Chương 383:


- Không sai, chìm đắm vào bể tình.
Phu nhân Listeria thấp giọng nói:
- Chính là sau khi hai người cùng nhau ăn vào, sau đó đợi hai người nhìn vào mắt nhau, khi ánh mắt tiếp xúc sẽ dẫn phát ra ma lực trong thành quả, khiến cho ánh mắt vào lúc đó hoá thành yêu thương, từ đó về sau biến thành đôi tình nhân yêu nhau…
Angele chỉ cảm thấy tim mình đang đập thình thịch:
- Chỉ cần ăn… sau đó nhìn nhau một cái? Ánh mắt tiếp xúc... Có thể sao?
Phu nhân Listeria liếc mắt nhìn em gái:
- Là như thế này… Làm sao? Em muốn sử dụng nó?
Mặt Angele đỏ lên, suy nghĩ trong lòng nàng quả như vậy nhưng mà ngay tức khắc đột nhiên nghĩ tới chị gái đưa ra thứ này có lẽ chưa hẳn là cho mình dùng… mà là chuẩn bị cho chính chị ấy dùng.
Nghĩ tới đây, trong nháy mắt sắc mặt Angele biến thành tái nhợt.
Phu nhân Listeria thấy biến hoá của sắc mặt em gái mình thì biết tâm tư của nàng ta, nhẹ nhàng thở dài thấp giọng nói:
- Em à… thứ này mặc dù thần kỳ, nhưng mà ta không thể cho em dùng, chỉ có thể do ta sử dụng thôi.
-Vì… vì cái gì!
Angele bỗng nhiên hét lớn:
- Chị đã có thứ này, vì sao không sớm lấy ra! Nếu chị sớm đem thứ này cho em. Em… em…
- Em cũng không cần chịu đau khổ tương tư một mình, đúng không? Em muốn nói như vậy phải không?
Phu nhân Listeria thở dài:
- Em không cần hận ta. Sở dĩ ta không đem thứ này ra từ trước là bởi vì thứ này khi không nhất thiết phải dùng thì nhất định không nên dùng nó… bởi vì thứ này đối với thân thể hoa tinh linh cũng có tổn thương rất lớn.
- Tổn thương ư?
Phu nhân Listeria cười khổ một tiếng. Sau đó chậm rãi thổ lộ ra một từ tàn khốc:
- Là tổn thọ!
Sau đó giọng nói của nàng dần dần chuyển sang lạnh lẽo:
- Cha đã từng nói với chị, hoa tinh linh đơn thuần có thể có được tuổi thọ dài đến nghìn năm, nhưng mà một khi dùng thành quả ma pháp này chẳng khác nào là dùng tuổi thọ dài lâu của bản thân đổi lấy tình yêu! Hễ là hoa tinh linh dùng thứ này, ở dưới tác dụng của ma pháp sẽ mất đi hơn một nửa tuổi thọ. Cha cũng nói qua, bởi vì dòng máu hoa tinh linh trong máu của chúng ta quá mỏng manh, cho nên tuổi thọ của chúng ta tự nhiên không có khả năng như hoa tinh linh chính thức, như so với bản thân cha… người chỉ sống bảy mươi năm đã mất rồi. Tuổi thọ như vậy đã không có khác bao nhiêu so với con người. Cho nên em và ta tuổi thọ chính thức cũng không khác biệt lắm, nếu ăn vào thứ này, mặc kệ em hay ta, sợ rằng nhiều nhất đều… đều sống không quá bốn mươi tuổi.
Mấy chữ cuối cùng nói ra tiếng nói rõ ràng có một chút run rẩy.
Lời này nói ra làm cho Angele kinh hãi.
