Chương 235 :Thỉnh cầu của Lam Hải (p1)


-Thế nào?
Sau khi Raoen đi ra ngoài, Đỗ Duy nhìn Ron Barton một cái.
Ron Barton lắc đầu:
-Một kẻ không tệ ……. Đáng tiếc lại thuần phục sai đối tượng. Ít nhất tôi tuyệt đối sẽ không bán đứng thuộc hạ của ta, hoặc đối xử với ai như đồ bỏ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Dừng một chút, Ron Barton đưa ra một yêu cầu với Đỗ Duy:
-Ông chủ, Raoen này tôi rất thích, để hắn làm thuộc hạ của tôi đi.
Trái ngược với mong muốn, Đỗ Duy lại cự tuyệt yêu cầu của Ron Barton. Hắn cười cười:
-Tướng quân của ta, người này ta cũng rất thích. Hắn nhìn qua là hẳn là một quan quân rất tốt. Hơn nữa có xuất thân từ Ngự Lâm quân, hiểu được lễ tiết, bên người ta đang thiếu những người như vậy. Để hắn ở bên cạnh ta đi.
Ron Barton không có dị nghị gì, hắn liền đồng ý.
Cuối cùng, vận mệnh của Raoen cứ như vậy được quyết định. Đỗ Duy quyết định trước khi mình rời khỏi đế đô tới lãnh địa tây bắc chuẩn bị tổ chức một đội cận vệ bên cạnh. Mà Đỗ Duy cho rằng Raoen làm thủ lĩnh là phi thường thích hợp.
Bất tri bất giác, trong lòng Đỗ Duy đã sinh ra một ý nghĩ "người vị trí cao".
Sâu trong ý thức của hắn, mặc dù hắn đánh giá rất cao tướng quân hai trăm năm mươi Ron Barton này, nhưng hắn cũng không hy vọng thuộc hạ dưới ta của mình hay toàn bộ quân đội đều mang dấu vết sâu của tướng quân hai trăm năm mươi này. Ron Barton có thể triệu tập một nhóm bộ hạ cũ, Đỗ Duy dĩ nhiên rất hài lòng. Nhưng hắn sẽ không để toàn bộ quân đội đều đưa về để Ron Barton thống lĩnh toàn bộ.
Đạo tiết chế kẻ dưới nằm tại sự cân bằng. Điểm ấy rất mấu chốt.
Mà Raoen là một nhân tuyển rất thích hợp trước mắt Đỗ Duy.
Trong đầu Đỗ Duy đã có một kế hoạch sơ bộ đối với quân đội riêng cũa lãnh địa tương lai của mình.
Ron Barton là một tướng quân quen thuộc đối với khu vực Tây Bắc. Hơn nữa hắn có bản lãnh tương đối, có thể làm thống lĩnh kỵ binh trong tương lai. Nhưng Đỗ Duy sẽ không đem quyền sở hữu giao trong tay một người. Trong kế hoạch của hắn còn có một nhân tuyển quan trọng, đó là người mà Đỗ Duy thấy phi thường tốt.
Là người tại bình nguyên Rowling cùng mình đã tiếp xúc qua rất nhiều lần, làm việc nghiêm cẩn trầm ổn, tiến lùi đúng mực – kỵ sĩ Robert.
Hussein cùng Nicole đã tới đế đô trước một bước cùng Đỗ Duy hội họp.
Nhưng kỵ sĩ Robert còn đang ở trên đường, hắn chịu trách nhiệm dẫn người giúp đỡ Solskjaer cùng nhau đem phòng thí nghiệm ma pháp ngoài thành Rowling vận chuyển tới. Trong phòng thí nghiệm kia có rất nhiều thứ quan trọng, di chuyển vô cùng phiền phức. Mà kỵ sĩ Robert dưới chỉ thị của Đỗ Duy phụ trách hộ tống Solskjaer một đoạn đường.
Mà Raoen này ….. Đỗ Duy thấy được hắn sẽ là một đội trưởng đội thân vệ rất thích hợp.
Đương nhiên, trong nhà vẫn còn có một thị vệ trưởng Alfa. Vô luận là từ khả năng, kinh nghiệm cùng vũ kỹ, Alfa không nghi ngờ đều là người thích hợp nhất đảm nhiệm chức đội trưởng đội thân vệ cho Đỗ Duy.
Nhưng Alfa đã đi theo Raymond thật sự lâu lắm, rất rất lâu. Chỉ bằng điểm này, Đỗ Duy cho rằng thị vệ trưởng Alfa nhất định không có khả năng trở thành kẻ thân tín của mình.
