Chương 249: Nuốt thế nào thì nôn ra thế ấy ! (Hạ )


Bohan lắc đầu:
-Ngài Tổng đốc nói đùa rồi, Tỉnh Desa ngân khố vẫn còn, lương thực lại càng đủ dùng cho ba tháng.
Đỗ Duy thở dài:
-Nếu vậy, chuyện trước kia không nói vội, quý mùa hè thu vào đã có hai mươi mốt vạn đồng vàng, vậy tôi xin mời ngài giải thích một chút, tại sao ngân khố lại chỉ còn có mười chín vạn.
Bohan ngữ khí bình thản:
-Chi tiêu hàng ngày và các chi tiêu tổng.
-Nói bậy.
Đỗ Duy đột nhiên nổi giận, hắn dùng sức vỗ bàn, rồi đột nhiên đứng lên:
-Tổng đốc Bohan! Ngài nghĩ tôi là thằng nhóc không hiểu cái gì sao! Quản lí tài chính đế quốc đều có dự tính dự đoán, quý mùa hè thu vào là để sử dụng cho mùa thu! Hiện giờ mùa hè còn chưa qua, ngài đã dám dùng? Hừ, chẳng lẽ ngài quản lý tỉnh cũng là như thế này sao?
Bohan nhất thời không biết nói gì
Đỗ Duy đột nhiên từ trong lòng ngực rút ra một quyển sổ đưa tới trước mặt Bohan, lạnh lùng nói:
-Trên đường tới đây, ta có đi qua bốn thành thị của Tỉnh Norin; đây là tài chính quý mùa hè của bốn thành thị này mà còn chưa có giao cho ngài, Tổng đốc Bohan, thu vào quý mùa hè của Tỉnh Norin còn chưa sử dụng, tại sao Tỉnh Desa của ta lại hết trước?
Bohan sắc mặt đỏ lên.
Đối với chỉ trích của Đỗ Duy, hắn đích xác không có cách nào trả lời.
Tại mấy tháng trước, khi đế quốc truyền đến tin tức, Tỉnh Desa sẽ thành lãnh địa của Đỗ Duy, hắn trong lòng rất là bất mãn. Hắn là một chuyên gia tài chính, cũng là một viên chức có năng lực vì đế quốc mà quản lí tây bắc, nhưng điều đó cũng không có nghĩa hắn không hề có dã tâm. Ở trong lòng hắn, chính mình vì Tây Bắc cúc cung tận tụy, vốn dưới tay hắn là địa bàn gồm hai cái tỉnh, đột nhiên chỉ vì một cái mệnh lệnh, mất đi một nửa địa bàn. Hắn tự nhiên trong lòng cực kỳ căm tức.
Bohan liền quyết tâm làm không xong không dừng, mấy tháng này hắn lấy sạch sẽ toàn bộ tài chính thu vào của Tỉnh Desa tài chính, ngân khố vốn đầy căng của Tỉnh Norin hắn không động đến, mấy tháng nay đều là lấy ngân khố của Tỉnh Desa để nuôi địa bàn của hắn.
Đỗ Duy khi đến, vấn đề đầu tiên đối mặt chính là ngân khố của Tỉnh Desa gần như trống trơn.
Đến lúc đó, để xem tên nhóc con trong tay không có tiền, không có lương thực làm được gì ở Tây Bắc. Chỉ cần hắn không làm được, sớm muộn gì Tỉnh Desa cũng trở về tay Bohan.
Nếu Đỗ Duy đã biết hết, hắn cũng không hề muốn giấu, hỏi ngược lại:
-Thưa ngài công tước, rốt cuộc là ngài muốn thế nào?
Đỗ Duy đột nhiên thu lại toàn bộ hỏa khí, hờ hững:
-Cũng không nhiều. Tài chính quý mùa hè ngài đã sử dụng, ngoài ra, ngài phải cho tôi một lời giải thích thỏa đáng tại sao một cái ngân khố một hành tỉnh lại gần như trống trơn… Tổng đốc Bohan, nếu ngài không đưa ra một lời giải thích hợp lý, tôi chỉ có thể báo lên bộ tài chính và bộ thanh tra đế quốc.
Nói xong, Đỗ Duy đứng lên, quay đầu đi ra ngoài, tới cửa đột nhiên dừng lại quay đầu liếc mắt nhìn Bohan thản nhiên nói:
-Được rồi, ngài tổng đốc, nhân tiện nói cho ngài biết, thật ra nhà tù của bộ thanh tra tôi đã ghé qua, điều kiện khá là tốt.
Lời này để cho Bohan sắc mặt âm trầm tới cực điểm, hắn trong lòng rất bất mãn, nhưng đối với uy hiếp của Đỗ Duy không chút nào để trong lòng.
