Chương 341: Tuyệt chiêu cứu mạng của Đỗ Duy


Tatharo sớm đã không còn phong thái đường đường của một ma pháp sư cấp tám nữa.
Áo choàng pháp sư trên thân hắn đã bị rách rách rưới rưới, chiếc mũ cũng đã mất đi từ lâu. Vừa rồi hắn suýt nữa bị luồng long tức của hoàng kim cự long phun trúng. Có thể nói rằng nếu không phải hắn cố gắng dùng khí tử linh liều mạng ngăn cản thì hắn đã sớm hoá thành tro tàn rồi.
Vừa rồi, mấy thanh trường thương hắc ám mà hắn liều mạng gọi ra đều bị Hoàng kim cự long hóa giải từng cái một. Cuối cùng phải liều mạng hơn nữa, thậm chí hắn còn đem toàn bộ thú cưng tử linh do hắn luyện chế gọi ra đây. Chỉ có điều, khi đối diện hoàng kim cự long cường đại thì đám tử thú cưng tử linh ấy vừa ló mặt ra con nào liền bị tiêu diệt ngay con ấy. Khí tử linh màu đen không hề có khả lực chống cự khi ở trước long tức của hoàng kim cự long.
Tuy nhiên, sự liều mạng điên cuồng của Tatharo cũng còn mang đến thương tổn nhất định cho hoàng kim cự long. Ít nhất liên tục phun ra nhiều long tức cũng làm cho kẻ mạnh mẽ như Hoàng kim cự long cũng phải mệt nhọc. Sau khi con rồng xương kia bị nó đánh cho tàn phế thì cơn tức giận của hoàng kim cự long đã thoáng dịu xuống. Tên ma pháp sư loài người đê tiện kia trong mắt nó chẳng qua cũng chỉ là một thằng hề mà thôi. Tuy nhiên đối với khí tử linh của đối phương thì cự long vẫn còn có chút kiêng kị…..Nhất là ở phía trên sống lưng, chỗ mà vừa rồi bị lưỡi hái tử thần bổ trúng còn thấp thoáng thấy đau. Mặc dù không chịu thương tổn gì nhưng lưỡi hái tử thần có hơi thở vong linh vẫn làm cho con cự long vẫn cảm thấy khó chịu.
Tóc Tatharo tán loạn, ma lực cạn kiệt. Mà trong lúc này Đỗ Duy lại hạ xuống trên mặt đất lặng lẽ đem thủ tiêu con rồng xương. Dù sao con rồng xương là thú cưng tử linh của bản thân nên khi con rồng xương biến mất, Tatharo lập tức có cảm ứng. Sững sờ một chút hắn lập tức đã phản ứng lại chuyện tốt mà Đỗ Duy làm. Chỉ Một chút này cũng làm cho hắn tức giận đến hộc máu. Bất chấp Hoàng kim cự long ở phía sau ,hắn hét lên một tiếng điên cuồng, sau đó vọt thẳng về phía mặt đất nơi Đỗ Duy đang đứng.
Đỗ Duy vừa mới thu hết toàn bộ xương rồng, vừa ngẩng đầu liền nghe thấy được tiếng rống giận dữ của Tatharo. Mắt thấy Tatharo đột nhiên phóng tới mà Đỗ Duy còn nhàn hạ cười lạnh với đối phương:
-Đa tạ ngươi đã cho ta lãi to.
Nói xong, hắn đã cười lên rồi ẩn mình vào trong bóng tối.
Lúc này, Tatharo đã giống như một con hổ điên, nhưng mà sau khi nổi điên hắn lại quên phía sau còn có một đại địch đáng sợ. Hoàng kim cự long sẽ không buông tha tên tà ác này, kẻ đã "khinh nhờ" sự tôn nghiêm của Long tộc bọn chúng. Tatharo nghe thấy sau lưng truyền đến một tiếng xé gió, sau đó liền cảm thấy sau lưng lóe lên. Một tiếng phịch vang lên. Ngực hắn phọt ra một dòng máu tươi. Thanh âm lạnh lùng của Hoàng kim cự long vọng đến từ phía sau:
-Loài người ti tiện. Dám cả gan khinh nhờn con cháu của long thần, đây chính là kết cục của ngươi!
