Chương 264: cô gái trong tim


Chị em ba người nhà Listeria mới đến hai ngày mà Đỗ Duy đã cảm thấy có chút nuốt không trôi. Thật sự mà nói Đỗ Duy rất muốn lập tức trở lại thành Gilear, nghe nói Solskjaer gần đây có tạo ra vài thứ mới mẻ hay ho, có điều vẫn còn đang trong quá trình thí nghiệm; còn Poll cùng với một đám người dường như đã sắp chế tạo ra chổi bay trên trời theo tư tưởng của đại sư Arike.
Đỗ Duy mơ mộng rằng sau khi tạo ra chổi bay trên trời mình có thể có một đám kị binh biết bay.
Tất cả những điều này khiến đức ngài công tước của chúng ta trong lòng ngứa ngáy, hận không thể lập tức quay lại thành Gilear tham gia vào các ma pháp thí nghiệm vĩ đại thần thánh này.
Đáng tiếc là theo nghi lễ và thân phận của hắn, làm sao hắn có thể bỏ lại ba người khách quý như chị em nhà Listeria mà một mình chạy trốn được? Huống chi là từ khi mình lập nghiệp đến nay gia tộc Listeria đã có nhiều giúp đỡ cho mình, làm vậy cũng là không đúng.
Hầu tước phu nhân cho biết ở lại mấy ngày thì như thế nào cũng phải tham gia sinh nhật mười lăm tuổi của Đỗ Duy mới rời đi. Nghi lễ trưởng thành của ngài công tước không thể bỏ qua dễ dàng được. May mà từ đây đến sinh nhật của mình chỉ còn một ngày, sau đó thì hầu tước phu nhân cuối cùng không còn lí do gì lưu lại cả.
Đỗ Duy chưa bao giờ nghĩ đến mình hóa ra sẽ mong chờ sinh nhật của mình đến như vậy.
Thật sự là bởi vì cuộc sống hai ngày qua quá gian nan!
Cô nàng tên là Angel kia không biết hầu tước phu nhân Listeria làm trò gì với nàng mà từ sáng sớm cô nàng đã chạy đi tìm mình, khách khí thỉnh cầu Đỗ Duy có thể phái người dẫn các nàng đi xem Tòa thành kì tích này hay không…..
Phái ngườ ưi? Lúc ấy Đỗ Duy liền thở dài, thủ hạ của mình đều là thô kệch già cả. Phillip khẳng định là không có thời gian, mà tính ra người nhàn rỗi chỉ có chính mình. Hơn nữa thân phận đối phương tôn quý, tuổi cũng suýt soát mình; như vậy nói thẳng ra là không phải là ám chỉ mình đi theo bồi tiếp thì còn ai vào đây nữa?
Nói một cách khách quan thì cô nàng Angel này trông quả thật xinh đẹp, thật khó mà có một cô gái xinh đẹp như vậy. Trong ánh mắt nàng còn hiện ra sự kính ngưỡng và ái mộ không chút nào che đấu với mình…. Một người đẹp như thế ở trước mặt thì có lẽ trong mười thằng đàn ông sẽ có chín thằng vui đến mức bay bổng.
Tuy nhiên Đỗ Duy mặc dù không ngây ngất thì hắn cũng không cách nào nói rằng mình chán ghét cô nàng Angel này. Đáng tiếc chính là thằng nhóc đi cùng với Angel kia lúc nào cũng có vẻ mặt khó chịu với Đỗ Duy.
Đây là đứa con trai thừa kế duy nhất của gia tộc Listeria. Đỗ Duy không thể đối xử với hắn quá thô bạo được (ít nhất trước khi hầu tước phu nhân rời khỏi thì Đỗ Duy vẫn phải khách khí, có điều sau khi hầu tước phu nhân đi rồi thì thằng nhãi kia… hừ hừ…!)
Đầu tiên là đi lòng vòng trong thành. Angel tỏ ra rất thích tòa thành này, nhất là cảm thấy rất hứng thú với khu nhà kính Đỗ Duy lập ra ở phía sau thành. Đỗ Duy dưa theo kiến thức từ kiếp trước trồng trong nhà kính một ít thực vật, trong đó phần lớn là các loại cây cỏ ma pháp hiếm thấy dùng để chế tạo dược vật. Đương nhiên cũng có một vài loài nguy hiểm nhưng Đỗ Duy sẽ không để cho mọi người thấy được.
Đại khái là các cô gái đều yêu thích các chủng loại hoa cỏ này, Angel vừa thấy liền rất thích nơi này. Đỗ Duy phát hiện ra rằng cô nàng nhà Listeria này thực chất yêu mến nơi này. Ít nhất là hắn nhìn cô nàng Angel này vẻ mặt vui vẻ cùng bộ dáng ngây thơ đáng yêu, trong nhà kính nhảy nhót một cách tự nhiên nhất. Nàng tinh thần vui vẻ lôi kéo những gã làm vườn hỏi chuyện trên trời dưới đất, thậm chí là hưng phấn đến nỗi đánh rơi một chiếc giầy cũng không để ý, vô tư tung tăng như một cánh bướm vậy.