Phu nhân Listeria lộ vẻ đau thương, rồi cười nói:
- Em... nguyện vọng cả đời ta ngoại trừ gia tộc kinh doanh tốt, chính là hy vọng em và Mose có thể có một đời sống đầy đủ. Chị… chị đã đem cả đời hiến cho gia tộc rồi, nhưng chị lại không hy vọng em và Mose cũng giống như mình! Em hiểu chứ? Em xinh đẹp, tuổi còn trẻ, tương lai rực rỡ ở phía trước… Chúng ta có được dòng máu tinh linh, sự xinh đẹp và trẻ trung của em có thể kéo dài rất lâu. Ví dụ như cha, khi người hơn sáu mươi tuổi nhìn vẫn trẻ trung đẹp trai như trước. Em có cuộc đời tốt đẹp, ta... ta sẽ không cho phép em chết sớm!
Trong lòng Angele run rẩy, bỗng nhiên kêu lên:
- Không được! Không được chị à, chị muốn ăn thứ này, vậy chị... vậy chị...
- Vậy ta sẽ không còn nhiều năm để sống nữa.
Tiếng nói của Phu nhân Listeria rất bình tĩnh, dường như không thèm quan tâm chút nào:
- Chỉ cần có thể làm cho hắn yêu chị, chị sẽ nhanh chóng làm cho hắn lấy chị, nhanh chóng gả cho hắn, sau đó… chị sẽ cố hết sức có thể. Kế tiếp là sớm sinh con, như vậy, cho dù qua vài năm sau sẽ chết đi nhưng tâm nguyện của chị đã thoả mãn rồi! Angele, gia tộc của chúng ta cần một người thừa kế.
- Nhưng mà... như thế này không được… Không được…
Bỗng nhiên Angele bật khóc:
- Nhưng cứ như vậy, chị … em không muốn chị chết sớm!
Nàng vừa khóc vừa đi tới ôm cổ Phu nhân Listeria.
Phu nhân Listeria mặc cho em gái ôm mình, để cho nàng khóc trong chốc lát rồi mới nhẹ nhàng gỡ ra, thấp giọng nói:
- Chị đã quyết định rồi, chuyện bây giờ đã ép chị không thể không làm như vậy.
Angele còn đang khóc, Phu nhân Listeria lại mỉm cười dịu dàng nói:
- Em gái của chị, chị biết trong lòng em thích Đỗ Duy... Ừm, tương lai sau khi chị chết, hắn sẽ chiếu cố đến tình cảm của ta, cũng sẽ chăm sóc tốt cho em, lúc ấy, chưa hẳn em không có cơ hội… Hơn nữa, may mắn…
Nàng miễn cưỡng cười nói tiếp:
- May mắn cha nói với ta tác dụng phụ của thứ này chỉ hữu hiệu đối với tinh linh. Nói cách khác, tổn thọ chỉ có người có dòng máu tinh linh như chúng ta, Đỗ Duy hắn sẽ không tổn thọ.
Mắt thấy Angele còn đang rơi lệ, trong lòng Phu nhân Listeria trở nên mạnh mẽ, cắn răng lạnh lùng nói:
- Tốt lắm! Không cần tiếp tục khóc! Đêm nay chính là lễ đính hôn của Đỗ Duy, thời gian của chúng ta gấp gáp, bây giờ em giúp ta dùng mấy thứ thuốc này điều chế vào trong nước. Mấy thứ thuốc này có hiệu quả an thần, còn có thể che dấu mùi thơm của quả này. Buổi tối vào thời điểm diễn ra nghi lễ đính hôn, khi em cùng ta hướng tới Đỗ Duy mời rượu...
Nàng vươn một ngón tay mảnh mai, móng tay dùng sức bấm lên hạt "Con mắt nghìn năm" đã đem nó tách làm hai.
Nghi lễ đính hôn của Đỗ Duy mặc dù có chút vội vàng, nhưng dù sao Đỗ Duy cũng giàu có, tất cả những thứ cần đều có đầy đủ.
Đám tướng dưới trướng của Đỗ Duy ở trong thành tự nhiên đều tham dự, còn có hai vị đệ tử của đại sư Arike tất nhiên cũng tham dự. Cùng với bá tước Billia còn có mấy người đại biểu thương đoàn quy mô rất lớn ở trong thành cũng tới.
