Chương 392: Quái vật Rhine.


Lúc này là giữa trưa, Đỗ Duy đi ra khoang thuyền, lúc hắn tới thành tàu thì con tàu cơ hồ đã dừng lại. Raoen tiếp lệnh của Đỗ Duy, mệnh lệnh này khiến cho tất cả các thị vệ kinh hãi, họ đều chuẩn bị vũ khí cùng nỏ ngắn, vừathấy Đỗ Duy đi ra, đại bộ phận đều tụ lại bên Đỗ Duy.
Tên Rhine đã đi lên trên bong tàu, cự hán này đứng trước người Đỗ Duy, thân thể như một tháp sắt, Đỗ Duy thấy tên này không biết từ đâu kiếm được một thanh binh khí – Maximus quả nhiên không nói sai, tên này đích xác không dùng kiếm. Vũ khí của Rhine là một rìu chiến lớn, ước chừng cao hơn một thân người, dùng rèn từ thép nguyên chất, một thanh rìu chiến lớn như vậy, có lẽ nặng tới mấy trăm cân, nhưng hắn nắm bằng một tay thoải mái như nắm một cọng cỏ, tùy tiện cầm trong tay, đôi mắt khép hờ, khí thế cường tráng như dã thú của hắn phát ra càng mạnh.
Lúc này trên đường sông, phía trước quả nhiên có một chiếc thuyền lớn chắn ngang ngang giữa sông – nếu chỉ có vậy, thuyền của Đỗ Duy cũng có thể từ bên phải hoặc trái lách qua. Nhưng đối phương tựa hồ có chủ ý ngăn cản, xung quanh thuyền lớn, còn hạ xuống mấy chiếc thuyền nhỏ, ngăn chặn đường sông.
Ban ngày ban mặt, lại dám cả gan phong tỏa đường sông… bọn người kia thật to gan. Đỗ Duy trong lòng có chút khó chịu: ta muốn xem xem, mấy tên thần côn này có gì để nói!
Thời điểm này, đối phương phát hiện thuyền của Đỗ Duy đã ngừng lại, mấy con thuyền nhỏ liền nhích gần tới, trên mấy thuyền nhỏ còn đứng mười mấy người, mỗi người đều khoách áo bào rộng. Tuy nhiên Đỗ Duy từ rất xa đã thấy dưới áo bào của những người này, bao trùm áo giáp, áo bào rộng cũng không thể ẩn giấu kiếm của bọn họ.
Lúc này, trên cột cờ phía sau Đỗ Duy, cờ hoa Tulip màu vàng đã được kéo lên. Nhưng Đỗ Duy cũng không trong mong dựa vào một cây cờ liền có thể dọa đối phương bỏ chạy.
Thứ nhất, ngay cả đại giáo chủ của một giáo khu mà đối phương cũng giám ra tay, bản thân mình thân phận là một công tước, tuyệt đối không trấn áp được đối phương. Thứ hai, Đối Phương có thể chặn ở chỗ này, hiển nhiên sớm đã biết Maximus ở trên thuyền mình – thân phận của mình. Đối phương tất nhiên không thể không biết.
Raoen đứng trước boong tàu, trừng mắt nhìn mấy thuyền nhỏ tới gần, lớn tiếng quát:
-Kẻ nào dám cả gan chặn thuyền của đức ngài công tước! Mau mau tránh đường.
Đối phương lại không nói lời nào. Chờ khi song phương cách chừng trăm bước. Bỗng nhiên nghe thấy một tên thủ lĩnh trên một truyền hét lớn;
-Động thủ đi.
Nhất thời, mọi người trên mấy thuyền nhỏ đều lột áo bào. Lập tức một nửa số người lộ ra cung tên dưới áo bào, mà số còn lại đều lộ ra áo giáp, trong tay cầm kiếm sắc. Mấy chiếc thuyền nhỏ tạo thành trận thế vây ở phía trước thuyền của Đỗ Duy.
Đỗ Duy cười lạnh một tiếng, hắn tiện tay thi triển một cái ma pháp nho nhỏ khiến thanh âm vang ra xa, lớn tiếng nói:
-Không phải thuyền của các ngươi bị hỏng sao? Hừ, chẳng lẽ là cường đạo cướp bóc trên sông sao? Khửa khửa… chẳng lẽ năm nay, cường đạo đều bắt đầu dùng bộ dáng thần thành kỵ sĩ đoàn đi làm việc sao?