Hắn nói xong. Một bộ vuốt to lớn bổ xuống liền đem Tatharo đang trên không cuộn vào trong lòng bàn tay hắn. Máu tươi từ trong miện Thataro phun ra một cách điên cuồng, trước khi chết tính hung dữ của hắn được kích thích, hắn quát:
-Vậy thì cùng chết đi.
Vừa nói xong, hắn dùng một chút sức lực cuối cùng để nắm chặt hắc ám thủy tinh cầu trong ngực, ngay tức khắc nghe thấy một tiếng choeng. Thủy tinh cầu nát tan. Khí tử linh, tâm huyết của cả đời vị Đại ma pháp sư cấp tám luyện chế đột nhiên phát tán toàn bộ ra ngoài!
Khí tử linh mãnh liệt như vậy không biết là đã tàn sát bao nhiêu sinh linh mới luyện chế nhiều đến thế! Khí tử linh nồng đậm mang theo sự bám vào và ăn mòn cơ thể mãnh liệt như vậy ngay cả Hoàng kim cự long cũng không có biện pháp chịu đựng.
Nhị vương tử long tộc kêu lên đau đớn, nó cảm giác được thoáng mỗi chiếc vảy trên toàn thân đều bị loại khí tử linh màu đen này thiêu đốt tàn nhẫn!
Khí tử linh này gây thương tổn không chỉ có ngoài thân thể mà còn khiến cho linh hồn có cảm giác cháy bỏng đau xót!
Hắn đương nhiên biết sự lợi hại của khí tử linh , ngay cả là cự long đối với loại khí tử linh mạnh mẽ này cũng chịu đựng không nổi. Hắn vội vã buông thi thể của Tatharo ra. Trong lúc tức giận, vẫy cánh phi nhanh ra ngoài. Chỉ là làn khí màu vàng trên người hắn ở trong sương khói nồng đậm đen như mực ấy tất nhiên là bị giảm đi vài phần, hào quang cũng bị lu mờ.
Hoàng kim cự long chạy trốn rất nhanh, rời đi phạm vi bao phủ của khí tử linh. Chỉ có điều, dưới phạm vi mà làn sương màu đen bao phủ đến thì cỏ cây chung quanh ngay tức khắc héo rũ xuống!
Đỗ Duy lại hiện ra từ trong bóng tối. Chung quanh thân thể hắn có một tầng quanh mang màu trắng sữa. Chính là thiên địch của vong linh ma pháp sư : Pháp thuật của hệ quang minh. Lời thần chú ma pháp quang minh khá yếu ớt, duy trì thời gian không dài nhưng đối với Đỗ Duy như vậy là đã đủ rồi.
Hắn không hoang mang lo lắng trốn tránh mà rút quả cầu thủy tinh ra, tham lam hấp thu lượng lớn khí tử linh . Như vậy khí tử linh mà cả đời một vong linh ma pháp sư cấp tám tu luyện ra thì mười phần có đến bốn, năm phần đều rơi vào trong túi của Đỗ Duy rồi.
Quan sát thấy tốc độ hấp thu của quả cầu thủy tinh màu đen trong tay ngày càng chậm, màu đen ngày càng bóng lên, gần như đã sắp phát ánh sáng ra ngoài. Đỗ Duy thở dài, thầm nghĩ:
-Dù sao thủy tinh cầu này có cấp bậc hơi kém, chỉ đáng tiếc là cái thủy tinh cầu kia của Tatharo là một đồ vật tốt lại bị hắn bóp nát rồi….
-Ngươi tính vơ vét hết thứ này sao?
Semel ở bên cạnh cười giễu cợt hắn.
Đỗ Duy nghiêm trang :
-Ngươi nhìn xem, cả đám khí tử linh lớn như vậy nếu lan rộng ra thì không biết trong thành có bao nhiêu người vô tội bị gặp nạn, ta tới thu hồi nó cũng là một cách tạo phúc mà.
Semel cười lạnh:
-Ngươi hãy nghĩ cách nào để đối phó với con cự long này đi.