Mặt trời vừa xuống núi, khi đèn hoa mới sáng lên, buổi tiệc tối đính hôn của công tước Hoa Tulip chính thức bắt đầu!
Bữa tiệc ở phủ công tước trong toà thành rất lớn, mấy tháng trước nơi này vừa mới cử hành nghi thức trưởng thành lễ sinh nhật mười lăm tuổi của Đỗ Duy mà bây giờ ở cùng chỗ này lại cử hành nghi thức đính hôn của hắn.
Đại sảnh bữa tiệc tụ tập trên trăm khách tham dự. Ngoại trừ một đám người bên phía của Đỗ Duy, còn có quan chức thuộc hạ của tổng đốc Bohan - mấy quan chức luôn ở thành Loran phụ trách việc hợp tác chiêu binh cũng tham dự chúc mừng, còn có mấy quan chức cao cấp mà Ron Patton chọn lựa ra trong sáu ngàn kỵ binh đế quốc đóng quân ở thảo nguyên.
Dựa theo phong tục ở đại lục Roland, lúc bắt đầu bữa tiệc đính hôn nhà gái phải giấu mặt, nhà trai chiêu đãi khách trước, mời khách tận tình hưởng thụ rượu ngon món ngon đợi tới khi thời gian đã định nhà gái mới ra mặt. Sau đó dưới sự chủ trì của trưởng bối, trước mặt mọi người hoàn thành nghi thức đính hôn.
Bây giờ tiệc tối mới vừa bắt đầu, Vivian chưa được lộ diện. Giờ phút này, cô gái nhỏ đoan trang đang trải qua một chuyện vui nhất trong đời mình, lòng tràn đầy vui mừng lẫn thẹn thùng. Nàng đang tránh ở trong phòng với mấy thị nữ và người dạy lễ nghi. Tất cả đều khẩn trương trang điểm lộng lẫy cho cô gái xinh đẹp này.
Trong phòng tiệc, Đỗ Duy không biết đón nhận bao nhiêu lời chúc mừng ca ngợi, cũng nhớ không được mình nói bao nhiêu câu "cám ơn".
Nghi thức cuối cùng cũng là phong tục thú vị nhất trên đại lục Roland. Tất cả khách đến nơi này đều phải xếp hàng lần lượt chúc rượu Đỗ Duy, từng người một tới uống! Nếu không uống hết rượu chúc của quan khách, vậy sẽ không thể tiến hành nghi thức tiếp theo!
Ngụ ý của phong tục này là đi trên con đường tình yêu giống như rượu ngon thơm mát đắm say lòng người.
Ý tứ tất nhiên tốt, chỉ tội đàn ông đính hôn trên đại lục phần lớn đều uống tới say bí tỉ, coi như là một phen làm trò cười.
Phu nhân Listeria và em gái nàng đang đứng ở cuối cùng trong đám quan khách chờ Đỗ Duy lần lượt tới uống rượu chúc mừng, đợi một lúc lâu rốt cuộc cũng đến lượt các nàng. May mắn mọi người cũng biết thân phận Đỗ Duy nên không dám làm càn quá mức, không dám chuốc rượu Đỗ Duy. Tất cả chúc rượu đều rót một ít tầm nửa ly nhỏ, chỉ nếm một ít là dừng cho nên Đỗ Duy cũng chỉ hơi say chứ không thực sự say.
Tới Phu nhân Listeria đám người chung quanh bỗng nhiên đều im lặng! Bao nhiêu người đều nhìn chằm chằm Phu nhân Listeria, ánh mắt họ có vài phần cổ quái.
Dù sao tin tức gia tộc Listeria chủ động đưa ra yêu cầu thông gia với Đỗ Duy đã lưu truyền rộng rãi, hôm nay Đỗ Duy lại đính hôn cùng cô gái khác, mọi người xung quanh khi nhìn thấy Phu nhân Listeria có chút ngạc nhiên, thắc mắc.
