Chương 267: Truyền thống.. (p2)


Nhìn thấy cô bé vốn bình thường chỉ nói một hai câu đã thẹn thùng bỗng nói ra một câu cực kì lớn mật như vậy, Đỗ Duy không khỏi có chút sững sờ; có điều sau đó hắn nở nụ cười xấu xa siết chặt hơn Vivian đang ở trong vòng tay của mình:
-Cô có chắc là cô biết "thích" nghĩa là gì không?
Vivian thật sự là đã rất say, cô bé vốn hàng ngày đều nói một cách nhỏ nhẹ này bỗng nhiên mở to hai mắt ra, lớn tiếng nói đầy oan uổng :
-Ai nói ta không biết!
Cũng không biết là do say rượu hay là không còn ngượng ngùng nữa, giờ phút này Vivian nói chuyện bỗng cực kì trôi chảy không còn một chút lắp bắp!
Không chờ Đỗ Duy phản ứng lại, cô bé ngây thơ này bỗng không biết lấy sức lực từ đâu ra giãy khỏi người Đỗ Duy, sau đó nhảy lên bàn giật lấy một ly rượu đầy rượu ngon từ trong tay một tên học trò bên cạnh, lớn tiếng nói:
-Chú ý, chú ý, ta có lời muốn nói.
Bàn tay bé nhỏ của nàng giơ cao ly rượu lên quá đỉnh đầu mình, chân nàng có chút lảo đảo nhưng vẫn mạnh mẽ đứng vững, với ánh mắt vẫn mông lung nàng cười ngây ngô vài tiếng, sau đó khi tất cả mọi người đã quay về phía mình nàng mới lớn tiếng nói:
-Ta, ta có lời tuyên bố…ta….ta…
Vivian bé nhỏ bỗng nhiên hít một hơi thật sâu, sau đó nỗ lực hết sức nói đầy tha thiết trước mặt tất cả mọi người.
-Đỗ Duy.
Nàng chỉ tay vào mũi của Đỗ Duy… Với độ cao của bàn như vậy thì đương nhiên sẽ chỉ vào mũi của Đỗ Duy – A, cô bé ngốc hôm nay cũng muốn kiêu ngạo một phen!
-Đỗ Duy, anh đang nghe chứ!
Vivian bỗng nhiên nói lớn lên :
-Ta thích anh, ta muốn làm vợ của anh.
Toàn trường lúc này bỗng nhiên im lặng hoàn toàn, những tên đã say hoặc nửa tỉnh nửa say lúc này đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Vivian đang ở trên bàn, tất cả mọi người đều giật mình trước hành động đầy kì tích của cô bé vốn ngày thường vẫn thẹn thùng này .
Đỗ Duy ngồi ở trên ghế dở khóc dở cười nhìn Vivian ngay cả đứng cũng không vững:
- Cô bé ngốc này, cô có biết "vợ" nghĩa là gì không?
Vivian bỗng nhiên sững lại, ánh mắt đầy mịt mờ, vẻ mặt nàng đầy ngây thơ tức giận nói:
-Ta…. Ta không biết.
Nhưng là sau đó Vivian đã giơ lên ly rượu lên bốn phía, rượu trong ly bị nàng tung lên tung xuống nhiều như vậy đã rơi mất một nửa, thậm chí còn có không ít rơi vào vai Đỗ Duy. Vivian ngửa cổ uống "ực" một hơi cạn sạch, sau đó nàng lớn tiếng hô "Người vợ vạn tuế"
Sau đó, màn biểu diễn hoàng tráng của nàng cũng kết thúc, uống xong chén rượu cuối cùng này tay đã lỏng ra khiến ly rượu rơi xuống; thân thể nàng thẳng tuột ngã xuống – ngã vào lòng ngực của Đỗ Duy. Nàng nhắm mắt mắt lại, khuôn mặt hồng lên vì rượu vẫn đang cười khúc khích.
Đám học sinh sửng sốt một lúc lâu rồi sau đó bỗng nhiên cùng loạn lên cùng lúc. Có người dẫn đầu đưa ly rượu lên hô lớn:
-Chúc mừng viện trưởng tôn kính của chúng ta, đức ngài công tước, hơn nữa chúc mừng phu nhân viện trưởng tôn kính, pháp sư Vivian.