Giọng điệu của Đỗ Duy không chút lưu tình. Tràn ngập trào phúng, rơi vào lỗ tai bọn người kia, cả bọn đều biến sắc. Duy chỉ có trung niên cầm đầu, nghe xong rất tỉnh táo. Hắn hít một hơi thật sâu. Thanh âm truyền tới rõ ràng.
-Đức ngài công tước. Chúng ta biết đây là thuyền của ngài, bây giờ thần điện xử lý nội vụ. Xin công tước Tulip không cần nhúng tay.
Người này nói xong, xa xa còn hơi cúi mình.
-Nói bậy.
Đỗ Duy cười lạnh:
-Thần điện sao? Dù là thần điện, cũng không có quyền phong tỏa đường sông. Công nhiên ngăn chặn thuyền của công tước đế quốc! Ai cho ngươi quyền làm chuyện anỳ? Chả lẽ bây giờ hoàng đế đế quốc Roland đã không phải hoa bụi gai nữa sao? Chẳng lẽ thần điện có thể công nhiên chèn ép đế quốc pháp điển! Các ngươi tại đây dùng vũ lực chặn thuyền của một vị đế quốc công tước, đó là tội phản nghịch! Các ngươi vừa rồi nói dối là thuyền hỏng… Chẳng lẽ thần thánh kỵ sĩ đoàn cũng bắt đầu dùng loại thủ đoạn hèn hạ này sao?
Đỗ Duy nói hết, giọng điệu nghiêm túc. Thủ hạ hộ vệ hoa Tulip đều cầm khiên lên, hộ vệ trước người Đỗ Duy. Thị vệ hoa Tulip mặc dù dùng nỏ ngắn nhưng nỏ ngắn lại không thích hợp để đánh xa.
Kẻ ở trên thuyền nhỏ kia xem ra là một thủ lĩnh, hắn nghe Đỗ Duy trách mắng xong, cũng không tức giận, nhưng thanh âm lại trầm xuống, hắn lớn tiếng nói:
-Đức ngài công tước! Vừa rồi chúng ta nói dối là thuyền hỏng, là vì không muốn đánh rắn động cỏ. trên thuyền của ngài có vài tên tội phạm của thần điện, chúng ta phụng mệnh tới bắt chúng…
-Cái gì mà tội phạm.
Đỗ Duy cười cười:
-Trên thuyền của ta không có tội phạm nào cả.
-Thưa ngài, đó là tiền nhiệm đại giáo chủ của trung bắc giáo khu Maximus cùng tùy tùng của hắn.
Thủ lĩnh này lớn tiếng nói:
- Ở đây ta có mệnh lệnh cùng chữ ký của thẩm phán trưởng đại nhân thẩm phán viện trong quang minh thần điện, Maximus phản bội thần điện, quay lưng lại vói giáo lý, đã bị thẩm phán viện nhận định là phản nghịch, ta nhận lệnh thẩm đức ngài phán trưởng tới bắt hắn! Đức ngài công tước, đây là việc trong nội bộ thần điện, xin ngài không cần nhúng tay vào.
Đỗ Duy vừa nghe, đối phương còn có lệnh của thẩm phán trưởng sao?
Ngay lúc này từ phía sau truyền tới thanh âm phẫn nộ của phó giáo chủ Rames:
-Đức ngài công tước đừng nghe hắn nói bậy! Đương nhiệm thẩm phán trưởng là kẻ cực kỳ mưu mô ắp tâm làm bậy! Hắn là thủ lĩnh phái Diệp ni, đương nhiên hận không giết sạch phái ma tát chúng ta! Huống hồ, dựa theo giáo điển thần điện, nếu muốn xử trí đại giáo chủ hoặc các nhân viên thần chức cao cấp khác của thần điện, phải tổ chức họp hội trưởng lão, do cộng đồng các đại giáo chủ các giáo khu nghe phán xét, hơn nữa đại giáo chủ sẽ được tự biện minh trước trưởng lão hội, sau đó tùy trưởng lão hội bình phán, mệnh lệnh thi hành cuối cùng chỉ có giáo tông bệ hạ ký mới có hiệu lực! Thẩm phán trưởng trong thẩm phán viện cũng không có quyền lực vượt mặt trưởng lão hội cùng giáo tông, hay tùy tiện xử một đại giáo chủ.
