Chương 306: Chân thân của Semel.(Phần 1)


Thấy ba người cứ như vậy từ trên trời rơi xuống, Đỗ Duy cùng Semel hai người ra sức thi triển ma pháp, đều không thể ngăn cản tên Răng Sứt này, càng làm cho hai người kinh hãi trong lòng!
Pháp thuật của vu sư Shaman này quả nhiên là quái quỷ!
Điều Đỗ Duy không biết chính là, một chiêu này của Răng Sứt sắp chết là một loại phương pháp chuyển thân trong pháp thuật vu sư Shaman có thể trong nháy mắt gọi ra vô số thổ nguyên tố gia tăng trên người mình. Giờ phút này Răng Sứt đã chết nhưng trên người lại dường như biến thành một tòa núi đất, làm sao lại không nặng?
Thanh âm Semel vốn thanh thúy mềm mại đã biến đổi, thấy hai người gần rơi chạm đất, bỗng nhiên quát to một tiếng:
-Ta có biện pháp rồi!
Ánh mắt nàng bỗng nhiên hiện lên một đạo ánh sáng màu bạc, vị trí ba người rơi xuống đột nhiên giữa không trung trong nháy mắt di động một chút. Vốn bên dưới là mặt đất trần trụi đã biến thành một đống cỏ trong quân doanh của người thảo nguyên, đại khái chính là cỏ khô của ngựa!
"Bịch" một tiếng, ba người giống như thiên thạch đâm mạnh vào đống cỏ. Đỗ Duy liền cảm thấy thân thể chấn động, xương cốt toàn thân đều kêu lên "rắc rắc", hắn đau đớn bi thảm kêu một tiếng, cũng không biết rằng xương cốt trên người đã gãy mất bao nhiêu đoạn.
Răng Sứt ôm lấy mình cánh tay hắn vẫn giống như kìm sắt móc chặt lấy Đỗ Duy. Đỗ Duy bỗng nhiên trong lúc đó không biết khí lực tới từ đâu, đột nhiên rút ra đoạn kiếm trên xương sườn Răng Sứt, sau đó lại đâm mạnh về phía dưới cổ đối phương ……
Sụt! !
Một vòi máu tươi lập tức phun trên mặt Đỗ Duy. Đôi mắt Răng Sứt trợn trừng lên, trước khi chết dữ tợn nói với Đỗ Duy:
-Ngươi chắc chắn phải chết trong huyết sắc khô lâu kỳ!!
Nói xong ngừng thở mà chết, nhưng khóe miệng vẫn mang theo một nụ cười độc ác.
Đỗ Duy cảm thấy thân thể đối phương nhẹ đi, một tay đẩy hắn ra, nhận ra toàn thân chính mình cũng đau nhức. Thoáng động thân một chút, ngực đau nhức dường như làm cho hắn không bò dậy được. Lúc này mới hiểu được xương sườn của chính mình chỉ sợ đã gẫy mất vài đoạn.
Rồi đột nhiên trong lúc đó, bỗng thấy bốn phía đều là màu đỏ, giống như hãm thân trong biển máu!
Trong biển máu này, trước mặt thấy đó là hai con mắt cực lớn trợn trừng, trong động đen hai con mắt đầy vẻ âm u dọa người …….
Đỗ Duy rùng mình, lập tức phản ứng.
Huyết sắc khô lâu kỳ!!
Tên khốn kia kia trước khi chết hiển nhiên đã phóng ra huyết sắc khô lâu kỳ, dùng lá cờ này cuốn mình vào bên trong!
Đỗ Duy đương nhiên hiểu được, lá cờ đầu lâu này khẳng định không phải là thứ đơn giản – quả nhiên, hắn lập tức liền cảm giác được áp lực! !
Vốn hắn đã dùng chuôi dao này đâm mạnh tới tới lá cờ bộ xương khô trước mặt. Nhưng một đao đâm xuống, Đỗ Duy bản thân như bị điện giật, đột nhiên đau đớn kêu một tiếng, nhanh chóng buông chuôi kiếm ra, đã thấy con dao của mình dùng bí ngân để chế tạo kia dính trên lá cờ đầu lâu bị hòa tan, rất nhanh liền cùng biển máu hòa thành một thể. Đỗ Duy nhìn lòng bàn tay của chính mình một mảng cháy đen, giống như bị lửa thiêu qua.
Lúc này trên dưới trái phải Đỗ Duy toàn bộ bị lá cờ đầu lâu bao bọc, Đỗ Duy băng bó lại cánh tay bản thân, chửi:
-Cái quái gì thế này?!
-Huyết sắc khô lâu kỳ.