Sau khi Đỗ Duy đem thu hồi cầu thủy tinh, mặc dù trong không khí còn lưu lại không ít khí tử linh nhưng mức độ khí tử linh cũng đã giảm đi rất nhiều. Cùng với việc bị khuyếch tán ra làm cho mức độ nguy hại cực kì thấp.
Xa xa, bên cạnh đại doanh trại, ở khu vực săn bắn ngoài thành sớm đã có tiếng vó ngựa truyền đến. Mà trên thành Watt, sau khi có tiếng động kinh thiên động địa lúc nãy, vô số quân Tây Bắc vũ trang đầy đủ đã leo lên lầu tòa thành cầm theo cung tiễn đao thương. Cả cổng thành cũng vội vàng đóng lại. Nguồn: http://truyenyy.com
Con hoàng kim cự long kia đứng ở dưới thành cách không xa, không thể nghi ngờ gì nữa nó là tiêu điểm nhìn chăm chú của mọi người!
Rồng đó! Qủa nhiên là rồng chân chính đó!
Hầu hết mấy nghìn Tây Bắc quân trên tường thành đều dùng ánh mắt kính sợ nhìn con vật to lớn hùng vĩ này! Trên đại lục Roland đã thật lâu không có xuất hiện tung tích của long tộc rồi! Thậm chí tung tích của rồng chỉ có tìm kiếm trong truyền thuyết thời thượng cổ mới có khả năng tìm thấy.
Nhưng bây giờ, một con cự long chân chính đã hạ xuống cạnh tòa thành, đang ở dưới ánh mắt chăm chăm của mấy nghìn người ư?
Không ít quan quân cũng hãi hùng khiếp vía. Dù sao khi đối mặt một quái vật khổng lồ như vậy thì sự nhỏ bé và yếu ớt của loài người thể hiện ra cũng là điều không thể nghi ngờ, thêm vào đó là loại sợ hãi bản năng giữa sinh vật đẳng cấp thấp đối mặt sinh vật đẳng cấp cao khiến cho dũng khí trong lòng người ta trôi sạch mất.
Mặc dù các sĩ quan ra sức quát binh lính cầm vũ khí lên, cung tên ngay lập tức đều nhắm vào con hoàng kim cự long nhưng từ trên vẻ mặt căng thẳng của bọn chúng xem ra lúc này chúng thực sự không có bao nhiêu ham muốn chiến đấu.
Dường như hoàng kim cự long không thèm để mắt tới quân tây bắc ở đầu tòa thành. Sau khi thân thể khổng lồ của nó hạ xuống mặt đất thì cái đầu ngẩng lên cao, độ cao gần như ngang bằng được tường thành, từ trên cao nhìn xuống Đỗ Duy ở xa xa, giọng của nó giống như tiếng sấm.
-Đỗ Duy Rowling kẻ đã từng mang đến sự nhục nhã cho long tộc chúng ta!!! Hiện tại là Đỗ Duy Rudolf, công tước Hoa Tulip, ma pháp sư Roland…đúng không?
Đỗ Duy nhún vai, quay mặt về sinh vật đáng sợ kia, hắn lại lắc đầu cười nói :
-Ngươi nói sai một chút rồi. Ta chẳng mang đến sự nhục nhã nào cho long tộc cả. Lúc trước cái lão cha khốn nạn của ngươi đánh cuộc cùng với ta bị thua, điều đó là đáng đời hắn mà thôi.
-Miệng sắc răng bén!
Cự long khinh thường gào lên:
-Cha nói ngươi rất giảo hoạt. Nhưng mà ở trước mặt ta thì miệng của ngươi cho dù tiếp tục ba hoa bốc phét, nói ra lời hoang đường gì cũng không có tác dụng đâu! Ta sẽ vặn nát cái đầu của ngươi ra.
-Ồ? Thế sao?
Đỗ Duy vừa cười vừa đá đểu:
-Vậy tại sao ngươi lại phải đợi cho tới hôm nay mới xuất hiện? Có lẽ ngươi đã tới đây từ lâu rồi phải không.
-Bởi vì có dũng khí không có nghĩa là lỗ mãng.
