Chương 274: Cái tát tai vang động.


Đỗ Duy không trách mắng Ron Barton thêm một lời nào, tuy thế ngay cả thằng ngốc cũng nhìn thấy lửa giận của đức ngài công tước.
Đối diện với bộ mặt âm trầm của Đỗ Duy, trong lòng Ron Barton đã có chút hối hận.
Trên thực tế trong việc thằng nhóc Mose này nửa đêm đi lên núi ít nhiều cũng có một phần công lao của Ron Barton, bởi vì hắn sắp đặt mấy tên thủ hạ âm thầm cho tên nhóc con không biết trời cao đất dày này nếm thử một chút "đau khổ".
Đám kia mặc dù không thật sự dám làm chút gì với vị khách ngay bên người Đỗ Duy, chỉ có điều vào lúc Mose phụ trách gác đêm, sau nửa đêm thay ca(trong lúc gác đêm, sau nửa đêm rất vất vả) đã đùa cợt một vài chuyện cực kì chua cay đau xót. Với thân phận của Mose thì làm sao chịu nổi? Trời còn chưa sáng đã tìm một cái cớ nào đó chạy đi. Người của hắn qua một lúc mà không thấy trở về mới tìm kiếm xung quanh, cuối cùng tìm được dấu chân hướng về phía ngọn núi.
- Người của anh rốt cuộc nói gì với hắn?
Giọng nói của Đỗ Duy nhìn qua thì bình tĩnh nhưng hiển nhiên đã chạm đến bên bờ của sự tức giận rồi.
Ron Barton cười khổ:
- Bọn họ nói với thằng nhóc kia: "ngươi đã có dũng khí cười nhạo đức ngài công tước không có dũng khí, vậy ngươi thấy chính mình dũng cảm sao? Đức ngài công tước nhà ta từng đi vào rừng rậm Đóng Băng mà còn không sợ, ngươi thì tính cái gì…". Kết quả là hình như tên nhóc này bị kích thích liền một mình chạy vào trong núi tìm ma thú.
Đỗ Duy có kìm sự tức giận trong lòng:
- Gọi mọi người lại ngay lập tức! Lục soát ngọn núi!
Mặc dù Đỗ Duy thực sự chán ghét tên nhóc này, nhưng hắn cũng không thể không đối mặt với một sự thật: Tên Mose kia không thể xảy ra chuyện gì! Ít nhất là không thể xảy ra chuyện trong tay mình! Trước mắt quan hệ của mình với Listeria đang trong thời điểm nhạy cảm, không nói tới chuyện xấu hổ là Listeria phu nhân kia cầu hôn, chỉ đơn giản nói đến chuyện làm ăn ở phương bắc thôi đã phải chịu rất nhiều trợ giúp từ gia tộc Listeria. Một đồng minh gần như giàu có nhất đại lục đối với Đỗ Duy cực kì quan trọng…
Mà tên Mose đáng ghét này chính là người thừa kế duy nhất của gia tộc Listeria! Nếu đem người thừa kế duy nhất của gia tộc người ta gặp phải chuyện ngoài ý muốn, dù cho quan hệ giữa hai nhà bây giờ có tốt hơn nữa..cũng chỉ có trở mặt!
Không nói tới tài lực của gia tộc Listeria, chỉ vị hầu tước phu nhân kia thôi, Đỗ Duy tuyệt đối không cho rằng cô ta là một địch nhân dễ đối phó! Một người đàn bà thông minh như vậy, còn rất nổi tiếng trong giới quý tộc tại đế quốc, người như vậy làm đồng minh đương nhiên rất tốt, nhưng nếu là kẻ địch mà nói…nếu Mose chết trong tay mình, vậy gia tộc Listeria khẳng định sẽ coi mình là tử địch!
Tất cả mọi người bị gọi khẩn trương lên núi. Còn dựa theo kế hoạch tối hôm trước chia làm bốn đội tìm khắp núi nhưng bán kính truy tìm đã lớn gần gấp đôi. Đỗ Duy đã bỏ qua mục tiêu đầu tiên là truy tìm ma thú thay bằng đi tìm tên nhóc đáng chết nhà Listeria kia.
- Bất kể tình huống gì cũng phải cam đoan tên nhóc kia an toàn! Đây là mệnh lệnh tối cao!
Ngoài ra Đỗ Duy còn đem đội thị vệ của mình chia ra cho những người tìm kiếm trên núi. Nhất là trong đó có một thị vệ có "bản lĩnh đặc biệt" vốn là thợ săn trong núi, hắn am hiểu nhất là tìm đường đi, nguồn nước trong núi cùng với tìm dấu vết dã thú.
Vốn Đỗ Duy định đích thân vào núi nhưng mấy tên thủ hạ này đều kiệt lực can ngăn. Đỗ Duy dù sao cũng là công tước nếu cái gì cũng tự mình làm, vậy còn cần đám thủ hạ này để làm gì?
