Chương 371: Gặp quỷ (phần 2)


May là hoàng tử Thần đại khái cũng hiểu rõ như vậy Đỗ Duy sẽ bất mãn, cho nên thêm một câu có tính bồi thường: biên chế không phải là sáu ngàn người này, mà để mở cho đến hai vạn, với sáu ngàn người do Đỗ Duy đã chọn.
Sau khi chọn lựa xong, những người còn lại sẽ bị hoàng tử Thần kéo về đế đô bổ sung cho vương thành cận vệ quân.
Đỗ Duy lúc đầu có chút bất mãn, nhưng sau cũng bình tĩnh trở lại: hai vạn người này thật ra về phương diện đế đô cũng rất quan trọng, chỉ có điều lúc trước đồn trú trên thảo nguyên, được nuôi dưỡng rất tốn kém, một khi rút về ... hai vạn người này là thực là tinh binh khó có! Dù sao cũng là thiết kỵ trên thảo nguyên!
Hoàng tử Thần không phải thằng ngốc, làm sao lại dễ dàng đem một cánh hùng binh như vậy cho mình. Suy tính của mình lúc trước thực là có chút xem thấp vị nhiếp chính vương này.
"Sáu ngàn thì sáu ngàn", Đỗ Duy thở dài, trong lòng thầm tính, trong tay mình đã có ba ngàn kỵ binh, thêm sáu ngàn này nữa, cùng với hai ngàn bạch vũ kỵ sĩ đoàn theo gia tộc Listeria đến Tây Bắc, cũng có hơn một vạn người, chỉnh thêm một chút, cũng có thể miễn cưỡng tiếp cận biên chế sư đoàn hai vạn người, chỉ có điều sức chiến đấu không thể so với một sư đoàn kỵ binh thảo nguyên hoàn chỉnh được.
Đọc xong mật thư này, Đỗ Duy liền đem cho vào lò lửa đốt.
Sau đó cho người mời bá tước Billia vừa mới tắm rửa bụi đường xong đến nói chuyện.
-Khi ta khởi hành, khoái mã mang lệnh của thống suất quân phương cũng đã xuất phát. Sư đoàn kỵ binh thảo nguyên sẽ được điều động ngay sau khi mệnh lệnh của quân phương đến. Hai vạn người đó sẽ đến thành Lâu Lan trước tiên, cụ thể thế nào, điện hạ đã nói với ngài công tước trong thư, ta không cần phải nhọc ngài nữa
Bá tước Billia một thân hoa phục, xem ra tinh thần sau khi đàm phán cực kỳ tốt, hiển nhiên sau khi cất được gánh nặng đàm phán đi, người nhẹ đi rất nhiều.
Đỗ Duy gật đầu:
-Tình hình đế đô hiện giờ ra sao?
-Phải nói là rất vui.
Billia mỉm cười:
-Hai phái chủ chiến và chủ hòa dần dần không ầm ỹ nữa. Dù sao quốc thư đã ký, coi như mọi việc đã định, mọi người không có gì để tranh cãi nữa. Chỉ có điều gần đây, phía thần điện hình như không được ổn, ta nghe một ít tin đồn ...hình như đối với một số việc làm của ngài công tước tại Tây Bắc có nhiều chỉ trích.
-Ồ?
Đỗ Duy nhíu mày
Lão tử hiện tại hình như chưa có đắc tội thần điện điều gì mà?
Billia cười nhẹ :
-Trước đây sau cuộc chiến thành Gilear, ngài có phải hạ lệnh đem toàn bộ tù binh thảo nguyên đóng vào cột, kéo đi các nơi du hành? Sau này tất cả tù nhân này chết hết, không ai sống sót. Sự kiện này làm cho thần điện với cách làm của ngài không chấp nhận được. Nhất là cái vị thánh nữ điện hạ kia, ... hắc hắc, nàng công khai chê trách ngài tàn bạo, nói cách làm như vậy không phù hợp với lòng nhân từ của quang minh nữ thần với người trần, ... hắc hắc.
Đỗ Duy gật đầu:
-Thánh nữ ... ồ, vậy phía thần điện nói gì?
-Phía thần điện thì ngấm ngầm ủng hộ lời thánh nữ, nhưng không công khai tỏ thái độ. Chỉ có điều ở thời điểm này mà vẫn im lặng thì coi như mặc nhận luận điệu của thánh nữ.
Billia do dự một chút, nói:
-Ngài công tước, ta có một đề nghị, không biết ....
-Xin nói ra, chú Billia.