Đỗ Duy mặc dù tại đế đô danh tiếng rất lớn, nhưng nơi này dù sao cũng là Tây Bắc, Bohan tại Tây Bắc nhiều năm tất nhiên cũng có uy quyền. Hắn tin đế quốc cần hắn để quản lý Tây Bắc, đồng thời Tây Bắc cũng không thể thiếu hắn. Hơn nữa, hắn có thể ở tại Tây Bắc, sau lưng hắn cũng không phải không có hậu thuẫn. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Hơn nữa, từ Bohan góc độ mà nói, hắn dù sao cũng ở tại Tây Bắc đã lâu… rời đế đô đã lâu, đối với đế đô thế cục cũng không hiểu rõ, chỉ nghe kể lại cũng là biết đại khái, vị thiếu niên công tước này tại chính biến lập công lớn mới được sự tin dùng của hoàng tử Thần.
Trong lòng hắn, Đỗ Duy dù sao chỉ là một thiếu niên quan chức được yêu thích của hoàng tử Thần mà thôi. Nghĩ rằng có thể đối phó với lãnh chúa một phương. Đúng là nói đùa.
Ra khỏi phòng của Bohan, Philip vốn vẫn đợi ở cửa theo sát phía sau Đỗ Duy. Thanh niên trẻ này vừa nghe được cuộc đối thoại bên trong, trong lòng không khỏi tư lự, thấp giọng nói:
-Thưa ngài, bây giờ ngài và vị Tổng đốc Bohan này trở mặt, sợ rằng…
Đỗ Duy cũng không có trả lời, Ron Barton bên cạnh nhưng lại cười:
-Nhóc con ngươi không hiểu, Tây Bắc và phương nam là hai địa phương khác nhau. phương nam vốn là cái loại địa phương dối trá vốn không thể giống ở đây. Tại địa phương này ngươi lùi một bước người khác sẽ tiến hai bước; ngươi nếu như yếu thế một chút, ngươi sẽ bị kẻ khác chà đạp lên đầu. Vừa rồi nếu như ngài công tước chỉ tỏ ra nhu nhược một chút, sợ rằng vị Tổng đốc Bohan kia đến ngay cả một xu cũng không lưu lại cho chúng ta chứ đừng nói mười chín vạn đồng vàng.
Phillip nghe xong, trong lòng trầm tư gật đầu.
Đỗ Duy nhưng lại ung dung tự nhủ:
-Ta thực ra cũng không tức giận, vừa rồi chẳng qua là trêu cái tên kia thôi. Tuy nhiên hôm nay nhìn thấy Bohan… Ai da, cũng làm cho ta có chút thất vọng, hắn mặc dù bản lãnh có thừa nhưng lòng dạ quá hẹp hòi. Ta còn chưa tới Tây Bắc, hắn đã coi ta là địch nhân. Hừ, muốn cho ta xuống ngựa ư? Để xem ai mới là người cười sau cùng!
Sau đó Đỗ Duy cười khổ:
-Không nghĩ rằng đi tới Tây Bắc, không có xung đột với quân đội Tây Bắc mà lại xung đột với tổng đốc đế quốc trước.
-Điều này…thưa ngài, ngài thật sự muốn tố cáo lên bộ tài chính và bộ thanh tra đế quốc sao?
Phillip cẩn thận hỏi, dù sao tại trong lòng người trẻ tuổi như hắn vẫn vô cùng kính nể đối với thành tựu của Tổng đốc Bohan tại Tây Bắc.
-Tố cáo! Đương nhiên là phải tố cáo.
Đỗ Duy thản nhiên nói:
-Nếu ta không tố cáo, hắn lại cho rằng ta sợ hắn. Tuy nhiên, ta cũng biết cho dù báo cũng không có bao nhiêu tác dụng. Nhiếp chính vương cũng không phải kẻ ngu, sẽ không loại bỏ Bohan; Bohan mặc dù nhân phẩm không ra gì nhưng bản lĩnh thì có. Đế quốc cần hắn để quản lý Tây Bắc. Nhưng làm ồn ào lên, cho hắn chút phiền toái cũng tốt.
Phillip sửng sốt nói:
-Chỉ như vậy sao?
Hắn xem ra làm như vậy chỉ là cách tức giận của tên nhóc con, điển hình của kiểu "thiệt người không lợi mình". Mặc dù hắn là một người người mới tham gia chính trị nhưng dù sao cũng cũng biết cách làm này hơi ngây thơ.
-Đây chỉ là bước đầu tiên mà thôi.
Đỗ Duy kiên nhẫn giải thích cho thanh niên trẻ tuổi này:
-Đây chẳng qua chỉ là hành động để cho Bohan hiểu được chúng ta không phải tùy tiện có thể khinh thường. Ta tự nhiên có biện pháp để khuất phục Bohan… Hừ, dám nuốt ngân khố tỉnh của ta. Ta muốn hắn ăn như thế nào, thì nôn ra thế ấy.
