Chương 328: Tình Thế Nghịch Chuyển


Hussein nhíu mày:
-Nói vậy thì không có biện pháp đối phó với quân Tây Bắc sao?
Đỗ Duy cười cười:
- Đương nhiên phải đối phó quân Tây Bắc rồi, nhưng muốn giết sạch hai mươi vạn quân Tây Bắc sao? Đó là chuyện không tưởng. Tên Ruga này, giờ không thể chết được…Ít nhất, cũng phải chờ ta cài một kẻ nằm vùng vào đám quân Tây Bắc đã…
Đoạn Đỗ Duy vừa đi đến cạnh cửa sổ vừa nói:
-Loạn tất nhiên là phải loạn! Nhưng khi nào thì loạn, làm thế nào để chúng ta tranh thủ được thời cơ này mới là điểm mấu chốt. Ít nhất bây giờ, ta hy vọng Tây Bắc có ba năm ổn định, ta cần ba năm này để củng cố thực lực. Sau thời điểm này cho dù có đại loạn thì ta cũng đã có khả năng giải quyết hết thảy. Nhưng bây giờ…không được!
Hussein đang trầm mặc bỗng lên tiếng:
-Trước hết không nói chuyện này nữa. Vừa rồi tại bữa tiệc, làm sao ngưuơi bẻ gãy được cây cung cứng vàng đen kia? Ta không nhìn ra ngươi dùng biện pháp gì! Cây cung này rất cứng, ngay cả ta muốn bẻ gãy được nó dưới tình huống không dùng đấu khí cũng không cách nào làm được! Ngươi làm sao mà…
Đỗ Duy cười hì hì , đột nhiên xoay mình đi tới bên cạnh Hussein, rút kiếm của Hussein ra.
Đây là một thanh trường kiếm bằng thép nguyên chất, Đỗ Duy nhẹ nhàng búng búng mũi kiếm, phát ra tiếng vang trong trẻo, sau đó vuốt ve mặt trên của kiếm trong chốc lát, mỉm cười:
-Ngươi trông tốt đấy!
Nói xong, hắn cố ý nắm chuôi kiếm lui về sau một bước. Dùng sức rung cổ tay đang cầm chuôi kiếm lên!
Choeng một tiếng, lưỡi kiếm lập tức gãy hơn chục mảnh rơi xuống đất. Trong tay Đỗ Duy tức khắc chỉ còn lại mỗi chuôi kiếm!
Hussein tái mặt nói:
-Ngươi… võ thuật của ngươi đạt đến trình độ này từ khi nào vậy?
Đỗ Duy cười he he:
-Ngươi cũng không nhìn ra, xem ra ta cũng coi như là không có uổng công luyện tập!
Nói xong hắn ném chuôi kiếm đi, mở lòng bàn tay ra để lộ một miếng pha lê nho nhỏ màu đen.
-Thứ này là sản phẩm mới nhất do ta chế tạo ra, ta gọi là pha lê mục rữa. Ừm, tên hơi khó nghe một chút thế nhưng tác dụng không nhỏ!
Đỗ Duy cười hì hì:
-Thứ này đây cũng không phải do ta sáng chế ra, là lúc ở đế đô, pháp sư Arike đã dạy ta. Cái lão già này thật sự là rất điên, ngươi cũng biết chổi bay rồi đó, đều là do lão nghĩ ra đấy. Cái pha lê mục rữa này là do lão chế tạo ra dùng một loại pha lê có ma lực, thêm một ít nguyên liệu đặc thù của dược tề để tạo thành thứ này. Đừng có xem thường nó nhé … chỉ cần nắm nó ở trong tay, nhẹ nhàng chạm vào bất kì kim loại nào, rót vào chút xíu ma lực liền có thể dẫn phát phản ứng của pha lê để hấp thu nguyên tố của kim loại!
Đỗ Duy giải thích:
-Dựa theo thành quả nghiên cứu của pháp sư Arike. Tỷ như một tảng đá chứa rất nhiều nguyên tố thổ. Nguyên tố thổ càng nhiều, càng dày đặc thì tảng đá càng cứng rắn! Mà kim loại cũng cùng một nguyên lý như vậy. Trong kim loại có nguyên tố sắt, nếu nguyên tố sắt này bị hấp thu, kim loại liền sẽ trở thành mục nát mỏng manh, chỉ cần một chút lực liền có thể bẻ gãy.
Hắn giơ tay lên, cười nói:
- Ta chỉ cần giấu sẵn thứ này trong lòng bàn tay, cố ý trên cây cung cứng vàng đen kia vuốt ve từ trên xuống, nói nhảm vài câu chờ pha lê hấp thụ nguyên tố sắt, sau đó cung cứng vàng đen gì chứ, kéo nhẹ liền gãy thôi!
Hussein trợn tròn mắt:
-Thứ này thật là lợi hại! Có thứ này, binh khí trong thiên hạ trước mắt ngươi đều không thể phát huy tác dụng sao?
Đỗ Duy thở dài, bỗng nhiên cười khổ:
-Như vậy mà lợi hại sao. Thứ này nhìn thì có vẻ thần kỳ, kỳ thật cũng chỉ có mã ngoài mà thôi. Nó có hai nhược điểm: thứ nhất cần phải có thời gian… nếu không việc gì ta phải kéo dài thời gian cố ý sờ soạng nói chuyện một hồi! Thật vô dụng! Ngươi nghĩ trong thời khắc sinh tử. Đối phương một kiếm bổ tới ta có cơ hội ngừng mũi kiếm của đối phương lại để sờ soạng trên dưới sao? Không phải sớm đã bị chém làm hai sao? Thứ nhì, thứ này kế thừa đặc tính quan trọng nhất của các sáng chế của đại sư Arike: đắt giá! Không phải đắt bình thường! Phối chế ra một mảnh nhỏ như vầy, đã mất hơn mười vạn đồng vàng tài liệu ma pháp và tề dược đó!!
Hussein đi tới đưa tay cầm lấy, nhìn kỹ một lát rồi thở dài:
-Xem ra đúng là không có tác dụng lớn, lúc thường có thể lấy dọa người nhưng khi thực chiến chẳng khác nào đồ bỏ.
-Ha ha.
Đỗ Duy vừa cười vừa thu lại vật này:
-Hơn nữa, phải có ma lực mới được, nếu không rót ma lực vào dù có đặt bên cạnh kim loại cả năm cũng không có tác dụng gì .
-Tuy nhiên, dừng một chút Đỗ Duy lại cười nói:
-Khi làm ra thứ này, Arike đưa cho ta cách điều chế trong đó ghi rõ không phải dùng để phá hủy vũ khí của người khác… hoàn toàn ngược lại, lão thiên tài này muốn tạo ra một loại kim loại cứng rắn nhất, tạo ra thứ vũ khí sắc bén nhất! Nhưng lão nghĩ mãi cũng không tìm ra cách làm ra loại vật chất này… Cho nên cuối cùng tạo ra thứ này.
Đỗ Duy cười nói:
-Thứ này dùng để hấp thụ nguyên tố sắt, nếu mảnh nhỏ này hấp thu được càng nhiều, bản thân nó sẽ càng rắn! Thử nghĩ … nếu ta cầm một mảnh này hấp thu hơn một nghìn tám trăm thần binh lợi khí sẽ hấp thu được bao nhiêu nguyên tố sắt? Trên thế gian, còn có vật gì có thể so được với tinh thể chắc chắn này?
Hussein lúc này liền tái mặt!
Tuy vậy, Đỗ Duy nhìn vẻ mặt của Hussein lúc này liền cười nói:
-Ngươi không cần kinh sợ như vậy… Ta có thể nói với ngươi, sáng chế này của lão điên Arike là một sản phẩm thất bại! Muốn dựa vào thứ này hấp thụ thiết nguyên tố của kim loại khác để làm tăng độ rắn…Cho ngươi biết, đó là mơ mộng hão huyền thôi!
Đỗ Duy nói xong liền cười khổ:
-Ngươi biết không, sau khi ta tạo ra một miếng nhỏ như vậy, rồi trốn trong thành Gilear, cũng không biết đã hấp thụ bao nhiêu đao kiếm, cuối cùng, ta đã tạo ra khối sắt to bằng căn phòng… Nhưng tới cùng phát hiện ra thứ này không cứng rắn chút nào, ta cầm kiếm chém vài nhát hay phải nói là chém xuống thành vài mảnh. Theo lý thuyết, hấp thụ nhiều kim loại như vậy, tự thân nó lại không gia tăng độ cứng chút nào. Thật làm ta thất vọng. Nếu phải đợi nó cứng hơn, sợ rằng… hừm. Ngay lúc đó ta nghĩ lấy nó đem hù thiên hạ còn hữu dụng hơn, đợi nó biến thành tinh thể cứng nhất. Thật xa xăm đó.
Đêm đến, Đỗ Duy ra lệnh cho người của mình đóng cửa trang viên nhưng từ bên ngoài vẫn vọng vào tiếng kỵ binh Tây Bắc qua lại. Xem ra đang tiến hành lục soát toàn thành. Hôm nay, Ruga đúng là rất mất mặt. Ngang nhiên bị hành thích, sự tình này thật khiến cho vị tướng quân lùn này vô cùng tức giận.
Trang viên mà Ruga đưa cho cho Đỗ Duy thật không nhỏ, trong ngoài đều rộng. Đỗ Duy ước chừng hai trăm người cùng sống vẫn còn dư.
Đỗ Duy và Hussein nói chuyện đến nửa đêm mới trở về phòng nghĩ ngơi, nhưng vừa vào đến cửa phòng Đỗ Duy đột nhiên ngừng lại. Nhìn vào phòng ngủ….
Phòng ngủ không thể xem là nhỏ thế nhưng trong thành thị quân sự nên bài trí có phần đơn điệu. Không có nhiều vật phẩm xa hoa. Kỳ thật, Ruga vốn định đem đến cho Đỗ Duy vài nữ nô để hầu hạ nhưng do hành thích hỗn loạn nên đã quên. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Chỉ có điều, thứ làm Đỗ Duy nhíu mày không phải do bài trí đơn sơ trong căn phòng mà là….
Một chiếc thoi bạc bén nhọn đặt ngay dưới yết hầu, Đỗ Duy thở dài:
-Hà tất phải vậy? Ngươi muốn tránh ở đây, thay vì bỏ trốn ngay, trong căn nhà lớn như vậy tùy tiện tìm một chuồng ngựa, nằm trong đống rơm nằm một vài ngày cũng sẽ không có người nào đến lục soát mà…

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #328


Báo Lỗi Truyện
Chương 328/902