Đối với bác Alfa này, Đỗ Duy có cách sắp xếp khác.
Những nhân tài quái dị Ron Barton từ chợ nô lệ kiếm được đều bị Đỗ Duy tuyển vào đội cận vệ của chính mình ….. Đó là một chức vị làm cho người ta cực kỳ hâm mộ. Có thể trở thành thân vệ của ngài công tước, tiền đồ có thể nói là vô cùng sáng lạn. Mà Raoen, tạm thời được bổ nhiệm làm thủ lĩnh của những người này.
Mọi người cũng không có ý kiến. Dù sao thực lực của Raoen ở phía trên mọi người. Những người này đều biết.
Trong khoảng thời gian kế tiếp, Đỗ Duy dồn phần lớn sức lực vào Học viện ma pháp.
Hắn mỗi ngày đều dùng phần lớn thời gian trốn trong phân viện Hogwarts, cố gắng tập trung phân tích thành quả nghiên cứu của các ma pháp sư trong ma pháp học hội sưu tầm đươc.
Mà đồng thời, câu nói kia của Đỗ Duy viết trên của phân viện Hogwarts:
"Thăng quan phát tài mời đi đường khác! Ham sống sợ chết chớ vào cửa này."
Những lời này dường như đã thành khẩu hiệu học tập trong phân viện Hogwarts của học viện. Nhiệt huyết người tuổi trẻ đều rất dễ dàng bị khích động chỉ cần một chút khẩu hiệu cao thượng. Khẩu hiệu có thể kích động nhiệt huyết sôi trào của con người, cảm giác sứ mệnh, cùng lý tưởng cao quý, cũng đủ để làm cho những người tuổi trẻ đơn thuần trong quân đội này sinh ra lòng tôn kính bền chặt cùng với sự trung thành.
Càng huống chi, Đỗ Duy dạy cho bọn họ những thứ so với đọc thuộc những chú ngữ cứng nhắc của các phân viện khác, hoặc trốn trong phòng thí nghiệm công thức điều chế khô khốc còn đặc sắc gấp trăm lần.
Thậm chí đến ngay cả lần nọ trong khóa học đối mặt với Kim nhãn mãng, hai tên xui xẻo bị Kim nhãn mãng hóa đá. Thân thể cứng ngắc sau khi thạch hóa được đặt trước cửa phân viện, bọn họ cũng không giận Đỗ Duy, ngược lại được kích thích lòng nhiệt tình học tập rất lớn.
-Hôm nay ta sẽ tự mình dạy cho các ngươi một khóa cuối cùng.
Ngày đó, Đỗ Duy cuối cùng trong phòng học được xây dựng đặc thù tuyên bố:
-Bởi vì mọi người đều biết, ta sắp đi tới lãnh địa của ta – tỉnh Tây Bắc Desa. Cho nên chỉ sợ có một khoảng thời gian, ta không có cách nào cùng mọi người gặp mặt …….
Ba mươi hai học viên đều trên mặt lộ vẻ thất vọng.
-Tuy nhiên, mọi người không cần phải quá buồn bã. Bởi nếu như hết thảy đều thuận lợi, chúng ta sẽ rất nhanh gặp lại thôi.
Nụ cười của Đỗ Duy rất giảo hoạt:
-Ta đã lấy thân phận ủy viên quản lý học viện đưa ra một đề nghị với học viện. Ta cho rằng muốn bồi dưỡng ra một ma pháp sư tiêu chuẩn, cả ngày ngây dại trong học viện không thể làm được. Các ngươi muốn tích lũy kinh nghiệm thật nhiều, cho nên đề nghị của ta là: chúng ta đem từng nhóm học viên cố định phái đi tới mấy địa điểm mạo hiểm nổi tiếng tiến hành khảo nghiệm thực sự, tích lũy kinh nghiệm của các ngươi! Mà dưới đề nghị của ta, trước mắt được cho rằng rất thích hợp đối với các ngươi chỉ có ba nơi – rừng rậm Đóng Băng của phương bắc, đầm lầy phương nam, còn có ….. tây bắc."
Nụ cười của Đỗ Duy rất giảo hoạt.