Hơn nữa nếu Đỗ Duy vào núi cũng chẳng giúp được việc gì. Mặc dù hắn là một gã ma pháp sư, mặc dù cũng có bản lĩnh thiêu trụi một rừng cây nhưng nếu muốn từ một ngọn núi rộng lớn tìm ra một người cũng không phải là việc hắn có thể làm được. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Thực ra hắn muốn gọi về người cây để đi tìm nhưng là cái kèn kiệu sinh mệnh nhỏ xíu của Đỗ Duy cũng chỉ có thể thức tỉnh đồng bạn của người cây cấp thấp nhất, đám ngu ngốc này cũng chỉ có thể nghe Đỗ Duy là một vài chuyện đơn giản nhất, nhưng chúng không có trí tuệ của người thì không thể tìm người được.
Mà chính Đỗ Duy sau khi đã cân nhắc một chút, ngay lập tức đã có quyết định: Có lẽ Husssein so với chuyện ở đây quan trọng hơn.
Hắn quyết định ở lại nửa ngày trong thị trấn Trâu, nếu sau nửa ngày mà trong núi còn không có tin tức gì, vậy thì hắn chỉ có thể đem việc ở chỗ này giao cho Ron Barton đi làm, bản thân phải trở về thành Lâu Lan.
Tên nhóc con Mose đáng chết kia…nếu có thể tìm được hắn nhất định phải hung hăng cho hắn ăn mấy roi! Đỗ Duy nghiến răng nghĩ.
Gia tộc Listeria tất nhiên là một đồng minh mà Đỗ Duy không muốn bỏ qua nhưng Hussein quan trọng hơn!
Vì một tên nhóc mà mình căm ghét mà không để ý đến đồng bạn cùng mình từng trải qua sinh tử hoạn nạn, lại đang bị thương nặng, Đỗ Duy cũng không ngốc như vậy.
Thực tế Đỗ Duy cũng không đủ kiên nhẫn đợi đến giữa trưa. Lúc buổi sáng khi mặt trời đã lên đến đỉnh, trong lòng Đỗ Duy đã sốt ruột không chịu được! Mặc dù Sandy nói cho Đỗ Duy rằng Hussein cũng không có vấn đề gì quá lớn, đã ở trong thành trị thương nhưng Đỗ Duy vẫn bị tin tức Hussein bị thương nặng mà về cảm thấy rung động. Cái vảy rồng kia…lão thằn lằn ở long tộc kia chẳng lẽ còn muốn đến chỗ mình tính sổ? Trận chiến thảm liệt trên băng nguyên ngày trước, cường đại như Hussein mà mù một mắt, Medusa phát ra thạch hóa thuật, thậm chí Gandalf vì che chở nhóm người chạy trốn mà hi sinh tính mạng. Mà cuối cùng tộc trưởng long tộc cũng bị buộc phải dùng tuyệt chiêu mới may mắn giữ mạng.
Tuy nhiên cừu hận của hai bên đã lớn rồi, mặc dù Đỗ Duy hoài nghi tộc trưởng long tộc không phải là loại phản bội lời thề…Năm đó mặc dù hắn cực kì hận Aragon nhưng vẫn giữ vững lời thề của mình gần ngàn năm. Từ đó có thể nói lão già này mặc dù ác độc, đáng ghét nhưng cũng làm cho Đỗ Duy không thể không bội phục một chút.
Nhưng bây giờ…
Trong lòng Đỗ Duy rối loạn cực kì, đối thủ là long tộc thì không phải dễ đối phó! Đầu tiên không nói đến tộc trưởng long tộc vốn có thực lực mạnh mẽ, Đỗ Duy gần như có thể khẳng định cường giả số một bây giờ trên đại lục quá nửa là kẻ đã sống lâu đến buồn chán, lại từng cùng Aragon giao thủ - tộc trưởng long tộc. Ngày trước bên mình tập hợp ma đạo sư số một đại lục, thánh kị sĩ, Medusa, cường giả nhiều như vậy mới có thể miễn cưỡng cùng đối phương lưỡng bại câu thương, mà bây giờ…tộc trưởng long tộc đã khôi phục lại nếu quyết tâm tìm mình báo thù…hắn còn thống soái một nhóm long tộc dưới tay đó!
Mặc dù trong lòng Đỗ Duy đã sớm có lời thề tương lại nhất định sẽ tìm cơ hội báo thù cho Gandalf nhưng…không phải bây giờ! Lấy một chút thực lực bây giờ của Đỗ Duy mà đối địch lại với toàn thể long tộc…đúng là chết lúc nào cũng không biết.
Nhìn trời đã sắp trưa, Đỗ Duy nhịn không được nắm chặt lấy roi ngựa, trầm giọng nói:
- Không đợi nữa! Chúng ta lập tức trở về!