Nếu đã cùng Tổng đốc Bohan không thể hòa hợp được, Đỗ Duy cũng không có gì để làm ở thành Moran. Bổ sung một chút vật tư cho đoàn xe như nước uống liền khởi hành đi Tỉnh Desa ngay trong ngày.
Rốt cục sau vài ngày, đoàn xe tiến vào bên trong Tỉnh Desa. Nhìn cảnh vật hoang vu, Phillip bên cạnh Đỗ Duy liên tục lắc đầu:
-Ài, nơi như vậy khó trách được xưng là khu vực bần hàn nhất đế quốc.
Đưa mắt nhìn khắp thì khắp nơi đều là cát vàng, ngay cả dân cư cũng rất thưa thớt, nửa sống nửa chết bộ dáng. Đi hai ngày mới tới thành thị nhỏ đầu tiên, hiện trạng làm cho Đỗ Duy rất tức giận.
Tổng đốc Bohan thật sự là bòn rút một cách triệt để. Những quan viên này hiển nhiên là người của Bohan, niêm phong lại cái ngân khố trống không xong, những người này ngoài mặt đối Đõ Duy cực kỳ cung kính nhưng mà sau khi bàn giao hết các trương mục thì dường như đều không muốn ở lại thêm một chút nào nữa mà lập tức rất nhanh rời đi với tốc độ nhanh nhất.
Đỗ Duy cũng không muốn lãng phí nước bọt với những tên khốn này. Hắn mang đến tám mươi học trò giỏi của Lam Hải ngay lập tức bắt tay vào việc tiếp quản công việc hành chính của địa phương.
Cứ như vậy, nhóm Đỗ Duy tốc độ thật chậm lại nhiều. Cũng may hành vi của Bohan cũng khiến cho quá trình bàn giao đơn giản hơn nhiều. Điều đó là đương nhiên, ngược lại các địa phương lưu lại đều trống không, tiền quỹ rất ít, cũng không có gì để giao lại cả!
Vòng vo quanh quẩn trong Tỉnh Desa suốt mười lăm ngày Đỗ Duy cuối cùng mới đi đến thành thị thủ phủ của Tỉnh Desa: Thành Gilear.
Thành Gilear nằm tại phía bắc của Tỉnh Desa, mặt sau dựa vào dãy núi Kilimanjaro. Tại trong thành có thể thấy dãy Kilimanjaro phía xa cao lớn nguy nga giống như một con rồng lớn rất dài.
Liên miên bất tuyệt.
Khi đoàn xe tiến vào thành Gilear, vị quan còn lưu lại cuối cùng đến nghênh đón, Đỗ Duy cũng không khách sáo với vị quan này, trực tiếp dẫn người đến ngân khố xem xét một chút.
Quả nhiên thủ phủ ngân khố còn có một chút tồn kho giống như số liệu Bohan thông báo ngày trước.
Đường đường là một hành tỉnh mà trong ngân khố, vũ khí trang bị chỉ hơn ngàn bộ, lương thực chỉ đủ dùng một quý, còn chỉ có… mười chín vạn đồng vàng.
Tuy thế, lúc này Đỗ Duy cũng không thiếu tiền. Việc làm ăn của hắn tại đế đô cũng mang cho hắn không ít tài phú, còn có…Nam Dương Liên hợp vương quốc, sẽ có một đội thuyền tài phú đợi hắn.
Thành Gilear so với thành Mộc Lan thật là quá mức khác biệt. Đường đường là thủ phủ hành tỉnh tổng cộng chỉ có 8 vạn dân cư, mà tường thành lại đổ nát, Đỗ Duy thậm chí hoài nghi rằng sau chiến tranh hơn hai mươi năm trước thì tòa thành này còn chưa có được tu bổ.
Sự thật cũng không có khác lắm.
Mà thành thị cũng vô cùng nhỏ, tường thành không đủ mười dặm… Nơi nhỏ bé như thế này thật không xứng với địa vị là thủ phủ của một tỉnh.
-Thưa ngài, tôi nghĩ chúng ta nên tu bổ tường thành một chút.
Ron Barton nhìn thoáng qua, nhíu mày nói:
-Tường thành đổ nát như thế này, một khi có mã tặc tới hoặc có địch nhân tập kích, căn bản là không có cách nào phòng ngự
Chính xác, tường thành phía nam đã bị tàn phá nặng nề, chỉ cần địch nhân tấn công, chỉ cần một lần xông lên là có thể trực tiếp từ đám gạch đổ nát kia nhảy lên tường thành.
-Tu bổ à?
Đỗ Duy bĩu môi: "Tường thành đổ nát như vậy, tu bổ cũng không có bao nhiêu tác dụng, không bằng kiến tạo một tòa thành lớn mới.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #249


Báo Lỗi Truyện
Chương 249/902