Nói xong, Rames cực kỳ phẫn nộ, xa xa rống lớn:
-Carlsberg khốn kiếp! Đây rõ ràng là âm mưu, là làm loạn! Ghẩm phán trưởng không có quyền lực hạ lệnh này! Các ngươi đang công nhiên dẫm đạp lên giáo điển.
Đáng tiếc, phó giáo chủ Rames không có bổn sự tùy ý thi triển ma pháp như Đỗ Duy, thanh âm của lão dù lớn nhưng không cách nào vang ra xa.
Đỗ Duy nghe xong, thoáng bình tĩnh lại. Loại chuyện nội loạn này. Hắn đương nhiên hi vọng càng loạn lớn càng tốt. Vừa rồi đối phương nói thừa lệnh, Đỗ Duy cũng thầm rung động, nếu thực là giáo tông hạ lệnh, vậy mình nói gì cũng không thể nhúng tay vào. Nhưng Rames vừa nói, trong long Đỗ Duy liền bình tĩnh.
Hắn liếc mắt nói nhỏ với Rames:
-Đức ngài phó giáo chủ không cần tức giận, đối với người như thế thì không có đạo lý nào có thể nói cả.
Rames tức giận đển đỏ mặt, nghe Đỗ Duy nói xong. Gật đầu không cam, lại dặn dò một câu:
-Đức ngài công tước cẩn thận. Người nói chuyện tên là Carlsberg, là kỵ sĩ cấp bảy tại giáo khu đông nam thần thánh khị sĩ đoàn. Vũ kỹ rất lợi hại.
Đỗ Duy gật đầu, hắn quay đầu lại lớn tiếng nói với Carlsberg đứng ở xa:
-Kỵ sĩ Carlsberg, ngươi không nên nghĩ ta không biết giáo điển. dựa theo quy củ. Thẩm phán trưởng không có quyền ra lệnh này, hắn làm thế này là vượt quyền.
Carlsberg hừ một tiếng. hắn tức giận nói:
- Công tước hoa Tulip! Ta đã nói nhẹ nhàng rồi, nhưng ngài nhất định nhúng tay vào chuyện của thần điện, bằng vào cái gì nghi vấn mệnh lệnh của thẩm phán trưởng đại nhân có hiệu lực hay không! Ta cho ngài cơ hội cuối cùng, công tước hoa Tulip, trong tay ta có lệnh được thẩm phán trưởng cùng toàn thể thẩm phán viện liên danh ký tên, ta lấy danh nghĩa quang minh nữ thần thần thánh chấp hành mệnh lệnh của thần điện. Thần điện giao cho ta thi hành mệnh lệnh. Nếu ngươi tiếp tục ngăn trở. Vậy đừng trách ta không khách khí.
Đỗ Duy nghe xong cười ha hả
-Không khách khí à… Carlsberg. Ngươi dọa ta sao? Hừ! Chấp hành làm việc sao?
Từ xa nhìn lại, Carlsberg sắc mặt đã âm trầm cực điểm. Rốt cục nhẫn nại không nổi, lớn tiếng giận dữ quát:
-Đại công tước hoa Tulip! Ta đếm tới mười, ngài lệnh cho thủ hạ buông vũ khí! Quang minh nữ thần nhân từ có thể tha thứ cho lỗi lầm của ngài! Để người của ta lên thuyền kiểm tra. Mang đi người chúng ta muốn bắt, nếu không…
-Cút con mẹ ngươi đi.
Không đợi vị thần thánh kỵ sĩ này nói xong, Đỗ Duy bỗng nhiên không lạnh không nóng nói một câu như vậy. Một câu này, khiến cho Carlsberg trợn tròn mắt, mấy lời muốn nói liền nuốt lại, há mồm cứng lưỡi nhìn Đỗ Duy, rột cục rống lên nói:
-Ngài nói gì?
Đỗ Duy giơ ngón út lên, ngoáy lỗ tai, vẻ mặt khinh thường nói:
-Tai ngươi có bệnh sao? Ta nói là "cút con mẹ ngươi đi", lần này nghe rõ chưa?