Lập tức hơn hai mươi người nâng ly hưởng ứng:
-Chúc mừng viện trưởng và viện trưởng phu nhân/
Âm nhạc lại một lần nữa nổi lên, không khí trở nên náo nhiệt trở lại…
Bên ngoài yến hội Marde cùng mấy người hầu mang món chính của hôm nay đến, món chính cuối cùng đêm nay là một món ăn khá lớn – Một con dê nướng.
Marde đi đến cửa yến hội, bỗng nhiên ông thấy một thân ảnh mỹ lệ đang dựa vào cánh cửa, nhìn bóng lưng thì thấy nàng đang run rẩy.
Marde bước đến gần thì thấy cô gái này không phải ai khác mà chính là tiểu thư Angel của gia tộc Listeria. Angel mặc một áo ngủ màu trắng, hai chân nàng để trần, mái tóc mềm mại đang xõa xuống. Nàng dường như muốn đẩy cửa đi vào nhưng là không biết vì điều gì mà động tác của nàng dừng lại. Tay của nàng nắm chặt lấy nắm đấm cửa, nàng cứ nắm chặt như thế… Tuy thế, toàn thân nàng trông như không có chút sức lực nào, nếu không phải là bàn tay đang nắm chặt ở cửa thì có lẽ nàng đã ngã xuống.
-Khụ Khụ…
Marde cố ý ho khan hai tiếng để đánh động vị khách quý này. Angel bỗng nhiên xoay người nhìn thấy Marde đứng không xa ở đằng kia, khuông mặt mỹ lệ của nàng đang tái nhợt một cách bất thường, trong đôi mắt của nàng tràn đầy nước, trên mặt vẫn còn ánh lên những giọt nước mắt... Sau khi nhìn thấy Marde, trên mặt Angel hiện lên một tia bối rối, nàng xoay nhanh người lại thấp giọng nói:
-A, quản gia Marde… tôi…
Vừa nói, nàng vừa nhanh chóng đưa hai tay lên mặt lau những giọt nước mắt còn đọng lại.
-Thưa… tiểu thư Angel..cô đã đến rồi vì sao còn không vào đi? Tôi nghĩ cậu chủ nhất định sẽ không từ chối một vị khách xinh đẹp như thế này tham gia vào thời khắc vui vẻ này.
Marde nheo mắt cười nói
-Thực tế là vào buổi tối cậu chủ đã muốn mời cô tham gia nhưng là bởi vì cậu ấy lo lắng đám trẻ con này quá huyên náo ồn ào sợ rằng quá đường đột một vị tiểu thư mỹ lệ như cô, cho nên mới cậu ấy chỉ dám nghĩ trong đầu. Nếu cô đã đến đây thì…
Không đợi Marde nói xong, Angel đã nhanh chóng nói:
-Không cần đâu, tôi, tôi chỉ là không ngủ được vô ý đến đây… Xin, xin lỗi, tôi không nên đi lung tung thế này.
Nói xong, nàng giống như là chạy trốn vậy xoay người cắm đầu chạy về phía hành lang. Chỉ là lúc này trong lòng nàng vẫn vô cùng kích động, khi bỏ chạy nàng vẫn còn lảo đảo một chút, đôi chân trần trắng xinh ẩn hiện dưới lớp áo ngủ. Chỉ trong chốc lát nàng đã biến mất ở cuối hành lang.
Marde thở dài, chờ nàng đi khuất mới mở một cánh cửa yến hội, bên trong lập tức vang lên tiếng hoan hô khắp nơi:
-Chúc mừng ngài viện trưởng, chúc mừng viện trưởng phu nhân.
Lão Marde đầy kinh nghiệm sống làm sao không rõ được lí do gì mà cô gái mỹ lệ kia phải bỏ chạy, lão âm thầm thở dài.
Di chứng của việc hưng phấn lên sau khi say của đã nhanh chóng hiện ra.
Cô bé Vivian ngốc nghếch này do lần đầu uống rượu nên không sợ sệt gì mà uống nhiều như vậy, nàng còn hung hăng "kiêu ngạo" một hơi cơ mà. Kết quả là đến tận trưa hôm sau nàng còn chưa tỉnh lại, xem bộ dáng của nàng thì có lẽ là ngủ hết một ngày nữa cũng không có gì lạ.