Dường như Cự Long thực sự đã tìm lấy một cái chứng cớ cho bản thân nó :
-Đêm nay ngươi hành động cực kì thành công, ngươi lợi dụng sự phẫn nộ của ta, làm cho ta lộ diện…chỉ có điều ngươi nghĩ là ta sẽ không có biện pháp giết chết ngươi sao?
Nó từ từ cúi đầu xuống. Đôi mắt cực lớn trừng trừng nhìn Đỗ Duy:
-Ngươi hãy nghe cho rõ đây…Ta chỉ dựa theo dặn dò của cha. Không muốn gây ra nhiều sự giết chóc ở thế giới loài người của các ngươi! Nếu không muốn nói rằng, dù cho ngươi có trốn ở đế đô của các ngươi thì ta vẫn có thể giết chết ngươi! Bây giờ quân đội của lòai người trong tòa thành này căn bản sẽ không ngăn cản được ta! Nếu ngươi tưởng dựa vào bọn họ đến bảo vệ ngươi. Vậy thì tính toán của ngươi đã thất bại rồi!
Nụ cười Đỗ Duy vẫn như cũ không giảm đi :
-Ta nghe nói long tộc là những sinh vật cực kì kiêu ngạo. Nói vậy, ngươi cũng khinh thường hành động lén lút ám sát không phù hợp với thân phận của ngươi đúng không?
-Đương nhiên!
Hoàng kim cự long ngạo nghễ kêu lên:
-Ta có thể cho ngươi một cơ hội quyết đấu công bằng. Tuy nhiên cơ hội chỉ có một lần…nghe nói ngươi là một người ma pháp sư rất giỏi. Chỉ có điều ngươi nên hiểu rằng, ma pháp sư của loài người chẳng có cách nào chống lại long tộc của chúng ta! Tên ma pháp sư vong linh vừa rồi chính là tấm gương của ngươi.
Đỗ Duy tự nhìn lại mình, ra vẻ cười rất kinh ngạc:
-Ai nói chính ta phải đánh với ngươi thế? Ông trời ơi…ta mặc dù là ma pháp sư…nhưng ta chỉ là một người ma pháp dược tề sư. Cấp bậc của ta so với vị Đại ma pháp sư vừa rồi thì thấp hơn rất nhiều!
Sau khi lời vừa dứt, trên con đường lớn phía sau, Hussein đã nhanh chóng đuổi kịp. Vị thánh kị sĩ này không cưỡi ngựa nhưng bóng hình của hắn vẫn giống như sao băng, mỗi lần thân thể chạm xuống mặt đất liền dễ dàng vượt xa đến hơn mười mét, chạy liên tục, cũng đã nhanh chóng chạy tới bên cạnh Đỗ Duy.
-Đã giải quyết xong mọi việc chưa?
Đỗ duy liếc mắt nhìn Hussein.
-Tất cả "con mồi" đều đã giao cho đại doanh trại rồi.
Hussein trả lời rất bình tĩnh, chỉ là một câu sau chính là bộc lộ sự bất mãn của vị thánh kị sĩ:
-Ngươi thật sự quá mạo hiểm đó.
-Nguy hiểm càng lớn, tiền lãi càng nhiều.
Đỗ Duy cười, ung dung thản nhiên vỗ vỗ quần áo mình, thu hoạch của đêm nay thật sự làm cho người ta hài lòng. Bây giờ điều duy nhất cần lo lắng chính là trò đùa kế tiếp có thể tiến hành dựa theo kế hoạch của mình được hay không.
Hussein đã đem sự chú ý chuyển hướng sang hoàng kim cự long, trầm giọng nói:
-Để cho ta đối phó hắn đi…trước tiên ta quấy rối nó, sau đó chúng ta cố gắng hết sức dụ ra xa một chút, kéo nó tới một nơi không người, ngươi đem ma thú kia gọi ra…
-Không không không.
Đỗ Duy lập tức lắc đầu:
-Nghe ta nói đây, ông anh à, đánh trận đầu hôm nay tuyệt đối sẽ không phải là ngươi.
Hoàng kim cự long ngạo mạn nhìn Đỗ Duy và Hussein thấp giọng nói chuyện với nhau, cuối cùng hắn không nhẫn nại được nói:
-Các ngươi thương lượng xong chưa? Cuối cùng thì ai sẽ quyết đấu với ta hả? Đỗ Duy, mặc kệ ra sao, cơ hội của ngươi chỉ có một lần. Ta nhất định sẽ mang đầu ngươi trở về!