Đỗ Duy cười:
-Chú quên sao, lúc nói chuyện riêng, chú đừng gọi cháu công tước nữa.
-À.
Billia gật đầu:
-Ta nghe nói thần điện muốn thiết lập tôn giáo sở tại thủ phủ ngươi nhưng hình như ngươi không ủng hộ lắm ... thậm chí còn nghe nói âm thầm cản trở sự việc ...
Đỗ Duy lập tức kêu oan:
-Làm gì có! Thần điện phái người đến, chỉ có điều tòa thành mới này của ta mặc dù mới được thành lập, nhưng càng ngày càng phồn vinh, đất đai đắt đỏ, thần điện chính mình không muốn mua, liên quan gì đến ta!.
Billia xấu hổ cười:
- Xem khắp cả đế quốc ... dám để cho thần điện tự bỏ tiền ra mua đất lập tông giáo sở, ngài công tước là người đầu tiên đấy.
Khắp nơi trên đế quốc, đất của tông giáo sở theo như thường lệ là đất của quan địa phương hoặc của lãnh chúa quý tộc. Sao có chuyện dám đòi thần điện tự bỏ tiền ra mua? Vừa nghe thần điện muốn lập tôn giáo sở, đương nhiên đều dâng tặng khu đất tốt nhất miễn phí.
Đỗ Duy lạnh nhạt nói:
-Thành của ta mới thành lập, bản thân ta cũng không phải tín đồ thần điện, nên việc quyên tặng ta sẽ không can thiệp. Khó nói thần điện chỉ vì chuyện này mà hận ta? Hơn nữa, quý tộc không tin thần điện ở đế quốc không chỉ có một mình ta Đỗ Duy.
Billia mỉm cười:
-Cái này chỉ là một chuyện trong đó thôi, vị thánh nữ kia làm khó ngài, quá nửa vì là ... ôi, vì cố Đại hoàng tử. Nhưng mà chuyện này ngươi không cần lo lắng, công kích ngươi cũng là công kich nhiếp chính vương, liên quan đến sự tình của cố Đại hoàng tử, nhiếp chính vương khẳng định sẽ bảo vệ ngươi. Đây là lập trường chính trị, tuyệt đối không lay chuyển được.
Đỗ Duy hiểu ý, gật đầu mỉm cười:
-Chỉ có điều nhiếp chánh vương đối với vị thánh nữ này đã quá khoan dung, ngược lại, mụ đàn bà này khiêu khích mù quáng, ... ôi, ta xem ra đầu óc của vị thánh nữ này không được tốt.
Billia cười to, sau đó hạ giọng nói:
-Chuyện này, ta đã nghe điện hạ nói ... ngài nói: nếu muốn đánh chuột, sợ nhất là nó chui vào hang không đập được. Chỉ cần con chuột này có thể lòi ra một cái đuôi, nắm kéo lên là được. Thần điện cùng chúng ta bằng mặt không bằng lòng, mặc dù ngày chính biến đó giúp hoàng tử Thần, nhưng hoàng tử Thần sau đó cũng phải trả một giá cao nào đó. Cho nên chúng ta không có thân tình với thần điện, sau này mọi người còn tranh đấu nữa. Chỉ có điều thần điện luôn luôn làm việc cẩn thận chững chạc, hạ thủ không dễ dàng, ... để lại mụ đàn bà ngốc này coi như là chúng ta nắm được cái đuôi của con chuột kia. Cứ cho là thần điện cẩn thận, chỉ cần mụ đàn bà kia không ngừng quậy phá, cuối cùng rồi cũng sẽ xảy ra chuyện, lúc đó mượn cớ làm khó dễ thần điện! Chỉ là thần điện tự mình muốn thể hiện sự nhân từ, bảo vệ vị thánh nữ kia ...hắc hắc ...
Những lời nói coi như thật lòng này làm Đỗ Duy thầm giật mình ... cái lão cáo già này, luôn luôn khôn khéo giữ mình, gặp phải vẫn đề mấu chốt thì cười hà hà, sao hôm nay lại tin tưởng mình vậy. Thậm chí dám trước mặt mình gọi thánh nữ là "mụ đàn bà ngốc" không thèm che giấu, nhắc tới thần điện không hề có ý kính trọng, lời trong lời ngoài, thật ra đã coi Đỗ Duy thành người một nhà.
Đỗ Duy trong lòng nghi hoặc, liền nhìn bá tước Billia, bá tước cười khan, sau ho một tiếng rồi nói :
-Thật ra ... lần này ta đến, ngoài việc đưa thư của nhiếp chính vương, điện hạ còn có một lời nhắn nhủ nữa. Chỉ có điều đây là việc riêng, không nên giương cờ gióng trống gửi cho ngươi, chỉ có thể cử ta đi một chuyến nữa.