Nhưng là Đỗ Duy thật ra có chút chờ mong Vivian tỉnh lại sẽ có biểu hiện phấn khích như thế nào, hắn tin rằng nàng sẽ không quên toàn bộ chuyện "lớn mật" tối qua đi? Chỉ cần nghĩ đến việc Vivian sau khi tỉnh lại nhớ đến hành động điên cuồng của mình thì nàng sẽ có bộ dáng sợ sệt thế nào đã khiến Đỗ Duy không thể nhịn cười. Nguồn: http://truyenyy.com
Có điều cẩn thận suy nghĩ thì cô bé ngốc này dường như đã thật sự trưởng thành, bảo bối này thật đáng yêu khiến người ta không thể không quan tâm đó.
Đám trẻ con kia sau khi điên cuồng một đêm hôm nay cũng ngủ không dậy nổi, đi đường vốn bôn ba vất vả lại còn cuồng hoan trắng đêm nên những kẻ này có lẽ còn đang vừa chảy nước miếng vừa ngủ vùi.
Cũng tốt vậy, để bọn họ hưởng thụ hai ngày tốt đẹp này đi.
Nhưng là hôm nay Đỗ Duy lại không có thời gian nghỉ ngơi.
Bởi vì hôm nay là ngày sinh nhật mười lăm tuổi của hắn, nghi lễ trưởng thành của hắn.
Tối hôm qua Đỗ Duy cũng không biết Angel đã nghe thấy những điều tại yến hội, hắn cũng uống nhiều đến mức mê muội đầu óc, đã lâu hắn không có phóng túng mình như vậy. Có điều sau khi tỉnh lại Đỗ Duy đã mạnh mẽ chấn tỉnh tinh thần, rửa mặt thay quần áo rồi sau đó lập tức chạy đến căn phòng cạnh phòng ngủ của mình – Vivian uống rượu tối qua đã ngủ tại chỗ này, hơn nữa là được Đỗ Duy tự mình ôm đến đây.
Việc này cũng là một cảnh thú vị, Vivian bị Đỗ Duy ôm trên giường bỗng nhiên tỉnh một lát, có điều cô bé ngốc đã bị rượu làm cho hồ đồ đi rồi không thể thanh tỉnh được; nàng ngược lại còn ôm lấy cổ Đỗ Duy hỏi hắn:
-Ý nghĩa của làm vợ có phải là ngủ cùng anh không?
Câu hỏi này lớn mật đến mức cả Đỗ Duy cũng không biết trả lời thế nào.
May mắn là Vivian khờ dại lại một lần nữa giải quyết vấn đề khó khăn này, bởi vì cô bé ngốc này đã tự mình nói ra mục đích của mình, nàng bỗng nhiên dùng một loại âm điệu nghiêm túc nói với Đỗ Duy.
-Nếu như là ngủ cùng anh thì…anh, anh không được lấy chăn của ta.
Nói xong những lời này cô bé đã kiệt lực ngủ thiếp đi.
A, đại khái là trong nhận thức của cô bé ngốc này thì ý nghĩa của "vợ" thật sự đơn thuần chỉ là "ngủ" vậy.
Đỗ Duy sau khi đến đứng tại trong phòng một lát, hắn nhìn thân thể Vivian đang cuộn lại ngủ ngon lành trong chăn. Nhìn thấy một bờ vai trắng ngà lộ ra bên ngoài chăn Đỗ Duy không nhịn được thở dài…
Tối hôm qua là chính hắn đã cởi áo ngoài cho Vivian.
Nhìn thấy trên mặt cô bé còn chảy một ít nước miếng, Đỗ Duy không nhịn được cười rộ lên, sau đó nhẹ nhàng vươn hai ngón tay lau đi thấp giọng nói
-Cô bé à… cô không biết tối hôm qua gà nhép cô chút nữa đã bị con sói ta ăn tươi rồi… hà hà..
