Chương 240: Tòa thành của tội ác (P2)


Vì ba câu hỏi như vậy, lão Marde đã âm thầm quyết định, mình tuyệt đối không nên trêu chọc người phụ nữ quái dị này. Mặc dù vẻ đẹp của nàng thực sự làm cho người ta kinh hãi than thở.
So với lão Marde đáng thương, Rufik lại cảm giác thấy cuộc sống của mình đã tốt hơn quá nhiều.
Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu nhất chính là trong xe ngựa của Đỗ Duy, cuối cùng cũng đã thêm một người.
Vivian bé nhỏ gia nhập đội xe cùng những người Hussein ở giữa đường. Vivian đương nhiên là bị Đỗ Duy đưa vào trong xe ngựa của mình.
Có Vivian, Đỗ Duy cuối cùng cũng chuyển sự chú ý khỏi người "Quốc vương tương lai" đáng thương. Rufik thở phào nhẹ nhõm một hơi thật lớn. Thật sự nó hắn cực kỳ sợ Đỗ Duy. Loại sợ hãi này nó rất khó nói rõ, dường như từ lần đầu tiên Đỗ Duy hạ lệnh cho Roline lột toàn bộ y phục của mình ra, lại nhìn bàn chân của mình. Rufik đã vô cùng sợ hãi tiểu quý tộc này.
Mà sau đó, trong thư phòng của Đỗ Duy, khi Đỗ Duy tức giận toàn thân đều dâng lên ngọn lửa …….. Tình cảnh kia làm cho trí óc non nớt của Rufik mang một dấu ấn thật sâu. Hắn nói với chính mình: tuyệt đối không nên chọc giận vị quý tộc chủ nhân trẻ tuổi này, hơn nữa ngài đại tế tự lúc này không có ở bên cạnh mình.
Sự gia nhập của Vivian mang tới ánh sáng cho Rufik. Cô bé xinh đẹp ngây thơ này làm Rufik đang sợ hãi như thấy được một ánh mặt trời.
Phụ thần vạn năng ở trên cao…….. Nàng như ánh mặt trời sáng sớm, ấm áp đến mê người.
Rufik tận lực thu người ở trong góc, thân thể thu thành một khối nhưng lại không nhịn được lúc nào cũng nhìn lẽn Vivian. Mỗi nụ cười của Vivian, mỗi một động tác của nàng trong ánh mắt của nhóc Rufik đều có vẻ mê người.
Nhất là khi Vivian tự mình đưa qua một viên kẹo bạc hà, Rufik có thể hướng tới đấng phụ thần mà thề, đó chính là thứ ngon lành nhất mà cả đời nó từng ăn.
-Đỗ, Đỗ Duy …..
Vivian nhìn Rufik đáng thương không nhịn được thấp giọng nói:
-Nó dường như rất, rất sợ ngươi.
Đỗ Duy nhắm mắt lơ mơ, ấm áp uể oải cười:
-Ồ, vậy à ….
Nói tới đây, Đỗ Duy mở mắt bình tĩnh nói hết:
-Cuộc đời này của nó phải sống trong sự kính sợ đối với ta.
Không nghi ngờ gì, những lời này dường như tuyên phán vận mệnh cả đời nhóc Rufik.
Đêm ngày thứ bảy đội xe di chuyển, kỵ sĩ Robert ở phía trước chịu trách nhiệm dẫn theo đội mở đường phái một kỵ binh chạy tới Đỗ Duy báo cáo. Bọn họ tới ngày mai sẽ bắt đầu tiến vào tỉnh Norin tây bắc. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Tỉnh Norin đã là khu vực tây bắc của đế quốc. Mà tỉnh Norin cũng được cho rằng là nơi phồn hoa nhất của khu vực tây bắc…… Xuyên qua tỉnh Norin là tới lãnh địa của Đỗ Duy: tỉnh Desa. Một vùng đất vô cùng cằn cỗi và hoang dại.
Người trinh sát phía trước truyền đến đề nghị của kỵ sĩ Robert: bọn họ tốt nhất đêm nay nghỉ ngơi tại một trấn nhỏ phía trước ….. Sau đó đi thẳng tới hướng tây, tranh thủ trong hai ngày tới thành thủ phủ của tỉnh Norin.
Tuy nhiên Đỗ Duy sau khi nghe xong báo cáo lại một câu phủ quyết.
-Chuyển tới hướng bắc. Mục tiêu của chúng ta thay đổi một chút. Ta muốn tới lúc xế chiều trời còn sáng, tới thành Deror.
Chuyển hướng tới thành Deror ư?
Binh lính truyền lệnh sau khi có được mệnh lệnh của Đỗ Duy lập tức phóng ngựa tới phía trước. Mà Vivian nhìn Đỗ Duy một cách khó hiểu. Trước khi xuất phát, Vivian đã từng xem bản đồ tây bắc.