Hiện tại bên người Đỗ Duy chỉ có Raoen và hai tên thị vệ ngoài ra còn có thêm tên nhóc Sandy. Raoen nghe thấy lời này không khỏi chau mày, dù vào vốn xuất thân là ngự lâm quân, Raoen cũng có một chút kiến thức, nhỏ giọng nói:
- Thưa ngày…ta thấy không hay đâu, cậu chủ Mose dù sao cũng là người thừa kế của gia tộc Listeria, bây giờ cậu ấy chạy đi mất…ngài không đợi có tin tức đã trở về, hầu tước phu nhân mà hỏi tới chỉ sợ khó trả lời.
Đỗ Duy đương nhiên biết Raoen nói là đúng, nhưng bây giờ trong lòng hắn lo lắng là chuyện của Hussein, dù sao Raoen cũng không biết, cho nên chuyện long tộc ở phương bắc sao có thể dễ dàng nói ra.
Sắc mặt hắn âm trầm, cắn răng nói:
- Tên nhóc con khốn khiếp hay gây chuyện kia…Hừ, tìm không thấy cũng đáng đời…không phải vì loại nhóc con này mà lãng phí thời gian!
Chỉ có điều mặc dù nói cứng nhưng câu sau lại hiện rõ lo lắng trong lòng:
- Hừ…nếu ta có thể tìm được hắn…ta mà không làm hắn mười ngày không ra khỏi giường được thì từ nay về sau tên ông mày sẽ viết ngược.
Nói xong, Đỗ Duy với vẻ mặt hậm hực lên ngựa, Raoen thở dài, đức ngài công tước đã quyết định hắn cũng không nói thêm gì nữa. Đang muốn xuất phát, Đỗ Duy ở trên ngựa trợn tròn mắt, hướng về phía con đường phía nam của thị trấn nhìn lại…
Tại một chỗ khác của núi Kirimanjaro, trên con đường phía nam của thị trấn, một con ngựa chậm rãi tiến tới, mà người trên lưng ngựa mặc một bộ quần áo võ sĩ của quý tộc vẻ mặt cười cười ngồi trên lưng ngựa như nhàn nhã đi chơi, một tay tùy ý nắm dây cương mà trên miệng còn vênh vênh ngậm một cây cỏ đuôi chó thật dài…
Khuôn mặt kia thanh tú như con gái nhưng nụ cười lại làm Đỗ Duy không nhịn được tức giận…không phải Mose thì ai?
Tên nhóc con này, mọi người vì tìm hắn mà lên núi hắn lại từ hướng nam, ngược lại hướng lên núi mà trở về?!
Đỗ Duy nhìn dáng vẻ nhàn nhã ngồi trên lưng ngựa của hắn mà không nhịn được tức giận trong lòng, ý nghĩ đầu tiên trong đầu hắn thật sự là muốn xông lên đánh chết tên khốn kiếp này!
Ý nghĩ thứ hai là đem tên lính buổi sáng phát hiện dấu chân Mose hướng về phía núi quất cho vài roi!
Đương nhiên…hiện tại việc Đỗ Duy muốn làm nhất là chuyện đầu tiên.
Ngay cả Raoen bên người cũng cảm giác được trên người đức ngài công tước toát ra hàn khí! Raoen hiểu rõ, sợ rằng lần này đức ngài công tước thực sự đã nổi giận.
Mặc dù ngày thường đức ngài công tước đối với mọi người rất hiền lành, nhưng Raoen mơ hồ cảm giác được, nếu như vị thiếu niên hiền lành này giận lên, có lẽ…
Khuôn mặt Đỗ Duy đã lạnh lại, con mắt vốn trợn trừng đã khép lại, hắn chậm rãi cưỡi ngựa tiến tới, hai tay để sau người, ánh mắt vốn nheo lại đã bắn ra vẻ sắc lạnh, bao phủ khắp người Mose.
Mose hình như đã cảm thấy Đỗ Duy không được bình thường, tuy nhiên hình như hắn còn có chút đắc ý. Nhẹ nhàng cưỡi ngựa trước mặt Đỗ Duy, hơn nữa còn dùng một động tác cực kì nhẹ nhàng nhảy xuống ngựa, lúc đứng trước mặt Đỗ Duy còn hất cằm lên một chút như một con cáo nhỏ kiêu ngạo.
Raoen lại thở dài…tên nhóc này đúng là không biết sống chết a.
- Ngài Mose, mời ngài giải thích một chút, tối hôm qua ngài đã đi đâu?
Đỗ Duy cũng không lập tức nổi giận như Raoen tưởng, hoàn toàn khác biệt, giọng nói hắn hình như rất bình tĩnh-bình tĩnh đến dọa người!
Mose hình như còn chưa cảm thấy nguy hiểm, nụ cười đắc ý vẫn còn trên mặt, còn dùng giọng đùa cợt nói:
- Chà! Ngươi thực sự quan tâm đến ta sao? Hừ, không phải sợ ta chạy đi đâu đó chứ…

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #274


Báo Lỗi Truyện
Chương 274/902