Vẻ mặt Phu nhân Listeria lại thong dong, nàng đi cạnh Angele hai tay đang cầm một bình rượu nho nhỏ. Một đôi chị em kiều diễm dưới ánh đèn lung linh quả thực làm cho lòng người rung động không ít. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Làm cho người ta không tránh khỏi nghĩ đến cảnh mấy tháng trước, cũng tại buổi tiệc ở đại sảnh này, trước đám đông Phu nhân Listeria đã hôn Đỗ Duy...
Nhưng bây giờ cảnh còn người mất, nam diễn viên lại muốn cưới cô gái khác. Vị Phu nhân Listeria này tâm trạng hơn phân nửa chắc là không chịu được, nhất là vị Angele tiểu thư này, sớm có nghe đồn hai chị em gia tộc Listeria đều phải lòng với vị công tước đẹp trai. Bây giờ mọi người thấy Phu nhân Listeria dù có hơi lớn tuổi một chút, vẻ mặt bình tĩnh, cho dù có tâm trạng gì cũng đều thu liễm lại, hẳn là nàng đã nghĩ thông suốt, nhưng ngược lại tiểu thư Angele vẻ mặt lại giống như đau khổ, lộ ra trên khuôn mặt xinh đẹp sự lo âu, bộ dáng ai oán động lòng người kia thật sự làm cho trái tim không ít nam nhân tan nát.
Mọi người nghĩ tiểu thư Angele đau thương chắc là vì tình - cái dự đoán này cũng không sai lắm, nhưng tâm tình đau thương bây giờ của Angele có hơn một nửa lại là vì chị gái của mình! Bởi vì một khi chúc rượu cái thứ kia… chị gái của nàng cũng chỉ có thể sống được thêm vài năm.
Lúc này Angele đang cầm bình rượu, bỗng nhiên có một loại kích động muốn đập nát bình rượu trong tay, chỉ là dưới nghiêm lệnh của chị gái nàng không dám tự ý làm càn.
Trong đám quan khách cũng có mấy người lòng mang dụng ý xấu đoán rằng: đêm nay có thể sẽ có trường hợp thú vị ba cô gái tranh một chồng, Phu nhân Listeria chúc rượu thì sẽ nói cái gì đó...
Đỗ Duy đi tới trước mặt hầu tước phu nhân, vẻ mặt thoáng có chút xấu hổ nhưng sau khi hắn cười lấy lại chút thong dong.
- Hầu tước phu nhân.
Đỗ duy cúi mình một chút:
- Cảm tạ người đã đến.
Phu nhân Listeria lắc lắc đầu, nhẹ nhàng thở dài rồi cười nói:
- Công tước đại nhân không cần khách khí. Được ngài mời tới dự đã là vinh dự của chúng tôi. Xin… xin nhận lời chúc phúc của ta nhé.
Nói xong nàng gật đầu với Angele ở bên cạnh. Tay Angele bỗng nhiên run lên, bình rượu đang cầm trong tay cũng rung theo.
Đỗ Duy hoàn toàn không biết suy nghĩ trong lòng Angele, thấy nàng có chút thương tâm nên không tránh khỏi trong lòng cảm giác có chút áy náy, ôn nhu thấp giọng nói:
- Angele tiểu thư… cũng... cũng cám ơn người.
Nhưng Angele không nhìn Đỗ Duy mà lại liếc mắt nhìn chị gái, ý tứ trong ánh mắt đó Đỗ Duy lại càng không hiểu.
Phu nhân Listeria mặt không đổi sắc nâng tay cầm bình rượu trong tay Angele đi tới nhẹ nhàng rót ra hai ly rượu. Động tác của nàng rất nhanh khi rót rượu, "Con mắt nghìn năm" vốn đã được chia thành hai phần dấu ở trong móng tay nàng nhẹ nhàng rơi vào hai ly rượu.
Nàng làm vô vùng khéo và kín. Đỗ Duy ở ngay trước mặt có chút không tập trung tự nhiên không phát giác ra.