Thành Deror cũng không phải tuyệt đối là lộ trình đã định trước. Trên sự thật, nếu muốn đi thành Deror tại tỉnh Norin tây bắc, chỉ sợ phải đi một vòng mấy trăm dặm.
Mà thành Deror cũng không phải nơi thái bình. Ở đế quốc, thành Deror cực kỳ nổi tiếng. Nó có một cái ngoại hiệu đặc biệt: Thành của tội ác.
Bởi trên cả đại lục, toàn bộ các loại các dạng tội phạm bị đày ải tới biên giới tây bắc hoặc như nô lệ biên giới, đều sẽ tập trung đến thành Deror để tiến hành sắp xếp thống nhất. Đế quốc thành lập mấy pháo đài quân sự tại tây bắc, cần một lượng lớn nhân lực tu sửa, mà những kẻ có tội lại là nhân lực tốt nhất.
Cứ như vậy một vùng đất đầy giặc cướp, tội phạm phần tử phản loạn, chuyện trị an vẫn luôn luôn có vấn đề. Thành Deror hằng năm đều tập trung hàng vạn tội phạm chờ phân phối tới biên cương. Nếu như có thể nói, bất cứ đội thương nhân nào, thậm chí đoàn mạo hiểm nào, đều cũng sẽ không lựa chọn đi qua nơi này.
-Chúng, chúng ta phải đi thành, thành Deror sao?
Vivian có chút bất an. Dù sao cô bé nhỏ tuổi đối với vùng đất nghe nói tràn đầy tội ác vẫn có bản năng kháng cự.
-Đương nhiên.
Đỗ Duy cười cười:
-Ta đã tiêu tốn ở nơi ày mấy vạn đồng vàng rồi . Ngươi biết không? Vivian thân ái của ta, nơi này có một đoàn bộ binh thể chế hoàn chính đợi ta tới sát nhập đấy!
Vivian đương nhiên không biết, từ ngay khi Đỗ Duy chọn tây bắc làm lãnh địa, hắn đã chuẩn bị đầy đủ hết thảy trong tay.
Sau khi tiêu tốn mấy vạn đồng vàg hối lộ quan viên phụ trách, kết quả Đỗ Duy có được là : "một vài công văn bị viết lại."
Phản quân vương thành cận vệ quân trong chính biến, cũng là vương thành cận vệ quân sư đoàn thứ hai. Trong phản loạn, một bộ phận nhỏ bị tiêu diệt, ước chừng một vạn người sau khi Đại hoàng tử tự sát buông vũ khí xuống từ bỏ chuyện phản kháng trở thành tù binh phản quân.
Ban đầu những người này dựa theo xử trí của quân đội, toàn bộ bị đày tới biên giới đầm lầy phương nam của đế quốc, cùng với một vài hải cảng vùng duyên hải của quân đội để tu kiến.
Nhưng sự hối lộ của Đỗ Duy khiến cho một bộ phận nhỏ thay đổi vận mệnh. Bọn họ được xóa tên trên văn kiện, sau đó chuyển tới thành Deror tây bắc.
Toàn bộ bốn ngàn người! Một quân đoàn bộ binh hoàn chỉnh! Mỗi một người đều là những binh lính có kinh nghiệm trải qua huấn luyện nghiêm khắc tiêu chuẩn!
-Kẻ phản loạn đều là người chức cao, mà những binh lính phía dưới cũng chỉ làm theo mệnh lệnh của cấp trên mà thôi. Bọn họ cũng không chính thức có tội. Đã như vậy nếu để bọn họ đi tới đầm lầy phương nam chịu chết, không bằng lưu lại cho ta sử dụng.
Cứ như vậy, Đỗ Duy chỉ tìm mấy lão già hối lộ mấy vạn đồng vàng, bán chút ân tình là dễ dàng có được một quân đoàn bộ binh hoàn chỉnh trải qua huấn luyện tốt! Giao dịch này, Đỗ Duy cho rằng quả thực quá là đáng giá.
Nếu như không bởi lo lắng sợ làm quá mức độ khiến cho hoàng tử Thần bất mãn, hắn thậm chí vô cùng muốn tiếp nạp toàn bộ một vạn phản quân kia!
Tuy nhiên, bốn ngàn người đã làm cho Đỗ Duy rất hài lòng rồi. Quân đoàn cận vệ kia chính là có tiêu chuẩn huấn luyện nghiêm khắc nhất, lực chiến đấu cường hãn a! Nguyên là vương bài sư đoàn đóng tại đế đô!
Vậy, Đỗ Duy sẽ hành hạ 4 cô em xinh đẹp này thế nào, hãy chờ hồi sau sẽ rõ

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #240


Báo Lỗi Truyện
Chương 240/902