-Ồ?
Đỗ Duy giật mình.
Bá tước Billia mặt càng cười thân thiết:
-Đỗ Duy, ngươi năm nay đã mười lăm tuổi, theo như phong tục người Roland chúng ta, ngươi được tính là trưởng thành rồi. Trong cả giới quý tộc, con trai mười lăm tuổi đều lập tức thành hôn, nếu không thành hôn lập tức thì hôn ước cũng định sẵn. Nhưng như ngươi bây giờ, điện hạ tin dùng, quyền uy tột đỉnh, ở đế đô không biết bao nhiêu nhà giàu đều chằm chằm nhìn vào ngươi, nếu không phải Tây Bắc quá mức khó khăn khổ sở, sớm có người đã không chờ đợi được đòi đem con gái đưa tới rồi. Haha, ... nói thẳng một câu, đáng tiếc ta không có con gái, nếu không ta cũng đã hướng về ngươi cầu hôn.
Đỗ Duy cười nhẹ một tiếng, ngấm ngầm cảm thấy không ổn.
Nhiếp chính vương đối với ngươi cực kỳ tốt, ân huệ tột đỉnh, ta xem trong lịch sử Roland chúng ta, còn chưa có quan hệ vua tôi thế này. Ngài để ta tới hỏi ngươi một câu ...ah, điện hạ Thần có một cô em gái năm nay vừa mười lăm tuổi, chính là con ruột của bệ hạ Augustin VI, cùng hoàng tử Thần quan hệ tốt nhất trong tất cả các hoàng tử công chúa. Vị công chúa kia tại đế đô vô cùng nổi tiếng, xinh đẹp động lòng người, có người ngấm ngầm đem nàng với Angele tiểu thư gia tộc Listeria thành một cặp. Ta mặc dù chưa nhìn thấy Angele tiểu thư, nhưng đã gặp mặt vị công chúa này, quả thật là khuynh quốc khuynh thành. Lại còn là con gái trong hoàng tộc, bất chấp dáng vẻ hay phong cách đều là tuyệt vời ... cho nên điện hạ Thần cử ta đến Tây Bắc còn có một việc nữa là hôn sự của ngươi!
Đỗ Duy trong lòng không khỏi có chút khó chịu, trên mặt lại cười, nói :
-Ồ ... xem ra thúc Billia tới làm mai cho cháu rồi.
-Cũng không tính là chính thức cầu hôn.
Billia cười nói
- Điện hạ Thần đã nói trước mặt ta sự việc kiểu này phải hai bên tình nguyện mới tốt. Hơn nữa, mặc dù ở đế quốc mọi người đều hướng về hoàng thất kết thân, nhưng điện hạ Thần đã nói Đỗ Duy ngươi tuyệt đối không phải loại người ham quyền lực này, chưa chắc đã bằng lòng. Cho nên ta chỉ là đến xem ý tứ của ngươi, chỉ có điều ý tứ của điện hạ là dù sao bây giờ chuyện với người thảo nguyên đã tạm thời yên ổn, trong thời gian ngắn sẽ không có sự việc gì lớn, gần hết năm rồi, mời ngươi cuối năm về đế đô một chuyến, trước hết là yến hội thịnh điển, ngươi công tước được tin yêu nhất đế quốc này mà không tham gia, chỉ sợ là hạ uy tín không ít. Năm trước ngươi vừa đi Tây Bắc, còn chưa đứng vững, điện hạ Thần không dám gọi ngươi về, năm nay tình huống đã khác, ngươi ở Tây Bắc làm nên sự nghiệp lớn, cũng nên về đế đô thưởng thức ... Việc thứ hai, .. hắc hắc, yến hội như vậy công chúa điện hạ dĩ nhiên cũng phải tham gia, nếu có thể xúc tiến thành công việc tốt của hai vị, Billia ta tính là lập công lớn.
Đỗ Duy nghe xong chết lặng người ... cái gì đây? Lễ coi mắt à?
Nhưng mà ... hoàng tử Thần không có trực tiếp thô bạo ban thưởng hôn nhân, mà là để hai người tự nhiên ra mắt, đã coi như rất rộng rãi phóng khoáng rồi.
Chỉ có điều ... mình không bằng lòng hôn thú với gia tộc Listeria ... khó nói bằng lòng cưới công chúa hoàng tộc về? Nếu như mình có một quân cờ hoàng tử Thần phái đến như vậy, hàng ngày ngủ ở bên cạnh mình ... hừ, sự việc loại này khó có thể đáp ứng!