Thân là tiểu thư của gia tộc Listeria giàu có, trên người nàng có một khí chất độc đáo. Suốt một ngày thì ngay cả những gã làm vườn và người hầu đều cực kì thân thiết với cô gái vô cùng mỹ lệ này.
Đỗ Duy có thể nhận ra là cô gái này không phải cố ý tạo ra bộ dáng đáng yêu này trước mặt mình. Đại để là rất nhiều con cái của các gia đình giàu có mặc dù lấy "khiêm tốn" làm tiêu chuẩn đạo đức hàng đầu nhưng mà loại tính cách "thân thiện" cố ý kì thật đều ẩn chứa một chút kiêu ngạo.
Người như thế có lẽ sẽ biểu hiện ra với ngươi rất khách khí, hắn thân mật nhưng là loại thân mật này giống như là của một chủ nhân cao quý khách khí với người hầu của mình vậy.
Mà Angel thì khác, nàng dường như không có một chút tính cách kiểu như thế của đám nhà giàu, thậm chí tại nhà kính nghịch ngợm các loại hoa cỏ này khiến cho bụi đất đầy mặt thì nàng vẫn mỉm cười vui vẻ.
Một cô gái đáng yêu như vậy, hơn nữa nàng còn có dung nhan tuyệt sắc thì ai còn có thể không thích nàng?
Lúc Đỗ Duy vô tình hỏi một câu Angel vì sao cảm thấy yêu thích như vậy với những loại cây cỏ này thì cô gái nhỏ này mặt đỏ lên, đầu cúi gằm xuống nói lí nhí như tiếng muỗi kêu:
-Bởi vì ngài công tước là một vị ma pháp dược tề sư xuất sắc…
Thanh âm của nàng nhỏ như tiếng muỗi vo ve, Đỗ Duy nghe xong không khỏi cảm thấy có chút phức tạp trong lòng. Nhưng lúc này cái tên nhãi con kiêu ngạo bên cạnh lại "hừ" một tiếng, xem bộ dáng hắn dường như hận không thể rút kiếm quyết đấu ngay lập tức với Đỗ Duy.
Tên nhóc này… hắn không phải có tình yêu chị em đấy chứ? Nếu không làm sao luôn có bộ dáng khó chịu với mình như vậy?
Ngày hôm trước, tên nhóc này một mực chĩa mũi nhọn về Đỗ Duy, đại khái là vào buổi tối hôm trước, với cảnh cáo của hắn hôm trước đã nổi lên trong trong lòng Đỗ Duy một cảm giác đối nghịch : Ngươi hù dạo ta, ta sẽ càng chống đôi ngươi!
Angel với bộ dáng ngây thơ đáng yêu quấn lấy Đỗ Duy hỏi hết chuyện này đến chuyện khác. May mà Đỗ Duy thật sự là bác học hiếm thấy, bất kể là thiên văn địa lí hay chiêm tinh thì hắn đều nắm trong bàn tay. Mà tên nhãi kia chung quy là mỗi lần mở mồm đều cụt lủn, ngôn từ trong đó luôn có vẻ chống đối với Đỗ Duy, hoặc là bới lông tìm vết chỉ trích quan điểm Đỗ Duy không đúng.
Hai người cứ như vậy nói tới nói lui, Đỗ Duy lại phát hiện ra tên nhóc nhà Listeria này thật ra cũng có một chút khả năng. Xem ra gia tộc Listeria đã tốn không ít công sức với hắn từ nhỏ, mặc dù là với chuyện của mình thì có nói nhăng cuội đi thì nhìn chung kiến thức tên nhóc này cũng thật uyên bác.
Vào lúc đầu thì Đỗ Duy còn không muốn cãi nhau với hắn. Nhưng sau đó ngược lại đã kích thích hứng thú của Đỗ Duy lên, hắn cố ý châm chọc lời nói của tên nhóc này, thử mức độ uyên bác của hắn. Hai người trên đường nói từ chuyện sáu cách chăm sóc hoa lan đến lễ nghi của quý tộc, còn có chuyện văn chương, sau đó nói đến lịch sử của đại lục, cuối cùng đương nhiên là một đường thẳng tiến đến thế cục hiện tại của đại lục.
Cuối cùng, Đỗ Duy phát hiện ra tên nhóc này mặc dù có chút điểm làm mình chán ghét nhưng chính xác không phải là một cái thùng rỗng!