Thật sự là tối qua sau khi cởi áo ngoài cho cô bé thì nhìn thấy dưới lớp áo lót mỏng thân thể Vivian như một đóa hoa đầy mị lực khiến Đỗ Duy phải dùng nghị lực rất lớn mới áp chế được tà niệm trong người. Dù sao thì trong lòng Đỗ Duy hắn đã cho rằng cô bé đáng yêu này là thật sự của mình, hắn yêu thương nàng thật sự. Vì thế hắn không muốn lãng phí thời khắc đẹp nhất vào một buổi tối say rượu thế này.
Có lẽ là thần linh toàn năng đã thật sự phù hộ cho Vivian đáng thương của chúng ta!
Sau khi rời khỏi phòng, trong đầu Đỗ Duy bỗng nhiên xuất hiện một ý niệm tà ác, hắn thừa dịp Vivian đang ngủ say cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi của cô bé.
Cô bé, ta thật sự không xơi cô, có điều thừa dịp cô ngủ ăn trộm mất cái hôn đầu tiên của cô, xem như đây là sự trừng phạt nho nhỏ với cô đi… ha ha..
-Từ nay về sau cô không được uống rượu nữa… ôi, bằng không đánh vào mông đấy.
Đỗ Duy mỉm cười với cô bé đang ngủ say sau đó nhẹ nhàng rời đi.
Nỗi khổ của người lãnh dạo là người khác say rượu có thể ngủ một cách thoải mái nhưng là chính mình thì lại đầy việc không thể không làm.
Không có cách nào cả, ai bảo hôm nay là sinh nhật của Đỗ Duy đi? Hắn chính là nhân vật chính của ngày hôm nay, làm sao không có hắn được? Nhìn thấy vẻ mệt mỏi trên mặt Đỗ Duy, lão Marde chỉ có thể mang một ít súp có tác dụng thanh tỉnh đến. Bản thân Đỗ Duy đã hòa vào đó một ít dược vật dã rượu uống một hơi hết sạch, sau đó hắn mới cảm thấy tốt hơn một chút.
Trước đó vài ngày hắn đã sớm thu xếp tốt các món đồ lễ cần thiết. Dưới sự trợ giúp của hơn mười người hầu, Đỗ Duy cuối cùng cũng đã mặc chỉnh tề được bộ quần áo phiền phức này. Mặc dù là hắn tỏ ra rất ghét cái lối ăn mặc như công như cò này nhưng đây là truyền thống! Thân là công tước của đế quốc hắn hiểu rằng nghi lễ trưởng thành của hắn không chỉ là việc của cá nhân hắn.
Đỗ Duy chỉ có thể cúi đầu chấp nhận.
Việc tạo hình phần trên cổ áo hết gần nửa giờ, hai người hầu nữ lanh lợi cũng đã gần như kiệt sức; mà cái cái cổ áo hình tròn được trang trí ở viền này khiến Đỗ Duy gần như tắc thở. Càng khiến hắn buồn bực chính là bộ quần áo này thật sự vô cùng đẹp đẽ hoa lệ, phía trước có thêu hình hoa ở viền, còn có tay áo lòe loẹt, lại còn thắt lưng, rồi cả….vv khiến Đỗ Duy cảm thấy mình không khác gì anh hề sắp lên sân khấu diễn trò.
Cuối cùng, Đỗ Duy nghiêm túc cự tuyệt mang một mái tóc giả của đám người hầu. Nói đùa sao! Đỗ Duy không nghĩ đến việc đeo cái thứ này, mà một tên khác chuẩn bị trát phấn lên mặt Đỗ Duy đã bị hắn một cước đá văng ra ngoài.
Truyền thống của giới quý tộc là nếu anh có thân phận thì một quý tộc điển hình sẽ mang vẻ mặt tái nhợt để tỏ ra vẻ mặt yếu đuối bệnh tật; mà màu da của Đỗ Duy thì từ lúc thân thể hắn cường tráng lên lại có vẻ khỏe mạnh quá mức. Hơn nữa ở tây bắc nửa năm khiến làn da dưới ánh mặt trời đã từ màu nhợt nhạt chuyển sang có chút sắc đen.
Căn cứ theo tiêu chuẩn quý tộc thì sắc mặt của hắn là không hợp cách rồi.