Carlsberg vẻ mặt tức giận hắng giọng, Đỗ Duy đã tiếp tục nói:
-Ông đây chẳng quản cái gì tới mệnh lệnh thẩm phán trưởng chó má của ngươi! Hữu hiệu hay không hữu hiẹu, ông đây không quan tâm! Ngươi hiểu chưa? Ta không phải tín đồ, cũng không phải người trong thần điện các ngươi! Ta là quan viên đế quốc, công tước đế quốc! Đừng nói thẩm phán trưởng chó má gì đó, dù là mệnh lệnh của giáo tông, ông đây nghe hay không nghe, cũng phải xem tâm tình của ông đây rồi mới nói.
Bị một phen chửi mắng, khiến Carlsberg giận dữ, hắn không hề có ý nói đạo lý với Đỗ Duy, chỉ lớn tiếng tuyên bố:
- Bây giờ ta bắt đầu đếm tới mười, người của ngươi không hạ vũ khí, chúng ta liền động thủ! Một! hai! Ba!
Khi hắn đếm tới ba, tay phải rút trường kiếm bổ vào hư không, bộ hạ bên người nghe thấy mệnh lệnh của hắn, cung tiễn thủ trên tất cả các thuyền nhỏ đều hướng cung tiễn về phía Đỗ Duy.
Khi hắn đếm tới "năm", mấy người đứng cạnh cung tiễn thủ đã châm lửa, mũi tên hiển nhiên là đã được tẩm một loại chất gì đó, đốt một chút, đầu tiễn đã nổi lên lửa cháy.
Carlsberg nhìn về phía sau, trong lòng quyết định, cười lạnh nói:
-Công tước Hoa Tulip, ta đếm tới năm! Ngài thấy đấy, nhiều hỏa tiễn như vậy bắn ra, thuyền của ngài đều là gỗ … sáu.
-Chờ chút.
Đỗ Duy thở dài.
Vừa nghe thấy Đỗ Duy nói vậy, Carlsberg đã thở nhẹ ra:
-Ôi, rốt cục ngài thay đổi tâm ý sao? Công tước Hoa Tulip, mặc dù ngài vô lễ, nhưng chỉ cần ngài…
-Nói nhảm thật nhiều. Đỗ Duy nâng tay, tựa hồ muốn phất tay đuổi con ruồi bọ trước mặt, sau đó ho khan một tiếng nói
-Mấy cái cung hỏng, rất là đáng sợ sao?
Nói xong, hắn nhìn thủy thủ dưới bong tàu nói:
-Các anh em, bọn họ dùng cung tên dọa chúng ta, các anh em nói xem, chúng ta làm sao bây giờ?
Thủy thủ phía dưới cười to ha hả, đều chỉ vào các thuyền nhỏ xa xa vừa cười vừa mắng.
Sau đó, không đợi Đỗ Duy phân phó, sớm có mười mấy thủy thủ chạy đi, đẩy vài khối đồ vật lớn gì đó được bọc bằng vải bố để trên bong tàu ra. Nhấc vải lên, lập tức lộ ra thứ ở trong.
Mấy thủy thủ hành động rất nhanh gọn, tựa như đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc. Chốc lát, mấy thứ to lớn được đẩy tới trước truyền, nhắm chuẩn vào mấy cái thuyền nhỏ xa xa.
Vốn người đối phương trên mấy con thuyền nhỏ vẻ mặt đắc ý, hình dáng cao ngạo, nhưng vuằ thấy rõ mấy thứ trên thuyền công tước hoa Tulip, lập tức không ít người biến sắc. ngay cả Carlsberg kia cũng động dung.
Trên thuyền của Đỗ Duy, mấy thứ được nhấc vải che lên, không phải thứ gì khác, mà là "pháo nỏ" chuyên dụng của chiến thuyền trên biển.
Loại pháo nỏ này tuyệt đối không phải cung tiễn nào cũng có thể so sánh, đây tuyệt đối là một loại vũ khí lạnh trên thế giới thuộc loại vũ khí hạng nặng tầm xa! Mặc dù tên gọi pháo nỏ. Nhưng kỳ thật cũng không phải hỏa pháo, mà giống với loại nỏ đã phóng đại vô số lần! Dùng dây sắt làm dây nỏ, mỗi cây nỏ đều dùng kim loại chế tạo, dài 1 xích tương đương trường mâu. Lúc phóng ra ngoài, trong vòng ngàn thước, đều có thể dễ dàng xuyên thủng tường đá.
Lúc hải chiến, đây là vũ khí tầm xa cực mạnh của hải quân.