Dù sao hắn cũng quá trẻ, làm sao có thể so sánh độ gian hoạt với Đỗ Duy đã sống qua hai thế giới? Cuối cùng rốt cuộc bị Đỗ Duy lừa cho tức lên :
-Hừ, Ngươi thì biết cái gì chứ! Chị của ta học thức vượt xa ngươi, những điều ta biết đều là chị ta dạy ta từ nhỏ.
Đỗ Duy trong lòng chấn động:
- Vị hầu tước phu nhân Listeria này quả thật là bất phàm…
Tên nhóc này chỉ mới có mười lăm tuổi đã có kiến thức nhiều đến thế này, cần gì phải đầu nhập làm học trò của Lam Hải? Nói một câu không dễ nghe là có lẽ không ít học trò của Lam Hải không có được kiến thức của tên nhóc này đi.
Đã có ấn tượng về điều này trong lòng thì Đỗ Duy bắt đầu đối với những châm chích của tên nhóc này không thụ động phòng ngự nữa mà càng phản công kịch liệt. Dù sao kiến thức của hắn cũng không uyên bác bằng Đỗ Duy, mặc dù gia tộc cũng đã hết sức bồi dưỡng nhưng là đến cuối cùng thì tốc độ trả lời ngày càng chậm. Đỗ Duy hỏi tùy tiện một vấn đề thì hắn đều phải nghĩ mất một hồi lâu đến khi mặt đỏ bừng lên mới có thể miễn cưỡng trả lời được.
Chỉ là Đỗ Duy lại phát hiện ra một nhược điểm của tên nhóc này: Sợ bẩn
Vào buổi chiều, Đỗ Duy mang theo hai người đến trường đua ngựa của mình. Cưỡi ngựa chính là thú vui không thể thiếu được của quý tộc. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Đỗ Duy đến địa phương tây bắc này thì cơm no rửng mỡ hắn dùng tiền sưu tập được một vài thớt ngựa thượng đẳng; trong đó có một con tuấn mã toàn thân trắng như tuyết, chỉ có bốn vó có lẫn một vài điểm màu vàng, tốc độ chạy nhanh như gió lại còn vô cùng vững vàng. Đây là Đỗ Duy tiêu tốn vô số tiền vàng để Ron Barton tìm trên thảo nguyên tây bắc ra một con ngưa tốt như vậy. Nghe nói một con ngựa như vậy đi vào trong nội địa đế quốc thì giá trị còn gấp mấy chục lần nữa.
Tên nhóc này vừa thấy thớt ngựa tốt này đã lập tức sững người lại. Đỗ Duy cố tình xem chuyện hài nên để hắn cưỡi ngựa một chút. Nhưng mà tên nhóc này trước khi lên ngựa lại sai người đem tắm rửa sạch sẽ cho nó, cuối cùng còn lấy ra một bộ bao tay sạch sẽ trắng nõn mang vào rồi mới nhảy lên ngựa.
Tên nhóc này sau khi xuống ngựa thì không kêu đau đớn gì nhưng lại nhảy dựng lên như gặp quỷ vậy. Sau đó hắn lấy từ trong ngực ra một khăn lụa trắng nõn rồi ra sức lau chùi tro bụi trên mặt mình. Tiếp đến hắn ném cái khăn ra xa hết cỡ như trên cái khăn có chất kịch độc gì vậy. Cuối cùng hắn thậm chí không chào mà quay đầu vội vàng chạy về phòng trong thành tắm rửa thay quần áo.
-Em trai tôi mỗi ngài đều phải tắm rửa ba lần, sáng trưa tối một lần. Quần áo của cậu ấy sau khi thay đều lập tức ném đi. Những gì người khác dùng qua cậu ấy tuyệt đối không chạm tay vào.
Angel thở dài nói một cách vô tư :
-Cậu ấy từ nhỏ đã như thế.
Sợ bẩn ư? Đỗ Duy cười thầm trong lòng: Tốt lắm, chờ chị của ngươi rời khỏi tây bắc thì nếu ngươi còn đắc tội với ta, ta liền phạt tên nhóc ngươi mỗi ngày đều phải chùi phòng vệ sinh.
Trong lòng nghĩ như vậy nhưng trên mặt lại tỏ ra cực kì có phong độ, tỏ vẻ không phiền gì cả.
Vốn ngày này bên cạnh đều có tên nhóc kia quấy rối, bây giờ hắn đi rồi chỉ còn có hai người Đỗ Duy và Angel ở lại. Vị tiểu thư này bỗng nhiên trầm mặc xuống dường như không biết phải làm gì, cắn nhẹ môi mình liếc nhìn Đỗ Duy, bỗng nhiên thấp giọng nói:
-Ngài công tước, tôi đã nghe nói ngài trước đây hiển lộ thần tích tại tây bắc, bây giờ tòa thành này chính là được tạo ra trong vòng ba tháng. Việc này truyền ra ngoài nhưng phần lớn người không tin.Tôi nhưng lại tin rằng đây là pháp lực của ngài, điều này thật sự… đúng không?