Sau khi mang giày vào, Đỗ Duy đi lại thử một hai bước thì vô cùng buồn bực khi phát hiện ra khi mình đi lại sẽ phát ra âm thanh đinh đong. Hắn lúc này bèn một phát cởi sạch đám trang sức phiền toái trên người ra. Cuối cùng dưới sức ép quyết liệt của đám chuyên gia trang phục thì Đỗ Duy chỉ giữ lại một quả huy chương gia tộc – một đóa hoa Tulip màu vàng trên nền một ngọn lửa đang bốc cháy.
Có điều sau khi đã mặc quần áo chỉnh tề Đỗ Duy nhạy cảm phát hiện ra ánh mắt của mấy thị nữ xinh đẹp bên cạnh đã hoàn toàn khác.
Đỗ Duy mười lăm tuổi, dù sao hắn cũng có được huyết thống tốt đẹp của một vũ huân gia tộc. Thân hình hắn mặc dù không quá cường tráng nhưng là cũng khá cao, ít ra là cao hơn so với đám bạn cùng tuổi. Mà nét ngây thơ trên mặt sau khi biến mất chỉ còn toát lên vẻ tôn nghiêm. Mà nhờ vào huyết thống tốt đẹp của gia tộc Rowling mà hắn có được khuôn mặt anh tuấn, hơn nữa khí chất rất phi phàm.
Mà cách ăn mặc này khiến Đỗ Duy mặc dù có chút chán ghét nhưng là không thể nói rằng vị chuyên gia trang phục mời đến để thiết kế quần áo kia khá là có tài. Chỉ may rất đẹp, trang phục vừa vặn với thân thể của Đỗ Duy. Hơn nữa một chút khéo léo đã hoàn mỹ che dấu được khuyết điểm duy nhất của Đỗ Duy: Hơi gầy.
Mà bộ lễ phục đẹp đẽ quý giá này càng tăng thêm vẻ quý phái của quý tộc.
Vào thời điểm này Đỗ Duy có thể xem là một thiếu niên quý tộc anh tuấn.
-Cậu chủ, cậu đã chuẩn bị xong chưa?
Marde gõ cửa tiến đến, sau khi nhìn thấy Đỗ Duy thì trong mắt lão toát lên vẻ vui mừng và hâm mộ. Lão Marde giờ phút này bỗng nhiên hồi ức tràn về, không kìm được thốt lên :
-Cậu chủ, cậu cuối cùng đã trưởng thành rồi.
Đỗ Duy mỉm tiến đến ôm lấy lão người hầu đã bế mình từ bé này :
-Được rồi Marde, ta có một thỉnh cầu với bác.
-Điều gì vậy?
Marde sửng sốt.
-Đến lúc đó bác cùng với ta đi vào nhé.
Đỗ Duy nhẹ nhàng nói.
Lão Marde sửng sốt, bỗng nhiên tròng mắt đỏ lên. Sau đó lão liên tục lắc đầu :
-Cậu chủ, điều này không thể được, tôi…
-Cha mẹ ta đều không ở bên cạnh, Marde, bác là người thân duy nhất của ta.
Đỗ Duy ôm lấy lão quản gia đang muốn lùi lại, sau đó thấp giọng nói:
-Marde, nói thật là số lần bác bế ta còn nhiều hơn gấp bội so với cha ta.
Dựa theo truyền thống của đại lục Roland thì mỗi một vị quý tộc tại nghi thức trưởng thành của mình khi đi vào yến hội đều có một vị trưởng bối đưa vào (bình thường là cha mẹ), tượng trương cho sự tôn kích và cảm kích đối với trưởng bối của mình.
Tại đại sảnh của công tước phủ hôm nay tất cả những thuộc hạ dưới quyền Đỗ Duy đều đã tập trung lại. Ngay cả các học trò của Lam Hải đang làm quan tại các vùng xa của tỉnh Desa cũng đều đến đông đủ. Cánh tay phải của Đỗ Duy Phillip, Thống lĩnh kị binh Ron Barton , thống lĩnh bộ binh kị sĩ Robert, thị vệ trưởng Roaen, còn có Solskjaer, Poll, George, hai vị ma pháp sư cấp bảy học trò của đại sư Arike (hai vị pháp sư này Đỗ Duy đều đã gặp qua, hơn nữa bọn họ lần này mang theo đám học trò đến đây thực tập, chỉ có điều là bọn họ đi xe ngựa nên tại sáng hôm nay mới đến Thành Kì Tích). Ngoài ra còn có vài vị quý tộc có giao tình tốt tại đế đô như bá tước Billia, "ma thú Dransa" đã phái sứ giả có thân phận trong gia tộc đến, hơn nữa còn mang theo quà lớn.