-Đương nhiên, với thực lực trước mắt của các ngươi, học viện cho rằng đưa đám tân binh các ngươi tới rừng rậm Đóng Băng hay đầm lầy phương nam thực sự là một hành vi chịu chết. Cho nên, nơi phù hợp với các ngươi nhất chính là tây bắc. Nơi đó có sa mạc khô cằn nóng bức, trong sa mạc có không ít ma pháp sinh vật. Ví dụ như bọ cạp đen, còn có thể có loài rắn dưới cát có khả năng phun ra lửa độc. Ngoài ra, trên núi Kilimanjaro cũng phân bố một ít ma thú thực lực không tính là quá mạnh mẽ. Những ma thú này đều có thể cho các ngươi mười phần kinh nghiệm. Đề nghị của ta là, trong tương lai mấy tháng tới các ngươi sẽ tới tây bắc tiến hành một khoảng thời gian ….. ồ, ta gọi là "Thực tập".
Phía dưới một trường hoan hô.
Qua ba tháng, nhóm học viên này đối với những thứ Đỗ Duy dạy cho bọn họ đã tự tin nắm chắc mười phần!
Trong ma pháp học viên đều là những học viên tuổi còn trẻ. Người tuổi trẻ tính cách bốc đồng, trong ngày thường cũng khó tránh khỏi phát sinh một số chuyện tranh đấu âm thầm. Dưới sự chỉ đạo xảo diệu của Đỗ Duy, những người này đều lấy "phương thức của ma pháp sư" tiến hành quyết đấu.
Theo con số thống kê không hoàn toàn, trong các ma pháp sư âm thầm tiến hành quyết đấu, học viên đến từ phân viện Hogwarts đối mặt với các phân viện khác phần thắng vẫn duy trì ưu thế áp đảo.
-Đương nhiên, không phải bất cứ ai trong các ngươi đều có thể có tư cách đi tây bắc thực tập, mà phải trải qua một lần kiểm tra.
Đỗ Duy cười nói:
-Chỉ có nhân tài đạt yêu cầu mới có cơ hội ra ngoài thực tập. Điều này là nghĩ tới an toàn của các ngươi. Còn nội dung kiểm tra ư………
Đỗ Duy sờ sờ mũi:
- Học viện sẽ chia các ngươi làm các tổ nhỏ, lấy đơn vị tổ nhỏ. Các ngươi dưới tình huống không có giáo sư bảo vệ, phải chiến thắng một con băng tuyết ma lang trưởng thành!
Nhìn những người trẻ tuổi phía dưới không một ai trên mặt lộ ra vẻ e ngại, Đỗ Duy rất hài lòng vỗ vỗ mặt bàn, sau đó lớn tiếng nói:
-Tốt lắm! Cầu nguyện vì tương lai của các ngươi!Những học sinh mới!Tuy nhiên may mắn chính là, các ngươi trong một khoảng thời gian không cần đối mặt với sự hành hạ của ta nữa! Tạm biệt, các học sinh của ta!
Nói xong, Đỗ Duy bước tới cửa, phía sau đột nhiên vang lên thanh âm đứng dậy chỉnh tề. Ba mươi hai học viên đều dựa theo lễ tiết tiêu chuẩn quân đội, hướng tới Đỗ Duy làm một cái lễ tiết đấm ngực.
-Cảm ơn các ngươi, ta ở tây bắc chờ các ngươi.
Hắn đối với hiệu quả hiện giờ cực kỳ hài lòng.
Bắt đầu tính đến ngày rời khỏi đế đô.
Đỗ Duy trước mắt vẫn như cũ đau đầu nhất chính là vấn đề số lượng thủ hạ.
Suốt toàn bộ tỉnh Tây Bắc Desa phải cần một số lượng lớn quan viên cấp thấp và cấp trung. Mà trong tay của Đỗ Duy hiện giờ lại không có ai cả – đã ba tháng rồi hắn không tuyển được đến một người.
Chẳng lẽ chỉ có thể đến vùng tây bắc mới tuyển mộ?
Đỗ Duy thở dài.
Hắn đã thông qua các loại kênh chiêu mộ người, nhưng vừa nghe được phải đi tới vùng tây bắc quỷ quái chim cũng không đẻ được trứng kia, đã đủ để dọa chạy đại đa số người. Mà trong giới quan trường của đế đô, Đỗ Duy ban đầu cũng muốn dựa vào uy vọng cùng quan hệ của mình tại một số ngành trung ương của đế quốc thó lấy vài người. Nhưng rất hiển nhiên – người khác tôn kính là một việc, mà muốn đi theo ngươi tới tây bắc chịu khổ, lại là một việc khác.

Ác Ma Pháp Tắc - Chương #235


Báo Lỗi Truyện
Chương 235/902