Bọn người đối phương không thể tưởng được, trên chiếc thuyền của Đỗ Duy lại có thứ này. Nguồn: http://truyenyy.com
Đừng quên. Thủ hạ trên chiếc thuyền này của Đỗ Duy, cũng không phải như là thương thuyền dân dụng hay là các con thuyền lớn xa hoa của các quý tộc khác….
Thuyền của hắn. tòan bộ đều là từ hải tặc thu được! Mấy con thuyền trường kỳ cướp bóc trên biển, ngẫu nhiên còn chiến đấu với hải quân đế quốc, tự nhiên không thể thiếu được loại vũ khí hạng nặng tầm xa này!
Lúc này, pháo nỏ trên thuyền mặc dù không nhiều lắm, chỉ có bốn chiếc, nhưng bốn chiếc phân biệt nhắm chuẩn vào bốn chiếc thuyền nhỏ của đối phương, chỉ cần phóng trúng mục tiêu. Với loại thuyền nhỏ của đối phương, chải cần sượt qua cũng có thể dễ dàng xuyên thủng tàu. Đánh xuyên qua thuyền nhỏ của đối phương.
Vũ khí như vậy, đối phương tự nhiên là nhận ra. Mắt thấy mấy pháo nỏ nhắm chuẩn vào thuyền mình. Mỗi người đều biến sắc.
Sau đó Đỗ Duy lạ cười lớn ha hả. cười nói với bọn thủy thủ:
-Các ngươi làm gì thế! Không cần nhắm vào mấy con thuyền nhỏ này, tất cả pháo nỏ trực tiếp nhắm chuẩn vào chiếc thuyền ở giữa kia! À, còn cái tên đang đếm tời mười kia, chốc lát nếu khai pháo, ai đánh trúng, ta sẽ thưởng cho một trăm đồng vàng.
Phần đông thủy thủ ầm ầm kêu hay, lập tức quay pháo, bốn chiếc pháo nỏ hạng nặng nhắm chuẩn thuyền nhỏ nơi Carlsberg đứng. Sắc mặt Carlsberg chợt xanh chợt đen. Hắn mặc dù có thực lực kỵ sĩ cấp bảy, nhưng đối mặt vũ khí hạng nặng cực mạnh của hải quân đế quốc, đồng thời có bốn chiếc nhắm vào, trong lòng cũng phát lạnh! Huống chi tầm bắn loại vũ khí này đạt tới ngàn thước, nhưng bây giờ khoảng các hai bên cũng chỉ khoảngtrăm thước! Uy lực lại càng đáng sợ! Khoảng cách gần như vậy, nếu đối phương đồng thời bắn ra cả bốn phát, mình chưa chắc có thể tránh được – dù mình có tránh được, bốn chiếc pháo nỏ cùng phát, đủ để đánh nát chiếc thuyền nhỏ trong nháy mắt.
Đỗ Duy vẫn cười:
-Sao? Carlsberg kỵ sĩ, ngươi sao không đếm tiếp? Vậy, ngươi không đếm, ta liền đếm. Ta không cần đếm tới mười, ta chỉ đếm tới năm! Nếu người của ngươi không lui khỏi đường sông, ta liền hạ lệnh khai pháo! Một hai ba bốn….
Đỗ Duy đếm nhanh, lúc hắn mới nói ra "năm". Xa xa liền nghe thấy một thanh âm già nua hùng hậu truyền tới.
-công tước hoa tu líp. Ngươi rất càn rỡ.
Lời còn chưa hết. Đỗ Duy đã thấy trên con thuyền lớn xa xa, một thân ảnh màu trắng cấp tốc bay tới, một lão già thân mặc áo choàng màu trắng nhẹ nhàng bay nhanh tới.
-Ma pháp sư sao?
Đỗ Duy nhíu mày.
-Là thần thuật sư của thần điện. Chỉ có thần thuật sư của thẩm phán viện mới thật sự có thể mặc áo bào trắng.
Giọng nói lo lắng của Rames vang lên từ phía sau:
-Đức ngài công tước, người kia là thần thuật sư của thẩm phán viện, cẩn thận….