Phu nhân Listeria mặc dù ngoài mặt trấn định nhưng trong lòng cũng có chút thương cảm… "Đỗ Duy ơi Đỗ Duy, vì gả cho ngươi ta phải hy sinh biết bao nhiêu. Ừm, sau khi uống hết ly rượu này, lúc ánh mắt của ta và ngươi đối diện ngươi sẽ yêu ta… Ta... ta cũng sẽ yêu ngươi. Mặc dù sau này ta chỉ sống được vài năm, nhưng... trong vài năm ta còn sống trên đời, hy vọng ngươi có thể đối với ta tốt nhé!"
Nghĩ tới đây trong lòng quyết tâm muốn tự tay nâng ly rượu…
Bỗng nhiên phía sau vang lên tiếng nói lạnh nhạt của một cô gái:
- Đỗ Duy. Ngươi muốn đính hôn vì sao không mời ta?
Tiếng nói này mềm mại êm tai nhưnh rất lạnh.
Quan khách ào ào quay đầu lại nhìn, sau khi nhìn thấy nhịn không được mọi người đều kinh hãi! Có người không nhịn được kêu lên:
- Đẹp. Cô gái quá đẹp.
Cô gái mới đi vào mặc một áo bào trắng cực kỳ đơn giản, tóc rối màu vàng, khuôn mặt thật xinh đẹp. Thật sự khó có thể dùng lời văn để miêu tả sắc đẹp của nàng.
Thậm chí sau khi nhìn thêm vài lần, nhiều người sẽ cảm giác được dường như bị sắc đẹp của nàng làm khiếp sợ, đối với nàng như là một loại tiết độc, trong lòng nhiều tự dưng sinh ra một loại sợ hãi yếu ớt.
Cô gái này có sắc đẹp làm cho người ta sợ hãi!
Môi của nàng dường như thiếu đi màu hồng, nhưng mà khi bước đi thân thể thướt tha làm cho người ta miên man bất định.
Điều duy nhất làm cho người ta thở dài tiếc nuối là… cô gái này mắt nhắm chặt. Khuôn mặt của nàng xinh đẹp tinh tế tới từng sợi lông, đôi mắt kia nếu mở ra thì sẽ ra sao? Nàng sẽ còn xinh đẹp đến nhường nào? Những người có suy nghĩ này, cũng chỉ là do bản thân tự suy nghĩ xa xôi (tuy nhiên họ có lẽ không biết, nếu mỹ nhân này thực sự mở mắt ra, sợ rằng đại đa số người ở đây đều gặp phải xui xẻo.)
Có một con gái như thế đi đến, số nữ khách tại đương trường, ngoại trừ Phu nhân Listeria, tất cả đều kém sắc hơn so với nàng! Đến ngay cả Angele cũng có chỗ thua sút nửa phần!
Cô gái xinh đẹp sánh ngang cùng Phu nhân Listeria không cần hỏi đương nhiên chính là nữ vương bệ hạ Medusa, dưới cái tên giả Nicole tiểu thư...
Nữ vương Medusa xuất hiện, hơn phân nửa số người ở đây đều chưa gặp qua nàng. Duy nhất có phần quen thuộc đối với nàng cũng chỉ có Hussein và Dardanelle. Vẻ mặt Dardanelle càng khẩn trương, nàng chăm chú nhìn vào mắt nữ vương lo sợ nàng ta không cẩn thận mở mắt ra… vậy có thể sẽ tạo ra nhốn nháo lớn!
- Đỗ Duy.
Lúc mọi người còn đang bị sắc đẹp của Medusa làm rung động, Medusa mở miệng gọi, rồi thản nhiên nói tiếp:
- Ngươi mang cái tên này thật sự làm cho ta có một chút tức giận. Lúc trước khi ngươi mang ta từ nhà đi ra ngoài, ngươi đã từng đáp ứng ta điều gì? Nhưng từ khi ta đi theo ngươi tới giờ ngươi luôn để cho ta một mình mong đợi. Nếu như vậy còn chưa tính, ta biết ngươi bận rộn nhiều việc, nhưng mà hôm nay ngay cả ta ngươi cũng không mời, chẳng lẽ ngươi không biết Vivian và ta cũng rất thân với nhau ư?