-Ôi…Hoàng kim cự long các hạ tôn kính, chúng ta đã thương lượng xong rồi.
Lời nói của Đỗ Duy không có chút nào giống với nói chuyện với kẻ địch mạnh giữa lúc sống chết mà nói nhẹ nhàng giống như đang chúc rượu trong bữa tiệc vậy:
-Kết quả thương lượng của chúng ta ư…ta thật tiếc khi phát hiện ra rằng, ta và thuộc hạ của ta dường như đều không có khả năng là đối thủ của ngươi…
Hoàng kim cự long ngẩn ngơ:
-Hả? Chẳng lẽ ngươi quyết định chủ động buông xuôi sao? Vậy hãy dâng lên tính mạng của ngươi đi.
-Không không không…Ta nghĩ nhất định ngươi là hiểu nhầm rồi.
Đỗ Duy liên tục lắc đầu, vẻ mặt khinh thường nhìn Hoàng kim cự long:
-Trong thói quen của loài người chúng ta, có thể nói cho dù gặp kẻ địch mạnh không thể địch nổi cũng tuyệt đối rất ít người nguyện ý chủ động buông xuôi cơ hội sống. Mà trong thời gian này…căn cứ thói quen của đại đa số loài người thì thông thường chúng ta đều có một lựa chọn …
-Là gì?
Cự long quả nhiên nhịn không được phải hỏi hắn.
Trên mặt Đỗ Duy hiện ra một nụ cười kỳ quái, sau đó hắn hít vào một hơi thật sâu rồi quay về mấy nghìn quân Tây Bắc trên tường thành, tiếp đó dồn nén toàn bộ khí lực rồi kêu to lên một tiếng.
Nghe thấy nội dung tiếng kêu của hắn rồi, vẻ mặt Hussein lập tức quái đản như hắn bị vụt mạnh một roi vào mặt vậy! Thánh kị sĩ kiêu ngạo này thiếu chút nữa không kìm được đi bóp cổ Đỗ Duy!
Bởi vì nội dung tiếng kêu của Đỗ Duy là:
-Cứu mạng!!!
-Dừng tay!!! Không được thương tổn ngài công tước!!!
Một tiếng quát to từ xa xa vọng đến. Ngay lập tức một bóng người màu đen vọt tới trước mặt trong nháy mắt. Liền thấy xuất hiện một kị sĩ dáng người cao, toàn thân mặc áo giáp màu đen, trong tay mang theo một thanh trường mâu, bên hông có một thanh trường kiếm, trên đầu tóc dài rậm uốn khúc, trên mặt mang theo một cái mặt nạ sắt, dưới mặt nạ sắt phơi bày ra bên ngoài cái môi mím chặt, thể hiện ra chủ nhân có vài phần căng thẳng và kiên quyết.
Sybaster cuối cùng cũng dựa theo sự dự đoán trước của Đỗ Duy xuất hiện ra. Vị thiếu tướng quân này giơ lên trường mâu chỉ vào Hoàng kim cự long ở xa xa quát:
-Bất luận ngươi là đến từ nơi nào…vị long tộc tôn kính, muốn giết hại khách quý của chúng ta trên địa bàn của quân Tây Bắc thì trước tiên phải hỏi qua trường mâu và kiếm sắc trong tay ta đã!!!
Nói xong, Sybaster quay về phía trên tường thành quát lên:
-Truyền lệnh của tướng quân, bảo vệ đức ngài công tước! Toàn thể đều nghe lệnh, lính bắn tên chuẩn bị!!
Trong miệng mặc dù quát như vậy nhưng trong lòng Sybaster cũng là cực kì mâu thuẫn và căng thẳng. Thầm cắn răng nghĩ:
-Chỉ mong quyết định của cha không có sai!
Đỗ Duy cười thỏai mái, dưới sự cực kì nhẫn nại cuối cùng hắn mới không bật tiếng cười ra khỏi miệng.
Vở diễn quả nhiên bắt đầu rồi.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #341


Báo Lỗi Truyện
Chương 341/902