Semel cũng đã đứng lên, liền gần sát vào Đỗ Duy bởi không gian bên trong lá cờ bộ xương khô vô cùng nhỏ. Hai người cứ như vậy dựa vào gần một chỗ.
Đỗ Duy lông mày nhíu một cái:
-Nói lời vô nghĩa, ta đương nhiên biết đây là lá cờ đầu lâu rồi, nhưng thứ này rốt cuộc có cái gì…..
Nói tới đây, Đỗ Duy bỗng nhiên mũi ngửi thấy một cỗ hương thơm nhàn nhạt, trong lòng giật thót một cái, quái dị nhìn Semel, lúc này mới xác định. Mùi này không ngờ là từ trên người Semel truyền đến! Liên tưởng đến lúc vừa rồi Semel bay dưới thân mình, hai tay ôm eo của mình, cảm giác này là thật.
-Cô …..!!
Nếu không phải lá cờ đầu lâu áp bức, Đỗ Duy gần như muốn nhảy dựng lên:
-Thân thể của cô?! Cô có thân thể ư?!
Đỗ Duy lần này kinh hãi cũng không phải chuyện đùa, không phải Semel vốn chỉ là một sinh vật hư ảo thuần túy sao? Nàng chỉ dùng lực ý chí biến ra hình thể mà thôi, nhìn thấy nhưng sờ không được, chỉ là một ảo ảnh mà thôi! Nhưng bây giờ …. Hơn nữa không ngờ còn giống như người phụ nữ bình thương như vậy, trên người còn có mùi hương thơm mát?!
Semel lạnh lùng nhìn nhìn Đỗ Duy:
-Ngươi thấy bây giờ là lúc thảo luận vấn đề này sao?
Đỗ Duy nghe giọng Semel, bỗng nhiên trong lòng trầm xuống.
Semel này giọng điệu thật cổ quái đó!
Trên thực tế, từ sau khi chính mình có được ma pháp sinh vật này, trên người Semel này dường như có rất nhiều rất nhiều bí mật. Lúc bắt đầu chỉ là một cái ảo ảnh thuần túy có thể dạy mình tinh thần ma pháp, lúc không có việc gì liền đung đưa một đôi chân trắng muốt trước mặt chính mình lắc qua lắc lại, không một chút nhận chính mình là "tằng tằng tằng tổ mẫu" – tuy nhiên thời điểm này Đỗ Duy cũng không nghĩ nhiều, dù sao nàng cũng không phải là Semel chân chính, chỉ là một cái ảo ảnh ma pháp mà thôi.
Nhưng theo sau đó, trong rừng rậm Đóng Băng, nàng đột nhiên hiển lộ ra năng lực ma pháp, không ngờ có thể liều mạng mà không thua kém Hussein …. Điều này ảo ảnh không có thể làm được như vậy.
Mà từ lân đó, ma pháp ảo ảnh này giống như từ giấy trắng được mở ra, liền bắt đầu có thay đổi! Mặc dù mỗi lần mình nguy hiểm đều ra tay cứu mình, nhưng sau khi cứu xong thì tựa như không nhớ mình đã thi triển năng lực ma pháp. Còn muốn nghe Đỗ Duy thuật lại cho nàng một lần.
Mà sau khi gặp lại Gandalf (tên áo trắng), Semel mới chính chức xảy ra biến hóa hòan tòan! Từ đó nàng ta tuyệt đối không xuất hiện dễ dàng nữa! Mặc cho Đỗ Duy kêu gọi thế nào cũng không phản ứng. Mà sau mỗi lần nàng xuất hiện, Đỗ Duy đều cảm thấy nàng tựa như biến đổi một chút!
Dường như, khí tức trên người của ma pháp sinh vật này từ cách nói chuyệnm giọng nói, tính tình đều hơi hướm giống với Semel chính thức trong lịch sử.
Mà bộ áo choàng màu đỏ lộ ra đôi chân nhỏ trắng muốt của ma pháp tinh tinh cứ đưa qua đưa lại trước mắt mình lại có chút lãnh đạm…..
Lúc này, sắc mặt của Semel nghiêm túc, nhìn Đỗ Duy với ánh mắt rất uy nghiêm, điều này làm cho trong lòng Đỗ Duy thật sự cảm thấy khó chịu.
Nhìn thật kỹ người phụ nữ này, trong lòng Đỗ Duy không nhịn được nghĩ rằng: Nàng sẽ không thực sự biến thành Semel trong lịch sử đó chứ…..
Tuy nhiên lúc này không phải là lúc nghiên cứu về mấy cái vấn đề này, bởi huyết sắc khô lâu kỳ ở chung quanh bắt đầu co rút lại rồi!!
