất Đại Tuyết Sơn, hơn nữa được người trên thảo nguyên coi là thần linh. Với tực lực cường hãn của hắn, nếu dẫn ra từ thảo nguyên mười vạn thiết kỵ, bỗng nhiên có một ngày đông chinh… xin hỏi ngài, trên thế giới này còn có ai có thể ngăn cản hắn?!
Câu hỏi cuối cùng đã khiến Đỗ Duy bỗng nhiên toát mồ hôi lạnh.
Có ai có thể ngăn cản hắn? Ngăn cản Bạch Hà Sầu?!

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #424


Báo Lỗi Truyện
Chương 424/902