Lời này nói ra làm cho không ít người bên cạnh không biết nội tình bắt đầu suy đoán lung tung: "Ừm... lúc đầu tưởng chỉ có ba cô gái tranh chồng, bây giờ dường như biến thành bốn cô gái tranh chồng rồi thì phải."
Lời trách cứ: "Lúc trước khi ngươi mang ta từ nhà đi ra ngoài, ngươi đã từng đáp ứng ta điều gì?" lọt vào tai người khác chỉ sợ đã gây không ít hiểu lầm!
Medusa khẽ thở dài nói tiếp:
-Ta cũng không trách ngươi đâu. Vừa rồi lúc ta vào, nghe nói lúc này bằng hữu thân thiết với ngươi đều muốn kính rượu ngươi... Ừm. Dựa theo tiêu chuẩn của các ngươi, hẳn là ta cũng được xem như là bạn tốt của ngươi chứ?
Nữ vương Medusa mặc dù thực lực khủng bố, nhưng dù sao nàng cũng không phải loài người, loại lễ nghi quy củ của loài người nàng hoàn toàn không hiểu.
Nàng nói muốn kính rượu. Muốn kính rượu đâu quản nhiều như vậy!
Nhưng nghi thức kính rượu cũng đã tới hồi kết thúc, chỗ nào trên bàn còn có rượu ngoại trừ hai cái ly của Phu nhân Listeria!
Medusa không hiểu việc đời. Tuỳ ý đi tới bên cạnh Phu nhân Listeria tự tay lấy hai ly rượu kia.
Phu nhân Listeria lại càng hoảng sợ đang muốn ngăn cản... Nhưng thực lực của Medusa nữ vương là hạng siêu tuyệt đến cỡ nào? Một cô gái bình thường như Phu nhân Listeria có bản lĩnh gì ngăn cản hành động của nàng?
Tiểu thư Nicole thoáng một chút đã dễ dàng đem hai ly rượu cầm đi, ban cho Đỗ Duy một nụ cười nhàn nhạt:
- Tốt lắm. Hôm nay coi như ta dạy cho ngươi một bài học. Nhớ rõ từ nay về sau không nên làm cho ta buồn bực. Thật sự hết sức nhàm chán.
Nói xong nàng nâng ly lên:
- Kính rượu là như vậy sao? Một hơi uống hết sao?
Đỗ Duy mỉm cười, cũng không suy nghĩ nhiều, nâng ly một hơi uống cạn sạch. Nữ vương Medusa vừa cười vừa nâng ly rượu lên, học theo bộ dạng của Đỗ Duy mà ngửa đầu một cái... uống cạn ly của mình!
- Đừng!
- Hả?
Hai chị em Listerria cùng thấp giọng hô nhưng đâu còn kịp!
Mắt thấy nữ vương Medusa đối ẩm cũng Đỗ Duy xong, hai ly rượu không đang đặt ở tại trên bàn... Phu nhân Listeria chết lặng người, hết nhìn chằm chằm Medusa rồi lại nhìn Đỗ Duy... trong lòng nàng hàng vạn suy nghĩ hoá thành tro bụi. "Con mắt nghìn năm"… một hạt "Con mắt nghìn năm" cuối cùng. Ôi!
Suy nghĩ của Angele thì đơn giản hơn nhiều, đầu tiên là nàng kinh hãi, sau đó lại có chút thoải mái. Mặc dù kế hoạch bị mỹ nữ này bỗng nhiên xuất hiện phá huỷ, nhưng như vậy chị gái mình sẽ không phải chết sớm.
Chỉ là… mỹ nữ này hai mắt đang nhắm lại. Chỉ cần nàng liếc mắt cùng với Đỗ Duy thì hai người sẽ yêu nhau phải không? Nhưng bây giờ Angele đơn thuần không nghĩ tới là… nếu hai ly rượu vừa uống này… đã xảy ra chuyện rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi!

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #383


Báo Lỗi Truyện
Chương 383/902