Hiển nhiên là truowcs đó Răng Sức đã dùng pháp thuật gì đó biến lá cờ đầu lâu to ra gấp mấy chục lần mới có diện tích lớn như vậy. Mà sau khi Răng Sứt chết, lá cờ đầu lâu bắt đầu thu nhỏ lại…
-Nóng quá.
Đỗ Duy nhíu mày:
-Cái thứ này càng lúc càng nóng!
Semel hừ một tiếng, bỗng nhiên thân thể nàng nhẹ nhàng lướt tới, một tay vươn tới lá cờ đầu lâu, trên bàn tay của nàng mập mờ một lớp băng trong suốt. Đến khi chạm vào biển máu, lập tức xuất hiện một làn khói trắng dày đặc. Semel hô nhẹ một tiếng, thân thể nhanh chóng lùi lại. Nhìn xuống tay nàng, lớp băng kia đã không còn sót lại xút nào!
-Thứ này sẽ không hòa tan hai người chúng ta vào trong lá cờ chứ. Nguồn: http://truyenyy.com
Đỗ Duy cười khổ.
-Ta nghĩ thứ này đại khái không khác ma pháp vong linh của đế quốc là mấy, cũng giống như vong linh pháp sử dụng thủy tinh cầu đen hấp thu sinh linh! Khó bảo đảm rằng chúng ta sẽ không bị nuốt chửng trong lá cờ này.
Sắc mặt của Semem trầm lại:
-Ngươi có biện pháp nào đánh tan nó không? Dùng thuật gọi sấm sét của ngươi thử đi.
Đỗ Duy cười khổ:
-Bà chị, bà chị xem chúng ta bây giờ đang ơ nơi trên không thấy trời dưới không thấy đất! Nơi này đến cả một đám mây cũng không có, ta có thể gọi sét về như thế nào hả?
Từng chút từng chút co rút lại, không gian càng lúc càng nhỏ hẹp, Semel bỗng nhiên lui về phía sau một bước, mở hay tay ra ôm lấy Đô Duy vào lòng, liền nghe roạt roạt vài tiếng, Đỗ Duy nghe thấy Semel rên đau đớn vài tiếng, quay đầu nhìn lại liền thấy Semel đang ôm mình mà phía sau của hắn chính là một mặt của cờ đầu lâu.
-Cô!
-Ta cái gì mà ta!
Sắc mặt Semel phát lạnh:
-Ta là ma pháp sinh vật, thân thể này do ta tạo ra! Thân thể này bị hủy thì ta còn có thể tạo ra một cái khác! Chỉ cần ngươi không chết thì ta cũng không chết! Bảo về tính mạng của ngươi trước quan trọng hơn!
Đỗ Duy thở gài, bỗng nhiên cảm thấy sau lưng dán vào ngực của Semel, hơi cảm thấy một vùng ấm mề, trong lòng không khỏi rung động, lập tức chấn tĩnh tinh thần, trong lòng lẩm nhẩm: Tĩnh tâm tĩnh tâm! Người phụ nữ này là tổ tiên nhà Rowling! Muốn suy nghĩ bậy bạ cái gì chứ!
Mặc dù nghĩ như vậy nhưng vẫn không kìm được quay đầu lại nhìn Semel. Lại thấy vẻ mặt của Semel cổ quái, mở to hai mắt nhìn mình, bỗng nhiên nghe thấy nàng tức giận nói:
-Ngươi…..ngươi đang suy nghĩ việc xấu xa gì đó!
Đỗ Duy đột nhiên mới nhớ, người này và mình có ý niệm chung nhau, trong đầu mình nghĩ cái gì sợ rằng không lừa nàng được gì!
Trong lòng giật thót một cái, vẻ mặt Seml dường như dần dần tái lại, Đỗ Duy biết ngay là Semel bảo vệ phía sau cho mình, phần cơ thể nàng áp vào huyết sắc khô lâu kỳ dần dần trong suốt và biến mất. Đỗ Duy kinh hãi, Semel lại thấp giọng nói:
-Không cần phải lo lắng. Ta nói rồi, chỉ cần ngươi không chết thì ta cũng sẽ không chết….Chỉ là ta không thể sử dụng thân thể này nữa rồi… ngươi mau thử dùng cung tên bắn cái thứ thối tha này đi!
Dừng một chút, khóe miệng của Semel bỗng nhiên nở một nụ cười:
- Thằng nhóc, sau này nhìn thấy ta mà còn dám sinh ra mấy cái ý nghĩ bẩn thỉu trong đầu thì cẩn thận ta đánh gãy chân ngươi đó!
Nói xong, thân thể nàng trong biển máy lại biến mất từng chút một, cuối cùng hóa thành nhiều điểm sáng tiêu tán mất.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #306


Báo Lỗi Truyện
Chương 306/902