Chương 314: Giết! (2)


Đợt oanh tạc thứ hai bùng nổ, những người thảo nguyên bị mắc lửa kêu gào thảm thiết, cuối cùng, bắt đầu phát huy bàn năng lang sói hoang dã của họ, tỉnh lại theo tiếng nổ của loại vũ khí mới này!
Không ít võ sĩ thảo nguyên giỏi việc bắn cung đã bắt đầu rút cung tên ra, thi triển thuật cưỡi ngựa bắn cung độc nhất vô nhị trên thảo nguyên, đánh trả lại nhóm Decepticon đang gào thét tới lui.
Mặc dù Đỗ Duy lúc nãy dùng một tia sét đánh loạn đội hình cung thủ mạnh mẽ của đối phương nhưng cũng chỉ có thể cam đoan Decepticon bay lên cao để không bị cung cứng của đối phương uy hiếp, nhưng lúc lao xuống thả bom thì nhóm Decepticon không hề có năng lực phòng ngự lại bắt đầu phải đối mặt với cung tên linh xảo của đối phương!
Rốt cục, thương vong bắt đầu xuất hiện. Khi thành viên đầu tiên trong nhóm Decepticon bị trúng tên, hắn la thảm rơi xuống, tại thời điểm cuối cùng, tên học viên bậc trung này quyết định cùng chết đối phương! Hắn chuyển hướng chổi, khi sắp chạm đất, giống như hồi quang phản chiếu, hắn thấy ở giữa đám loạn quân có một nhóm người thảo nguyên đang cố gắng bảo vệ một thứ gì đó…
Hắn lập tức chuyển hướng, mặc cho máu đang chảy thành dòng, đâm thẳng vào vật ở giữa đám người kia…
Không thể không nói, vị vệ tướng Đầu Sói Vàng này thật sự rất là xui xẻo. Bởi vì đội thân vệ kỵ binh của hắn bây giờ chính là đội ngũ duy nhất còn bảo trì trận thế trong nhóm người thảo nguyên, mà vệ tướng Đầu Sói Vàng đem theo ba trăm thân vệ tay sai, đang ra sức la hét ra lệnh cho mọi người dùng cung tên bắn trả…
Mà lúc này, một cái bóng xẹt thẳng tới phía hắn!
Cái bóng phóng đến quá nhanh không thể tránh kịp! Đầu lĩnh Sói Vàng chột dạ, lập tức luồn người xoay xuống phía dưới bụng ngựa, sau đó đột nhiên hắn nghe thấy một tiếng nổ lớn sát bên người!!
Phía dưới cây chổi của tên thuộc nhóm Decepticon bị bắn trúng kia vẫn còn treo tám chín lọ gốm chưa sử dụng. Vào lúc thích hợp nhất, tám chín lọ gốm đầy thuốc nổ này được đốt đồng thời! Giữa trung tâm của đội thân vệ kỵ binh của vệ tướng Đầu Sói Vàng phát ra ánh lửa ngập trời!
Uy lực của tám chín lọ gốm ở cùng một chỗ chỉ lớn gấp mười lần sao? Vệ tướng Đầu Sói Vàng lăn trên mặt đất, nhưng lập tức cảm thấy sát bên người truyền tới một cỗ sóng nhiệt ngập trời! Lực mạnh đến nỗi hất tung con ngựa ở bên cạnh hắn rồi rơi uỳnh xuống đè lên đùi hắn! Mà sau đó, ầm vang một tiếng cơ hồ làm thủng màng tai của hắn, binh lính xung quanh kêu thảm thiết, màu máu, mày lửa, loạn xạ một đám, thậm chí hắn còn không thể biết được rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra nữa….
Tên vệ tướng Đầu Sói Vàng này đúng là một kẻ biết tình huống nguy hiểm, lại có thể kiên cường chống chịu để mình không bị ngất đi, dùng sức cắn nát đầu lưỡi của mình, cơn đau lắm hắn đột nhiên tỉnh táo. Lập tức ra sức dùng tay đẩy xác ngựa đang đè trên người mình. Hắn đang muốn đứng lên nhưng đột nhiên cảm thấy một cơn đau đớn ở hai chân. Hóa ra lúc con ngựa kia rơi vào mình đã làm đè gãy xương đùi của mình rồi!