Nói xong nàng dùng ánh mắt chờ mong nhìn Đỗ Duy. Đỗ Duy thở dài tránh ánh mắt của nàng cười nói:
- Đúng là được tạo ra trong vòng ba tháng, có điều điều này cũng không phải là thần tích. Tôi là ma pháp sư, một ma pháp sư sẽ có những khả năng người thường không có.
-Tôi không nghĩ vậy.
Angel lắc đầu cười:
-Tôi cũng biết được một vài ma pháp sư, có hỏi qua bọn họ chuyện của ngài này chuyện này bọn họ tuyệt đối không làm được.
Sau đó nàng dừng một chút, khuông mặt bỗng nhiên đỏ lên cúi đầu xuống thấp giọng nói:
-Ngài công tước, ngài như vậy tài hoa hơn người, hơn nữa còn có thân phận tôn quý… Tôi nghĩ, ngài nhất định… nhất định…
Nói đến đây cũng không biết nàng lấy dũng khí từ đâu ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn Đỗ Duy:
-Nhất định có không ít cô gái mỹ lệ vì ngài…
-Nàng nhầm rồi.
Đỗ Duy lập tức lắc đầu sau đó trầm ngâm một lúc nói:
-Trải nghiệm của ta và các cậu chủ nhỏ của gia đình quý tộc khác không giống nhau. Ta từ nhỏ đã không ra khỏi nhà, trước mười ba tuổi vẫn trốn ở trong phòng đọc sách. Thậm chí một năm cũng chỉ ra ngoài một vài lần. Ta tại đế đô không có bạn bè nào bằng tuổi… Các thanh niên quý tộc kia đến một người ta cũng không biết. Sau đó ta đi bình nguyên Rowling một năm thì cũng giống trước kia là không ra khỏi nhà…
Angel bỗng nhiên mở to mắt nhìn, trên mặt ánh lên nụ cười :
-A, ngài hẳn là đang nói dối tôi rồi.
Sau đó nàng cười nói:
-Ai không biết, mặc dù ngài không thích danh tiếng nhưng là một người dám vào rừng rậm Đóng Băng mạo hiểm …. A, tôi thật sự không thể tin được rằng ngài còn trẻ như vậy đã có dũng khí khiến người ta kính nể! Ngài bỗng nhiên chạy đến loại địa phương như thế tìm sự mạo hiểm….Ừm, tôi nghĩ cuộc sống như vậy hẳn là rất thú vị, đúng không?"
Cuộc sống mạo hiểm ư?
Đỗ Duy không cách nào giải thích với cô bé điều này, hắn lúc bấy giờ vào rừng rậm Đóng băng là do bị lão già Gandalf kia bắt cóc đi.
Có điều nói đến cuộc sống mạo hiểm, hắn bỗng nhiên nhớ đến một người, đoàn trưởng binh đoàn lính đánh thuê Tuyết Lang, Bein Ulrich. Gã đàn ông kia chính là người có khí chất mạo hiểm nhất mà mình từng gặp.
Nghĩ đến lúc trước tại rừng rậm Đóng băng, chỉ gia nhập binh đoàn lính đánh thuê Tuyết Lang kia trong thời gian ngắn, một đám chiến đấu để sống, mọi người đều ở tại vùng đất đầy băng tuyết này, có người bọc cả người trong áo da, một chai rượu đầy, mọi người thay phiên nhau uống… Còn có đoàn trưởng Bein Ulrich hào hiệp kia, hắn dùng ma hạch của Hỏa diễm tê ngưu để ngâm loại rượu mạnh có thể làm người chết đi ấy chứ…
Nghĩ đến đây, trong ánh mắt của Đỗ Duy không khỏi toát ra một tia hoài niệm, một nụ cười từ đáy lòng đọng lại trên môi, nhẹ nhàng nói:
- Thân là một người mạo hiểm, nếu già chết trên giường quả là một loại sỉ nhục. Là một người mạo hiểm, nên lựa chọn để mình chết trên lữ trình nhiều kích thích nhất.
Nhưng lời này là lúc trước Bein Ulrich nói cho Đỗ Duy về ý nguyện cuộc đời của mình. Giờ phút này nói ra những điều này thì gã đàn ông hào hiệp kia dường như đang đứng ở trước mặt mình, nói như sấm với những gã dưới tay muốn uống rượu, quyết tâm ngang tàng dấn bước bất định trong băng tuyết…
Đỗ Duy trầm tư nên không để ý thấy cô gái nhỏ Angel đang si ngốc nhìn mình….

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #264


Báo Lỗi Truyện
Chương 264/902