-Ồ, chuyện này là như vầy. Ngươi cuối năm dù nói thế nào cũng phải về đế đô một chuyến. Điều lệnh của điện hạ Thần sẽ thông qua đường chính thức gửi đến.
Bá tước Billia cười hắc hắc:
-Vị công chúa này xinh đẹp động lòng người, là người đẹp trong mộng của vô số chàng trai ở đế đô, Đỗ Duy ngươi lần này quả thật là có phước.
Ngừng một chút, không đợi Đỗ Duy mở miệng, Billia còn nói thêm một câu làm cho Đỗ Duy á khẩu không trả lời được!
-Nhiếp chính vương đã nói, nếu như ... tất cả như ý muốn, ngươi cùng em gái ngài quả thật thành hôn, vậy sau này, Đỗ Duy ngươi trở thành họ hàng của hoàng tộc! Mặc dù trước kia,... ôi, trước kia ... gia tộc Rowling bị giáng chức, khôi phục gia tộc là không có khả năng, nhưng mà nếu ngươi trở thành họ hàng của hoàng tộc, vậy cha và em ngươi cũng có quan hệ với hoàng tộc, như vậy dựa theo luật pháp đế quốc Roland chúng ta, hoàng tộc được quyền miễn nhiễm. Mặc dù pháp lệnh trước đâu, Raymond cùng em trai Gabri của ngươi cả đời không được thăng quan, nhưng mà nếu ngươi trở thành hoàng tộc ... thì sẽ khác! Có danh nghĩa họ hàng của hoàng tộc, về sau em trai ngươi Gabri thành sĩ quan quân độ sẽ không có gi trở ngại!
Câu này vừa nói ra làm cho lông mày Đỗ Duy dựng thẳng !
Hoàng tử Thần giỏi lắm! Nhiếp chính vương giỏi lắm! Tính kế giỏi lắm!
Hắc hắc, ngươi đúng là đã đem nhược điểm lớn nhất của Đỗ Duy ta ra nắm thật đúng !
Đỗ Duy đang khó xử, bỗng nhiên nghe một trận cười điên dại từ bên ngoài truyền đến! Tiếng cười đó vang cả toàn phủ công tước, thanh âm vang vọng không tan, thoáng mang theo một cổ đắc ý.
-Ha ha ha ha ha ha... Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Âm thanh này cực lớn, cách cửa sổ cũng làm cho mọi người cảm thấy chói tai.
Đỗ Duy vừa nghe được, vẻ mặt thay đổi.
Lão tiên sinh nón xanh này ... rốt cuộc cũng chui từ hầm ra !!
Ôi, ông thầy này, ông chui ra thì chui ra, không cần cười đến dọa người như vậy.
Nhìn thoáng qua Billia, Đỗ Duy cười nói:
- Ôi, không cần lo lắng, đây là một vị tiền bối của ta, một vị ma pháp sư, tính tình cổ quái một chút mà thôi. Thúc Billia, mời ngồi, ta quay lại ngay.
Nói xong, Đỗ Duy cáo từ ra ngoài, nhưng vừa mới đi đến cửa cầu thang, đã thấy phía dưới thị vệ trưởng Raoen vội vội vàng vàng vọt lên, nét mặt kinh hoảng.
-Thưa ngài! thưa ngài!
-Sao vậy?
Raoen mồ hôi đầy đầu, kêu to:
-Cái ... cái vị ma pháp sư ở trong hầm đã ra ngoài rồi.
Đỗ Duy bĩu môi:
-Ta biết ... lão già dịch cười to đến như vậy, ta không phải điếc.
-Không ... không phải!
Raoen cười khổ, nói:
- Có chuyện lớn rồi! Vừa rồi cái vị ma pháp sư già này đi ra, không khéo đụng phải phu nhân Listeria! Kết quả hầu tước phu nhân chỉ nhìn lão ma pháp sư này một cái, không biết vì sao, đương trường hét lên một tiếng, sợ đến mức hôn mê! Mấy vị bạch vũ kỵ sĩ cạnh hầu tước phu nhân tưởng phu nhân bị tổn thương cái gì, đã đem vị ma pháp sư già kia vây lại, chỉ sợ hiện giờ đã bắt đầu đánh nhau!
Đỗ Duy cả kinh, đây không phải chuyện đùa!
Lão nón xanh với người gia tộc Listeria đã bắt đầu đánh nhau chưa?
Gặp ... gặp quỷ rồi!

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #371


Báo Lỗi Truyện
Chương 371/902