Bên cạnh là một binh sĩ nằm sấp, toàn thân bị nổ khiến máu thịt be bét, người chưa chết hẳn đang rên rỉ giãy dụa.
Vệ tướng Đầu Sói Vàng chảy máu trong lòng…. Ba trăm kỵ binh là tinh nhuệ trong tinh nhuệ của hắn đó! Nếu làchính diện tấn công thì dựa vào ba trăm tinh kỵ này. Hắn đã tung hoành ở thảo nguyên rộng lớn suốt nhiều năm, đánh bại không biết bao nhiêu bộ lạc đối địch!
Nhưng ngày hôm nay, còn chưa có cơ hội đối diện với kẻ địch thì đã bị tập kích từ trên không khiến cho tan nát rồi!
Vệ tướng Đầu Sói Vàng cầm loan đao cắm trên mặt đất, dùng hết sức mình chống thân quỳ, cẳng chân bị đứt khiến cho đau nhức, hắn kiên cường chống chịu phóng mắt nhìn, không khỏi đau đớn trong lòng như muốn hộc máu! Cái.. cái này còn là kỵ binh tinh nhuệ tung hoành thảo nguyên của ta sap?!!
Loạn! Phóng mặt nhìn chỉ thấy một chữ loạn!
Vô số người chạy chốn, không ít dũng sĩ mặc dù đã ra sức dùng cung tên bắn trả nhưng kẻ địch cứ bay tới bay lui, tốc độ thực sự quá nhanh!! Thậm chí tên bay còn ngộ thương không ít người của mình.
Không ít lều vải, đống rơm cỏ bị thiêu đốt, lửa lớn cơ hồ làm tối tăm trời đất!
Mà vào lúc này, đạo bùa đòi mạng cuối cùng đã vang lên!
U u u u…..
Một tiếng kèn vang dài mang theo uy vũ hùng tráng vô cùng. Nhiều năm tung hoàn trên thảo nguyên, kẻ đã từng đánh nhau với quân đội đế quốc như vệ tướng Đầu Sói Vàng lâpj tức nghe ra!
Đây là hiệu lệnh tấn công của kỵ binh đế quốc!
Phóng mắt nhìn lại liền thấy ở phía xa, từ trên triền của một ngọn núi mơ hồ xuất hiện một điểm đen, rõ ràng đó là một kẻ đang ngồi trên chiến mã, toàn thân áo giáp, tay cầm thương kỵ sĩ của Roland!
Mà rất nhanh, hai bên phía sau của kỵ sĩ Roland kia xuất hiện một dải màu đen! Kỵ binh! Kỵ binh dày đặc, càng ngày càng nhiều, dải màu đen kia như làn sóng, xếp hàng ngồi trên triền núi kia….. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Đại đội kỵ binh của người Roland?!!
Thân thể vệ tướng Đầu Sói vàng đột nhiên run lên, trái tim hắn trùng xuống mức thấp nhất!!
Al-Qaeda ngồi trên ngựa phía trên triền núi, hắn giơ cao cây thương trong tay, kinh ngạc nhìn đám thảo nguyên đang rối loạn thành đám ở phía xa!! Nơi nơi đều là ánh lửa, khói mù, võ sĩ thảo nguyên chạy loạn lên, chiến mã cũng kinh hoảng chạy bậy, lều vải bị thiêu đốt….
Thân là một quân nhân, trong lòng hắn lập tức vui mừng vô hạn! Đây là thời điểm tuyệt vời cho kỵ binh đột kích!!
Âm thanh của hiệu lệnh tấn công đã vang tới! Tất cả kỵ binh hai bên phía sau cũng đã chấn chỉnh hàng ngũ xong! Al-Qaeda giơ cao cây thương, chỉ vào người thảo nguyên ở phía xa rồi hét lớn một tiếng:
-Giết!!
-Giết!!!
Mấy nghìn kỵ binh ra sức hét lớn một tiếng, riếng giết cuồn cuộn ngất trời này làm rung trời chuyển đất!
Lập tức, Al-Qaeda thúc ngựa xông lên đầu tiên, phía sau hắn, mấy nghìn kỵ binh Rolan giơ cao cây thương, giống như một đám mây đen, lao từ triền núi quét xuốgn!!
Hàng nghìn móng ngựa xéo lên mặt đất, âm thanh như sấm!

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #314


Báo Lỗi Truyện
Chương 314/902