Lời còn chưa hết, lão giả áo bào trắng đã ở giữa không trung ngâm xướng một câu chú ngữu. Hai tay áo run lên, hai đạo gió lốc cuồn cuộn nổi lên. Mắt thường có thể thấy được, hai luồng cuồng phong đánh úp về phía thuyền của Đỗ Duy
Đối phương thật sự nói đánh liền đánh. Nhưng Đỗ Duy sợ hắn sao? Vừa cười lạnh, Đỗ Duy vừa vén tay áo lên, hắn cũng không niệm đọc chú ngữ gì, mà trực tiếp ném ra một ma pháp quyền trục.
Quyển trục lấy được của Galdaf áo trắng, Đỗ Duy sớm đã dùng hết. nhưng may mắn là còn có một Gandalf áo xanh, lão già này cũng là một chuyên gia chế tạo quyển trục, mấy ngày nay, Đỗ Duy không ít lần lừa lấy một ít. Mắt thấy hai luồng cuồng phong của đối phương đánh tới, Đỗ Duy nhanh chóng ném quyển trục ra, giữa không trung chợt hiện lên một đạo ánh sáng vàng, một cái vòng tròn như quang mạc chặn lại hai đạo cuồng phong cuốn tới.
Thanh âm ngâm xướng của thần thuật sư trên trời, cùng ma pháp chú ngữ hòan tòan bất đồng, giống như thần phụ của giáo hội đang ca tụng, thanh âm êm tai dễ nghe, tựa hồ theo một nhịp điệu kỳ dị nào đó. Pháp thuật đầu tiên của thần thuật sư đã bị Đỗ Duy hóa giải, nhưng sau khi hắn ngâm xong một đoạn. Đỗ Duy liền cảm giác dưới chân chấn động.
Ầm một tiếng, nước sông dưới thuyền đột nhiên nổi lên một con sông lớn. Cả con thuyền liên tục lay động. trên bong tàu, thủy thủ điều khiển pháo nỏ khó đứng thẳng được. Nhất thời liền ngã trái ngã phải. còn mấy người dựa vào thành thuyền, bị hất thẳng xuống sông.
Đỗ Duy tức giận, lập tức quát lên:
-Bắn! bắn! bắn chìm thuyền bọn chúng!
Nói xong, hắn khẽ nhún, thân thể liền bắn lên không, chỉ vào thần thuật sư kia lớn tiếng mắng chửi:
-Lão thần côn. Nói đánh liền đánh, ông đây sợ ngươi sao.
Nói xong, tay áo vung lên. Xuất ra độc môn tuyệt kỹ của Đỗ Duy: Thuật cầu lửa vô địch.
Thần thuật sư mặc dù cường hãn, nhưng loại kỹ năng vung ra trăm mười hỏa cầu bổ vào đầu này, sợ rằng ai cũng sợ đến chết khiếp. Hơn nữa Đỗ Duy đã dùng chiêu này chơi không ít cao thủ. Tỷ như Shaman áo tắng Răng Sứt của Tuyết Sơn cũng phải ôm hận chết dưới chiêu này của Đỗ Duy. Kẻ khác như Gandalf áo xanh. Lúc trước trong lúc khinh thường cũng thiếu chút nữa bị hại, còn có thời gian để đọc chú ngữ ngăn cản sao? Chỉ có thể nhanh chóng lui ra sau, đồng thời hít một hơi thật sâu.
Đỗ Duy lập tức trợn mắt.
Đây là lần đầu hắn thấy thần thuật sư thi triển thần thuật. Trước kia hắn chỉ nghe nói trong quan minh thần điện có thần chức nhân viên. Có một loại pháp thuật đắc biệt. là thần linh truyền xuống, bất đồng với ma pháp của am pháp sư nhưng cùng công hiệu. Mà cũng vì thế, ma pháp sư tự xưng là đại biểu duy nhất nghiên cứu lực lượng thâm ảo của thần linh, thủy chung không đồng ý với các thần thuật sư của thần điện. đại đa số các ma pháp sư đều cho rằng: thần thuật bất quá là một loại ma pháp. Chỉ có điều thần điện tự đề cao nó thôi. Vì vậy mới cố ý nghĩ ra một cái tên "thần thuật" thôi.
Nhưng hôm nay Đỗ Duy vừa thấy, lại có cảm giác bất đồng.
Lão già này một hơi hít vào. Bộ ngực lão cũng nở ra. Đỗ Duy lập tức ý thức được có chút không ổn. Quả nhiên, người kia một mặt lui ra sau, một mặt thở ra một hơi.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #392


Báo Lỗi Truyện
Chương 392/902