Thậm chí ngay quân tây bắc có quan hệ xấu với Đỗ Duy thì tướng quân Tatara cũng cũng tự mình đến. Lễ vật hắn tặng Đỗ Duy là một chiến mã thượng đẳng cùng một áo giáp cao cấp mà chỉ có tướng lĩnh cấp cao mới được mặc. Hơn nữa ngoài mong đợi là kẻ đã xé rách da mặt với Đỗ Duy – Tổng đốc Bohan của tỉnh Norin – hóa ra cũng đưa người đến. Chỉ có điều lễ vật mang theo thì quả là còn hơn cả kiệt xỉ:
"Một phong thư do chính ngài Bohan viết".
Ngoài ra, ba chị em gia tộc Listeria cũng tham gia với thân phận khách quý. Mà mọi người, nhất là đám khách quý đến đây sau khi biết được hầu tước phu nhân Listeria tự mình đến đây thì càng kinh ngạc hơn. Khi nhìn thấy phong thái vị mỹ nhân nổi tiếng này thì nhất là sứ giả của bá tước Billia và "ma thú Dransa" đều tính toán một hồi xem làm cách nào để có thể có chút giao tình với vị quả phụ giàu có nhất đế quốc này, xem thử có thể không thể hiện chút điểm tốt cho ông chủ của mình.
Khi điệu nhạc nghi thức nghiêm trang vang lên, cổng lớn của yến hội được mở ra, đi vào trước không phải là Đỗ Duy mà lão quản gia Marde đã mặc quần áo chỉnh tề. Vẻ mặt lão trông đầy kích động và kiêu hãnh đi đến phía trước, sau đó quay lại nắm lấy tay Đỗ Duy cùng đi vào bên trong đại sảnh.
Hai người như vậy dưới ánh mắt của quan khách đi đến phía trước, cuối cùng Đỗ Duy ôm chặt lấy lão Marde một cái rồi bước đến trước.
Dựa theo nghi thức truyền thống, lúc này còn có một nhân viên thần chức Thần điện chủ trì, hơn nữa còn cầu nguyện và cảm tạ thần linh một hồi nữa. Ví dụ như nghi lễ trưởng thành của từng hoàng tử trong hoàng thất đều sẽ mời các nhân vật trưởng lão cấp cao trong Thần điện ra mặt, mà hoàng đế Augustine VI hiện tại thì khi còn trẻ bởi vì lão là con trai duy nhất cho nên là người thừa kế duy nhất, khẳng định là hoàng đế tương lai. Tại thời điểm ấy thì nghi lễ trưởng thành của lão đích thân giáo tông đã tự mình chủ trì để thể hiện sự tôn trọng với hoàng đế tương lai.
Nhưng mà Đỗ Duy lại không tin vào thần linh, dù sao pháp luật đế quốc cũng cho phép không cần thờ phụng Thần điện, chỉ cần ngươi không tin thần khác là được.
Đỗ Duy một mình đứng ở trên đài cao, nhìn những người bên dưới thì có người là bộ hạ trung thành của mình, còn có địch nhân mập mờ, còn có đồng minh tốt…
Đỗ Duy ho nhẹ một tiếng, sau đó bắt đầu nói.
-Ta nghĩ, bây giờ mọi người nhất định sẽ tò mò ta sắp nói điều gì.
Đây là lời mở đầu của Đỗ Duy.
Phía dưới có người cười vui vẻ.
-Điều ta muốn nói nhất bây giờ là…
Đỗ Duy bỗng nhiên cười :
-Điều muốn nói nhất là, cái bộ quần áo này thật sự khiến ta cảm thấy có chút khó chịu! Bởi vì nó thật sự rất chặt!
Phía dưới tiếng cười vẫn vui vẻ như trước.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #267


Báo Lỗi Truyện
Chương 267/902